Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em
Chương 31: Arnold và Karin
0 Bình luận - Độ dài: 2,064 từ - Cập nhật:
Arnold đẩy cửa bước vào.
Đập vào mắt anh là một thiếu nữ với thân hình nóng bỏng, toàn thân bị những dải ruy băng quấn chặt tựa như một món quà, ngay cả đôi mắt cũng bị bịt kín.
Cảnh tượng này khiến Arnold bất giác nhớ lại lần thử hôn Carol, khi ấy cô ấy cũng trong bộ dạng y hệt thế này.
Nên nói là "không hổ danh Carol" sao?
Mà nhắc mới nhớ... cái xúc tu vừa đẩy anh một cái khi nãy, tuyệt đối không phải sức mạnh thực sự của Carol. Chắc chắn là Đọa Lạc Quân Vương đang giở trò.
Nếu không, với khả năng điều khiển xúc tu hiện tại của Carol, làm sao đủ sức đẩy nổi anh?
Nhưng hiện tại, đã bị đẩy vào rồi thì chuyện của Carol tính sau. Điều cần bận tâm lúc này là thiếu nữ với cảm quan nhạy bén tột độ đang ở ngay trước mắt.
Arnold tin chắc dù bị bịt mắt, cô vẫn cảm nhận rõ mọi thứ xung quanh.
Là sát thủ từng vượt qua thử thách của anh, bản lĩnh của "Kiếm Vũ Giả" Karin vốn dĩ kiệt xuất. Thế nhưng lúc này, cô lại chẳng khác nào chú cừu non đang lặng lẽ chờ bị "làm thịt".
Arnold im lặng, chậm rãi bước tới gần Karin.
Là tiếng bước chân của Arnold.
Mỗi người đều có nhịp bước riêng biệt, mà Karin lại ghi nhớ bước chân của Arnold rõ hơn bất cứ ai. Vì vậy, người đang đến gần chắc chắn là anh.
Không chỉ tiếng bước chân, mà cả nhịp thở, tần số tim, cho đến mùi hương phảng phất trong không khí.
Tất cả đều mách bảo cô rằng người tới chính là Arnold.
Nếu đây là mục tiêu ám sát, cô sẽ tuyệt đối tin tưởng bản năng sát thủ của mình. Thế nhưng ngay lúc này, cô lại dao động.
Vừa kỳ vọng vừa căng thẳng, các giác quan của cô trong phút chốc trở nên mơ hồ.
Cô sợ đây chỉ là trò ảo thuật của sư phụ.
Cô sợ người tới không phải là Arnold.
Và sợ cả phản ứng của anh dành cho mình.
Arnold thực sự sẽ thấy hưng phấn khi nhìn mình trong bộ dạng này sao?
Sách lược của sư phụ không phải là đang trêu đùa mình đấy chứ?
Trong tích tắc, đủ loại suy nghĩ lướt qua tâm trí Karin.
Hơi thở trở nên nóng bỏng. Không khí hít vào phổi tựa như nham thạch rực lửa thiêu đốt đường hô hấp, khiến việc hít thở trở nên khó khăn lạ thường. Cô tưởng như mình sắp ngạt thở đến nơi.
Thiếu nữ bắt đầu cựa quậy đầy bất an.
Và rồi.
Arnold ngồi xuống bên giường.
Sự căng thẳng của Karin chạm tới đỉnh điểm.
"Karin, có lẽ chúng ta nên trò chuyện hẳn hoi một chút. Tâm ý tương thông giữa kiếm và kiếm — dường như vẫn chưa được hoàn mỹ cho lắm."
Giọng nói của Arnold truyền vào tai Karin.
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu Karin, khiến cơ thể đang nóng bừng nhanh chóng hạ nhiệt, bộ não cũng lấy lại được chút thanh tỉnh ngắn ngủi.
"Cần tôi giúp cô tháo nó xuống không?" Arnold hỏi tiếp.
"Không... không cần đâu."
Giọng Karin hơi khàn. Có lẽ sự căng thẳng tột độ vừa rồi khiến cổ họng cô nóng rát, đến mức không thể nói năng lưu loát.
Cô vừa thất vọng, lại vừa thấy may mắn. Vừa vui vẻ, lại vừa bi thương.
Arnold không hề thấy phấn khích khi nhìn cô bị tiểu thư Carol "trang trí" thành bộ dạng này.
Hoặc có lẽ anh cũng có chút xao động, nhưng anh vẫn là người đàn ông lương thiện ấy, vẫn luôn giữ vững sơ tâm của mình.
Anh vẫn một lòng chung thủy với Carol — vẫn luôn là hình bóng người yêu lý tưởng trong lòng cô.
