Web novel

Chương 14 Hoàng tử, Hoa và quân kháng chiến - 4

Chương 14 Hoàng tử, Hoa và quân kháng chiến - 4

『Truy đuổi dai thật đó, thứ đang bám theo chúng ta là gì vậy?』

『Là binh đoàn cơ khí đó. Chuyển động cơ thể của chúng được hỗ trợ bởi cơ quan bánh răng nên không biết mệt là gì đâu. Phải cắt đuôi chúng thôi... Irid?』

『Lần này là hướng kia. Sao vậy?』

『Cậu đang chạy hết tốc lực đúng không ...?』

『Ta không ngạo mạn đến mức... tỏ ra thảnh thơi... trong tình huống cấp bách đâu.』

Mỗi lần vượt qua một bức tường, hơi thở của Irid lại rối loạn không ổn định. Cuộc truy đuổi đã kéo dài hơn 10 phút. Irid lúc này đã ướt đẫm mồ hôi.

Ngược lại, trên gương mặt Centra chẳng có lấy một giọt mồ hôi nào.

『Ừm... Irid, tôi bế cậu nhé?』

『Gì cơ?』

『Sắp bị bắt kịp rồi. Tôi có thể chạy nhanh hơn chút nữa đó!』

Biểu cảm của Irid thoáng chốc tràn ngập sự dằn vặt.

Lòng tự trọng vô dụng chẳng giúp ích gì trong tình huống nguy cấp. Nhưng mà, nhưng mà...

Phải chịu đựng nỗi xấu hổ khi chạy trốn trong vòng tay phụ nữ sao? Hay cứ để Centra đi trước, còn mình trốn tạm ở đâu đó gần đây là được nhỉ?

『Tôi sẽ xin lỗi sau nhé!』

『Khoan... ưm!』

Tuy nhiên, hành động của Centra còn nhanh hơn sự đắn đo của Irid. Centra luồn hai tay đỡ lấy lưng và khoeo chân Irid rồi nhảy vọt lên trong nháy mắt.

Đó chính là tư thế bế công chúa.

『......!!』

Irid nghiến chặt răng chịu đựng cú sốc khiến linh hồn rung chuyển. Rồi hắn cố gắng hát vang bài quốc ca của Đế quốc trong thâm tâm để liều mạng làm rỗng đầu óc.

Khi Centra bế Irid theo kiểu công chúa, có một thứ gì đó to lớn đè lên ngực và bụng Irid. Bộ đồ bó toàn thân dường như có chất vải rất mỏng, khiến xúc cảm mềm mại truyền đến nguyên vẹn.

Giờ không phải lúc lo lắng chuyện bị phụ nữ bế hay không.

...Mà là vấn đề có rơi vào tình huống khó xử hơn hay không!

Khoảng thời gian vừa hạnh phúc vừa thót tim. Irid cố ý tập trung vào những thứ khác. Ví dụ như mỗi bước chạy của Centra lại khiến thứ đó rung lắc dữ dội... Không. Không được.

Tập trung vào chuyển động như báo gấm của Centra.

Centra chỉ dùng hai chân, nương theo những con đường tắt mà Irid chỉ dẫn để vượt qua mọi bức tường và chướng ngại vật. Một kỹ nghệ tuyệt vời. Và cả thể lực tuyệt vời nữa.

Cưỡi gió chạy trên sân thượng của một tòa nhà, cô bỗng dừng lại. Giữa các tòa nhà là một đại lộ rộng đủ cho hai cỗ xe ngựa đi qua, sức chân thường không thể nào nhảy qua nổi. Centra tạm thời đặt Irid xuống.

Được giải thoát khỏi nơi vừa là thiên đường vừa là địa ngục, Irid lau mồ hôi trên trán và điều hòa lại hơi thở. Sự kích thích quá độ này không tốt cho tim mạch chút nào. Và rồi, cái đầu giờ mới bắt đầu hoạt động trở lại của hắn vạch ra một kế hoạch.

