"—Mày làm hay lắm, Yumiko. Ngày hôm qua, diễn viên lồng tiếng thần tượng Utatane Yasumi chết rồi. Mày có biết công ty và tao đã đổ bao nhiêu tiền bạc, công sức vào mày không hả? Hả? Tất cả đã tan tành mây khói chỉ sau ngày hôm qua rồi đấy."
"Vâng, em xin lỗi..."
Đây là một căn phòng thuộc công ty giải trí Chocolate Brownie.
Trong phòng họp nhỏ hẹp chỉ có độc chiếc bàn và mấy cái ghế, Yumiko đang quỳ gối ngay ngắn trên sàn nhà.
Hôm nay là thứ Bảy, nhưng Yumiko lại mặc đồng phục.
Tuy nhiên, cô chỉ trang điểm tối giản, cúc áo sơ mi cài kín mít. Váy cũng không xắn lên. Các loại trang sức phụ kiện cũng tháo sạch.
Bởi vì người phụ nữ kia đã bảo cô: "Ăn mặc tử tế ra dáng đi xin lỗi rồi hẵng đến".
Trước mặt Yumiko đang quỳ gối, người phụ nữ ấy đứng chống nạnh sừng sững đầy uy quyền.
"Lượng fan mà mày dày công vun đắp coi như phải reset hết một lần. Lại bắt đầu từ đầu, từ con số không. Không, thậm chí còn chẳng được số không. Là số âm đấy. Mày đang bị đặt vào tình huống còn khắc nghiệt hơn đám lính mới ngoài kia nhiều. Có hiểu không hả?"
"H-Hiểu ạ..."
"Hả?"
"E-Em hiểu ạ! Em vô cùng xin lỗi!"
Đôi mắt sau cặp kính râm của người phụ nữ ấy xếch ngược lên, khiến Yumiko hoảng hồn xin lỗi rối rít.
Áo khoác đắt tiền, áo sơ mi phẳng phiu, quần tây ôm dáng.
Dáng người chuẩn, gương mặt cũng sắc sảo xinh đẹp. Trang điểm sang trọng, không hề lòe loẹt.
Tên của người phụ nữ ấy là Kagasaki Ringo.
Là quản lý của Yumiko.
Lý do cô ấy nổi cơn tam bành là vì buổi phát sóng trực tiếp tối qua.
Chika vướng nghi án "đi cửa sau", và để giải oan cho nghi vấn đó, Yumiko đã thực hiện buổi livestream dưới danh nghĩa 『Radio Nữ Sinh của Yuuhi và Yasumi! Phiên bản đặc biệt』.
Trong đó, cô thú nhận rằng Utatane Yasumi bấy lâu nay chỉ là một nhân vật được dựng lên, thú nhận việc đã lừa dối người hâm mộ.
Điều đó đồng nghĩa với cái chết của diễn viên lồng tiếng thần tượng Utatane Yasumi.
Những fan hâm mộ trước giờ chắc chắn đã bỏ đi hết, hình ảnh cũng trở nên tồi tệ.
Đương nhiên, đây không phải là tình huống mà quản lý Kagasaki có thể nhắm mắt làm ngơ.
"...Yumiko. Việc mày bị dồn vào đường cùng với tư cách diễn viên lồng tiếng là đương nhiên, nhưng đồng thời mày cũng gây ra rắc rối cực lớn cho công ty. Mày có nhận thức rõ điều đó không?"
Kagasaki thở dài thườn thượt, rồi nói bằng giọng lạnh tanh.
Yumiko giật mình ngẩng mặt lên.
Đúng rồi, đó là điều cô vẫn luôn lo ngại.
"Q-Quả nhiên là, em đã gây rắc rối... rồi nhỉ?"
"Còn phải hỏi. Mày chĩa mũi vào vấn đề của công ty khác, rồi quấy tung cả lên còn gì. Cách làm đó tệ hại hết chỗ nói. Giờ có bị kiện tụng cũng chẳng cãi được đâu, nếu chỉ dừng lại ở việc tao và mày cùng 'bay màu' thì còn may mắn chán."
Kiện tụng. Bay màu. Những từ ngữ nặng nề đó khiến cô cứng đờ người.
Nếu xảy ra tranh chấp giữa các công ty quản lý, sẽ có rất nhiều người bị liên lụy.
Và nguyên nhân là do sự độc đoán của Yumiko.
"Yumiko. Đi thôi."
Thấy cô đang co rúm lại, Kagasaki lấy vật gì đó từ trong túi ra.
Tiếng leng keng vang lên, là chìa khóa xe.
"Giờ chúng ta sẽ đến Blue Crown để xin lỗi. Tao hẹn trước rồi, đi ngay bây giờ."
Kagasaki nói xong liền đi thẳng ra khỏi phòng. Yumiko vội vàng đuổi theo.
Xin lỗi Blue Crown.
Cuối cùng cô cũng hiểu ý nghĩa câu "Ăn mặc tử tế ra dáng đi xin lỗi" của Kagasaki.
Họ đi ra bãi đỗ xe của công ty, cô leo lên chiếc xe quen thuộc của Kagasaki.
Ngồi vào ghế phụ và thắt dây an toàn xong, Kagasaki chẳng nói chẳng rằng cho xe chạy.
Bình thường, mỗi khi ngồi xe Kagasaki, hai chị em luôn nói chuyện rất vui vẻ.
Nhưng lúc này, trong xe chỉ ngập tràn sự im lặng.
Kagasaki nheo mắt nhìn đường với vẻ mặt nghiêm trọng, coi Yumiko như không tồn tại.
Cảm nhận rõ mức độ nghiêm trọng của việc mình đã làm, Yumiko càng thu mình lại hơn.
Blue Crown là một công ty lớn trong giới quản lý diễn viên lồng tiếng.
Họ sở hữu một tòa nhà bề thế trong nội thành, số lượng diễn viên và nhân viên cũng rất đông đảo.
Đứng trước tòa nhà, Yumiko cảm thấy hơi bị choáng ngợp.
Tuy nhiên, Kagasaki tháo kính râm ra và bước vào không chút do dự.
Dù là thứ Bảy nhưng quầy lễ tân vẫn có nhân viên trực, Kagasaki trình bày sự việc với dáng vẻ quen thuộc.
Ngay lập tức, một nhân viên khác đi ra và dẫn Yumiko cùng quản lý vào bên trong.
Đi thang máy rộng rãi, băng qua hành lang sáng bóng, nơi họ được dẫn đến có vẻ là phòng tiếp khách.
Căn phòng không quá lớn, tạo cảm giác chật chội, áp bức.
Một chiếc bàn nhỏ được đặt giữa những chiếc ghế sofa sang trọng.
"Chào cô, Kagasaki. Lâu rồi không gặp nhỉ."
Một giọng nói khàn khàn vang lên, Yumiko quay mặt về hướng đó.
Người đứng dậy từ ghế sofa là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi. Vai rộng, vóc dáng to lớn. Ông ta mặc một bộ vest hai hàng khuy trông rất đắt tiền.
Tóc đã bạc trắng cả đầu, bộ râu rậm cũng một màu trắng xóa.
Nhưng có lẽ do gương mặt dữ dằn nên không cảm thấy ông ta già chút nào.
Ông ta đang nhìn chằm chằm vào đây bằng đôi mắt sắc lẹm.
"Đã lâu không gặp, thưa Chủ tịch Kashima."
"Chủ..."
Nghe Kagasaki nói, Yumiko lập tức thẳng lưng.
Hóa ra, người trước mặt chính là Chủ tịch của Công ty Cổ phần Blue Crown.
Lúc này Kashima mới như nhận ra sự hiện diện của Yumiko, ông ta liếc nhìn cô.
"Cô bé kia là Utatane đấy hả? Chào cô. Tôi là Kashima, hiện đang giữ chức Chủ tịch của Blue Crown."
"V-Vâng, lần đầu được gặp ạ. Tôi là Utatane Yasumi thuộc Chocolate Brownie..."
Dù đã giới thiệu bản thân, nhưng cô không biết phải nói gì tiếp theo.
Thấy Yumiko lúng túng, Kagasaki liền bước lên phía trước.
"Thưa Chủ tịch Kashima, vụ việc lần này..."
"Không, mấy thứ đó để sau đi. Trước tiên mời hai người ngồi đã."
Ông ta ngắt lời xin lỗi của Kagasaki. Thái độ gay gắt đó khiến Yumiko giật thót.
