Phần 5: Mũi tên công phá trái tim em
Chương 30: Món quà của Carol
0 Bình luận - Độ dài: 2,199 từ - Cập nhật:
Những ngày tiếp theo trôi qua bình lặng hơn Carol tưởng tượng nhiều.
Công việc chính của cả nhóm chỉ là ngồi chờ Giọt Sương Sinh Mệnh thành hình.
Thi thoảng, cô lại lôi Arnold lượn lờ trước mặt Cassipero để trêu tức.
Dù Cassipero hay lẩn trốn, Karin vẫn luôn nhạy bén tóm được đuôi cô ta.
May cho Cassipero là Carol đã bớt "diễn sâu" hơn hẳn so với ngày đầu.
Chính xác hơn thì cô nàng chỉ dừng lại ở mức nắm tay hay buông vài câu đường mật...
Sau vài bận bày trò, Carol cũng đành bỏ cuộc.
Lý do là Karin cứ nấp trong tối rình rập, làm cô chẳng thể nào tự nhiên mà "thi triển" công lực.
Làm lố quá kiểu gì sau đó cũng bị Karin tra hỏi đến cùng, thôi thì thà không làm còn hơn.
Tất nhiên, cô đâu có thực sự muốn hôn Arnold.
Chẳng qua khi Karin xuất hiện, cô mới bừng tỉnh nhận ra hành động trước đó của mình nực cười đến thế nào.
Carol vốn tự cho rằng mình sống thẳng thắn, làm gì cũng không thẹn với lòng, thậm chí làm việc xấu cũng là thuận theo ý muốn, chưa từng biết đến hai chữ hối hận.
Nhưng lần này... cô thấy cắn rứt thật sự.
Miệng thì dõng dạc tuyên bố giúp Karin cưa đổ Arnold, tự xưng sư phụ người ta, kết quả thì sao?
Trước khi đến đây thì định đẩy Arnold cho Cassipero, giữa đường lại định gán cho Ramura, cuối cùng chính mình lại lao vào "thực chiến"...
Da mặt dày như Carol cũng thấy chẳng còn mũi nào nhìn mặt Karin.
Vì thế, dù rất muốn tiếp tục làm cho Cassipero "sụp đổ", cô vẫn quyết định tém tém lại, định làm người tử tế một thời gian — ít nhất là phải đợi lúc không có Karin ở đó mới tính tiếp.
Thế nhưng, đã tiết chế đến mức ấy rồi mà cô vẫn bị Karin càm ràm.
"Rõ ràng nói là để làm tổn thương Cassipero, đâu nhất thiết sư phụ phải đích thân ra tay? Con cũng có thể làm được mà."
Karin lấy lý do đó trách móc Carol.
Dù rất muốn quát lên một câu đầy khí thế kiểu: "Cái đồ nghịch đồ này! Sư phụ nói sao nghe vậy đi!", nhưng thực tế Carol lại rén.
Nếu bị Karin "chỉnh", Arnold chắc chắn sẽ mặc kệ cô.
Carol hiện tại rất sành sỏi trong việc duy trì địa vị cao quý của mình trong tình thế này.
"Ồ? Cô tình nguyện sao? Vậy thì tốt quá rồi. Với tư cách là sư phụ, tôi chắc chắn luôn lo nghĩ cho cô. Việc này không nên chậm trễ, giờ cô đi nắm tay Arnold ngay đi, sau đó hôn anh ta một cái luôn cho nóng."
Rõ ràng, thiếu nữ hay thẹn thùng kia làm gì có gan đó.
Cuối cùng, cô ấy lủi thủi quay về phía Carol, nằm bẹp trên giường với vẻ mặt thất vọng tràn trề:
"Sư phụ, có phải con vô dụng lắm không? Người đã bảo cứ trực tiếp tiến tới là được, vậy mà con cứ nhìn thấy Arnold là tim đập loạn xạ, ngay cả khi đã vào trạng thái ám sát thì vẫn..."
"Si nhi!"
Carol bắt chước giọng điệu của mấy lão trưởng lão trong các môn phái tu tiên:
"Đây chính là tình kiếp của con! Xem ra chỉ có vi sư ra tay mới mong giúp con trảm đoạn tình kiếp này được thôi!"
"Sư phụ! Người định làm gì?!"
Carol nheo mắt, bộ dạng như đã ủ sẵn một kế hoạch hoàn hảo.
Cô nghiêm túc bảo Karin:
"Tiếp theo đây, tôi bảo cô làm gì, cô cứ việc làm theo là được, cứ yên tâm. Lúc đó hãy coi như Arnold không tồn tại, chỉ cần thực hiện đúng chỉ dẫn của tôi. Tôi đảm bảo sẽ giúp cô hạ gục anh ta. Làm sư phụ bấy lâu nay, nếu lần này còn không giúp cô chiếm được Arnold... tôi thề sẽ từ bỏ danh hiệu này luôn!"
"Sư phụ!" Karin vô cùng cảm động, và rồi...
Carol đi tìm Alabala, nhờ dùng ma pháp chế vài món đồ.
