Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em

Chương 23: Dáng vẻ mong đợi

Chương 23: Dáng vẻ mong đợi

“Đừng! Arnold! Cầu xin anh đừng bỏ rơi tôi!”

Ramura choàng tỉnh, nhận ra xung quanh vẫn là màn đêm tĩnh lặng — cô không rõ mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Theo lý thuyết thì phải còn một hai tiếng nữa mới đến thời gian hoạt động của Huyết Tổ.

Và cả ngày hôm sau đều sẽ thuộc về Thổ Chi Thiên Ma Vương Grand.

Đôi má thiếu nữ ửng hồng.

Cô chưa từng nghĩ Arnold lại xuất hiện trong giấc mơ của mình.

Rõ ràng cô đã cố tình tráo đổi thời gian với Grand để tìm cơ hội dùng thân xác này chiếm đoạt Arnold.

Thế nhưng, chỉ vì vài câu nói của anh mà cô lại cảm thấy vui sướng lâng lâng.

Cứ thế ôm chăn lăn lộn trên giường cho đến khi ngủ quên...

Cuối cùng, chính cơn ác mộng thấy anh bỏ rơi mình mới khiến cô bừng tỉnh.

Cô vỗ mạnh vào má, cố gắng giúp bản thân tỉnh táo hơn.

Anh hùng... quả thực đáng sợ.

Trước đây, Ramura vốn chẳng mấy thiện cảm với những mạo hiểm giả cấp Anh hùng.

Trong mắt cô, họ là những kẻ sở hữu năng lực đủ để phá vỡ thế cân bằng nhưng lại hành sự tùy hứng, luôn ưu tiên cảm tính hơn lý trí.

Đối với giới cầm quyền, việc đối đãi với những nhân vật cấp Anh hùng luôn là một bài toán đau đầu.

Sau những chuyện xảy ra với Arnold, sự chán ghét của cô dành cho họ càng sâu sắc hơn.

Thậm chí đôi khi cô còn nảy ra ý nghĩ cực đoan:

Rằng chính những kẻ này mới là nguồn cơn của sự hỗn loạn trên thế giới, cứ tiêu diệt sạch hết thảy thì thiên hạ sẽ thái bình.

Tất nhiên, đó chỉ là ý nghĩ vô lý lúc giận dữ mà thôi.

Nhưng đến hôm nay, cô cuối cùng đã hiểu.

Tại sao họ lại được gọi là Anh hùng.

Tại sao mọi người luôn dùng danh xưng đó để mô tả những nhân vật vĩ đại nhất — đây mới chính là Anh hùng.

Anh hùng diệt rồng Arnold, Anh hùng giả mạo Arnold, những kẻ gánh vác danh hiệu Anh hùng đó...

Ý chí của họ lại có thể kiên định đến mức độ này.

Tâm cảnh của họ lại có thể chạm đến cảnh giới phi phàm như vậy.

Có lẽ, là bởi vì những kẻ như cô trước đây chưa từng hiểu thế nào là Anh hùng.

Dù là cha cô hay chính cô, tất cả đều chưa từng thực sự thấu hiểu những nhân vật này.

Họ cứ ngỡ chỉ cần vinh hoa phú quý là có thể khiến Anh hùng đổi ý.

Hay chỉ cần phân tích lợi ích được mất là có thể lôi kéo họ về phía mình...

Đó là một sai lầm chết người.

Ít nhất, đó không phải là cách để đối phó với những vị Anh hùng.

Khi nhận thức sâu sắc được điều này, trái tim Ramura đã rung động.

Có ai lại không kính trọng một người đàn ông như Arnold chứ?

Thậm chí, cô bắt đầu cảm thấy bất mãn với Carol.

Được một nhân vật Anh hùng như vậy yêu thương, Carol lại muốn đẩy anh ra xa, thậm chí còn gài bẫy cả cô — được lắm!

Ngươi không cần! Vậy thì ta lấy!

Trước khi ngủ, Ramura đã hạ quyết tâm như vậy.

Cô quyết định sẽ thật lòng chinh phục Arnold.

Nếu có một Anh hùng như vậy bên cạnh, ngay cả khi một ngày nào đó cô mất đi tất cả... anh nhất định vẫn sẽ ở bên cô.

Ramura vốn là người luôn thiếu cảm giác an toàn.

Hay nói đúng hơn, sinh ra trong vương tộc, mang trong mình dòng máu có thể bước lên ngai vàng thì chẳng ai có được sự an tâm cả.

Anh chị em của cô có thể dùng đủ mọi thủ đoạn để hất cẳng cô khỏi vị trí người thừa kế.

Từ nhỏ, cô đã phải quan sát tất cả: từ anh em ruột thịt, chú bác cho đến các quan viên trong vương đình...

Người này, kẻ nọ... liệu có ai đang nắm giữ đủ sức mạnh để dấy binh phản loạn?

