Tập 06

Chương 5: Đào tẩu

Chương 5: Đào tẩu

Giữa Nhật Bản và Liên minh Đại Á hiện tại đang có quan hệ ngoại giao bình thường. Dưới bề mặt thì tình trạng căng thẳng vẫn tiếp diễn, nhưng bề nổi thì giao lưu kinh tế và đi lại của con người vẫn diễn ra trong hòa bình.

Vì vậy, ngày hôm nay, không ai chú ý quá mức cảnh giác thông thường đối với người nước ngoài thuộc phe địch khi một người phụ nữ Hán tộc đáp xuống Sân bay Quốc tế trên biển Tokyo.

◇◇◇

Tại ngôi nhà an toàn nơi Rocky Dean đang ẩn náu ở thành phố Richmond, bang California, USNA, có một vị khách người Mỹ gốc Đông Á đến thăm.

「...Thật ngại quá. Zhu đại nhân đã phản đối ngay lập tức sao.」

「Vâng. Chủ nhân nói rằng thủ lĩnh của Bát Tiên, Mister Cao, đã hứa sẽ giải quyết.」

Người đến chỗ Dean là người giúp việc của Zhu Yuanyun. Khác với người đàn ông vẫn thường mang nhu yếu phẩm đến, đây là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi. Thoạt nhìn có vẻ giản dị không để lại ấn tượng, nhưng nhìn kỹ thì là một mỹ nữ khá mặn mà. Hơn cả khuôn mặt, cơ thể ẩn sau bộ quần áo rộng thùng thình rất gợi cảm. Không cần hỏi cũng biết Zhu Yuanyun có ý đồ gì khi chọn người phụ nữ này làm sứ giả.

Nhưng bây giờ việc đào sâu nội dung tin nhắn quan trọng hơn ý đồ gửi gắm qua người phụ nữ này.

「Nếu cô biết và không phiền thì có thể cho tôi biết họ đã hứa hẹn điều gì không?」

「Rất sẵn lòng. Và ngài không cần phải khách sáo với tôi đâu, ngài Dean.」

Người phụ nữ mỉm cười đầy quyến rũ với Dean. Thái độ lả lơi này càng làm rõ việc cô ta được chủ nhân Zhu Yuanyun ra lệnh đến để lấp đầy sự thiếu thốn của Dean.

Thú thật, Dean cũng thấy động lòng. Nhưng hắn không đánh mất sự ưu tiên.

「Tôi hiểu rồi. Thế rồi sao?」

「Vâng. Liên minh Đại Á đã quyết định phái một trong Bát Tiên, He Xiangu, đến Nhật Bản. Nếu đúng theo kế hoạch thì giờ này cô ta vừa đến Tokyo.」

「Kẻ đó sẽ đưa Laura về sao?」

「Mister Cao đã hứa như vậy.」

「Ra là thế.」

====================

Dean không hoàn toàn tin tưởng vào "lời hứa" của người phụ nữ đó, hay nói đúng hơn là của Đại Liên minh Á Châu. Chỉ là hiện tại hắn không còn cách nào khác. Những gì Dean có thể làm lúc này chỉ là chờ đợi một lời hứa vô căn cứ được thực hiện.

"Tôi muốn nghe chuyện kỹ hơn một chút. Không phiền chứ?"

"Vâng, tùy ý ngài."

Dean đỡ người phụ nữ đứng dậy, ôm lấy eo cô ta và đi về phía phòng ngủ.

***

Trong Thập Sư Tộc, những gia tộc dẫn dắt cộng đồng pháp sư Nhật Bản, tất cả đều là Ma pháp sư Hiện đại. Ngay cả trong Hai mươi tám gia tộc tạo nên Thập Sư Tộc, dù có những nhà mang nhân tố của Phép thuật Cổ đại, nhưng không có dòng họ nào thuần túy là Cổ thức Thuật sư.

Tuy nhiên, trong Bách Gia, thế lực đứng sau Thập Sư Tộc, lại có một tỷ lệ khá lớn là Cổ thức Thuật sư. Điều này cũng dễ hiểu, bởi so với những dòng họ mới trở thành pháp sư nhờ có năng khiếu với hệ thống ma pháp được hệ thống hóa vào thế kỷ 21, Bách Gia phần lớn là những gia tộc đã âm thầm kế thừa các kỹ năng đặc biệt mà ngày nay được gộp chung gọi là "ma pháp".

Có một xu hướng rõ ràng là những gia tộc kế thừa sức mạnh qua nhiều thế hệ thường chia sẻ năng lực ổn định và cao hơn giữa các thành viên trong họ so với những gia tộc mới có được sức mạnh. Nếu tính cả những trường hợp hiện đang sử dụng Ma pháp Hiện đại nhưng gốc gác vốn là Cổ thức Thuật sư, thì hơn tám mươi phần trăm Bách Gia mang dòng máu Cổ thức Thuật.

Trong số Bách Gia đó, gia tộc Izayoi cư ngụ ở phía Bắc thủ đô được xưng tụng là một trong những kẻ mạnh nhất. Đặc biệt giữa các nhà Bách Gia giương cao ngọn cờ Cổ thức Thuật, người ta đồn rằng "Nhà Izayoi mới là kẻ mạnh nhất Bách Gia" hay "Thực lực nhà Izayoi sánh ngang với Thập Sư Tộc".

Đương kim gia chủ nhà Izayoi có một người em trai. Tên hắn là Izayoi Shirabe, kẻ được đồn đại là sở hữu sức mạnh vượt trội hơn cả anh trai mình. Hắn sở hữu một dinh thự riêng, tách biệt với nhà chính Izayoi nơi người anh sinh sống.

Và tại dinh thự đó, hiện đang giam giữ Laura Simon, phó chỉ huy của FAIR.

"Vị khách kia đang làm gì?"

Shirabe gọi người quản gia vừa mang bữa trưa cho Laura lại và hỏi xem cô ta đang trải qua thời gian như thế nào.

"Simon-sama dường như đang bói toán bằng bộ bài chúng ta chuẩn bị."

"Bói toán sao..."

Nghe câu trả lời của quản gia, Shirabe khẽ nhíu mày.

"Bộ bài đó là đồ chúng ta đưa cho cô ta phải không?"

"Vâng, không sai ạ."

"Vậy à... Vất vả cho bà rồi. Được rồi đấy."

Shirabe đi lướt qua người nữ giúp việc đang cúi chào với vẻ mặt đăm chiêu. Giữa đường, hắn dừng chân trước cửa căn phòng đang giam giữ Laura.

Bộ bài đưa cho Laura là bài tarot bán ngoài thị trường. Shirabe đã đích thân kiểm tra để chắc chắn rằng nó không chứa sức mạnh ma pháp. Dù là phù thủy giỏi đến đâu, với thứ đồ chơi đó làm vật trung gian thì cũng chẳng thể sử dụng được loại nguyền chú nào ra hồn...

