Chưa đầy hai tiếng từ Tokyo, tàu đã đến Nagoya.
Địa điểm đầu tiên mà cả nhóm nhắm tới khi đặt chân đến Nagoya, theo đúng lời đề cử của Matoi, là Thủy cung Cảng Nagoya.
Từ ga Nagoya phải đi tàu điện ngầm, cả bọn cứ đinh ninh "Gớm, tụi này là dân Tokyo gốc đấy nhé? Tàu điện ngầm thì nằm lòng trong bàn tay", ai ngờ lúc lên tàu mới thấy rắc rối ra phết, cũng chật vật một hồi.
Sau khoảng hai mươi phút lắc lư trên tàu và đi bộ một đoạn từ nhà ga, địa điểm cần đến đã hiện ra trước mắt.
Đúng như lời Matoi nói, một thủy cung khổng lồ đang ngự trị đầy uy phong lẫm liệt.
Nhìn từ bên ngoài thôi đã thấy to khủng khiếp.
Tòa nhà trải dài sang hai bên như đang dang rộng vòng tay, phía sâu bên trong là khu vực biểu diễn chiếm một diện tích đất rộng thênh thang. Tòa nhà hình bán cầu bí ẩn kia cũng gây tò mò, chưa kể vị trí được bao quanh bởi biển cũng rất hoành tráng. Xa xa còn thấy cả vòng đu quay của một khu vui chơi khác.
Cảnh tượng này khiến nhóm sáu cô gái mặc đồng phục phải thốt lên "Oa~...".
Matoi cứ hay tự dìm hàng quê mình, nhưng với độ rộng lớn và hoành tráng thế này thì đáng lẽ phải tự hào vỗ ngực mới đúng chứ.
Trước vẻ ngoài trông chẳng khác nào một công viên giải trí, mắt Chika cũng sáng rực lên. Thấy cô nàng cứ thế lảo đảo như sắp bị hút hồn vào trong đó, Yumiko vội vàng nắm lấy tay Chika.
"Watanabe, chờ chút. Biết là cậu muốn xem nhanh rồi, nhưng phải lót dạ cái đã."
"A, a... Phải rồi. Đúng thế nhỉ, tớ cũng mong chờ bữa trưa mà..."
Chika hắng giọng, thoáng chút ngượng ngùng.
Về cơ bản, Chika không hứng thú lắm với chuyến du lịch này, cô đến với tâm thế hời hợt kiểu "Hình như là đi Nagoya. Chi tiết thì không rõ". Thế nên cô chẳng nắm được lịch trình, và cũng không biết bây giờ sẽ đi đâu.
Nhưng Yumiko tin chắc rằng nếu là Chika thì sẽ thích chỗ này.
"Watanabe-chan! Đầu tiên tụi mình sẽ đến cái quán ở gần đây! Tuy là chuỗi cửa hàng nhưng là quán cà phê chỉ có ở vùng này thôi đó!"
Wakana vui vẻ giơ ngón cái lên, chỉ về hướng quán ăn. Vị trí ngay gần thủy cung cũng rất thuận tiện.
Sáu người lục tục đi bộ về hướng đó, nhưng mà...
"...Này, Satou. Tay."
Chika giơ bàn tay đang bị nắm lủng lẳng lên với vẻ khó chịu.
Bàn tay mà Yumiko nắm lấy lúc nãy vẫn còn đang nắm chặt. Hai đứa con gái mặc đồng phục nắm tay nhau, trông tình cảm gớm.
Tất nhiên, Yumiko chẳng có ý đó.
"Không nắm tay thì có ổn không đấy? Chika-chan, coi chừng lạc đường nha? Tớ lo Chika-chan đột nhiên chạy biến đi mất nên mới phải giữ lại đấy."
"Lại thế nữa rồi! Tôi ghét nhất cái kiểu đó của cô đấy! Cô nhé, làm ơn bỏ ngay cái thói coi người khác là con nít đó đi. Bực mình thực sự."
"Tại thế nên tớ mới làm đấy chứ."
"Chậc... Cô đúng là biết cách chọc điên người khác thật đấy. Cứ mở miệng ra là coi người ta như con nít, nhưng Satou là hậu bối của tôi đấy nhé. Hay là vì thế nên cô mới cố sống cố chết gồng mình lên để ra vẻ bề trên? Phức cảm tự ti vì làm hậu bối của tôi nó bùng nổ rồi hả?"
"Chị đây là tiền bối đấy nhớ~. Chị thâm niên bốn năm, cưng mới ba năm. Lưu ý trường hợp này không tính số năm làm diễn viên nhé."
"Này! Cô có thêm chú thích vào thì cũng không thay đổi được sự thật đâu! Vốn dĩ──"
Vừa càu nhàu, Chika vừa siết chặt tay Yumiko.
Chắc là muốn làm Yumiko đau, nhưng với sức lực yếu nhớt của cô nàng thì chuyện đó là không thể. Rốt cuộc, Yumiko cứ thế nắm lấy bàn tay đang cố siết lại một cách yếu ớt của Chika mà bước vào quán.
Hiện tại đang là giờ ăn trưa.
Vì gần thủy cung nên cứ tưởng sẽ đông nghịt, nhưng may là ngày thường nên cũng không đến nỗi nào.
Đó là một quán cà phê có không khí thoải mái tên là 'Cats Cafe', tên quán có chữ "Mèo". Khách nữ cũng rất đông. Và đa số bọn họ đều đang gọi món parfait.
Thấy Chika đang quan sát cảnh đó, Lớp trưởng bổ sung thêm:
"Nghe nói quán này nổi tiếng về parfait lắm. Gần thủy cung nữa, đã mất công đến rồi thì muốn ghé thử xem sao. Thế nên mọi người mới bàn nhau là ăn trưa bằng parfait luôn."
"Ăn parfait thay bữa trưa...? Cũng được thôi, nhưng mà có 'nữ sinh trung học' quá không vậy? Đã cất công đến Nagoya rồi thì đâu cần nhất thiết phải chọn làm bữa trưa. Để làm bữa xế không được sao?"
"Thôi thôi thôi mà, Watanabe-chan! Hiểu, tớ hiểu rất rõ ý cậu muốn nói. Nhưng mà chiều tớ đi! Từ lúc nhìn thấy cái này là tớ đã muốn ăn đến mức không chịu nổi rồi...!"
Wakana chặn lời Chika, khiến Chika nhướng mày khó hiểu.
Mà cũng hiểu cho cảm giác của Chika, nếu chỉ là parfait bình thường thì có khi Yumiko cũng sẽ bảo "Ăn ở đâu chẳng được, sao phải ở đây?".
Nhưng mà, lúc tìm hiểu xem quanh thủy cung có đặc sản Nagoya nào hay ho không, thì Yumiko đã tìm ra cái này. Khoảnh khắc đó cô đã phấn khích tột độ và chốt đơn luôn chỗ này.
Câu nói "Có 'nữ sinh trung học' quá không vậy?" của Chika, Yumiko thấy cực kỳ chuẩn xác.
Bởi vì.
"Xin lỗi đã để quý khách đợi lâu, đây là suất Unbelievable ạ."
Thứ được mang đến bàn là một ly parfait.
Thế nhưng, trước áp lực kinh hoàng ấy, bất cứ ai có mặt cũng đều phải nín thở.
