Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em

Chương 18: Thay đổi

Chương 18: Thay đổi

Gần khu vực được gọi là Tổ Đình, dưới tán một đại thụ chọc trời là một ngôi nhà cây rộng lớn đến khó tin.

Không gian bên trong được chia thành năm phòng ngủ và một đại sảnh thênh thang, nơi các thành viên của đội Nguyệt Ảnh đang tụ tập.

"Munihani, chị hiểu vì sao em không muốn về nhà. Nhưng hai ngày trước cha em có gửi thư, nhắn chị bảo em phải về một chuyến."

Người vừa lên tiếng với giọng điệu đầy bất lực chính là Bonaqina, đội trưởng của đội Nguyệt Ảnh.

Cô nhìn về phía thành viên còn lại — Munihani: "Chuyện em cãi nhau tay đôi với cha vì dẫn Arnold về nhà cũng đã hai ba năm rồi. Lẽ nào người một nhà lại cứ muốn đoạn tuyệt quan hệ, đến chết không nhìn mặt nhau chỉ vì chuyện đó sao?"

Với tư cách là một Tinh linh trưởng thành và chín chắn, Bonaqina rất muốn Munihani và cha cô hòa giải.

Năm đó khi Munihani đưa Arnold về bộ tộc Tinh linh, cả đội vốn không hề hay biết gì.

Nếu biết trước, ít nhất họ đã không để mọi chuyện tồi tệ đến mức không thể vãn hồi như thế này...

Xét về địa vị, Munihani vốn cao quý hơn hẳn.

Gia tộc cô có tiếng nói cực lớn trong tộc Tinh linh, thuộc dòng dõi lâu đời chuyên tâm phụng sự Sinh Mệnh Cổ Thụ.

Chính vì lẽ đó, cha cô tuyệt đối không chấp nhận việc con gái rượu kết đôi với nhân loại.

Hậu quả là khi Munihani dẫn Arnold về Tổ Đình, một mâu thuẫn khủng khiếp đã bùng nổ.

Về điểm này, Bonaqina hoàn toàn có thể thấu hiểu.

Dù xuất thân ban đầu không cao sang, nhưng nhờ đạt đến cấp độ Anh hùng, địa vị của cô tự nhiên cũng "nước lên thuyền lên".

Với những người ở đẳng cấp như cô, việc muốn kết hôn với ai không còn là vấn đề, bởi chẳng ai đủ tư cách ngăn cản nữa.

Munihani trong hai năm qua cũng đã nỗ lực hết mình và chạm tới ngưỡng cấp Chiến binh.

"Với thực lực hiện tại của em, dù cha em muốn cấm cản cũng không được nữa. Vậy nên em hoàn toàn có thể đường hoàng chính chính làm hòa với ông ấy," Bonaqina chân thành khuyên nhủ.

Munihani kiên nhẫn nghe đội trưởng nói hết câu.

Cô biết những lời này đều xuất phát từ ý tốt, còn chuyện giữa cô và cha thì vốn ai ai cũng biết cả rồi: "Cha em nghĩ gì không quan trọng, quan trọng là việc chúng ta sắp làm. Đội trưởng, chị định giúp quý cô Cassipero đoạt lấy Giọt Sương Sinh Mệnh, lúc đó chắc chắn sẽ phải đối đầu với cha em."

"...Xin lỗi em," Bonaqina đành thở dài.

Munihani thản nhiên xua tay: "Trong đầu cha em chỉ có tộc Tinh linh và Sinh Mệnh Cổ Thụ. Nhưng ông ấy lại không nhận ra rằng, dù là Tinh linh, nhân loại hay người lùn... tất cả đều đi chung một con thuyền chống lại Ma tộc. Nếu không diệt được Ma vương, thì ngay cả Sinh Mệnh Cổ Thụ sớm muộn cũng thành củi khô. Lúc đấy lấy gì để bảo vệ tộc Tinh linh đây?"

Đôi mắt cô lóe lên tia sáng kiên định: "Đại nghiệp thảo phạt Ma vương, ban đầu em cứ ngỡ phải do đội Thảo Ma thực hiện, nào ngờ họ lại tan rã. Chúng ta hoàn toàn có khả năng đoạt lấy vinh quang đó, đội trưởng ạ. Vì mục tiêu này, dù có phải trở thành kẻ thù của cha, em cũng chẳng nề hà!"

Ý chí của Munihani vô cùng mãnh liệt.

Năm đó cô rời bỏ khu rừng để trở thành mạo hiểm giả, chính là vì không muốn chấp nhận cái kiếp cả đời chôn chân canh giữ Sinh Mệnh Cổ Thụ theo ý cha.

Giờ đây, cô chỉ còn cách đại nghiệp cao cả nhất vài bước chân nữa thôi.