Nghe yêu cầu xong, Alabala đỏ bừng cả mặt, nhưng cuối cùng nàng Elf vẫn trung thành thực hiện theo lời nhờ vả của Carol, dùng ma pháp dệt nên đủ loại đồ vật.
Đối với một người yêu thích công việc sản xuất như Alabala, chuyện này dễ như trở bàn tay.
Sau đó, Carol lẻn vào phòng Karin loay hoay một hồi rồi mới sang gõ cửa phòng Arnold.
"Arnold!" Carol gọi lớn.
Dạo này Arnold có vẻ thích đọc sách, dường như đã chán cảnh đao kiếm chém giết.
Thậm chí cả đống bản thảo hỏng của Carol anh cũng mượn về xem, bảo là để "giết thời gian".
"Anh sắp phải tranh đoạt Giọt Sương Sinh Mệnh rồi quyết đấu với Cassipero đến nơi rồi, sao vẫn còn lười chảy thây ra thế này? Đến lúc bị người ta đánh chết tôi không cứu đâu đấy, chắc chắn tôi sẽ chạy thật xa cho coi."
Arnold đặt cuốn sách xuống:
"Trong mấy câu chuyện cô viết, sao đám nhân vật chính này hở ra một tí là lại muốn diệt môn người ta thế?"
"...Như vậy mới đủ 'đã' chứ! Loại tác phẩm này vốn là hư cấu, nên việc quán triệt yếu tố 'sướng' là cực kỳ quan trọng. Chẳng lẽ ngoài đời thực lại có kẻ hở chút là đòi sát hại cả gia đình người khác sao?"
Arnold kiên nhẫn đáp:
"Tác phẩm này của cô chắc chắn sẽ bị liệt vào sách cấm, vì số người có khả năng làm được chuyện đó ngoài đời không hề ít đâu. Nếu ai cũng hành xử như trong sách của cô, thế giới này sẽ chẳng bao giờ có thái bình."
Carol lè lưỡi, không hề phủ nhận:
"Thế nên chúng mới là bản thảo hỏng mà! Có những thứ hoàn toàn không dùng được. Nếu thế giới này mọi người đều không có chức nghiệp, cũng không phân chia cấp độ, thì loại tác phẩm này chắc chắn sẽ rất có thị trường."
"Có lẽ vậy."
Arnold không bình luận gì thêm, anh tò mò nhìn Carol:
"Sao thế, giờ muốn thảo luận với tôi về nội dung cụ thể của phần thưởng à?"
"Ái chà... Cái anh này, bộ trong đầu anh ngoài chuyện đó ra thì rỗng tuếch hả! Danh hiệu anh hùng của anh đang khóc thét kìa! Anh bây giờ biến thành tên lưu manh chính hiệu rồi!"
"Lưu manh không tốt sao? Giống như cô đã nói..."
"Dừng, dừng lại!" Carol vội kêu lên, "Đừng có suốt ngày 'giống như cô đã nói' nữa! Làm như cái gì cũng là do tôi dạy hư anh không bằng!"
Thiếu nữ bĩu môi đầy bất mãn.
Gần đây cô bị "gậy ông đập lưng ông" hơi nhiều, ngày nào cũng bị Arnold dùng chính những chiêu trò của mình để đối phó lại mình.
Sao lại dại dột tiếp cho anh ta nhiều "đạn dược" đến thế chứ?
Sau khi dùng thái độ ngang ngược chặn họng Arnold, Carol mới nói tiếp:
"Nhưng mà, chuyện phần thưởng tạm thời không bàn tới, tôi quả thật có một món quà muốn tặng anh, anh có muốn nhận không?"
"Quà sao?" Arnold bắt đầu thấy hứng thú.
Carol gật đầu:
"Một món đồ thủ công, tôi đang để trong phòng mình, hay anh qua đó xem thử đi. Nó hơi nặng, mình tôi bê không nổi."
"Ồ? Chẳng lẽ là bức tượng của tôi?"
Theo hiểu biết của Arnold về phương diện nghệ thuật, Carol gần như toàn năng.
Thiếu nữ nhỏ nhắn này dường như cái gì cũng biết một chút.
Vì vậy, việc cô biết làm tượng cũng là chuyện đương nhiên.
Đã bảo là đồ thủ công, lại nặng đến mức không bê nổi, lại còn là quà tặng anh... dĩ nhiên anh sẽ nghĩ ngay đến tượng.
Không ngờ Carol lại chuẩn bị cho mình một bức tượng, cô ấy rốt cuộc là thích mình đến nhường nào chứ?
Dù nghĩ thế hơi tự luyến, nhưng Arnold vẫn thấy nỗ lực bấy lâu nay đã được đền đáp — Carol cuối cùng cũng đã rung động trước mình.
Thế là anh hăng hái cùng cô đến phòng.
Khoảnh khắc cửa phòng vừa mở ra, Arnold sững người.
Ngay lúc đó, những xúc tu bất ngờ trồi lên từ phía sau, đẩy mạnh anh vào trong.
Arnold kinh ngạc quay đầu: "Carol, cô...!"
"Ái chà!"
