Tập 02

Chương 3

Chương 3

Vài tuần sau vụ việc "đi cửa sau".

'Yuuhi và Yasumi: Radio Nữ Sinh Cấp Ba!' đã đi đến hồi kết dự kiến là 24 số, nhưng đã được thông báo tiếp tục một cách suôn sẻ.

Phiên bản đặc biệt đã thu về lượt xem khủng, kéo theo đó là lượng người nghe của các buổi phát sóng thông thường cũng tăng lên đáng kể.

Những màn trò chuyện giữa Yumiko và Chika sau khi vứt bỏ hình tượng nhân vật bất ngờ được đánh giá cao, lượng thính giả thấy thú vị cũng tăng lên. Ngoài ra, những buổi phát sóng trước đây khi còn diễn theo vai cũng được một bộ phận khán giả yêu thích vì thấy sự tương phản tính cách rất thú vị.

Tuy nhiên, song hành với điều đó, rắc rối cũng bắt đầu nảy sinh.

Trên tàu điện lúc đi học.

Nhờ đi chuyến tàu sớm hơn bình thường nên trong toa không quá đông đúc.

Đang lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi nghe thấy tiếng màn trập điện thoại vang lên từ một nơi hơi xa.

"......................"

Cố gắng không phản ứng thái quá, tôi đưa mắt nhìn về phía đó.

Hai người đàn ông trẻ tuổi đang cầm điện thoại thì thầm gì đó.

Họ đang liếc nhìn về phía này... hình như là vậy.

Họ không bắt chuyện, và tôi cũng không biết họ có thực sự chụp ảnh hay không.

Nhưng tâm trạng tôi trở nên u ám. Để cho chắc ăn, tôi di chuyển sang toa khác.

Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên kính cửa sổ. Hôm nay tôi vẫn trang điểm kỹ càng, tóc cũng được uốn xoăn bồng bềnh. Cúc áo blouse được tháo ra để lộ chiếc vòng cổ hình trái tim. Chân tuy lạnh nhưng tôi quyết không bỏ váy ngắn và để chân trần.

Tôi đang mặc bộ đồ mình thích.

Vậy mà, tâm trạng lại có chút gì đó u tối.

"Haizz."

Tôi vừa thở dài vừa bước xuống tàu.

Đây là ga trước cái ga gần trường mà tôi vẫn thường xuống.

Khách xuống ở đây khá ít, nhà ga cũng vắng vẻ đìu hiu.

Đương nhiên, chẳng có học sinh nào cùng trường với tôi xuống ở đây cả.

Ngoại trừ một người.

"............Chào."

"............Chào."

Lỡ chạm mắt nhau, không thể lờ đi được nên chúng tôi chào hỏi qua loa.

Một cô gái có dáng người mảnh khảnh, thấp bé. Váy dài, mặc đồng phục kín cổng cao tường. Trông đúng kiểu học sinh nghiêm túc điển hình. Điểm đặc trưng là phần tóc mái dài che khuất đôi mắt nên không nhìn rõ mặt. Nếu không có chi tiết đó, có lẽ cô ấy trông giống một cô bé rụt rè, nghiêm túc có thể gặp ở bất cứ đâu.

Tuy nhiên, đây là thiếu nữ mà hễ mở miệng ra là khiến người ta câm nín vì cái miệng độc địa.

Là thiếu nữ mà hễ trừng mắt lên là khiến ai cũng câm nín vì ánh mắt hung dữ.

Yuugure Yuuhi, hay chính là Watanabe Chika.

Việc cô ấy xuống ở ga này, có lẽ cũng vì có cùng suy nghĩ với tôi.

Hai đứa vừa đi dọc theo sân ga, vừa cảnh giác nhìn ngó xung quanh.

"...Có ai không?"

"Ổn, tạm thời chưa thấy. Nhưng ban nãy, hình như trên tàu có kẻ chụp trộm hay sao ấy."

"A, vậy sao... Phiền phức thật đấy."

Chika thở dài vẻ chán chường. Tôi cũng bị lây cái sự chán nản đó mà than vãn theo.

"Vụ đó làm lộ luôn cả trường mình đang học, đau thật chứ..."

Đó là nguyên nhân khiến tôi và Chika buộc phải vứt bỏ hình tượng nhân vật của mình.

Chính vì cái scandal nghi vấn "đi cửa sau" kia, mà ngôi trường Utatane Yasumi và Yuugure Yuuhi đang theo học đã bị lộ tẩy hoàn toàn.

Trong đoạn video lan truyền trên mạng, bộ đồng phục hiện lên rõ mồn một, lại thêm vụ việc của Shimizu gây bão mạng khiến thông tin cá nhân bị đào bới. Chỉ cần tra cứu một chút là ra ngay tên trường.

Hệ quả tất yếu là sẽ có những kẻ tìm đến tận nơi để xem mặt.

Là fan, fan cũ, hay là antifan? Chẳng ai biết được.

Tuy nhiên, trong tình cảnh việc "lừa dối người hâm mộ" vừa bị phơi bày, thì tiếp xúc với bất kỳ ai lúc này cũng đều nguy hiểm cả.

"Này. Tôi không muốn đi hàng ngang với cô đâu. Nổi bật lắm đấy, biết không hả?"

Bị Chika nói vậy, tôi sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

Nhìn sang bên cạnh, Chika đang nhăn mặt vẻ đầy phiền toái.

Cảm giác như cô ấy sắp xua tay đuổi tôi như đuổi tà đến nơi rồi.

"Nghĩ thế thì cô đi trước đi. Sao tôi phải là người chiều theo ý cô chứ?"

"Người đi trước phải là cái cô nàng Satou lòe loẹt thừa thãi mới hợp lý chứ. Giống như đám côn trùng bu vào đèn đường ấy, mọi người sẽ chỉ nhìn về phía đó thôi. Bình thường cô đã chẳng được tích sự gì rồi, thì lúc dùng được hãy để người ta tận dụng đi?"

"Gớm, liên quan gì. Watanabe nhà cô chuyên môn hóa việc hòa lẫn với cảnh vật rồi còn gì? Giỏi xóa hiện diện quá cơ. Đứng ngay bên cạnh mà cứ như sắp lạc mất tiêu ấy."

"Ái chà, không phải do cái lông mi giả của cô sao? Tại gắn mấy thứ đó lên nên tầm nhìn mới bị hẹp đi đấy. Cô có nhìn thấy cái gì xung quanh đâu. Ăn mặc lố lăng thế mà vẫn thấy bình thường được, đúng là tài thật. Cảm giác như ông vua cởi chuồng thời hiện đại ấy nhỉ."

"Nói thế thì cô là Lọ Lem phiên bản hiện đại chắc? Nghĩ là cứ trùm bụi lên người rồi quét dọn thì hoàng tử sẽ để mắt đến à? Nhưng tiếc ghê, thời nay làm gì có bà tiên đỡ đầu. Cô cứ việc trợn mắt lên mà quét dọn cả đời đi nhé."

Vừa buông lời kháy khỉa nhau, cả hai vừa nở nụ cười cứng đờ, miệng kêu "hừ hừ".

Rốt cuộc, chẳng ai chịu nhường ai. Hai đứa cứ thế đi song song đến trường.

Dù đã đến nơi, chúng tôi cũng tránh đi vào từ cổng chính hay cổng sau.

Kể từ sau một lần thấy có kẻ mai phục ở đây, chúng tôi toàn lẻn vào từ lối khác.

Hàng rào bao quanh sân vận động bị rách một đoạn, có thể chui ra chui vào từ đó.

Tuy phải đi đường vòng, và nếu bị giáo viên bắt gặp thì rắc rối to, nhưng đây là chỗ duy nhất có thể ra vào an toàn.

"A, Yumiko. Chào buổi sáng nha."

Tại khu tủ giày, cô bạn cùng lớp Kawagishi Wakana cất tiếng gọi.

Nhỏ nở nụ cười ngây thơ, vẫy tay đầy vui vẻ.

Tôi liếc nhanh sang bên cạnh. Bóng dáng Chika đã biến mất từ đời nào.

Cái kỹ năng lẩn khuất khỏi đám đông một cách tự nhiên ấy, đúng là cao siêu đến đáng sợ. Cô ả đã thay giày xong xuôi luôn rồi.

