Ngày thu âm 『Vòng Xoay Ngựa Gỗ Của Yuubi Saki Mekuru』.
Yuubi Saki Mekuru đang kiểm tra kịch bản một mình trong phòng thu.
Lúc đó, biên kịch Asaka Mirei bước vào booth.
"Chào buổi sáng."
"Chào em, Mekuru-chan. Cảm ơn em chuyện hôm trước nhé. Xin lỗi vì đã kéo em vào mấy chuyện kỳ cục. Cảm ơn em nhiều lắm vì đã hợp tác."
Với nụ cười thoải mái, chị ấy đề cập ngay đến chuyện đó.
Là vụ quay ngoại cảnh của Kokosei Radio trước đây.
Asaka đã cúi đầu nhờ vả cô hợp tác vì chương trình này.
Nếu là bình thường thì cô chẳng muốn dạy dỗ kỹ thuật gì cho hai kẻ đó đâu.
Đi ăn cùng lại càng không.
Cô đã nói những chuyện bình thường không bao giờ nói. Cũng đã hợp tác quay lén.
Tất cả là vì Asaka đã nhờ.
Mekuru lảng tránh ánh mắt của Asaka một chút, trả lời thản nhiên.
"...Em cũng đâu giúp được gì nhiều. Ngay cả lúc đi ăn cũng không đặt camera vào được."
"Không không, không phải thế đâu. Vụ camera thì chịu thôi, do bên chị đưa ra yêu cầu quá đáng mà. Em chịu giúp là chị cảm ơn lắm rồi."
Không biết là lời cảm ơn lần thứ bao nhiêu nữa.
Nghe nói người khởi xướng việc 『Muốn khơi dậy lời thật lòng』 chính là Asaka.
Chị ấy đã cầu xin Mekuru và Hanabi hợp tác bằng mọi giá để thực hiện vụ quay lén.
Điều đó chứng tỏ nó cần thiết cho chương trình radio kia đến mức nào.
"Hai người đó, có giận không ạ?"
Cô hỏi điều mình vẫn đang băn khoăn.
Dù lý do là gì, việc hai người họ bị quay lén là sự thật.
Trong bữa ăn với Yumiko, Mekuru chỉ thay lời Asaka và mọi người nói ra thôi.
Tuy nhiên, đó cũng là điều chính bản thân Mekuru cảm nhận được.
Dù là liệu pháp mạnh tay, nhưng cô nghĩ vụ quay lén đó là cần thiết cho họ.
Nếu như hai người đó không hiểu được điều này thì...
"À, hôm trước có buổi thu âm nên chị xin lỗi rồi. Kết quả là hai đứa không có giận, nhưng trông có vẻ khó xử lắm. Dễ thương ghê."
Asaka cười tươi rói.
...Tiếc thật. Nếu là loại người không hiểu chuyện mà nổi giận đùng đùng, thì cô đã có thể dứt khoát từ mặt họ lần này rồi.
Asaka tiếp tục nói với vẻ mặt tỉnh bơ: "Chị cũng chuẩn bị tinh thần bị mắng rồi đấy chứ".
"Chị có vẻ ưu ái hai người đó quá nhỉ."
Cô cẩn thận nói để giọng mình không mang sắc thái phê phán.
Asaka cũng chẳng hề giấu giếm, mỉm cười đáp:
"Trông thế à?"
"Khá là thế ạ. Em cảm giác không giống Asaka-san thường ngày lắm."
Biên kịch Asaka Mirei mà Mekuru biết là người không hành động chỉ vì tình cảm cá nhân.
Nhưng trong vụ việc lần này, thấp thoáng đâu đó những khía cạnh khác ngoài vai trò biên kịch.
Asaka khoanh tay với vẻ mặt hiền hòa. Chị ấy vui vẻ nói.
"Cũng một phần vì hai đứa nó dễ thương, nhưng mà để chương trình kết thúc bây giờ thì phí lắm. Nếu dành thêm thời gian, chị nghĩ nó sẽ trở thành một chương trình hay, em không thấy thế sao?"
"...Ai biết. Em không biết đâu."
Cô không nói có cũng chẳng nói không. Đúng vậy, cô không biết. Có bận tâm cũng chẳng để làm gì.
Asaka cười khổ, rồi rướn người về phía cô.
"Nhân tiện nè Mekuru-chan. Để cảm ơn vụ quay ngoại cảnh, đi ăn bữa cơm không? Cùng với Hanabi-chan nữa, ba người chúng ta. Đi đâu chị cũng bao hết."
"Dạ thôi, chị đừng bận tâm. Em làm vì công việc thôi mà."
Lạnh lùng ghê, Asaka nói vậy nhưng chẳng hiểu sao lại cười có vẻ rất vui.
0 Bình luận