Web novel
Chương 11 Hoàng Tử, Hoa Và Quân Kháng Chiến -1 (Góc nhìn của GM)
1 Bình luận - Độ dài: 2,733 từ - Cập nhật:
Nếu có ai hỏi điều quan trọng nhất trong TRPG là gì, thì đó chính là động lực.
Lý thuyết của tôi là người chơi cần phải có một động lực mạnh mẽ. Nếu chỉ kêu gào kiểu "Hyesun nhà bên bị con mực khổng lồ bắt đi rồi..." thì theo lẽ thường, con bé nhà bên bị quái vật bắt, sao không gọi cảnh sát mà mình phải ra mặt?
Trừ khi Hyesun là mỹ nữ hàng đầu trong vùng, đang có mối quan hệ mập mờ ngọt ngào với người chơi, cộng thêm việc cảnh sát vô dụng chẳng thấy tăm hơi đâu, thì may ra người ta mới có chút hứng thú muốn hành động.
Theo nghĩa đó, không có động lực nào rõ ràng bằng sự đe dọa đến tính mạng. Khi một con quái vật to đùng đang lao tới định xé xác mình, tự nhiên con người ta sẽ trở nên liều mạng thôi.
Nào, giờ là tình huống phải mở một Phiên (Session) ngẫu hứng cho Nhị hoàng tử.
Rốt cuộc nên mở loại kịch bản nào / xung đột cốt lõi là gì / tạo động lực ra sao đây.
Nếu biết trước chuyện Nhị hoàng tử đến thăm từ một tuần trước, tôi đã có thể chuẩn bị đủ thứ. Điều tra lý lịch một chút, tinh chỉnh không khí của phiên chơi cho hợp với tính cách cậu ta... nhưng đây lại là chuyến thăm bất ngờ.
Đơn hàng đã chốt, giờ là lúc phải bưng món ăn ra ngay cho khách.
Kiểm tra nguyên liệu có sẵn nào.
Mô hình (modeling) mảng Fantasy thì coi như đã xong. Kiếm hiệp thì còn lâu mới đưa vào thực chiến được, còn Hiện đại thì có vài điểm e ngại khi đưa cho Nhị hoàng tử chơi. Hoàng tử mà đến hiện đại thì chắc chỉ có đi ăn uống hưởng thụ rồi hết chuyện chứ gì nữa.
Hơn nữa, lấy bối cảnh hiện đại còn có một vấn đề chí mạng.
Những độc giả sành sỏi về văn hóa nhóm (subculture) đều nắm rất rõ các motip (cliché). Đột nhiên đồng hồ quả quýt dừng lại nghĩa là sắp chết, hay kiểu thoại "Kẻ đó không thể thua được! Vì hắn là mạnh nhất!" thốt ra thì y như rằng sẽ thành phế vật hoặc thua sấp mặt.
Thế nên chỉ cần gợi ý là họ hiểu ngay. Tôi cho xuất hiện một mỹ thiếu nữ là họ hiểu "À, cô bạn này sẽ là nhân vật nòng cốt của phiên đây!", hay khi tôi mô tả mây đen kéo đến và bầu không khí u ám, họ sẽ chuẩn bị tâm lý "Sắp có biến rồi!".
Nhưng Nhị hoàng tử chẳng phải là người thường không biết gì sao.
Tôi phán đoán cần phải có một cốt truyện trực quan, dễ hiểu.
"Kèo này là du hành thời gian rồi."
"D, Du hành thời giaaan...?"
Ma Tháp Chủ đang nằm dài trên ghế massage lầm bầm với giọng run rẩy. Nơi đây có thể gọi là... Phòng Điều Khiển (Control Room). Một không gian thực tế ảo dùng để thao tác thực tế ảo. Tại đây, tôi có thể di chuyển NPC hoặc đọc lời dẫn chuyện.
Tôi vừa bốc bỏng ngô ăn vừa thao tác nhanh trong thế giới ảo. Trước tiên, tôi nhấc Nhị hoàng tử lên và ném vào một khu rừng hẻo lánh. Cần phải câu giờ.
Đã chốt kèo du hành thời gian thì tương lai là hợp lý nhất.
May sao tôi vừa tạo hình xong một thành phố tương lai phong cách Steampunk cực mượt. Những tòa nhà chọc trời, chỉ cần nhìn thôi là thấy toát lên vẻ "xịn xò". Tên thành phố là 'Nightwatch'.
Tôi ghép thành phố Steampunk vào ngay cạnh khu rừng hẻo lánh.
Vì mấy tòa nhà chọc trời rất cao nên việc tìm đường cũng dễ. Chỉ cần Nhị hoàng tử đi đến chỗ nào thoáng tầm nhìn một chút, thấy mấy cái tháp chọc trời là tôi có thể dễ dàng dẫn dụ cậu ta ra khỏi rừng.