Chỉ cần mời được Dũng sĩ gia nhập đội, chỉ cần tiêu diệt được Ma vương!

Họ sẽ trở thành những huyền thoại vĩ đại nhất thời đại này!

Đến lúc đó, ngay cả cha cô cũng buộc phải cúi đầu thừa nhận sự vĩ đại của con gái mình!

Đúng lúc này, tiếng gõ tay xuống mặt bàn vang lên, thu hút sự chú ý của cả nhóm.

Đó là Mahalia, nữ cung thủ nhân tộc của đội Nguyệt Ảnh: "Chiêu mộ Cassipero không phải chuyện dễ dàng đâu. Tôi nghe nói gần đây Arnold cũng không chịu ngồi yên, tin tức bên phía nhân loại nhiễu loạn cả lên... Nhưng các cô phải nhanh cái chân lên, tôi chỉ có thể ở lại đây tối đa một năm nữa thôi — tôi phải về quê lấy chồng rồi."

"Mahalia!" Một thành viên tộc Điểu nhân bên cạnh lao tới ôm chầm lấy cô, "Không kết hôn được không? Cô xem, dù tôi không cưới cũng có thể đẻ trứng cho cô mà!"

"Nhưng trứng của cô không nở được, chỉ tổ làm bữa sáng cho mọi người thôi," Mahalia đáp, mặt không đổi sắc. "Chuyện này không liên quan tới các cô, ngay từ khi mới gia nhập tôi đã nói rõ rồi. Tôi chỉ đang thực hiện lời hứa của mình, dù là với các cô hay với anh ấy."

Cái tên "anh ấy" trong miệng cô vẫn là một ẩn số đối với các thành viên khác.

Lúc này, đôi mắt cô cũng tràn đầy ý chí chiến đấu: "Tôi đã là mạo hiểm giả cấp Chiến binh. Không dám chắc có thể thăng lên cấp Anh hùng hay không, nhưng nếu như vậy mà vẫn không đánh bại được anh ta... thì tôi đành chấp nhận làm vợ anh ta vậy."

Bonaqina bẻ khớp tay răng rắc: "Đã bảo rồi, cứ để tôi đi ám sát gã đó cho! Hắn tên là Hoàng tử Đa Tình đúng không? Nghe đồn hắn đã làm hại đời không biết bao nhiêu cô gái rồi."

"Đừng đi, tôi sợ cô cũng sẽ bị hắn hớp hồn đấy," Mahalia thẳng thừng đáp. "Hoàng tử Đa Tình mạnh đến mức nào không ai rõ, thân phận thực sự của anh ta cũng là một dấu hỏi lớn, biết đâu lại là một mạo hiểm giả hùng mạnh nào đó mà chúng ta quen biết..."

Giữa đám đông ồn ào, Kalumalu - một Tinh linh nãy giờ vẫn im lặng - đột nhiên lên tiếng: "Có biến."

Tất cả lập tức cảnh giác cao độ.

Ngôi nhà cây bỗng chốc im phăng phắc, bất kỳ tiếng động nhỏ nào cũng không thể lọt qua tai các thành viên tinh nhuệ của đội Nguyệt Ảnh.

"Đằng kia!" Bonaqina là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường.

Cô khựng lại, nhìn về hướng phát ra tiếng động với vẻ khó tin: "Đó... là cái gì?"

...

"Bùm bùm chíu~ Chát chát chát~ Tùng xèng tùng xèng~" Carol vừa đi vừa nhảy nhót với những động tác kỳ quặc.

Cô nàng luôn có cách để tự mua vui cho bản thân; dù có bị ném vào xó xỉnh nào, cô vẫn có thể tự biên tự diễn không ngừng nghỉ.

Dạo gần đây Alabala học được khối món tủ từ Carol.

Cô nàng cảm thấy chuyến đi này đúng là quyết định sáng suốt nhất đời.

Đúng lúc đó, cô nhìn thấy một thứ.

Ngay khoảnh khắc cô nhận ra sự hiện diện đó, một thực thể mạnh mẽ hơn — Anh hùng diệt rồng Arnold — đã ra tay.

Cự kiếm rút ra nhanh như chớp, chém đôi vật thể lạ đang lao tới.

Lúc này, Carol và Ramura mới kịp phản ứng.

"Đây là...!"

Carol nhìn thấy vật thể bị Arnold chém đứt đang tỏa ra một làn hắc khí, sau đó hiện nguyên hình là một con dơi bị xẻ làm đôi.

"Ma cà rồng?!"

Nhìn thấy dơi, người ta rất dễ liên tưởng đến ma cà rồng.

Trong những khu rừng nguyên sinh của tộc Tinh linh, việc có dơi là chuyện hết sức bình thường, trong các hang động số lượng có khi còn nhiều vô kể.

