Vol 1

Chương 11: Tiến Lên, Không Chùn Bước

Chương 11: Tiến Lên, Không Chùn Bước

Con cháu của Sơn Thần đứng thành một hàng trước cổng, ánh sáng từ cơ thể chúng dần dần tỏa ra.

Phía bên kia cánh cổng là lãnh địa do một vị thần đã sa ngã vì ô uế tạo nên.

Thông thường, chỉ những tồn tại được thần linh mời gọi mới có thể đặt chân vào loại linh giới đặc biệt này, nhưng ba con chồn vốn cũng là thân quyến của thần đang dùng thần lực của mình để khoan thủng nó, cưỡng ép mở lối.

Đã có thể tạo ra thần vực, thì cũng có thể phá vỡ thần vực.

Dù vẫn còn non nớt, chưa đủ sức hủy diệt hoàn toàn lãnh địa của một vị thần khác, nhưng sau quá trình rèn luyện, chúng đã có thể bẻ mở một khe hở đủ lớn cho Minato đi qua.

Minato nuốt khan khi thấy trong không gian xuất hiện một lỗ hổng chỉ to bằng ngón tay cái.

Ba con chồn lập tức bám lấy mép khe, dùng sức kéo mạnh sang hai bên.

Chẳng mấy chốc, lỗ hổng đủ rộng để một người chui qua.

Chúng liếc mắt ra hiệu cho Minato.

Cậu gật đầu, cúi người chui vào khe hở, bước vào khuôn viên ngôi chùa.

Ba con chồn nhảy theo ngay sau.

Cảnh tượng bên trong linh giới hoàn toàn khác với bên ngoài.

Gió gào đã tắt, cái lạnh cũng dịu đi, nhưng bầu không khí ấm ẩm lại mang đến một cảm giác khó chịu không thể gọi tên.

Không có mặt trời, thế nhưng bầu trời xám xịt, trống rỗng phía trên vẫn tỏa ra thứ ánh sáng lờ mờ, bao phủ mọi thứ trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Một con đường lát đá trải dài trước mắt, xuyên qua làn sương mờ, nơi chính điện ngôi chùa lờ mờ hiện ra.

Nhận ra màn sương lúc này đã đen đặc hơn trước, Minato khẽ nuốt nước bọt.

Seri, vẫn đang trừng mắt nhìn tòa chính điện, quay sang Minato.

“Thứ gây ra tất cả chuyện này… ở trong đó.”

“Cũng chẳng còn chỗ nào khác. Đi thôi.”

Từ hai bên và phía sau, Minato nghe thấy những tiếng đáp đồng thanh.

“Ừ!”

Cả nhóm chậm rãi tiến dọc theo con đường lát đá.

Ngoài tiếng bước chân, không còn âm thanh nào khác.

Chính điện hẳn đã từng rất tráng lệ, nhưng giờ chỉ còn lại sự tàn úa.

Sự im lặng bao trùm đến mức khiến tai đau nhức, chỉ làm tăng thêm cảm giác rờn rợn.

Mỗi bước đi, tầm nhìn của Minato lại sáng hơn đôi chút.

Chẳng mấy chốc, họ đã đứng trước chính điện. Trên đỉnh bậc thềm đá, giữa hai chiếc đèn đá, là một cánh cửa gỗ khổng lồ đã cũ kỹ, bị đóng chặt và cài then ngang.

Những ô cửa sổ hai bên tối om, không để lộ bất cứ thứ gì bên trong.

Minato vừa đặt chân lên bậc đá đầu tiên—

Ba con chồn xung quanh cậu đồng loạt nhe nanh, lông dựng đứng.

Ngay khoảnh khắc ấy, cửa chính và cửa sổ chính điện nổ tung.

Thanh gỗ cài cửa, cánh cửa bên trái và kính cửa sổ vỡ tan, bay thẳng ra ngoài trong một tiếng nổ kinh hoàng.

Minato và ba con chồn lập tức lùi lại vài bước.

Một làn sương đen cuộn trào từ trong điện, lao thẳng về phía họ.

Từ trong đó, nhiều vật thể đen sì bắn ra.

Nhưng tất cả đều bật ngược lại khi chạm vào lớp màng ánh sáng xanh ngọc bao quanh Minato, rồi rơi lả tả xuống đất.

