Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em
Chương cuối - Mũi tên công phá trái tim em
5 Bình luận - Độ dài: 8,433 từ - Cập nhật:
Sau khi Arnold lãnh trọn hai cú đá từ Carol - người đang bị tê chân, hiển nhiên đôi chân tê dại ấy chẳng thể giúp cô đứng vững, thế là cô nàng ngã nhào.
Vừa hay, Arnold đã kịp thời dang tay ôm trọn lấy cô.
"Chân đã mềm nhũn rồi thì nghỉ ngơi chút đi, cứ cố đứng lên làm gì. Cô không thấy mình đang tự làm khổ bản thân sao?"
Anh trưng ra vẻ mặt đầy thấu hiểu, điều này càng khiến Carol bực mình hơn.
"Anh không nghĩ xem là tại ai à! Đồ tồi này!"
Thiếu nữ trong lòng chẳng hề ngoan ngoãn, nhưng cô cũng chẳng cần phải làm thế.
Dáng vẻ có chút nóng nảy, bướng bỉnh này chính là điểm đáng yêu của Carol, ít nhất là trong mắt Arnold.
Thế rồi, ánh mắt của cả hai giao nhau.
Ở khoảng cách gần đến thế, Arnold và Carol nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu rõ mồn một trong đồng tử đối phương.
Hình ảnh phản chiếu ấy trông hơi biến dạng và phình to như nhìn qua thấu kính lồi, khiến người ta cảm thấy có chút buồn cười.
Tuy nhiên... chỉ riêng việc trong mắt người kia lúc này in bóng duy nhất hình ảnh của mình đã mang đến một cảm giác xao xuyến khó tả.
Carol như nhận ra điều gì đó, cô từ từ khép đôi mi lại.
Arnold hiểu ý, liền cúi xuống, thuận thế hôn lên làn môi ấy.
Nếu phải đánh giá nụ hôn này ở mức độ nào, thì nó chỉ là một cái chạm môi nhẹ nhàng, môi kề môi.
Kém xa những buổi "diễn tập" họ từng thực hiện để đối phó với Cassipero.
So với những nụ hôn nồng cháy từng trải qua, cái này chỉ là chuyện vặt vãnh, chẳng bõ bèn gì.
Nhưng bầu không khí lúc này lại tĩnh lặng đến lạ, thiếu nữ trong lòng cũng hiếm khi an ổn đến thế.
Khi anh cuối cùng cũng buông tha đôi môi thiếu nữ, cô từ từ mở mắt.
Trong đôi mắt long lanh như nước hồ thu ấy, Arnold lại thấy hình bóng mình, và lần này, hình bóng của anh dường như thuận mắt hơn hẳn.
"Cô không từ chối nhỉ."
"Dù tôi có từ chối thì anh vẫn cứ hôn tới thôi đúng không? Dù sao những chuyện quá đáng hơn cũng đã làm rồi."
Thiếu nữ đáp lại, đúng với phong cách thường ngày của cô.
Tuy nhiên điểm khác biệt là cô vẫn chăm chú nhìn Arnold, dường như đang mong chờ hay khao khát điều gì đó.
Dưới mặt nước dập dờn trong đôi mắt ấy đang cuộn trào một loại tình cảm mãnh liệt.
Có dòng chảy ngầm nào đó đang dâng lên trong lòng thiếu nữ, rốt cuộc đó là gì?
Arnold chợt nhận ra, mình nên tỏ tình.
Mặc dù anh đã nói với Carol rất nhiều lần những câu như "Tôi yêu cô", "Tôi thích cô", nhưng anh cảm thấy mình cần một lời tỏ tình chính thức.
Thế nhưng, bất ngờ thay, anh lại trở nên rụt rè chưa từng thấy.
Trực giác mách bảo rằng anh sẽ thất bại.
Tại thời điểm này, anh sẽ thất bại, Carol sẽ từ chối lời tỏ tình của anh.
Anh hiểu cô, và cô cũng hiểu anh.
Dù vậy, anh vẫn nhìn thẳng vào Carol, dùng ý chí quyết tâm của mình để đối mặt với thiếu nữ trước mắt, cho dù bản thân có thể bị nhấn chìm trong dòng chảy ngầm kia.
"Carol, tôi thích cô, làm người phụ nữ của tôi đi."
"Tôi từ chối, Arnold. Tôi sẽ không vì anh mà dừng bước đâu."
Thiếu nữ trả lời như dự đoán.
Nếu nói về thiện cảm, chắc chắn là có chứ?
Trong thế giới nội tâm, cô cũng không phủ nhận những cách gọi như "Arnold phu nhân" hay "Carol phu nhân" mà Đọa Lạc loli gán cho.
Bởi vì trước mặt Đọa Lạc loli, việc nói dối chỉ là hành động nực cười.
Nếu hỏi độ hảo cảm đã đạt đến mức "thích" chưa, thì có lẽ đã đạt đến từ lâu rồi.
Điểm này, Carol không thể lừa dối trái tim mình, cô thực sự thích Arnold.
Rốt cuộc là từ bao giờ nhỉ?
Có lẽ ngay từ đầu, dáng vẻ chán chường nhưng đầy mạnh mẽ của người đàn ông này đã thu hút cô.
Đối với Carol, đó là một cuộc gặp gỡ cực kỳ lãng mạn, đúng với mọi tưởng tượng của cô về một định mệnh.
Và việc người đàn ông này vì cô mà vực dậy, đứng lên một lần nữa, càng khiến Carol có cảm giác thỏa mãn chưa từng có.
Ngay từ đầu, mối quan hệ giữa cô và Arnold đã vượt mức thân mật thông thường.
Những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, khi sự hiểu biết về Arnold càng sâu sắc, nhận thức về anh càng rõ ràng, thiện cảm này cứ thế không ngừng tăng lên, cho đến khi nó vượt qua một ranh giới nào đó lúc nào không hay...
Cái gì mà diễn tập để chọc tức Cassipero chứ?
Đó chẳng qua chỉ là lời nói dối để gạt người mà thôi.
Nói cho cùng, cô chỉ muốn biết nếu làm vậy, nội tâm mình có cảm thấy bài xích và đau khổ hay không.
Hay là... bản thân sẽ vì thế mà rung động.
Kết quả không chỉ dừng lại ở rung động.
Mỗi lần bị Arnold hôn như vậy, dục vọng trong lòng cô đều dâng trào, cuối cùng đành phải mượn Arnold làm tư liệu để giải tỏa cảm xúc của mình...
Kỳ thực điều đó đã nói lên đáp án, cơ thể cô rõ ràng cũng rất ưng ý Arnold.
Cho nên, nếu hỏi thích hay không, câu trả lời chắc chắn là thích.
Nhưng có muốn trở thành người phụ nữ của Arnold không?
Hay nói cách khác, có muốn bước vào một mối quan hệ yêu đương với Arnold không?
Câu trả lời của Carol là từ chối.