Vốn dĩ từ lúc được mang ra khỏi bếp, các vị khách trong quán đã trố mắt chỉ trỏ, lẩm bẩm những câu như "Uầy", "Khiếp chưa kìa".
Điểm đến của món đồ ấy là bàn sáu cô gái mặc đồng phục, ai nấy đều lộ vẻ mặt như đã hiểu ra vấn đề.
Đó là một ly parfait khổng lồ đến mức phi lý, được nhồi nhét trong chiếc ly to như cái xô.
Chiều cao là một con số áp đảo: ba mươi lăm xăng-ti-mét.
Kem tươi và ngũ cốc được nhồi chặt cứng, tạo thành những tầng địa chất.
Kem lạnh, bánh pudding, bánh kẹo, và vô số loại trái cây tràn trề ra khỏi miệng ly đầy ăm ắp.
Ly parfait to đến mức đáng sợ ấy đang tỏa ra một sự hiện diện áp đảo.
"Điên... điên hết rồi sao!?"
Chika trố mắt, thốt lên một cảm tưởng vô cùng xác đáng trước ly parfait khổng lồ ngay trước mặt.
Đúng vậy, một ly parfait ngớ ngẩn.
Thế nhưng, nếu bắt gặp thứ này trong chuyến du lịch tốt nghiệp, người ta chắc chắn sẽ buột miệng gọi nó cho mà xem.
Chỉ riêng sự hiện diện của nó thôi cũng khiến sự phấn khích tăng vọt. Đám nữ sinh trung học giả mạo thi nhau chụp ảnh trong cơn hưng phấn tột độ: "To chà bá", "Gắt, cái này sao ăn hết?", "Không, tuyệt đối không thể nào", "Ói ra mất thôi".
"Nào, cả Watanabe-chan nữa! Tớ chụp cho!"
Wakana cười khanh khách, ép Chika ngồi xuống trước ly parfait.
Cô nàng dẹp mọi người sang một bên, làm như thể Chika sắp sửa ăn hết chỗ đó một mình vậy.
Trước ly parfait to tổ chảng, Chika với vẻ mặt đầy bối rối, hai tay nắm chặt thìa và nĩa.
Nhìn cảnh đó, Yumiko ôm bụng cười ngặt nghẽo.
"Uầy, tấm này đỉnh nè. Tí nữa gửi cho bác gái mới được."
"!? Này, Satou, cậu đấy nhé...! Cậu đã đổi liên lạc với mẹ tôi rồi thì chớ, làm ơn đừng có nhắn tin qua lại kiểu suồng sã như thế được không!? Mẹ tôi đấy nhé!?"
"Watanabe cũng cứ nhắn tin thoải mái với mẹ tớ đi nha."
Tấm này nhất định phải cho bác gái xem mới được, nghĩ vậy cô liền gửi đi ngay.
Không ngờ bên kia trả lời lại bằng một cái sticker cực kỳ dễ thương kèm chữ "Cảm ơn".
Tiện thể cô gửi luôn cho Mekuru, thì nhận được câu trả lời: "Muốn ăn gì nào?"
Đừng có hễ thấy ảnh hậu bối là lại đòi bao ăn thế chứ.
Sau khi làm ầm ĩ một hồi như thế, cuối cùng mọi người cũng cầm thìa lên.
Vừa ăn vừa than vãn "Lạnh buốt cả người", "Không, cái này tuyệt đối không ăn nổi", "Thấy buồn nôn rồi đấy", "Bữa đầu tiên ở Nagoya mà thế này thì sai quá", nhưng rốt cuộc cả nhóm lại chén sạch ngon lành đến bất ngờ.
Miệng và tay dính đầy kem, mọi người cùng nhau chụp ảnh bên những chiếc ly rỗng không.
Chà, rốt cuộc lại có được một tấm ảnh đẹp ra trò.
Sau khi lấp đầy bụng trong sự ồn ào náo nhiệt, cả nhóm đi tham quan thủy cung như mục đích ban đầu.
Đã cất công đến đây thì dự định là sẽ xem show cá voi sát thủ và cá heo, nhưng trước đó mọi người cùng nhau thong thả dạo bước trong khu thủy cung rộng lớn.
Lối đi bao quanh bởi các bể cá có nhiều chỗ tranh tối tranh sáng, khiến sự phấn khích tự nhiên cũng lắng xuống. Các vị khách xung quanh cũng đang lặng lẽ ngắm nhìn.
Sáu người vừa đi xem, thi thoảng lại khúc khích cười, hay cùng thốt lên "dễ thương quá".
Yumiko cũng vậy, cô lặng lẽ ngắm nhìn bể cá.
Đàn cá mòi khổng lồ đang bơi cuộn thành vòng xoáy, di chuyển trong nước tựa như một sinh vật vĩ đại.
Ánh đèn phản chiếu lên thân cá mòi, lấp lánh rực rỡ.
Khi mải mê ngắm nhìn khung cảnh huyền ảo ấy, tâm trí cô dần dần bị thứ gì đó xâm chiếm.
Đến khi nhận ra, cô đã đứng chôn chân thẫn thờ trước bể cá tự lúc nào.
Suy nghĩ như rơi tõm xuống nước, từ từ chìm sâu.
"──────────"
Thứ cô đang nghĩ đến, là Pretia.
Chỉ cần lơ là một chút, cô sẽ lập tức nghĩ về nó ngay.
"Superhero! Pretia" là tác phẩm đầu tiên trong loạt phim xây dựng một thế giới quan nơi sự tồn tại của Pretia đã được công nhận.
Pretia là anh hùng, giúp kẻ yếu, trị kẻ mạnh.
Đồng minh của chính nghĩa, Pretia.
Yuuki Kokoro từ nhỏ đã được Pretia cứu giúp, cô ôm ấp niềm ngưỡng mộ "Mình cũng muốn trở thành Pretia!", thức tỉnh tinh thần chính nghĩa. Trong khi tham gia hoạt động tình nguyện, cô đã gặp gỡ tinh linh.
Nhận ra trái tim chính nghĩa của cô, tinh linh đã trao cho cô sức mạnh của Pretia.
Và thế là, Tia Brave Heart ra đời.
Cô ấy đã biến ước mơ thành hiện thực.
"──────────"
Hoàn cảnh ấy, đồng bộ với chính bản thân cô.
Mọi người xung quanh gọi Utatane Yasumi là diễn viên lồng tiếng kiểu "nhập hồn".
Nếu để nhân vật nhập vào người, cô có thể phát huy năng lực diễn xuất vượt xa ngày thường.
Chồng hình ảnh Yuuki Kokoro lên bản thân, chồng hình ảnh Utatane Yasumi lên Tia Brave Heart, cô nép mình thật sát vào nhân vật ấy. Yumiko đã không còn coi Yuuki Kokoro là người lạ nữa rồi.
Nếu Yumiko có thể để Yuuki Kokoro nhập vào mình một cách hoàn hảo──.
Thì Pretia, có lẽ sẽ nằm trong tầm với.
"──────────"
Ý thức trở nên mơ hồ.
Mắt đang hướng về bể cá, nhưng thực chất chẳng nhìn thấy gì cả.
Chỉ đang mải miết đuổi theo Yuuki Kokoro trong dòng suy nghĩ trắng đục.
Giữa những thiếu nữ cùng ngưỡng mộ Pretia, cuộc đối thoại đã diễn ra từ lúc nào...