Đó là… búp bê.

Năm con búp bê Nhật Bản, tóc đen, mục nát, nằm rải rác trên mặt đất.

Tứ chi của chúng vặn vẹo theo những góc độ mà con người không thể có được.

Đợt tấn công tiếp theo lập tức ập tới khi Minato còn chưa kịp hoàn hồn.

Nhưng một lần nữa, tất cả đều bị chặn lại bởi kết giới cách cậu khoảng 1m, rồi chất thành đống dưới chân bậc thềm.

Trong đống đó có búp bê Nhật, búp bê phương Tây, thú nhồi bông, tất cả đều trong trạng thái mục rữa, nhiều con còn mất cả tay chân.

Ngôi chùa này vốn chuyên trừ tà.

Từ khắp nơi trên cả nước, người ta mang đến đây đủ loại vật quái dị, bất tường.

Rồi một ngày, vị cao tăng đảm nhiệm việc trừ tà qua đời.

Mất đi trụ cột ấy, không còn ai đủ năng lực xử lý linh vật bị ô nhiễm.

Những vật bị nguyền rủa cứ thế tích tụ dần bên trong.

Vì không nỡ từ chối những lời thỉnh cầu kèm theo thù lao hậu hĩnh, cuối cùng, nơi này trở thành ổ tà linh.

Từ chính điện, búp bê vẫn không ngừng lao ra.

Nhưng tất cả chỉ biết lao thẳng vào Minato.

Nhìn những con búp bê rơi xuống rồi vỡ nát, Minato nhận ra:

Chúng không có trí tuệ, cũng chẳng có ý chí.

Cậu không cảm thấy nguy hiểm trực tiếp, nhưng tà khí giờ đã đen kịt, tràn ngập toàn bộ linh giới.

Ánh sáng xanh ngọc quanh người cậu bắt đầu mờ đi, khả năng trừ tà suy giảm rõ rệt.

Mức độ ô uế… nặng hơn họ tưởng rất nhiều.

Dù vậy, ba con chồn vẫn lao lên.

Bùa chú của Minato có hạn, phải tiết kiệm.

Búp bê bay nhanh đến mức mắt thường không kịp theo dõi.

Chúng bắt đầu chuyển mục tiêu sang ba con chồn.

Đáp lại là nanh vuốt sắc bén.

Utsugi bật nhảy lên không trung, ngoạm thẳng vào mặt một con búp bê Nhật, xé toạc một mảng.

Torika lách người né đòn, túm lấy tóc búp bê rồi dùng móng vuốt xé nát.

Seri chém rụng đầu con búp bê Pháp cuối cùng, rồi cáu kỉnh giật nó khỏi móng vuốt bị vướng tóc.

“Minato! Bùa của cậu sắp hết tác dụng rồi!”

“Rõ!”

Minato vừa thò tay vào túi—

Một con búp bê Nhật Bản đen đặc hơn hẳn bay ra từ chính điện, lơ lửng trước mặt cậu.

Tóc đen dài rối bù, da sứ nứt nẻ, quần áo bạc màu.

Hẳn từng là một con búp bê xinh đẹp, nhưng giờ đây, hình dạng của nó khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Sau lưng nó, vô số linh thể lơ lửng.

Đôi mắt đen kịt ló ra sau mái tóc bẩn thỉu, chứa đầy hận thù, ghen ghét và khinh miệt.

Sống lưng Minato lạnh toát.

Đây hẳn là nguồn cơn của tất cả.

Bầy búp bê lao tới như một khối.

Minato mở túi nhỏ trong túi đeo, vốc ra một nắm bùa giấy washi.

Theo lời Saiga, chỉ một lá cũng đủ siêu độ 5 oán linh.

Minato tung bùa—

b807d2cc-6ea4-4c6a-ab4e-db1eb3583920.jpg

Nhưng tóc của con búp bê hóa thành vô số mũi giáo đen, chém nát những lá bùa.

“Cái—?!”

Tóc đen rít lên, quật mạnh.

Một lọn lao về phía Minato, quấn chặt lấy kết giới xanh ngọc, chỉ trong chớp mắt đã biến nó thành một cái kén đen.

Áp lực siết chặt, mạnh hơn cả lần Minato hứng trọn thần quyền của Sơn Thần trước đó.