Đứng trước cửa, Shirabe một lần nữa khẳng định suy nghĩ đó.

Rốt cuộc hắn không bước vào phòng mà rời đi ngay sau đó.

***

"Mối liên kết tạm thời, trợ lực, thoát khỏi nghịch cảnh sao... Vi diệu thật."

Kết thúc quẻ bói, Laura thở dài. Bữa ăn người quản gia mang tới vẫn còn nguyên. Không phải cô cảnh giác thuốc mê hay độc dược, chỉ là cô đang dở tay bói toán nên để đó.

Izayoi Shirabe đã lầm. Không, hắn đã quá coi thường Laura. Đối với cô, việc bộ bài có chứa ma lực hay không chẳng phải vấn đề. Chỉ cần các biểu tượng đại khái chính xác, nó hoàn toàn hữu dụng làm vật trung gian cho thuật bói toán.

Về điểm này, những lá bài được các nhà sản xuất Nhật Bản dồn tâm huyết vào có độ hoàn thiện cao đến kinh ngạc dù chỉ là hàng bán đại trà. Khi nhìn thấy bộ bài được đưa tới, Laura thậm chí còn nghi ngờ đó là bẫy. Tất nhiên, cô đã kiểm tra nó rất kỹ lưỡng.

Bất chợt, cơ thể Laura giật nảy lên. Từ tư thế uể oải, lưng cô duỗi thẳng đơ như nuốt phải gậy. Biểu cảm trên gương mặt cô hoàn toàn biến mất.

Ảo ảnh (Vision) đã ghé thăm. Ảo ảnh của phù thủy không phải thứ chủ động nhìn thấy, mà là thứ bị động được cho thấy. Đối với phù thủy, dụng cụ bói toán chỉ là thứ giúp họ dễ dàng tiếp nhận Ảo ảnh hơn mà thôi.

Không phải cứ làm đúng quy trình là sẽ thấy được Ảo ảnh. Đồng thời, chất lượng của dụng cụ cũng không phải yếu tố quyết định. Có lẽ chính điều này đã dẫn đến sự hiểu lầm của Izayoi Shirabe.

Nếu làm đúng quy trình, sẽ nhận được quẻ bói có độ chính xác tương ứng với tay nghề của thuật giả. Đó là loại thuật bói toán mà Shirabe quen thuộc. Đồ chơi bán ngoài chợ thì không thể ra quẻ bói đàng hoàng. Shirabe đã vô thức cho rằng nguyên lý cơ bản trong bói toán của phù thủy cũng giống như vậy.

Trong trường hợp này, kết quả hoàn toàn khác biệt. Sử dụng bộ bài tarot bán sẵn làm bàn đạp, Laura đã lặn sâu vào trong Ảo ảnh.

"Người phụ nữ của Bát Tiên... Tôi nhớ mặt cô rồi."

Trở về thực tại từ Ảo ảnh, Laura lẩm bẩm một mình.

***

Chiều thứ Ba. Tatsuya đáp xuống sân bay Naha bằng máy bay riêng.

Khi cậu bước đi trong sảnh sân bay, vô số ánh mắt theo dõi bám chặt lấy cậu. Công an, Cục Tình báo Lục quân, điệp viên nước ngoài. Chỉ riêng thông tin Tatsuya sử dụng máy bay riêng đã khiến chừng ấy nhân lực phải chuyển động.

Tatsuya nhận ra mình đang bị theo dõi. Chuyện thường ngày ở huyện. Phía theo dõi cũng chẳng buồn che giấu nhiệt tình cho lắm. Đặc biệt là phe cánh trong nước lại càng lộ liễu. Sự giám sát của họ mang ý nghĩa kiềm chế nhiều hơn.

Tuy nhiên, dù là chuyện thường ngày thì Tatsuya cũng chẳng có nghĩa vụ phải cam chịu làm vật trưng bày mãi. Sảnh chờ hôm nay khá vắng vẻ. Tình huống lẩn vào đám đông để cắt đuôi là điều khó có thể xảy ra.

Thế nhưng, bất chấp điều đó, những kẻ đang theo dõi Tatsuya, dù là phe trong nước hay nước ngoài, đều mất dấu cậu ngay giữa sảnh.

"Mất dấu đối tượng. Bên đó thế nào?"

"Bên này vẫn chưa xác nhận được đối tượng bằng mắt thường. Hắn thực sự đi về hướng này sao?"

Các nhân viên tình báo theo dõi Tatsuya thì thầm trao đổi qua bộ đàm. Những cuộc hội thoại tương tự cũng diễn ra giữa các nhân viên công an và điệp viên nước ngoài.

Trong giọng nói của họ đều thấm đẫm sự cam chịu. Đây không phải chuyện chỉ xảy ra hôm nay. Thậm chí phải nói là chuyện như cơm bữa. Rõ ràng không hề rời mắt, nhưng chẳng biết từ lúc nào đã không còn nhận thức được sự tồn tại của đối phương. Dù sử dụng thiết bị theo dõi tích hợp AI nhận diện con người mới nhất cũng vậy. Cả người lẫn máy đều không thể bắt được bóng dáng Tatsuya.

"Đệ tử của nhẫn giả đệ nhất đương đại. Quả nhiên không phải hư danh..."

"Hay là chúng ta cũng đi học nhẫn thuật nhỉ?"

Những câu đùa nửa đùa nửa thật như vậy được trao đổi qua lại cũng là chuyện thường tình.

Sau khi dễ dàng cắt đuôi đám theo dõi, Tatsuya cùng một thanh niên đi cùng bước lên chiếc taxi robot. Sau khi sử dụng kết hợp Elemental Sight và máy quét gián điệp để xác nhận trên xe không bị gắn thiết bị nghe lén hay quay trộm, Tatsuya thiết lập điểm đến là một nhà hàng ở thị trấn Kadena.

Khi chiếc taxi bắt đầu lăn bánh, Tatsuya bắt chuyện với người thanh niên đi cùng.

"Có Minoru đi cùng nên cắt đuôi bọn họ dễ thật."

Người thanh niên có vẻ ngoài giản dị đó chính là Minoru đã cải trang bằng phép "Parade". Như mọi khi, cậu ta không chỉ thay đổi khuôn mặt mà còn thay đổi cả chiều cao và vóc dáng, nên gọi là biến hình thì đúng hơn là cải trang.

"Em nghĩ chỉ có Tatsuya-san thì cũng chẳng khác gì đâu. Quỷ Môn Độn Giáp của em hầu như chẳng có tác dụng gì mấy."

