Web novel

Chương 19 Khúc Vĩ Thanh Của Irid Và Centra -2

Chương 19 Khúc Vĩ Thanh Của Irid Và Centra -2

Irid bước lên phía trước để Sentra không bị cuốn vào. Từ phía bên kia hành lang, sắc đỏ phấp phới đang tiến lại gần.

Tiếng bước chân của hai người vang lên hỗn loạn, rồi bất chợt đồng thời dừng lại.

Dưới ánh đèn lờ mờ, Hoàng tử và lính đánh thuê đối mặt nhau. Irid nắm chặt dao găm, đứng thẳng người.

Soạt.

Ronya rút thanh trường kiếm ra, gác lên vai. Biểu cảm đầy vẻ cáu kỉnh và giận dữ tột độ. Ả rít lên từng tiếng.

『Ngay từ đầu ta đã thấy có điềm không lành rồi. Nhìn cái bản mặt xui xẻo của ngươi là biết.』

『Ngươi cũng là kẻ ngáng đường thôi, tên lính đánh thuê thấp hèn.』

『Cái thằng ranh con, nếu không được con ả Sentra đó nhặt về thì đã làm nô lệ từ kiếp nào rồi, giờ chỉ được cái to mồm……』

『Nói nhiều quá, tốn thời gian. Nếu chỉ biết khua môi múa mép thì chạy ngay đi. Ta sẽ không đuổi theo đâu.』

『Mày coi tao là cái thá gì hả──!!』

Ronya siết chặt thanh trường kiếm bằng hai tay rồi lao tới. Đó là động tác mà Irid đã biết rõ.

Dù chỉ chuẩn bị vỏn vẹn một tuần, nhưng Irid đã luyện tập một cách liều mạng đến mức tay rướm máu.

Đỡ được!

Cheng—! Kítttt.

Trọng lượng của thanh trường kiếm quá nặng để có thể dùng dao găm đỡ gạt. Mỗi lần lưỡi kiếm chạm nhau, vặn xoắn, rồi khó khăn lắm mới gạt đi được, cả người Irid lại chao đảo dữ dội. Nhưng hắn không gục ngã.

Một chiêu. Hai chiêu.

Tiếng kim loại cọ xát va vào vách tường mật đạo tạo nên những tiếng vọng ghê người. Trong bóng tối, tia lửa bắn ra tung toé. Cứ mỗi lần như thế, ngọn lửa như lan sang cả ánh mắt đối phương.

Trong mắt Ronya rực cháy ngọn lửa phẫn nộ, còn ý chí của Irid càng thêm kiên định.

Đỡ đòn, rồi gạt đi. Ronya cảm thấy cơn khát cháy cổ họng. Đòn tấn công bị chặn lại. Dù có vung kiếm thế nào cũng không gây ra sát thương chí mạng!

Thời gian…… đứng về phía Hoàng tử. Nếu không giết Sentra và ngụy tạo thành hành động của ‘Liên minh Vương quốc’, thì mọi thứ ả chuẩn bị bấy lâu nay để nuốt trọn tổ chức kháng chiến sẽ tan thành mây khói.

Sự nôn nóng hiện rõ trong chuyển động của Ronya, khiến đòn thế trở nên rời rạc. Irid không bỏ lỡ sơ hở đó. Giữa những vệt bạc loang loáng, hắn chêm lưỡi dao vào.

Phập──!

Máu tươi phun ra.

Ronya lùi lại hai bước với vẻ mặt bàng hoàng, nhìn xuống cánh tay bị chém. Máu đang chảy. Máu đỏ tươi. Lẽ ra không được như thế này.

Irid thở hồng hộc. Phổi như co rút lại, cánh tay gần như mất hết cảm giác. Dù không bị thương nhưng sự mệt mỏi đã tích tụ. Nếu kéo dài trận chiến thể lực, Irid chắc chắn mình sẽ sớm gục ngã.

Khoảnh khắc đó, suy nghĩ của Ronya và Irid trùng khớp.

Cần một đòn quyết định để kết thúc trận chiến này.