Mà nhắc đến Steampunk thì không thể thiếu cái đó được.
"Ma Tháp Chủ?"
"Hửm?"
"Cô tạo hình (model) giúp tôi chiếc tàu bay (Airship) với. 10..."
"Hả?"
"9... 8..."
"???"
"7..."
Ma Tháp Chủ Yuna bật dậy và bắt đầu gọt giũa mô hình tàu bay. Đúng là Đại pháp sư có khác, tốc độ kinh hoàng. Cô ấy còn có cái sự tinh tế là bỏ qua nội thất, chỉ làm mỗi bề ngoài.
Đùn đẩy việc gấp cho cô ấy xong, tôi tập trung vào màn hình. Thấy Nhị hoàng tử nhìn vào mô hình cái cây và có vẻ đang tập trung suy nghĩ gì đó, tự nhiên tôi lại muốn thuyết minh một chút.
- 『Bạn dường như đã nhận ra điều gì đó. Xung quanh có thứ gì đặc biệt chăng?』
Nhị hoàng tử: 『Giống cây này chỉ mọc ở khu vực tự nhiên gần thủ đô Đế quốc. Là thứ có được nhờ lệnh của Hoàng đế đời thứ 5 giao cho các giả kim thuật sư nghiên cứu.』
Cái gì cơ.
"Mô hình cái cây này là cô làm đúng không, Ma Tháp Chủ."
"Áaaa xong tàu bay rồi...! Ơ, ơ? Ừm. Tôi làm đấy."
"Cái này chỉ mọc ở gần thủ đô Đế quốc thôi đấy."
"Ừm!"
Thế thì làm sao dùng thành phố tương lai Steampunk 'Nightwatch' được nữa.
Tôi trừng phạt Ma Tháp Chủ bằng cách véo má vì tội không ghi chú thích vào mô hình cây.
"Ah a ưm ưm."
Được rồi, thực ra vẫn có thể dùng thành phố tương lai Steampunk 'Nightwatch'.
Mặc dù người chơi đã suy luận sắc sảo như thế, tôi vẫn có thể kiểu "Ờ kệ xác ngươi~", rồi cứ thế cho một thành phố khác mọc lên thay vì thủ đô Đế quốc.
Nhưng làm thế thì cách xa phong cách TRPG của tôi cả ngàn vạn năm.
Nếu người chơi đã suy luận, và suy luận đó hợp lý, thì đó phải là sự thật. Suy luận xong mà sai bét thì chẳng phải ức chế lắm sao! Trước khi Nhị hoàng tử quay đầu lại, tôi phải xóa ngay mấy tòa nhà chọc trời.
Xóa sạch thành phố tương lai đầy tham vọng 'Nightwatch', tôi vội vàng tải mô hình thủ đô Đế quốc về rồi dán vào. Sau đó chèn thêm mấy ám thị về dòng thời gian tương lai vào khắp nơi.
Làm xước tường thành một chút, gắn thêm mấy cái bánh răng đồng hồ và động cơ hơi nước vô nghĩa lên các tòa nhà.
"...Thế này thì không có nhà chọc trời, làm sao dẫn đường về thành phố đây?"
"Ư bư ưm ưm."
"Ma Tháp Chủ, tàu bay xuất kích! Cho bay từ đây thẳng về hướng thành phố!"
Tôi dùng chiếc tàu bay có tốc độ di chuyển chậm một cách đáng ngờ để dẫn dụ Nhị hoàng tử. Và đây, khoảnh khắc này chính là lúc hiệu quả của Ma thuật Ảo ảnh phát huy tác dụng.
Thực tế thời gian di chuyển trong rừng chỉ có 5 phút, nhưng cảm giác lại như cả tiếng đồng hồ nhờ vào 'Nhận thức thời gian chậm'. Hay còn gọi là Trường lực Trại huấn luyện quân sự. Nhờ cái này, tôi vừa tua nhanh (skip) được đoạn đường, vừa giữ trọn vẹn tính chân thực.
Việc gia công mô hình thủ đô Đế quốc trong 5 phút cũng đã hoàn tất. Tôi cũng làm qua loa cái huy hiệu thay thế cho cờ Đế quốc. Trộn đại huy hiệu của ba vương quốc khác vào nhìn cũng ra gì phết.
Nếu chỉ đơn thuần tham quan Đế quốc tương lai thì chẳng có cảm giác nguy hiểm gì cả.
Nguy cơ. Rất quan trọng. Không có sự hồi hộp với hành động thì nhạt nhẽo lắm. Đến cả lúc dẫn Ma Tháp Chủ đi tham quan Hàn Quốc tôi còn phân vân có nên chèn sự kiện vào hay không nữa là.