Cô giống như chú chim muốn bay lượn trên bầu trời, cô có thể thích Arnold, nhưng cô sẽ không vì anh mà dừng chân.
Cuộc sống mà Arnold hướng tới không phải là những chuyến mạo hiểm, trong khi cô còn chưa kịp ngắm nhìn hết phong cảnh thế giới này, mà phần lớn những nơi đó Arnold đã từng đặt chân đến và lưu lại ký ức cùng người khác rồi.
Mặc dù anh đã cắt đứt với quá khứ.
Dấu chân của người đàn ông này đã in khắp thế gian, anh đã thấy sự hùng vĩ của thế giới, còn chuyến hành trình của cô mới chỉ đi được một đoạn ngắn.
Có lẽ, có lẽ đến một ngày nào đó khi cô cảm thấy "đã đủ rồi", cô mới có thể thực sự chấp nhận tâm ý của Arnold chăng?
Nhưng đó có lẽ vẫn là chuyện rất xa xôi.
Xét từ góc độ lợi ích, cách tốt nhất là trì hoãn, không chấp nhận cũng không từ chối, cứ tận hưởng thiện ý của Arnold và ép anh đi du lịch cùng mình cho đến khi chán thì thôi.
Nhưng như vậy thì quá bất công với Arnold.
Anh đã chịu đựng quá nhiều bất công rồi, sao cô có thể đối xử với anh như cách những cô gái khác đã làm chứ?
Vì vậy, vừa rồi cô đã nhắm mắt chấp nhận nụ hôn của Arnold, bày tỏ tâm ý của mình, nhưng ngay sau đó lại từ chối lời tỏ tình của anh.
Trong ánh mắt Arnold thoáng hiện vẻ bi thương.
Người đàn ông mạnh mẽ và vạm vỡ này, giờ đây trông như sắp rơi lệ.
Carol vẫn nằm trong lòng đối phương, nhẹ nhàng vuốt ve má anh:
"Arnold, không cần phải thế. Anh có điều anh theo đuổi, tôi có lý tưởng của tôi, chúng ta là những cá thể độc lập, không cần phải vì ai mà thay đổi nguyện vọng của bản thân. Chỉ có thể nói vận mệnh đã sắp đặt như vậy, câu chuyện của chúng ta phải diễn ra như thế."
"Tôi đã nói là tôi sẽ không bỏ cuộc đâu, Carol."
Bị Carol từ chối một cách chân thành như vậy, anh hiểu nội tâm cô, nhưng điều đó không có nghĩa là nhân vật đủ tư cách được gọi là "Anh hùng" này sẽ cứ thế mà bỏ cuộc.
Ánh mắt anh trở nên kiên định trở lại.
Có nên nói là biểu hiện này cũng nằm trong dự liệu của mình không nhỉ?
Con người Arnold dường như bẩm sinh đã không biết đến hai chữ từ bỏ.
Ở một khía cạnh nào đó, đây cũng được coi là "bám dai như đỉa" rồi.
Arnold bám dai như đỉa.
Tục ngữ có câu "gái ngoan sợ trai lì".
Carol nhìn chằm chằm Arnold: "Vậy thì, quý ngài Arnold vừa bị từ chối ơi, anh có thể thả tôi ra không? Thế này là quấy rối đó nha ~"
Tuy nhiên, Arnold lại một lần nữa hôn tới.
Lần này không còn là sự chạm môi hờ hững nữa, mà là một nụ hôn sâu hơn, khơi dậy cảm xúc mãnh liệt hơn.
Rồi hết lần này đến lần khác ——
"Carol, cô cũng rất thích chuyện này đúng không?"
Thiếu nữ đỏ mặt, dùng tay lau đi sợi chỉ bạc nơi khóe miệng, nhỏ giọng đáp: "Cũng không tính là ghét..."
Một lúc lâu sau, Arnold bước ra khỏi phòng Carol với tâm trạng vô cùng sảng khoái, hôm nay coi như đã hôn Carol đến thỏa thuê.
Điều này khiến Arnold cảm thấy cực kỳ mãn nguyện.
Dù rất muốn tiến thêm bước nữa, nhưng vì vừa bị Carol từ chối nên anh biết mình phải biết kiềm chế.
Trở về phòng, anh lôi cuốn sách Hoàng tử đa tình - vật bất ly thân - ra, cười khinh miệt một tiếng.
Hoàng tử đa tình đã vô dụng rồi!
Cuốn sách này, không xem cũng được!
Thế là anh dùng mồi lửa trong phòng đốt trụi cuốn sách đã "chỉ đạo" mình bấy lâu nay.
Anh đã có phương pháp của riêng mình, cuốn sách Hoàng tử đa tình kia hoàn toàn vô giá trị.
Hơn nữa, Carol đã xem trộm nó rồi, nên mấy chiêu trò trong đó cũng chẳng còn tác dụng gì với cô.
Đối phó với Carol, chỉ có thể không ngừng tấn công dồn dập!
Arnold đã thấu hiểu đạo lý để chinh phục Carol, dù điều này trông có vẻ hơi hèn hạ khi phải dựa vào việc hiểu rõ một người để "công lược" họ...
Nhưng Carol cũng đã nói!
Yêu đương chính là chiến tranh!
Nếu là chiến tranh, anh từng nghe Lonadia nói rằng chỉ cần giành được thắng lợi thì thủ đoạn không quan trọng!
Đó là kiến thức Lonadia từng dạy anh.
Dù lúc đó anh chẳng hiểu gì về chiến tranh, nhưng sau này khi chứng kiến cuộc chiến giữa Ma tộc và nhân loại, anh mới thực sự lĩnh hội được đôi chút.
Ít nhất từ chuyện hôm nay, Arnold biết Carol không phải không thích mình.
Từ chuyện hôm nay, Arnold biết Carol đối với mình không phải là không có cảm xúc, cô cũng không hề bài xích việc cùng anh làm đủ loại chuyện thân mật, điểm duy nhất cô từ chối chỉ là vì lý tưởng của họ không trùng khớp.
Đây là một vấn đề vô cùng khó giải quyết.
Bởi cả anh và Carol đều không phải kiểu người dễ dàng thay đổi.
Nếu họ là kiểu người dễ thay đổi, có lẽ họ đã chẳng thích đối phương ngay từ đầu.
Và việc thay đổi lý tưởng của mình cũng tuyệt đối không phải chuyện đơn giản kiểu nói "tôi muốn từ bỏ lý tưởng" rồi từ bỏ ngay được.
Giống như người ta thường từ bỏ ước mơ thời trẻ, nhưng đến lúc trung niên mệt mỏi, họ lại không kìm được mà nghĩ: "Nếu lúc đó mình kiên trì, nếu lúc đó mình chọn khác đi...".
Những ý nghĩ đó sẽ liên tục chui ra, gặm nhấm lòng người bằng nỗi đau và sự tiếc nuối.
Muốn làm gì thì cứ làm, trừ khi lý tưởng đó tự nhiên thay đổi theo lẽ thường.
