Vol 1

Chương 2: Cuộc Chạm Trán Đầu Tiên

Chương 2: Cuộc Chạm Trán Đầu Tiên

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong khoảnh khắc.

Ngay khi oán linh đã phình to gấp nhiều lần người thường lao tới vồ lấy chàng trai trẻ đang thong thả đi trên phố, nó lập tức tan biến.

Ác linh biến mất như giọt sương ban mai, không để lại chút dấu vết nào.

Ngay cả những pháp sư trừ tà hay onmyoji lão luyện nhất cũng không thể nào trấn áp một oán linh nhanh và triệt để đến thế.

Người đàn ông mặc đồ đen đang đuổi theo oán linh, hai tay vừa chắp lại chuẩn bị kết ấn đứng sững tại chỗ.

…Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Những gì anh vừa tận mắt chứng kiến… thật sự là hiện thực sao?

Trong giây lát, suy nghĩ của anh không theo kịp thực tế.

Sau cặp kính gọng mỏng, đôi mắt anh mở to, ngơ ngác nhìn người kia đang bước về phía mình, miệng càu nhàu, tay cầm cuốn sổ tay.

Khu phố mua sắm cũ kỹ này từ lâu đã mất đi sức sống.

Con hẻm nằm khuất sau trục đường chính, dù trời giữa trưa xanh ngắt, không khí vẫn đặc quánh, âm u.

Hai bên đường vắng tanh chất đầy gạch vụn và bụi bặm.

Trên bức tường nứt nẻ đối diện hẻm, một ô cửa sổ tầng hai đã vỡ, từ đó từng luồng uế khí cuồn cuộn trào ra.

“Không ổn rồi! Nó thoát ra ngoài!”

Ngay khi tiếng hô hoảng loạn vang lên từ bên trong tòa nhà, ô cửa sổ phát nổ.

Mảnh kính và khung cửa văng tung tóe, một khối đen đặc sền sệt trườn ra từ lỗ hổng mới toác.

Oán linh uốn mình như một con đại xà, trượt dọc bức tường xuống mặt đất.

Sau một cái lắc mạnh, nó bắt đầu bò đi trên con đường đầy mảnh kính.

“Để tôi!”

Giọng hét sắc bén vang lên từ bên trong, trong khi khối đen kia gần như đùa cợt mà trườn về phía đường lớn.

Vị onmyoji mặc đồ đen đã không kịp trấn áp oán linh trước khi nó thoát khỏi cửa hàng bỏ hoang lao ra khỏi phòng.

Anh phóng xuống cầu thang hẹp, tránh né đống rác trên nền linoleum bong tróc, rồi nhảy liền bốn bậc cuối.

Bám tay vào lan can làm trụ xoay người, anh tận dụng đà vung cả thân mình, tay áo bay phần phật.

Chân vừa chạm đất, anh lao vun vút qua hành lang hẹp, đá tung cửa sau.

Bản lề cuối cùng chịu không nổi, cánh cửa cũ kỹ bật tung, rơi xuống đất với tiếng rầm chói tai.

Khi onmyoji lao ra tới đường, oán linh đã ở rất xa phía trước.

Toàn bộ cửa tiệm trong khu này đều bỏ hoang, không một bóng người.

Anh vừa chạy vừa nghĩ:

Nếu xử lý kịp thời, sẽ không thành vấn đề—

Nhưng rồi, mọi thứ thay đổi.

Có người.

Một chàng trai khoảng hơn 20 tuổi rẽ từ đường lớn vào con hẻm, đi thẳng về phía onmyoji.

Một tay xách túi mua sắm, tay kia nhìn xuống thứ gì đó trong tay, hoàn toàn không để ý xung quanh.

Trong nỗi hoảng hốt lẫn không tin nổi, onmyoji trơ mắt nhìn oán linh nhắm thẳng vào chàng trai.

Chỉ trong tích tắc, khối đen phình to, trùm lên người kia rồi đổ ập xuống.

Onmyoji đứng khựng lại, chắp tay kết Cửu Ấn.

Không báo trước, oán linh nổ tung rồi tan biến.

Ác khí bị quét sạch trong nháy mắt, kéo theo cả bầu không khí tù đọng của con hẻm.

Onmyoji đông cứng, chữ đầu tiên của chân ngôn “Rin” còn mắc trên môi.

Cặp kính trượt khỏi sống mũi.

Không khí trong lành tràn vào hẻm.

Dù nơi này vừa mới đầy rẫy tà linh cấp thấp bị thu hút bởi oán linh, giờ đây không còn lại chút dấu vết nào.

…Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?

Một oán linh từng khiến ba onmyoji hợp lực còn chật vật… lại bị xóa sổ dễ như trở bàn tay?

