EP.12 S1. Hoàng tử, Hoa và Quân Kháng Chiến -2
Hơi ấm.
Nơi bàn tay thiếu nữ dẫn lối ngập tràn hơi ấm. Với bạn, người đã lang thang khắp các con phố và ngủ bờ ngủ bụi hàng đêm, đây quả thực là sự ấm áp đã lâu không cảm nhận được.
Tách. Tách. Củi trong lò sưởi lặng lẽ cháy, và ba lát thịt xông khói đang xèo xèo trên chiếc chảo rán treo phía trên. Bạn ứa nước miếng vì mùi hương và âm thanh kích thích đó.
Khi bạn đang mải mê với thịt xông khói, nữ lính đánh thuê đang nấu ăn trước lò sưởi gõ cái thìa vào chảo kêu leng keng.
Mái tóc đỏ rực như ngọn lửa bập bùng, vết sẹo lớn vắt ngang mặt. Đôi mắt trừng lên đầy sát khí. Cùng bộ giáp da nhẹ nhưng chắc chắn.
Bạn nhớ lại phương pháp đo lường sức chiến đấu từng học được từ vị kỵ sĩ thiếu niên. Cô ta có trang bị dao găm không ?, và nếu có, cán dao mòn đến mức nào.
Nữ lính đánh thuê đeo dao găm bên hông, và cán dao bám khá nhiều vết bẩn do sử dụng. Theo cách đánh giá từ vị kỵ sĩ mang hình hài thiếu niên, thực lực cô cỡ "trung cấp trong một đoàn lính đánh thuê có tiếng".
Thời còn là Nhị Hoàng tử, đây là nhân lực bạn chẳng thèm liếc mắt, nhưng trong tình cảnh không quyền không tiền hiện tại, đó là mối đe dọa cực kỳ nghiêm trọng. Nhất là khi đối phương đang tỏ thái độ gay gắt.
Khi bạn đang căng thẳng định vận chuyển ma lực, thiếu nữ đã dẫn bạn đến đây liền lên tiếng trước.
『Ronya, mình về rồi!』
『Centra, gã bên cạnh là ai nữa đây. Lần này cậu lại nhặt một con chó hoang về à?』
『Chó hoang cái gì chứ! Thất lễ với người ta quá!』
『Mặc đồ rách rưới lại đói meo thì là chó hoang chứ gì. Ngươi, xưng tên đi.』
Bạn thoáng do dự.
Cái tên mà lẽ ra bạn phải tự hào xướng lên. Bởi bạn biết cái tên đó mang ý nghĩa gì trong thế giới này.
Khi bạn cắn môi giữ im lặng, nữ lính đánh thuê tên Ronya bắt đầu để lộ sát khí trong ánh mắt. Nếu đến cái tên cũng không dám nói thì đương nhiên là kẻ đáng ngờ rồi.
Lúc đó, ai đó nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay bạn.
Trái với nội tâm giật mình thảng thốt, bạn giả vờ bình tĩnh quay mắt nhìn sang. Centra, thiếu nữ đã ban cho bạn thiện ý ─và hiện tại vẫn đang tiếp tục ban phát─ đang nhẹ nhàng đặt tay lên tay bạn.
Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng chẳng hiểu sao bạn lại có thêm dũng khí.
Cảm giác như cô ấy đang nói với bạn rằng "Không sao đâu".
『……Ta là, Irid.』
『Irid? Phế Đế Irid sao?』
『……』
『Hèn gì mà do dự. Ai nghe thấy cái tên đó cũng chẳng ưa nổi đâu. Lại dính phải cái tên đó, số ngươi cũng đen thật đấy. Hử?』
Ronya cười khúc khích, rồi hạ giọng cảnh cáo:
『Đừng có gây chuyện, ở yên đó rồi cút đi. Centra thấy mấy kẻ ăn mày đáng thương thì muốn giúp, nhưng ta thì không. Ta thuộc phe muốn giết quách đi cho rảnh nợ hơn.』
『……Ta chưa từng được dạy phải lấy oán báo ân.』
『Ta cũng chưa từng được dạy là không được giết mấy gã ăn mày.』
『Dừng lại!』
Centra nhảy phắt vào chắn giữa bạn và Ronya.