Tai cậu ù lên, đầu đau như muốn nứt, buộc phải quỳ xuống một gối.

Ba con chồn bật dậy, lao về phía cậu.

Chúng đứng quanh cái kén đen, tạo thành tam giác đều.

Lông dựng đứng, đôi mắt chuyển từ đen sang vàng rực.

Chúng đồng loạt tru vang.

“Awooooo—!!”

Tiếng tru của Sơn Thần vang dội khắp linh giới.

Sóng xung kích vàng kim đánh tan cái kén.

Con búp bê rơi phịch xuống đất.

Minato đứng dậy, tung nốt bùa còn lại.

Những lá bùa dán chặt lên búp bê.

Cậu nhìn xuống nó.

Không hiểu vì sao nó lại mang chấp niệm sâu đến vậy.

Nhưng thương cảm không thể dành cho thứ gây hại đến thế gian.

Minato đặt bút lông lên trán nó, dồn sức, kéo một nét thẳng xuống cằm.

Ánh sáng bùng lên.

Đôi mắt con búp bê ngừng động đậy.

Ba con chồn chạy lại bên Minato, mắt đã trở lại màu đen, thân hình nhỏ đi trông thấy.

“Không sao đâu.”

“Về với Sơn Thần là ổn ngay.”

“Ăn bánh bơ là hồi liền!”

Minato thở phào, nhưng rồi Seri cau mày.

“…Chưa xong đâu.”

Cả ba nhìn về phía chính điện.

“Gần xong rồi.”

“Chỉ còn chút nữa.”

Minato hỏi khẽ:

“Tiếng tru lúc nãy… là Sơn Thần à?”

“Ừ.”

“Ngài truyền thần lực đến cho bọn tôi.”

Minato mỉm cười, vừa ấm áp, vừa xúc động.

Nhưng niềm nhẹ nhõm chỉ kéo dài trong chốc lát.

Minato kiểm tra lại túi, bùa giấy và giấy viết đã trống trơn.

Một tờ giấy thì không thể được gia trì năng lực trừ tà hai lần.

Minato rút ra một cuốn sổ hoàn toàn mới. Không do dự, cậu bắt đầu viết, nét bút chắc chắn, dứt khoát.

Khi hơn nửa cuốn sổ đã kín chữ, Minato ngẩng đầu nhìn về cánh cửa chính điện đang mở toang.

“Vào chứ?”

“Ừ!”

Ba con chồn đáp đồng thanh.

Chúng bám lấy người Minato:

Seri ôm chân trái, Torika giữ chân phải, còn Utsugi thì ngồi chễm chệ trên đầu cậu.

Ở kích thước hiện tại, chúng không nặng lắm, mà Minato cũng không dám tách ra, sức mạnh của chúng đã suy yếu.

Cuối cùng, cậu quyết định: đi đâu cũng đi cùng nhau.

Minato thận trọng bước qua ngưỡng cửa.

Bên trong chính điện rộng lớn và trống trải.

Trần cao vút, không gian sâu hun hút, chỉ được chiếu sáng mờ nhạt bởi ánh sáng lọt qua những ô cửa sổ hai bên.

Nhưng nơi đáng lẽ phải đặt thần thể thờ phụng, nội điện lại bị chiếm cứ bởi một khối đen kịt đang lan tràn trên sàn gỗ, từng đợt tà khí sền sệt rỉ ra, biên giới của nó chậm rãi mở rộng.

Minato tiến sâu vào trong, tay cầm sổ.

Cậu đi chậm rãi.

Làn tà khí quanh chân vừa chạm vào giày cậu liền bị xóa sạch.

Đứng giữa hai cột trụ tròn, Minato cúi nhìn xuống nền nội điện.

Ở đó là một khối đen đang quằn quại, cỡ một cái đầu người.

Ba con chồn siết chặt lấy cậu.

“…Là… là Sơn Thần đó…”

Torika nói, giọng cứng đờ.

“…À…”

Một cảm xúc khó gọi tên trào lên trong Minato.

Cậu bất giác nghĩ đến Sơn Thần hiện đang ở dinh thự Kusunoki, liệu ngài có thể rơi xuống kết cục như thế này không?