Nguy cơ. Nguy cơ. Nguy cơ...
"Ma Tháp Chủ, nói thử vài thứ cô nghĩ đến khi nhắc tới Đế quốc xem nào."
"Bỏ tay ra khỏi má rồi nói được không?"
"À."
Tôi thả tay ra.
"Chế độ nô lệ, cường quốc quân sự, Hoàng thất tích cực lai giống với quý tộc?"
"Ok."
Vậy thì chốt kèo 'Thế giới đảo lộn thân phận'.
Giáng cấp mái tóc vàng kim tượng trưng cho dòng máu Hoàng tộc xuống thành nô lệ. Tôi điều khiển các NPC bắn ra những ánh mắt kiểu "Wow.. Tóc vàng? Nô lệ à?". Lần đầu tiên nhận lấy những ánh mắt như thế, mặt Nhị hoàng tử nóng bừng lên.
Trong lúc Nhị hoàng tử đang xếp hàng chờ kiểm tra, tôi sắp xếp lại cốt truyện (plot). Chủ đề chính: Thế giới đảo lộn thân phận. Và... Câu chuyện thành công? Thế là ổn.
Chẳng phải cậu ta là người sinh ra đã ngậm thìa vàng sao. Chắc chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác leo từ dưới đáy xã hội lên đâu nhỉ. Tôi muốn cho cậu nếm thử sự sảng khoái khi leo từ vị trí thấp nhất lên cao nhất.
Muốn vậy thì trước hết phải dìm xuống đáy đã.
- 『Dừng lại. Khai báo danh tính. Chủ nhân ngươi đâu?』
- 『Không phải nô lệ, thế thì là gì, đồ chơi tình dục à? Có thằng khốn nào mang cái đầu vàng bẩn thỉu mà vẫn dám ngẩng cao đầu đi lại thế này sao.』
- 『Thằng nô lệ chết tiệt xui xẻo... Ngươi ảo tưởng quyền uy của chủ nhân là của ngươi à? Ta đếch cần biết chủ ngươi cao sang cỡ nào, nhưng mày, chỉ là, một thằng nô lệ may mắn thôi. Hiểu chưa?』
Tôi chỉ dùng lời nói để vả mặt cậu tơi bời. Và nét chấm phá cuối cùng.
Dùng ngón trỏ ấn mạnh vào trán.
Hồi còn đi làm ở công ty, bị làm thế này tôi suýt nữa đã đấm người rùi. Ở dị giới hiệu quả cũng cực tốt, Nhị hoàng tử đã dõng dạc công khai thân phận.
Nhị hoàng tử: 『Giữ lễ nghĩa đi, tên lính canh! Ta là Nhị hoàng tử của Đế quốc, Irid Crown đây!』
Tôi đắn đo suy nghĩ. Sự cân bằng giữa khó chịu và sảng khoái phải thật tuyệt diệu.
Muốn dùng chiến lược "Khổ trước sướng sau" thì không được giết sạch họ hàng hang hốc, bạn bè người yêu của nhân vật người chơi ngay từ đầu. Làm thế có khi bị người chơi nổi điên đấm cho một phát.
Phải chọc ngoáy sao cho người chơi không thực sự quá khó chịu, rồi ngay sau đó tung ra màn giải tỏa thì chiến lược mới thành công. Thế nên tôi không dùng từ chửi thề nào nặng hơn chữ "thằng khốn/thằng ranh" cả.
Chọc ngoáy thêm chút nữa nào. Một chút thôi.
- 『Nguyên nhân khiến người dân Đế quốc các ngươi phải sống chui nhủi như nô lệ, chính là do Linh Lạc Đế (Hoàng đế sa cơ) Irid!』
Thiết lập thú vị đấy chứ? Bản thân trong tương lai lại là vị Hoàng đế cuối cùng của Đế quốc...
Và đây là thiết lập ẩn, cái danh Linh Lạc Đế gì đó thực ra là do 'Liên Minh Vương Quốc' bôi nhọ. Sau khi chiếm đóng Đế quốc, Liên Minh Vương Quốc đã cấu kết với Hắc pháp sư để tung tin đồn thất thiệt.
"......"
"Ơ, n-này. Biểu cảm của Nhị hoàng tử trông như cá chết rồi kìa...?!"
"Ơ, ơ ơ."
"C-Có ổn không đấy?!"
Không, không ổn chút nào. Toang rồi.
Tôi đâu có định làm tổn thương cậu ta đến mức này!
Cứ tưởng cậu thuộc tuýp người có lòng tự trọng cao nên tôi mới chọc mạnh, ai ngờ trái với vẻ bề ngoài, cu cậu lại là kiểu người có lòng tự tôn thấp sao...? Nước đi này sai rồi. Lâu lắm mới làm TRPG nên có lẽ tôi hơi vội vàng.