Ngược lại, Kagasaki không hề tỏ vẻ bận tâm, cô nói "Xin phép thất lễ" rồi ngồi xuống ghế sofa.
Yumiko cũng ngồi xuống bên cạnh.
Kashima chậm rãi ngồi xuống.
Ông ta đan mười ngón tay vào nhau, người rướn mạnh về phía trước, ném ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống về phía nhóm Yumiko.
"──Giờ thì, nói về món hàng quan trọng của công ty tôi nhé. Về Yuugure Yuuhi ấy. Chà chà, thật tình. Các cô đã làm một chuyện thừa thãi hết sức. Cái nghi vấn 'đi cửa sau' kia đúng là vấn đề thật. Nhưng như các cô đã biết, chuyện đó hoàn toàn vô căn cứ. Phía chúng tôi cũng đang tiến hành chuẩn bị các phương án xử lý rồi."
Nghi vấn "đi cửa sau" của Yuugure Yuuhi.
Sau khi Yuugure Yuuhi được đặc cách chọn vào vai chính trong tác phẩm mới "Gen'ei Kihei Phantom" của đạo diễn Kamishiro, những bức ảnh chụp cảnh hai người họ ôm nhau đã bị tuồn ra ngoài.
Một vụ scandal chấn động khiến người ta thêu dệt đủ loại quan hệ mờ ám.
Thế nhưng, khi sự thật được phơi bày thì Kamishiro và Yuuhi lại là cha con ruột, và việc tuyển chọn diễn viên cũng chẳng có chút gian lận nào.
Hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì cả.
"Chúng tôi đã định sẽ giải thích ở những nơi cần thiết và giải quyết triệt để hiểu lầm. Chuyện danh tính thật của Yuugure Yuuhi bị lộ hay việc bị chụp lén đời tư, chúng tôi đều có cách lo liệu. Lẽ ra theo kế hoạch, cô ấy vẫn có thể tiếp tục làm Idol Seiyuu mà chẳng gặp trở ngại gì. Vậy mà..."
Kashima đưa tay ôm mặt, lắc đầu ngao ngán.
Nghe những lời đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng tôi.
Quả nhiên phía văn phòng đã có dự tính như vậy.
Yuugure Yuuhi──Watanabe Chika đã khẳng định hành động của Yumiko là đúng, nhưng chuyện nào ra chuyện đó.
Blue Crown cho rằng kẻ đã giết chết Idol Seiyuu Yuugure Yuuhi chính là Utatane Yasumi.
Và điều đó không sai, cũng chẳng hề nói quá.
Nếu Yumiko không làm chuyện bao đồng đó, Yuuhi chắc chắn vẫn có thể tiếp tục làm Idol Seiyuu.
"Th... Thật sự vô cùng xin lỗi..."
Yumiko sợ sệt cúi đầu.
Ngay lập tức, Kagasaki ấn mạnh đầu Yumiko xuống, bản thân chị ấy cũng cúi gập người thật sâu.
"Thành thật xin lỗi ngài vì sự việc nghiêm trọng này."
Đáp lại lời tạ lỗi của hai người, Kashima chỉ hừ mũi.
"Xin lỗi thì được gì chứ? Nếu xin lỗi mà khiến ngày hôm qua chưa từng xảy ra thì tôi bắt các cô xin lỗi bao nhiêu cũng được."
Ông ta nói quá đúng. Dù Yumiko có nói gì đi nữa thì thời gian cũng không quay trở lại. Kết quả chẳng thể đổi thay.
Nhưng nói vậy không có nghĩa là không cần xin lỗi.
Bầu không khí nặng nề bao trùm cả căn phòng. Yumiko siết chặt nắm tay. Cảm giác tội lỗi cùng áp lực từ Kashima khiến cơ thể cô không thể cử động theo ý muốn, cứ như đang chìm sâu dưới lớp bùn đặc quánh.
Kashima lại hừ mũi thêm cái nữa, rồi ngả người ra sô pha với vẻ bất cần.
"Dù sao thì, tại cái văn phòng của các người mà Yuugure Yuuhi nhà tôi thành đồ bỏ đi rồi. Thiệt tình... Tôi rất muốn hỏi các người định đền bù thế nào đây, nhưng chắc các người cũng chẳng làm được cái tích sự gì đâu nhỉ."
...Cách ăn nói và thái độ của ông ta khiến tôi không thể không suy nghĩ.
Nhưng hiện tại, tất cả những gì Yumiko có thể làm là xin lỗi.
"...Tôi nghĩ mình đã hành động quá khinh suất mà không màng đến sự phiền toái gây ra cho những người xung quanh. Suy nghĩ của tôi quá nông cạn. Tôi đang tự kiểm điểm sâu sắc. Thành thật xin lỗi ngài."
Yumiko lại cúi gập đầu lần nữa. Một lời xin lỗi từ tận đáy lòng.
Kashima trừng mắt nhìn Yumiko, lại rướn người tới trước.
Ông ta hạ giọng, nhả từng từ chậm rãi:
"──Cô Utatane. Tôi ấy mà, tôi cho rằng điều cần thiết nhất đối với một thất bại chính là sự hối hận. Cảm giác day dứt vì thất bại sẽ ngăn chặn sai lầm tiếp theo. Phải hối hận, hối hận tột cùng để rút ra bài học thì thất bại mới có ý nghĩa. Nếu không đi kèm với sự hối hận, thất bại đó chẳng có giá trị gì sất. Cô có hiểu không?"
"Dạ... vâng."
"Cô có thật sự hối hận không? Về những gì mình đã làm ấy. Cô phải hối hận, day dứt khôn nguôi, phải thề từ tận đáy lòng rằng sẽ không bao giờ tái phạm chuyện như thế nữa thì kẻ bị hại là tôi đây mới yên tâm được chứ."
Ông ta nói đúng.
Blue Crown đã phải hứng chịu một rắc rối không thể bỏ qua. Giờ có cúi đầu xin lỗi ở đây, nhưng nếu sau này lại gây ra chuyện tương tự thì ai mà chịu nổi.
Vì thế, câu trả lời của Yumiko lúc này đã được định sẵn.
Phải nói những lời khiến ngài chủ tịch yên lòng.
Định mở miệng nói thế──, nhưng ký ức về sự kiện ngày hôm qua chợt hiện lên trong tâm trí.
Hành động vì Chika ngày hôm đó, liệu mình có thật sự hối hận không?
Liệu mình có đang nghĩ rằng "giá mà mình đừng làm thế" không?
Điều đó là──.
"──Tôi không hối hận. Tôi biết mình có lỗi. Tôi cũng đang kiểm điểm bản thân. Nhưng tôi không hề hối hận về hành động đó. Chỉ riêng sự hối hận là tuyệt đối không được phép. Tôi tin rằng hành động vì Watanabe, chỉ riêng điều đó là không sai. Dù thời gian có quay ngược lại, chắc chắn tôi vẫn sẽ lặp lại điều tương tự. Chỉ riêng điều đó, tôi không thể nhượng bộ được."
Ban nãy người còn cứng đờ, vậy mà những lời ấy lại tuôn ra trôi chảy lạ thường.
Giữa chừng, tôi cũng thoáng hối hận kiểu "a, lỡ mồm rồi", nhưng chuyện đã đến nước này thì không thể rút lại được nữa.
Tôi sợ đến mức không dám nhìn mặt Kagasaki.
Chị ấy đang ngán ngẩm, hay đang tức giận đây?
Đến để xin lỗi mà lại phang ngay câu "Nhưng tôi không sai", đúng là chuyện tày trời.
Thế nhưng, dù thế nào tôi cũng không muốn dùng hai chữ "hối hận".
"──Này nhé."
Đúng như dự đoán, Kashima nhíu mày đầy khó chịu.
Giọng ông ta chứa đầy sự giận dữ, run lên bần bật.
Ngón tay ông ta gõ cộc cộc lên đầu gối, rồi mặt đỏ gay.
Ông ta đập mạnh nắm đấm xuống bàn cái rầm.
"Biết liêm sỉ chút đi, con ranh kia! Mày có hiểu mình đang nói cái gì không hả!? Có biết thân biết phận mình không!? Aaa đừng có mà giỡn mặt, cái đồ ngốc Ya-shu-mi Ya-shu-mi──!"
...Vấp lưỡi rồi.
