Buổi quay tại Skytree cũng kết thúc, cả đoàn di chuyển về khách sạn.
Nghe nói sau đây chỉ cần quay thêm một chút cảnh sinh hoạt trong phòng nữa là xong.
Công việc hôm nay coi như đã hoàn thành. Bộ đồng phục thủy thủ cũng đã được thay ra trước khi đến khách sạn.
Vì là chuyến đi ngân sách thấp nên tôi đã lo không biết khách sạn sẽ thế nào, nhưng may là lo bò trắng răng.
Có lẽ vì có cảnh quay trong phòng nên khách sạn cũng khá tươm tất.
Tôi không có bất mãn gì về khách sạn cả. Nếu có, thì chỉ có một điều.
「Rồi, đây là phòng của Yasumi-chan và Yuuhi-chan nhé.」
Asaka đưa chìa khóa phòng cho chúng tôi. Đương nhiên là chung phòng rồi.
Nếu là seiyuu khác thì chung phòng với ai tôi cũng hoan nghênh, nhưng với Chika thì thà ở phòng đơn còn hơn.
Ít nhất thì đã ở cùng nhau cả ngày rồi, phòng ốc cũng nên tách riêng ra chứ nhỉ.
Chắc là đối phương cũng đang nghĩ y hệt như vậy. Hai đứa nhìn nhau với vẻ mặt vi diệu.
「……Gì?」
「Cô thì có gì?」
「Hả?」
「Hả cái gì?」
「Vâng vâng, hai đứa mau về phòng đi nào~」
Bị Asaka đẩy sau lưng, chúng tôi đành miễn cưỡng đi về phía sảnh thang máy.
Có vẻ nhóm Mekuru cũng ở chung một phòng, nhưng trông họ chẳng có vẻ gì là phản đối.
Ngược lại, họ nhận chìa khóa với vẻ mặt thản nhiên như lẽ thường tình.
Bốn người cùng xuống một tầng, nhóm Mekuru đi trước dẫn đường dọc hành lang. Tôi liền cất tiếng gọi.
"Này, Mekuru-chan, chị Hanabi. Lát nữa em qua phòng hai người chơi được không?"
"Cấm qua. Qua là tôi báo cảnh sát đấy."
"Hả... quá đáng... nói đến mức đó luôn á...?"
Bị Mekuru cự tuyệt quá phũ phàng, tôi đưa mắt cầu cứu Hanabi.
"X-Xin lỗi nha... Mekuru đã nói vậy rồi thì..."
Vai chị ấy run lên bần bật. Có vẻ là không được rồi.
Đành từ bỏ ý định qua chơi, tôi ngoan ngoãn bước vào phòng mình.
Cắm thẻ từ vào khe, căn phòng đôi rộng rãi bừng sáng dưới ánh đèn. Không khí rất dễ chịu, ngoài giường ngủ còn có tivi, bàn nhỏ và cả ghế ngồi kiểu cách nữa.
Là phòng do công ty đặt cho công việc nên chẳng có gì để chê trách cả.
Chỉ có điều, hai chiếc giường được đặt cạnh nhau. Tôi quay sang hỏi Chika đang đứng bên cạnh.
"Này bà chị, cậu thích giường nào? Tớ chọn phía cửa sổ nha."
"Tôi cũng muốn nằm cạnh cửa sổ."
"…………"
"…………"
Không ai định nhường ai, một cuộc oẳn tù tì nổ ra ngay lập tức.
Kết quả thật đáng tiếc.
Tôi liếc nhìn Chika đang hớn hở ra mặt, rồi bắt đầu sắp xếp hành lý.
Tôi mở chiếc túi du lịch cỡ nhỏ, giống hệt cái hồi tôi đến ngủ lại nhà Chika.
Đang soạn đồ, ánh mắt tôi va phải một chiếc túi nhỏ.
Là bộ đồ dùng qua đêm, chứa đầy đủ nước hoa hồng, tẩy trang và các thứ linh tinh.
Những món đồ dùng trước và sau khi tắm.
...Tắm.
Bất chợt nhớ lại chuyện không đâu, tôi lắc đầu quầy quậy. Không, không. Dù có chung phòng đi nữa thì cũng đời nào có chuyện tắm chung. Điên thật, điên thật rồi. Mày đang nghĩ cái quái gì thế hả?
"A, khách sạn này có nhà tắm lớn đấy."
"Hả! ...Nh-Nhà tắm lớn?"
Do đang mải nghĩ linh tinh nên tôi lỡ thốt lên bằng cái giọng kỳ quặc.
Chika đang xem bản đồ hướng dẫn của khách sạn, có vẻ cậu ta đã tìm thấy khu nhà tắm lớn.
...Nhà tắm lớn à. Tuyệt ghê. Muốn đi quá.
Dù chưa xem kỹ nhưng phòng này chắc là kiểu unit bath (phòng tắm liền khối). Bồn tắm chắc chắn rất nhỏ, không thoải mái chút nào.
Nhưng nếu là nhà tắm lớn... Mình có thể duỗi chân thư giãn thỏa thích... Chữa lành mọi mệt mỏi...
Nhưng mà...
Tôi liếc nhìn Chika.
Cậu ta đang chăm chú đọc bản đồ. Tôi thử nói một câu thăm dò.
"M-Mà, tớ cũng muốn xuống nhà tắm lớn, nhưng đâu nhất thiết phải đi cùng nhau đâu nhỉ."
"Hả? Thì cũng đâu cần thiết phải đi riêng. Cậu không việc gì phải cố tình đi lệch giờ cả."
"…………"
Bị cậu ta trả lời một cách dửng dưng, tôi cứng họng chẳng nói được gì.
Giờ mà sống chết đòi đi riêng thì chẳng phải trông như tôi đang là người duy nhất để ý chuyện đó sao.
Tại sao! Lại thành ra! Chỉ có mình tôi! Là đang để ý chuyện này chứ!
Nhưng mà, tắm chung à... Tắm chung ha...
Trong lúc tôi còn đang rối bời với những suy nghĩ đó thì thời gian cứ thế trôi qua.
Tôi lôi điện thoại ra giết thời gian thì nghe thấy tiếng "A" khẽ vang lên bên cạnh.
Chika đang nhìn vào điện thoại của mình với vẻ khó hiểu. Có vẻ cậu ta vừa buột miệng thốt lên.
Thấy cậu ta không nói gì thêm nên tôi cũng mặc kệ, một lúc sau Chika đứng dậy.
"...Satou. Tôi đi ăn tối đây."
"A, a à. Ừ."
Cậu ta tuyên bố xong, sửa soạn qua loa rồi bước nhanh ra khỏi phòng.
...Tôi hơi bị hẫng một chút.
Tôi cứ đinh ninh là sẽ ăn tối cùng Chika cơ.
Tuy không bàn bạc trước, nhưng tôi tưởng chuyện đó sẽ diễn ra tự nhiên chứ.
Vậy mà cậu ta lại đi một mình.
Cảm giác như toàn thân mất hết sức lực.
"Ưm... mình ăn tối thế nào đây ta..."
Tôi lầm bầm một mình, buông thõng người xuống ghế.
Tự nhiên thấy việc suy nghĩ cũng trở nên phiền phức...
Tôi lơ đễnh nhìn vào chiếc điện thoại im lìm.
"Chị Otome vẫn chưa trả lời... Chắc chị ấy bận lắm... Buồn ghê..."
Sắp tới Otome hiếm hoi mới có ngày nghỉ, tôi đã hẹn đi chơi với chị ấy.
Tôi đã nhắn tin về vụ đó nhưng mãi chưa thấy hồi âm.
Nghĩ đến lịch trình bận rộn của chị ấy thì cũng đành chịu, nhưng tôi vẫn thấy buồn.
"Hửm?"
Đang băn khoăn không biết làm gì thì điện thoại báo cuộc gọi đến.
Một cái tên hiếm thấy hiện lên màn hình, tôi ngạc nhiên bắt máy.
"A lô. Có chuyện gì thế, Mekuru-chan?"
『...Đừng có gọi là Mekuru-chan.』
Một giọng nói trầm đục vang lên.
Người gọi là Yuubi Saki Mekuru.
Dù có trao đổi liên lạc nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy gọi cho tôi.
Tôi đang chờ xem có chuyện gì xảy ra thì cô ấy đưa ra một lời đề nghị bất ngờ.