Cánh cửa phòng đóng sầm lại.
Dĩ nhiên, cái cửa gỗ ma pháp đơn sơ này đời nào nhốt được Arnold.
Nhưng người xưa có câu: khóa là để phòng người quân tử, chứ không phòng được kẻ tiểu nhân.
Cùng đạo lý đó, dù thừa sức phá cửa thoát thân, Arnold chắc chắn sẽ không làm vậy, bởi vì tiểu thư Karin trong phòng đã... "bắt giữ" được anh rồi!
Bên ngoài, Alabala lo lắng hỏi: "Tiểu thư Karin sẽ không sao chứ?"
"Hỏi nhiều thế làm gì? Cô và Karin thân thiết từ lúc nào vậy?" Carol vặn lại.
Trong khi đó, Ramura lại lo lắng cho tình trạng của Arnold hơn:
"Dù cô có làm thế này, Arnold phần lớn cũng sẽ không làm gì đâu, hà tất phải làm chuyện thừa thãi?"
Vị hoàng tử này dùng lời lẽ vô cùng thận trọng để Carol không nhận ra tâm tư thực sự của mình.
Nghe lời nhận xét có vẻ chí lý của cô ta, Carol thở dài:
"Tôi cũng hết cách rồi! Kể cả Arnold không làm gì, thì sau cú này Karin cũng chẳng trách tôi được nữa. Làm sư phụ cũng phiền phức lắm, phải nghĩ đến cảm nhận của học trò chứ. Không hạ gục được Arnold thì chỉ có thể trách Karin quá kém thôi. Tôi đã dâng anh ta tận miệng rồi, còn muốn thế nào nữa?"
Hóa ra chỉ muốn phủi bỏ trách nhiệm, đúng là đồ cặn bã. Ramura thầm nghĩ. Nếu mình vẫn còn là Đại Vương tử và có thuộc hạ như thế này, mình chắc chắn sẽ cho cô ta về quê dưỡng lão ngay lập tức.
"Tuy nhiên, theo tôi dự đoán, Karin chắc có khoảng 50% cơ hội thành công. Dù sao đàn ông cũng chỉ có hai cái đầu trên và dưới, giờ phải xem cái đầu nào chiếm được quyền kiểm soát thôi."
Câu nói này khiến Ramura đỏ mặt tía tai.
Cô muốn mắng Carol vài câu nhưng phát hiện mình không thể nhìn thẳng vào mắt đối phương được nữa.
Còn nàng Elf thuần khiết như Alabala thì cứ như chẳng hiểu Carol đang nói gì, dù mặt cô nàng cũng đã đỏ bừng tự lúc nào.
"Tiểu thư Carol nói vậy là có ý gì?"
"Trẻ con không cần biết."
"Hả? Tôi không phải trẻ con! Tính theo tuổi tác, tôi chỉ kém cô có một tuổi thôi!"
"Thế chẳng phải vẫn là trẻ con sao?"
"..."
Alabala thế là tự kỷ chạy vào góc phòng, thắc mắc liệu chênh lệch một tuổi có đủ để phán xét một người có phải trẻ con hay không.
Carol chẳng rảnh để ý Alabala, cô lôi ra một cái đồng hồ cát đơn giản:
"Lúc trước tôi có làm cái thứ này, mỗi lần chảy hết mất khoảng sáu bảy phút. Hừ hừ... Đợi cát chảy hết hai vòng là qua nghe lén được rồi. Tôi muốn xem thử mỹ thiếu nữ như Karin lúc đó sẽ phát ra âm thanh thế nào."
Mặt Đại Vương tử đỏ lựng như gấc, cô chỉ tay vào Carol hồi lâu không nói nên lời.
Cứ tưởng lời ban nãy đã quá đáng lắm rồi, không ngờ Carol còn định nghe góc tường!
Đây đúng là nỗi sỉ nhục của vương thất!
Nhân loại lại biến thái đến mức này sao?!
Đại Vương tử cảm thấy có lẽ mình nên điều chỉnh lại phương châm đào tạo gián điệp đối phó với nhân loại của tổ chức trong nước.
Tuy nhiên, nghĩ đến việc mình giờ chẳng còn quyền lực đó, cô lại thấy hụt hẫng.
Lúc này, Carol quàng tay lên vai Ramura, cười hì hì:
"Thế nào, Hoàng tử điện hạ? Không định tham gia à? Chuyện hiếm có khó tìm đấy, biết đâu dùng làm tài liệu tham khảo cho lúc gả đi sau này được?"
"Gả... Gả chồng?!" Ramura lắp bắp.
Cô chợt nghĩ đến Arnold. Nếu anh ta thực sự làm chuyện đó với Karin, vậy mình... liệu sau này mình cũng sẽ...
"Nghe... nghe một chút, cũng không phải là không thể..."
Nụ cười của Carol càng thêm rạng rỡ, đồng phạm đã chốt đơn.
Đến lúc bị phạt, Arnold chắc không thể chỉ gõ đầu mỗi mình cô.
Có người chia sẻ "sát thương" bao giờ cũng tốt hơn.
0 Bình luận