Trong cái tình huống này mà lại vấp lưỡi một cách "ba chấm" như thế, lời nói tắt ngúm. Một bầu không khí khó xử bao trùm không gian.
Kashima cứng đờ người với vẻ mặt hung tợn như quỷ dữ.
Aaa phải làm sao bây giờ.
Yumiko cũng đang cứng đờ, mặt mày méo xệch thì──,
"Phụt!"
Kashima phì cười.
Ông ta ôm bụng cười ngặt nghẽo ngay tại chỗ.
Do sốc quá nên ông ta bị hỏng dây thần kinh luôn rồi sao...
Cười phá lên trong tình huống này còn đáng sợ hơn gấp bội. Yumiko rùng mình, không dám nhúc nhích.
Sau một hồi cười đã đời, Kashima vừa lau nước mắt vừa mở lời:
"Ây da xin lỗi nhé, quản lý Kagasaki. Tôi nhịn không nổi. Vấp lưỡi pha đó tệ hại quá."
"Không đâu, thưa chủ tịch. Thế là đủ rồi ạ. Xin lỗi vì đã bắt ông phải hùa theo chuyện này."
Một cuộc đối thoại khó hiểu diễn ra giữa hai người họ.
Bầu không khí nặng nề dần tan biến như sương khói.
Vẻ uy nghiêm bao quanh Kashima biến mất, gương mặt ông ta trở nên hiền hòa. Cứ như một người hoàn toàn khác vậy.
Kashima hô "hây da" một tiếng rồi đứng dậy.
"Khách đến mà không mời trà thì thất lễ quá. Ờm, cô Kagasaki uống cà phê nhỉ. Còn cô Utatane? Nước trái cây? Hồng trà? Cô thích gì?"
"Dạ, ơ... không, tôi cũng, cà phê ạ...?"
"Ồ, người lớn ghê ha."
Kashima mở cửa phòng, chỉ thò mỗi cái đầu ra hành lang.
"Xin lỗi nhaaa, ai đó mang đồ uống vào giúp với được khônggg? Ba ly cà phê! Ổn chứ? Cảm ơn nhaaa."
Sau khi giọng nói sảng khoái vọng khắp hành lang, Kashima vừa ngân nga hát vừa quay trở lại.
"──Hả. Là sao cơ?"
Tôi lẩm bẩm trong ngỡ ngàng. Một mình tôi không theo kịp tình hình.
Chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra cả.
Thấy Yumiko đang bối rối, Kashima cười híp mắt trả lời:
"Có gì đâu, là tấm lòng cha mẹ của cô Kagasaki đấy."
"Chủ tịch."
Nghe Kashima nói vậy, Kagasaki trề môi.
Kashima nhún vai im lặng, thế là Kagasaki vừa thở dài vừa tiếp lời:
"Lời xin lỗi của cô chỉ là thủ tục thôi. Việc thảo luận với bên Blue Crown đã xong xuôi từ trước rồi."
"Hả, thật á!? Từ bao giờ!?"
"Quyết xong từ hôm qua rồi còn đâu. Ngay sau khi cô gây chuyện, tôi với giám đốc nhà mình đã đến cúi đầu tạ lỗi rồi."
"Hả, ể... ra là vậy..."
Hóa ra, những người lớn đã hành động từ lâu rồi.
Sự chu đáo kín kẽ đó khiến tôi cảm nhận rõ sự chênh lệch về kinh nghiệm của một người đã đi làm.
Nhưng nếu vậy thì lạ thật. Cái không khí nghiêm trọng ban nãy là sao?
Về chuyện đó, Kashima vui vẻ giải thích:
"Vì là chỗ chúng tôi với Chocolate Brownie nên mới giải quyết êm thấm được đấy nhé. Chứ chuyện này hoàn toàn có thể dẫn đến tranh chấp lớn như ban nãy tôi diễn. Cô Utatane à, cô đã gây ra một chuyện tày đình cỡ đó đấy. Cô Kagasaki muốn cô phải tự mình trải nghiệm để hiểu rõ điều đó."
Yumiko nhìn sang Kagasaki. Chị ấy chậm rãi gật đầu.
"Là vậy đó. Lần này chỉ là may mắn trót lọt thôi. Để cô thấm thía được mức độ nghiêm trọng của sự việc, tôi đã phải mặt dày nhờ chủ tịch Kashima đóng một vở kịch. Chủ tịch, thật sự cảm ơn ông rất nhiều."
"Không có chi. Cô Kagasaki đã nhờ thì sao tôi từ chối được. Với lại, cấp trên thì công việc cũng như là đi mắng người ta thôi mà──oái."
Tiếng gõ cửa vang lên, Kashima đứng dậy.
Một nhân viên bưng khay bước vào, Kashima vừa cảm ơn vừa đón lấy.
Sau màn tranh nhau "Chủ tịch để tôi", "Không không, cứ để tôi", Kashima bày những tách cà phê lên bàn.
Hương cà phê thơm lừng kích thích khứu giác.
Thấy cả Kashima và Kagasaki đều đưa tay cầm tách, Yumiko cũng không khách sáo nữa mà cầm lên uống.
Nhiệt độ vừa phải, vị đắng thanh tao lan tỏa trong miệng.
Lúc này, tôi mới thở hắt ra một hơi dài.
"Aaa... may quá... sợ chết khiếp đi được... may quá đi mất..."
Tôi buông tiếng thở phào nhẹ nhõm. Cơ thể nãy giờ cứng đờ vì căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng.
Sợ thật sự.
Cả Kashima, cả Kagasaki, cả cái tình huống này nữa.
Ý đồ "tự mình trải nghiệm" của Kagasaki đã thành công mỹ mãn.
Kashima nở nụ cười khổ, gãi đầu vẻ hối lỗi.
"Xin lỗi vì đã nói mấy lời thô lỗ nhé. Với lại, tôi cũng có một chuyện. Dù hơi có lỗi với cô Kagasaki đang muốn răn đe cô, nhưng tôi muốn nói với cô Utatane điều này."
Kashima rào đón như vậy rồi đặt hai tay lên đầu gối.
Và rồi, ông cúi đầu thật sâu ngay tại chỗ.
"──Cô Utatane Yasumi. Cảm ơn cô vì đã nắm lấy tay Yuugure."
"──Ơ, ơ kìa, chuyện gì vậy ạ!?"
Hành động bất ngờ khiến tôi luống cuống.
Được một người lớn, lại còn là một nhân vật tầm cỡ cúi đầu trước mình thế này.
Kashima từ từ ngẩng mặt lên, nở một nụ cười hiền hậu.
"Chuyện tôi nói ban nãy không hoàn toàn là nói dối đâu. Việc tôi đã chuẩn bị để Yuugure-san có thể quay lại làm việc suôn sẻ là thật. Nhưng thú thật, tôi đã định bỏ cuộc rồi."
Ông đan hai tay vào nhau, chậm rãi nói tiếp.
"Yuugure-san đã vấp ngã. Với một cô gái như vậy, những gì chúng tôi có thể làm chỉ là dọn dẹp đường đi hết mức có thể mà thôi. Nếu bản thân cô ấy không tự đứng dậy và bước đi thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Thế nhưng, bị bao nhiêu kẻ ác ý giẫm đạp lên danh dự và thể xác như vậy, để đứng lên được là điều rất khó khăn. Thông thường, những người bị bẻ gãy ý chí theo cách đó sẽ không thể nào quay lại được nữa."
Lời nói của Kashima chứa đựng những cảm xúc rất thật.
Yumiko cũng nghĩ ngay đến vài người như vậy.
Cô từng chứng kiến những tiền bối lồng tiếng bị phơi bày trước ác ý của dư luận và không bao giờ có thể vực dậy được nữa.
Yuugure Yuuhi chính là người đã đứng giữa tâm bão của những ác ý đó.
Bị gán cho nghi vấn đi cửa sau vô căn cứ, bị bới móc đời tư, bị một gã đàn ông mất kiểm soát tiếp cận.
Một cô gái có khí thế mạnh mẽ nhường ấy, vậy mà trái tim đã hoàn toàn bị bóp vụn.
Cô ấy đã khóc và nói rằng bản thân sẽ bỏ nghề lồng tiếng.
"Yuugure-san có thể đứng dậy được là nhờ có Utatane-san. Chính nhờ cô đã hy sinh bản thân để đưa tay ra cứu giúp, nên Yuugure Yuuhi mới có thể đứng vững. Thật sự, cảm ơn cô."