『...Tôi muốn nói chuyện với cậu. Giờ cậu ra ngoài được không? Đi ăn tối. Hai người thôi.』
"Hả?"
Lời mời đi ăn từ Mekuru.
Đáng lẽ tôi phải nói là vô cùng hoan nghênh... nhưng tôi lại không cảm thấy muốn nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Rõ ràng tâm trạng cô ấy đang rất tệ, khiến tôi nghi ngờ có ẩn ý gì đó phía sau.
Hoặc là, tôi sắp bị mắng chăng?
Hơn nữa, còn một chuyện khác khiến tôi bận tâm.
"Ờm, hai người thôi á? Còn chị Hanabi thì sao?"
Tôi cứ nghĩ đương nhiên là họ sẽ ăn cùng nhau.
Nếu ăn ba người thì tôi không ngại, nhưng đi hai người thì cứ thấy lấn cấn sao đó.
『À. Hanabi hình như đi ăn với người khác rồi.』
Mekuru nói một cách lạnh nhạt. Chuyện này cũng bất ngờ thật.
Chẳng lẽ họ cãi nhau sao?
Mà thôi, có nghĩ cũng chẳng biết được, chắc Mekuru cũng chẳng thèm nói cho tôi đâu.
Tôi quyết định ngoan ngoãn nhận lời mời.
Và rồi, vài phút sau.
"Mekuru-chaaan."
Tôi cất tiếng gọi Mekuru đang đứng ở sảnh khách sạn.
Cô ấy vẫn giữ vẻ mặt khó đăm đăm, giơ tay lên "Ừm" một tiếng.
Rồi chẳng nói chẳng rằng, cô ấy cứ thế rảo bước đi thẳng ra ngoài. Tôi vội vàng chạy theo đi song song bên cạnh.
"Chà, được Mekuru-chan mời ăn tối thế này. Vui ghê ha."
"Không phải tôi muốn ăn cơm với Utatane đâu. Tôi có chuyện muốn nói, tiện thể thì ăn luôn thôi."
Mekuru vẫn nhìn thẳng phía trước, buông lời lạnh lùng.
Xem ra đây không phải là một bữa ăn vui vẻ rồi. Chuyện cô ấy muốn nói chắc cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Tuy nhiên.
"Dù vậy thì tớ vẫn thấy vui lắm."
"…………"
Dù là gì đi nữa, được ăn cơm cùng Mekuru là tôi vui rồi.
Khi tôi cười và nói ra những lời thật lòng, Mekuru ngượng ngùng cụp mắt xuống.
"Sao cậu cứ... đừng có làm cái mặt hớn hở đó mà nói mấy câu như vậy..."
Mekuru lầm bầm phàn nàn, rồi thở dài như để lảng tránh.
Cô ấy vẫn nhìn đi chỗ khác và nói.
"Cậu có muốn ăn gì không? Gần đây có quán lẩu shabu-shabu ngon lắm, tôi định đi chỗ đó."
"Ồ. Được đấy. Chốt luôn. Tớ thích shabu-shabu."
Thực đơn được quyết định trong nháy mắt.
Mekuru vừa xem điện thoại vừa dẫn đường, hai đứa cùng rảo bước trên con phố đêm.
Nhìn theo tấm lưng nhỏ bé ấy, tôi bắt chuyện.
"Này, Mekuru-chan có đi xem buổi live sắp tới của chị Otome không?"
"Có."
Cô ấy trả lời ngay lập tức. Thậm chí còn chẳng thèm nhìn tôi.
Sau đó, cô ấy nói thêm với vẻ khó khăn: "...Nếu không bị vướng lịch làm việc", đủ để tôi cảm nhận được quyết tâm mạnh mẽ của cô ấy.
"Này này, vậy thì đi cùng nhau đi. Tớ cũng đi đó. Hay là cậu lỡ hẹn với ai rồi?"
"Không được."
Tôi bị từ chối thẳng thừng.
Sự cự tuyệt dứt khoát đến mức khiến tôi thầm nghĩ... có cần phải nói thế không...
Có vẻ chính chủ cũng nhận ra điều đó, Mekuru vội vàng nói thêm.
"Không phải là tôi ghét đi với cậu. Chỉ là tôi sẽ không đến buổi live của Saku-chan với tư cách diễn viên lồng tiếng. Yuubi Saki Mekuru sẽ không có mặt ở đó vào ngày hôm ấy."
"Ý là cậu sẽ đi với tư cách là Fujii-san hả? Nhưng mà, ngồi ghế quan hệ thì đằng nào cũng phải chào hỏi chị ấy mà?"
"Không, tôi tự mua vé rồi."
Câu trả lời thản nhiên của cô ấy làm tôi ngớ người. Đến mức đó luôn sao?
Vé live của diễn viên lồng tiếng nổi tiếng đâu có dễ mua.
Có vẻ cô ấy muốn đi như một fan hâm mộ bình thường chứ không phải đồng nghiệp.
"...Nói trước nhé, cấm cậu nói với Sakuramiki-san là tôi sẽ đi đấy. Cậu mà nói là tôi không tha đâu."
Bị cô ấy dọa nạt, tôi chỉ biết thán phục trước sự cố chấp đó.
Nếu nói với Otome, chắc chắn chị ấy sẽ vui vẻ tặng vé ngay, hôm đó cũng chẳng cần xếp hàng. Lại còn được nói chuyện với chính chủ.
Ngồi ghế quan hệ thì thi thoảng cũng ngại ánh mắt khán giả thật, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.
Vậy mà cô ấy lại cất công tự mua vé.
"...Mekuru-chan, thế lỡ không mua được vé thì cậu bỏ cuộc à?"
"Đương nhiên là vậy rồi. Cậu nhìn tôi giống kiểu fan sẽ đi mua vé chợ đen chắc?"
Tôi đâu có ý nói theo nghĩa đó đâu.
Thấm thía thật, con người thật của cô ấy chẳng giống người trong ngành chút nào.
"Mekuru-chan... hay phải gọi là Fujii-san nhỉ. Cậu thích chị Otome thật đấy ha."
"Đương nhiên rồi. Không thì tôi làm fan lâu năm thế làm gì. Yêu lắm luôn ấy."
Mekuru thả lỏng vai, cười đắc ý "hứm" một tiếng.
"Vậy, cậu có thích Yasu-Yasu này không?"
"Yêu lắm luôn."
Tôi buông lời trêu chọc nhẹ tênh, và câu trả lời nhận lại cũng nhẹ tênh.
Thấy tôi cứ cười tủm tỉm nhìn mình, có vẻ cô ấy mới nhận ra mình bị gài.
Cô ấy giật mình nhìn sang, mặt đỏ bừng lên trông thấy.
"Cảm ơn nha, tớ cũng yêu Mekuru-chan lắm."
"Hự! I-Im đi! D-Dẹp ngay cái kiểu đó đi! Thật tình...!"
Cô ấy nghiến răng đầy cay cú rồi rảo bước đi nhanh về phía trước.
Tôi vừa cười vừa đuổi theo sau.
Quán ăn cần đến chỉ cách vài phút đi bộ, là phòng riêng hoàn toàn, không khí cũng rất tốt.
Được dẫn vào phòng kiểu Nhật và đóng cửa kéo lại, tiếng ồn bên ngoài gần như không còn nghe thấy nữa.
Ánh sáng hơi mờ ảo, cực kỳ thích hợp để thư giãn.
Tại chiếc bàn bốn người, Mekuru ngồi vào phía trong cùng.
"Này."
Khi Yumiko ngồi xuống ngay cạnh Mekuru, một giọng nói đầy gai góc vang lên.
Như thể đang ra lệnh cho chó, Mekuru tức giận chỉ tay về phía đối diện.
"Bình thường là phải ngồi đối diện chứ! Tôi không hiểu cậu ngồi ngay bên cạnh làm cái gì!"
"Gì chứ, hồi đi ăn thịt nướng lần trước, cậu chẳng ngồi cạnh chị Otome còn gì? Tớ tưởng ngồi cạnh thì Mekuru-chan sẽ vui hơn chứ. Fan service, fan service mà."
"…………Ư."
Tôi sáp người lại gần, Mekuru đỏ mặt cố gắng né ra xa.
Nhưng cô ấy bị dồn vào tường ngay lập tức. Tôi cứ thế lấn tới chỗ Mekuru đang không còn đường lui.