Điều này khiến sự căng thẳng tan biến, nhưng nỗi thất vọng lại ùa về như triều dâng.
Sư phụ Carol thật tâm lý khi cho cô đeo dải bịt mắt này.
Nó giúp cô che giấu bộ dạng thảm hại khi rơi lệ vì đau lòng trước mặt Arnold. Chất liệu của dải bịt mắt này có lẽ khá thấm nước.
Vì vậy — cô phải giữ vững giọng nói, đừng để Arnold nhận ra sự bi thương của mình.
Một quãng lặng ngắn ngủi trôi qua, Arnold lên tiếng lần nữa:
"Karin, cô thích tôi phải không?"
Ảo tưởng luôn tươi đẹp.
Nhưng câu hỏi của Arnold đã đập tan mọi sự kiên trì của Karin. Cuối cùng anh cũng trực diện đối mặt với vấn đề này, điều mà trước đây anh luôn chọn cách né tránh.
Hồi còn ở Đội Thảo Ma, lúc Arnold uống rượu với vài mạo hiểm giả, cũng không thiếu những kẻ rỗi hơi đùa giỡn chuyện này.
"Arnold! Thật ghen tị với cậu quá! Ở trong môi trường mỹ nhân vây quanh thế kia, tôi nghe nói bọn họ đều thích cậu đấy!"
Một gã mạo hiểm giả từng say khướt đã nói như vậy ngay trước mặt các cô.
Karin chắc chắn rằng khi đó tai của ai nấy đều dựng đứng lên để nghe ngóng.
Nhưng Arnold lúc ấy dù có chút hơi men vẫn trả lời cực kỳ tỉnh táo: "Làm sao có thể chứ, họ đều là những người rất ưu tú, sao có thể thích tôi được. Các anh nghĩ nhiều quá rồi, tôi đâu có đẹp trai gì cho cam."
Đó chính là câu trả lời của Arnold.
Anh không đối diện trực tiếp với vấn đề. Lúc đó họ nghĩ hẳn là Arnold không muốn làm tổn thương tình cảm giữa các thành viên trong đội nên mới không nói ra người mình thích.
Nhưng họ đã lầm.
Bởi vì bây giờ Arnold có thể thẳng thắn nói ra.
Có lẽ vì sau khi gặp Carol, anh đã thay đổi. Hoặc cuối cùng anh cũng có thể thản nhiên cắt đứt mối quan hệ với họ.
Thực ra anh đã sớm nói lời từ biệt với họ tại thị trấn nơi anh gặp Carol và Lucy rồi.
Còn họ hiện tại chẳng qua là những người bạn mới quen lại với Arnold, xây dựng một đoạn tình bạn mới coi như cũng ổn. Tình bạn của họ chưa sâu đậm đến mức phải sợ đối phương bị tổn thương.
Nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Cô dùng ý chí sắt đá của một sát thủ để ngoan cường kìm nén, cố gắng tách biệt cảm xúc để tiếng khóc không quá rõ ràng.
Cô nói chuyện như một đứa trẻ đang tập đọc, ngắc ngứ từng chữ, như thể đang cố nhận diện mặt chữ tiếp theo.
"Phải... tôi thích anh... Arnold."
Thật là một lời tỏ tình vụng về. Không có bầu không khí lãng mạn, cũng chẳng có lời đường mật làm tan chảy lòng người.
Cô thốt ra những lời ấy trong tiếng nấc nghẹn.
Câu nói này đã rút cạn toàn bộ sức lực của Karin.
Arnold là một người rất cố chấp.
Karin cảm nhận được tay anh đặt lên mặt mình.
"Không... Arnold, đừng làm vậy... tôi không cần..."
"..."
Ánh sáng tràn vào mắt.
Arnold đã tháo dải bịt mắt xuống. Biểu cảm nghiêm nghị của anh in sâu vào đồng tử cô.
Gương mặt không quá đẹp trai này, trong mắt Karin lại là tuyệt vời nhất.
Chính Arnold là người đã xóa sổ gia tộc sát thủ dơ bẩn của cô.
Chính Arnold là người đã đưa cô ra khỏi bóng tối, giúp cô có đủ dũng khí đối mặt với ánh sáng.
Lúc này anh cũng làm điều tương tự. Biểu cảm khi dùng một kiếm trọng thương rồi tiêu diệt gia tộc cô cũng y hệt lúc này.
Anh rất nghiêm túc.
Nghiêm túc vô cùng. Anh trân trọng tình cảm của cô như thế đấy.