『Cảm ơn cậu đã lo lắng, nhưng Ronya à. Cậu Irid này có vẻ là người tốt đó. Cậu không cần cảnh giác quá đâu!』
『Căn cứ vào đâu chứ?』
『Lúc tớ nhảy xuống từ tầng 3…… cậu ấy đã quay mặt đi rất lịch sự như một quý ông. Đi thôi, Irid! A, gọi thoải mái thế được chứ? Lại đây nào, hôm nay có món hầm ngon tuyệt đó!』
Bạn lại một lần nữa bị cuốn theo.
Bởi bàn tay mềm mại, nụ cười tỏa nắng như mặt trời, và hương thảo mộc thoang thoảng lướt qua chóp mũi.
***
Vị trí Hoàng tử Đế quốc là nơi gặp gỡ nhiều người, và cũng tiễn đưa nhiều người.
Đương nhiên trong số đó có cả phụ nữ. Đặc biệt là với đặc thù tích cực sử dụng hôn nhân chính trị của Hoàng thất Đế quốc.
Nhị Hoàng tử Irid đã gặp gỡ biết bao quý cô quý tộc, và nhìn thấu bản chất của họ. Mùi nước hoa nồng nặc, chiếc mặt nạ giả tạo, tâm địa tham lam quyền lực, cho đến những chiêu trò giả vờ lỡ tay để đụng chạm thân thể.
Irid xin thề, hắn chưa từng rung động dù chỉ một lần.
Bởi ý đồ trong ánh mắt họ quá lộ liễu. Ánh mắt nhìn Irid như nhìn một rương kho báu.
Hắn nghĩ rằng một ngày nào đó mình nhất định sẽ kết hôn chính trị, nhưng chuyện nảy sinh thứ cảm xúc nực cười gọi là tình yêu giữa hai bên là điều không thể.
……Vậy nên, chút xao xuyến yếu ớt đang cảm nhận lúc này chắc cũng chỉ là ảo giác.
『Món hầm thế nào?』
Centra chống hai tay lên cằm như đóa hoa, ngắm nhìn dáng vẻ ăn uống của Irid. Trong đôi mắt to tròn trong veo ấy không thể tìm thấy dù chỉ một mảnh giả tạo.
『Ngon lắm. Một món ăn…… tuyệt vời.』
Chẳng hiểu sao Irid không thể nhìn thẳng vào ánh mắt không chút áp lực hay sắc bén đó. Tim đập nhanh, hắn cảm thấy cảm xúc của mình đang trôi về một hướng kỳ lạ.
Hắn tự nhủ rằng do 3 ngày ngủ bờ ngủ bụi lần đầu trải nghiệm trong đời khiến tâm trí lung lay, nên mới phản ứng thái quá trước lòng tốt đơn giản này. Nhị Hoàng tử liên tục trấn an bản thân.
『May quá. Tôi cứ lo không hợp khẩu vị anh chứ!』
『Ta không ở trong hoàn cảnh có thể kén cá chọn canh. Hơn nữa, ta không muốn trở thành kẻ vô liêm sỉ đến mức đòi hỏi quá đáng với người đã giúp đỡ mình.』
『Đấy thấy chưa, tôi nhìn người chuẩn lắm mà……! Ronya cứ càm ràm "Cậu thiếu cảnh giác quá đấy", nhưng tôi cũng có suy nghĩ của riêng mình chứ bộ. Nhìn xem, Irid là người tốt mà!』
Có vẻ hài lòng với câu trả lời của Irid, Centra vui vẻ tự khen ngợi con mắt nhìn người của mình.