Cô ấy luống cuống tay chân, cất giọng khổ sở.
"A, a a thôi... đủ rồi đấy...! C-Cậu có biết bây giờ cậu đang trong bộ dạng seiyuu không hả...!? Không được không được không được, gần quáaaaa...! Trời ơiiii...!"
Tôi chỉ định đùa một chút thôi, nhưng phản ứng của Mekuru dễ thương hơn tôi tưởng.
Vẻ mặt lạnh lùng biến mất tăm, giờ cô ấy đang nhắm tịt mắt lại, mặt đỏ bừng.
Dù cô ấy giơ tay đẩy về phía tôi nhưng có vẻ không dám chạm vào.
Thành ra cô ấy cứ co rúm lại, thu mình nhỏ xíu.
"Sao? Không được cái gì? Nhìn thẳng vào tớ mà nói xem nào."
"A────............! Đ-Đừng có thì thầm nữa... d-dừng lại đi... c-cậu thật là...!"
Tôi càng lấn tới, cô ấy càng thu nhỏ lại hết mức có thể.
Cơ thể gập lại tròn vo.
Dù vậy tôi vẫn ghé sát mặt vào như muốn phủ lên người cô ấy, và rồi, cô ấy bất ngờ mở trừng mắt.
"Có thôi đi không hả!"
"Á đau!"
Cốp! Cô ấy húc đầu thật mạnh vào tôi. Cú thiết đầu công không chút nương tay khiến tôi nổ đốm mắt.
Tôi ôm trán, ngã ngửa ra sau theo phản xạ.
"L-Làm cái gì thế, Mekuru-chan... đau quá đi mất...!"
"Tôi cũng đau chứ bộ...! Này, biết rồi thì đi sang kia ngồi đi."
Cô ấy xua tay đuổi tôi như đuổi tà.
Có vẻ tôi trêu hơi quá đà rồi.
Không muốn bị đau thêm lần nào nữa, tôi lủi thủi chuyển sang ghế đối diện.
Mekuru vẫn còn đỏ lựng cả trán lẫn mặt, nhưng có vẻ cô ấy không định đôi co thêm nữa. Cô ấy cầm thực đơn đưa sang cho tôi.
"Đây. Chọn nhanh lên."
"Rõ..."
Và thế là, bữa ăn của hai người bắt đầu bằng nỗi đau ê ẩm.
Gọi món xong chờ một lúc, nhân viên mang nồi lẩu và đồ uống ra.
Hôm nay Mekuru có vẻ không uống rượu nên đã gọi trà Oolong.
"Mekuru-chan, vất vả rồi ha."
"...Vất vả rồi."
Tôi đưa ly ra, cô ấy rụt rè vươn tay tới. Cạch, một âm thanh vui tai vang lên.
Chúng tôi vừa thưởng thức nồi lẩu vừa nói chuyện phiếm một lúc, chắc là đến khi nồi lẩu vơi đi một nửa.
Đột nhiên, Mekuru nói ra điều này.
"Utatane. Cậu có muốn tiếp tục chương trình đó không?"
"…………?"
Không hiểu ý đồ câu hỏi, tôi cứ nhai miếng thịt trong miệng một lúc.
Ực, sau khi nuốt xuống, tôi mới nói lên suy nghĩ của mình.
"Kìa, đương nhiên là muốn tiếp tục rồi. Tớ nghĩ chẳng ai làm radio mà lại mong nó kết thúc cả."
"Cái đó còn tùy người."
Cô ấy cầm lấy cái muôi.
Vừa múc đồ ăn ra bát nhỏ, cô ấy vừa nói với giọng đều đều.
"Mong sao cho nó kết thúc sớm đi, cái radio này. Cũng có người làm với suy nghĩ như thế đấy. Nếu chương trình không nổi tiếng lắm, hoặc bản thân người đó không thấy vui."
...Theo nghĩa đó thì, nếu hai MC của 『Kokosei Radio của Yuuhi và Yasumi!』 có nghĩ là kết thúc cũng được thì cũng chẳng lạ.
Độ nổi tiếng cũng chẳng cao lắm, mà hai MC lại còn ghét nhau.
Dù trong lòng nghĩ khác, nhưng Yumiko vẫn nói ra những lời nghe có vẻ hợp lý.
"Tớ muốn nó tiếp tục. Tớ chẳng có mấy việc làm, kết thúc là tớ gay go lắm."
"Vậy thì, cứ như bây giờ là không ổn."
Cô ấy nói thẳng thừng.
Ánh mắt nhìn thẳng vào tôi chứa đầy sự nghiêm túc.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra "À, chuyện muốn nói là chuyện này sao".
"Điều tôi sắp nói đây là lòng tốt hiếm hoi xuất phát từ đáy lòng tôi. Là ý kiến của một tiền bối thuần túy. Nên tôi sẽ nói không chút toan tính. Cứ đà này thì chương trình radio của các cậu sẽ kết thúc sớm thôi."
"………………"
Sau khi rào đón đủ kiểu, chị ấy bắt đầu tạt gáo nước lạnh không chút thương tiếc.
Những lời ấy giáng xuống nặng nề hơn tôi tưởng. Tôi vừa chịu đựng cơn đau nhói kỳ lạ trong lồng ngực, vừa im lặng lắng nghe.
"Tao thấy radio của tụi bay thú vị đấy chứ. Hiếm có cái radio nào mà hai seiyuu cãi nhau chí chóe thật sự như thế lắm. Tao biết là Utatane và con bé kia cũng đã hãm phanh bớt cho phù hợp với chương trình rồi, nhưng trên nền tảng đó tụi bay vẫn va chạm bằng cảm xúc thật, nên nó mới hay. Nhưng mà, cứ như bây giờ thì không ổn."
Cạch. Chị ấy đặt chiếc đĩa nhỏ xuống bàn.
Nếu không phải đang ở trong tình huống này, có lẽ tôi đã trêu lại: "Hả, chị cũng nghe radio của tụi em á?". Nhưng không cần nói cũng biết, chị ấy phải nghe rất kỹ mới thốt ra được những lời này.
Thấy Mekuru vươn tay lấy ly trà ô long, Yumiko chủ động hỏi:
"......Ý chị là khán giả sẽ chán sao?"
"Không phải. Chuyện đó tính sau. Vấn đề hiện tại là những màn cãi nhau đó không được thiết lập đàng hoàng nên mới hỏng bét."
"......?"
Cãi nhau mà không được thiết lập đàng hoàng?
Thấy tôi nghiêng đầu không hiểu, Mekuru nói tiếp:
"Utatane cũng biết fan là loài sinh vật sống bằng trí tưởng tượng mà. Quan hệ giữa các seiyuu, đặc biệt là chuyện bất hòa, lại càng dễ bị thêu dệt. Theo nghĩa đó, cái radio không thèm che giấu sự 'cơm không lành canh không ngọt' của tụi bay đúng là độc nhất vô nhị. Nhưng mà, nếu chỉ đơn thuần là hai đứa ghét nhau thật sự đang khích bác nhau, thì nó chẳng còn là giải trí nữa."
Nói đoạn, Mekuru đưa ly lên miệng. Tiếng nước trôi qua cần cổ mảnh khảnh nghe ực một cái.
Không còn vui vẻ nữa.
Đúng là vậy. Nghe người ta cãi nhau thì có gì mà vui.
Chính vì thế, tôi mới thấy lạ khi chương trình radio đó lại trở nên nổi tiếng.
Mekuru dựng ngón trỏ lên, vừa lắc lắc vừa tiếp tục:
"Ví dụ nhé, giả sử Hanabi nói với tao là: 'Im đi con lùn kia!'. Rồi tao đứng phắt dậy hét: 'Mày nói cái gì hả con khốn này!'. Lúc đó Utatane có nghĩ là: 'Ái chà, hai người này quan hệ xấu thật' không?"
"Không ạ."
"Tại sao?"
"Vì nhìn là biết đùa. Chuyện chị Mekuru nổi giận cũng chỉ là diễn xuất thôi."
"Chính xác."
Đặt cái ly xuống, Mekuru thản nhiên nói tiếp:
"Vì cả người dẫn lẫn thính giả đều biết đó là đùa, nên nó mới thành lập được. Có một ranh giới an toàn để không ai thực sự nổi giận hay khó chịu, và vì ai cũng biết ranh giới đó sẽ không bị xâm phạm, nên họ mới có thể 'yên tâm' mà nghe. Cái sự 'yên tâm' đó là thứ cực kỳ cần thiết."