Minoru (trong lốt thanh niên cải trang) cười gượng gạo đáp lại lời Tatsuya. Cậu không hề có ý khiêm tốn. Minoru thực sự cảm thấy Quỷ Môn Độn Giáp không giúp ích được bao nhiêu.

Quỷ Môn Độn Giáp là ma pháp tác động lên ánh nhìn hướng về phía mình làm vật trung gian. Nó can thiệp vào quá trình nhận thức thị giác, làm rối loạn sự nhận biết. Kẻ càng chăm chú quan sát thì càng dễ trúng thuật này sâu.

Nhưng Tatsuya đã nâng cao kỹ năng nhẫn thuật đến mức đồng hóa khí tức của mình vào không khí, khiến bản thân không được nhận thức. Bị cô lập, mất đi sự hiện diện và bị phớt lờ thường được ví von là "biến thành không khí", nhưng Tatsuya đã đạt đến cảnh giới sử dụng nhẫn thuật để chủ động kích hoạt trạng thái "biến thành không khí" này.

Ma pháp cản trở nhận thức [Aidoneus] là loại phép khiến đối phương dù nhìn thấy cũng không nhận ra danh tính, nhưng nhẫn thuật mà Tatsuya học lỏm từ Yakumo lại khiến cậu hòa làm một với phong cảnh, khiến người ta thậm chí còn chẳng nảy sinh ý định muốn nhìn.

Quỷ Môn Độn Giáp lấy ánh nhìn làm vật trung gian sẽ không hoạt động nếu không có ánh mắt chủ động hướng tới. Chừng nào nhẫn thuật của Tatsuya còn tác dụng, Quỷ Môn Độn Giáp sẽ không có đất diễn.

"Nhờ em dùng Quỷ Môn Độn Giáp tạo cơ hội ban đầu nên anh mới có thể biến mất khỏi nhận thức của họ dễ dàng hơn mọi khi. Quỷ Môn Độn Giáp của Minoru đã hoàn thành tốt nhiệm vụ rồi."

"Nếu được vậy thì tốt quá."

Trước câu trả lời nghiêm túc của Tatsuya, nụ cười của Minoru đã mất đi vẻ "gượng gạo".

Tại nhà hàng ở thị trấn Kadena, sĩ quan quân đội Mỹ ra đón đang đợi sẵn như đã hẹn với Canopus.

"Đã lâu không gặp, Mr. Shiba."

Tatsuya cảm thấy người nữ sĩ quan này trông quen quen.

"Chuẩn úy Sylvia Mercury, tôi nhớ không nhầm chứ?"

"Hiện tại tôi đã được thăng hàm Thiếu úy. Cảm ơn anh đã giúp đỡ trong vụ việc ba năm trước. Xin cho phép tôi được gửi lời cảm ơn một lần nữa."

Người quân nhân ra đón là Thiếu úy Sylvia Mercury, thành viên cấp Hành tinh của Stars. Ba năm trước, cô ta xâm nhập Nhật Bản làm nhiệm vụ gián điệp, bị bắt cùng đồng bọn và giam giữ tại trại giam ở cực nam bán đảo Boso, sau đó được Tatsuya giải cứu.

"Không có chi. Vụ đó là do lợi ích đôi bên phù hợp thôi, xin đừng bận tâm."

Việc giải phóng các điệp viên Mỹ bị giam giữ là kết quả của cuộc giao dịch giữa nhà Yotsuba và Stars. Hơn nữa, Tatsuya lúc đó đang ở thế đối đầu với một bộ phận của quân đội, nên việc thả người cũng phù hợp với lợi ích của chính cậu.

"Hôm nay xin nhờ cô giúp đỡ."

"Vâng, tôi hiểu. Còn người đi cùng anh là..."

Sylvia hướng mắt về phía Minoru.

"Xin chào Thiếu úy. Tôi tên là Sakurajima Hikaru."

Minoru tự giới thiệu bằng cái tên giả đang dùng trên hộ chiếu. Trong vụ bắt cóc Minami và trốn sang căn cứ ở quần đảo Tây Bắc Hawaii, khuôn mặt của Minoru đã bị quân đội Mỹ biết đến. Hơn hết là vẻ đẹp phi nhân loại đó. Sylvia cũng ghi nhớ rất rõ khuôn mặt của Minoru.

Nhưng cô hoàn toàn không nhận ra người thanh niên giản dị trước mặt chính là Kudou Minoru.

Trên chiếc xe tự hành do Sylvia lái, Tatsuya và Minoru tiến vào căn cứ Kadena mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Căn cứ này tuy thuộc Nhật Bản nhưng đồng thời cũng là căn cứ chung Nhật - Mỹ.

Theo quy định của liên minh Nhật - Mỹ, nước đồng minh có thể sử dụng căn cứ như căn cứ của chính mình. Về mặt hình thức, điều này không phải là đơn phương, vì trong nội địa USNA cũng có thiết lập các căn cứ chung mà quân đội Nhật Bản có thể sử dụng.

Do tính chất của căn cứ chung, sĩ quan quân đội Mỹ thực tế có quyền ra vào tự do. Có thể coi như một loại đặc quyền ngoại giao. Lính gác chỉ kiểm tra thẻ ID của Sylvia mà không hề hỏi đến danh tính của Tatsuya và Minoru. Thậm chí họ còn chẳng yêu cầu hạ kính cửa sổ tối màu ở ghế sau nơi hai người đang ngồi.

Và giờ đây, hai người đang đứng trước chiếc 'Stealth Diver' bằng xương bằng thịt.

"Đúng như dữ liệu, nhưng nó nhỏ gọn thật..."

"Vì là thiết bị dùng để xâm nhập mà. Thu nhỏ kích thước là hợp lý."

Câu trả lời của Tatsuya trước lời nhận xét của Minoru không phải là lời nịnh nọt để lọt tai người hướng dẫn. Đó là cảm nhận trung thực của cậu.

Stealth Diver có chiều dài khoảng 4,5 mét, chiều rộng và chiều cao tối đa khoảng 1,8 mét, hình thoi thuôn nhọn về hai đầu. Không có cánh chính, cánh đuôi, cửa hút khí hay vòi phun xả. Bề mặt là những đường cong trơn láng, màu đen tuyền hoàn toàn không bóng. Khả năng tàng hình dường như phụ thuộc vào vật liệu hơn là hình dáng khí động học. Tuy nhiên, vì nó không tự phát nhiệt – dù ma sát lưu thể sẽ làm không khí bị nén nóng lên – nên dù có bị phát hiện, khả năng cao nó sẽ bị nhầm là thiên thạch hoặc đá núi lửa.

"Bên trong rộng hơn em nghĩ."

Minoru nhìn vào bên trong và thốt lên vẻ nhẹ nhõm.

"Ví nó như ngư lôi người lái thì không thích hợp lắm. Có lẽ giống phiên bản cá nhân của khoang đổ bộ trong các tên lửa có người lái thời kỳ đầu hơn."