Còn cưỡng ép thay đổi bản thân là chuyện không thực tế.
Vì thế, điều anh cần làm không phải là bắt Carol thay đổi, cũng không phải để bản thân thay đổi.
Mà là —— khiến Carol chấp nhận.
Khiến cô ấy chấp nhận, để cô ấy sở hữu lý tưởng của riêng mình.
Đồng thời sở hữu hai lý tưởng, là chuyện xấu sao?
Để cô ấy vừa duy trì lý tưởng vốn có, vừa muốn cùng anh sống hết quãng đời còn lại —— chỉ cần thỏa hiệp đến mức này là đủ.
Với Arnold, thế là đủ rồi.
Anh lặng lẽ tính toán kế hoạch chinh phục Carol, cứ thế trải qua một đêm.
Sáng sớm hôm sau.
Các thành viên chuẩn bị lên đường đến Vương quốc Ánh Trăng đã bắt gặp một kẻ không ai ngờ tới ngay trước mắt.
Một kẻ đủ khiến tất cả phải căng thẳng, cái tên mà ai cũng không xa lạ, sức mạnh mà ai cũng thấy sợ hãi.
Tên cô ta là "Cassipero".
Anh hùng săn ma Cassipero.
Khi Cassipero xuất hiện, Arnold hít một hơi khí lạnh: "Cassipero, cô chẳng phải nói đi tìm Nastia tính sổ sao? Sao lại đến đây nhanh thế?"
Tốc độ của anh đương nhiên rất nhanh nên mới tìm được Carol sớm, nhưng Cassipero phải sang phía nhân loại tìm Nastia trước, sau khi thanh toán với Nastia xong lại chạy tới đây, thế mà cô ta đã có mặt trước mặt họ rồi.
Arnold kinh ngạc, anh chưa từng nghĩ Cassipero lại xuất hiện trước mặt mình ngay lập tức như vậy.
Theo lý mà nói, dù thiếu nữ này có nghĩ thông suốt chuyện gì về anh thì cũng không nên tìm tới nhanh thế này.
"Arnold!"
Hành động này hoàn toàn không hợp với hình tượng của Cassipero, nhưng lại rất tương xứng với thực lực của cô.
Ở khoảng cách này, đòn đánh lén của Cassipero đã thành công.
Cô ôm chặt lấy Arnold.
"?"
"!"
Vẻ mặt các thiếu nữ có mặt đều tràn đầy kinh ngạc, đặc biệt là Karin, miệng cô há to đến mức tưởng như có thể nuốt trôi cả quả cà tím lớn...
Carol vội thu hồi trí tưởng tượng đen tối của mình, bởi thực sự cô cũng rất sốc.
Nên biết rằng các thiếu nữ trong Đội Thảo Ma đều thuộc kiểu mỹ nhân băng giá.
Có Karin kiểu sau khi bị chinh phục thì thành trung khuyển, có Helen thuộc hệ ăn thịt, cũng có Melissa kiểu mỹ nhân lạnh lùng nhưng thực chất hơi ngốc nghếch —— nhưng Cassipero, cô đáng lẽ phải là "băng sơn mỹ nhân" chính thống chứ!
Giống như Medusa đối với Tiêu Viêm vậy, kiểu nhân vật này dù có bị chinh phục cũng phải thường xuyên ngạo kiều hay ghen tuông mới đúng.
Chuyện gì đang xảy ra thế này!
Cái cô Cassipero này bị làm sao vậy?
"Arnold! Nastia quả nhiên là một người đầy trí tuệ!"
Vừa ôm chặt Arnold, vừa chống lại sức mạnh đang muốn đẩy mình ra của anh, Cassipero vô cùng kích động nói.
Điều này khiến Arnold và Carol đều cau mày.
Cứ nghe thấy tên Nastia đi cùng cụm từ "trí tuệ của Nastia" là thấy có mùi âm mưu rồi.
Nhưng Cassipero dường như hoàn toàn không để ý, cô lớn tiếng nói: "Nastia bảo em là kẻ nhát gan, nếu không có anh thì chẳng làm được gì cả, bảo em chẳng qua chỉ là một con chó, nếu không được anh dắt đi thì chẳng dám sủa với người khác!"
"Hả?!"
Các cô gái một lần nữa thốt lên kinh ngạc.
Ngay cả Arnold cũng ngẩn người, anh lắp bắp: "Thế... thế cô không đánh cô ta à?"
"Không! Arnold! Cô ấy nói đúng! Em chính là chó của anh! Chủ nhân ~ Em muốn được ôm hôn ~"
Sắc mặt Arnold thay đổi kịch liệt!
Anh nhìn sang Carol, lập tức thấy biểu cảm đầy ẩn ý của cô.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán Arnold xuống, cơ bắp anh nổi lên hình vảy rồng, anh gần như phải kích hoạt sức mạnh long huyết để gỡ Cassipero ra.
Đùa à, cái này sao mà nhận được?
Như vậy thì Carol nhìn anh thế nào?
Chẳng lẽ kế hoạch chinh phục Carol mà anh vắt óc suy nghĩ cả đêm qua lại bị Cassipero phá hỏng hết sao?
Ánh mắt quái dị của Carol thực ra không hẳn nhắm vào Arnold.
Cô dường như đoán được Nastia định làm gì rồi, chắc chắn là chà đạp lòng tự trọng của Cassipero một trận tơi bời, rồi sau đó an ủi, biến cô ta thành công cụ hữu dụng —— đoán chừng giờ này chính Nastia cũng đang ngơ ngác.
Cô liếc nhìn Karin một cái.
Không kìm được mà thở dài.
Bảo là sau khi bị chinh phục sẽ làm trung khuyển, giờ thì đến chức trung khuyển cũng chẳng giữ nổi nữa rồi ~ Đồ đệ đáng thương của mình ơi ~
Cuối cùng, Arnold cũng thành công gỡ được Cassipero ra khỏi người, anh nhìn chằm chằm cô: "Cô lý trí chút đi Cassipero, cô phải biết giữa chúng ta không phải loại quan hệ đó!"
"Em mặc kệ!" Cassipero như quay lại thời thơ ấu, bỏ mặc hết thể diện, vô cùng bướng bỉnh nói với Arnold: "Em cứ muốn đi theo anh đấy!"
Arnold đau hết cả đầu.
Cassipero hiện tại đã khôi phục thực lực, dù muốn đánh cô đến mức mất khả năng hành động cũng phải mất vài ngày, huống chi giữa thành phố thế này không thể ra tay với cô được.
Anh hùng Cassipero cứ thế cưỡng ép gia nhập đội ngũ.
Điều này khiến Carol cảm thấy áp lực hơi lớn.
Cô tài đức gì mà lại trở thành hạt nhân của một tiểu đội gồm ba mạo hiểm giả cấp Anh hùng cộng thêm một Đại vương tử tộc Người Lùn?