Ronya lấy ra một viên đan dược màu đen từ trong ngực áo. Irid cau mày. Hắn biết thứ đó là gì. Một loại thuốc kích thích gây nghiện được Hắc Pháp Sư chế tạo và lưu hành trong thế giới ngầm.

Viên đan dược trôi xuống cổ họng Ronya. Có vẻ vị của nó rất kinh khủng, ả ho khù khụ vài tiếng rồi nhổ nước bọt. Sau đó, ả cười khúc khích.

『……He, he he. Cái này, thứ này, thực sự, tuyệt lắm……』

Cơ bắp và gân cốt toàn thân nổi lên cuồn cuộn, dòng máu đen bắt đầu rỉ ra từ vết thương trên cánh tay. Hiệu quả cường hóa của hắc đan dược tùy thuộc vào mỗi người, nhưng trung bình là tăng ba thành sức mạnh.

Đây là một trong những khả năng tồi tệ nhất đã được đưa ra trong cuộc họp chiến thuật. Đại Hoàng nữ đã thận trọng dự đoán về sự thất bại. Tuy nhiên, Irid lại nhìn thấy cơ hội thắng.

Irid cầm ngược con dao găm, trấn tĩnh lại tâm trí.

Hắn lẩm bẩm chỉ cho riêng mình nghe, gọt giũa đi những luyến tiếc còn sót lại.

『……Ta đã muốn hẹn hò với em.』

『Muốn cùng em ca hát. Muốn kể nốt những câu chuyện còn dang dở. Và nếu có thể…… ta cũng muốn bày tỏ chân tình của mình.』

『Nhưng có lẽ không còn đủ thời gian nữa rồi……』

Tên pháp sư kia có thể điên rồ, có thể tự lừa dối bản thân, nhưng hắn không nói dối. Hắn đã nói rằng việc dịch chuyển chiều không gian này là tuyệt đối an toàn.

Thực tế, khi trở về từ lần dịch chuyển đầu tiên, dù phải chịu đủ loại tra tấn ở Crown Hall tương lai, cơ thể của Irid vẫn không hề thay đổi.

Cơ thể trong chiều không gian khác và cơ thể thực tại là hai thứ riêng biệt.

Vậy thì, cái chết ở thế giới này có ý nghĩa gì? Câu trả lời ở ngay rất gần. Irid nhìn xuống hình xăm đồng hồ trên cổ tay.

Hình xăm đồng hồ bắt đầu chuyển từ 1 về 0, vẫn còn nhiều thời gian. Có lẽ giữa khoảng 1 và 0 ấy, biết đâu sẽ có hình ảnh hắn tỏ tình với Sentra.

Nhưng giờ đây, đó là khoảng thời gian phải để lại trong trí tưởng tượng.

Grừ. Grừ rừ. Ronya sủi bọt mép, vặn vẹo cơ thể đầy đau đớn. Hình như ả đang gặp ảo giác, cái đầu ngoẹo sang một bên vài lần. Đôi mắt trợn ngược nhìn chằm chằm vào Irid.

Con quái thú đỏ rực gầm lên rồi lao tới.

『Chết đi, chết đi, chết, tên Hoàng Đế Sa Cơ──!!』

Kenggg—!!

Thanh trường kiếm Ronya vung lên nhanh và mạnh gấp đôi lúc trước. Chỉ sau một chiêu, cánh tay Irid bị hất văng ra xa, lồng ngực hoàn toàn lộ ra không phòng bị.

Ronya rút con dao găm bên hông. Đúng như dự đoán, đòn quyết định cuối cùng đến từ dao găm. Hắn có thể đỡ được. Nhưng dù có đỡ, kết quả cũng vẫn vậy. Hắn sẽ không thể đỡ nổi những nhát chém tiếp theo và sẽ bị băm vằm.

Vì thế, Irid lao tới ôm chặt lấy ả.

Cơn đau như thiêu đốt ập đến. Lưỡi dao xuyên qua kẽ sườn, cắm chính xác vào tim. Máu tuôn trào, mỗi nhịp tim đập là một lần cảm nhận sinh mệnh đang trôi tuột đi.