Mekuru chỉ thẳng ngón tay vào tôi.
"Radio của Utatane thiếu cái sự 'yên tâm' đó. Cho nên, những thính giả ban đầu còn thấy thú vị với những màn cãi vã nảy lửa giờ đã bắt đầu lo lắng. Họ nghĩ: 'Có khi nào là ghét nhau thật không?'. Họ bắt đầu cảm thấy stress. Thế là hỏng."
"......Vậy ý chị là tụi em phải nói chuyện giữ kẽ hơn hả? Kiểu như có giận cũng đừng giận quá?"
"Thế thì radio của tụi bay còn ý nghĩa quái gì nữa. Mất đi những màn cãi nhau thật lòng thì sức hút cũng bay biến. Diễn mấy trò hời hợt bề mặt thì thính giả họ nhìn thấu ngay lập tức."
"V-Vậy phải làm sao mới được? Nghe như đi vào ngõ cụt ấy."
Đừng bảo là kết luận chỉ có thế nhé. Tôi nhìn chị ấy với ánh mắt cầu cứu.
Nếu chị ấy lặn lội đến đây chỉ để phán một câu "Radio của tụi bay toang rồi" thì đúng là ác ôn. Sao lại làm chuyện tàn nhẫn thế chứ? Tôi suýt thì nổi cáu.
......Dù bản thân tôi cũng tự thấy có rất nhiều vấn đề.
Nhưng có vẻ không phải vậy.
Mekuru nhìn thẳng vào mắt tôi, người hơi rướn về phía trước:
"Phải làm cho thính giả 'yên tâm'. Tụi bay thực ra cũng tôn trọng nhau đàng hoàng mà, đúng không? Đâu phải kiểu ghét nhau đến mức muốn giết nhau. Chỉ cần truyền tải được điều đó đến thính giả, họ chắc chắn sẽ thấy 'yên tâm'. Làm được mà. Chỉ cần hé lộ cho thính giả thấy một chút xíu cảm xúc thật tận đáy lòng là được. Làm thế thì cái suy nghĩ 'Mà thôi, dù gì hai đứa nó cũng respect nhau đàng hoàng', sẽ giúp những màn cãi vã trở thành nội dung giải trí có thể nghe trong sự 'yên tâm'."
"──────"
Tôi giật mình.
Bị Mekuru đâm trúng tim đen bất ngờ, miếng hành trên đũa tôi rơi bộp xuống.
Cái gì mà tôn trọng nhau đàng hoàng chứ.
Tôi cứ thế há hốc mồm, ngẩn người nhìn chằm chằm vào chị ấy.
Lúc này, lần đầu tiên Mekuru nở một nụ cười tinh quái.
"Ủa, gì? Đừng bảo là tụi bay nghĩ người xung quanh không nhận ra nhé? Để ý nhau đến mức đó cơ mà? Cái sự hiếu thắng vụng về cộng với ánh mắt tôn trọng không giấu đi đâu được, hai cái đó trộn lại tạo thành cái khí chất 'trẻ trâu' non nớt tỏa ra nồng nặc thế kia mà bảo không lộ á? Hài chết đi được. Chỉ cần nhìn cái đó thôi là tao lùa cơm ngon lành rồi."
"C-Cái, hả, s-sao, h-hảả!? K-Không phải như thế đâu... c-chị nói gì em chả hiểu? T-Tôn trọng hay gì gì đó, h-hả? Kiểu... gì vậy trời..."
"Kể ra mày cũng có những lúc dễ thương đấy chứ."
Mekuru cười tủm tỉm đầy vẻ trêu chọc.
Lần đầu tiên được chị ấy khen dễ thương, nhưng tôi chẳng thấy vui tí nào.
Hả, thật á? Nhìn từ bên ngoài là thấy vậy á? T-Tôn trọng các thứ bị lộ hết rồi sao? T-Từ đâu? Lộ tới mức nào rồi? K-Không, làm gì có chuyện tôn trọng hay gì, em chả biết, nhưng mà...
Tôi cúi gằm mặt đỏ bừng, nhưng rồi chợt ngẩng phắt lên. Tôi tìm thấy một điểm mâu thuẫn.
"N-Nhưng mà chị Mekuru! Hồi trước lúc bị chị Otome nói, chị cũng ngơ ngác còn gì! Kiểu như bị bảo là đối thủ hay gì đó chị cũng đâu có hiểu!"
Đó là lúc việc thu âm Phantom gặp bế tắc. Trong buổi tiệc ăn mừng, Mekuru đã cho tôi lời khuyên.
"Cứ xin lời khuyên từ Chika là được", chị ấy bảo thế.
Lúc đó chị Otome đã ngăn lại và bảo "Xin lời khuyên từ đối thủ thì khó nói lắm", nhưng vẻ mặt Mekuru lúc đó trông như chẳng hiểu mô tê gì.
Chị ấy thản nhiên đáp lại thắc mắc đó:
"À, thì tại tao thấy lạ mà. Ý thức về nhau đến thế kia, sao lại không hỏi nhau nhỉ, tao thắc mắc chỗ đó thôi."
......Hóa ra lúc đó chị ấy đã nhìn thấu rồi.
Không, nói đúng hơn, chính vì nhìn thấu nên chị ấy mới đưa ra đề xuất đó.
Ư ư... Trong lúc tôi đang quằn quại vì xấu hổ, Mekuru bồi thêm một cú chốt hạ:
"Cái tình cảm mà người trong cuộc ai cũng thấy rõ mồn một ấy, giờ chỉ cần làm cho thính giả cũng thấy rõ là xong. Chẳng có gì khó cả. Tao đã bảo fan là loài sinh vật hay tưởng tượng mà. Chỉ cần cho họ thấy đàng hoàng, họ sẽ tự động bổ sung phần còn lại. Mày chỉ cần truyền đạt những cảm xúc chân thật mà mày dành cho Yuugure là được."
Vừa nói, chị ấy vừa thản nhiên gắp thêm đồ ăn vào bát như không có gì to tát.
Đừng có nói ngốc nghếch thế. Chuyện xấu hổ như vậy, sao mà làm được.
Ngay cả với chính chủ hay người xung quanh còn chẳng dám nói, huống hồ là...
Thấy Yumiko cứng đờ người ra, Mekuru hừ mũi:
"Xấu hổ à? Cái việc truyền đạt cảm xúc của mình cho đối phương, hay cho người khác thấy ấy."
"T-Thì đương nhiên rồi... Chuyện đó, xấu hổ chết đi được..."
"Đã khóc lóc bù lu bù loa trên livestream, trước nhà ga, trước bao nhiêu người như thế rồi, giờ còn bày đặt xấu hổ cái gì nữa."
"............Ư."
Chị ấy chọc đúng vào chỗ nhục nhã nhất của người ta một cách chuẩn xác.
Như thể để trả đũa cho những ngày thường, chị ấy tỏ vẻ mãn nguyện thốt lên "Ngon quá~" rồi tận hưởng món lẩu shabu-shabu.
Cảm giác thật sự quá bất công.
Tôi cũng muốn phản công lại một chút nên cao giọng:
"C-Chị nói hay lắm, thế chị Mekuru có bao giờ nói thật lòng mình với chị Hanabi đâu."
"Có chứ. Đừng có nhờn."
Chị ấy phản bác ngay lập tức.
Trong lúc tôi còn đang ngớ người, chị ấy dùng đũa gắp miếng cà rốt lên.
"Lòng biết ơn đối với đối phương, hay sự tôn trọng, thậm chí là cả những cảm xúc tiêu cực, tao đều nói ra hết để không bị hiểu lầm. Vì cứ im im để rồi hiểu lầm nhau là chuyện ngu ngốc nhất trên đời. Tao nghĩ trên đời này có nhiều chuyện nếu không nói thành lời thì sẽ chẳng bao giờ truyền tải được đâu."
Nói xong, chị ấy bỏ tọt miếng cà rốt vào miệng.
Mối quan hệ của hai người họ quá vững chắc. Tôi nói gì cũng thành đuối lý. Cảm giác như đang bị dồn vào chân tường.
Tôi lầm bầm như muốn lảng tránh:
"M-Mà, là hiểu lầm thôi... T-Thì tôn trọng hay gì đó, chắc cũng có một chút, một chúuuut xíu thôi, nhưng mà Watana... chuyện em ghét Yuu là thật mà... cảm xúc đó mạnh hơn nhiều..."