"...Wakana, chào buổi sáng."

Ôm trong lòng thứ cảm xúc khó tả dành cho Chika, tôi quay sang cười đáp lại Wakana.

Thấy vậy, nhỏ liền sán lại gần khoác tay tôi. Rồi ghé sát tai thì thầm.

"Hôm qua lúc về, tớ thấy có mấy người trông như đang rình chờ ai đó ấy. Chắc cậu đừng nên về theo đường bình thường nữa thì hơn."

Nhỏ mách nước sao cho người xung quanh không nghe thấy.

Việc có người rình rập khiến tâm trạng tôi chùng xuống, nhưng sự quan tâm ấy lại khiến lòng tôi thấy ấm áp lạ thường.

"Cảm ơn nha, Wakana. Làm khổ cậu rồi."

"Cậu nói gì thế, chẳng phải chúng mình là vợ chồng sao?"

"Tớ là chồng hả? Hay vợ?"

"Cậu thích làm gì nào?"

"Nếu là Wakana thì tớ làm gì cũng được."

"Yaaa~"

Vừa đùa giỡn, tôi vừa thay giày ở tủ. Tôi vỗ vỗ lên đầu Wakana đang ngồi xổm xuống.

"Nhưng tớ thật sự cảm ơn Wakana đấy. Chuyện trong lớp các thứ ấy. Cậu đã nói đỡ cho tớ rất nhiều mà."

"Tớ thấy chuyện đó đâu phải tại tớ làm gì đâu, là do mọi người xấu tính thôi."

Wakana bĩu môi.

Vì vụ việc của Shimizu, mọi người trong trường đã biết Yumiko và Chika là diễn viên lồng tiếng.

Hậu quả là tuần lễ ngay sau khi sự việc nổ ra, trường lớp ồn ào khủng khiếp.

Đám con gái thì lo lắng hỏi han: "Nghe bảo có nhiều chuyện lắm, cậu có ổn không?", "Hóa ra cậu làm diễn viên lồng tiếng à? Có chuyện gì cứ bảo bọn tớ nhé", điều đó thật đáng quý.

Tệ hại nhất là đám con trai.

Cả con trai cùng lớp lẫn khác lớp.

Khi biết Yumiko là diễn viên lồng tiếng, bọn họ cứ sấn tới: "Biết em ●● không? Giới thiệu cho tao với", "Thân với Saku-chan thật hả? Xin chữ ký hộ cái", "Hôm nào đi thu âm dắt tao theo với được không?". Bị mấy gã chẳng thân thiết gì nói thế, tôi chỉ biết câm nín.

Không được đối xử như Satou Yumiko, cũng chẳng phải Utatane Yasumi, mà bị coi như một con diễn viên lồng tiếng vô danh nào đó, cảm giác này có chút cay đắng.

Nhất là khi vừa trải qua hàng loạt biến cố chồng chất.

"Mấy cậu thôi đi. Yumiko là Yumiko."

Người đã nói ra câu đó chính là đám con gái trong lớp, bao gồm cả Wakana.

Nhờ vậy mà tôi không còn phải chịu đựng thêm cảm giác khó chịu nào nữa.

Nhân tiện thì Chika cũng bị làm phiền y hệt như thế, nhưng mà...

"Từ giờ đến cuối đời, đừng hòng bắt chuyện với tôi. Tuyệt đối không. Tôi sẽ cho cậu 'sáng nhất mạng xã hội' đấy."

Cô nàng vừa tặc lưỡi "chậc" một cái, vừa phóng ra ánh mắt sắc lẹm, khiến chẳng còn học sinh nào dám bén mảng lại gần nữa.

Bước vào lớp, tôi vừa chào hỏi mấy bạn khác vừa về chỗ ngồi.

Lúc này, tên Kimura ngồi bàn bên cạnh đang lầm bầm cái gì đó.

"A, a~, quả nhiên, Plaga, v-vẫn là nhất... Mình thích cực kỳ luôn..."

".................."

Cậu ta cố tình mở rộng cuốn tạp chí anime ra như muốn khoe, rồi cứ liếc trộm về phía này.

Trước đây trên cặp cậu ta có treo móc khóa cao su hình nhân vật "Adiantum" trong Plastic Girls, nhưng giờ đã đổi sang "Marigold" rồi.

"Kimura..., tôi đã bảo bỏ cái kiểu đó đi rồi mà."

"Hả, c-cái gì cơ? T-Tớ chỉ đơn thuần là xem bài báo về anime mình thích thôi mà...!"

Y như rằng, cậu ta liền bị Wakana mắng cho một trận.

Nhìn cảnh đó, tôi chỉ biết thở dài thườn thượt.

Tan học.

Hôm nay là ngày thu âm chương trình Radio Nữ Sinh, nên giờ chúng tôi phải đến studio.

"Vậy nhé, Yumiko. Tớ có ca làm thêm nên đi trước đây!"

Wakana lạch bạch chạy ra khỏi lớp.

Vẫy tay chào nhỏ xong, tôi tự hỏi tình hình hôm nay thế nào rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chika đã chiếm cứ vị trí bên cửa sổ từ lúc nào.

Trong khi các học sinh khác đang ra về hoặc đi sinh hoạt câu lạc bộ, tôi và Chika lại đứng từ trên cao nhìn xuống cổng trường.

"Có người kìa."

"Có thật ha..."

Thấp thoáng bóng mấy gã đàn ông trông như đang rình chờ ai đó đứng gần cổng trường.

Dù cố tỏ ra tự nhiên, nhưng nhìn là biết tỏng bọn họ đang đợi Utatane Yasumi và Yuugure Yuuhi.

"A, thầy giáo ra kìa."

Không biết là do ai báo, hay là do chướng mắt quá không chịu được, mà thầy giáo thể dục to con đang lừng lững bước tới. Thấy vậy, bọn họ vội vàng tản ra.

Tuy nhiên, chắc chắn bọn chúng sẽ còn lảng vảng quanh đây một lúc.

Về bằng cổng chính là điều không thể rồi.

"Haizz..., hôm nay chắc lại phải chui rào về thôi."

Nghe Chika thở dài nói vậy, tôi khẽ khàng thông báo.

"...À này, Watanabe. Nghe bảo chỗ đó sắp sửa chữa rồi đấy. Hôm qua tớ mới nghe tin."

"Hả, thật á? Thế thì gay go rồi... Tớ vẫn chưa đủ dũng khí để đi về bằng cổng chính đâu."

Chika đặt tay lên cửa kính, vai buông thõng xuống vẻ mệt mỏi.

"Satou định tính sao đây? Trông cậu có vẻ bình tĩnh gớm nhỉ."

"À. Chẳng còn cách nào khác, chắc tớ sẽ cải trang vậy."

"Cải trang?"

Chika nhăn mặt. Cô lắc đầu nhẹ, rồi mở miệng nói với vẻ ngán ngẩm tận cùng.

"Định đội mũ, đeo khẩu trang với kính râm hả? Một người như thế mà bước ra khỏi trường thì khác nào đang gào lên 'tôi chính là nhân vật các người đang tìm đây' đâu. Cậu chịu khó dùng cái đầu một chút đi được không?"

"Không cần cô nói tôi cũng biết, được chưa. Cô mới là người cần dùng não ấy."

Lần này đến lượt tôi ngán ngẩm.

Thấy thế, ánh mắt Chika như muốn hỏi: Thế cậu định làm gì?

"Thì cứ chống mắt lên mà xem."

Vừa cười, tôi vừa quay về chỗ ngồi của mình.

Lôi từ trong cặp ra những món đồ cần thiết, tôi bày hết lên bàn.

Chika tuy đi theo nhưng chỉ đứng chôn chân bên cạnh tôi với vẻ lúng túng.

Tôi kéo ghế của Wakana ra, bảo "Ngồi đi", cô ấy liền ngoan ngoãn làm theo.

Thứ tôi mang ra là bộ dụng cụ tẩy trang.

Tôi đã chuẩn bị sẵn khăn giấy tẩy trang loại có thể dùng nhanh gọn khi ra ngoài, lại còn có cả dưỡng ẩm.