Nhân viên đổ bộ không phải nằm sấp để chui vào mà ngồi trên một chiếc ghế có độ ngả lớn, ở tư thế nửa nằm ngửa. Kiểu ngồi này chắc chắn sẽ gây bất an nếu có cửa sổ, nhưng may mắn thay, hoặc phải nói là triệt để thay, thiết bị này hoàn toàn kín mít. Thậm chí không có cả camera quang học, mọi quan sát bên ngoài đều dựa vào radar và cảm biến từ tính.

"Hệ thống lái đơn giản thật..."

Ngồi vào ghế và nghe hướng dẫn xong, Minoru ngước lên nhìn Tatsuya đang ghé mắt vào từ bên cạnh và nói lên cảm nghĩ.

"Cảm giác về hệ thống bay ma pháp thế nào?"

"Phản ứng có vẻ không tệ, nhưng để điều khiển con này lượn lách thì hơi lo ngại. Tốt nhất chỉ nên tính đến việc vận hành trong thời gian ngắn thôi."

"Điểm đó cũng đúng như catalogue. Nhưng với mục đích của chúng ta thì thế là đủ rồi."

"Em cũng nghĩ vậy."

Cả Tatsuya và Minoru, sau khi tận mắt kiểm chứng, đều chấm điểm đạt cho chiếc Stealth Diver.

***

Trong khi nhóm Tatsuya đến thăm căn cứ Kadena.

Tại dinh thự của Izayoi Shirabe ở khu vực Saitama cũ, một vụ náo động đang diễn ra.

Laura đã phá vỡ phong ấn căn phòng và biến mất khỏi dinh thự.

"Vậy ra ả đã trốn thoát."

Trái ngược với đám thuộc hạ đang hoảng loạn và lo lắng, Shirabe vẫn giữ thái độ bình tĩnh.

"Nhìn vào tàn ảnh để lại trong phòng, thời gian trốn thoát chưa quá ba mươi phút. Vẫn có khả năng bắt lại được! Xin ngài hãy ra lệnh!"

Một tên thuộc hạ với giọng điệu kích động xin phép Shirabe cho truy đuổi. Hắn không phải là người duy nhất cảm thấy bị sỉ nhục khi tù nhân trốn thoát khỏi dinh thự nơi mình canh giữ. Bằng chứng là xung quanh vang lên nhiều tiếng tán đồng.

"Không cần tìm kiếm."

Đối với bọn họ, câu trả lời của Shirabe nằm ngoài dự đoán và khó mà chấp nhận được. Dù không ai dám phản đối ra mặt, nhưng những tiếng bất bình khe khẽ bắt đầu vang lên.

"Thức Thần (Shikigami) của ta đang bám theo Laura Simon."

Tuy nhiên, chỉ với một câu nói này của Shirabe, sự bất bình đã chuyển thành thán phục.

"Shirabe-sama đã dự đoán được ả đàn bà đó sẽ bỏ trốn sao?"

"Tất nhiên. Ngay từ đầu các ngươi cũng biết ả không phải loại đàn bà chịu ngồi yên mãi rồi còn gì?"

"Ngay từ đầu... Vậy việc gắn Thức Thần cũng là...?"

Shirabe đáp lại câu hỏi này bằng một nụ cười đầy ẩn ý.

Những tiếng trầm trồ "Ồ..." vang lên khắp nơi.

"Mang thứ đó ra đây."

Shirabe gọi thiếu niên đang đứng đợi ở góc phòng. Không, cậu ta vẫn chưa đủ lông đủ cánh nên gọi là đệ tử thì đúng hơn là thuộc hạ.

Thiếu niên nhanh nhẹn cúi chào, lui ra ngoài và quay lại ngay lập tức.

Cậu ta cung kính bưng một chiếc khay gỗ mộc bằng cả hai tay. Trên khay là một xấp bùa chú.

"Đây là Bùa Truy Đuổi (Tsuiho no Fu), tạo thành một cặp với Thức Thần ta đã gắn lên người ả. Mục tiêu là bắt giữ kẻ gián điệp đã tiếp tay cho cuộc xâm nhập."

"Thì ra ả ta là mồi nhử cho việc đó..."

"Mấy con cá tạp mới nổi như FAIR cứ để bọn Thập Sư Tộc xử lý là được. Kẻ chúng ta cần tiêu diệt là tên đầu sỏ đã dẫn đường cho lũ giặc làm ô uế đất nước này. Đừng để ả đàn bà đó phát hiện cho đến khi tên gián điệp đầu sỏ xuất hiện. Đó là lý do ta dùng Bùa Truy Đuổi này."

"Đã rõ!"

Theo lệnh của Shirabe, đám thuộc hạ đồng thanh hô lớn. Sau đó, họ lần lượt tiến lên nhận bùa chú từ trên khay gỗ.

***

Sau khi thoát khỏi dinh thự của Izayoi Shirabe, Laura đi về phía Đông. Điều bất ngờ là phương tiện di chuyển của cô lại là xe cảnh sát.

Laura không hề thoát khỏi dinh thự một cách dễ dàng. Izayoi Shirabe tuy có ý định thả cô đi vào phút chót, nhưng hắn chưa quyết định thời điểm. Bởi hắn không biết khi nào tên gián điệp sẽ tìm cách tiếp cận Laura.

Vì thế, hắn không hề nới lỏng thuật giam cầm. Đồng thời, nếu tù nhân không phá được thuật thì mục đích thực sự cũng không thành. Do đó, Shirabe đã thiết lập cường độ của "Thuật phong ấn" ở mức mà Laura không thể giải trừ nếu không có công cụ hỗ trợ, nhưng có thể phá vỡ nếu cô dốc toàn lực.

Shirabe đã đánh giá thấp kỹ năng bói toán của Laura. Thực ra, hắn chờ đợi tên gián điệp chủ động tiếp cận chứ không phải Laura tự mình hành động. Dù hắn tỏ vẻ "mọi thứ đều nằm trong kế hoạch" trước mặt thuộc hạ, nhưng về điểm này hắn đã tính sai.

Tuy nhiên, việc "bài bán ngoài chợ không thể dùng được nguyền chú ra hồn" thì đúng như hắn nghĩ. Bộ bài tarot Shirabe đưa không thể làm vật trung gian hỗ trợ ma pháp cho Laura, cô buộc phải phá vỡ thuật của Shirabe chỉ bằng ma lực của chính mình.

Ngay sau khi dùng sức mạnh cưỡng ép phá vỡ thuật của Shirabe, Laura trông thật thảm hại cả bên trong lẫn bên ngoài. Tinh thần kiệt quệ là điều đương nhiên, chiếc áo sơ mi mỏng và váy bị rách tơi tả ở nhiều chỗ do phản lực khi phá vỡ thuật trói buộc vật lý, quầng thâm hiện rõ dưới mắt, toàn thân toát ra vẻ mệt mỏi rã rời.