"Rồi rồi, biết rồi biết rồi. Ghét cũng được. Mày ghét Yuugure. Ghét cay ghét đắng. Nhưng với tư cách là seiyuu thì mày tôn trọng nó một chút. Thế là được rồi."
Mekuru nhún vai vẻ phiền phức.
Sau đó, chị ấy từ từ nhìn về phía tôi:
"Nhưng tao nói trước nhé. Cả Yuugure cũng thế. Tụi bay không nghĩ là khoảng thời gian hiện tại sẽ kéo dài mãi mãi đấy chứ?"
Vừa vươn tay lấy ly nước lần nữa, Mekuru vừa tiếp tục:
"Môi trường là thứ sẽ thay đổi. Sắp lên năm ba rồi đúng không? Lên năm ba có thể sẽ khác lớp. Hơn nữa, nếu chương trình radio kết thúc thì sao? Với tính cách của tụi bay, chắc chắn sẽ không hẹn gặp nhau ngoài công việc đâu nhỉ. Rồi cứ thế tốt nghiệp thì sao? Môi trường thay đổi, mấy cái mối quan hệ kiểu này đứt cái rụp là chuyện thường. Nếu tụi bay thấy thế cũng được, thì thôi. Tao chả quan tâm."
Mekuru nói với giọng buông xuôi.
Nhưng những lời bâng quơ đó lại là một cú sốc. Tôi cứng họng không nói được gì.
Tôi chưa từng tưởng tượng đến chuyện đó.
Khi bị nói toạc ra một cách bình tĩnh như vậy, tôi mới thấy đúng thật là thế.
Khác với cặp đôi thân thiết "hàng thật" như Mekuru và Hanabi, chúng tôi nếu mất đi điểm chung thì sẽ cứ thế mà xa nhau. Ở trường sẽ chẳng bắt chuyện, cũng chẳng buồn liên lạc.
Dù có tình cờ gặp nhau ở nơi làm việc, tôi cũng không tưởng tượng nổi cảnh hai đứa đứng nói chuyện với nhau.
Và rồi, tốt nghiệp xong chắc chắn sẽ chấm hết.
Mỗi người một ngả, và chẳng ai có ý định lại gần ai.
......Kể cả có muốn lại gần, cũng không làm được. Vì chúng tôi đã tự xây lên quá nhiều bức tường ngăn cách.
Sẽ không còn gặp nhau nữa, nhìn thấy thông tin anime mới cũng chỉ nghĩ: "À, nhân vật này Watanabe lồng tiếng này", rồi thôi. Những ngày tháng trống rỗng cứ thế trôi qua.
......Tôi chợt nghĩ, như thế thì chán thật.
Lúc tôi định chia tiền, Mekuru phản đối dữ dội đến mức đáng kinh ngạc.
"Thật sự không cần, tuyệt đối không cần, lần này tao bao tất, không phải khách sáo hay gì đâu, được rồi im đi, tao giận đấy, tao là tiền bối đấy nhé." Chị ấy nói đến mức đó khiến tôi đành lủi thủi rút lui.
Một Mekuru quyết liệt đến thế, có lẽ từ hồi chị ấy định trốn khỏi buổi tiệc trao quà đến giờ tôi mới thấy lại.
Vừa lấn cấn với thái độ kỳ lạ đó, tôi vừa quay trở về phòng khách sạn.
"Hửm... V-Về rồi hả?"
Đèn trong phòng vẫn sáng. Chika đang ngồi trên chiếc ghế phía trong.
Vì vừa mới nói chuyện với Mekuru xong nên tôi đâm ra để ý, giọng nói vô thức cao vút lên.
"Ừ-Ừm. Mới về thôi."
Câu trả lời của Chika cũng gượng gạo không kém vì lý do nào đó.
Tôi không hiểu tại sao cô ấy lại tỏ ra khó xử như vậy.
Chika vẫn ngồi yên trên ghế, ánh mắt đảo qua đảo lại không yên.
Yumiko do dự một chút, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô ấy.
Chika cũng chẳng phàn nàn gì.
Tôi cứ bận tâm về Chika mãi, nên thi thoảng lại liếc mắt nhìn trộm.
Mekuru đã nói. Phải thành thật nói ra cảm xúc của mình.
Phải làm cho thính giả cũng hiểu được điều đó.
Nếu không, thính giả sẽ không thể "yên tâm". Và họ sẽ rời bỏ chương trình.
Truyền đạt cảm xúc thì đơn giản thôi. Chỉ cần nói thành lời là được.
Cậu là mục tiêu của tớ. Tớ thật sự tôn trọng cậu. Diễn xuất, thái độ với công việc, tớ đều thấy cậu rất tuyệt. Tớ nhất định sẽ đuổi kịp cậu, nên hãy cứ mãi là mục tiêu của tớ nhé.
Có phải tôi chỉ cần phơi bày những suy nghĩ thật lòng đó ra là xong không?
"Wa-Watanabe này."
Bất giác, giọng tôi run run.
Chika thì giật nảy mình một cái "phắt".
Chẳng hiểu sao đến cả cô ấy cũng căng thẳng.
Cứ như thể cô ấy biết tôi sắp nói gì vậy.
"À thì... Ờm... Ờm... B-Bữa tối cậu ăn gì thế?"
......Tôi hèn rồi. Không dám bước tới, tôi lỡ miệng đánh lái sang chuyện khác.
N-Nhưng mà, cũng đâu nhất thiết phải nói ngay bây giờ đâu...
Trong lúc tôi đang tự bào chữa trong lòng, Chika cũng lộ vẻ nhẹ nhõm.
Cô ấy suy nghĩ một chút rồi trả lời ngập ngừng:
"Ờm thì... Thật ra, tôi đi ăn riêng với chị Yomatsuri."
"Hả... Cậu đi với chị Hanabi á? T-Tại sao?"
Tôi bối rối trước câu trả lời ngoài dự đoán. Cảm giác như bị ném vào mặt những mảnh ghép rời rạc chẳng ăn nhập gì với nhau.
Phải ghép thế nào thì cái hình thù kỳ quái này mới hoàn chỉnh đây?
Có vẻ Chika cũng cùng chung suy nghĩ, cô ấy đưa tay day day thái dương.
"Chị ấy liên lạc bảo là có chuyện nhất định phải nói về Kokosei Radio. Chị ấy bảo kiểu gì cũng phải ra gặp, nên tôi đành..."
"Ủa, gì vậy. Tớ cũng... bị chị Mekuru gọi ra bảo là có chuyện muốn nói. Rồi bọn tớ nói chuyện về Kokosei Radio..."
"Hả, cậu cũng thế á?"
Cả hai đứa cùng nghiêng đầu thắc mắc.
Mekuru và Hanabi, mỗi người một nơi, lại làm cùng một việc. Chuyện này là sao?
......Đúng là tôi đã thấy hành động của Mekuru rất lạ.
Chị ấy đâu phải kiểu người tốt bụng đến mức lặn lội đi cho lời khuyên đâu.
Dễ quên nhưng phải nhớ rằng, Mekuru chưa bao giờ tha thứ cho cái radio này cả.
"S-Satou thì... bị chị Yuubisaki nói gì?"
Bị Chika rụt rè hỏi, tôi nghẹn lời. Bài tập về nhà vừa bị trì hoãn giờ lại quay trở lại.
Nếu cứ thế mà kể, thì sẽ ra sao nhỉ?
Theo đà này, liệu tôi có phải thổ lộ cảm xúc của mình không?
Và khi đón nhận tất cả những điều đó, cô ấy sẽ đáp lại bằng những lời lẽ thế nào?
"Á."
"Kya."
Đột nhiên, tiếng chuông cửa "Pính poong" vang lên với âm điệu ngớ ngẩn khiến cả hai đứa giật bắn mình.
Rón rén mở cửa phòng, chúng tôi thấy Asaka đang đứng đó.
Chị ấy cười với vẻ mặt hơi hối lỗi, ngón tay gõ gõ vào đồng hồ đeo tay:
"Xin lỗi hai đứa nhé. Bảo là quay trong phòng nhưng chắc phải tốn thêm chút thời gian nữa. Lát nữa chị sẽ gọi lại sau."