Chỉ vì biết liêm sỉ mà được gọi là người tốt, Irid cảm thấy thật kỳ lạ. Việc được khen ngợi vì một điều hiển nhiên lại khiến cậu xấu hổ thế này sao.
Irid vừa nghe tiếng luyên thuyên của Centra vừa múc một thìa súp. So với sơn hào hải vị từng nếm qua thì đương nhiên vị không bằng, nhưng nó mang lại cảm giác ấm áp sưởi ấm cõi lòng.
Có vẻ bên trong cũng có kha khá thịt. Vị béo ngậy đọng lại. Và hình như có cả thảo mộc khử mùi tanh, cỏ trắng? Hay là……
『Mà này, cậu thực sự không nhìn thấy bên trong váy tôi đúng không?』
『──Khụ, hự, khụ khụ khụ……!』
Irid đang thưởng thức hương vị món hầm thì bị đòn bất ngờ đánh úp, sặc sụa.
『Ôi mẹ ơi, xin, xin lỗi! Tôi chỉ định hỏi thôi mà…… Nước đây!』
『Khụ, khụ khụ…… Mấy lời, đó, phải, khụ, chọn lúc mà nói chứ!』
『Uống nước đi đã, đây này. Tôi vỗ lưng cho nhé. Ơ, hay phải vỗ bụng nhỉ?』
Centra vỗ bồm bộp vào lưng Irid. Cú vỗ khiến cả người hắn rung lên. Nếu uống nước trong tình trạng này khéo lại sặc nước tiếp, nên hắn xua tay ra hiệu thôi đi.
Irid uống nước và trấn tĩnh cơn ho.
『Hự, phù……』
『Vậy tóm lại là cậu không nhìn thấy đúng không?』
『……Chẳng phải cô đã tự nói trước mặt người lính đánh thuê tên Ronya rồi sao?』
『Lúc đó tôi không chắc chắn lắm nhưng cứ nói đại thôi. Sợ Ronya lại đuổi cậu đi. Thế câu trả lời là gì?』
『Không thấy. Ta xin thề.』
『Phù, không thấy là được rồi. Tưởng bị lộ chuyện không mặc gì chứ.』
『Không, rõ ràng là màu đen……』
『Đấy biết ngay là đã nhìn thấy mà!』
Mắc bẫy câu hỏi dồn dập, Irid lặng lẽ cúi đầu.
Màu đen. Diềm xếp nếp. Một chiếc nơ đỏ nhỏ nhắn xinh xắn ở giữa. Hơi xuyên thấu.
Một kết cấu muốn quên cũng không thể quên được.
Centra đỏ mặt, ấp úng nói:
『Không phải tự nhiên tôi hỏi đâu, chỉ là…… người ta có thể hiểu lầm mà đúng không? Kiểu, người mặc đồ lót thế này chắc sẽ làm mấy chuyện đó đó rồi thì…… đại loại thế! Tôi muốn nói đó chỉ là hiểu lầm thôi.』
『Hiểu lầm đó, ta chưa từng nghĩ tới.』
Trong tình huống đó mà rút ra kết luận "mặc đồ lót gợi cảm chắc chắn là gái hư" thì đến cả loài Unicorn cũng chẳng làm nổi.
Với Irid, chuyện này cũng chẳng lạ lẫm gì. Những đòn tấn công bằng da thịt của các tiểu thư quý tộc luôn đi kèm với nội y táo bạo. Nhưng chưa bao giờ hắn thấy xấu hổ đến mức này.
『Tôi không có tiền, nhưng lại muốn mặc đồ đẹp. Váy vóc hay trang sức…… mấy thứ đó ấy! Thế nên, đồ lót diện tích vải ít nhất nên giá cũng rẻ……?』
『Dừng, dừng lại!』
Irid với vẻ mặt đau khổ ngăn cơn mưa thông tin thừa thãi này lại. Hắn bắt đầu thấy sợ hãi không biết cô gái quá mức lương thiện này định khai ra đến tận đâu.