Đó là cảm giác lạnh lẽo của cái chết.

『……Kh, thế này, mà là, ảo ảnh…… sao?』

Irid bật cười khan. Cơn đau mơ hồ hơn hắn nghĩ, nhưng cảm giác chết chóc lại rõ ràng đến rợn người. Nếu đây là ảo ảnh, chẳng lẽ hắn ta đã chuyển cảm giác của một người đang chết thật sang cho hắn sao?

Khoảnh khắc đó, hình xăm đồng hồ bùng lên ánh sáng tím rực rỡ. Kim đồng hồ bắt đầu quay nhanh. Tan biến từ 1 về 0.

Đúng như dự đoán. Hắn không chết.

Nếu không chết, vậy thì dùng cái chết làm tiền cược.

Irid vươn tay ra, túm chặt lấy gáy Ronya, giữ cố định.

『……Cái ôm, cuối cùng. Lại là với con mụ như ngươi, thật sự…… chẳng, vui vẻ, chút nào.』

『Ch, chết đi—! Chết…… buông ra—!!』

Hắn giơ con dao găm đang cầm ngược lên. Lưỡi dao phản chiếu khuôn mặt mờ ảo của hắn. Dù sắc mặt trắng bệch nhưng hắn vẫn đang cười sảng khoái. Đương nhiên rồi. Vì cuối cùng hắn đã bảo vệ được em.

Phập—! Phập—!

Irid cắm phập con dao vào cổ Ronya. Một lần, rồi lại một lần nữa. Cho đến khi cơ thể đang giãy giụa kia biến thành cái xác lạnh ngắt. Ronya ngừng cử động.

Khi hắn thả lỏng tay, xác Ronya trượt xuống và lăn lóc trên sàn. Irid ôm lấy vết thương ở ngực, loạng choạng rồi ngã khuỵu xuống.

『Bảo ta chết, là Hoàng Đế Sa Cơ…… à? Nếu đó là điều ngươi muốn, thì ta có chết bao nhiêu lần cũng được.』

Vì Hoàng Đế Sa Cơ – kẻ sẽ làm sụp đổ Đế chế – giờ đây không còn nữa.

***

Bạn cố gắng nâng mi mắt nặng trĩu lên. Hình như trời đang mưa.

Thì ra, người con gái bạn yêu đang khóc nức nở.

Vừa thấy xót xa, lại vừa thấy hạnh phúc. Dù mí mắt rất nặng, nhưng bạn vẫn thấy mừng vì đã cố mở mắt ra.

『Irid……, Irid! Tỉnh lại đi, làm ơn……!!』

Không sao đâu. Ta chỉ trở về thế giới ban đầu thôi.

Không phải là đón nhận cái chết. Chỉ là đi đến một nơi hơi xa…… cách đây 100 năm thôi.

Dù đôi môi mấp máy, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Thật trớ trêu.

Lẽ ra phải dỗ dành cô ấy. Nụ cười hợp với người con gái đáng yêu này hơn là nước mắt.

『Ai, ai đó…… có ai không, ai cứu với! Có ai không……!』

Trong mật đạo này làm gì có ai xuất hiện. Mà dù có, vết thương của bạn cũng quá nặng…… và chẳng ai có thể vớt lại thời gian đã trôi đi.

Không còn bộ phận nào cử động được sao? Mình có điều muốn nhắn gửi mà.

May thay, tay vẫn còn cử động được. Bạn cẩn thận đưa tay lên, lau nước mắt cho Sentra. Thực ra chẳng có tác dụng gì mấy. Vì cơn mưa nước mắt vẫn cứ tuôn rơi.

Vậy thì.

Bạn nắm lấy tay Sentra. Giống như cô ấy đã dẫn dắt bạn, bạn cũng muốn dẫn dắt cô ấy. Bạn muốn truyền hơi ấm, muốn trao cho cô niềm vui thay vì nỗi buồn.

Có lẽ tấm lòng ấy đã được truyền tải. Sentra mếu máo nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười. Cô nắm chặt lấy bàn tay không còn chút sức lực nào của bạn bằng cả hai tay, ôm chặt vào lòng như không muốn để bạn đi, và mỉm cười.