Tuy nhiên, sự xuất hiện quái dị mang theo hắc khí như thế này chỉ có thể khiến người ta nghĩ đến loài sinh vật hút máu kia.

Cô quay sang Ramura ngay lập tức: "Là Huyết Tổ à? Hắn ta dùng sức mạnh, hay là lũ dơi này ngửi thấy mùi cô? Hay là... ở đây còn con ma cà rồng nào khác?"

Bị ánh mắt Carol dán chặt, Ramura thoáng thấy sợ hãi.

Nhưng cô nhanh chóng nén lại nỗi sợ.

Làm gì có chuyện một vương tộc lại bị một thi sĩ lang thang dọa cho xanh mặt chứ?

Cô bình tĩnh đáp: "Không liên quan đến tôi. Có lẽ Huyết Tổ đã phá vỡ phong ấn của Thánh Khí, cán cân đang bị đảo lộn rồi."

Carol thuận tay tung ra một luồng hắc hỏa, thiêu rụi con dơi thành tro bụi: "Arnold, anh có ngửi thấy mùi gì khác không?"

Arnold lắc đầu: "Không, lạ thật. Có khi con dơi này chỉ đi lạc thôi... Nhưng nghĩ theo hướng tích cực thì đây là tin tốt."

"Phải, điều này cho thấy Huyết Tổ, hoặc đám ma cà rồng cũng đang nhắm tới Giọt Sương Sinh Mệnh, và..."

Cô liếc nhìn Alabala vẫn còn đang thất thần.

Có lẽ số phận của những Tinh linh quanh đây lành ít dữ nhiều.

Ít nhất, nếu cô là ma cà rồng, cô chắc chắn sẽ ưu tiên dọn dẹp đám Tinh linh quanh vùng trước, nếu không thì lũ dơi tay sai này sẽ rất dễ bị họ tiêu diệt.

Cô thở dài một tiếng, nhưng rồi lập tức vươn vai, hăng hái hẳn lên: "Dù sao thì dạo này cũng hơi rảnh! Biết đâu lần này đến lượt tôi nhận được sức mạnh ma cà rồng? Một Bá tước ma cà rồng bí ẩn nghe cũng ngầu bá cháy đấy chứ!"

Arnold gãi đầu: "Thế túm lại là...?"

Carol bung đôi cánh đen tuyền: "Hừ hừ! Anh tưởng đôi cánh này chỉ để làm cảnh à! Hai ngày trước tôi đã mở khóa tiềm năng của nó rồi! Giờ là lúc thực chiến!"

Đôi cánh đen kịt vỗ mạnh, chân Carol rời khỏi mặt đất...

"Mệt quá."

Được Arnold bế kiểu công chúa, Carol cảm thấy vô cùng xấu hổ: "Cái này... là lỗi kỹ thuật tí thôi. Cánh hơi bé, cấp độ tôi còn thấp nên thế. Đợi tôi cày cấp thêm tí nữa, đạt đến trình của Helen! Lúc đấy tôi sẽ tự bay vèo vèo cho các người lác mắt!"

Lúc này, cả Alabala và Ramura đều đang dốc toàn lực di chuyển.

Một người dùng ma pháp, một người mượn sức mạnh từ vòng tròn ma thuật để đạt tốc độ xé gió.

Arnold cũng tăng tốc bước chân.

Người nôn nóng nhất rõ ràng là Alabala.

Sau khi nghe Carol và Arnold đưa ra suy đoán, cô thiếu nữ nhút nhát này tỏ ra vô cùng cấp thiết.

Nhìn chung, đây là một cô gái rất lương thiện, cô không thể chịu đựng được việc đồng bào mình gặp họa.

Carol không khỏi cảm thấy cảm thông cho Alabala.

Giang cư mận hay có câu, khi bạn nhìn thấy một con gián, nghĩa là trong bóng tối đã có cả một tổ gián rồi.

Vậy nên, dù họ có vội vã đến mức nào đi nữa, đa phần là sự đã rồi — nói trắng ra, điều cần quan tâm duy nhất lúc này chỉ là khu vực Tổ Đình kia thôi.

Tuy nhiên, thấy Alabala cuống cuồng như vậy, Carol cũng chiều ý đi theo qua vài ngôi làng Tinh linh xem sao.

Nhưng đời không như là mơ, lần này Carol đã đoán trật lất.

Khi họ theo chân Alabala đến một ngôi làng Tinh linh khác...

Nơi đây hoàn toàn bình yên vô sự.

Dân làng chỉ nhìn những vị khách không mời mà đến bằng ánh mắt cảnh giác.

"Hả? Cái quái gì thế này..." Carol cau mày.

Kết quả này dĩ nhiên là tốt, nhưng mà... nó quái dị đến mức rợn người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!