"Mọi người đi trước hết rồi đấy."
Giọng nói ấy làm cô giật mình.
Khi nhận ra, Chika đã đứng bên cạnh ngước nhìn cô.
Ở đây không phải trường học, và vốn dĩ bọn cô cũng chẳng còn là nữ sinh cấp ba nữa, nhưng cô ấy vẫn mặc bộ đồng phục chỉnh tề. Chiếc váy giữ nguyên độ dài, chiếc cà vạt thắt chặt, tất cả đều như mọi khi.
Cứ tưởng sẽ không còn nhìn thấy cô ấy trong bộ dạng này nữa chứ.
Không chỉ hôm nay, mà ngay cả khi thu âm radio cũng sẽ gặp nhau hàng tuần, đúng là chuyện lạ đời thật.
Yumiko nhìn ra sau lưng Chika.
Có vẻ như bốn người kia đã đi trước mà không nhận ra Yumiko vắng mặt.
Từ lúc vào thủy cung, suy nghĩ bị xáo trộn nên cô ít nói hẳn, cũng chẳng trách được.
Thế nhưng, việc Chika nhận ra điều đó và ở lại mới là điều bất ngờ.
Cũng có thể chỉ đơn giản là cậu ấy thấy phiền khi phải di chuyển với một nhóm đông người thôi.
Cô ấy đứng cạnh Yumiko, hướng mắt về phía bể cá.
Yumiko cũng làm y như vậy, nhìn chằm chằm vào làn nước.
"Satou. Cậu định thi tuyển Pretia đúng không?"
"......Sao cậu biết?"
Trước câu hỏi đường đột, sự thắc mắc trào lên trước tiên.
Nhìn sang cô ấy, góc nghiêng thanh tú phản chiếu trên mặt kính bể cá, những bọt nước lững lờ trôi qua trong hình ảnh đó.
Không có vẻ gì là đắc ý, Chika trả lời một cách thản nhiên.
"Vì trông cậu tập trung một cách lạ thường. Cậu chỉ trở nên như thế khi đứng trước một công việc quan trọng. Ngay cả trong chuyến du lịch tốt nghiệp mà tâm trí cũng bay đi đâu mất, thì hẳn phải là một vai diễn lớn lắm. Nếu cậu đã quyết tâm đến mức đó──, thì tớ nghĩ chỉ có thể là Pretia."
"........................"
Yumiko vốn dĩ là kiểu người chơi hết mình trong những sự kiện thế này.
Dù có chuyện lo lắng, cô cũng sẽ khéo léo gạt nó ra khỏi tâm trí, rạch ròi rằng hiện tại là hiện tại.
Vậy mà, ngay cả một Yumiko như thế cũng bị dòng suy nghĩ xâm chiếm.
Chính vì là Chika, người đã ở bên cạnh Yumiko suốt một thời gian dài và sâu sắc, nên mới nhận ra điều đó.
Nhưng, cô cảm thấy lý do Chika khoanh vùng vai diễn lớn đó là Pretia không chỉ có vậy.
Ngay lập tức đoán ra lý do, tim cô đập mạnh một nhịp.
Để xác nhận điều đó, cô hỏi Chika.
"......Ừ. Đúng vậy. Tớ sẽ thi tuyển Pretia. Nhưng mà chuyện đó......, Watanabe, không phải cậu cũng thế sao?"
Trước câu hỏi đó, Chika quay sang nhìn cô.
Gương mặt xinh đẹp của cô ấy nhìn chằm chằm vào cô ở cự ly rất gần.
Vì cùng tham gia một buổi thử giọng, nên cậu ấy nắm được lịch trình.
Chẳng phải cậu ấy cũng đoán được lý do mình trăn trở sao.
......Tâm trạng của Yumiko lúc này thật phức tạp.
Cô muốn cậu ấy nói "Đúng vậy", hay muốn cậu ấy nói "Không phải"?
Chính cô cũng không rõ nữa.
Trước khi Yumiko tìm ra câu trả lời cho sự mâu thuẫn của mình, Chika đã trả lời một cách nhẹ tênh.
"Ừ. Tớ cũng sẽ thi. Pretia phần tiếp theo."
".............................."
".............................."
Sự im lặng đó biểu thị điều gì?
Vì cả hai đều im bặt, nên âm thanh xung quanh nghe rõ mồn một.
Tiếng nước chảy khẽ khàng, tiếng khách tham quan trò chuyện nhỏ to, tiếng bước chân.
Tất cả những thứ đó đều đang dần xa rời.
Chẳng biết từ lúc nào, xung quanh Yumiko và Chika đã không còn ai nữa.
Trong không gian tranh tối tranh sáng, chỉ có bể cá là đang tỏa sáng.
Giữa lúc bóng tối phủ nhẹ lên gương mặt nhau, Yumiko cất tiếng hỏi.
"Watanabe──, cậu thi vai nào?"
Dù Chika có thi Pretia, thì tùy vào vai diễn mà ý nghĩa sẽ hoàn toàn khác biệt.
Liệu sẽ trở thành đối thủ tranh giành cùng một Pretia?
Hay là những Pretia khác nhau, và biết đâu sẽ được diễn chung?
Nếu như, có thể cùng xuất hiện trong Pretia với Chika.
Lúc đó, liệu Yumiko có thể thành thật vui mừng, hay sẽ im lặng với vẻ mặt phức tạp?
Chính cô cũng không biết.
Tuy nhiên, dòng suy nghĩ đó kết thúc hoàn toàn vô nghĩa.
Bởi vì câu trả lời của Chika, là vế trước.
"Vai tớ sẽ thi tuyển, là Tia Brave Heart."
Cảm giác như bị ai đó giáng mạnh vào đầu.
Cô buột miệng rên lên trong cổ họng.
Thú thật thì── dù biết trùng lịch thử giọng Pretia với Chika, cô cũng không nghĩ là sẽ trùng cả nhân vật.
Otome mà nhắm đến Tia Brave Heart thì còn hợp lý.
Nhưng đến cả Chika cũng nhắm đến Brave Heart thì đúng là ngoài dự đoán.
"Tại sao...... Tớ cứ đinh ninh cậu sẽ là Tia Clever chứ......"
Đúng vậy, dạng nhân vật sở trường của Chika cơ bản là kiểu lạnh lùng.
Bình thường thì lạnh lùng nhưng đôi khi lại sống tình cảm, đó là dạng nhân vật mà Yuugure Yuuhi giỏi nhất.
Sakuraba Hatsune trong "Chiến Binh Huyễn Ảnh Phantom" có thể nói là chân giá trị của Chika.
Nếu đi theo lẽ thường, Chika chắc chắn phải là Tia Clever.
Chika vươn tay về phía bể cá.
Vừa chạm vào mặt kính, cô ấy vừa trả lời bằng chất giọng như thể đang cảm nhận nhiệt độ của nước.
"Tớ cũng vậy, ban đầu tớ cũng nghĩ thế. Chọn nhân vật sở trường sao? Nếu vậy thì là Tia Clever nhỉ. Nhưng mà, tớ muốn thử thách. Nếu có thể trở thành Pretia với một dạng vai không hay diễn── thì đó sẽ là một bước tiến lớn đối với Yuugure Yuuhi."
Aaa, cô muốn thở dài quá.
Tóm lại, ý Chika là.