Kashima nói xong liền cúi đầu thật sâu thêm một lần nữa.
Yumiko không biết phải nói gì, chỉ đành khua tay trong không trung một cách lúng túng.
Sau khi rời phòng tiếp khách, Kashima tiễn họ ra sảnh thang máy.
"Kagasaki-san này, hôm nào đó chúng ta cùng đi ăn bữa cơm nhé."
"Vâng, nhất định rồi. Nhớ chỉ cho tôi quán nào ngon đấy nhé."
Hai người họ vừa trò chuyện vừa định ấn nút thang máy.
Đúng lúc đó, từ sâu trong hành lang, có ai đó thò mặt ra.
Thoạt nhìn, Yumiko tưởng người đó là học sinh hay gì đó.
Một thân hình nhỏ nhắn trong bộ vest, nhưng cảm giác như bộ đồ đang mặc người chứ không phải người mặc đồ vậy.
Một cô gái mà từ "sinh viên đang tìm việc" hợp với cô ấy đến lạ.
Gương mặt non choẹt trang điểm nhẹ, bên trên là cặp kính to sụ. Đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo lại, và cơ thể cô ấy cũng chuyển động theo từng cử chỉ của ánh mắt đó. Trông chẳng điềm tĩnh chút nào.
Vừa nhận ra nhóm Yumiko, cô gái ấy há to miệng thốt lên một tiếng "A".
Rồi cô ấy hối hả chạy vọt về phía này.
Đà chạy mạnh hơn dự kiến khiến cô ấy suýt nữa thì ngã sấp mặt.
"A, a, Giám đốc! Vất, vất vả cho ngài rồi ạ! Cuộc nói chuyện đã xong rồi sao...? A, chị, chị Kagasaki! Lâu, lâu quá không... à không! Mới gặp hôm qua mà! Chị vất vả rồi ạ!"
Cô ấy vừa vẫy tay loạn xạ vừa nói năng lộn xộn chỗ này chỗ nọ. Sự thiếu điềm tĩnh đó khiến Yumiko ngớ người, nhưng Kagasaki và Kashima có vẻ đã quen rồi. Họ cất tiếng gọi "A, Naruse-san".
Người phụ nữ được gọi là Naruse trao đổi ngắn gọn vài câu với hai người kia, rồi quay phắt sang nhìn Yumiko.
Cô ấy mở to mắt, tiến lại gần với vẻ mặt đầy phấn khích.
"U, Utatane-san, lần đầu gặp mặt nhỉ! T, tôi là quản lý của Yuugure Yuuhi, tên là Naruse ạ!"
Naruse vừa nói vừa định lấy danh thiếp từ túi trong áo vest ra.
"Oái, á, ối ối ối!"
Nhưng có lẽ do trượt tay, hộp danh thiếp bay vèo lên không trung.
Màn tung hứng bắt đầu ngay tại chỗ.
Kagasaki nhanh tay chộp lấy hộp danh thiếp đang chực chờ rơi xuống đất từ bên cạnh.
Chị nắm chắc lấy nó rồi đưa lại cho Naruse.
"Của cô đây, Naruse-san. Cứ từ từ thôi, không cần phải vội đâu."
"A, xin, xin lỗi chị Kagasaki! Cảm ơn chị nhiều ạ!"
Trước nụ cười mỉm của Kagasaki, Naruse đáp lại bằng một nụ cười toe toét như trẻ con.
Nhưng rồi như sực nhớ ra, cô ấy cuối cùng cũng đưa được tấm danh thiếp cho Yumiko.
"X, xin chào, rất hân hạnh..."
Yumiko nhận lấy, trên đó ghi cái tên "Naruse Shuri".
Nhưng mà, tại sao quản lý của Chika lại cất công chào hỏi mình làm gì nhỉ?
Đang nghiêng đầu thắc mắc thì đột nhiên Yumiko bị Naruse nắm lấy tay.
Cô ấy siết chặt, rồi lắc lên lắc xuống liên hồi.
"Utatane-san! Lần này thật sự cảm ơn cô nhiều lắm! Nếu không có Utatane-san, thì Yuuhi-chan giờ này không biết đã ra sao rồi...! Thật sự, thật sự cảm ơn côooo!"
Bằng giọng nói đầy cảm xúc như sắp khóc đến nơi, Naruse lặp đi lặp lại lời cảm ơn không biết bao nhiêu lần.
À, ra là vậy, Yumiko đã hiểu.
Cô ấy cũng giống như Kashima. Đang cảm kích vì chuyện của Chika.
Xét trên lập trường của một quản lý, lòng biết ơn có lẽ còn lớn hơn cả giám đốc.
Việc cô ấy cất công đến tận đây để cảm ơn cũng không phải là khó hiểu.
".................."
Nhưng mà, sao cứ thấy ngứa ngáy thế nào ấy.
Đúng là cô đã định cứu Chika.
Nhưng thế này thì chẳng phải cứ như cô và Chika được gắn kết bởi một sợi dây tình bạn bền chặt lắm sao.
Cảm giác như mối quan hệ đang bị nhấn mạnh quá mức, khiến cô thấy không thoải mái chút nào.
Sự cảm kích nồng nhiệt của Naruse cứ kéo dài mãi cho đến khi Kashima phải lên tiếng ngăn lại: "Naruse-kun, được rồi đấy".
"Nếu tôi có thể giúp được gì cho cô, xin cứ nói nhé! Việc gì tôi cũng làm!"
Kagasaki nãy giờ đứng im lắng nghe bên cạnh, đối với câu nói đó, chị đáp lại một cách tỉnh bơ:
"Cảm ơn cô. Nếu có gì cần, tôi sẽ nhờ vả không khách sáo đâu."
Được Kashima và Naruse tiễn, cánh cửa thang máy đóng lại.
Khi bóng dáng Naruse đang cúi đầu rối rít khuất dần, Yumiko buột miệng lẩm bẩm.
"Sao nhỉ... đúng là một người thiếu điềm tĩnh ha. Người như thế mà làm quản lý có ổn không vậy?"
"Đừng có ngốc, cô ấy xuất sắc lắm đấy. Việc Yuugure có thể bộc lộ tài năng trong thời gian ngắn là nhờ công cô ấy cả, chưa kể cô ấy còn đang nắm trong tay nhiều talent đắt giá khác nữa."
"Ủa, thế á. Nhìn chẳng ra dáng chút nào... Em cứ tưởng nhân viên mới."
"Nhìn trẻ thế thôi chứ cô ấy lớn tuổi hơn tao đấy."
"Điêu!?"
"Thật."
Đang nói chuyện thì thang máy dừng lại, vài nhân viên khác bước vào. Hai người tự động im lặng. Những nhân viên đó lại xuống ở một tầng khác.
Nhìn Kagasaki ấn nút "Đóng", Yumiko hỏi điều mà cô vẫn luôn thắc mắc nãy giờ.
"Nè, chị Kagasaki. Việc ông giám đốc nổi giận có vẻ là diễn kịch... nhưng còn chị Kagasaki thì sao? Cái đó cũng là diễn hả? Hay là, chị giận... thật?"
"Hả? Tao đang điên tiết đây này."
"Ối chà..."
Phản ứng trái ngược với dự đoán khiến Yumiko vội vàng ngậm miệng lại.
Nhưng đã quá muộn, Kagasaki lườm cô một cái sắc lẹm.
"Mày đấy. Có hiểu tình hình hiện tại không hả? Mày vừa phủ định toàn bộ hoạt động lồng tiếng idol từ trước đến nay đấy. Những gì mày dày công xây dựng từng chút một giờ sụp đổ hết rồi. Tao không giận mới là lạ đấy."
Giọng nói đầy gai góc khiến cô phải kiểm điểm lại phát ngôn ban nãy.
Lại hỏi một câu ngu ngốc rồi.
Được Kashima và Naruse nói những lời không ngờ tới, có lẽ cô đã vô thức trở nên tự mãn chăng.
Kagasaki quay mặt về phía trước, lẩm bẩm.
"Với tư cách quản lý, tao đếch quan tâm đến diễn viên lồng tiếng của công ty khác. Tao chỉ muốn mày nghĩ cho bản thân mày thôi."
"Chị Kagasaki..."
Đó chính là tấm lòng của một người chị, một người mẹ. Kagasaki là người đã chứng kiến Yumiko nỗ lực ở cự ly gần nhất.