"Đây là hư cấu thôi, Hoàng tử ơi. Là hư cấu đấy..."
Phải cho cậu ta biết tất cả chỉ là ảo ảnh, là trò chơi thôi.
Nhưng nói thẳng ra thì không được hay ho cho lắm.
Tôi điều khiển NPC lao vào đánh đập Nhị hoàng tử nhưng giảm chỉ số đau đớn xuống mức thấp nhất.
Chắc cậu ta chỉ cảm thấy như bị vỗ vỗ nhẹ thôi.
Nhìn đi, không thấy lạ sao? Bị phang bằng dùi cui mà chỉ thấy như bị vỗ nhẹ? Vô lý quá đúng không? Tôi đã gián tiếp báo cho cậu ta biết đây là hư cấu theo cách đó.
- 『Bạn... thẫn thờ như người mất hồn. Trong khi đám lính canh ùa tới giáng gậy xuống người, thứ vang vọng trong đầu bạn không phải nỗi đau mà là vô vàn câu hỏi 'Tại sao?'.』
Không phải, không phải do sốc mà không thấy đau đâu, là không đau thật đấy.
Là không đau thật mà! Bị dùi cui sắt phang vào người thì làm sao mà có tâm trí suy nghĩ linh tinh được.
Không được rồi. Phải chuyển sang chiến dịch 'xoa đầu dỗ dành' gấp thôi.
Cái tên này né sự kiện (event) giỏi vãi chưởng.
Sự kiện một cựu binh đầy lòng kiêu hãnh định thu nhận cậu ta khi thấy ánh mắt đó => Thấy cựu binh xuất hiện cái là Nhị hoàng tử chạy mất dép => Thất bại.
Sự kiện triệu hồi một cái ví căng phồng trước mặt Nhị hoàng tử để cậu ta nhặt lấy mua đồ ngon mà ăn => Sợ bên trong có ma pháp định vị nên bỏ qua => Thất bại.
Sự kiện 'Tiệm bánh miễn phí' phát bánh cho người qua đường => Nghĩ rằng chắc chắn sẽ bị dùng bánh mì baguette phang vào người nên bỏ chạy => Thất bại.
Sự kiện bố trí quý phu nhân giàu có và tâm hồn "căng tròn" ở mỗi ngã rẽ để hỗ trợ Nhị hoàng tử đủ thứ => Đột nhiên leo tường bỏ trốn => Thất bại.
"Cố tình à?"
Hay là cu cậu muốn bị hành hạ?
Nhận ra đây là ma thuật ảo ảnh nên cố tình né hết các sự kiện tôi chuẩn bị để trêu ngươi tôi sao?
Nhưng nhìn cái bản mặt đưa đám kia thì có vẻ không phải thế...
"...Hầy."
Đành phải dùng đến tuyệt chiêu cuối thôi.
Tung mỹ thiếu nữ vào.
Boy Meets Girl (Chàng trai gặp cô gái) là motip truyền thống lâu đời và có sức công phá cực lớn.
Một cô nàng phục vụ quán trọ mang đậm hơi thở bình dân.
Triệu hồi xô nước. Đổ ập nước xuống...
- 『X-Xin lỗi! Tôi không biết là có người ở dưới...』
Nào, lỗi của mỹ nữ. Giờ thì vừa xin lỗi Nhị hoàng tử đang ướt sũng vừa kích hoạt sự kiện ngọt ngào... Cái tên đó lại chạy nữa rồi!
Gấp rút bổ sung thiết lập. Thật ra không phải nhân viên phục vụ quán trọ.
Là mỹ nữ quân kháng chiến (Resistance) cải trang thành nhân viên phục vụ. Tăng chỉ số thể chất lên cao.
Cho trượt theo đường ống nước trên tường rồi nhảy xuống.
Đã thấy được sự vi diệu của nước đi này chưa?
Sự đối lập đáng yêu (Gap moe) của một mỹ thiếu nữ trông yếu đuối đến mức không nâng nổi quả tạ hồng, nhưng lại gan dạ nhảy xuống từ tầng 3.
Thêm vào đó,
Dưới lớp váy tung bay là mô hình đồ lót cực kỳ người lớn, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài ngây thơ!
Hoàn hảo. Mau nhìn lên trên đi. Nhìn lên và run rẩy đi Nhị hoàng tử Irid! Đó là mô hình đồ lót mà tôi đã dồn cả linh hồn vào để tạo ra đấy...!
"Á!"
Sao lại quay mặt đi chứ...!
Tôi tức tối và uất ức đến mức ngã vật ra sàn.
Còn Ma Tháp Chủ thì nhìn bộ dạng đó của tôi với ánh mắt đầy ngán ngẩm...
1 Bình luận