Sáng hôm sau, tôi đến trường như mọi khi.
Tuy nhiên, đầu óc tôi vẫn tràn ngập hình ảnh của đoạn phim hôm qua. Giọng nói của Chika cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí.
Dù tự nhủ đừng để tâm, nhưng âm thanh ấy cứ đuổi theo tôi mãi.
Buổi sáng không khí vẫn còn lạnh, vậy mà khuôn mặt nóng bừng của tôi mãi không chịu hạ nhiệt.
Với cái tình trạng này, tôi biết làm vẻ mặt gì khi gặp Chika đây.
"A."
"...A."
Và rồi, cứ hễ lúc nào như thế này là y như rằng lại chạm mặt nhau ngay trước tủ giày.
Vừa bước ra khỏi góc khuất của tủ giày, tôi thấy Chika đang lấy giày đi trong nhà ra ngay trước mắt.
Bốn mắt nhìn nhau chằm chằm. Tôi không nói được lời nào, thân nhiệt lại càng tăng cao hơn.
Chika cũng đỏ bừng mặt trong nháy mắt.
Có vẻ không chỉ mình tôi là đang để tâm chuyện đó.
"À, ừm—, Watanabe."
Tôi căng thẳng gọi tên, thì cậu ấy đột ngột giơ tay ra chặn lại.
Cậu ấy hướng lòng bàn tay về phía tôi, trừng mắt nhìn với khuôn mặt đỏ lựng.
"Là kịch bản, đấy nhé."
"Hả?"
"Cái video cô xem ấy! Tôi chỉ nói theo kịch bản thôi! Từ đầu đến cuối toàn bộ là kịch bản! Mấy chuyện đó, tôi không có nghĩ một mảy may nào đâu! Hiểu lầm thôi! Chẳng có tí cảm xúc thật nào của tôi cả, là bị bắt nói thôi! À đúng rồi, còn do tôi bị say nữa!"
Cậu ấy tuôn ra một tràng, liến thoắng bào chữa với vẻ mặt trối chết.
Tôi ngớ người ra, nhưng có một điểm cần hỏi lại.
"...Say á, cậu uống rượu hả?"
"Ý tôi là say bầu không khí ấy! Theo nghĩa đó thì là say thật! Không phải lòng dạ thật đâu! Th-Thực ra tôi muốn cho cảnh đó NG cơ, nh-nhưng Naruse-san cứ nài nỉ bằng được...!"
Cậu ấy thanh minh, mắt rưng rưng như sắp khóc.
Nếu cứ để mặc, khéo cậu ấy giậm chân bình bịch tại chỗ luôn mất.
...Tóm lại là Chika đang phủ nhận. Lúc thì bảo là kịch bản, lúc thì bảo say không khí, phát ngôn tiền hậu bất nhất, nhưng dù là gì đi nữa thì cậu ấy cũng đang phủ nhận rằng "Đó không phải là thật!".
"Cái đó! Chuyện đó! Đừng bao giờ nhắc lại nữa! Rõ chưa!?"
Sau khi tuôn một tràng áp đặt, cậu ấy bước đi huỳnh huỵch.
Do vội vàng xỏ giày đi trong nhà nên cậu ấy suýt ngã sấp mặt.
".................."
Hà—, tôi thở hắt ra một hơi nóng rực.
"Bị cho xem cái dáng vẻ đó, sao mà nói được chứ..."
Tôi bất giác ôm lấy mặt.
Bản thân tôi cũng đỏ bừng mặt, chẳng thua kém gì cậu ấy.
0 Bình luận