Thoạt nhìn, trông cô như thể vừa trải qua một thời gian dài bị ngược đãi. Đến mức một cảnh sát đang đi tuần bằng xe đạp phải lên tiếng hỏi thăm.

Laura đã mê hoặc viên cảnh sát đó. Không phải bằng sự quyến rũ của phụ nữ – dù không phải là không có – mà bằng ma pháp của phù thủy. Ma nhãn mê hoặc đàn ông là kỹ năng cơ bản của phù thủy. Dù không có tác dụng với những pháp sư cấp cao có sức đề kháng mạnh như Shirabe, nhưng với người thường (Majority) không phải pháp sư, Laura thừa kỹ năng để mê hoặc ngay cả một cảnh sát đã được rèn luyện tinh thần.

Mê hoặc ở đây không có nghĩa là tước đoạt hoàn toàn ý chí tự do và biến họ thành con rối. Cô khơi dậy lòng tốt của đàn ông, khiến họ muốn đưa cô đến nơi an toàn bằng xe cảnh sát. Không chỉ một người, cô còn mê hoặc cả đồng nghiệp của anh ta ở đồn cảnh sát.

Cuộc trốn chạy của Laura có vẻ thuận buồm xuôi gió, nhưng sức lực tiêu hao khi vượt ngục vẫn chưa hồi phục. Chính vì thế, cô đã không nhận ra Thức Thần của Shirabe đang ẩn nấp trong bóng của mình.

***

He Xiangu, một trong Bát Tiên được phái đến để đưa Laura về USNA, là bậc thầy về ma pháp thay đổi ngoại hình. Khác với cơ chế "Parade" của Lina hay Minoru, nhưng xét về khả năng ngụy trang vẻ ngoài, phép [Biến Hóa] của He Xiangu không hề thua kém. Sử dụng ma pháp đó, He Xiangu đã hòa nhập vào một góc của thủ đô.

Đây không phải lần đầu He Xiangu đến Nhật. Thậm chí số lần nhập cảnh trái phép đã vượt quá hai mươi. Không chỉ Nhật Bản, cô ta tận dụng ma pháp [Biến Hóa] để bay nhảy khắp Đông Á, xây dựng nhiều cứ điểm hoạt động. Có thể nói cô ta là chuyên gia về xâm nhập và xây dựng căn cứ.

Nơi cô ta đang ẩn náu hiện tại là một trong những cứ điểm được thiết lập trên khắp Nhật Bản. Đó là một ngôi nhà dân ở phía nam Saitama cũ, được mua lại bởi một cộng tác viên người Nhật để thay thế cho cứ điểm ở Tokyo đã nhượng lại cho Chen Xiangshan trong chiến dịch xâm lược Yokohama năm năm trước.

Cả Zhou Gongjin (Chu Công Cẩn) và Hoa kiều tại Nhật đều không liên quan đến việc mua cứ điểm này. Do đó, nó không bị phát hiện trong đợt truy quét các cứ điểm thuộc tuyến Zhou Gongjin - Gu Jie (Cố Kiệt) của Cục Tình báo Lục quân và Công an.

Lẽ ra nơi này không thể bị lộ. Thế nhưng, He Xiangu lại cảm nhận được sự tiếp cận của một con quỷ do pháp sư Nhật Bản sai khiến.

Để phục vụ công tác, He Xiangu đã trang bị kiến thức về Cổ thức Thuật của Nhật Bản. Dù không thể tự sử dụng, nhưng cô ta có thể nhận biết loại thuật nào đang nhắm vào hoặc sắp nhắm vào mình.

Có kẻ mang theo Thức Thần của Âm Dương Sư đang đến gần. He Xiangu cảm nhận được điều đó.

(Không phải chủ động mang theo, mà có vẻ như bị ám vào mà không biết...)

(Kẻ bị ám là... pháp sư sao. Nếu là người thường thì còn hiểu được, chứ bị quỷ bám theo mà không nhận ra thì thật thảm hại.)

Thầm buông lời khinh miệt trong lòng, He Xiangu chợt nghiêng đầu. Hai nghi vấn hiện lên trong đầu cô ta.

Thứ nhất, khí tức của pháp sư bị Thức Thần ám không phải của kẻ yếu, điều này gây ra cảm giác mâu thuẫn. Theo cảm nhận của cô ta, pháp sư đang đến gần cùng Thức Thần là một người có năng lực khá cao. Một pháp sư cấp cao như vậy mà không nhận ra mình bị gắn Thức Thần là điều bất thường.

Thứ hai, khí tức của pháp sư này có vẻ giống "phù thủy". Mục tiêu giải cứu lần này của He Xiangu là một "phù thủy". Chẳng lẽ pháp sư đang bị Thức Thần bám theo này chính là đối tượng cần giải cứu?

Nếu vậy thì tình hình rất tệ. "Phù thủy" kia là mồi nhử để câu mình ra, còn Thức Thần được gắn vào để dò tìm vị trí của mình – He Xiangu suy luận.

Nếu đó là kế hoạch của kẻ địch, cô ta phải nghĩ cách đối phó. Đơn giản nhất là không gặp "phù thủy" đang đến gần. Không biết làm sao ả tìm được chỗ này, nhưng mình cũng đã nắm được khí tức của Thức Thần nên tránh né không khó.

Nhưng làm vậy đồng nghĩa với việc từ bỏ nhiệm vụ, đó là giải pháp cuối cùng. Thay vào đó, nếu vô hiệu hóa kẻ truy đuổi ngay tại đây, việc trốn thoát khỏi Nhật Bản sau đó sẽ dễ dàng hơn.

Việc cảm nhận được Thức Thần tiếp cận nghĩa là kẻ truy đuổi không biết mình có thuật đối phó với quỷ. Nghĩ vậy, He Xiangu bắt đầu chuẩn bị bẫy.

***

"Cảm ơn các anh. Đến đây là được rồi. Các anh vất vả quá."

Laura nở nụ cười đầy gợi cảm để cảm ơn các viên cảnh sát. Một câu nói mà không ít người sẽ cảm thấy không phù hợp để người dân nói với cảnh sát. Nhưng hai viên cảnh sát trong cuộc đều tươi cười đáp "Cô đi cẩn thận nhé" và tiễn Laura từ trong xe tuần tra.

Laura bước về phía một ngôi nhà riêng lẻ, giữa đường cô ngoái lại nhìn. Sau khi xác nhận xe cảnh sát đã đi xa, cô thay đổi hướng đi.

Đứng trước một ngôi nhà cũ kỹ chẳng có gì nổi bật, Laura lẩm bẩm: "Ở đây nhỉ."