Ngay khi Irid định đề xuất "nhảy lên xe ngựa đi ngang qua để trốn", thì Centra đã bắn súng móc câu về phía tòa nhà đối diện.

『Vút---! Cạch!』

Chiếc móc gắn dây thừng găm chặt vào tháp nhọn phía đối diện. Centra giật dây hai lần để kiểm tra độ chắc chắn, sau đó nhìn Irid mỉm cười.

『Chuẩn bị xong chưa?』

『...Định cứ thế mà qua sao? Sang tòa nhà đối diện ấy.』

『Tất nhiên rồi!』

『Ta chuẩn bị xong rồi.』

『Có vẻ chưa đâu. Muốn qua cùng nhau thì phải bám vào chứ?』

Centra vỗ vỗ vào eo mình.

Irid nhận ra mình phải lao thân vào nơi vừa là thiên đường vừa là địa ngục thêm một lần nữa.

『......』

Irid lóng ngóng như kẻ khờ khạo ─ chuyện chưa từng có trong đời ─ vòng tay ôm lấy eo Centra. Khoảng cách cực kỳ gần. Gần đến mức hắn nghiêm túc lo lắng liệu cô có nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của mình không.

『Gần hơn nữa. Chặt hơn nữa.』

Centra vòng một tay ôm lấy eo Irid kéo sát lại. Hai người chẳng khác nào đang ôm chầm lấy nhau. Hương thảo mộc xộc vào mũi Irid. Đầu óc hắn choáng váng.

Centra thì thầm vào tai Irid:

『Cậu có sợ độ cao không?』

『...Không.』

『Vậy... thử cảm giác bay lượn trên bầu trời xem sao nhé? Tuyệt lắm đó!』

『...Ừm.』

『Nhìn kỹ bầu trời nhé, và. Hãy tập trung nào. Vào cơn gió lướt qua da thịt... và một chút cảm giác mạnh!』

『Bộp.』

Centra nhẹ nhàng bật nhảy như đẩy mình đi. Cơ thể bỗng chốc lơ lửng, hai thân hình lồng vào nhau vẽ nên một đường cung hoàn hảo. Gió rít qua. Tai ù đi, tóc bay phần phật.

Tấm vải thô che mái tóc vàng của Irid đã bị gió cuốn bay mất, nhưng giờ không phải lúc bận tâm chuyện đó. Bầu trời xanh ngắt, cú đu dây thót tim, và gương mặt đang cười của Centra thật xinh đẹp.

*Ta sẽ không bao giờ quên cảnh tượng này.*

Irid nghĩ vậy rồi mỉm cười. Trong khoảnh khắc đó, hắn quên hết mọi lo toan đau đầu. Hắn đã thực sự tự do, dù chỉ trong chốc lát.

Chuyến bay ngắn ngủi kết thúc.

Hai người ẩn mình trong một chuồng ngựa cũ nát. Họ định chờ cho đến khi những kẻ truy đuổi bỏ cuộc quay về.

『Thế nào?』

『...Cũng vui phết. Lẽ ra ta nên đồng ý khi Ma Tháp Chủ Vàng đề nghị cho trải nghiệm ma thuật bay.』

『Cậu quen biết Ma Tháp Chủ Vàng sao...?』

『Phải. Có lẽ không phải Ma Tháp Chủ hiện tại đâu. Là đời trước, hoặc có thể là đời trước nữa.』

『......?』

Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Đôi mắt trong veo của Centra phản chiếu cảm xúc của cô một cách trần trụi. Một sự tò mò thuần khiết. Irid cảm thấy như đang nhìn một chú mèo hiếu kỳ nên bật cười.

『Cậu không định nói cho tôi biết à?』

『Không, ta không cười để lảng tránh đâu. Chỉ là, vì cô đẹp quá nên ta mới cười thôi.』

『...Hửm, hửm?! Ái chà, cậu đang nói cái gì vậy chứ...』

Centra đấm mạnh vào vai Irid.