Có thể sa đọa đến mức… chỉ còn là một khối ô uế, không thần tính, không uy nghi, chỉ sinh ra thù hận?

Với vẻ trầm ngâm, Minato bắt đầu rải từng trang giấy xuống khối đen.

Tờ giấy trống trôi lả tả, chữ viết trên đó tan biến ngay khi chạm sàn.

Khi cậu dùng đến trang cuối cùng, tà khí vẫn chưa hoàn toàn bị thanh tẩy.

Ngay cả Minato cũng thấy rõ làn sương đen.

Cậu hít sâu, rút bút lông từ túi áo.

Từng nét, từng nét cậu viết, dồn sức trừ tà vào mỗi ký tự.

Viết xong là thả ngay trang giấy.

Có trang còn trượt dọc theo bề mặt khối đen rồi mới rơi xuống, chữ viết biến mất.

Mồ hôi rịn đầy trán.

Cậu đã vượt quá số trang có thể viết trong một ngày.

Bàn tay run rẩy, Minato dồn toàn bộ sức lực còn lại vào trang cuối cùng.

Một tờ giấy trắng tinh rơi xuống.

Khối đen phía dưới nhạt màu rõ rệt, suy yếu đi, nhưng vẫn chưa tan biến hoàn toàn.

Minato siết chặt bút.

Cậu không thể viết lên tay mình như đã làm với Saiga.

Cũng không thể viết lên cơ thể của ba con chồn.

Cậu hoảng hốt nhìn quanh.

“…Mình cần thứ gì đó để viết…”

“Thứ trên vai cậu thì sao?”

Utsugi nói.

“Túi của tôi à…? Vải thôi. Chưa từng thử, nhưng… để tôi xem.”

Minato đưa tay tháo dây túi—

“Woaaa!”

Utsugi đang thò đầu nhìn từ trên cao thì trượt chân, rơi tọt vào mũ áo.

Cậu chồn vùng vẫy làm cổ áo siết chặt cổ Minato, khiến cậu loạng choạng ngã ngược.

“Khụ… nghẹt thở…!”

“Ơ! Có lá cây! Trong này có lá cây!”

Utsugi chui ra khỏi mũ, giơ lên một chiếc lá hình bầu dục, đầu nhọn quen thuộc.

Lá non của cây long não linh thiêng.

Mắt Seri và Torika sáng rực.

“Viết lên đó được đấy!”

“Chắc chắn rồi! Lá của thần mộc mà, thần lực rất mạnh!”

“Sao nãy giờ không ai để ý nhỉ?”

“Giờ có rồi là được! Thanh tẩy nó đi!”

Utsugi đưa chiếc lá cho Minato.

Seri nhìn sắc mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa của cậu, lo lắng hỏi:

“Minato… cậu còn viết nổi không?”

“Ừ.”

Dù trả lời dứt khoát, nhưng cơn mệt mỏi đang nhấn chìm cậu.

Cả người nặng như chì.

Nhưng cậu phải làm.

Chưa kể—

Một âm thanh rạn nứt vang lên khắp nơi.

Thế giới này… không còn trụ được lâu nữa.

Minato ép mình bình tĩnh, viết lên cả hai mặt chiếc lá.

Mực thường sẽ bị lá đẩy ra, nhưng mực này được pha từ nước thánh, không gặp trở ngại nào. Những nét mực đen tuyền hiện rõ trên nền xanh.

Ba con chồn nín thở theo dõi.

Mỗi ký tự hoàn thành, ánh sáng từ chiếc lá lại sáng hơn.

Màu ngọc lục của chữ viết hòa cùng sắc bạc của lá long não, đan xen thành một luồng trừ tà mạnh mẽ.

Viết xong, Minato ấn chiếc lá vào khối đen.

Như sương tan trước nắng, oán linh tan thành bụi, lặng lẽ biến mất.

Thứ lộ ra phía dưới, một viên ngọc.

Minato nhặt lên.

Viên ngọc ánh lên sắc hồng nhạt, óng ánh như thấm nước.

Ánh sáng ấy giống hệt thứ ánh sáng tỏa ra từ Reiki, Oryu và kỳ lân lờ mờ phát sáng trong tay cậu.

“Đây là—”

“Ah!”

Minato quay phắt lại.