"V-Vâng. Chuyện đó thì không sao... nhưng chị cất công đến đây chỉ để báo thế thôi ạ?"
"À. Chị định đưa cái này cho hai đứa. Coi như quà tạ lỗi vì bắt chờ đợi."
Thứ chị ấy đưa ra trông như hai tấm vé.
Asaka mỉm cười, chỉ tay lên trần nhà.
"Nghe nói trên tầng cao nhất khách sạn có lounge đấy. Thấy bảo dùng coupon này là được ăn đồ ngọt, hay hai đứa mình đi thử xem sao?"
Theo lời Asaka, Yumiko và Chika đã lên đến tầng cao nhất của khách sạn.
Khu vực lounge khá tối. Một mặt tường được ốp kính toàn bộ, mở ra tầm nhìn bao quát cảnh đêm.
Những bộ bàn ghế hiện đại được sắp xếp ngay ngắn, ánh đèn hắt nhẹ chiếu sáng không gian một cách mờ ảo. Nhạc Jazz vang lên êm dịu, tạo nên bầu không khí đậm chất người lớn. Ngay cả nhân viên phục vụ cũng ăn mặc vô cùng trang trọng.
...Đây không phải là nơi học sinh cấp ba nên lui tới. Mình bắt đầu thấy chùn bước.
Nhưng mà, mình không muốn để Chika nhìn thấy dáng vẻ sợ sệt đó.
Cố tỏ ra thản nhiên, mình bước vào và đưa phiếu giảm giá cho người phục vụ. Anh ta mỉm cười nói: "Mời quý khách chọn chỗ ngồi tùy thích ạ."
Hầu như chẳng có khách khứa, chỗ nào cũng trống. Thế nhưng chẳng hiểu sao, hai đứa lại chọn ngồi cạnh nhau ở quầy bar sát cửa sổ. Có vài loại đồ ngọt, nhưng cả hai đều chọn món bánh pancake.
Cảnh đêm thật đẹp. Vô vàn ánh sáng tràn ngập màn đêm, tạo nên một khung cảnh huyền ảo.
"......Đẹp thật đấy."
"Ừm, mà. Đúng vậy ha......"
Mình gượng gạo đáp lời Chika.
Cảnh đêm đẹp thì có đẹp, nhưng mình chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức.
Từ nãy đến giờ, những lời của Mekuru cứ lởn vởn trong đầu mình.
Phải truyền đạt cảm xúc của mình. Để có thể tiếp tục chương trình.
Đang rình chờ cơ hội thì có một vị khách khác bước vào. Người đó ngồi xuống bàn gần đấy, nhân viên phục vụ liền đến ghi món. Chờ cho không gian yên tĩnh trở lại, mình nghĩ, chính là lúc này.
Nếu khách đến đông hơn, chắc chắn mình sẽ không nói được nữa.
Tâm tư này, nếu không nói ra thành lời thì sẽ không thể truyền tải được.
"Wa, Watanabe này."
"C-Cái gì......?"
Có lẽ vì mình đột ngột gọi tên, Chika thốt lên với giọng hơi hoảng hốt.
Chẳng biết có phải do ánh đèn mờ hay không mà trông mặt cô ấy như đang đỏ lên.
Do trong quán quá yên tĩnh nên tiếng tim đập của mình nghe ồn ào kinh khủng. Nó cứ đập thình thịch, khiến tay mình ướt đẫm mồ hôi. Yumiko siết chặt tay, hạ quyết tâm và mở miệng──.
".................."
"......Gì thế."
"À thì......, cái đó......, không, ừm......, xin lỗi, không có gì đâu...... ạ......"
"Cái cô này......"
Quả nhiên là không được...... Xấu hổ chết mất thôi......
Cái chuyện truyền đạt cảm xúc thật lòng, chỉ mới nghĩ đến thôi đã thấy muốn điên rồi.
"Nè, Satou."
──Nhưng mà, nhỡ đâu Chika là người nói ra trước thì sao. Nếu cô ấy nói về cảm xúc của mình trước.
Lúc đó── liệu mình có thể thành thật nói ra không.
"Chuyện lúc nãy ấy── chuyện về chị Yomatsuri ấy mà. Tôi có bị nhắc nhở vài điều."
Chika không nhìn về phía này. Cô ấy vẫn nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt dán chặt vào một điểm.
Mình có thể thấy rõ góc nghiêng xinh đẹp ấy đang dần nhuộm đỏ. Đỏ lựng đến tận mang tai.
Cô ấy định nói cái gì đây.
Nếu cô ấy cũng bị Hanabi nói những điều giống như Mekuru đã nói với mình.
Nếu cô ấy đang định truyền đạt cảm xúc của mình.
"V-Vâng......"
Bất giác, mình thẳng lưng lên.
Chika cứ thế mở miệng──.
"──Xin lỗi đã để quý khách đợi lâu. Đây là set bánh pancake ạ."
Bị một giọng nói lịch thiệp chen ngang, cả hai đứa cùng giật bắn mình.
Người phục vụ vừa nở nụ cười vừa đặt đĩa xuống bàn.
"Cảm ơn anh......"
"Cảm ơn......"
"Xin mời quý khách từ từ thưởng thức."
Anh ta mỉm cười tươi rói rồi rời đi.
Hai đứa nhìn chằm chằm vào đĩa bánh pancake với biểu cảm khó tả.
"Ăn thôi ha......"
"Ừ nhỉ......"
Rốt cuộc, chẳng thể nói thêm được lời nào nữa, hai đứa cứ thế cắm cúi ăn bánh.
Rõ ràng món bánh pancake trông có vẻ cao cấp, thế mà mình chẳng cảm nhận được chút mùi vị nào.
Buổi ghi hình sau đó diễn ra suôn sẻ không chút trở ngại.
Nói là vậy, nhưng cũng chỉ là mặc đồ ngủ nói chuyện phiếm trong phòng một chút, ngày hôm sau đến studio quay đoạn kết rồi giải tán.
Không có vấn đề gì đặc biệt xảy ra, mọi việc ghi hình đều kết thúc êm đẹp.
Tuy nhiên, chuyến đi quay ngoại cảnh này có thành công hay không, thú thật là mình không biết.
Bọn mình đã được nhóm Mekuru giúp đỡ khá nhiều, và cũng không có cảm giác thành tựu gì lắm.
Và rồi, vài ngày trôi qua.
Mình nhận được liên lạc từ quản lý Kagasaki, bảo hãy kiểm tra lại video.
Kiểm tra video.
Diễn viên sẽ tự mình xem lại hình ảnh, nếu có chỗ nào không ổn thì báo cáo. Để đảm bảo không có vấn đề gì khi phát hành, bản thân diễn viên phải xem trước.
Đây là công việc như mọi khi, chẳng có gì phải áp lực cả.
Thế nhưng, Kagasaki lại nói một câu đầy ẩn ý.
'Yumiko, video lần này cô nên xem cho kỹ vào đấy. Chuyện quan trọng lắm. Nhân tiện thì Yuugure đã báo OK rồi.'
"......?"
Chị ấy nói qua điện thoại với vẻ rất vui vẻ, nhưng mình chẳng hiểu ý nghĩa là gì.
Tuy thấy lạ, nhưng mình vẫn bật chiếc laptop vốn chỉ dùng cho công việc lên.
Khi phát video, hình ảnh của bọn mình hiện lên trên màn hình.
Đoạn mở đầu ở studio, Ueno Zoo, Skytree......
Dù góc quay có khác biệt, nhưng hầu hết đều khớp với những gì mình nhớ.
Thế nhưng đột nhiên, một đoạn phim kỳ lạ xuất hiện.
"Hửm......? Cái gì đây? Ơ, kịch bản làm gì có cảnh này......?"
Phân đoạn bắt đầu bằng cảnh quay chung của Mekuru và Hanabi.
Đây là khách sạn sao? Hai người họ đang mặc thường phục, ngồi trong một nơi giống như phòng họp.
Họ đang gật gù nghe nhân viên nói chuyện.
'Ra là vậy, muốn chúng tôi khơi gợi cảm xúc thật của hai người đó sao. Chà~ cũng đúng ha. Rõ ràng là để ý nhau muốn chết mà cứ che giấu một cách kỳ cục. Hai người đó ấy.'