Với một người như chị ấy, hành động của Yumiko quả thực là không thể chấp nhận được.
"Cơ mà..."
Kagasaki bất chợt ngước mắt lên trần nhà thì thầm. Rồi chị quay sang nhìn cô, nở một nụ cười mỉm nhẹ nhàng.
"Nếu không phải với tư cách quản lý, mà chỉ là Ringo-chan thôi nhé. Thì tao thấy hành động của Yumiko rất tuyệt vời. Dám vứt bỏ bản thân để cứu người khác, người bình thường không làm được đâu. Giỏi lắm."
Vừa nói, Kagasaki vừa kéo Yumiko vào lòng.
Chị áp đầu Yumiko vào vai mình, vỗ về nhè nhẹ.
Cảm nhận được hơi ấm đó, Yumiko nắm chặt lấy cánh tay áo của Kagasaki.
"Chị Kagasaki... cứ nghiêm khắc xong rồi lại dịu dàng thế này, y hệt mấy gã vũ phu luôn ấy..."
"Mày nói cái gì thế hả con kia... Vũ phu cái gì. Người ta đang có màn tương tác ấm áp tình cảm thế này cơ mà. Lúc này phải là 'Chị Kagasaki yêu dấu~' mới đúng chứ."
"Thì ấm lòng thật... nhưng mà cái cách làm ấy... Cơ mà, em lúc nào chẳng 'Chị Kagasaki yêu dấu~' chứ."
"Thế à thế à. Ringo-chan cũng thương Yumiko lắm cơ."
Hai người vừa nói mấy câu ngớ ngẩn đó vừa bước ra khỏi thang máy.
Sau khi trao đổi với lễ tân, họ đi ra ngoài.
Và rồi, ngay khi bước qua cánh cửa tự động lớn.
Họ chạm mặt ngay với một người đang chuẩn bị bước vào tòa nhà.
"Ơ kìa? Chị Kagasaki? Gặp chị ở chỗ này hiếm hoi ghê nha."
Bị gọi tên như thế, họ dừng bước.
"Hửm... À, Yubisaki-san. Phải rồi ha, Yubisaki-san cũng thuộc Blue Crown nhỉ."
Người vừa cất tiếng gọi là một cô gái nhỏ nhắn vô cùng đáng yêu.
Yumiko trố mắt nhìn. Vì đó là người cô đã từng nhìn thấy.
── Là "Mekurun"!
Yubisaki Mekuru. Biệt danh Mekurun. Nữ diễn viên lồng tiếng thuộc biên chế Blue Crown.
Về thâm niên nghề nghiệp, Yumiko nhớ mang máng Sakuramiki Otome từng nói "Bé Mekuru là đồng kỳ đó~". Tuy nhiên, tuổi tác thì hình như kém Otome một tuổi, tức là hai mươi tuổi.
Cô ấy là một idol seiyuu biết hát biết nhảy, hiện đang thực hiện rất nhiều buổi live concert với tư cách thành viên của nhóm "Thập đại Idol", hay còn gọi là Judol, vốn vẫn đang rất nổi tiếng.
Đây là lần đầu tiên Yumiko gặp người thật.
Phải chào hỏi thôi, Yumiko vừa nghĩ vừa quan sát hai người họ thì Mekuru đã nhận ra cô trước.
"Người ở đằng kia là... Utatane Yasumi-san, đúng không ạ?"
Mekuru chắp tay sau lưng, nghiêng đầu nhìn lên phía cô.
Dễ thương quá. Gương mặt nhỏ nhắn, mái tóc suôn mượt, làn da căng mịn. Dù có gương mặt trẻ con nhưng biểu cảm lại phảng phất nét trưởng thành, khiến con tim người ta lỡ nhịp.
Bất chấp vẻ ngoài non nớt, những biểu cảm và cử chỉ đậm chất "tiểu yêu tinh" lại hợp với cô ấy đến lạ lùng.
Có một sự đáng yêu khiến người ta chỉ muốn ôm chầm lấy mà cưng nựng.
Mekuru tuy thấp bé nhưng lại sở hữu vòng một khá đầy đặn. Cảm giác khi ôm chắc tuyệt lắm đây.
Trong khi tâm trí đang bay bổng như thế, Yumiko cúi đầu chào.
"Vâng, rất hân hạnh được gặp chị. Em là Utatane Yasumi thuộc Chocolate Brownie. Mong chị giúp đỡ ạ."
"Chị là Yubisaki Mekuru của Blue Crown. Hôm nay em đến vì chuyện của Yuugure nhỉ? Chị cũng muốn gửi lời cảm ơn đến Utatane-san đấy."
Mekuru chìa tay về phía cô.
Nhận ra đối phương muốn bắt tay, Yumiko vội vàng nắm lấy.
Đến cả Mekurun cũng cảm ơn mình sao?
Dù cảm thấy hơi nhột nhạt, nhưng cô cũng không thấy khó chịu.
Mekuru siết chặt lấy bàn tay cô, mỉm cười rạng rỡ.
"Thật lòng cảm ơn em nhé, Utatane-san—vì đã thẳng tay tống cổ đứa hậu bối ngu xuẩn bên chị xuống địa ngục."
...Hả?
Nghi ngờ mình nghe nhầm, Yumiko trân trân nhìn vào mặt Mekuru.
Chỉ thấy đôi mắt cô ta đã nhuốm vẻ lạnh lẽo từ bao giờ.
Nụ cười thân thiện biến mất, thay vào đó là một biểu cảm không chút hơi ấm.
Cô ta nheo mắt, mở miệng nói như thể đã ngán ngẩm đến tận cổ:
"Nghi vấn đi cửa sau là sai lầm tồi tệ nhất, rác rưởi nhất của một Idol Seiyuu. Sơ hở đầy mình. Coi thường công việc quá thể. Dù có biện hộ thế nào thì chuyện đó vẫn quá tởm lợm. Đã thế, cái văn phòng định bao che cho vụ đó cũng là một lũ dở hơi. Nuông chiều thế để làm cái gì không biết. Cái loại thất bại đó có bị đuổi cổ cũng chẳng oan ức gì."
Mekuru buông tay Yumiko ra, giọng điệu càng lúc càng thêm phần cay nghiệt.
"Văn phòng không phạt thì chớ, chị cứ tưởng con nhỏ Yuugure đó sẽ lại trơ trẽn quay lại làm việc như chưa có gì xảy ra. Nhưng thế thì nực cười quá. Làm sao làm gương cho người khác được? Chị đang nghĩ, tại sao kẻ phạm vào điều cấm kỵ lớn nhất lại không bị trừng phạt gì cả—thì cô đã ra tay."
Vừa nói, Mekuru vừa chọc ngón tay vào vai Yumiko.
"Nhờ ơn cô phanh phui bản chất thật của Yuugure, mà cái danh Idol Seiyuu Yuugure Yuuhi chết hẳn rồi. Chính cô đã dìm Yuugure xuống tận đáy xã hội. Từ cái hố đó mà muốn bò lên lại thì không phải chuyện đùa đâu. Thế nên tôi biết ơn cô lắm, Utatane Yasumi. Cảm ơn vì đã ban cho đứa hậu bối ngu ngốc đó một hình phạt thích đáng nhé."
Mekuru nói trong khi vẫn nở nụ cười tươi rói.
Vì phát ngôn quá đột ngột cộng với nụ cười điểm mười kia, ban đầu Yumiko không hiểu cô ta đang nói gì.
Nhưng khi từng từ từng chữ của Mekuru dần thấm vào não, cô mới vỡ lẽ.
Hóa ra cô gái này—Yubisaki Mekuru—đang ném thẳng sự ác ý vào mặt cô.
"—Khoan đã, Yubisaki-san. Chị có nhầm lẫn gì không đấy? Sao nghe như chị đang hả hê khi thấy hậu bối gặp vận rủi thất thế vậy?"
"Hửm? Bé con không hiểu tiếng người à? Không phải hậu bối gặp vận rủi, mà là hậu bối ngu xuẩn. Một đứa ngu xuẩn phạm sai lầm rác rưởi trong công việc. Tôi đã giải thích cặn kẽ thế rồi mà cô không hiểu sao? Muốn tôi nói lại lần nữa không?"
"Thôi khỏi. Mà chị nói năng vô lý vừa thôi. Đó là tai nạn ngoài ý muốn. Hậu bối gặp nạn mà lại đi vui mừng, không ngờ lại có bà chị tiền bối nhỏ nhen như thế đấy. Có rảnh thế thì đi luyện tập hay làm gì đi."