Dựng chiếc gương gấp lên, đeo băng đô để vén tóc mái, tôi hô "Nào", rồi bắt tay vào việc.

Mặc kệ Chika đang nghiêng đầu thắc mắc, tôi nhanh thoăn thoắt tẩy sạch lớp trang điểm.

"Được rồi..., xong."

Sau khi tẩy trang, tôi lấy lược ra chải tóc.

Chải chuốt gọn gàng xong, tôi gom mái tóc dài lại, tết thành một bím tóc ba thật chỉn chu.

Tháo dây chuyền, bông tai cất vào hộp phụ kiện.

Cài kín cúc áo blouse lại, chỉnh lại vị trí váy và kéo cho tà váy dài xuống.

Và đòn chốt hạ, tôi đeo lên một chiếc kính giả cận. Tôi đứng dậy ngay tại chỗ.

"Nào, thấy sao hả?"

Tôi dang hai tay ra, trình diện trước mặt Chika.

Kể ra cũng muốn nghe ý kiến của mấy đứa bạn cùng lớp, nhưng trong phòng học giờ chỉ còn mỗi hai đứa.

Tuy nhiên, chẳng cần lo lắng thừa thãi, phản ứng của Chika cực kỳ tích cực.

Cô chớp chớp mắt, tỏ vẻ thán phục một cách thành thật hiếm thấy.

"Trông y hệt một học sinh nghiêm túc gương mẫu... Cậu biến hình hoàn hảo luôn. Khác hẳn cậu mọi ngày."

"Thấy chưa, thấy chưa. Đã bảo là cải trang thì cũng có nhiều kiểu mà lị."

"Ngoạn mục đấy, nhưng mà gian xảo quá... Kiểu như tuyệt kỹ chỉ có thể thi triển được nhờ bình thường cậu ăn mặc như thế kia ấy. Chẳng lẽ, cậu trang điểm lòe loẹt bấy lâu nay là để phục vụ cho khoảnh khắc này sao?"

"Làm gì có chuyện đó. Đừng có nói kiểu phong cách thời trang của người ta là 'bàn đạp' phục vụ cốt truyện thế chứ?"

Dù ngoài miệng thì chê bai, nhưng tôi cũng tự ngắm lại mình trong gương.

Trong đó là một cô gái trông hiền lành, ngoan ngoãn. Khác một trời một vực với con nhỏ Gyaru thường ngày.

Cơ mà, thế này trông cũng dễ thương đấy chứ.

Tuy cảm giác như phải dẹp bỏ chủ nghĩa cá nhân nên tôi không muốn làm lắm, nhưng thi thoảng đổi gió thế này cũng không tệ.

"Chắc tớ cũng cải trang quá... Nhưng mà, dù tớ có biến thành bộ dạng diễn viên lồng tiếng thì cũng vô nghĩa..."

Ưm, Chika rên rỉ suy tư.

Bình thường cô ấy đã để mặt mộc rồi, nên không thể dùng cách cải trang giống tôi được.

Nhưng mà, tôi nghĩ Chika cũng có cách biến hình theo kiểu của Chika. Có điều bản thân cô ấy không nhận ra thôi.

"Để tớ làm cho cậu nhé. Một lớp trang điểm không phải Watanabe Chika, cũng chẳng phải Yuugure Yuuhi. Tớ tự tin là sẽ biến hóa cho cậu không ai nhận ra luôn."

Tôi xích cả ghế sang bên cạnh cô ấy.

Chika rụt người lại, vẻ mặt bối rối lẫn nghi hoặc.

"Gì vậy? Tớ không biết cô định làm gì, nhưng đừng có làm trò quái gì đấy nhé."

"Nếu không thích thì tớ cho mượn tẩy trang. Thử xem sao cũng được mà."

"……Nếu thật sự ngụy trang được tốt thì tuyệt quá. Lạ nhỉ, hôm nay cô tốt bụng thế. Có chuyện gì à?"

Bị nhìn chằm chằm vào mặt, tớ giật mình.

Có nhiều thứ tớ đang nghĩ, nhưng đơn giản là tớ muốn làm thôi.

Tớ muốn trang điểm cho khuôn mặt xinh đẹp của Yuugure Yuuhi. Muốn làm cho cô ấy trở nên đáng yêu hơn.

Nếu được trang điểm cho khuôn mặt của cô ấy theo ý thích của mình, không biết sẽ ra sao nhỉ……

Nhưng đương nhiên, không thể nào nói ra được.

"……Cùng gặp khó khăn như nhau mà chỉ mình tớ thoát được thì cũng thấy không yên tâm. Nếu cô không muốn thì thôi."

Tớ nói một cách lạnh lùng.

Chika có vẻ trăn trở một lúc, nhưng cuối cùng cô ấy ngồi lại ngay tại chỗ.

"Nhờ cậu đấy."

"Ừ."

Được rồi, phải cố lên mới được.

Tớ nhờ Chika đeo băng đô lên, vén hết mái tóc dài ra sau. Khuôn mặt của cô ấy hiện ra rõ ràng. Cô ấy nhắm mắt lại, trông hơi lo lắng.

Tớ nhìn thẳng vào mặt Chika.

"……………………"

Dễ thương quá đi.

Dù không có mái tóc che chắn, cô ấy vẫn thật sự đáng yêu. Một mỹ thiếu nữ. Có một mỹ thiếu nữ ở đây. Đường nét khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, làn da trắng mịn màng thật đáng ghen tị.

Thật sự đấy, chỉ có khuôn mặt là đẹp thôi……Xinh đẹp đến thế này cơ mà. Gian lận quá. Tốt quá nhỉ. Bình thường cũng nên ăn mặc đẹp hơn chứ……

"……Satou?"

Ánh mắt chạm nhau từ khoảng cách gần.

Vì nhìn chằm chằm quá nên bị nghi ngờ mất rồi.

Tớ vội vàng cầm dụng cụ trang điểm lên.

"À, ừ, xin lỗi. Tớ làm ngay bây giờ. Không có gì đâu."

"………………?"

Cô ấy tỏ vẻ thắc mắc nhưng không hỏi thêm nữa. Ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Được rồi, đầu tiên là xịt khoáng dạng mist……

"……………………"

"……………………"

Tớ chỉ tập trung cử động tay.

Cả hai đều im lặng.

Lớp học rất yên tĩnh. Khi không nói chuyện, không khí như trở nên lạnh lẽo.

Có lẽ vẫn còn học sinh ở lại lớp nào đó, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng cười nhỏ vọng lại.

Tớ và Chika vốn không phải là kiểu hay nói chuyện vui vẻ với nhau.

Im lặng cũng không thấy ngượng ngùng gì, nhưng đúng lúc này lại có những câu hỏi có thể hỏi được.

Có điều gì đó tớ luôn thắc mắc.

"……Watanabe. Dạo này công việc của cô thế nào rồi? Có bị ảnh hưởng không?"

Cả tớ lẫn Chika đều đã mất đi nền tảng idol seiyuu.

Đúng như Kagasaki lo ngại, đây là hành động phá hủy hoàn toàn những gì đã xây dựng.

Liệu có ảnh hưởng đến công việc không?

Không thể nào không có.

Vấn đề là mức độ đến đâu.

"Fufu."

Chika cười nhỏ.

Nụ cười đó đầy tự giễu──và có phần buông xuôi.

Cái gì đó trong lòng tớ như vỡ ra.

Hình ảnh Yuugure Yuuhi mà tớ từng thấy ngầu đang lung lay.

"Ảnh hưởng đến mức đáng kinh ngạc luôn. Công việc giảm khủng khiếp. Không chỉ những công việc idol seiyuu, mà cả anime và game nữa. Những dự án chưa công bố thì phía họ đã từ chối rất nhiều rồi."

"──────"

Tuy tớ là người hỏi nhưng câu trả lời đó khá sốc.

Tớ đã biết rồi.

Nhưng khi được nói thành lời, vẫn cảm thấy nặng nề.

"Nghi vấn đi cửa sau, vụ bạo lực, và sự thật khuôn mặt seiyuu là giả dối. Với bao nhiêu scandal chồng chất như vậy thì đương nhiên rồi. Ai cũng không muốn dính líu đến kẻ có vấn đề, và việc dùng tôi bây giờ là rất rủi ro. Tôi nghĩ cũng là điều đương nhiên thôi."