Đội hình này thậm chí còn lợi hại hơn cả mấy tiểu đội Anh hùng thực thụ, ví dụ như cái đám đen đủi đội Nguyệt Ảnh kia.
Nhắc đến đội Nguyệt Ảnh, Carol thấy họ đúng là thảm, theo lý thì họ không nên thảm hại thế.
Cuối cùng chẳng vớt vát được gì mà còn rước họa vào thân.
—— Ba thực thể mạnh mẽ thế này đi du lịch cùng mình, liệu có lãng phí chiến lực quá không?
Rõ ràng mấy người này nên là những thực thể mạnh mẽ hoạt động ở tiền tuyến chống Ma tộc, ở cạnh mình thế này liệu có khiến biên giới thương vong nhiều hơn không?
Mấy tội lỗi đó... liên quan quái gì đến Carol cô đâu.
Carol là người rất giỏi tự giảm áp lực cho mình.
Dù nói gượng ép thì cũng có chút liên quan, nhưng cô không nhận là được, ừ thì —— không nhận là xong.
Như vậy cô sẽ thoải mái hơn nhiều.
Đâu phải cô dùng thủ đoạn hèn hạ gì bắt các Anh hùng phải khuất phục ở lại bên cạnh đâu, là họ tự nguyện không chịu đi đấy chứ, liên quan gì đến cô?
Cô cũng là nạn nhân mà.
Suy nghĩ như vậy xong, cô yên tâm hẳn.
Cô bước tới trước mặt Cassipero: "Cô Cassipero, tôi nghĩ đây là lần đầu tiên chúng ta chính thức gặp mặt. Rất vui được gặp cô."
Arnold hơi bất ngờ.
Anh đang đau đầu không biết đối phó với Cassipero ra sao thì Carol đã chủ động sấn tới chạm mặt Cassipero.
Điều này khiến anh có chút cảm động.
"Cô Cassipero, tôi nghĩ trong quá khứ giữa chúng ta có chút hiểu lầm. Nhưng nếu hiện tại cô đã có thái độ này, tôi nghĩ chúng ta cũng có thể xóa bỏ hiềm khích cũ, cùng hướng tới cuộc sống hạnh phúc trong tương lai."
Thiếu nữ trước mắt Cassipero chẳng hề xa lạ.
Hay đúng hơn, nguồn cơn đau khổ của cô thời gian qua chính là đến từ thiếu nữ này.
Dù số lần gặp mặt không nhiều, nhưng thực tế Nastia vẫn định kỳ gửi tình báo về thiếu nữ này cho cô.
Dù giờ nghĩ lại đó hoàn toàn là dã tâm hiểm ác của Nastia muốn dùng cô đối phó Carol để ngư ông đắc lợi, nhưng quả thực cô không hề xa lạ với Carol.
Thế là, tạm thời từ bỏ việc quấn lấy Arnold, cô trở lại dáng vẻ "băng sơn mỹ nhân" Cassipero mà Carol từng biết: "Cô Carol, tôi thực sự cũng muốn làm quen lại với cô."
Carol cũng không dám bắt tay hay làm gì thân mật với Cassipero. Lỡ đối phương chơi xấu thì sao.
Cô gật đầu: "Cô Cassipero, có cường giả như cô đồng hành cùng chúng tôi, đây đương nhiên là chuyện đáng mừng. Với đội hình hiện tại của chúng ta, e rằng trời nam đất bắc không nơi nào không thể đến. Ngay cả cung điện Ma vương cũng có thể thử thách một phen."
"Cô muốn nói gì?" Cassipero không có hứng thú nói chuyện phiếm với Carol, cũng chẳng muốn biết Carol rốt cuộc đang bán thuốc gì trong hồ lô.
"Đừng hiểu lầm, cô Cassipero, cá nhân tôi vẫn rất kính trọng cô, tôi cũng luôn hứng thú với câu chuyện của cô." Carol bày tỏ mình không có ác ý, "Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu —— cô đã từ bỏ ước mơ của mình rồi sao?"
Tuy nói là không để ý đến Arnold, nhưng Carol vẫn định giải vây cho anh: "Nghe nói cô coi việc tiêu diệt Ma vương là lý tưởng cao nhất, cô coi việc thảo phạt Ma tộc là sứ mệnh cả đời. Đến nước này rồi, cô đã từ bỏ lý tưởng và sứ mệnh đó sao?"
"Chuyện này có liên quan gì đến cô không?"
Vẻ mặt Cassipero thoáng thay đổi, nhưng cô vẫn lạnh lùng hỏi ngược lại Carol.
"Ồ ~ Đương nhiên, chuyện này chẳng liên quan gì, nhưng tôi đang nghĩ, một người nếu ngay cả thứ mình luôn tuân thủ, ngay cả lý tưởng của mình mà cũng từ bỏ, thì bản thân người đó có lẽ cũng mất đi sức hấp dẫn rồi nhỉ? Nếu dùng chó để ví von, thì một con chó săn giúp chủ bắt được con mồi chắc chắn sẽ được chủ nhân yêu quý hơn con chó chỉ biết chầu chực xin ăn trước mặt chủ chứ?"
Karin hít một hơi khí lạnh.
Đây chính là sư phụ của cô sao?
Người thật dám nói nha!
Cassipero khi nổi giận siêu đáng sợ, mặc dù Arnold cũng ở đây...
Cô bất động thanh sắc kéo Ramura lùi lại một chút, lát nữa Cassipero có bùng nổ thì cũng an toàn hơn.
Ẩn ý trong lời Carol ai cũng nghe ra được, sắc mặt Cassipero vì thế mà trở nên khó coi.
Nhưng nằm ngoài dự đoán, cô không hề phản bác lời Carol.
"Cô nói đúng."
Sau một thoáng im lặng, câu trả lời của Cassipero khiến Carol thầm kêu hỏng bét.
Cô không ngờ Cassipero lại thực sự "thức tỉnh".
Chỉ là hướng thức tỉnh này thật khiến người ta cạn lời, cô dường như thấy được biểu cảm ngơ ngác và luống cuống của Nastia lúc đó.
"Ách —— cho nên, cô Cassipero, cô..."
"Tôi sẽ thảo phạt Ma vương."
Cassipero tuyên bố như vậy, rồi lập tức nhìn Arnold đầy nhiệt thiết: "Arnold, em sẽ giết chết Ma vương, em sẽ hoàn thành lời hứa năm xưa của mình."
"... Ồ."
Arnold có thể trả lời gì đây?
Anh chỉ có thể đáp lại một tiếng "Ồ".
Trả lời thế nào mới được coi là thỏa đáng?
Trả lời thế nào mới được coi là chính xác?
"Tôi biết các người không chào đón tôi." Cassipero nói, tầm nhìn của Cung thủ thật hạn hẹp, chỉ có thể nhìn thấy người đàn ông tên Arnold.