"Có thể chứng minh cho mọi người thấy rằng Yuugure Yuuhi cũng diễn được vai thế này. Sẽ là một bước nâng tầm mới. Vì thế nên tớ cảm thấy Tia Brave Heart hấp dẫn nhất."
Đến cả Pretia mà cậu cũng định tận dụng cho sự trưởng thành của bản thân sao.
Thật là... ngạo mạn làm sao.
Tùy người mà có khi sẽ cau mày khó chịu, cho rằng con bé này láo toét.
Pretia là nơi mà ngay cả những diễn viên gạo cội dốc toàn lực thử thách vẫn có thể trượt.
Nếu trượt, người ta sẽ cười nhạo rằng, đấy thấy chưa, ai bảo nói những lời ngu ngốc.
Vậy mà, Chika vẫn làm cái mặt "Mặc kệ thiên hạ", và thản nhiên đưa ra lựa chọn như thế.
Aaa, quả nhiên là.
Yuugure Yuuhi, ngầu thật đấy.
Khi Yumiko cảm nhận lại điều đó một lần nữa, Chika quay về phía cô và bước lại gần một bước.
Ở cự ly gần như sắp chạm vào nhau, Chika vẫn không lảng tránh ánh mắt.
Cô ấy nhìn thẳng vào cô, và thì thầm thật khẽ.
"Tớ cũng phải trưởng thành. Nếu không thì sẽ bị cậu bỏ lại mất."
Để có thể bước đi phía trước Utatane Yasumi.
Yuugure Yuuhi đang dấn thân vào một con đường chông gai hơn nhiều.
Tiếp nhận tâm ý ấy, Yumiko cũng đáp lời.
"...Ừ. Tớ cũng sẽ cố gắng. Vì tớ cũng giống như Watanabe——, là Tia Brave Heart mà."
"Vậy sao."
Nhìn phản ứng của Yumiko, có lẽ Chika cũng đã hiểu.
Cô không phản ứng thái quá, chỉ khẽ hít sâu một hơi.
Chika bước thêm một bước lại gần, rồi chĩa ngón trỏ vào vai Yumiko.
"Quyết đấu đi, Utatane Yasumi."
"Ừ. Quyết đấu. Tớ——, sẽ không thua đâu. Tớ nhất định sẽ trở thành Pretia."
"Được. Tớ cũng có cùng suy nghĩ đó."
Ý chí chiến đấu thầm lặng va chạm vào nhau.
Khác với thường ngày, họ trao đổi những suy nghĩ rực lửa truyền tải đến đối phương.
Vậy là không chỉ Otome, mình còn phải tranh giành vai diễn với cả Chika nữa.
Quả thực, hình tượng của Chika không hợp với mấy vai kiểu này lắm.
Nhưng chắc chắn, cô ấy sẽ hoàn thiện nó trước ngày thử giọng.
Nếu đó là Yuugure Yuuhi, người chỉ mới vào nghề năm thứ hai đã giành được vai chính trong 『Chiến Binh Huyễn Ảnh Phantom』.
Nếu đó là cô gái sở hữu thực lực quái vật, người đã hiện thực hóa ước mơ chỉ trong năm thứ hai.
Phù..., Yumiko thở hắt ra.
Tại sao toàn mấy kẻ khủng bố đứng chắn đường mình thế này?
Cô rũ bỏ sự yếu đuối vừa thoáng qua trong tim, xốc lại tinh thần.
Phải đánh bại những người như thế để hiện thực hóa ước mơ thì mới đáng nói chứ.
Trong lúc đang tự trấn an bản thân bằng sự mạnh miệng rõ rệt, cô chợt nảy ra một ý.
Có điều này cô muốn hỏi Chika.
"Này, Watanabe."
"Gì?"
"Cậu ấy mà, ước mơ của cậu là được xuất hiện trong anime của đạo diễn Kamishiro đúng không? Điều đó coi như đã thành hiện thực rồi, vậy động lực tiếp theo của cậu là gì?"
Cả Asaka và Otome đều có ước mơ, nhưng đó là những thứ phải dành cả đời mới thực hiện được.
Như Asaka chẳng hạn, dù Mekuru có giúp cậu ấy hiện thực hóa ước mơ đi nữa, thì chương trình phát sóng 300 số cũng mất khoảng sáu năm, tính ra nhanh nhất cũng phải mất gần mười bốn năm nữa.
Còn Otome, không biết cậu ấy dựa vào đâu để tuyên bố "đã trở thành số một Nhật Bản", nhưng ít nhất đó không phải là thứ có thể đạt được trong vài năm.
Cả mục tiêu Pretia của Yumiko nữa, không biết bao giờ mới chạm tới được. Có khi chẳng bao giờ chạm tới được cũng nên.
Một ước mơ mà người ta muốn dành cả đời để theo đuổi.
Vậy mà Chika đã hoàn thành nó mất rồi.
Bây giờ, cô ấy đang duy trì động lực bằng cách nào nhỉ?
Trước câu hỏi đó, Chika nhún vai.
"Đúng là tớ đã đạt được ước mơ. Nhưng không cần lo, mục tiêu tiếp theo cứ lần lượt xuất hiện thôi. Tớ muốn xuất hiện trong các bộ anime robot khác, và cũng muốn được tham gia anime của Kamishiro một lần nữa."
"Ồ..., lần thứ hai cơ à..."
Liệu chuyện đó có khả thi không nhỉ..., Yumiko thầm nghĩ, nhưng dù gọi là anime của Kamishiro thì cũng đâu phải cùng một tác phẩm. Cũng không thể nói đó là một thử thách viển vông được.
Đến cả Mori cũng từng nói "Muốn trở thành Pretia một lần nữa" mà.
Không, thú thật là cô không muốn Mori tham chiến nữa đâu.
Nếu chị ấy mà nói "Năm nay chị định thi vai Tia Brave Heart", chắc cô sẽ phải khóc lóc van xin Oono cản chị ấy lại mất.
Trong lúc Yumiko đang suy nghĩ miên man, Chika khẽ thở dài.
"Mục tiêu không chỉ là các tác phẩm mình tham gia đâu. Với tớ, có một nơi mà tớ bắt buộc phải chạm tới bằng diễn xuất. Một lối diễn xuất cướp đi trái tim của bất kỳ ai..., một cảnh giới đi trước một bước mà người thường không thể chạm tới. 『Diễn xuất linh hồn』. Yuugure Yuuhi bắt buộc phải đặt chân vào nơi đó."
Chika vẫn nhìn về phía trước, sắp xếp từng từ ngữ như thể đang tự răn mình.
Giọng nói tuy trầm lắng nhưng ẩn chứa nhiệt huyết, cho thấy đây là vấn đề cực kỳ quan trọng bên trong cô ấy.
Yumiko chưa từng biết cô ấy có một mục tiêu như vậy.
Chứng kiến một khía cạnh mới của người bạn diễn, Yumiko thốt lên ngẩn ngơ.
"Hể... Có cả mục tiêu như thế sao... Nhưng mà, cảm giác cái rào cản đó cao siêu quá nhỉ. Cướp đi trái tim của bất kỳ ai..., người thường không thể chạm tới, nghe ghê thật. Cái 『Diễn xuất linh hồn』 mà Watanabe nói ấy, cụ thể là diễn xuất của ai, có hình mẫu nào không?"