Cô ấy nói như không có gì, nhưng sự thật đó thật nặng nề.

Chỉ một thời gian ngắn trước đây, Yuugure Yuuhi vẫn đang bước lên nấc thang của một seiyuu nổi tiếng một cách vững chắc.

Không chỉ lăn xuống khỏi nấc thang đó, mà giờ đây trước nấc thang còn có biển cấm đường.

Vì là kẻ có vấn đề. Vì việc dùng bây giờ rất rủi ro.

Lời nguyền đó sẽ được gỡ bỏ khi nào đây?

Khi nào nhãn hiệu "kẻ nguy hiểm" mới được gỡ ra?

Một tháng nữa? Ba tháng nữa? Hay là một năm nữa?

"Chà, may mà vụ bạo lực không trở thành chuyện lớn, còn tốt hơn rồi. Nếu bố mẹ không đàng hoàng thì có khi đã thật sự xong đời."

Chika đang nói đến việc đấm Shimizu bay người.

Dù lý do là gì, sự thật là Chika đã đấm Shimizu. Còn có cả video ghi lại.

Nhưng về chuyện đó, Chika đã được tha bổng.

Chuyện đơn giản thôi, bố mẹ Shimizu đã đến xin lỗi về loạt sự việc con trai họ gây ra.

Với vẻ mặt thật sự xin lỗi, tiều tụy hết cả.

Tuy nhiên, tình hình hiện tại cũng không cải thiện được bao nhiêu.

"Còn 'Phantom' thì……?"

Tớ hỏi một cách dè dặt điều mà tớ luôn thắc mắc.

『Gen'ei Kihei Phantom』.

Tác phẩm mới của đạo diễn Kamishiro mà Chika mơ ước được tham gia, và cũng là tác phẩm ở giữa tâm bão nghi vấn đi cửa sau.

Giống như tớ khao khát 『Mahou Tsukai Pretia』, Chika cũng khao khát được tham gia tác phẩm của Kamishiro.

Nếu như bị thay thế khỏi vai này……

Tớ nghĩ vậy nên không dám hỏi, nhưng may mắn thay, câu trả lời của Chika khá tích cực.

"Cái đó thì ổn. Hay đúng hơn, nếu bị thay thế ở đây thì quả thật là quá đáng."

Lời cô ấy nói có lý, nhưng những điều vô lý vẫn có thể xảy ra bình thường trong ngành này.

Dù sao thì tớ cũng nhẹ nhõm.

Giống như 『Murasakiiro no Sora no Shita』, những anime đang phát sóng thì không bị thay thế.

Vấn đề là sau khi chúng kết thúc.

Từ một thời điểm nào đó, tên Yuugure Yuuhi sẽ biến mất hoàn toàn.

Khi nào cô ấy mới có thể hoạt động như trước đây nhỉ……

Khi tớ đang suy nghĩ, Chika lên tiếng trước.

"……Tôi vốn luôn nghi ngờ về idol seiyuu. Nghĩ rằng muốn chỉ tập trung vào công việc lồng tiếng. Nhưng giờ tôi mới nhận ra mình đã được idol seiyuu giúp đỡ nhiều như thế nào."

Cô ấy thì thầm.

Tim tớ như thắt lại.

Chika quả thật không ủng hộ idol seiyuu.

Cô ấy cũng từng muốn bỏ.

Mọi thứ đã trở thành như mong muốn, nhưng mãi đến khi mất đi mới nhận ra.

Mới biết được mình đã được hưởng ân huệ đó nhiều như thế nào.

Nhưng Chika không thể quay lại làm idol seiyuu nữa.

『Nhờ cô phơi bày hết mọi thứ về Yuugure mà idol seiyuu Yuugure Yuuhi đã chết sạch rồi. Cô đã đẩy Yuugure xuống tận đáy vực. Leo lên từ đó không phải chuyện đơn giản đâu. Nên tớ cảm ơn cô đấy, Utatane Yasumi. Cảm ơn vì đã trừng phạt đàn em ngu ngốc một cách xứng đáng nhé』

Giọng nói của Mekuru vang lên trong đầu.

Có lẽ Chika thật sự đã rơi xuống tận đáy vực.

Không có việc làm, ghen tị với người khác, lo lắng, day dứt──cùng vị trí với tớ.

Không, có lẽ cô ấy đã rơi xuống nơi sâu hơn cả.

"………………っ"

Tớ giật mình.

Tay tớ dừng lại. Muốn nói "Không thể nào".

Yuugure Yuuhi vốn bước đi sảng khoái phía trước, Yuugure Yuuhi vốn là mục tiêu của tớ.

Tớ từng ngưỡng mộ hình ảnh của cô ấy.

Nhưng giờ đây, trước sự thật rằng cô ấy đã rơi xuống cùng vị trí với tớ──tớ lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Không, đây là──vui mừng, hay sao.

Có phải đó là cảm giác như vậy không?

"Satou?"

Được gọi, tớ giật mình tỉnh lại.

"À……xin lỗi."

Không có gì đâu, tớ tiếp tục trang điểm.

Tim đập mạnh từng hồi. Đầu óc tê dại.

Không thể nào. Không thể nào. Tớ mong cảm xúc này là giả.

Nghĩ vậy, tớ cố gắng dồn nó xuống.

"Còn Satou thì sao? Công việc có vấn đề gì không?"

"Tớ á? Tớ thì……chà. Vốn dĩ tớ cũng chẳng có nhiều việc……"

Thật ra, tớ không cảm nhận được ảnh hưởng nhiều lắm. Ngay từ đầu lượng công việc đã khác nhau. Cũng chẳng có việc gì để bị từ chối.

Nếu có cảm nhận thì cũng là từ giờ trở đi.

Vốn đã ít việc rồi, giờ còn khó khăn hơn nữa để kiếm việc. Sự thật đó khiến tớ thấy lạnh sống lưng, nhưng đây là con đường tớ đã chọn. Không thể hối hận được.

"Được rồi……xong phần trang điểm."

Trong lúc nói chuyện, tớ đã hoàn thành xong.

Tớ cất dụng cụ trang điểm vào túi.

"Xong rồi à? Vậy tớ muốn soi gương."

"À đợi đã đợi đã. Chưa xong đâu. Nào, Watanabe. Đứng lên đi."

"Đừng có nói như tớ là trẻ con. Bực mình thật. Hay là tớ nổi điên cho coi đây?"

Nói vậy nhưng Chika vẫn ngoan ngoãn đứng lên.

Tớ áp sát người vào phía sau cô ấy.

Trong tư thế như ôm từ phía sau, tớ vươn tay xuống eo cô ấy.

Rồi gấu váy lên.

"……Này Satou? Cái gì vậy? Cô có biết quấy rối tình dục giữa cùng giới cũng thành tội không? Hay đúng hơn, việc cô đang làm giống hệt kẻ biến thái. Tớ có nên la lớn không?"

"Đừng có nói nghe xấu vậy chứ. Nào yên lặng đi."

"Hả."

Với giọng như chán nản, Chika buông lỏng người như muốn nói "làm gì thì làm".

Tuy nhiên, tư thế này hơi làm tim tớ đập nhanh.

Chika nhỏ con hơn tớ một chút, khi vòng tay từ phía sau thì cơ thể cô ấy vừa khít. Kích cỡ vừa vặn, khiến tớ muốn ôm chặt lấy. Tuy không có nhiều thịt, nhưng đôi vai nhỏ nhắn và sự mềm mại của cơ thể khiến tớ cảm thấy đây đúng là một cô gái.

Hơn nữa, tớ đang ôm Yuuhi-hime từ phía sau……hay đúng hơn là đang ở tư thế như vậy.

Một tình huống kỳ lạ.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên là, không hiểu sao Chika lại tự áp sát người vào.

Như muốn dựa vào, cô ấy ép lưng vào tớ.

"Ơ, gì vậy?"

"Không. Tớ cảm nhận được ngực của cô ở lưng mình. Đã vậy thì tận hưởng luôn cho biết. Mềm nhỉ. Tuyệt đấy."