Cô không ngốc, việc cùng Arnold đưa Đội Thảo Ma đến thời hoàng kim huy hoàng năm xưa chứng tỏ cô thực sự không ngu ngốc: "Vì vậy, em sẽ thực hiện lời mình nói. Nếu em giết được Ma vương, liệu em có thể ở bên cạnh anh không, Arnold?"
Cassipero muốn giết Ma vương, nếu lập đội cùng Dũng sĩ, lại mang theo hai mạo hiểm giả cấp Anh hùng mạnh mẽ, chưa chắc là không có cơ hội.
Nhưng dù có cơ hội, đó vẫn là chuyện cực kỳ nguy hiểm.
Mặc dù khi thành lập Đội Thảo Ma, Arnold cũng từng nghĩ tới chuyện này, nhưng Cassipero thực sự định làm vậy sao?
Thấy Arnold do dự, ánh mắt Cassipero lộ vẻ thất vọng: "Em không cần anh phải là người yêu của em."
Lời nói của cô trở nên vô cùng hèn mọn: "Anh ở bên cạnh các cô ấy cũng được, em không sao cả, em chỉ muốn được ở cạnh anh thôi. Ngay cả như vậy cũng không được sao?"
Phải nói rằng, một người vốn luôn mạnh mẽ bỗng dưng xuống nước như vậy là điều khiến đàn ông rất khó từ chối.
Lúc này ngay cả Carol cũng cảm thấy không đồng ý lời thỉnh cầu của cô ấy thì quả là quá đáng.
Nhưng Arnold sẽ không đồng ý với Cassipero như vậy.
Anh chỉ nói với cô: "Cassipero, cô nên đi tìm hạnh phúc của riêng mình, không phải cứ ở cạnh tôi mới là hạnh phúc. Tôi từng nghĩ mỗi ngày ở Đội Thảo Ma đều hạnh phúc, nhưng giờ tôi thấy ở cạnh Carol rất hạnh phúc —— có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ lại thay đổi, có lẽ bây giờ tôi nói tôi sẽ mãi mãi yêu Carol, tôi sẽ mãi mãi không thay đổi... rồi một ngày nào đó tôi lại thay đổi. Cassipero, tôi hy vọng cô có thể đi tìm thứ thực sự mang lại hạnh phúc cho cô."
Theo lý mà nói, loại lời này tuyệt đối không nên nói trước mặt Carol, nói với người con gái mình thích rằng bản thân cũng không đảm bảo tương lai có thay lòng đổi dạ hay không chẳng khác nào tự sát.
Nhưng Arnold vẫn nói như vậy.
Trước đây anh từng nghĩ sẽ đi cùng Đội Thảo Ma đến khi đầu bạc răng long, cùng hồi tưởng lại cuộc đời mạo hiểm đã qua, kết thúc cuộc đời mình, nhưng điều đó cũng đã thay đổi.
Nếu phải nói anh đã học được gì khi ở bên cạnh Carol —— thì đó có lẽ là phải nghĩ cách để bản thân vui vẻ, tự do tự tại, sống hạnh phúc trên đời này.
Đó là điều Carol đã dạy anh, lời nói của cô, hành động của cô, cuộc sống thường ngày của cô, tất cả đều đang kể về điều đó.
Cô luôn vui vẻ như vậy đấy.
Lời nói của anh khiến Carol không kìm được chút cảm khái.
Arnold thực sự đã thay đổi.
Cô cảm thấy rất an ủi, nhưng lại càng thấy rằng không thể ở bên Arnold.
Arnold hiện tại đã có thể dựa vào chính mình để sống vui vẻ, dù có gặp đả kích gì nữa cũng sẽ không trở lại dáng vẻ chán chường như cô từng thấy trước đây.
Như vậy cô cũng yên tâm rồi, chẳng còn gì đáng lo ngại nữa.
"..."
Cassipero ngẩn ngơ nhìn Arnold, bóng dáng anh trong mắt cô dần trở nên nhòe đi.
Cô và Arnold ——
Thị lực của Cung thủ rất tốt, cho nên, thứ có thể khiến cô nhìn mờ chỉ có nước mắt trong hốc mắt.
Cô vội quay đầu đi.
Bỏ lại một câu "Em sẽ không bỏ cuộc đâu", rồi nhanh chóng rời khỏi.
Đến vội vàng, đi cũng vội vàng, giống như cơn gió lướt qua bên người, chỉ chạm mặt một cái rồi rời đi.
Carol đến bên cạnh Arnold, vỗ vỗ mông anh: "Arnold, đừng bận tâm. Tôi nghĩ tình huống này ngay cả Nastia cũng không lường trước được. Ai mà ngờ thanh mai trúc mã của mình lại là một kẻ biến thái nguyện ý làm chó, tâm trạng chắc chắn sẽ rất phức tạp, đó là thường tình của con người."
Chỉ có thể nói Carol rất biết cách an ổn lòng người, những lời nói không mấy đứng đắn của cô ngược lại khiến mọi người nhẹ nhõm hẳn.
Arnold cũng hồi thần lại: "Vậy cô nói xem, nếu cô ấy thực sự giết được Ma vương, tôi có nên để cô ấy ở lại bên cạnh không?"
"Chứ còn sao nữa?" Carol trả lời rất nhanh. "Người ta đã hoàn thành vĩ nghiệp như thế rồi, thưởng cho người ta một chút thì có sao? Chẳng lẽ anh định đầu quân cho Ma tộc thật à?"
Arnold chắc chắn không muốn đầu quân cho Ma tộc.
Anh cười lên: "Mà thực ra, việc Cassipero xuất hiện vừa rồi khiến tôi xác định được một chuyện. Carol."
"Hửm?"
Carol nghi hoặc nhìn Arnold.
"Á á á!!!"
Bất thình lình, cô bị Arnold ôm chặt vào lòng, sau đó anh tung mình bay vút lên trời ngay trước mặt bao người, cuồng chạy giữa không trung.
"Anh làm cái gì vậy?! Arnold! Anh đang làm cái gì thế?"
Karin ngơ ngác, cô kéo Ramura, đuổi theo cũng không được, mà không đuổi cũng không xong.
Từ trên cao, giọng Arnold vọng xuống: "Hai tháng sau, gặp lại ở Vương quốc Ánh Trăng!"
Arnold dốc toàn lực chạy trốn, trong thời gian ngắn cô chắc chắn đuổi kịp, nhưng rõ ràng nếu chạy đường dài, sức bền của cô kém xa Arnold.
Cho nên nếu đối phương muốn cắt đuôi cô thì chẳng tốn bao nhiêu sức lực.
Ramura cũng thẫn thờ, ai mà ngờ vừa quyết định đi cùng Carol đến Vương quốc Ánh Trăng thì Carol đã bị Arnold "bắt cóc" đi mất tiêu.
"Ách, cô Karin, giờ làm sao đây?"
"Đi tìm Helen và Melissa thôi. Tôi có dự cảm Arnold định làm gì đó với sư phụ, anh ta muốn trong hai tháng này công lược sư phụ! Cái gã khốn này! Từ bao giờ mà chủ động thế không biết?!"