"Chính vì gọi đó là 'tai nạn ngoài ý muốn' nên cô mới mãi là diễn viên lồng tiếng hạng ba đấy. Nhìn vụ việc hôm qua là biết, cô đúng là ngây thơ quá độ. Chẳng nhìn thấy hiện thực gì cả. Thiếu suy nghĩ cũng phải có mức độ thôi chứ."
Tông giọng của Mekuru trầm xuống, nặng nề hơn.
Đôi mắt ngước lên nhìn Yumiko sắc lẹm, toát ra một áp lực trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài đáng yêu.
"Cả Utatane lẫn Yuugure, hai người chỉ đang chìm đắm trong cái cảm xúc kịch tính rẻ tiền thôi. Muốn chơi trò tình bạn thắm thiết thì đi chỗ khác mà diễn. Nhìn thẳng vào hiện trạng đi. Đã không biết cái gì thì đừng có nói bừa.
Tôi đang bảo cái kiểu đó là thiếu chuyên nghiệp đấy."
Cô ta nhả từng chữ như nhổ toẹt vào mặt đối phương.
Thái độ đó khiến Yumiko nóng máu, nhưng đồng thời cũng toát ra một sự uy hiếp khiến người ta không thể cãi lại. Cô suýt chút nữa thì lùi bước trước áp lực đó. Những lời phản bác cứ mắc kẹt trong cổ họng, không sao thốt ra được.
"......Tại sao tôi lại phải nghe chị nói cái giọng đó chứ. Chuyện này đâu liên quan đến chị."
Cô chỉ có thể thốt ra được chừng đó.
Nhưng vừa nghe thấy câu ấy, ngọn lửa giận dữ bùng lên rõ rệt trong đôi mắt Mekuru.
"Vì có liên quan nên tôi mới nói đấy. Cô nghĩ vì cái màn tự luyến của cô mà bao nhiêu diễn viên lồng tiếng khác phải chịu vạ lây hả? Trí tưởng tượng nghèo nàn nó vừa vừa phai phải thôi."
Cô gái ấy lộ rõ vẻ ghê tởm. Cô ta trừng mắt nhìn thẳng vào Yumiko.
"Tại hai con ngốc các cô cứ khua chiêng gõ mõ rêu rao rằng 'Nữ diễn viên lồng tiếng thực ra có bộ mặt thật thế này đây', nên cái ý nghĩ đó mới bám rễ vào đầu người hâm mộ. Rằng 'Biết đâu diễn viên lồng tiếng mình thích cũng có bộ mặt khác? Biết đâu tính cách thật cũng tồi tệ? Biết đâu mình cũng đang bị lừa'—đấy."
"────────"
Đó là những lời Yumiko chưa từng nghĩ đến.
Cô câm nín. Cô chưa bao giờ nghĩ đến khía cạnh đó. Cũng chẳng có dư dả thời gian mà nghĩ.
Hành động của bọn cô lại ảnh hưởng đến cả những diễn viên lồng tiếng khác sao?
Thấy phản ứng 'giờ mới nhận ra' của Yumiko, vẻ mặt Mekuru càng thêm gay gắt.
"Giờ đây mỗi khi diễn viên lồng tiếng có phát ngôn hay cử chỉ đáng yêu, họ sẽ bị nghi ngờ. Dù đó là lời nói từ tận đáy lòng hay chỉ là thói quen đơn thuần, khán giả cũng sẽ không còn đón nhận một cách vô tư nữa. Các cô đã gieo rắc một lời nguyền như thế đấy. Không liên quan ư? Dám mở mồm ra nói câu đó cơ đấy. Thế nên tôi mới ghét lũ nít ranh."
Bị tấn công dồn dập bằng lời nói, Yumiko chỉ biết im lặng, không thể phản bác.
Đầu óc cô quay cuồng, suy nghĩ hoàn toàn đình trệ.
"Yubisaki-san, cô nói thế là đủ rồi đấy. Bắt nạt gà nhà tôi quá là tôi không để yên đâu."
Đột nhiên, một câu nói chen ngang từ bên cạnh.
Là Kagasaki, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe.
Vừa nghe tiếng Kagasaki, Mekuru lập tức rời mắt khỏi Yumiko, mỉm cười tươi rói.
"Bắt nạt gì chứ, chị đừng nói nghe xấu tính thế. Em vẫn muốn được làm việc với Kagasaki-san trong tương lai, nên mong chị giúp đỡ nhiều nhé."
Vậy nhé, Mekuru quay người bước về phía công ty không chút do dự. Chẳng thèm chào Yumiko lấy một câu.
"...À phải rồi."
Nhưng rồi, cô ta dừng bước, ngoái lại.
Nụ cười xã giao ban nãy đã tắt ngấm, cô ta nhìn chằm chằm vào Yumiko với vẻ mặt nghiêm túc.
"Tôi nghĩ người chịu thiệt hại nặng nhất từ chuyện của các cô là Sakuramiki-san đấy. Hai người từng lập nhóm Heart Tart đúng không? Vì bị kẹp giữa hai đứa diễn viên lồng tiếng dính phốt, nên trên mạng người ta đang đồn ầm lên là 'Chắc bé Saku cũng có bộ mặt thật khác'. Utatane thân với Sakuramiki-san lắm nhỉ. Cảm giác bôi tro trát trấu vào mặt người tiền bối mình yêu quý nhất thế nào hả?"
"Aaaa—! Cái gì vậy chứ! Tức chết đi được—!"
Yumiko đập đầu vào bảng táp-lô xe hơi, tay chân giãy đành đạch.
Kagasaki vẫn nắm vô lăng, chỉ cười khanh khách.
"Đúng là bả nói cũng có lý thật! Lỗi tại em không nghĩ sâu xa đến thế! Nhưng có cần phải nói cái giọng đó không!?"
"Thì đó. Cách nói chuyện hơi khó nghe thật."
"Hơi á!? Quá khẩu nghiệp luôn ấy chứ! Aaa, em từng khá thích Mekurun đấy. Không ngờ bả lại là người mồm miệng độc địa như thế! Vỡ mộng!"
"Ủa, mày mà cũng nói câu đó hả? Tao cười vào mặt cho đấy nhé?"
Trong lúc hai người đấu võ mồm, trông Kagasaki có vẻ gì đó rất vui.
Thi thoảng, chị ta lại bật cười thích thú.
"Gì vậy, Kagasaki-san. Sao tâm trạng chị tốt thế?"
"À ừ. Tại những gì tao định nói thì con bé Yubisaki đó nói hộ hết rồi. Nên tao thấy buồn cười thôi."
Nói rồi chị ta lại cười.
Yumiko bĩu môi, gác cằm lên táp-lô.
"Kagasaki-san cũng nghĩ thế hả... Hừm, thì em cũng hiểu. Nhưng vẫn tức."
Hừ hừ, cô cắn môi.
Những gì cô ta nói có thể là lẽ phải. Nhưng đâu cần phải nói giọng mỉa mai châm chọc như thế. Vốn dĩ cô ta cũng chẳng phải tiền bối cùng công ty hay gì, mới gặp lần đầu mà đã gây sự như thế là quá đáng. Người ta không phản cảm mới lạ.
Thấy Yumiko đang phồng má giận dỗi, Kagasaki dỗ dành:
"Cách nói chuyện khó nghe là sự thật. Lẽ ra những lời đó phải để những người ở lập trường như tao nói mới đúng. Yubisaki nói đúng, nhưng không phải cứ đúng là muốn nói gì thì nói. Thôi, cứ nghe mấy cái có lợi cho mình là được."
Bị vỗ vỗ lên đầu, tâm trạng cô cũng dịu đi đôi chút.
Ngẩng mặt lên thì vừa lúc xe dừng đèn đỏ.
Kagasaki nhanh tay thao tác điện thoại, rồi chẳng hiểu sao lại gắn nó lên giá đỡ.
"Cơ mà này, Yumiko. Mày có thể không ưa con bé Yubisaki, nhưng đó cũng là hình mẫu mà mày nên hướng tới đấy."
"Hả?"
Nói một câu khó hiểu, Kagasaki bấm phát video.
Trong màn hình điện thoại, một cô gái đáng yêu đang cười tươi rói.