Tò mò về lối diễn xuất mà cô ấy đang hướng tới, Yumiko thành thật hỏi.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, Chika lại lườm cô một cái sắc lẹm. Còn tặc lưỡi nữa chứ.
Ánh mắt vẫn hung dữ như mọi khi..., nhưng lần này cô không hiểu tại sao mình lại bị lườm.
"Lòi đuôi rồi đấy. Cái nết đó của cậu, tớ thực sự ghét."
"Tại sao chứ? Tớ có hỏi gì kỳ cục đâu. Cái 『Diễn xuất linh hồn』 đó, người bình thường không làm được đúng không? Thì nói cho tớ biết nó kiểu như nào đi."
"Lòi đuôi rồi, lại cái kiểu ra vẻ ta đây thường thấy của cậu rồi đấy. Bực mình thật chứ. Trước khi nói người khác vô duyên hay gì đó, sao cậu không thử tự xấu hổ về sự mặt dày vô sỉ của mình đi hả? Dày thì chỉ nên để lớp make-up dày thôi."
"Thiệt tình, sao tự nhiên quạu vậy trời???"
Dù bối rối trước sự bùng nổ bất thình lình của Chika, nhưng Yumiko cũng bắt đầu thấy bực mình.
Ngay lúc cô định cãi lại, giọng của Wakana vọng tới từ xa.
"A, Yumiko~, Watanabe-chan~. Đây rồi đây rồi. Mồ~, hai người biến đi đâu lúc nào không hay vậy. Show cá voi sát thủ bắt đầu rồi đó! Đi thôi đi thôi!"
Có vẻ như nhỏ đã cất công quay lại tìm.
Tạm thời đình chiến, Yumiko và Chika nhập hội với nhóm Wakana.
Cá voi sát thủ, là cá voi sát thủ đấy.
Em sẽ ngắm nhìn cá voi sát thủ của Nagoya thật kỹ càng, thưa chị Matoi.
Đúng như Matoi đã nói, Thủy cung Cảng Nagoya có quy mô khá lớn, đi dạo thong thả một hồi cũng tốn kha khá thời gian.
Nói là đi tham quan Nagoya thì hơi khiên cưỡng, nhưng cả nhóm đã tận hưởng đến mức ai nấy đều đại mãn nguyện.
Tiện thể bọn cô còn leo lên vòng đu quay hò hét một trận, sau đó Yumiko và mọi người quay trở lại ga Nagoya.
Giờ chỉ còn việc về khách sạn, nên trước đó cả nhóm đi ăn tối.
"Hà~! Ngon quá đi mất~! Quả nhiên Miso Katsu của Nagoya nó ở cái tầm khác hẳn ha~!"
Wakana cười tít mắt với vẻ mặt hớn hở.
Bọn cô vừa bước ra từ 『Yabaton』, một quán siêu nổi tiếng nằm dưới tầng hầm ga Nagoya.
Dù là ngày thường nhưng vẫn phải xếp hàng kha khá, tuy nhiên sự thỏa mãn sau khi ăn đã xóa tan công sức chờ đợi.
Ăn gì cho bữa tối là vấn đề khiến cả nhóm đau đầu từ giai đoạn lên kế hoạch, nhưng kết quả là chốt đơn Miso Katsu.
Yumiko đã đề cử mì Đài Loan của 『Misen』, nhưng vì có bạn không ăn được cay nên cô đã nhường. Dù sao thì Yumiko cũng từng đến đó khi đi làm việc rồi, nên cũng không định khăng khăng đòi đi cho bằng được.
Về điểm đó thì Chika cũng vậy.
Tuy nhiên, Chika cũng vừa xoa bụng với vẻ thỏa mãn vừa lẩm bẩm: "Ngon thật...".
Sau đó, cô ấy kéo tay áo Yumiko.
"Này, Satou. Món Miso Katsu kiểu này có làm ở nhà được không?"
"Hả? À~, sao ta. Nếu chỉ là Miso Katsu bình thường thì làm ở nhà được..., nhưng sốt miso ở đây có vị ngọt lạ lắm đúng không? Tái hiện lại cái đó chắc hơi khó à nha."
"Ý là nó ở một đẳng cấp cao tới mức một người thực lực như cậu cũng không bắt chước nổi sao?"
"Làm ơn đừng có đánh giá tớ cao quá mức giùm cái..."
Vừa thấy ngại vì được đánh giá quá cao, Yumiko vừa gãi đầu.
Cái này, ý là muốn ăn ở nhà, muốn mình nấu cho ăn đây mà.
Nếu định tái hiện thì nãy cô đã vừa ăn vừa kiểm tra kỹ hơn rồi.
Cô cố nhớ lại hương vị trên đầu lưỡi, nhưng quả nhiên vừa ăn vừa suy nghĩ "cái này dùng nguyên liệu gì nhỉ" nó khác hoàn toàn với việc vừa ăn vừa cười nói "ngon quá đi".
Thôi cùng lắm thì——, trong lúc cô đang nghĩ đến một phương án nọ, Lớp trưởng vui vẻ mở lời.
"Chà, được ăn đặc sản vui thật đấy. Mấy món mà phải đến tận địa phương mới ăn được như này, quả nhiên là muốn thử cho biết."
"Hiểu luôn~. Phải đến Nagoya mới ăn được! Là muốn ăn mấy món như thế ha."
"Ơ."
Thấy Wakana và Lớp trưởng đang tí tởn với nhau, cô lỡ buột miệng.
Chika cũng đang làm vẻ mặt khó hiểu, nên chắc cô ấy cũng nhận ra rồi.
Dù nghĩ là nói ra sẽ làm mất hứng, nhưng cô vẫn quyết định nói.
"À không, Yabaton thì ở Tokyo cũng có mà..."
Sau câu nói của Yumiko, nhóm Wakana cứng đờ người.
Rồi đồng thanh thốt lên: "Hảảả!?"
"Ơ, đùa hả, Yabaton không phải là của Nagoya sao!?"
"Thì đúng là của Nagoya, nhưng ở ga Tokyo cũng có... Này, Watanabe."
"Có đấy. Tớ chưa vào bao giờ, nhưng có nhìn thấy rồi."
Hai người cùng gật đầu xác nhận.
Wakana cứ mấp máy miệng một lúc, rồi ôm đầu.
"Gì vậy trờiii~, nếu ở Tokyo cũng có thì đâu cần lặn lội ăn ở Nagoya làm gì~. Hố hàng rồiii~... Biết thế chọn quán khác cho rồi..."
"Thì, dù sao cũng ngon mà, chẳng phải tốt rồi sao?"
"Ngon thì ngon thật... Nhưng mà, Yumiko biết sao không nói sớm..."
"Tớ tưởng mọi người cố tình chọn... Dù sao cũng là đặc sản, lại còn là hàng chính gốc nữa."
Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì, dùng một bữa quý giá cho món này có lẽ hơi phí thật.
Biết thế nói sớm cho rồi, cô hơi hối hận một chút.
Lớp trưởng liếm môi: "Nhưng mà công nhận, ngon thật..."
"Ngược lại, sao Yumiko và Watanabe lại biết thế?"
"Bọn tớ hay sử dụng ga Tokyo để đi làm việc mà. Ga Tokyo có nhiều quán kiểu đó lắm."