Hay thậm chí là cha cô, liệu có ngày nào đó ông không hài lòng rồi đem cô giam cầm hay giết chết?

Cô luôn sống trong nỗi sợ hãi tột cùng về những điều đó.

Vì thế cô nỗ lực xử lý chính vụ hơn bất kỳ ai, để trở thành một "Hoàng tử lý tưởng" của vương quốc Người Lùn.

Dù vậy, cô vẫn mất trắng.

Mọi kế hoạch đều do cô và cha — Vua Người Lùn — cùng vạch ra.

Nhưng kết quả cuối cùng lại chỉ mình cô phải gánh chịu.

Cô hiểu rằng với tư cách là vị vua tối cao, cha "không thể sai".

Nhưng điều đó cũng khiến cô vô cùng đau đớn.

Chẳng có ai đáng tin cậy cả.

Nhưng Anh hùng thì khác.

Cô phải thừa nhận rằng khoảnh khắc Arnold giải cứu Oona đã khắc sâu vào tâm trí cô, ám ảnh cô suốt một thời gian dài.

Tại sao, tại sao Anh hùng lại có thể quên mình đến thế?

Tại sao, Anh hùng lại có thể tùy hứng đến mức sẵn sàng đối đầu với cả thế giới?

Tại sao?

Vì thế cô mới tìm đến đây.

Lý do truy đuổi Arnold có thể rất nhiều: để trả thù, để mượn oai hùm của anh, hay chờ thời cơ để Đông Sơn tái khởi...

Nhưng cuối cùng, lý do sâu thẳm nhất vẫn là... cô muốn biết được chân tâm của Anh hùng.

Muốn hiểu thứ tình cảm mà chính cô không thể lý giải.

Cho đến vừa rồi, cô cuối cùng đã hiểu lý do tại sao Anh hùng lại là Anh hùng.

Và thế là — cô nhận thức sâu sắc rằng đây chính là điều mình hằng tìm kiếm.

Nếu Anh hùng sẵn lòng ở bên cạnh, cô sẽ có một "chỗ dựa tuyệt đối".

Không còn những lời xu nịnh, giả tạo hay cố ý lấy lòng — mà là chân tâm của Anh hùng.

Cô có thể thật sự nằm trong lòng anh mà ngủ yên, chẳng cần lo lắng về bất cứ biến cố nào trên thế gian.

Bởi vì anh chắc chắn sẽ bảo vệ cô, ngay cả khi phải chống lại cả thế giới.

Anh hùng! Anh hùng!

"..."

Ngày hôm sau nhanh chóng đến.

Carol nhảy ra khỏi nhà cây của mình.

Thấy Ramura không dậy chuẩn bị bữa sáng, cô không khỏi thất vọng.

Xem ra với vị "Điện hạ" này, việc kiên trì được một ngày đã là giới hạn rồi.

Có lẽ mình cần phải bồi bổ cho cô ta thêm một bát "súp gà cho tâm hồn" nữa chăng?

Đang lúc Carol tính toán như vậy, cô đã nhìn thấy "Ramura".

Tuy nhiên, khí chất toát ra lại hoàn toàn khác hẳn.

Nếu phải nói thì Ramura từng mang thân phận Hoàng tử nên có khí chất cao quý, còn khí chất của Thổ Chi Thiên Ma Vương Grand lại mang nét khác biệt.

So với trước đây, Thổ Chi Thiên Ma Vương thường mang lại cảm giác "coi trời bằng vung".

Nhưng hiện tại, dấu hiệu rõ ràng hơn cả là Grand đang run rẩy đầy sợ hãi khi nhìn thấy Carol.

"... Sao lại là anh ra đây?" Carol đi đến trước mặt Grand đang run cầm cập, nghi hoặc hỏi.

"Chuyện... chuyện này là nội bộ của chúng tôi, không liên quan gì đến cô." Thổ Chi Thiên Ma Vương Grand dù hiện tại rất sợ Carol nhưng vẫn cố cứng miệng, tỏ ý không muốn trả lời.

Thấy đối phương đã không muốn nói, Carol cũng chẳng phải kẻ thích tự chuốc lấy mất mặt, cô gãi đầu:

"Thôi, sao cũng được, đều là chuyện nhỏ. Nhưng tôi cảnh cáo anh một chút nhé ngài Grand, những chuyện anh làm vào ban đêm tốt nhất nên tiết chế lại."

"..."

Grand cứng họng.

Hắn tuy đoán được đám người Carol có thể sẽ phát hiện, nhưng việc đối phương nói thẳng thừng như vậy chẳng khác nào một lời cảnh cáo đanh thép.

Carol tiếp tục: "Tôi tạm thời không muốn gặp Đọa Lạc loli đâu, cứ cảm giác cô ta sẽ cười nhạo tôi. Hy vọng anh đừng ép tôi, được chứ?"

Gần đây Carol thực sự không muốn đối thoại với Đọa Lạc loli.