『Chào mọi người, Kurukuru~. Chương trình "Vòng xoay ngựa gỗ Kurukuru của Yubisaki Mekuru", số thứ 212 bắt đầu rồi đây! Hôm nay chúng ta có khách mời nhé! Ái chà chà, là ai đây ta?』
Cô gái vừa vẫy tay cười, vừa dùng cả cơ thể nhỏ nhắn để dẫn chương trình một cách giàu cảm xúc—chính là Yubisaki Mekuru.
Dù là kẻ vừa mới đấu khẩu nảy lửa ban nãy, nhưng dáng vẻ này vẫn khiến người ta phải thốt lên "Ư... dễ thương quá...".
『Xin chào, xin chào~! Mình là Sakuramiki Otome đây! Mekuru-chan, lâu rồi không gặp nhỉ~!』
『Aaa, Otome-chan lâu quá không gặp~! Cậu đến tớ vui lắm á~! Có bạn cùng lứa đến chơi đúng là vui hết sảy!』
『Ừm ừm, đúng ha! Tớ cũng vui vì được làm việc với Mekuru-chan lắm!』
『Hôm nay cậu đến đây chắc chắn là vì muốn gặp tớ một cách thuần khiết thôi, chứ không phải để quảng cáo gì đâu nhỉ?』
『Hông, tớ đến quảng cáo!』
『Trời, quảng cáo thật hả (Cười). Đừng có trả lời hùng hồn thế chứ (Cười).』
『Quản lý bảo là, ở đây thì sẽ được quảng cáo thoải mái á.』
『Ừ thì cũng được thôi? Nhưng cậu nên nói khéo hơn chút chứ nhỉ?』
『Có người trong văn phòng bảo là, ở đây thì sẽ được quảng cáo thoải mái á.』
『Ý tớ là nói khéo cái đoạn quảng cáo chứ không phải đoạn đó?』
『Tháng Hai năm sau sẽ công chiếu "Planet Heaven bản Điện ảnh", mong mọi người ủng hộ nha!』
『Otome-chan, bộ cậu dính lời nguyền nếu hôm nay không quảng cáo thì sẽ chết hả?』
Từ cuộc đối thoại ngô nghê ấy, tiếng cười của biên kịch vang lên. Phản ứng dưới phần bình luận cũng rất tích cực.
Bình thường Otome có vẻ lơ ngơ, nhưng những điểm gây cười đều được Mekuru bắt trúng phóc. Cô ta xử lý công việc cực kỳ chính xác.
Đó là ấn tượng về Yubisaki Mekuru.
Vốn dĩ, Otome không phải kiểu người chủ động tấu hài.
Cuộc hội thoại vừa rồi cũng cho thấy rõ ý đồ và sự dàn dựng.
『À ừm, "Planet Heaven bản Điện ảnh" là câu chuyện tiếp theo sau tập cuối của Anime đúng không nhỉ?』
『Đúng rồi đó! Là một câu chuyện hoàn toàn mới diễn ra một năm sau tập cuối!』
『Hừm hừm. Nhắc đến tập cuối, đoạn kết có để lại một chút bí ẩn khiến cộng đồng mạng xôn xao nhỉ. Có phải bí ẩn đó sẽ được giải đáp không ta?』
Câu chuyện chuyển sang chủ đề Anime mà Otome tham gia.
Mekuru liên tục đan cài những lời đệm và câu hỏi, song nhịp điệu cùng nội dung lại khéo léo đến mức hoàn hảo. Dưới phần bình luận, rất nhiều người tỏ ra cảm kích trước cách dẫn chuyện của cô bằng những câu như: "Đúng cái tôi đang muốn nghe" hay "Tôi cũng tò mò chuyện đó".
Cô đang dẫn dắt câu chuyện sao cho ngay cả những người vốn không quan tâm hay chẳng am hiểu gì cũng có thể chú tâm theo dõi một cách trọn vẹn.
Giỏi thật. Còn giỏi hơn mình nhiều lắm.
"Hừm..."
Thấy tôi vừa xem vừa trầm trồ, Kagasaki vẫn nhìn thẳng về phía trước, cất lời:
"'Vòng quay ngựa gỗ của Yuzuhisaki Mekuru', 'Mekuru và Hanabi: Chúng tôi là đồng kỳ đấy nhé?', 'Judol Radio'... Ba chương trình radio cố định, cái nào cũng là chương trình dài hơi vượt mốc 200 số. Đặc biệt nhất là 'Judol Radio'. Yumiko, em biết cái này chứ?"
"...Là chương trình radio do mười thành viên dự án 'Mười Idol' luân phiên làm MC. Nhưng riêng MC chính thì không đổi, lúc nào cũng là Mekuru."
"Đúng vậy. Tại sao ư? Bởi vì chỉ cần là Yuzuhisaki, thì ghép cặp với ai cũng đều mang lại cảm giác yên tâm."
Đèn đỏ bật lên, chiếc xe chầm chậm dừng lại. Kagasaki vươn tay về phía điện thoại, lướt nhẹ màn hình.
"Số lần Yuzuhisaki Mekuru được đóng vai chính trong anime hay game chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cô ấy không quá nổi bật. Bù lại, nếu các tác phẩm cô ấy tham gia có chương trình đặc biệt hay sự kiện, xác suất cô ấy được mời là cực cao. Bởi lẽ, chỉ cần có Yuzuhisaki là chương trình sẽ vận hành trơn tru. Đối với cả phía nhân viên lẫn khán giả, cái vai trò 'có cô ấy là yên tâm' này giúp ích rất nhiều, và cực kỳ quý giá."
Lần này, chương trình 'Mekuru và Hanabi: Chúng tôi là đồng kỳ đấy nhé?' được phát lên.
"Trò chơi lần này là: 'Cấm nói tiếng Anh'! Wow, mô típ cũ rích, hết cả hồn. Ơ, bắt đầu rồi hả? Hanabi, bắt đầu rồi kìa! Ơ, từ 'bắt đầu' lúc nãy có tính không? An toàn hả? A, 'Ok' là toang hả!? A, 'Out' cũng toang luôn! A, 'Safe' cũng không được nốt sao!?"
Miệng thì chê trò chơi cũ rích, nhưng không khí lại cực kỳ sôi động.
Trong video, Mekuru đang cười đến chảy cả nước mắt.
Có vẻ như đã bị chọc đúng huyệt cười, cô ấy cùng bạn dẫn Yomatsuri Hanabi gục cả xuống bàn, người run lên bần bật.
Một chương trình radio mà MC tận hưởng niềm vui sẽ sở hữu sức mạnh to lớn. Một chương trình không ngớt tiếng cười luôn tạo ra sức hút mãnh liệt.
Không biết đây có phải là toan tính hay không, nhưng ít nhất thì 'Mekuru và Hanabi: Chúng tôi là đồng kỳ đấy nhé?' đang là một chương trình ăn khách.
"Đây là một lý tưởng mà Yumiko nên hướng tới. Khả năng ăn nói hiếm có của Yuzuhisaki, em hiểu đó là vũ khí chứ? Cái em cần bây giờ là vũ khí. Bất cứ thứ gì cũng được."
Kagasaki vừa chỉnh lại kính râm, vừa thản nhiên nói tiếp:
"Utatane Yasumi đã mất đi vũ khí là 'diễn viên lồng tiếng thần tượng'. Em của hiện tại đang tay trắng. Cần phải gấp rút tìm ra một vũ khí khác. Theo nghĩa đó, sự tồn tại mang tên Yuzuhisaki Mekuru là một tấm gương rất đáng để tham khảo."
"........................"
Yumiko đưa mắt trở lại màn hình điện thoại.
Trong màn hình, Mekuru đang trò chuyện một cách vui vẻ, nhẹ nhàng và đầy thú vị.
Nhờ thứ vũ khí này mà Mekuru có được công việc ổn định, đủ để trang trải cuộc sống qua ngày.
Còn Yumiko thì sao? Vốn dĩ đã ít việc, nay đến cả công việc kiểu idol cũng chẳng làm được nữa.
Nếu có việc diễn xuất theo vai thì tốt thôi, nhưng hiện tại, Utatane Yasumi không có năng lực đó.
"Em hiểu ý chị Kagasaki, nhưng mà..."
Hiểu thì hiểu. Nhưng hình ảnh một Mekuru cười hồn nhiên và một Mekuru tuôn ra những lời chửi rủa không thương tiếc cứ chồng chéo lên nhau, khiến tôi khó lòng chấp nhận ngay được.