Đối với cô, đây là biểu cảm đẹp trai nhất, là khoảnh khắc cô sẽ khắc cốt ghi tâm —
Rốt cuộc, cô vẫn bật khóc nức nở ngay trước mặt Arnold.
Vùng khỏi những dải ruy băng mà Carol quấn quanh người, cô nhào tới ôm chặt lấy Arnold.
Anh đã từ chối cô. Vậy nên — hãy để cô ôm một cái... chỉ cần một cái thôi, rồi cô sẽ có thể...
Tay Arnold khựng lại giữa không trung, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn hạ xuống.
Thực ra, anh thừa biết ngoài cửa có ba thiếu nữ đang áp sát vào nghe ngóng động tĩnh.
Rõ ràng là do tên đầu sỏ gây ra chuyện này kêu gọi.
... Thích nghe thì cứ nghe đi.
Karin ôm anh thút thít, khóc từng tiếng nhỏ.
Vị sát thủ mạnh mẽ này vốn giết người không chớp mắt, khi ám sát chưa từng do dự, không gì có thể khiến cô dao động.
Nhưng cô lại là kẻ vụng về trong tình cảm. Vụng về đến mức không biết bày tỏ ra sao, không biết đối mặt người mình yêu thế nào, nên mới cảm thấy mịt mờ đến thế.
Tuy vậy, cô lại rất trung thành với cảm xúc của mình.
Vì ghen tị mà đồng ý xua đuổi người mình yêu, nhưng lại vì yêu mà không ngại dặm trường đuổi theo đến tận đây.
Lại vì thích mà sẵn lòng liều mạng bảo vệ người mà anh yêu, thậm chí còn đi theo thiếu nữ kia gọi một tiếng "sư phụ".
Cô là sát thủ. Một kẻ mang trên mình vết nhơ của việc tước đoạt mạng sống.
Nhưng cô lại sở hữu một nội tâm thuần khiết đến vậy. Luôn tiến thẳng về phía mục tiêu — cô thực sự là một người đầy sức hút.
Ngay cả Arnold cũng thấy động lòng.
Nói Karin không đẹp, hay bảo một người đàn ông như Arnold không hề xao động trước cảnh tượng này thì quả là dối trá.
Đúng hơn là, cơ thể anh đang phản ứng một cách vô cùng thành thật.
Nhưng chính vì vậy — mới càng không được.
Chính vì Karin là người phụ nữ đầy sức hút, anh mới càng phải từ chối cô. Anh muốn giữ vững sự chung thủy dành cho Carol.
Có người nghĩ rằng tình yêu vĩ đại phải chịu được thử thách, dù bên cạnh có muôn vàn mỹ nhân vẫn sắc son như thuở ban đầu.
Arnold thực ra không mấy đồng tình quan điểm đó.
Anh tin chắc mình sẽ mãi yêu Carol, nhưng anh cũng không tán thành việc để một người như Karin cứ mãi ôm lòng ngưỡng mộ mình.
Cái gọi là phòng vi đỗ tiệm, cái gọi là... thực ra không có nhiều lý do đến thế.
Arnold tự giễu. Anh việc gì phải tìm cho mình nhiều cái cớ như vậy. Carol từng là đàn ông, nên cô ấy chắc chắn hiểu lý do anh làm thế.
Khi tiếng thút thít của Karin nhỏ dần, thiếu nữ đã bình tĩnh lại, Arnold mới cười khổ nói:
"Karin, cô ngồi dậy được chưa? Tôi thấy — ừm, hơi khó chịu."
Lúc này Karin mới cảm nhận được có thứ gì đó đang chống vào mình...
...
"Hả?"
Cô nhanh chóng nhận ra đó là gì, cái gọi là "khó chịu" của Arnold...
...
Cô hỏi một câu y hệt Carol:
"Cần tôi giúp anh giải quyết không?"
"... Đây cũng là do Carol dạy sao?"
Arnold khá tuyệt tình khi gỡ Karin ra khỏi người mình, sau đó đi về phía cửa.
Anh nghe thấy tiếng bước chân loạn xạ bên ngoài.
Trong chớp mắt, anh đã xuất hiện bên ngoài phòng, tóm lấy gã thi sĩ lang thang còn chưa kịp ngồi lại vào ghế.
"Hì hì... Cái đó, anh Arnold, không biết anh túm lấy một thi sĩ lang thang đáng yêu và vô tội như tôi làm gì nhỉ?"
Arnold trực tiếp thi triển "Cường Thủ Liệt Lô". Lúc này anh chẳng còn tâm trí đâu mà muốn hôn Carol nữa.
"Á!!! Arnold giết người rồi! Cứu mạng với!!!"
0 Bình luận