Chỉ cần nghĩ đến những gì cô ta có thể nói là cô đã thấy không chịu nổi, tốt nhất là tránh mặt.

"Cô! Tôi... tôi sẽ không làm vậy nữa."

Bất kể là ai, sau khi bị Carol hành hạ một lần đều sẽ nảy sinh nỗi sợ hãi ám ảnh.

Cuối cùng Grand đã phải quỳ xuống cầu xin Carol tha thứ, sự tự tin đã bị cô hoàn toàn đánh nát.

Carol khẽ gật đầu ra hiệu đã biết, đồng thời chỉ hai ngón tay vào mắt mình rồi chỉ vào Grand, ý nói "tôi đang theo dõi anh đấy".

Sau đó, cô gõ cửa nhà cây của Alabala, bảo anh xuống phụ chuẩn bị bữa sáng.

Tiếp đó, thiếu nữ lại nhìn về phía phòng của Arnold.

Tối qua tuy đã nói những lời đó với Arnold, nhưng cụ thể thì nên thế nào đây?

Giữa cô và Arnold nên duy trì mối quan hệ ra sao?

Nói là trao đi chân tâm... nhưng chân tâm đâu có dễ lấy ra như vậy?

Con người thường quen dùng đủ loại mặt nạ ngụy trang để đối đãi với thế gian, Thi sĩ lang thang lại càng như thế.

Có lẽ, chỉ khi mượn rượu mới có thể bộc lộ đôi phần...

Chẳng trách các nhà thơ đều nghiện rượu, dù theo Carol đánh giá thì nhiều loại rượu vị "chẳng ra gì", thua xa nước trái cây nguyên chất.

Chẳng phải các Bartender tồn tại là để rượu có thêm hương vị và vẻ ngoài hào nhoáng sao?

Tuy nhiên, rượu có thể làm ý thức con người mờ mịt, từ đó bộc lộ chút chân tâm, có lẽ đó là lý do khiến người ta không thể cưỡng lại được nó.

Thiếu nữ thở dài.

Cô nhận thấy thời tiết trong rừng hôm nay không tốt lắm, chỉ cách mười mấy mét đã bị sương mù bao phủ, không nhìn rõ được gì.

Alabala xoa xoa tay, rõ ràng tiết trời đã bắt đầu lạnh giá.

Thế giới này, ít nhất là trong lãnh địa của tộc Elf, đã bước sang mùa đông.

"Sương mù dày đặc thế này, ma pháp của tôi cũng bị ảnh hưởng đôi chút, phải đợi sương tan mới có thể tiếp tục hành trình." Alabala thành thật nói với Carol.

Carol cố ý hà ra một hơi dài.

Dưới sự nỗ lực của cô, hơi trắng bay xa được mười mấy centimet mới tan đi — cô cảm thấy mình đã lĩnh ngộ được kỹ năng "thổi hơi thành kiếm" trong truyền thuyết rồi.

"Ừm — ăn cơm trước đã, dù sao chuyện ăn uống vẫn là quan trọng nhất. Hỏa nguồn Thủy tổ chắc cũng không ngại củi ướt đâu, vẫn đốt được tuốt."

Điều cô thực sự lo ngại chính là bản thân màn sương này.

Thực ra việc rừng rậm có sương mù cũng là chuyện bình thường.

Nhưng hai hôm trước vừa chạm trán lũ dơi của Ma cà rồng, khiến Carol không khỏi cảnh giác.

Phải biết rằng trong những câu chuyện hư cấu ở thế giới cũ, Ma cà rồng có kỹ năng "sương hóa".

Nghe nói ở trạng thái này, chúng có đặc tính "bất tử", dù rằng sợ gió lớn thổi tan thì nghe hơi phế.

Vừa gặp Ma cà rồng xong lại thấy sương mù, khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung.

Nhưng Carol lại nghĩ, nếu thực sự là Ma cà rồng, Arnold chắc chắn đã ra tay rồi.

Mà nhắc mới nhớ, hôm nay Arnold định dùng bộ dạng gì để đối mặt với mình đây?

Rất nhanh, Carol đã có câu trả lời.

Arnold hôm nay... cởi trần nửa thân trên.

Những khối cơ bắp rắn chắc như vảy rồng lộ rõ mồn một trước mặt các thiếu nữ.

Đồng thời, kiểu tóc của anh cũng được chải chuốt lại, trông vô cùng lãng tử và bay bổng.

Carol há hốc mồm, cô ngẩn người nhìn Arnold.

Alabala và Grand cũng chết lặng y như vậy.

Anh tiến đến trước mặt các thiếu nữ, khẽ vuốt tóc, nở một nụ cười mà anh tự cho là cực kỳ quyến rũ:

"Carol, thời tiết hôm nay... khá tốt nhỉ."

Khi nói câu đó, anh thậm chí còn gồng nhẹ khiến các khối cơ bắp giật lên một cái.

"..."

Anh không nghĩ làm vậy là ngầu đấy chứ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!