Đây là con đường không ai lường trước được, Arnold cứ thế ôm Carol chạy thẳng, giống như có Ma vương đang đuổi theo phía sau, bất chấp tất cả.
...
Bay ở tốc độ cao, Carol cũng không dám giãy giụa lung tung.
Dù sự giãy giụa của cô đối với Arnold cũng chẳng có ý nghĩa gì, nhưng con người ở độ cao và tốc độ lớn thường thấy sợ hãi, nên cô chỉ đành ôm chặt lấy Arnold, chờ đợi anh hạ cánh.
Họ chạy rất xa, xa hơn tưởng tượng nhiều.
Cho đến khi họ tới một vùng cao nguyên nọ.
Arnold vẫn ôm Carol, nhưng đã đáp xuống mặt đất: "Cô thấy cao nguyên này thế nào? Đây là cao nguyên Palaha, ở đây có loài sinh vật đặc biệt tên là Cừu Phong Vân. Chúng trông giống cừu thường nhưng biết dùng phong ma pháp, cũng có thể thu hút hơi nước tạo thành mây bao quanh mình. Khi cầu đôi, con nào có mây đẹp hơn sẽ giành được sự chú ý của bạn khác giới."
Cỏ xanh vô tận, trời cao trong vắt, và những đám mây trôi lững lờ trên mặt đất do Cừu Phong Vân tạo ra khiến Carol say đắm.
Cô không tự chủ được mà lẩm bẩm: "Đẹp."
"Cô thấy định cư ở đây thế nào? Sau khi chúng ta kết hôn, nếu mình định cư ở đây, nuôi vài con Cừu Phong Vân, rồi ngắm nhìn bầu trời trong vắt này, ngắm nhìn thảo nguyên vô tận này, ngắm nhìn những chú Cừu Phong Vân này —— chẳng phải là một chuyện rất tốt đẹp sao?"
"Nơi này rất đẹp, đúng vậy. Nhưng Arnold à, dù có như anh nói, màu sắc ở đây đơn điệu quá. Xanh lam, xanh lục và trắng tinh khiết sẽ trở thành tất cả màu sắc của nơi này."
Arnold mỉm cười, anh lại một lần nữa ôm Carol nhảy vọt lên không trung, tiếp tục sải bước trên bầu trời.
Carol dường như đã biết anh định làm gì, thế là cô ngoan ngoãn để Arnold ôm, chờ đợi lần hạ cánh tiếp theo.
Và lần này, nơi hạ cánh là một hồ nước.
Ở thế giới cũ, nghe nói có danh thắng Hồ Bảy Màu kinh điển.
Carol từng được đi xem, quả thực bị chấn động.
Dưới làn nước trong vắt có bóng cây phản chiếu, nhưng bản thân nước hồ lại mang những màu sắc khác nhau...
Lúc này, mặt hồ trước mắt cũng hiện lên những sắc màu khác biệt.
Không —— nó còn kỳ diệu hơn thế giới cũ, bởi vì màu sắc của nước hồ ở đây đang chuyển động.
"Đây là Hồ Cầu Vồng. Nghe nói vào một thời đại nào đó, máu của một con rồng giỏi về sắc thái đã rơi xuống đây, nên cô nhìn cá ở đây xem."
Anh ôm Carol đi tới bên hồ. Carol nhìn thấy những con cá bơi lội trong làn nước đầy màu sắc, chúng cũng mang trên mình những lớp vảy rực rỡ khác nhau.
"Nếu chúng ta định cư ở đây, khí hậu nơi này dễ chịu, hơn nữa nghe nói uống nước hồ này có thể giúp cơ thể cường hóa ở mức độ nhất định, dù với tôi thì không có ý nghĩa lắm. Lúc rảnh rỗi có thể câu cá, bên kia là rừng rậm, thỉnh thoảng cũng có thợ săn trong làng tới đây, cũng không coi là không ai giao lưu. Cô thấy nơi này dùng để định cư thế nào?"
Vì vừa rồi cô chê cao nguyên màu sắc quá đơn điệu, nên anh đưa cô đến nơi có màu sắc cực kỳ phong phú này, hơn nữa còn cân nhắc đến các yếu tố khác...
"Nhưng so với thị trấn thì ở đây vẫn thiếu hơi người, ở lâu những chỗ này chắc chắn sẽ thành kẻ lập dị mất."
Arnold cười nhẹ, dường như anh đã đoán trước Carol sẽ nói vậy.
Anh lại một lần nữa đưa Carol bay lên trời, lao về một hướng khác.
Lại qua một khoảng thời gian, lúc này trời đã gần hoàng hôn, họ hạ cánh lần nữa.
Lần này, đập vào mắt Carol là đủ loại thực vật.
Giống như một đồn điền khổng lồ.
Những loại trái cây, rau củ quen thuộc và lạ lẫm —— cũng là những loài thực vật giàu màu sắc —— không, đồ vật ở đây còn quái dị hơn.
"Họa Đô Zhuo'an. Đương nhiên, đây là một ngôi làng thuộc quyền quản lý của Zhuo'an. Cô không phát hiện sao, người dân ở đây dù là trồng rau cũng đang vẽ tranh đấy?"
Carol cuối cùng cũng hiểu, những thực vật màu sắc phong phú mà cô nhìn thấy —— không phải được trồng tùy tiện, mà bản thân người trồng đang dùng những thứ này để vẽ tranh.
"Bức tranh này vẽ cái gì vậy?"
"Muốn bay lên trời xem thử không?"
"... Thôi khỏi. Tôi biết anh định nói gì rồi, Arnold. Nơi này gần thành phố, ở đây có thể làm bất cứ điều gì tôi muốn, thậm chí nơi này còn có bầu không khí nghệ thuật đậm đặc mà tôi thích. Hội họa thường liên quan đến âm nhạc, mà người ở đây đa phần đều có sở thích giống tôi, nơi này cũng tuyệt đối không thiếu những câu chuyện —— đồng thời, nó còn thỏa mãn lý tưởng ẩn cư điền viên của anh. Đúng không?"
"Đúng là như vậy."
Carol bất lực nhìn anh một cái: "Nếu tôi nói tôi thích âm nhạc chứ không phải hội họa, có phải anh còn định đưa tôi đến những nơi như Kinh đô Âm nhạc không?"
Arnold lại lắc đầu: "Kinh đô Âm nhạc sau này cô sẽ đi, chẳng phải họ đã mời cô rồi sao?"
Là Thành Haranu!
Carol nhận ra điểm này, cô yếu ớt đấm nhẹ vào người Arnold hai cái, rồi hỏi đầy ẩn ý: "Vậy nên, anh đưa tôi đi chứng kiến những cảnh sắc này, chẳng phải là muốn phá hỏng chuyến mạo hiểm tương lai của tôi sao? Nếu tôi tự mình đến những nơi này, chắc chắn vẫn sẽ có những cảm nhận khác biệt."