Hắn đã hoàn toàn hiểu lý do tại sao nữ lính đánh thuê Ronya lại bao bọc Centra kỹ đến thế.
***
『Azaaaaaaaaaaa—!!』
『Hoàng tử nhìn thấy quần lót mà là chuyện đáng vui mừng thế sao……?!』
Mặc kệ Ma Tháp Chủ nhìn tôi như thằng điên.
Tôi đã bảo vệ được lòng tự trọng về khả năng đạo diễn của mình!
Ma Tháp Chủ vừa gõ gõ vào đỉnh đầu tôi đang tạo dáng chiến thắng, vừa nói:
『Ưm, vậy là…… định cứ thế này quyến rũ Hoàng tử để lấy Dragon Heart sao……?』
Lại là ánh mắt "Cậu bị gay thật hả?" Mùa 2. Một sự vu khống không thể dung thứ.
Tôi dứt khoát lắc đầu.
『Không đời nào.』
『Vậy, tiếp theo cậu định làm thế nào?』
Hỏi về diễn biến tiếp theo, có vẻ Ma Tháp Chủ cuối cùng cũng bắt đầu hứng thú với TRPG rồi.
Tôi ngoan ngoãn tiết lộ kế hoạch của mình.
『Trước mắt thì cái diễn biến tôi nghĩ lúc đầu toang rồi.』
『Toang rồi cơ à.』
Toang thật rồi.
Tôi phải giương cờ trắng trước pha né event thần sầu khiến cả nhân vật quần chúng trong truyện học đường cũng phải khóc thét.
Thời điểm cũng không tốt. Giờ mà chuyển sang thể loại xây dựng lãnh địa thì không đủ thời gian.
Ngay từ đầu đây chỉ là ba tiếng chơi thử thôi mà. Kế hoạch là xây xong nền móng, rải "thính", rồi kết thúc Phiên chơi, phát huy tối đa hiệu quả của "Tuyệt kỹ ngắt chương".
Chẳng qua là bộ pháp của Nhị Hoàng tử quá ư là vi diệu và thần sầu khiến thời gian trở nên gấp gáp.
Nhưng nếu cứ cưng nựng vô tri rồi kết thúc thì chẳng có chút lãng mạn nào.
Cũng chẳng có lợi ích thực tế. Biết đâu cậu ta lại nghĩ: "Được cưng chiều thì vui đấy nhưng đầu game như hạch. Chết đi." Tôi cần một con tin.
Trong thời gian ngắn phải build-up nhanh chóng / đẩy nhanh sự kiện / khiến người chơi cảm thấy Phiên này thú vị và bổ ích. Làm cho họ muốn chơi lại lần nữa. Từ đầu tôi chỉ nghĩ đến điều đó thôi.
Trong cái rủi có cái may, giờ tôi đã nắm được thóp của cậu ta. Tên Hoàng tử này, ngạc nhiên là rất yếu đuối trước những va chạm cơ thể.
Dù không bắn tia thôi miên tẩy não, nhưng cứ hễ Centra nắm tay là não cậu ta như bị tẩy trắng trơn, tôi thấy rõ mồn một.
Nếu thấy tình hình có vẻ lệch hướng hay khó ở, giờ cứ lao vào nắm tay là xong!
『Độ hảo cảm vẫn chưa đủ. Phải tiết lộ thêm thiết lập của nhân vật Centra, khi mối liên kết với người chơi trở nên vững chắc thì mới kích hoạt sự kiện. Chắc là khoảng…… sau 2 Phiên nữa.』
『Cậu nói thế thì tôi cũng chịu……? Ừm, nhưng mà này.』
『Vâng, cô nói đi.』
『Về tạo hình của Centra ấy. Lấy Heart ra dùng có ổn không đấy?』
『……Chắc không có vấn đề gì đâu?』
Tôi suy nghĩ một chút rồi cho qua, không bận tâm lắm.
Thì có vấn đề gì được chứ. Nhị Hoàng tử đã bao giờ gặp Heart đâu.
2 Bình luận