Đau như bị trúng một cú vụt hết lực bằng mộc kiếm, nhưng vẫn có thể chịu đựng được. Vì nhìn biểu cảm xấu hổ của Centra khiến linh hồn hắncảm thấy no nê. Irid vừa xoa xoa vai vừa thản nhiên nói.

『Ta là Nhị Hoàng tử của Đế quốc, Irid. Đến từ 100 năm trước.』

『100 năm trước ạ?!』

『Thiên tài pháp sư của Ma Tháp Tím đã phục dựng ma thuật không gian. Ta đã thử nghiệm nó. Không ngờ lại vượt thời gian thay vì không gian... Cô tin ta chứ?』

『Tất nhiên rồi! Tuy có ngạc nhiên nhưng... thú thật tôi đã nghĩ cậu rất giống. Giống trong tranh chân dung!』

『Có vẻ hình ảnh của ta vẫn còn được lưu lại?』

『Sau khi bại trận, Liên minh Vương quốc đã đặt khung tranh chân dung Irid xuống đất, và bảo rằng chỉ tha mạng cho ai dám giẫm lên nó...』

『...Không có chút tôn trọng tối thiểu nào với tướng địch sao. Chậc.』

『Vậy thì, ừm... em phải gọi ngài là Hoàng tử sao?』

『Cứ như cũ là được. Bỏ kính ngữ đi cũng được, ta không muốn nghe kính ngữ từ cô.』

『Em sẽ làm thế, Irid. Trên đời đúng là có nhiều chuyện kỳ lạ thật!』

Centra mắt long lanh vẻ thích thú, rồi khẽ rùng mình khi một cơn gió lạnh lùa qua. Irid vơ một nắm rơm phủ lên người Centra như đắp chăn.

『Trang phục đó, là hoạt động của quân kháng chiến à?』

『...A, ngài biết sao?!』

『Nhìn tài liệu là biết mà.』

『Vâng, là quân kháng chiến... đấy ạ!』

『Sao lại thế? Trông cô không giống người thích mấy chuyện đó.』

『Cha em từng là lãnh đạo quân kháng chiến. Sau khi cha mất... các thành viên bảo "nếu là cô thì tốt" nên giao vị trí thủ lĩnh cho em. Ừm, chuyện là vậy đó.』

Một bóng mây u ám lướt qua gương mặt Centra. Phải chăng cô đang cảm thấy áp lực với vị trí lãnh đạo quân kháng chiến?

Khi làm việc ở quán trọ, Centra trông cực kỳ vui vẻ. Phẩm chất của cô hợp với những hạnh phúc đời thường hơn là đấu tranh.

『Sắp tới có chuyện gì xảy ra trong Lễ Quốc Khánh không?』

『Chiến dịch mang tên 『Bia và Bài ca』 sẽ diễn ra. Là chiến dịch do em đề xuất.』

『Định dùng rượu lậu để gây bạo động à?』

『Gì, gì chứ! Em, chuyện đánh đấm tranh giành như thế có chút... nói sao nhỉ. Em nghĩ là sai trái. Ừm. 『Bia và Bài ca』 ấy mà, là chiến dịch cùng hát hò với những người say khướt. Những bài hát có ca từ ngốc nghếch, nội dung kêu gọi ngừng phân biệt đối xử và đàn áp.』

『...Các thành viên kháng chiến đều tán thành sao?』

『Năm mươi năm mươi...? Những người quá khích thì ghét lắm. Những người trung lập thì, cảm giác như họ bỏ qua cho em vì em là con gái của cha.』

Những kẻ kháng chiến sống sót dưới sự truy quét của Liên minh Vương quốc đến tận bây giờ chắc chắn không phải hạng người mềm yếu. Hẳn là những kẻ đã sẵn sàng đổ máu. Vậy mà một chiến dịch ôn hòa thế này vẫn được tiến hành, chứng tỏ cha của Centra từng sở hữu sức ảnh hưởng khủng khiếp, hoặc là...