"Chào cô. Tôi là Laura Simon."

"Ở Nhật hãy gọi tôi là Kase Renka."

He Xiangu đáp lại lời tự giới thiệu của Laura.

"Ở Nhật, nhỉ."

"Phải. Tốt nhất không nên xưng danh tính nào khác. Nếu lỡ miệng nói ra cái tên khác thì chỉ tổ bị nghi ngờ thêm thôi."

"Tôi không định phạm sai lầm ngớ ngẩn đó đâu."

Thái độ cứng rắn của Laura có lẽ xuất phát từ việc không muốn để lộ điểm yếu. Tóm lại là hư trương thanh thế, nhưng khi đối phương ở vị thế áp đảo thì tỏ ra yếu đuối chính là thua cuộc. Quan hệ trên dưới sẽ được định đoạt ngay tại đó. Đó là quy luật của thế giới mà cô đang sống.

"Cô là một trong Bát Tiên đúng không. Cho tôi biết mật danh được chứ?"

"Tôi đã nói là không biết thì tốt hơn mà..."

Dù bị đoán trúng thân phận Bát Tiên, He Xiangu không hề tỏ ra chút dao động nào. Cô ta từ chối yêu cầu của Laura bằng một nụ cười khó nắm bắt.

Mật danh không phải tên thật, nhưng cái tên với tư cách pháp sư lại gần với bản chất hơn là cái tên giả tiếng Nhật. Nghĩ vậy nên Laura mới cố hỏi mật danh Bát Tiên, nhưng sự phòng thủ của He Xiangu kiên cố hơn cô dự đoán.

"...Vậy sao. Thế đồng bọn Lữ Động Tân (Lu Dongbin) đã đưa tôi đến Nhật đâu rồi?"

"Người khác đang đi đón hắn ta."

Laura đổi hướng tấn công để thăm dò, nhưng He Xiangu vẫn không hề nao núng.

"Vậy cô sẽ là người giúp tôi trốn thoát à?"

"Đúng vậy. Chúng ta đi ngay thôi."

"Được thôi."

Trước cách trả lời khéo léo, không quá kiệm lời nhưng cũng không để lộ thông tin thừa thãi của He Xiangu, Laura tạm thời từ bỏ việc thăm dò.

"Trước tiên, cầm lấy cái này."

"Hộ chiếu? Tôi có rồi."

Thứ He Xiangu đưa cho Laura là hộ chiếu USNA.

"Cuốn hộ chiếu đó có khả năng đã bị đánh dấu. Đổi cái khác cho an toàn."

"Hừ. Hiểu rồi."

Laura nói một cách dứt khoát, rồi lấy cuốn hộ chiếu đã dùng khi nhập cảnh ra từ chiếc túi xách nhỏ, vật dụng duy nhất cô mang theo.

Khoảnh khắc đó, Laura nhăn mặt. Khi trốn khỏi dinh thự của Izayoi Shirabe, cô chỉ nhét nó vào túi xách và chưa từng chạm vào nó sau khi rời khỏi đó vì không cần trình cho cảnh sát.

"Tên khốn đó!"

Laura đột ngột nhướng mày, ném mạnh cuốn hộ chiếu xuống sàn.

"Dám giở trò mèo với bà à!"

Laura dồn "lực" dẫm nát cuốn hộ chiếu.

Từ những trang giấy của cuốn hộ chiếu, Tinh linh nhân tạo – Thức Thần – rỉ ra và tan biến dưới chân Laura.

He Xiangu nở nụ cười vô cảm nhìn cảnh tượng đó.

Cô ta đã nhìn thấu rằng Thức Thần trong hộ chiếu chỉ là mồi nhử, còn Thức Thần thật sự đang ám ở chỗ khác.

Trong lòng He Xiangu hiện lên một nụ cười khinh miệt, khác hẳn nụ cười đang hiện trên mặt, dành cho Laura kẻ không hề nhận ra điều đó.

"Tôi đã chuẩn bị quần áo thay ở phòng ngủ trên lầu."

Trước chỉ thị gián tiếp bảo đi thay đồ, Laura không phản kháng. Cô giật lấy cuốn hộ chiếu mới từ tay He Xiangu và đi lên tầng hai nơi có quần áo.

Một lúc sau, Laura đã thay đồ xong, cầm bộ quần áo cũ quay lại.

"Bộ đồ này có gắn bùa chú nhỉ."

Cô nhón nhẹ cổ áo đang mặc, phàn nàn với He Xiangu bằng giọng điệu khó chịu ra mặt.

"Đó là bùa để tránh ma pháp truy đuổi. Vì lý do tương tự, hãy để lại bộ quần áo cô vừa mặc."

Nghe vậy, Laura, người đã không nhận ra Thức Thần gắn trong hộ chiếu, không thể phản bác được gì.

"Vậy chúng ta đi ngay thôi."

"Được, dẫn đường đi."

Laura đáp lại bằng giọng bề trên, vẫn giữ nguyên vẻ hư trương thanh thế.

Dẫn theo Laura như vậy, He Xiangu rời khỏi cứ điểm với nụ cười mỉm trên môi.

Để lại bộ quần áo Laura vừa cởi và cuốn hộ chiếu còn lưu lại chú lực của Izayoi Shirabe.

***

Trong chiếc xe tự hành đang đuổi theo Laura, Izayoi Shirabe cảm nhận được Thức Thần gắn trong hộ chiếu giả của Laura đã bị phá hủy.

"Hừ, cuối cùng cũng nhận ra sao..."

Hắn bật cười lẩm bẩm. Nhưng trong giọng điệu không hề có ý chế giễu. Việc một kẻ dưới cơ như Laura mãi mới nhận ra thuật của Shirabe là điều hiển nhiên đối với hắn.

Thức Thần chủ lực ẩn trong bóng vẫn còn nguyên vẹn. Nó không di chuyển nãy giờ. Có lẽ ả ta đang chủ quan vì đã xử lý được Thức Thần mồi nhử chăng? Dù có vẻ khá thong dong so với một kẻ đang trốn chạy, nhưng Shirabe không cảm thấy có gì bất thường.

Đối với hắn, FAIR chỉ là một tổ chức cùng đẳng cấp với đám cá tạp không nhận ra mình bị thao túng như Mặt trận Tân nhân loại mà hắn từng giật dây.

Lũ hạ cấp đó và tên điệp viên đang dẫn đường cho chúng không thể nào là đối thủ của hắn. Izayoi Shirabe tự nhiên nghĩ như vậy mà không cần cố gắng.

Bùa chú liên kết với Thức Thần – Bùa Truy Đuổi – đang chỉ về hướng một ngôi nhà biệt lập cũ kỹ chẳng có gì đặc biệt. Shirabe ra hiệu cho thuộc hạ triển khai đội hình bao vây. Sau đó, hắn lấy ra một lá bùa, biến nó thành Thức Thần và thả vào trong nhà để trinh sát.