"Chị này thích ngực tớ thật đấy nhỉ……Cô có biết quấy rối tình dục giữa cùng giới cũng thành tội không?"

Nói vậy, giờ tớ cởi hai cúc áo sơ mi của Chika.

Nới lỏng chiếc cà vạt buộc chặt, để cổ áo thoải mái hơn.

"Giờ này thì tớ cũng chẳng nói gì nữa……nhưng cô làm tùy hứng quá đấy."

Thở dài nhưng không từ chối.

Trải qua quá trình có thể bị hiểu lầm nếu ai đó nhìn thấy, tớ cũng chuẩn bị xong phần này.

Lần này tớ lấy một thứ từ trong cặp ra.

"Tóc giả! Tớ mang theo phòng khi cần, nhưng có vẻ hợp với Watanabe hơn đấy."

"T-tóc giả?"

Trong lúc Chika còn đang lúng túng, tớ đã nhanh tay đội chiếc mũ lên đầu cô ấy rồi chỉnh lại cho vừa.

"Xong rồi đấy!"

Cuối cùng cũng hoàn thành.

Tớ lùi lại một hai bước, nhìn Chika từ đầu đến chân. Không nhịn được, tớ thở phì một tiếng qua mũi.

Chika chưa nhìn thấy hình ảnh của mình nên đang nhìn tớ với vẻ lo lắng.

Tớ lấy điện thoại ra, chụp ảnh toàn thân Chika.

"Ồ, dễ thương ghê, dễ thương quá!"

"……………………"

Đang ngắm ảnh thì Chika lại gần, bước chân lúng túng.

Cô ấy áp mặt vào, nhìn hình ảnh của mình trên màn hình điện thoại.

"Ước..."

Một tiếng rên nghẹn ngào thoát ra từ miệng Chika.

"Hả, dễ thương mà?"

"……………………"

Chika đặt ngón tay lên trán, lắc đầu lia lịa.

Dễ thương mà sao lại thế này, tớ lại nhìn Chika từ đầu đến chân thêm lần nữa.

Mái tóc vàng óng đến vai. Lớp trang điểm tươi sáng làm nổi bật khuôn mặt thanh tú.

Lông mi giả, phấn mắt, má hồng, son môi màu sắc được đánh đậm.

Cúc áo blouse được cởi ra, chiếc cà vạt buông lỏng làm điểm nhấn. Qua khe hở đó, xương quai xanh lộ ra. Chiếc váy ngắn tới mức giới hạn, đôi tất đen lộ ra trông thật quyến rũ.

Gyaru. Đúng là gyaru rồi. Một cô gyaru nhỏ nhắn đang đứng đó.

Ổn đấy. Dễ thương.

Giỏi thật đấy mình, tớ đang tự khen mình thì Chika nhăn mặt rồi lùi ra.

"Tệ quá. Tệ hại luôn. Thế này giống hệt mấy kẻ man rợ như Satou rồi. Ổn chứ? Bây giờ chỉ số thông minh của tôi có đang giảm dần không? Tôi có đang mất đi trí tuệ không?"

"Ồn ào quá. Chỉ trang điểm thôi mà có thay đổi gì đâu."

"A, A, A... Mi giả... Dễ sương... Súa đấy... Súa đấy... Cái này, giống hệt Satou luôn."

"Đồ khốn..."

Trước trò đùa quá đáng, tớ húc nhẹ vai Chika. Rồi cô ấy phì cười nhỏ.

Cười vui vẻ một lúc, rồi sau đó nhìn xuống bộ dạng của mình.

"...Nhưng mà thế này thì sao nhỉ. Có cải trang được không? Hay là tôi chỉ trông như đang loạn trí thôi?"

Trước giọng lo lắng của cô ấy, tớ định trả lời.

Lúc đó, cửa lớp học mở toang.

"Ối, vở vở... Hả? Ai vậy!?"

Một bạn nữ cùng lớp nhìn tớ với Chika rồi kêu lên ngạc nhiên.

Tớ nhún vai, Chika thì méo mó miệng.

Ra khỏi tòa nhà, hai đứa tớ đi cạnh nhau hướng về cổng trường.

Mặc dù mới bị thầy giáo xua đuổi, vẫn còn mấy tên đàn ông đợi ở cổng.

"Ừm..."

Hơi căng thẳng thật. Nếu bị phát hiện cải trang, tớ sẽ phải đối mặt với bọn họ.

Hiện tại thì tớ vẫn muốn tránh điều đó.

"Bình tĩnh đi. Ổn mà."

Chika áp vai vào, thì thầm nhỏ bên tai tớ.

Tớ đáp "Biết rồi" rồi chỉnh lại cặp kính.

Ra khỏi cổng trường, ánh mắt của mấy tên đàn ông đợi sẵn đâm thẳng vào.

Không có học sinh nào khác tan học nên không tránh khỏi bị chú ý.

Hai đứa đang đi cạnh nhau, nên nói chuyện gì đó sẽ tự nhiên hơn.

Nghĩ vậy nhưng chẳng nghĩ ra chủ đề gì cả. Hay đúng hơn là, ngay từ đầu có lẽ không nên đi cùng nhau. Liệu có đang vô tình cho bọn họ manh mối không nhỉ.

Nhưng đã muộn rồi. Giờ tách ra cũng không tự nhiên.

Chỉ còn cách cầu nguyện đừng bị phát hiện thôi.

"──Ừm. Mấy đứa vừa đi qua đó nè."

Nín thở đi qua, một tên đàn ông lên tiếng.

Tệ rồi. Bị phát hiện rồi sao.

Đến lúc đó thì chạy thôi. Nếu đuổi theo thì chạy về chỗ đông người.

Căng thẳng, tớ theo dõi động tĩnh của bọn họ.

"Đứa gyaru kia, dễ thương phết nhỉ? Đúng gu tao luôn."

"Hả, thật á? À, tao thích đứa bên cạnh trông nghiêm túc hơn. Trông hiền lành dễ thương."

──Đó là đoạn hội thoại tớ nghe được.

Im lặng nghe qua rồi tiếp tục đi thêm một lúc.

Nhưng như không chịu nổi, Chika phì cười. Tớ cũng bị lây theo.

Không nói gì cả, hai đứa cứ thế cười ha hả một lúc.

"...Ừm? Hả?"

Khi tiếng cười vừa lắng xuống, tớ mới để ý điện thoại trong túi rung.

Lấy điện thoại ra. Có tin nhắn từ Kagasaki.

Cùng lúc đó Chika cũng có cuộc gọi đến, cô ấy cũng đang nhìn điện thoại.

『Hôm nay sau khi thu âm radio xong, hãy đến quán cà phê lần trước cùng với Yuugure』

"...Kagasaki à?"

"...Naruse à?"

Nhíu mày trước tin nhắn khó hiểu.

Có vẻ Chika cũng nhận được tin nhắn tương tự từ quản lý.

Hai đứa nhìn nhau rồi nghiêng đầu.

Kết thúc thu âm radio, tớ cùng Chika bước vào quán cà phê được chỉ định.

Đây là quán cà phê không khí tốt, nơi trước đây Kagasaki đã kể cho tớ nghe về 『Bầu trời màu tím』.

Nói với nhân viên là đến hẹn gặp rồi nhìn quanh quán yên tĩnh.

"Satou."

Chika kéo nhẹ tay áo tớ, tớ nhìn theo hướng đó.

Ở bàn góc, người tớ cần gặp đang ngồi đó.

"──Hừm. Naruse uống rượu nhiều à?"

"À, ừ... Cũng khá... thích. Toàn đồ dễ uống như sawa thôi... K-Kagasaki trông hợp với rượu người lớn nhỉ?"

"Haha, rượu vốn là đồ uống của người lớn mà. Chị uống gì cũng được, nhưng cũng thích sawa đấy. Có dịp đi nhậu không? Chị biết quán ngon lắm──"

"À. Kagasaki đang tán gái công ty khác kìa~"

Tớ lên tiếng từ phía sau, Kagasaki quay lại.

Rồi biểu cảm của chị ấy trở nên ngơ ngác. Phản ứng hiếm thấy ở Kagasaki.

Chớp mắt mấy lần rồi lẩm bẩm "Ngạc nhiên thật".