'Vậy hả? Mà đúng thật, trông cứ như đang cố chấp thôi nhỉ. Cãi nhau thì có cãi nhau, nhưng tình cảm thực sự thì thế nào ta? ......Nghĩa là chỉ cần hỏi cho ra lẽ là được chứ gì? Tớ sẽ phụ trách em Yuugure, còn Mekuru phụ trách bé Utatane. Okela, cứ giao cho bọn này!'
Hai người họ lần lượt rời khỏi phòng.
Camera đi theo Hanabi.
Hanabi nghịch điện thoại một lúc, rồi cười toét miệng với ống kính.
'Em Yuugure chịu đi ăn với tớ rồi. Tớ đi đây nha!'
Đến đó, hình ảnh bị ngắt một lần.
Cảnh chuyển sang phân đoạn khác.
Hanabi và Chika đang ngồi đối diện nhau tại một cái bàn. Là phòng riêng. Góc máy được cố định.
Trước mặt hai người là đầy ắp các món ăn Trung Hoa.
'Cảm ơn em đã đi cùng chị nha, Yuugure-chan. Nào, ăn đi ăn đi, ăn nhiều vào! Không cần phải khách sáo đâu.'
'Vâng...... Em xin phép ạ...... Nhưng mà, chuyện chị muốn nói là gì thế ạ.'
'Hửm, à xin lỗi nha. Tại chị có chuyện nhất định muốn nói về Kokosei Radio ấy mà. Dù sao chị cũng là tiền bối cùng công ty. ──Yuugure-chan này, em có muốn tiếp tục chương trình đó không?'
Cứ như là tái hiện lại cuộc trò chuyện giữa Yumiko và Mekuru vậy.
Nội dung mà Hanabi nói từ đó về sau cũng gần như y hệt những gì Mekuru đã nói.
Chỉ khác mỗi diễn viên.
Cứ đà này thì chương trình sẽ kết thúc. Để tiếp tục thì cần phải có sự "an tâm". Vậy, làm thế nào để có được sự "an tâm" đó......
Câu chuyện quen thuộc cứ thế tiếp diễn.
"Ơ, cái gì đây? Ơ, ơ, ơ......?"
Mình bối rối. Chuyện này mình chưa từng được nghe. Không hề biết. Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Trong màn hình, Hanabi đang tiếp tục câu chuyện với nụ cười thân thiện dễ mến.
Đó là nụ cười có thể xua tan mọi căng thẳng, nhưng Yumiko đang xem thì lại căng cứng cả người.
'Hai đứa tuy toàn cãi nhau, nhưng chị nghĩ không phải là ghét nhau thật đâu. Với chị thì trông giống kiểu càng cãi càng thân hơn. Lúc đi quay ngoại cảnh cũng ăn ý lắm mà.'
'......Không có chuyện đó đâu ạ. Em ghét Yasu, và em nghĩ đằng ấy cũng vậy thôi.'
'Hừm, vậy tạm thời cứ coi là ghét đi. Nhưng mà, với tư cách là seiyuu, là bạn diễn, thì em thấy sao? Không nghĩ gì hết á? Chị thì thấy bé Utatane giỏi lắm nha. Cách điều phối hiện trường nè, cách chọn từ ngữ nè. A, nhưng mà diễn xuất thì chắc chị không rành lắm.'
'..................'
Chika đang ngậm miếng tôm sốt ớt trong miệng bỗng dừng lại.
Không biết có thấy điều đó hay không, Hanabi vẫn nói chuyện rất trôi chảy.
'Ví dụ nha, nếu là điểm tốt của Mekuru thì chị có thể kể được khoảng hai nghìn cái luôn đó. Giọng thì dễ thương nè, mặt cũng dễ thương, khả năng nói chuyện thì siêu đỉnh, đầu óc nhảy số cực nhanh, lại còn đáng tin cậy nữa...... Chị rất tôn trọng Mekuru. Chị nghĩ thế là bình thường mà. Yuugure-chan không có suy nghĩ gì về bé Utatane sao? Không một cái nào á?'
'........................'
Hanabi nói chuyện rất mượt mà, và từ đó tung ra đủ mọi hướng tiếp cận.
Nếu là Chika thường ngày, chắc chắn cô ấy sẽ phản bác liên tục.
Nhưng có lẽ nụ cười không chút phòng bị của Hanabi đã khiến cô ấy thay đổi, hay là do đồ ăn ngon làm cô ấy lơ là. Là sự nể nang đối với tiền bối, hay do tài ăn nói khéo léo, hay là do bị khích tướng hiệu quả đây. Hay là do cảm giác khủng hoảng khi bị nói chương trình sẽ kết thúc.
Hoặc có lẽ, là tất cả những điều đó.
Chika im lặng một hồi lâu, rồi rụt rè mở miệng.
'Cái đó. Chuyện em sắp nói đây, chị đừng nói cho người khác biết nhé.'
'A trời ơi, không nói không nói. Chị tuyệt đối không nói đâu! Hứa luôn.'
Vừa cười tít mắt, Hanabi vừa nói ra một điều thật tồi tệ.
Đúng là chị ấy không nói dối, nhưng mà.
Dù vậy Chika vẫn không bắt đầu nói ngay, nhưng rồi như đã chấp nhận số phận, cô ấy bắt đầu kể từng chút một.
'......Em nghĩ là, may mà có Yasu ở đó.'
Ánh mắt cô ấy dán chặt xuống mặt bàn, và tiếp tục như đang độc thoại.
'Em là kẻ đã từng định bỏ nghề seiyuu một lần. Nếu không có Yasu, em sẽ không có mặt ở đây. Em rất biết ơn cậu ấy. Em nghĩ là mình phải...... trả cái ơn đó ở đâu đó. Nhưng thực sự em toàn mắc nợ cậu ấy thôi...... Nhờ những món nợ đó mà em mới tiếp tục làm seiyuu. Người đã...... kéo tay Yuugure Yuuhi này đi, chính là Utatane Yasumi.'
Nhưng mà, không chỉ có thế, cô ấy tiếp tục.
'Yasu ấy, với tư cách là một seiyuu, năng lực của cậu ấy sâu không thấy đáy. Chị Yomatsuri chắc không biết đâu, nhưng thỉnh thoảng, cậu ấy lại phô diễn những kỹ năng diễn xuất khủng khiếp. ......Điều đó thực sự rất tuyệt vời. Khi có Yasu ở bên cạnh, a, mình không muốn thua, em đã nghĩ như thế không biết bao nhiêu lần. Tuyệt đối không muốn thua. Không muốn bị vượt mặt. Chính vì nghĩ như thế nên em mới có thể lao đầu vào cố gắng. Theo nghĩa đó thì...... em cũng biết ơn cậu ấy. Em thấy thật may mắn vì cậu ấy đã ở đó.'
Phù, cô ấy thở hắt ra một hơi.
Cô ấy chắp hai tay lại, và cứ thế nói khẽ.
'Bên cạnh em......, trong cuộc đời seiyuu của em, Utatane Yasumi là điều cần thiết.'
"......Ư."
Nghe những lời của Chika, tay Yumiko siết chặt lại.
Chika tuy có vẻ miễn cưỡng, nhưng một khi đã mở miệng, cô ấy đã chất chồng lên biết bao nhiêu lời nói.
Từng lời từng chữ ấy đâm thẳng vào lồng ngực Yumiko.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa. Nó vang vọng trong tim khiến mình xúc động.
Khi thở ra, mình cảm thấy hơi thở nóng hổi một cách kỳ lạ.
Nghe xong câu chuyện, Hanabi dịu dàng nói 'Em cứ truyền đạt cảm xúc ấy là được mà. Với chính chủ, và với cả thính giả nữa', nhưng Chika chỉ đỏ mặt im lặng. Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy.
...Sao có thể nói với chính chủ được chứ.
Bản thân Yumiko cũng nghĩ vậy. Nếu đổi lại là mình, chắc chắn là không thể.
Vì Hanabi đã hứa không nói, vì chính chủ sẽ không biết, nên đó mới là những lời có thể thốt ra.
Mình đã hiểu lý do tại sao bộ dạng của Chika lại lạ lùng như thế trong phòng khách sạn.
Sau khi nói cuộc đối thoại như thế này mà gặp mặt chính chủ, thì đương nhiên là sẽ gượng gạo rồi.
Dù cả hai đều như nhau cả thôi.
"......Dám gài bẫy quay lén thế này......, tuy mình thấy hơi cưỡng ép......"
Mình ngả người ra lưng ghế, thốt lên một câu không rõ nghĩa để che giấu sự ngại ngùng.