"Cái này cũng là chuyện thường gặp thôi. Ăn đặc sản ở địa phương xong mới biết thực ra ở ga Tokyo cũng có. Tớ cũng từng vào một quán lưỡi bò ở Sendai mà thực ra Tokyo cũng có chi nhánh rồi."
Ra là vậy~..., Wakana tiu nghỉu một lúc, nhưng cuối cùng chốt lại "Thôi ngon là được rồi".
Tráng miệng ăn Anmaki hay Akafuku đây? Không, nặng bụng lắm? Nãy mới ăn Katsu xong mà. Sáu cô gái trong bộ đồng phục vừa đi vừa trò chuyện trên đường phố Nagoya.
Đi chơi khuya mà mặc đồng phục thì hơi kỳ, nên hôm đó cả nhóm rút về khách sạn sớm.
Lúc đi dã ngoại cô cũng từng nói rồi, ở khách sạn cũng có những điểm giống như đi diễn thật vậy.
Nhân tiện, về việc sẽ ở khách sạn như thế nào, ngoại trừ Chika ra thì ai cũng đã biết và đồng ý.
Lý do duy nhất Chika không được cho biết là vì Yumiko đã bảo với nhóm Wakana: "Con nhỏ đó thế nào cũng càu nhàu cho xem, nên khỏi cần nói đâu".
Khách sạn thì không nói, nhưng cách bố trí phòng mới là vấn đề.
Mở cửa phòng ra, đúng như dự đoán, mặt Chika co rúm lại.
"...Chờ chút. Số giường, không phải hơi ít sao?"
Căn phòng được chia cho nhóm Yumiko khá chật hẹp.
Kiểu thiết kế như khách sạn thương mại, giường chiếm gần hết không gian.
Cũng có tivi và bàn, nhưng cơ bản là sẽ phải sinh hoạt trên giường.
Nếu chỉ có thế thì Chika đã không phàn nàn.
Việc sử dụng khách sạn thương mại khi đi làm cũng là chuyện thường tình.
Chỉ là, đúng như cô ấy nói, giường quá ít.
Quân số là sáu người.
Trong khi đó, giường chỉ có ba cái.
Dù là giường đôi cỡ lớn, nhưng theo cách sắp xếp thông thường thì phòng này chỉ ngủ được ba người.
Tóm lại, cứ một giường sẽ phải có hai người nằm chung.
Thấy Chika đang tỏ vẻ chán nản, Yumiko khẽ thì thầm:
"Chịu khó đi, Watanabe. Học sinh cấp ba bình thường làm gì có nhiều tiền. Được trường trả tiền vé Shinkansen là may lắm rồi đấy. Ban đầu còn định đi xe buýt cao tốc, thậm chí là xe buýt đêm nữa cơ."
Yumiko và Chika vốn đã đi làm, nếu bảo "Đi du lịch tốt nghiệp nào!" thì hai người dư sức chi tiền ngay, nhưng với học sinh bình thường thì đây là khoản chi khá đau ví.
Thú thật là đi xe buýt đêm cực lắm, nhưng nếu mấy bạn khác muốn thế thì... cô cũng đã chuẩn bị tinh thần chấp nhận.
So với chuyện đó, thì việc ngủ chung giường vẫn còn rẻ chán.
Tuy nhiên, Chika vốn dĩ không giỏi chịu đựng mấy chuyện này, cô nàng nhăn nhó ngước nhìn Yumiko.
"Biết thế tôi đã tự đặt khách sạn riêng rồi..."
"Tớ biết thừa cậu sẽ nói thế nên mới im đấy. Mấy dịp thế này mọi người ở chung phòng mới vui. Ngủ chung mới happy. Ok?"
"No..."
Chika vẫn cau mày, lầm bầm đầy vẻ khó chịu.
Nếu là Chika thì chắc chắn cô nàng sẽ thuê phòng riêng thật, và cô ấy là kiểu phụ nữ chẳng thèm bận tâm nếu việc đó làm người khác mất hứng.
Thế nên, Yumiko với tư cách là người phụ trách đã phải ép cô nàng theo ý mình.
Có lẽ nhận ra bầu không khí đó, Wakana tiến lại gần.
"Xin lỗi nha, Watanabe-chan... Tớ biết cậu không thích, nhưng phòng này giá rẻ hơn nhiều lắm á~. Để tạ lỗi thì Watanabe-chan cứ ngủ chung giường với Yumiko là được rồi ha."
"Khoan đã, tại sao tạ lỗi lại là ngủ chung giường với Satou???"
"Cái đó tớ cũng không phục nha."
Nghe thấy điều không thể bỏ qua, cả hai đồng thanh phản đối.
Wakana đặt ngón tay lên má, nhìn quanh đám bạn.
"Ơ, nếu Watanabe-chan muốn ngủ với người khác thì cũng được thôi. Nhưng tớ nghĩ Yumiko là người dễ tính nhất rồi. Chiều cao cũng vừa vặn nữa."
".............................."
Chika tuy chưa hoàn toàn giải tỏa, nhưng có vẻ cũng đã chấp nhận phần nào.
Có lẽ cô nàng nghĩ rằng đằng nào cũng phải ngủ chung, thì thà là Yumiko còn đỡ hơn.
Trong nhóm này Yumiko thuộc dạng cao ráo, nên ngủ cùng Chika nhỏ nhắn cũng khá tiện.
Người quyết định giấu Chika chuyện phòng ốc là Yumiko, nên cô phải chịu trách nhiệm về việc này.
Thấy Yumiko cũng miễn cưỡng chấp nhận, Chika thở dài thườn thượt.
"Hết cách rồi nhỉ... Tôi sẽ ráng chịu đựng cô vậy. Dù thực sự là tức điên lên được. Dù ghét không chịu nổi. Dù việc ngủ chung với Satou thật kinh tởm. Nhưng đành chịu thôi, nhé."
"Hả? Cô lấy tư cách gì mà nói tôi đến mức đó? Nếu ghét thế thì xuống sàn mà ngủ. Người thì bé tẹo, cuộn mình trong chăn rồi lăn vào góc nhà mà nằm đi? Mấy vụ đó cô rành quá còn gì."
"Ra rồi đấy, lại cái thói ra vẻ ta đây rồi đấy. Chiều cao thì liên quan gì chứ? Cô đúng là cái gì cũng lôi ra để làm công cụ lên mặt được nhỉ. Cô mới là đồ to xác đấy, cút khỏi giường giùm tôi cái?"
"Á?"
"Hả?"
Trong lúc cuộc cãi vã ầm ĩ nổ ra, những cuộc trò chuyện kiểu "Tớ giường này~", "Tớ ngủ với lớp trưởng hả?" vẫn diễn ra xung quanh.
Sau đó, cả nhóm tận hưởng trọn vẹn buổi tối.
Sau khi ngâm mình khoan khoái ở nhà tắm công cộng gần đó, cả bọn tổ chức tiệc nước ngọt trong phòng.
Vì tất cả ở chung một phòng nên ai nấy đều phấn khích tột độ.
Cứ đà này chắc buôn chuyện đến sáng mất──, ngay khi tình hình có vẻ như vậy, lớp trưởng đã chốt hạ một câu rất ra dáng lãnh đạo: "Rồi rồi, đến đây thôi! Mai còn đi chơi nữa, ngủ thôi nào!" và giải tán đám đông.
Và thế là, phải ngủ trên cái giường này.