"...Yumiko à. Đó là cải trang hả? Thay đổi hẳn nhỉ. Tốt đấy. Hiệu quả làm cải trang, hơn nữa còn dễ thương nữa. Hợp lắm."

"Waa! Yuuhi! Sao vậy! Dễ thương quá!"

Tớ với vẻ nghiêm túc, Chika với vẻ gyaru, cả hai đều nhận phản ứng tốt từ hai quản lý.

Tớ ngượng ngùng gãi đầu hài lòng, còn Chika thì chán nản.

Một lúc sau, chịu ánh mắt "Có thể làm công việc kiểu này được đấy" từ hai quản lý, cuối cùng được mời ngồi xuống.

Bên cạnh Kagasaki là tớ.

Bên cạnh Naruse là Chika.

Khi đồ uống gọi đến, tớ hỏi luôn.

"...Vậy. Cuộc họp này là gì vậy?"

Tuy nghe lời Kagasaki gọi đến ngoan ngoãn, nhưng chưa nghe lý do.

Hai quản lý công ty khác và hai seiyuu phụ trách.

Không phải bọn tớ thân đến mức "Uống trà chút" rồi tụ tập đâu.

Naruse liếc nhìn Kagasaki như muốn hỏi có nên tự giải thích không, nhưng Kagasaki lên tiếng trước.

"Cuộc họp tác chiến. Tuy bản chất chúng ta là đối thủ cạnh tranh, nhưng giờ không thể cứ thế được. Tôi đánh giá hợp tác là chiến lược tốt nhất nên mới tạo cuộc thảo luận này."

Kagasaki gõ nhẹ ngón tay lên bàn.

Cuộc họp tác chiến. Hợp tác.

"...Về chuyện gì?"

Trước những từ ngữ không hợp, tớ tỏ vẻ nghi hoặc.

Bọn tớ có đang gánh dự án gì như vậy đâu nhỉ.

Lúc đó Kagasaki nhăn mặt, Naruse cười khó xử, Chika lẩm bẩm nhỏ "Ngốc".

"...Utatane Yasumi và Yuugure Yuuhi. Cuộc họp tác chiến cho hai người đã lộ mặt thật trong nghi vấn đi cửa sau hôm trước, giờ đang rơi vào tình thế khủng khiếp đấy."

"...À."

Trước giọng bực bội của Kagasaki, tớ co mình lại.

Đúng rồi. Đúng thế mà.

Hay đúng hơn, bốn người này tụ họp lại mà nói chuyện gì khác được.

Naruse khẽ hắng giọng. Hơi nghiêng người về phía trước.

"Yuugure bên em thiệt hại nặng nề. Công việc đã định cũng bị phía đối tác từ chối, công việc mới cũng khó kiếm. Hình ảnh xuống dốc này khó có thể hồi phục theo thời gian, nếu không tìm ra giải pháp đột phá thì tình hình rất tệ."

Vừa chỉnh kính, Naruse vừa liệt kê từng câu.

"Em không hề lạc quan, nhưng thiệt hại sâu, vết thương lành chậm. Thế này thì Yuugure Yuuhi thật sự sẽ chết. Đang nghĩ vậy thì Kagasaki liên lạc với em."

Kagasaki gật đầu.

"Tình hình Utatane bên tôi cũng vậy. Nếu không đổi mới hình ảnh thì không còn cách nào. Đằng nào cũng phải cải thiện hình ảnh thì hai người sẽ hiệu quả hơn, phạm vi cũng rộng hơn. Vì vậy, Utatane Yasumi và Yuugure Yuuhi có thể hợp tác được không... chúng tôi đang bàn chuyện đó."

Naruse gật đầu liên tục.

Lời hai người đúng.

Việc lừa fan đã bị phơi bày, khuôn mặt idol seiyuu đã tan nát hoàn toàn. Sẽ có fan không tha thứ. Sẽ có staff từ chối seiyuu như vậy.

Chính vì thế, cần có gì đó để đảo ngược tình thế.

Để có được điều đó, hãy hợp tác, tớ hiểu rõ suy nghĩ này nhưng...

"…………………………"

Tớ nhìn Chika.

Hợp tác? Hai đứa này?

"...Thế này, hợp tác với con nhỏ không hiểu tình hình của mình, ngoại hình lẫn đầu óc đều hời hợt? Nói khó đấy nhỉ. Chẳng phải cùng chết sao?"

"Hả? Con nhỏ đầu óc hời hợt đó mà được trang điểm, mặc đồ giống nhau mà còn nói vậy. Đáng lẽ không nên giúp cải trang. Thế thì cô không ra khỏi trường được đâu. Hay là ở luôn đi? Với mái tóc dài che mặt kia, mọi người sẽ tưởng là ma đấy."

"Nếu tôi là ma thì cô là quái vật rồi. Đi vòng quanh nhà như namahage đi? 'Có đứa hư không~, đứa hư sẽ thành thế này đó~'"

"Đồ khốn... Ngay từ đầu, tôi bị cuốn vào vụ cháy của cô đấy nhé. Đốt người ta rồi mà còn nói kiểu gì vậy?"

"Tôi đâu có nhờ cô cùng cháy đâu? Cô tự tiến lại gần rồi tự cháy thôi. Nghĩ vậy thì kém hơn động vật nhỉ. Lửa nguy hiểm đấy. May học giỏi nhỉ."

"Ồ, sủa ghê. Mà trước đó khóc sướt mướt cơ mà. Cô còn nhớ nói gì không? 'Không làm seiyuu nữa~, không muốn~', buồn cười lắm."

"Ước! Ra rồi! Tính cô thế này, thật sự ghét lắm...! Nói trước nhé──"

"Yu-Yuuhi! Đ-đừng cãi nhau, thôi đi!"

"Này, Yumiko. Không được đâu."

Đang nóng lên thì bị cả hai quản lý ngăn lại.

Cả hai đứa đều không dám ho he nửa lời khi bị quản lý nhắc nhở.

Tôi từ từ đặt mông ngồi xuống lại chiếc ghế mà mình vừa định nhổm dậy.

"Chiến dịch này cần sự hợp tác tuyệt đối của cả hai đứa. Cần sức mạnh từ hai 'nhân cách' trong chương trình 'Radio Nữ Sinh Cao Trung của Yuuhi và Yasumi' đấy."

Chị Kagasaki vừa nói vừa thở dài. Cách diễn đạt vòng vo đó khiến tôi có chút tò mò.

Vì nó gợi liên tưởng đến mấy vụ "bão dư luận", nên tôi cứ đinh ninh rằng tốt nhất là hai đứa đừng nên xuất hiện cùng nhau thì hơn.

Nhận thấy chúng tôi đã chịu lắng nghe, chị Kagasaki chậm rãi tiếp lời:

"Vụ nghi vấn 'đi cửa sau', không cần nói cũng biết đã đẩy hai đứa vào tình thế nguy cấp thế nào. Kẻ thù chắc chắn đã tăng lên. Nhưng mà, giữa tâm bão đó, một đồng minh mạnh mẽ duy nhất đã xuất hiện."

Chị Kagasaki giơ ngón trỏ lên.

Tuy nhiên, cả Yumiko và Chika đều chẳng nghĩ ra được đồng minh nào như thế. Cả hai lộ rõ vẻ mặt nghệt ra khó hiểu.

Thấy vậy, chị Kagasaki bật cười.

"Không nhận ra sao? Là Radio đấy."

"...Radio mà là đồng minh á?"

"Đúng thế. Chương trình phát thanh của mấy đứa vốn dĩ đã có quyết định cắt sóng, nhưng giờ lại được tiếp tục. Lý do là lượng người nghe từ số đặc biệt hôm nọ đã tăng đột biến."

"...Chà."

Đúng là thực tế thì chương trình vẫn đang chạy.

So với trước đây, lượng người nghe đã tăng lên đáng kể.

"Không chỉ gây chú ý nhờ bản đặc biệt, mà những cuộc đối thoại không kiêng nể gì của hai em cũng được đánh giá cao. Hiện tại, nó đang thực sự được yêu thích. Mọi người đón nhận nó như một phong cách mới lạ."

"Chà..."

Lần này đến lượt Chika đáp lại một cách hờ hững.