『Yêu…… Em yêu anh. Irid.』

Bạn đã được nghe những lời hạnh phúc nhất.

Phải trả lời cô ấy. Phải nói rằng bạn cũng có cùng tâm ý đó. Bạn dồn chút sức lực vào bàn tay. Một lực nhẹ hẫng tưởng như chỉ cầm nổi cọng lông tơ. Nhưng có vẻ Sentra đã hiểu.

『Vì em yêu anh……! Vì yêu anh, nên đừng đi. Hãy ở lại bên cạnh em…… Đừng chết, không được đâu Irid……!!』

Cuối cùng cũng trao gửi yêu thương, xác nhận tình cảm của nhau. Coi như đây là bước đầu tiên của chuyện hẹn hò. Nhưng thời gian đã hết…… và bạn biết đây cũng sẽ là bước chân cuối cùng.

Giá như có thêm chút thời gian nữa thì tốt biết mấy……

Ngay khi bạn trút hơi thở cuối cùng.

Sentra dường như quyết tâm điều gì đó, cô nghiêng đầu. Hàng mi dài, đôi mắt sưng đỏ vì khóc, ánh mắt lấp lánh chìm trong bi thương, và đôi môi ấy.

Sentra đặt môi mình lên môi bạ……

『…………』

Nhị Hoàng tử Irid bật cười đầy hư cấu trong sự hụt hẫng.

Hắn nằm ngẩn ngơ trên ma pháp trận. Tiếc nuối, vui sướng, đủ loại cảm xúc đan xen khiến hắn chóng cả mặt. Ông trời thật khéo trêu ngươi, sao lại hết giờ đúng vào khoảnh khắc quan trọng nhất chứ.

3 giây…… không, chỉ cần 1 giây nữa thôi. Nếu được thế thì.

Không, có khi…… giữ gìn sự trong trắng cho Sentra lại là chuyện tốt. Cô ấy cũng phải gặp người đàn ông khác, xây dựng gia đình êm ấm và sống hạnh phúc chứ. Nghĩ thế thì cái hôn cỏn con đó, không có cũng……

Không, vẫn thấy tiếc hùi hụi.

Irid vuốt mặt đứng dậy. Nhìn quanh, hắn thấy tên Pháp Sư Điên đang vò đầu bứt tóc đầy đau khổ, còn Ma Tháp Chủ Tím thì đang dỗ dành hắn.

Chẳng biết là cái đám lộn xộn gì, nhưng Irid không còn tâm trí đâu mà lo cho nỗi khổ của người khác. Hắn vừa mới phải chia tay mối tình đầu xong đấy.

hắn  bỏ mặc hai tên pháp sư ảo ảnh ở đó và bước ra khỏi Ma Tháp.

Đại Hoàng nữ và kỵ sĩ thiếu niên đang đợi. Hắn đã cho Đại Hoàng nữ biết sự thật đây là ma thuật dịch chuyển chiều không gian. Đại Hoàng nữ Elaine thận trọng hỏi.

『……Em đã cứu được con bé chưa?』

『Cứu được rồi. Dù hơi lo cho chặng đường sắp tới…… nhưng nếu là Sentra thì chắc chắn sẽ vượt qua được thôi.』

『Vậy sao, may quá. Thật sự là……』

Sự kiện đã kết thúc. Giờ đây, tại nơi này – thời điểm 100 năm trước. Chỉ cần nỗ lực vì tương lai mà Sentra sẽ sống. Dù rất muốn hỏi ngay bây giờ rằng liệu có thật là không còn cơ hội nào nữa không, nếu không có thì hãy tạo ra đi……

Nhưng điều đó, hắn sẽ để dành cho những lúc thực sự không thể chịu đựng nổi nữa.

Hiện tại, hãy thỏa mãn với việc đã cứu được Sentra.

Irid tưởng tượng lại cảm giác của đôi môi chưa chạm tới ấy, và bước một bước hướng về tương lai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!