Nhìn quanh bên trong ngôi nhà thông qua Thức Thần, Shirabe vô thức nhíu mày.

Không có ai cả.

"Shirabe-sama, đã hoàn tất bao vây."

Đúng lúc đó, thủ lĩnh nhóm thuộc hạ báo cáo.

"Được rồi. Hai người, đi theo ta."

"Rõ. Này."

Theo tín hiệu của tên thủ lĩnh, hai thuật giả đi theo bảo vệ phía sau Shirabe.

Không có bóng người, nhưng có khí tức. Quan trọng hơn, Thức Thần gắn trên người Laura Simon vẫn đang ở trong nhà. Để tự mình xác nhận thực hư tình huống bất thường này, Shirabe dẫn theo hai thuộc hạ bảo vệ sau lưng và xông vào nơi ẩn náu.

Bước vào trong, Shirabe cảm nhận rõ ràng khí tức của hai con người. Rõ nét hơn nhiều so với khi nhìn qua mắt Thức Thần từ bên ngoài. Một trong số đó chắc chắn là của Laura Simon.

(Khôn vặt...)

(Nhận ra Thức Thần mồi nhử nên đã dựng kết giới ngăn chặn [Cảm giác đồng điều] sao?)

[Cảm giác đồng điều] là thuật thức của Cổ thức Thuật giúp thuật giả tri giác những gì Thức Thần nhìn thấy và nghe thấy như thể chính mình đang ở đó. Shirabe cho rằng tên gián điệp chắc chắn đã dựng kết giới gây nhiễu thuật thức này để không bị nhìn thấy.

Shirabe không nghĩ đó là ma pháp của Laura. Ma pháp của phù thủy can thiệp vào sự tượng là con người. Nếu đối thủ là yêu ma thì còn có thể, chứ khó mà tin được cô ta dùng được thuật can thiệp vào Thức Thần. Nếu làm được thế, Laura hẳn đã trốn thoát một cách thông minh hơn rồi.

Dùng được thuật cỡ đó sao... Shirabe nảy sinh chút cảnh giác với tên gián điệp đến giúp Laura trốn chạy. Dù vậy, hắn vẫn chưa nghi ngờ ưu thế của mình. Sự tự tin của hắn không dễ gì lung lay chỉ vì chuyện này. Việc chưa bị cắt đứt liên lạc với Thức Thần gắn trên người Laura là căn cứ củng cố cho sự tự tin của Shirabe.

Nhìn vào cấu trúc nhà ở thông thường, Laura đang ở phòng khách, kẻ còn lại có lẽ đang nấp trong bếp. Shirabe rút ra một mũi tên 'Phá Ma Tiễn' cỡ nhỏ dùng để ném, rồi mạnh bạo mở cửa căn phòng được cho là phòng khách.

***

"Cắn câu rồi."

Trong chiếc taxi robot đang hướng ra sân bay, He Xiangu bất chợt lẩm bẩm.

"Cái gì cơ?"

Laura ngồi bên cạnh hỏi lại. Tuy nhiên, cô cũng không mong đợi nhận được câu trả lời từ người đồng hành.

"Kẻ truy đuổi kiêu ngạo ấy mà."

Nhưng trái với dự đoán của Laura, He Xiangu mỉm cười trả lời. Với Laura, nụ cười vui vẻ đó dường như là cảm xúc thật lòng đầu tiên mà người trợ giúp bí ẩn này để lộ ra.

"Cô có thể giải thích rõ hơn chút được không?"

Laura hỏi dấn tới với tâm thế được thì tốt không được thì thôi.

"Pháp sư Nhật Bản có vẻ không quen với Trận thuật nhỉ."

"Trận thuật?"

"Kết giới thuật phong tỏa không gian hay Triệu quỷ thuật sai khiến quỷ đúng là có những điểm đáng nể. Nhưng có lẽ do quá quen với Kết giới thuật nên sự cảnh giác đối với những trận pháp không khép kín lại rất lỏng lẻo. Hơn nữa, vì tự tin thái quá vào Triệu quỷ thuật nên không hề nhận ra quyền kiểm soát quỷ đã bị đánh cắp. Vốn dĩ Phù thuật triệu quỷ là sở trường của chúng tôi mà."

"...Ý cô là cô đã cướp lấy con thú sai khiến của gã đó?"

"Nói chính xác thì không phải cướp, mà là viết lại mệnh lệnh. Miss Simon, không phải gắn vào cô, mà là gắn vào bộ quần áo thấm đẫm dịch thể của cô."

"Dịch thể... ý là mồ hôi hả? Cô bắt tôi thay đồ là vì thế sao?"

Laura nhăn mặt vẻ ghê tởm. Dù gì cô cũng là phụ nữ, nghe nói bộ đồ thấm mồ hôi của mình bị dùng làm mồi nhử thì không thể nào bình thản được.

"Tôi đã xin phép đàng hoàng rồi mà. Rằng hãy thay đồ để tránh bị truy đuổi."

"......"

"Tôi đã cắt đứt 'Duyên' giữa bộ đồ cô cởi ra và cô rồi, nên không cần lo lắng bị lợi dụng để nguyền rủa đâu."

"Tôi không lo chuyện đó. Đừng tưởng phản nguyền là độc quyền của các người."

"Thất lễ quá..."

He Xiangu lại nở một nụ cười khiêm tốn. Cách cười đó khiến Laura cảm thấy như đang bị nhìn xuống, rất khó chịu, nhưng cô tự kiềm chế rằng nổi cáu ở đây thì thật trẻ con.

***

Tại sao lại thế này! Shirabe gào thét trong lòng câu thoại như trong một bộ phim hài dở tệ.

Thứ đập vào mắt hắn khi xông vào phòng khách là bộ quần áo bị vứt bỏ và cuốn hộ chiếu giả bị dẫm nát. Không thấy bóng người đâu. Cả Laura lẫn tên gián điệp đều không có hình cũng chẳng có bóng. Shirabe buộc phải thừa nhận mình đã bị qua mặt một cách ngoạn mục.

Nuốt trôi nỗi nhục nhã, Shirabe định lập tức tiếp tục truy đuổi. Nếu dùng bộ quần áo Laura cởi ra làm vật trung gian, việc tìm ra vị trí của cô ta không khó. Hắn tự an ủi mình bằng suy nghĩ đó.

Shirabe sai thuộc hạ nhặt bộ đồ của Laura lên và định rời khỏi ngôi nhà ẩn náu. Hắn muốn rời khỏi nơi đáng nguyền rủa này càng sớm càng tốt.

Thế nhưng – hắn không thể ra khỏi nhà được.