Việc được một bộ phận khán giả đón nhận là sự thật, nhưng với Yumiko và Chika, họ chẳng hiểu sao mình lại được chấp nhận. Đơn giản là họ chỉ đang nói chuyện luyên thuyên bằng con người thật thôi mà.

"Dù sao đi nữa, đã được đón nhận thì phải biết tận dụng. Đây sẽ là bước đệm. Bắt đầu từ 'Radio Nữ Sinh', chúng ta sẽ làm mới hoàn toàn hình ảnh của hai đứa. Utatane Yasumi từ giờ sẽ được quảng bá là 'Nàng Gyaru thân thiện'."

"Còn Yuugure Yuuhi sẽ là 'Cô nàng u ám'. Chúng ta sẽ khiến khán giả quên đi con người trong quá khứ và nhận thức lại con người hiện tại của các em. Nếu làm được điều đó, nếu xóa bỏ được những ấn tượng tiêu cực, công việc chắc chắn sẽ quay trở lại."

Anh Naruse vừa nắm chặt tay vừa nhấn mạnh đầy nhiệt huyết. Chị Kagasaki cũng gật đầu tán thành.

"Khoan đã ạ. Ý anh là lại tạo ra một nhân vật mới sao? Như thế chẳng phải có nguy cơ lặp lại vết xe đổ cũ à?"

Chika lên tiếng phản đối. Yumiko cũng gật đầu theo.

Vấn đề hiện tại là do họ đã tạo dựng hình tượng giả tạo và bị lộ bộ mặt thật phía sau.

Vậy mà giờ lại làm y hệt thế thì có ổn không?

Trước câu hỏi của Chika, anh Naruse lắc đầu quầy quậy.

"Nhưng chuyện em Utatane là Gyaru, và em Yuuhi có vẻ ngoài giản dị là thật mà, đúng không? Chúng ta sẽ nhấn mạnh điều đó, biến nó thành điểm thu hút. Không phải là tạo dựng nhân vật một cách thái quá đâu."

"Có đầy diễn viên lồng tiếng nhấn mạnh tính cách thật để làm thương hiệu còn gì? Tính cách của mấy đứa đang được yêu thích. Đó là vũ khí. Ý tụi này là hãy đẩy mạnh điểm đó lên."

...Là vậy sao?

Đúng là có những diễn viên lồng tiếng dùng chính sở thích cá nhân kiểu "Tôi thích cái này cái kia" để làm đặc điểm nhận diện thương hiệu.

Chỉ là, khi tự mình phải làm điều đó, chúng tôi vẫn thấy chưa thông suốt lắm.

Có vẻ hiểu được điều đó, anh Naruse nở một nụ cười khổ sở.

"Nhưng mà, nếu làm thế thì, xem nào. Em Yuuhi cũng có thể nói về những chuyện mình thích đấy? Kiểu như... chuyện về 'Gondola Sắt' ấy? Về âm thanh tuyệt vời khi robot chuyển động chẳng hạn, anh thì không rành lắm, nhưng người nào hiểu sẽ hiểu mà..."

"...Không phải Gondola, mà là Gold-Ra ạ. 'Chiến binh Thép Gold-Ra'. ...Đúng là em có nói âm thanh của nó rất tuyệt vời, nhưng đó chỉ là một trong những sức hút thôi chứ không phải tất cả. Và nếu được nói thì trước tiên em muốn bàn về sự tinh xảo trong thiết kế cơ khí... À mà thôi, cái này nói ra thì không dừng được nên em sẽ tự trọng. Với lại nếu bị bắt bẻ tào lao thì em dễ quạu lắm nên em xin kiếu. Mà vốn dĩ em cũng đâu có nhu cầu thảo luận. A đúng rồi anh Naruse, nói chính xác thì trong Gold-Ra không có robot xuất hiện đâu, cái đó là di tích cổ đại được khai quật..."

"Hiểu rồi, anh hiểu rồi mà! Cứ theo phương hướng đó là được!"

Chika bắt đầu bắn liên thanh về máy móc, nên anh ấy hoảng hốt ngăn lại để nhanh chóng quay về chủ đề chính.

Nhân vật thể hiện trên chương trình Radio đó chính là bước đệm để hồi sinh.

Dù vẫn còn hoài nghi, nhưng nếu họ đã nói vậy, thì chắc là vậy.

Nếu không tin tưởng quản lý thì làm sao mà làm việc được chứ.

"Nhưng cụ thể tụi em phải làm gì? Cứ lên đài bung lụa cái tính cách đó thôi hả?"

Trước câu hỏi của Yumiko, chị Kagasaki và anh Naruse đồng thời lấy ra thứ gì đó.

Hai cuốn sổ lịch trình được mở ra trên bàn. Là trang của tháng này và tháng sau.

Yumiko trợn tròn mắt.

Mới trước đó lịch trình còn trống trơn, vậy mà giờ đây hàng loạt tên chương trình đã nằm san sát nhau.

Tuy nhiên, đó không phải là lịch thu âm Anime hay Game.

"Ủa, cái này là Radio...? Cái này cũng Radio. Cái này cũng Radio nốt...? Ơ, chị Kagasaki. Công việc toàn là khách mời Radio không thế này?"

Từ những chương trình Yumiko biết tên, cho đến những cái tên hoàn toàn xa lạ.

Thực sự có đủ các thể loại chương trình phát thanh của diễn viên lồng tiếng được liệt kê ở đây.

Tình hình của Chika có vẻ cũng y hệt, nhỏ đang so sánh lịch trình của mình với Yumiko.

"Ừ. Chị và anh Naruse đã tận dụng các mối quan hệ để kiếm về rất nhiều công việc Radio. Hai đứa sẽ cùng xuất hiện trên đó, và chị muốn các em thể hiện thật mạnh cái tính cách thật của mình ra."

"Mục đích quan trọng nhất là tăng độ phủ sóng, để thính giả 'nhận thức lại' hình tượng mới của hai em."

Ra là vậy, tôi thầm nghĩ.

Hình ảnh cũ của Utatane Yasumi và Yuugure Yuuhi vẫn còn đọng lại rất nhiều. Vì hiện thực và quá khứ quá khác biệt, nên ấn tượng rằng chúng tôi "đã nói dối" càng trở nên nặng nề.

Nhưng nếu hình tượng mới được định hình, nếu khán giả nhận thức được rằng quá khứ chỉ là quá khứ, thì hình ảnh sẽ được làm mới, và chúng tôi có thể thoát khỏi tình trạng khủng hoảng hiện tại.

"Độ phủ sóng..."

Nghe lời anh Naruse, Chika lẩm bẩm nhỏ.

Chika vốn ghét việc phô trương bản thân. Với một người chỉ muốn chuyên tâm vào công việc lồng tiếng như nhỏ, việc phải bán mình như một nhân vật giải trí có lẽ gây ra chút phản cảm.

Tuy nhiên, nhỏ lắc đầu.

Chắc nhỏ cũng nhận ra giờ không phải lúc để câu nệ chuyện đó.

"Soạt" một tiếng, chị Kagasaki lật sang trang khác của cuốn sổ.

"Sau đó là sự kiện. Chị cũng muốn giải quyết số lượng bên mảng này. Vẫn chưa chốt được địa điểm nên chưa có lịch cụ thể, nhưng từ Talkshow cho đến Mini Live, tóm lại là phải xuất hiện trước mặt khán giả..."

"Khoan, chờ chút đã chị Kagasaki. Xuất hiện trước đám đông là 'toang' đấy."

Thấy câu chuyện đang đi theo hướng không ngờ tới, tôi hoảng hốt ngăn lại.

Radio thì được. Tôi cũng tán thành ý tưởng 'để khán giả nhận thức lại nhân vật mới'.

Nhưng tổ chức sự kiện thì có ổn không đây?

"Cả em và Watanabe đều đang bị fan ghét vì cảm giác 'bị lừa dối' mà. Trong tình trạng này mà vác mặt ra trước đám đông, thì thế nào cũng bùng nổ bão dư luận cho xem. Chắc chắn là sẽ loạn lên đấy."

"...Kể cả không bị ném đá, thì em cũng không nghĩ tụi em hiện tại có sức hút để kéo khách. Dù có tổ chức sự kiện thì cũng chẳng có ai đến đâu ạ."