『Emcũng biết chứ, những sự kiện như trò đùa thế này sẽ chẳng thay đổi được gì.』

『Nhưng em cũng biết một điều khác. Dù có khởi nghĩa vũ trang, thì những người chúng em làm tổn thương đa phần sẽ là dân thường. Người chịu thiệt hại cũng là dân thường. Một tổ chức nhỏ bé chống lại cả quốc gia... chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.』

『Vậy nên ít nhất, em muốn đặt cược vào phương pháp đúng đắn.』

『Mong rằng đông đảo dân chúng sẽ một lần nhìn lại suy nghĩ của chính mình. Mong họ cảm thấy muốn thay đổi cái thế giới coi ai đó là nô lệ để chà đạp, cái thế giới văng tục chửi thề và rút kiếm chém giết lẫn nhau.』

『『Bia và Bài ca』 chính là kết quả của sự nũng nịu đó ạ.』

...Hoặc là, đã nhìn thấy tố chất lãnh đạo ở Centra.

Cô ấy đã chọn phương pháp đúng đắn dù chỉ kết thúc như một trò đùa, thay vì phương pháp sai trái dù có tỷ lệ thành công cao. Có người sẽ chửi cô là kẻ ngốc, nhưng...

『Ta sẽ giúp.』

『Thật sao?!』

『Tuy là chiến dịch như trò đùa... nhưng có bàn tay ta nhúng vào sẽ khác. Vì ta là người sẽ trở thành Hoàng đế trong tương lai mà.』

Dù cho bản thân trong tương lai có trở thành Linh Lạc Đế và cáo chung cho Đế quốc đi chăng nữa. Ít nhất không phải bây giờ. Bản thân của hiện tại đang trẻ trung, khỏe mạnh, trí tuệ minh mẫn, và hơn hết...

Trái tim đang rực cháy hơn bất cứ thời khắc nào trong đời.

『Cộp. Cộp.』

Nghe thấy tiếng bước chân đi qua quanh chuồng ngựa, Irid và Centra vùi mình sâu vào đống rơm chất cao như núi. Chẳng khác nào hai người đang đối mặt nhau trong không gian chật hẹp và tối tăm.

『...Ngài định sống ở đây cả đời à?』

Thì thầm.

『...Không, đến ngày Lễ Quốc Khánh ta sẽ phải trở về.』

『Vậy thì hơi... tiếc nhỉ. Liệu có thể gặp lại không?』

『Có lẽ.』

『Vậy chúng ta ngoắc tay nhé?』

Trong bóng tối, bàn tay Centra vươn tới. Và đặt lên đùi Irid. Hàng tá giả thuyết về ý nghĩa của cử chỉ này hiện lên trong đầu Irid.

Trong lúc đó, Centra sờ soạng lung tung và cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu. Là tay của Irid. Hàng tá giả thuyết trong đầu bị hủy bỏ.

Centra kéo tay Irid lấy ngón út ngoắc vào.

『Sau khi kết thúc 『Bia và Bài ca』 và ngài trở về, nếu một ngày nào đó chúng ta gặp lại nhau. Ngài sẽ gọi tên em chứ?』

『...Yêu cầu kỳ quặc thật nhỉ.』

『Ngài hứa nhé?』

『...Được.』

*****************

『Sắp đến giờ bắn pháo hiệu rồi.』

『...Ngài định làm thật đấy à? Hoàng tử, ngài mềm lòng hơn tôi nghĩ đó...?』

『Cô vừa thấy rồi còn gì. Quyết tâm của Nhị Hoàng tử. Nếu đã dốc lòng với TRPG đến thế... thì tôi cũng buộc phải tung hết sức thôi!』

『Tôi, tôi đã can rồi đấy nhé?』

Mặc kệ cô nàng Ma Tháp Chủ nhát gan có lùi bước hay không, linh hồn tôi đang rực lửa. Tất cả chỉ là nguyên liệu chuẩn bị cho cảnh Happy Ending cuối cùng.

Chuẩn bị xong rồi. Nhào vô đây── Nhị Hoàng tử Irid!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!