Những điều nhóm Mekuru nói là thay lời cho chương trình.
Concept của chuyến đi quay ngoại cảnh này cũng là 'Học cách thân thiết!'.
Nếu không làm đến mức này, chắc chắn Chika sẽ không chịu nói ra những suy nghĩ đó.
Cô ấy tuyệt đối sẽ không phơi bày cái bản tâm mà chương trình mong muốn.
Chính vì vậy, họ đã dùng biện pháp mạnh để moi ra những lời thật lòng này.
Để làm cho thính giả "an tâm".
Bởi vì điều đó là cần thiết cho chương trình.
"......Mà. Có lẽ vì mình không phải là nạn nhân nên mới nghĩ được như thế."
Camera đi theo Hanabi chắc là vì Mekuru không thể quay phim được.
Mekuru giữa truyền thông và con người thật có tính cách khác một trời một vực. Nếu dùng tính cách trên truyền thông để nói chuyện thì sẽ bị nhận ra là bất thường ngay. Việc cô ấy khăng khăng "Chỗ này để tớ trả!" cũng là vì công việc.
Nhờ vậy mà mình đã chủ quan nghĩ rằng mình không liên quan──.
"Ơ, ơ, t-tại sao......?"
Cảnh quay chuyển đổi, và một lần nữa, mình lại dán mắt vào máy tính.
Bởi vì hình ảnh hiện lên trên màn hình chính là cái lounge khách sạn đó.
Lúc đó, xung quanh đâu có quay phim nào. Chỗ ngồi cũng là chọn đại mà.
Tuy nhiên, nhìn góc quay đó mình mới nhớ ra. Camera đang quay bóng lưng của nhóm Yumiko.
Vị khách đi một mình bước vào giữa chừng......, là hắn ta!
Đến lounge là do nhận được phiếu giảm giá từ Asaka.
Hóa ra tất cả đã được sắp đặt để quay lén.
'Nếu khích tướng hai người họ thì sẽ thế nào'. Để cho thấy kết quả đó.
Việc Mekuru gọi Yumiko ra để nói chuyện đó, cũng là để quay lại cảnh này sao.
Mồ hôi lạnh nhớp nháp túa ra. Nắm tay đang siết chặt truyền đến cảm giác khó chịu.
Và rồi, đoạn video chiếu lại một cách chân thực cái đoạn mà mình không muốn xem nhất.
'..................'
'......Gì thế.'
'À thì......, cái đó......, không, ừm......, xin lỗi, không có gì đâu...... ạ......'
'Cái cô này......'
Giọng mình ấp úng hơn cả tưởng tượng, còn giọng Chika thì gượng gạo hơn trong ký ức.
Từ đó về sau cứ bồn chồn bồn chồn...... mãi không thôi. Bầu không khí sốt ruột cứ thế kéo dài.
Ngay cả chính mình xem còn thấy ngứa ngáy đến mức muốn hét lên: "Nói nhanh lên giùm cái!".
Cứ như cặp đôi học sinh tiểu học hay trung học vậy.
Mà chính bọn mình đang diễn cái cảnh đó, nên xấu hổ muốn chết đi được. Dừng lại đi, đừng chiếu nữa, hơi thở mình trở nên gấp gáp, nhưng nó đã được quay trọn vẹn đến tận cùng.
Những chỗ xấu hổ, hầu như là toàn bộ.
Đoạn gọi tên thật thì được làm mờ tiếng hoặc cắt đi, biên tập đàng hoàng khiến video trở nên dễ xem hơn, điều đó lại càng làm mình thấy đau đớn.
Trong lúc tôi còn đang vật vã, cảnh quay lại chuyển đổi.
Lần này là ở trong studio. Vẫn là căn phòng nơi chúng tôi đã thu âm phần kết.
Tuy nhiên, ở đó chỉ có hai người là Mekuru và Hanabi.
Họ đang ngồi xem đoạn phim quay tại sảnh chờ.
Khoảnh khắc đoạn phim kết thúc, cả hai đồng loạt ngẩng phắt đầu lên.
Nở nụ cười như thể bó tay toàn tập, họ quay lại nhìn vào camera. Mekuru là người mở lời trước.
『Vâng, đoạn phim các bạn vừa xem thế nào ạ? Với mục đích... khơi dậy những lời thật lòng, bọn mình đã phải dùng đến hạ sách là quay lén. Mà không, vụ này chắc chắn sẽ bị mắng cho xem. Có ổn không đấy?』
『Thôi mà, thôi mà. Không làm đến mức đó thì sao họ chịu nói thật chứ. Ở ngoài camera hai người đó "tình" lắm luôn á. Chua chua ngọt ngọt chẳng khác nào mấy em học sinh cấp hai đang tuổi dậy thì. Mà, nhờ vậy thính giả chắc cũng hiểu được quan hệ của hai người họ rồi nhỉ?』
『Cũng đúng. Kiểu như là, thích quá nên mới hay bắt nạt ấy hả! Dù là Kokosei Radio, nhưng xin mọi người hãy dõi theo họ bằng ánh mắt bao dung như nhìn mấy bé trai tiểu học nhé. Với lại, xin lỗi hai cậu nha. Bọn này lại đi đánh úp kiểu đó. Lần tới cứ tìm mấy anh chị nhân viên mà xả cơn điên nhé.』
『Xin lỗi nha! Lần sau tớ sẽ đền bù cái gì đó cho! Nhưng mà, DVD này được phát hành nghĩa là chính chủ đã gật đầu rồi đúng không! Nhân cơ hội này, hai cậu hãy thử nói chuyện thẳng thắn với nhau xem sao? Từ nay về sau cũng cố gắng vì chương trình nhé.』
Sau đó, đoạn phim khép lại với lời chào của nhóm Mekuru.
Video kết thúc. ...Có vẻ đây mới là phần kết thực sự.
Cái video... tàn khốc gì thế này...
Người xem có thể thấy thú vị, nhưng với tư cách là nạn nhân bị quay lén, cảm xúc của tôi quá đỗi phức tạp.
Bao gồm cả việc phải dựa dẫm vào khách mời đến tận phút cuối cùng.
".................."
Nói trắng ra, tôi không thể chịu nổi việc để người khác nhìn thấy cảnh này.
Dù nó truyền tải được rằng chúng tôi không đơn thuần là ghét nhau.
Và có lẽ đây là thước phim cần thiết để mọi người có thể "yên tâm" nghe radio.
...Nhưng mà, để cho bao nhiêu người nhìn thấy cái dáng vẻ xấu hổ đó thì...
"Ư ư...!"
Sau một hồi run rẩy vì xấu hổ, Yumiko gửi mail xác nhận OK cho Kagasaki.
Trong đoạn phim này, người xấu hổ nhất phải là Chika.
Cậu ấy đã thổ lộ những suy nghĩ về Utatane Yasumi một cách trần trụi.
Và tất cả những người mua DVD này sẽ nhìn thấy điều đó.
Tại sao cậu ấy lại chấp nhận? Là vì chương trình ư?
Vậy thì, làm sao tôi có thể đưa ra yêu cầu NG được chứ.
"Nhưng mà, Watanabe... Cậu ấy nghĩ như thế sao..."
Rằng thật tốt vì có tôi ở bên.
Rằng với tư cách là seiyuu, tiềm năng của tôi là không đáy.
Khá lâu trước đây, cậu ấy từng nói một lần, và qua thái độ của cậu ấy tôi cũng hiểu được phần nào.
Nhưng tôi không hề biết cậu ấy lại cảm thấy mang ơn, hay coi Yumiko là sự tồn tại cần thiết đến mức đó.
"Nếu không nói thành lời, sẽ không truyền tải được..."
Tôi nhớ lại lời của Mekuru. Quả thực đúng là như vậy.
Ngay cả những người thân thiết như họ còn phải nói rõ cảm xúc của mình thành lời.
Vậy thì, giống như Chika đã làm, liệu tôi cũng nên nói ra không...
...Chỉ mới tưởng tượng thôi mà mặt đã nóng bừng. Toàn thân ngứa ngáy.
Mấy chuyện xấu hổ như thế, tôi không đời nào làm được. Không làm được đâu, nhưng mà...
".................. Để tham khảo, chắc mình nên nghe lại lần nữa. Ch-Chỉ là tham khảo thôi nhé..."
0 Bình luận