Trong khi nhóm Wakana nhanh chóng chúc "Ngủ ngon nha~" rồi chui vào chăn, cười đùa "Ahaha, chật quá~", "Sắp rớt rồi~", thì Yumiko và Chika vẫn đứng sừng sững như trời trồng trước giường của mình.
"........................"
"........................"
Trước mặt nhóm Wakana, họ đã chấp nhận chuyện ngủ chung, nhưng quả nhiên vẫn thấy kháng cự.
Nhưng không ngủ cũng không được, Yumiko khẽ lầm bầm.
"...Ngủ thôi."
"...Ừ."
Cả hai rón rén leo lên giường.
Mang tiếng là giường đôi, nhưng hai người nằm xuống thì cũng chật chội ra phết. Hèn gì mấy đứa kia la lối om sòm.
Việc Chika nằm ngay sát bên cạnh khiến Yumiko thấy hơi khó xử, cô nhanh chóng quay lưng lại.
Dù từng ở chung phòng khách sạn, hay ngủ ngay cạnh nhau trong chuyến du lịch trường và ở nhà tắm công cộng.
Nhưng đúng là khi nằm chung một chăn, độ gần gũi nó ở cái tầm khác hẳn.
"Tắt đèn nha~"
Ri-ko hô lên, và bóng tối lập tức bao trùm căn phòng.
Mới nãy còn mải mê tám chuyện, nhưng đúng là tắt đèn cái thì tự nhiên ai cũng im lặng hẳn.
Yumiko cảm nhận được hơi thở của Chika, nhưng cố gắng không bận tâm.
Cứ nhắm mắt lại, rồi sẽ ngủ được thôi.
Nhưng mà.
"...Satou. Ngủ chưa?"
"...Hự."
Bị Chika thì thầm ngay sát bên tai, một luồng điện chạy dọc sống lưng Yumiko.
Làm ơn đừng có làm thế...
Cô không tự giác được là giọng mình nghe hay vãi chưởng à...
Dù vậy, việc Chika hỏi câu đó cũng thật bất ngờ.
Cứ tưởng cô nàng sẽ lăn ra ngủ ngay chứ.
"Chưa, còn thức. Gì?"
"Không. Ngủ ngon."
"...? Ngủ ngon."
Cất tiếng gọi chỉ để chào một câu thôi á? Là cái đồ Chika đó á? Điên à.
Cái quái gì vậy trời... Yumiko vừa nghĩ vừa nhắm mắt lại lần nữa.
Thế rồi.
"Satou. Ngủ rồi hả?"
"..."
Đã bảo là.
Thôi ngay đi, cái trò thì thầm vào tai ấy.
Giờ thì mình hiểu tại sao Mekuru lại nổi đóa với Yumiko rồi. Cái này không tốt chút nào.
Cơ mà, mình sẽ không bỏ cái trò trêu chọc Mekuru đâu nhé.
Trong lúc Yumiko còn đang mải suy nghĩ, có vẻ Chika tưởng cô không trả lời nghĩa là đã ngủ.
Cô nàng ngoan ngoãn im lặng, không mở miệng nữa.
Lần này lại có chuyện gì nữa đây.
Vừa nghĩ thế──, thì lý do đã sáng tỏ theo một cách tồi tệ nhất.
Bóp. Bóp.
Bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp bóp.
"............................................................"
Con nhỏ này, nó đang bóp ngực mình điên cuồng từ phía sau.
Nó bóp nhiệt tình luôn.
Kiểu như, nó đang nhào nặn một cách cực kỳ táo bạo ấy.
"........................Watanabe-san. Bóp ngực người đang ngủ là phạm pháp đấy nhé."
"Khòooo khòooo khòooo."
"Giả vờ ngủ tệ quá đấy. Buông tay ra rồi ngủ nhanh lên."
"Thế này mới yên tâm..."
"Nhưng tôi thì bất an đấy."
Cô gỡ bàn tay đang bấu chặt lấy ngực mình ra.
Có vẻ như Chika cũng không định trêu chọc thêm nữa, cô nàng bỏ cuộc và lăn ra ngủ.
Thiệt tình...
Đang đêm mà bị sờ soạng đến tỉnh cả ngủ thì đúng là thảm họa... Yumiko vừa nghĩ vừa nhắm mắt lại.
Liệu trong cái hoàn cảnh này mình có ngủ nổi không đây... cô lo lắng, nhưng có vẻ cơ thể đã thấm mệt sau một ngày vui chơi.
Chẳng mấy chốc, cô chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị.
Rồi không hề có điềm báo trước, cô lặng lẽ tỉnh giấc.
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả, chỉ là hai người nằm một giường thì vẫn chật chội quá thôi.
Cô mở mắt thao láo giữa đêm khuya.
Dưới trần nhà tối om, tiếng thở đều đều của mấy người bạn khẽ hòa vào nhau.
Rèm cửa sổ vẫn mở, ánh trăng trắng ngà đang tỏa sáng.
Ánh trăng ấy lờ mờ soi rọi căn phòng.
Và soi cả thiếu nữ nằm bên cạnh.
Cô ấy đang ngủ ngay sát bên, phát ra tiếng thở đều đều "su su".
Có vẻ tướng ngủ của hai người khớp nhau một cách kỳ lạ, Chika đang cuộn tròn người nằm gọn trong lòng Yumiko. Còn Yumiko thì trong tư thế như đang ôm trọn lấy Chika.
Đôi mắt sắc sảo của Chika giờ đã khép lại, đôi môi hé mở chút xíu.
Mỹ thiếu nữ. Có một mỹ thiếu nữ ở đây.
Nếu là bình thường thì tim cô sẽ đập thình thịch, nhưng có lẽ do mới ngủ dậy nên cô không thấy dao động lắm.
Chỉ thấy là, dễ thương ghê, vậy thôi.
Khi cô ghé mặt lại gần mái tóc cô ấy, hương dầu gội khẽ cù vào mũi.
Cơ thể chạm sát vào nhau, nhưng Chika vẫn không hề cựa quậy.
Trong cơn mơ màng, Yumiko nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tại sao nhỉ.
Lúc này đây, cô bỗng ý thức mãnh liệt.
Là do cuộc trò chuyện ban ngày, hay là do Chika đang ở khoảng cách này.
Tim cô đập thình thịch, da gà nổi lên, cô khẽ hít vào một hơi.
Ngay cả lúc ở văn phòng nghe thông báo "Hãy đi thử vai Pretia", cơ thể cô cũng không phản ứng mạnh đến thế này. Chắc là do lúc đó cô còn đang lâng lâng, chưa cảm nhận được thực tế.
Nhưng bây giờ, rõ ràng từng chút một.
Cuối cùng, cô đã nhận thức rõ ràng.
"...Mình... sắp sửa... thử sức với Pretia rồi nhỉ..."
Cô thì thầm những tiếng nhỏ xíu như tan vào trong miệng.
Vì giấc mơ bỗng nhiên tiến lại quá gần, nên cô chưa kịp cảm nhận thực tế.
Cô cứ nghĩ chuyện thử thách đó còn xa lắm, và hiện tại chỉ biết cố gắng hết sức cho công việc trước mắt.
Nhưng mà, cô đã được cho phép để khiêu chiến.
Utatane Yasumi──, cội nguồn của Satou Yumiko.