Cả hai đứa cùng phản bác.

Chúng tôi không nghĩ bản thân hiện tại có đủ sức để tổ chức một sự kiện thành công.

"Đó là lúc chị xuất hiện."

Một giọng nói thứ ba chen vào, khiến chúng tôi giật mình quay sang.

Mải mê nói chuyện quá nên chẳng ai nhận ra có người đã đến gần.

Chủ nhân của giọng nói là một người chị với vẻ mặt dịu dàng.

Gương mặt vừa đáng yêu lại vừa trưởng thành, mái tóc bóng mượt dài đến thắt lưng.

Chiếc áo len màu xanh navy phối cùng chân váy đuôi cá màu caramel, cộng thêm chiếc mũ nồi xám cực kỳ hợp mốt. Một người phụ nữ xinh đẹp toát lên bầu không khí rất dễ chịu.

"Chị Otome!"

Giọng Yumiko tự nhiên trở nên tươi sáng hẳn.

Sakuramiki Otome. Nữ diễn viên lồng tiếng nổi đình nổi đám thuộc công ty Trinity đang đứng ngay đó.

"Ồ, Sakuramiki. Xin lỗi nhé, bận rộn thế mà còn gọi cô tới."

"Không sao không sao, vì đàn em đáng yêu cả mà. Chị xin lỗi nhé, bé Yasumi. Xích qua xíu nào?"

Chị ấy ngồi xuống cạnh Yumiko, cọ cọ người vào tôi.

Một mùi hương như hoa thoang thoảng bay lên.

Chị ấy ghé sát mặt vào với đôi mắt lấp lánh.

"Hai đứa thay đổi hình tượng ngoạn mục thật đấy! Dễ thương lắm nha! Bé Yuuhi có nét bất ngờ cực kỳ cute, còn bé Yasumi thì trông như tiểu thư con nhà giàu ấy nhỉ. Thích ghê."

"Ơ, thế ạ? Đến mức đó ạ? Eo ôi, ngại quá đi."

"...À ừm. Tại sao chị Sakuramiki lại ở đây ạ?"

Chika ngồi đối diện rụt rè hỏi. Yumiko cũng ậm ừ hùa theo.

"Gặp chị thì em vui lắm, nhưng sao thế chị? Chị bảo là bị gọi đến mà."

"Ừ, đúng rồi. Chị nghĩ là mình có thể giúp được chút gì đó cho hai đứa."

Chị Otome cười tít mắt.

Người tiếp lời là anh Naruse.

"Lo lắng về sự kiện là hoàn toàn có cơ sở. Sợ không có ai đến xem Yuuhi, sợ sự kiện của Utatane bị phá đám. Những lo ngại đó chỉ cần cô Sakuramiki đến là giải quyết được hết. Sự nổi tiếng của cô Sakuramiki là tuyệt đối. Không chỉ kéo được khách, mà còn có tác dụng trấn áp nữa."

"Đứng trước một ngôi sao 'hàng thật giá thật' thì mấy cái bất mãn cỏn con sẽ bay biến hết thôi. Ai mà chẳng muốn giữ hình tượng trước mặt người mình thích. Chị không nghĩ có kẻ nào dám mở mồm chê bai mấy đứa khi có Sakuramiki đang nhìn đâu."

...Là vậy sao?

Tôi nhìn sang chị Otome. Chị ấy có vẻ ngượng ngùng:

"Mọi người tâng bốc em quá rồi đấy ạ."

Chị ấy cười khổ.

Quả thực, chỉ cần chị ấy ngồi bên cạnh thôi là không khí đã thay đổi hẳn. Dù tôi cảm nhận được cái trào lưu "muốn nói gì với đứa dính phốt cũng được", nhưng trước mặt chị Otome, có lẽ những lời đó cũng phải nuốt ngược vào trong.

"Nếu chị Sakuramiki mỉm cười và vẫy tay, không khí sẽ bừng sáng ngay lập tức, người xem cũng sẽ phấn khích tột độ... Điều đáng lo duy nhất là mọi người chỉ mải nhìn chị Sakuramiki mà không đọng lại ấn tượng gì về nhóm Yuuhi thôi."

"Mà nếu thế thì cũng chẳng sao. Bản thân hành động tổ chức sự kiện đã là một thông điệp kiểu 'Chúng tôi chẳng bận tâm gì đâu'. Vì lẽ đó, tuy không có trong dự định ban đầu, nhưng chúng ta sẽ tích cực đẩy mạnh hoạt động của nhóm Heart Tart. Cũng may là sắp đến ngày phát hành đĩa đơn thứ hai rồi. Để xem nào..."

Chị Kagasaki vừa nhìn sổ lịch trình vừa tính đốt ngón tay.

"Talkshow trước ngày phát hành, sự kiện ra mắt, hội trao tận tay chắc chắn sẽ làm. Cũng sẽ lên vài chương trình đặc biệt. Thực ra có vài đài từ chối, nhưng họ bảo nếu đi với tư cách Heart Tart thì ok. Tóm lại, chị sẽ để mấy đứa xuất hiện ở khắp mọi nơi."

...Cảm giác như chuyện này đang trở nên hoành tráng quá mức rồi.

Hoàn toàn là "ké fame" sự nổi tiếng của chị Sakuramiki Otome. Không, bản thân việc đó không phải là vấn đề. Tôi nghĩ, có khi nếu được thì họ đã muốn "đu bám" triệt để ngay từ đầu rồi ấy chứ.

Lý do họ không làm thế, có lẽ là...

"……Chị Otome, lịch trình thế này có ổn không ạ?"

Otome là một diễn viên lồng tiếng nổi tiếng và cực kỳ bận rộn. Việc xin được quỹ thời gian này từ chị ấy vốn dĩ là điều không tưởng. Có lẽ vì đây là tình huống khẩn cấp nên đội ngũ quản lý đã phải tìm mọi cách để thương lượng.

Và rồi, gánh nặng đó lại đổ dồn lên vai Otome.

"Không sao đâu! Tuy có hơi vất vả một chút, nhưng vì Yasumi-chan và Yuuhi-chan mà."

Chị ấy giơ hai tay lên, làm động tác gồng tay đầy quyết tâm.

Cùng với cử chỉ đáng yêu đó, tấm lòng của chị ấy thực sự khiến người ta cảm động.

Dù tôi vẫn lo lắng không biết sức khỏe chị ấy có chịu đựng nổi không.

Nhưng có lẽ cả đội ngũ quản lý lẫn bản thân Otome đều đã lường trước điều đó.

Dù vậy, chị ấy vẫn sẵn sàng đưa tay ra kéo những kẻ đang đứng bên bờ vực thẳm như bọn tôi lên.

"……Được rồi."

Tôi khẽ thì thầm, tự xốc lại tinh thần.

Otome và mọi người đã làm đến mức này, chúng tôi bắt buộc phải bò lên cho bằng được.

"Về phần tham gia chương trình phát thanh, tôi sẽ cố gắng giảm thiểu gánh nặng cho cô Sakuramiki. Vì vậy, chủ yếu sẽ là sự xuất hiện của cô Utatane và cô Yuuhi nhé. Các bạn sẽ tham gia nhiều chương trình khác nhau, nên hãy ghi nhớ kỹ thông tin về chương trình và người dẫn để tránh nhầm lẫn."

Anh Naruse vừa nói vừa trải các tài liệu ra bàn.

"Lịch trình gần nhất là cái này đây." Nhìn vào tập tài liệu anh ấy chỉ tay vào, cả ba người chúng tôi đều có phản ứng riêng.

"Hả…… Eo ôi, thật luôn hả trời……"

"……À. Ra là vậy. Chà, ừm."

"A, là chương trình của Mekuru-chan nè! Dạo trước em cũng mới ghé làm phiền bên đó xong~"

Đây là hoạt động nhằm làm mới hoàn toàn hình ảnh của Utatane Yasumi và Yuugure Yuuhi.

Bước đi đầu tiên, chương trình phát thanh mà chúng tôi tham gia với tư cách khách mời chính là 'Vòng Xoay Ngựa Gỗ của Yubisaki Mekuru'.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!