Kagasaki cười khổ, gõ nhẹ ngón tay lên điện thoại.
"Chỉ riêng chương trình này thôi cũng có khối thứ để học hỏi rồi. Hai MC ăn ý với nhau quả nhiên sẽ tạo ra sức hút vượt trội. Trở thành một cặp bài trùng giống như hai người này, đó chính là lý tưởng của một chương trình radio."
"Hai MC ăn ý..."
Gương mặt của cô gái ấy chợt hiện lên trong tâm trí tôi.
Bạn dẫn còn lại của chương trình 'Yuuhi và Yasumi: Radio Nữ Sinh Cấp Ba!', Yuugure Yuuhi.
Những màn đối đáp ăn ý với cô ấy...
Trước đây thì không thể tưởng tượng nổi, nhưng bây giờ liệu có làm được không nhỉ?
"Phù..."
Sau khi thay bộ đồ mặc ở nhà, tôi gieo mình xuống giường.
Đã quá trưa. Mẹ tôi vẫn đang ngủ để chuẩn bị cho ca làm đêm.
Sau khi được Kagasaki chiêu đãi một bữa trưa hơi sang chảnh, tôi được chị ấy đưa về tận nhà.
"Tự nhiên thấy mệt rã rời..."
Nghĩ kỹ lại thì, từ hôm qua đến giờ diễn biến cứ dồn dập như sóng thần.
Nghi vấn đi cửa sau của Yuugure Yuuhi bị tung lên mạng, ở trường thì gã đàn ông kỳ lạ làm loạn, rồi Yumiko thực hiện buổi phát sóng trực tiếp phơi bày tất cả. Và rồi, vừa nãy là màn xin lỗi bên Blue Crown cùng cuộc tiếp xúc với Mekuru.
Tất cả những chuyện đó đã xong xuôi, cuối cùng tôi cũng cảm thấy mình được sống lại.
"...Watanabe, giờ đang làm gì nhỉ?"
Khi bình tâm lại, người tôi nhớ đến là cô bạn dẫn chương trình.
Tôi lấy điện thoại ra. Không có thông báo nào cả. Cũng chẳng có liên lạc gì từ Chika.
"............Hừm."
Tôi úp mặt vào gối, phát ra tiếng kêu nghẹt mũi.
Màn đối đáp sau khi buổi phát sóng trực tiếp hôm qua kết thúc, nghĩ lại thấy ngứa ngáy sao đó.
Xấu hổ chết đi được. Chỉ thấy... xấu hổ kinh khủng khiếp.
Lúc đó tôi chỉ biết đỏ mặt rồi lúng túng, nhưng giờ thời gian cũng trôi qua rồi. Đã bình tĩnh lại đôi chút. Thành ra, tôi lại rất tò mò về tình hình hiện tại của Chika.
"...Được rồi."
Gọi thử xem sao.
Yumiko ngồi dậy, bấm gọi vào số của Chika.
Tiếng chuông reo vang lên một lúc, rồi cuối cùng cũng được bắt máy.
"A lô."
Là giọng của Chika.
Nghe thấy tiếng cô ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm.
"A, Watanabe hả? Giờ ổn không? Đang ở nhà à?"
"Ừ, đang ở nhà đây. Có chuyện gì?"
"À, ừ. Tớ tự hỏi cậu đang làm gì thôi. Cũng xảy ra nhiều chuyện mà, tớ thấy hơi lo. Sao rồi? Sau vụ đó, cậu vẫn ổn chứ?"
Đến lúc gọi thật thì lời lẽ lại tuôn ra trôi chảy đến bất ngờ.
"........................"
"Watanabe?"
Yumiko cứ ngỡ đang nói chuyện rất tự nhiên, nhưng không thấy Chika phản hồi.
Nỗi bất an ập đến dữ dội.
Chẳng lẽ vấn đề vẫn chưa được giải quyết chút nào sao?
Hay là lại có rắc rối mới phát sinh?
Sự im lặng của cô ấy quá đáng sợ, khiến Yumiko không thể kiên nhẫn chờ câu trả lời.
"Này, Watanabe. Cậu vẫn ổn đúng không? Chẳng lẽ có chuyện gì rồi sao? Nếu có chuyện gì thì nói cho tớ biết đi. Tớ không biết có giúp được gì không, nhưng mà... tớ muốn cậu bàn bạc với tớ. Giọng cậu nghe cũng chẳng có chút sức sống nào cả, chẳng lẽ thực sự là..."
"Hừ."
Bị nỗi bất an thúc giục, tôi cuống quýt nói dồn dập vì lo lắng.
Thế rồi, cuối cùng cô ấy cũng phản ứng.
Là tiếng cười.
Nhưng mà, đó là điệu cười khẩy, rõ ràng mang ý chế giễu và coi thường.
"...Watanabe?"
"Không, tôi thấy cái giọng điệu của cô giống mấy gã đó ghê. Mấy tên Otaku ảo tưởng làm bạn trai ấy? Mấy kẻ chỉ được nhớ mặt trong buổi trao tận tay thôi mà đã làm ra vẻ thân thiết. Rồi còn bắt chuyện trên Twitter nữa chứ. Kiểu như: 'Giọng em nghe không được khỏe, em ổn không? Anh lo lắm. Có chuyện gì cứ nói với anh nhé'. Mấy câu đó nghe buồn nôn thật sự, nhưng bị nói thẳng vào mặt thế này thì buồn cười thật đấy."
──Những lời lẽ đó cứ thế tuôn ra qua điện thoại.
"Cô có khiếu đấy chứ. Nếu cô đứng khoanh tay phía sau hàng khán giả trong buổi live chắc hợp lắm nhỉ? Nhưng mà mấy trò đó, người bình thường thấy là sợ chạy mất dép đấy, tốt nhất đừng có làm. Ít nhất thì tôi thấy khá là tởm rồi đó."
Trong lúc Yumiko còn đang câm nín, những lời mỉa mai của Chika cứ thế chồng chất thêm.
A đúng rồi. Đúng là như vậy.
Cái con nhỏ Watanabe Chika này, từ tận đáy lòng là một đứa con gái không có chút đáng yêu nào──!
"──À thế hả. Thấy người khác suy sụp hay gặp chuyện thì người bình thường ai mà chẳng lo lắng chứ. Hạng người chưa từng có kinh nghiệm đó như cô thì sao mà hiểu được. Quan hệ giữa người với người trong xã hội bình thường là phải đối đáp như thế đấy. Với cái loại thực tập sinh xã hội loài người vạn năm như cô thì chắc không thông não được đâu nhỉ."
"Hử? Không ngờ lại có ngày tôi được một tộc man di như cô giảng giải về xã hội loài người đấy. Cứ như đang được loài thú dạy cách dùng từ ngữ vậy. Tôi đang có một trải nghiệm khá là vui vẻ đấy nhé."
"Chắc tại bình thường cô không mở mồm nói chuyện, nên loài thú cũng phải giữ ý đấy? Kiểu như 'con nhỏ này không biết tiếng người đâu'. Có cần tôi dạy cho cách nói chuyện với người khác không? Thử nói 'Xin chào' xem nào? Nào, 'Xin chào'."
"──Lại giở cái giọng đó ra rồi. Tôi ghét cái nết đó của cô thực sự. Trong buổi phát sóng hôm qua, rõ ràng đoạn cuối khóc nhè chả nói được câu nào, thế mà..."
"Hả! C-Cô nói cái gì cơ, dám nhắc lại chuyện đó hả!? Cái đồ Watanabe kia──!"
Sau khi cãi qua cãi lại thêm vài câu, Yumiko không thể chịu đựng nổi nữa bèn đơn phương cúp máy.
"Aaa tức chết đi được!"
Bốp! Tôi ném mạnh cái điện thoại xuống giường. Sự bực bội chạy dọc khắp toàn thân, cảm giác như cơ thể sắp nổ tung vì stress. Đúng là cái đồ con gái không có chút đáng yêu nào! Tức không chịu được!
Tôi ngã vật xuống giường.
Cứ tưởng sau vụ hôm qua đã hiểu nhau hơn một chút, mình đúng là đồ ngốc.
Hai MC ăn ý?
Tôi muốn nguyền rủa bản thân vì đã nghĩ mình có thể trở nên như thế.
Quả nhiên, tôi không thể nào hòa hợp với ả đàn bà đó được.
Cũng chẳng thèm muốn hiểu nữa!
0 Bình luận