Một âm thanh xé toạc vang lên phía sau.

Cánh cửa lớn ở lối vào chính điện bị phá hủy, và những tiếng rạn vỡ dồn dập vang khắp tòa nhà.

Linh giới bắt đầu sụp đổ.

Chính điện rung lắc dữ dội.

Ba con chồn bám chặt lấy Minato khi cậu lảo đảo.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rung chấn dịu đi, Minato vội nhét viên ngọc vào túi.

“Bám chặt!”

Cậu lao đi.

Chạy xuyên qua chính điện, 4 bức tường đang sụp dần từ các góc, Minato nhảy qua cửa, phóng xuống bậc đá trong một cú nhảy duy nhất, đúng lúc rung chấn theo phương thẳng đứng bắt đầu, suýt hất cậu ngã.

Cậu ôm chặt một chiếc đèn đá gần đó.

Cánh cổng ở phía trước chỉ hơn 10m, nhưng trong mắt cậu lúc này như một vực sâu không thể vượt qua.

Bị quăng quật không ngừng bởi rung chấn, Minato chạy hết sức.

Ầm—!

Một tiếng nổ trầm vang lên phía sau.

Chính điện sụp xuống như bị nghiền nát từ trên cao.

Bụi và sỏi đá cuốn qua người cậu.

Minato ngã nhào.

Ba con chồn vẫn bám chặt.

Chỉ còn vài mét nữa là tới cổng.

Chỉ cần đến đó, họ có thể rời khỏi nơi này.

Chỉ cần thêm chút nữa, họ sẽ trở về thế giới của mình.

Minato nghiến răng, bò về phía trước.

Nhưng thực tại tàn nhẫn.

Cả 4 cùng chết lặng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Lỗ hổng mà thân quyến Sơn Thần đã mở… đang khép lại.

Nhỏ đến mức ngay cả một con chồn cũng không chui lọt.

“…Sao… lại…?”

“…Tại sao…?”

“Bọn tôi đã mở nó rồi mà…!”

Tiếng tuyệt vọng trào ra.

Linh giới co rút lại như một quả bóng đang xẹp.

Áp lực nghiền nát ập đến từ mọi phía, kèm theo cảm giác bất lực tuyệt đối.

Minato ôm chặt ba con chồn, cuộn người trên sỏi đá.

Thì—

ẦM—!

Một tiếng sấm long trời.

Thánh phong từ thiên không quét xuống, hóa thành lưỡi đao hình lưỡi liềm khổng lồ, chém đôi chính điện đã sụp.

Ngay cả linh giới cũng bị xẻ toạc.

Sét giáng xuống.

Một nửa linh giới bùng cháy trong thánh hỏa, rồi tắt lịm chỉ trong chớp mắt.

Vô số tia sét chạy dọc bầu trời xám xịt.

Sự sụp đổ dừng lại.

Mặt đất yên tĩnh.

Minato ngẩng đầu.

Trong làn khói trắng cuộn lên, cậu thấy hai bóng người nhỏ màu đen.

Gió nổi lên, quét sạch không khí.

Chính điện giờ đã mất một nửa lộ ra không gian phía sau, nối liền với thế giới ban đầu.

Dưới bầu trời đỏ rực, Minato thấy mái nhà san sát, chim đậu kín dây điện vẫn còn đó.

Con người cũng đang đợi, Saiga đứng đầu.

Trước Minato còn đang sững sờ—

Phong Thần và Lôi Thần nhẹ nhàng bước tới giữa không trung.

Nhìn hai vị thần với dáng vẻ ung dung quen thuộc, Minato cuối cùng mới thực sự nhận ra:

Mình đã được cứu.

Nước mắt trào ra vì nhẹ nhõm.

Ba con chồn thả lỏng người trong vòng tay cậu.

“Ta đã bảo rồi mà?”

Phong Thần cười tinh quái, nghiêng đầu.

“Muốn sống yên ổn thì phải có khả năng chém đôi nhà người khác khi bị làm phiền.”

“…À… phải rồi… Nghe cũng hợp lý ghê.”

“Cậu còn phải học nhiều lắm. Nhưng trước hết ra khỏi đây đã.”

Hai vị thần đáng tin cậy đưa tay về phía Minato đang ngồi kiệt sức trên mặt đất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!