Đây là một ngôi nhà hai tầng cũ kỹ, bình thường, không rộng lắm. Không đến mức quên hay nhầm lẫn cấu trúc.

Vị trí phòng khách hiện tại nằm ngay lối vào.

Đường ra ngoài không cần suy nghĩ cũng hiện ra ngay lập tức.

Vậy mà bọn họ, cả Shirabe và đám thuộc hạ, đều đi nhầm đường.

Định bước ra hành lang dẫn tới cửa ra vào, nhưng khi đi qua cánh cửa đang mở toang, họ lại đến phòng ăn. Hoảng hốt chạy ra hành lang thì lại gặp cầu thang. Đến nước này, Shirabe cũng nhận ra mình đã rơi vào thuật của kẻ địch.

"Đây có lẽ là thuật pháp Bát Môn Độn Giáp. Thả Thức Thần ra tìm 'Khai Môn' đi."

Shirabe dừng lại, vừa lấy bùa chú ra vừa ra lệnh cho thuộc hạ. Bát Môn Độn Giáp là một loại Cổ thức Thuật phát triển từ bói toán ở lục địa Đông Á, là một trong những ma pháp diện rộng hình thành nên Trận – một trường ma pháp.

Ma pháp "Trận" chỉ định đất đai hoặc nhà cửa, phần lớn gán hiệu ứng ảo thuật lên đó. So với ma pháp diện rộng thông thường, phạm vi hiệu quả rộng hơn nhưng tốn thời gian chuẩn bị, hơn nữa không phát huy được sức mạnh quá lớn.

Để bù đắp khuyết điểm thiếu hiệu lực, người ta dùng kỹ thuật cố tình tạo ra những vùng có hiệu quả thấp trong khu vực chỉ định để nâng cao hiệu quả ma pháp tác động lên các vùng khác. Bát Môn Độn Giáp là điển hình cho loại này. Lưu ý là Quỷ Môn Độn Giáp tuy cùng nguồn gốc với Bát Môn Độn Giáp nhưng hiện nay hai thứ này hoàn toàn khác biệt.

Trong thuật bói toán Bát Môn Độn Giáp nguyên bản, người ta định nghĩa có ba phương vị Cát, bốn phương vị Hung và một phương vị bán Cát bán Hung. Trong Cổ thức Thuật "Trận" Bát Môn Độn Giáp cũng có ba vùng để tránh nạn, nhưng trong số đó chỉ có một vùng là lối thoát. Hai vùng còn lại chỉ là khu vực an toàn (safety area). 'Khai Môn' mà Shirabe ra lệnh tìm kiếm chính là lối thoát duy nhất còn lại đó.

Như đã nói nhiều lần, ngôi nhà ẩn náu mà Shirabe bị dụ vào là một ngôi nhà riêng lẻ bình thường. Tuy là hai tầng nhưng không rộng lắm. Theo cảm nhận của Shirabe, nói thẳng ra là chật hẹp. Ít nhất là không thể so sánh với dinh thự hắn đang sống.

(...Tại sao chứ!)

Không thể thoát khỏi ngôi nhà chật hẹp đó, Shirabe gào lên trong lòng không biết bao nhiêu lần. Không thốt ra miệng là chút lòng tự trọng cuối cùng, nhưng cứ đà này thì không biết giữ được đến bao giờ. Chính bản thân Shirabe cũng đang lo ngại điều đó.

Bát Môn Độn Giáp đối với Shirabe không phải là ma pháp xa lạ. Dù chưa đến mức tự sử dụng được, nhưng hắn đã nghiên cứu cách phá giải để đề phòng trường hợp chạm trán kẻ địch sử dụng ma pháp này. Bây giờ chính là trường hợp đó. Vì vậy, ngay khi bị mê hoặc, hắn đã nhận ra là Bát Môn Độn Giáp và cũng dò ra được vị trí của 'Khai Môn' là lối thoát. Nhưng con đường đến 'Khai Môn' sao mà xa quá. Rõ ràng đã chọn đúng đường, nhưng không hiểu sao mãi không tới nơi.

Shirabe đã không nhận ra rằng, chồng lên Bát Môn Độn Giáp còn có một ma pháp nữa.

====================

Phép thuật sở trường của Bát Tiên - He Xiangu là [Biến Hóa]. Đó không chỉ đơn thuần là phép thuật thay đổi ngoại hình của bản thân. Cũng không chỉ dừng lại ở việc thay đổi vẻ ngoài của mình và người khác. Nó không chỉ thay đổi "vẻ bề ngoài" của con người, mà còn có khả năng làm cho khối thông tin hiển thị dưới một hình dáng hoàn toàn khác.

[Parade] của Lina hay Minoru tạo ra một khối thông tin giả mạo để che lấp đi khối thông tin thật. Tuy nhiên, [Biến Hóa] của He Xiangu lại làm rối loạn tri giác của kẻ quan sát khối thông tin đó.

Vì không phải là ngụy trang bản thân khối thông tin, nên nó không có tác dụng với những năng lực tri giác cấp cao có thể quan sát trực tiếp chiều không gian thông tin như [Elemental Sight]. Nhưng đối với thị giác thông thường – nơi các pháp sư nhìn xuyên qua sự vật, hiện tượng để đọc thông tin ẩn sau đó – thì trong quá trình ấy, ảo ảnh sẽ lọt vào "mắt" họ.

Hơn nữa, phép thuật này sử dụng bùa chú làm vật trung gian hữu hình. Hiệu quả của [Biến Hóa] sẽ được duy trì cho đến khi lá bùa mất đi sức mạnh.

Trái ngược với Phép thuật Hiện đại vốn cơ bản không dùng vật trung gian, Cổ thức Thuật sử dụng vật thể hữu hình làm môi giới thường có xu hướng duy trì hiệu quả lâu hơn. Đây là một trong những đặc điểm của Cổ thức Thuật so với Phép thuật Hiện đại. Thời gian duy trì dài không hẳn lúc nào cũng là ưu điểm – vì nó đi kèm với sự bất tiện là tốn công sức để giải trừ – nhưng nếu dùng làm bẫy thì chắc chắn lại cực kỳ thuận lợi.

Cấu trúc của [Bát Môn Độn Giáp] mà Shirabe đọc được thông qua Thức Thần đã bị phép thuật của He Xiangu làm cho méo mó, sai lệch so với hình dáng thật.

Vào lúc Shirabe thoát khỏi [Bát Môn Độn Giáp], chiếc taxi robot chở Laura đã đến sân bay. Đúng như He Xiangu đảm bảo, việc yểm bùa chú lên quần áo mà Laura để lại là điều bất khả thi.

Laura được He Xiangu đưa đi và trốn thoát khỏi Nhật Bản an toàn, còn lòng tự trọng của Izayoi Shirabe thì bị đập tan tành.

========================================

**

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!