Vì muốn trở thành Pretia, Yumiko mới bước chân vào con đường diễn viên lồng tiếng.
Cứ cắm đầu mà chạy, thoắt cái nghệ lịch cũng sắp sang năm thứ năm.
Và giờ đây, cô sẽ khiêu chiến với giấc mơ.
Biết đâu đấy, giấc mơ sẽ trở thành hiện thực.
Nếu thực sự có thể trở thành Pretia.
Lúc đó, mình sẽ trở nên thế nào nhỉ.
"Hà... Tim đập mạnh quá, không dừng lại được..."
Cô ngắm nhìn vầng trăng trắng ngà thêm một lúc, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Cảm nhận hơi ấm từ Chika, cô dần chìm lại vào giấc ngủ.
Chẳng hiểu vì sao.
Gương mặt cười hiền hậu của người bà yêu quý lại hiện lên.
Nè, bà ơi.
Cháu, sắp sửa thử sức với Pretia rồi đấy──.
◆
Có tiếng "Ok rồi ạ" vang lên, Chika tháo tai nghe xuống.
Cô thở phào nhẹ nhõm sau khi hoàn thành buổi thu âm số 26 của chương trình "Yuuhi-senpai Yui-kouhai".
Ban đầu cô còn lo không biết chương trình này sẽ đi về đâu, nhưng rốt cuộc nó vẫn tiếp tục một cách trôi chảy.
Chỉ có điều việc Yui chẳng có chút dấu hiệu nào là sẽ điềm đạm lại thì đúng là ngoài dự tính. Cứ tưởng làm chương trình chung một thời gian thì sự tôn trọng hay yêu mến cũng sẽ phai nhạt dần chứ.
Giờ em ấy vẫn đang cười tít mắt đầy vui vẻ nhìn về phía này.
Nếu cứ im lặng thì đúng là một cô bé dễ thương như cún con.
Nhưng thực tế, đây là một hậu bối phiền toái theo nhiều nghĩa.
Takahashi Yui, năm hai của Blue Crown.
Mái tóc cắt ngắn gọn gàng cùng đôi mắt to tròn càng làm tăng thêm ấn tượng boyish.
Lúc nào cũng sở hữu làn da rám nắng khỏe khoắn, nhưng hôm nay do mặc quần short nên để lộ ra chút làn da trắng ngần. Bên trên là chiếc áo khoác Sukajan thêu hình mèo mà em ấy rất thích.
Có vẻ như cô bé đã khao khát được nói ra câu chuyện không thể nói trong lúc thu âm đến mức không chịu nổi nữa rồi.
Vừa xong việc, cô bé liền mở lời ngay.
"Chị Yuuhi! Lần này chị sẽ tham gia thử vai Pretia đúng không ạ. Cố lên chị nhé! Nếu là chị Yuuhi thì chắc chắn sẽ trở thành Pretia thôi!"
Yui nắm chặt hai tay, tuyên bố một cách đầy vô trách nhiệm như vậy.
Sự tin tưởng không căn cứ của cô bé vẫn y như mọi khi, khiến tôi lần nào cũng chẳng biết phải đáp lại thế nào cho phải.
Trong lúc tôi đành ậm ừ cho qua chuyện, Asaka lên tiếng: "A, bé Yuuhi cũng thi Pretia hả."
...Liệu có nên để người ngoài cuộc như Asaka nghe chuyện này không nhỉ.
Tôi vừa nghĩ vậy thì Asaka đã cười, tay vuốt ve miếng dán hạ sốt trên trán.
"Cứ mỗi khi sắp đến đợt thử vai Pretia là dù không muốn biết cũng phải biết thôi. Lần nào cũng vào thời điểm này, và quan trọng hơn là các seiyuu ai nấy đều căng như dây đàn ấy. Mấy đứa dễ đoán thì cứ nhìn là biết ngay, chẳng cần nói câu nào."
"A... Chắc là vậy rồi ạ."
Chika gật đầu tán đồng.
Ngay cả Chika cũng đang rất quyết tâm, còn Yumiko thì lại càng dễ đoán hơn nữa.
Không biết có phải do quá tập trung hay không mà dạo gần đây tâm trí cậu ấy cứ trôi dạt đi đâu đó.
Trong lúc thu âm thì cậu ấy vẫn cố gắng tỏ ra sắc sảo, nhưng hễ xong việc là tâm hồn lại treo ngược cành cây như thường thấy.
Chắc hẳn các seiyuu khác cũng đang trong tình trạng tương tự.
Điều khiến tôi bận tâm lúc này chính là nữ seiyuu đang đứng trước mặt.
"Takahashi-san không thi Pretia sao?"
Nếu đến cả cô ấy cũng đứng ra ngáng đường, cuộc chiến khốc liệt này sẽ càng trở nên dữ dội hơn.
Dù vẫn là tân binh mới bước sang năm thứ ba, nhưng Takahashi Yui lại là một seiyuu có khí thế khủng khiếp.
Hôm trước, cô ấy vừa thể hiện tài năng đáng kinh ngạc trong bộ phim "Luminous trên sân thượng".
Dù vậy tôi cũng không có ý định thua cuộc, nhưng Yui lại bĩu môi đầy tiếc nuối.
"Takahashi này không được rồi ạ~. Nghe tin chị Yuuhi thi nên em cũng bảo là muốn thi, nhưng quản lý bảo vẫn chưa được."
"Bé Yui nhận việc nhiều kinh khủng thế mà mới chỉ là năm hai thôi nhỉ..."
Asaka chống cằm, cười khổ.
Nếu quản lý đã ngăn lại thì cũng đành chịu thôi, Chika thầm nghĩ về Naruse.
Yui nằm dài ra bàn, ngước mắt nhìn Chika.
"Nếu Takahashi này được trở thành Pretia cùng với chị Yuuhi thì không còn gì hạnh phúc hơn, nhưng mà... Em rất muốn chị Yuuhi trở thành Pretia, nhưng cũng muốn chị đợi đến khi em được thi... Ôi cái thế tiến thoái lưỡng nan này... Đã mất công thì em muốn cùng chị thử thách một thể cơ."
Yui rên rỉ "Hừ hừ".
Nghe vậy, Asaka khẽ cười.
"Chương trình radio của hai seiyuu Pretia đương nhiệm sao, nghe sang chảnh thật đấy. Nếu được thế thật thì biên kịch như chị vui lắm."
Có lẽ chỉ là nói đùa, nhưng Asaka đang nở một nụ cười hiền hậu.
Nếu điều đó thành hiện thực, có thể sẽ có thính giả nghe chương trình nhờ vào danh tiếng đó.
Tuy nhiên, có một vấn đề lớn ở đây.
Chika thẳng thắn chỉ ra điểm đó.
"Tiếc quá. Lần này tôi định sẽ đậu luôn. Nên e là sẽ lệch với toan tính của hai người đấy."
Cô thản nhiên nói ra những lời đầy ngạo mạn.
Nếu để seiyuu khác nghe thấy chắc họ sẽ cau mày khó chịu, nhưng tôi chẳng bận tâm.
Nếu không có chút khí khái này, thì làm sao có thể đậu được cái buổi thử vai như cái hang quỷ đó chứ.
Mắt Yui sáng rực lên, cô bé chắp hai tay lại: "Quả không hổ danh là chị Yuuhi!"
0 Bình luận