Đối với kiểu nói chuyện rõ ràng là gây sự này, Arnold không hề bất ngờ, anh vẫn ôn hòa nhìn Carol.
Sau đó gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với cách nói của cô.
"Tôi muốn nói với cô rằng, tôi đã từng đi qua vô số nơi. Những nơi này thực ra tôi đều đã đặt chân đến, có nơi đi cùng thành viên trong đội, có nơi tôi đi một mình. Bất kể nơi lý tưởng nhất trong lòng cô là ở đâu, tôi đều có thể tìm thấy vị trí khiến cô hài lòng. Vì vậy, hãy làm người phụ nữ của tôi đi, Carol."
Carol nghiến răng, người đàn ông này cứ như miếng cao dán da chó bám riết không buông, mà hành động lúc này lại quá đỗi cường thế.
Nếu thực sự cường thế như vậy, nếu thực sự muốn cô làm người phụ nữ của anh, thì cứ ném thẳng cô lên giường mà làm chuyện đó đi chứ!
Anh ta lại cứ tỏ ra lịch thiệp ở những chỗ thế này.
Chẳng lẽ —— chẳng lẽ anh ta nhất định phải đợi cô chủ động leo lên giường anh ta sao?!
Thiếu nữ nghiến răng nghiến lợi nói: "Chi bằng anh đưa tôi đi xem xem rốt cuộc anh còn chuẩn bị những chỗ nào nữa?"
"Được thôi!"
Arnold lại một lần nữa ôm thiếu nữ bay lên trời.
Trong khoảnh khắc bay lên, cô nhìn thấy bức tranh được tạo nên từ thực vật dưới đất, đó là hình ảnh một đôi nam nữ đang nhẹ nhàng hôn nhau.
Người đàn ông này! Trong đầu toàn là toan tính!
Thế là họ lại đi đến vài nơi nữa.
Một bãi biển tên là "Bờ biển Bochili", cát ở đó tơi xốp và mịn màng, mặt biển dưới ánh hoàng hôn đỏ rực.
Arnold nói ở đây có biển, có thể ăn hải sản mỗi bữa, với tay nghề và khả năng kháng độc của Carol, không có mỹ vị nào là không thể nếm thử, mà trong biển cũng chẳng có thứ gì Arnold không đánh lại.
Sau khi màn đêm buông xuống, họ lại đến thành phố có tên "Dạ Đô Knight".
Carol chưa từng nghĩ ban đêm ở thế giới này cũng có thể phồn hoa đến thế, cô còn tưởng thế giới này đến tối mọi người vì hạn chế giải trí nên chỉ có thể làm chuyện người lớn, nếu không thì chỉ có đi ngủ.
Mà Arnold cũng nói, thành phố này có nhiều nơi mà Carol trước đây luôn muốn đến nhất.
Phải nói là Carol thực sự có chút rung động.
Sau đó, họ đi đến hết nơi này đến nơi khác, từ sa mạc Gobi, đến rừng núi có ruộng bậc thang, đến miệng núi lửa, rồi đủ loại thành phố mang đậm bản sắc...
"Đủ rồi."
Carol cuối cùng cũng hô dừng.
Cô túm lấy cổ áo Arnold: "Rốt cuộc anh đã chuẩn bị bao nhiêu chỗ?"
"Cho đến khi em chán ghét du lịch thì thôi, tôi có thể đưa em đến những nơi khác nhau và đặc sắc." Arnold trả lời như vậy.
Ánh mắt anh vẫn như trước, chân thành và không thể lay chuyển.
Người đàn ông này kiệt xuất và ưu tú biết bao?
Người đàn ông này thâm tình và chung thủy đến nhường nào, và ánh mắt của người đàn ông này luôn đặt lên người cô.
"Chúng ta đã xem rất nhiều rồi, Carol."
Arnold cuối cùng cũng hạ cánh.
Lần này, xung quanh trống không.
Arnold cười nói với Carol: "Carol, ngẩng đầu lên xem."
Carol bèn ngẩng đầu lên.
Cô nhìn thấy bầu trời sao bao la.
Bầu trời sao ở thế giới này Carol đã ngắm không ít, ít nhất thì bầu trời sao ở thế giới này đẹp hơn nhiều so với thế giới cũ, vì không có ô nhiễm gì.
Chỉ cần thời tiết tốt, bầu trời sao thường rất đẹp.
Nhưng cô vẫn cảm thấy chấn động.
Tại vị trí này lúc này, bầu trời sao dường như trong tầm tay, dường như chỉ cần vươn tay ra là có thể thực sự chạm vào từng ngôi sao sáng lấp lánh trôi nổi trên bầu trời.
Cô si mê ngắm nhìn bầu trời.
"Tôi gọi nơi này là Đài Ngắm Sao, thực ra nó thuộc lãnh thổ Ma tộc rồi, là nơi tôi phát hiện trong lúc mạo hiểm, chưa từng nói với ai. Tôi luôn cảm thấy ở đây có thể tìm được sự bình yên."
Dải ngân hà rợp trời phản chiếu trong đồng tử Carol, cô nhìn bầu trời sao, và bầu trời sao cũng tô điểm cho đôi mắt cô.
Trước đây Arnold luôn cảm thấy ngắm nhìn bầu trời sao này có thể khiến anh bình yên, còn bây giờ, Carol đang ở đây, bầu trời sao mang lại sự bình yên này vì thế mà trở nên tốt đẹp hơn.
Rất lâu sau, Carol mới lưu luyến thu hồi tầm mắt, cô ngồi bệt xuống đất như thể nhận thua, Arnold cũng ngồi xuống cùng cô.
"Arnold, tôi thực sự tốt đến thế sao?"
"Thành thật mà nói, em cũng không hẳn là tốt lắm. Như chính em cũng biết, nếu nói về dung mạo, Helen hiện tại, Thánh nữ đương đại, đều đẹp hơn. Nếu phải so sánh, Karin, Cassipero và cả Melissa cũng chẳng hề kém cạnh. Nếu là nói về vóc dáng lại thì càng không so được."
"Thế mà anh còn theo đuổi tôi dai dẳng vậy?!" Carol bực dọc nói, "Người ta xinh đẹp, hết lòng vì anh, anh lại cứ nhìn chằm chằm tôi, anh có thấy có lỗi với họ không?"
"Tôi đương nhiên không có lỗi với họ, tôi đều đã từ chối họ rõ ràng rồi. Nói cho cùng, chẳng phải do Carol em cứ ở bên cạnh cổ vũ động viên họ sao, nếu không họ đã bỏ cuộc từ lâu rồi."
Cái này —— cái này Carol thực sự không biết phản bác thế nào, vì Arnold nói có vẻ là sự thật.
Đúng là cô cứ ở bên cạnh cổ vũ các cô gái, nhưng chẳng phải vì sự an toàn của bản thân sao?
Nếu không phải Arnold có mưu đồ bất chính với cô, cô có làm thế không?
Ban đầu cô còn vì bất bình thay cho Arnold mới hành động cơ mà.
"Nếu nói về tính cách, em càng không được tính là tốt, thích chém gió, thích thể hiện trước mặt người khác, có tâm địa xấu, đôi khi còn rất bạo lực."
Carol trợn tròn mắt, cảm giác lương tâm mình đem cho chó ăn rồi, loại lời này Arnold cũng nói ra được?
Anh còn mặt mũi nói thích tôi? Đồ khốn.
Nhìn thế này, anh đúng là một tên khổ dâm máu M!
"Nếu nói về thực lực, thì càng không cần bàn, có thể em dùng cả đời cũng không đuổi kịp thực lực của tôi."
"..."
Carol không muốn nói chuyện nữa.
Tôi đây đi ngắm cảnh cùng anh cả ngày, anh lại nói cái này?
Lúc này chẳng phải anh nên dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ tôi ngủ với anh ở đây để gạo nấu thành cơm sao?
Rõ ràng lúc mới đến đây bầu không khí rất tuyệt mà...
"Nhưng, tất cả đều rất đáng yêu, Carol."
Thu hồi lời nói trước.
Người đàn ông này chính là đang dùng lời ngon tiếng ngọt.
Anh dùng ánh mắt chân thành vô cùng nhìn Carol: "Tất cả những điều đó, dù là ngoại hình hay vóc dáng, dù là tính cách hay thực lực của em, tất cả mọi thứ thuộc về em!
—— Tôi đều thấy đáng yêu!
"Tôi đều cảm thấy em đáng yêu khiến người ta muốn che chở, giống như đi trên đường nhìn thấy bông hoa đẹp đẽ, nảy sinh ham muốn chiếm làm của riêng. Nguyện vọng của tôi ích kỷ như thế! Suy nghĩ của tôi hạn hẹp như thế! Tình yêu của tôi nhiệt liệt như thế! Carol, anh thích em! Cho dù ôm ấp thứ tình cảm dơ bẩn, cho dù tình yêu của anh chẳng được gọi là thần thánh gì cả. Anh cũng muốn nói với em rằng, anh thích en, muốn em trở thành người phụ nữ của anh!"
Anh tỏ tình mãnh liệt như vậy.
Dùng tư thái chưa từng thất thố trước mặt Carol, anh tỏ tình kịch liệt với cô.
Anh như đang nói.
"Nhìn xem! Người đàn ông trước mắt thích em đến nhường nào! Cả đời này sẽ không có ai thích em như anh ta nữa đâu!"
Những âm thanh như vậy liên tục vang lên trong đầu Carol, cô gần như không thể kiểm soát ý chí của mình, khiến cô suýt chút nữa mở miệng nói "Em đồng ý".
Nhưng cô không thể đồng ý.
Giống như Arnold đã nghĩ, Carol sẽ không từ bỏ lý tưởng của mình, Carol sẽ không từ bỏ tất cả những gì cô từng theo đuổi trong quá khứ.
Điểm này, đêm qua Arnold đã nhận ra, vì thế, không đợi Carol nói lời từ chối, anh đã tiếp lời: "Vì vậy, Carol, anh sẽ luôn đi du lịch cùng em, sẽ cùng em đi qua tất cả những nơi em muốn đến. Em muốn viết Nhật ký người sành ăn, thì anh sẽ viết Nhật ký khảo sát của nhà lữ hành. Anh sẽ ghi lại từng nơi chúng ta đi qua, đợi đến khi em thực sự mệt mỏi, thực sự định dừng lại, chúng ta sẽ mở nhật ký ra xem em rốt cuộc muốn sống ở đâu, rốt cuộc muốn sống cuộc sống như thế nào."
.
Lời từ chối định nói ra đã bị đánh tan.
Đầu óc Carol như biến thành hồ dán, cô phải tổ chức ngôn ngữ thế nào để phản bác Arnold đây?
Cô phải làm sao để từ chối Arnold kiên định hơn đây?
Mình thực sự nên từ chối anh ấy sao?
Anh ấy đã nói đến mức này rồi, anh ấy sẵn sàng vì mình mà thay đổi nguyện vọng của bản thân...
Không!
Anh không thay đổi nguyện vọng, nhưng anh ấy sẵn sàng chịu đựng nỗi đau nguyện vọng không thể thực hiện vì mình.
Người đàn ông này...
"Hành trình này, có thể sẽ rất dài đấy."
"Anh biết."
"Hiện giờ tôi là sứ đồ của Đọa Lạc Quân Vương, không chừng anh già chết rồi tôi vẫn chưa muốn dừng lại đâu."
"Anh biết."
"Dù cho đến lúc đó tôi dừng lại, người tôi muốn ở bên cạnh chưa chắc đã là anh."
"Điều này anh không đồng ý, người đó bắt buộc phải là anh. Nếu không phải là anh, thì anh sẽ dùng vũ lực để khiến người đó biến thành mình."
Những lời nói kiên định nhưng lại ngang ngược vô lý của Arnold dội mạnh lại vào trái tim Carol.
Thời gian trước, cô cảm giác như mình bị Arnold nhắm hạ, và đến giờ, Arnold cuối cùng cũng buông dây cung đang căng cứng ấy ra.
Sau khi dứt khoát với Cung thủ Cassipero, anh cuối cùng đã bắn ra mũi tên tình ái, với tốc độ cực nhanh mà mắt Carol không thể nhìn rõ, nhắm thẳng vào trái tim Carol.
Cú va chạm mãnh liệt khiến bức tường phòng ngự trong tim Carol xuất hiện những vết nứt, cô gần như không thể duy trì nét mặt của mình.
"Tôi... kiếp trước tôi là đàn ông, hơn nữa, điều tôi chưa nói với anh là, tôi vốn dĩ không phải người của thế giới này."
"Như vậy lại càng đáng yêu, càng tốt hơn. Như em đã nói, lữ khách dị giới, thiết lập này chẳng phải rất ngầu sao? Đây là lĩnh vực mà những người như anh vĩnh viễn không thể chạm tới, Carol. Vì vậy, hãy tự hào vì em từng là đàn ông, tự hào vì em là lữ khách dị giới, tất cả những điều đó đều là những phần của em mà anh yêu say đắm. Anh sẽ bảo vệ em, bảo vệ bí mật của em!"
Xong rồi.
Carol dường như nghe thấy tiếng bức tường phòng ngự vỡ vụn trong tim mình.
Và rồi, mũi tên mang tên tình yêu xuyên thẳng qua trái tim Carol.
Thiếu nữ tiến lại gần người đàn ông trước mặt mình, vừa kéo anh hơi cúi xuống, vừa kiễng chân lên.
Cô dùng giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại tràn đầy tình ý nói khi gương mặt ngang hàng với Arnold:
"Đã vậy thì, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, em không biết đâu đấy nhé~"
Cuối cùng, thiếu nữ chủ động trao cho anh một nụ hôn.
5 Bình luận