Là mơ sao?

Ảo giác sao?

“Cái quái—! Lại biến mất rồi!”

Giọng than bực bội của chàng trai đang lật sổ tay kéo onmyoji về thực tại.

Lúc này, hai người đã đứng sát cạnh nhau.

Chàng trai kia cao nhưng gầy, ăn mặc đúng kiểu “ra ngoài mua vài thứ linh tinh”.

Trong túi mua sắm, chai lọ va vào nhau leng keng.

“B—biến mất cái gì?”

Câu hỏi bật ra trước khi onmyoji kịp nghĩ.

Người kia dường như hoàn toàn không hề nhận ra oán linh.

Ngay cả kẻ vô tâm nhất cũng thường cảm nhận được chút gì đó khi oán linh cấp này xuất hiện, cái lạnh trong không khí, chẳng hạn.

Vậy mà người này thì không.

…Là quá vô tư?

Hay đang được thứ gì đó bảo hộ?

Chàng trai ngẩng lên, lần đầu chú ý đến onmyoji.

Ngoài vẻ cáu kỉnh, anh ta trông hết sức bình thường.

“Chữ viết ấy! Trong sổ tay tôi! Tôi vừa mới viết xong mà!”

“Chữ…?”

Onmyoji lẩm bẩm, suy nghĩ xoay vòng.

Có vẻ anh ta đang rất khó chịu, vì liền tuôn ra một tràng than phiền với người lạ mặt, không chút dè dặt.

“Tôi còn dùng bút mới nữa chứ! Chết tiệt… Sao chữ của tôi cứ biến mất hoài vậy? Bút gel viết thì mượt thật đấy, nhưng mực hết nhanh quá. Dù vậy tôi vẫn thích. Dùng quen rồi là không quay lại loại khác được nữa.”

“Ra vậy.”

“Nggh… Mình định mua cái gì nhỉ? Là… à, anh hiểu mà.”

“Không chắc lắm.”

“Đồ dùng hằng ngày ấy. Thứ mà tuần nào cũng dùng…”

“…Túi rác?”

“Đúng rồi!”

Anh ta cười tươi, rồi lại nghiêm mặt, đảo mắt nhìn quanh.

“Này, tôi mới chuyển tới đây, lần đầu đến khu này. Vắng ghê ha. Tiệm nào cũng đóng cửa. Nhưng tôi không muốn quay lại chỗ mua sắm lúc nãy. Anh có biết gần đây chỗ nào bán túi rác không?”

“…Nếu đi ngược lại đường anh vừa tới, băng qua trục chính, sẽ có khu mua sắm mới hơn…”

“Anh đúng là ân nhân! Cảm ơn nhé!”

Chàng trai giơ tay chào, cười rạng rỡ rồi chạy đi.

Chai lọ trong túi va nhau leng keng khi anh quay đầu, rẽ góc, rồi khuất bóng.

Nhiều năng lượng thật.

Có lẽ trẻ hơn mình vài tuổi, onmyoji thầm nghĩ.

“N—này… Saiga. Anh… ổn chứ? Oán linh… đâu rồi?”

Giọng nói phía sau thuộc về đồng nghiệp vừa đuổi kịp.

Người kia thở hổn hển, hai tay chống gối, gần như không nói nổi.

Cuộc truy đuổi hẳn đã vắt kiệt sức anh ta.

Hai người trạc tuổi nhau, nhưng Saiga thường bị gọi là “kho dự trữ thể lực vô đáy” rõ ràng còn dư sức.

Saiga khẽ thở dài.

Giờ giải thích kiểu gì đây…

Suy nghĩ chốc lát, anh chỉnh lại kính.

Sau khi các onmyoji rời đi, những sinh linh nhỏ trắng muốt bắt đầu ngọ nguậy tại nơi oán linh vừa bị tiêu diệt.

Chúng chầm chậm, rất chậm, bò theo hướng Minato đã rời đi.

Không một ai chứng kiến cảnh đó.

Chiều xuống.

Dưới bầu trời đỏ rực, đàn chim in bóng bay về tổ.

Minato cũng trở về nhà.

Anh hoàn toàn không hay biết mình từng bị oán linh tấn công, càng không biết chính mình đã trừ tà trong vô thức.

Cơn bực bội ban sáng cũng tan biến, nhường chỗ cho sự háo hức:

Không biết rượu sake và wagashi anh mua có được đón nhận không.

Nên đặt lễ ở bàn thờ trong nhà…

Hay ngoài vườn nhỉ?

“Ngoài vườn vậy. Theo yêu cầu.”

Mỉm cười nhè nhẹ, Minato hé rèm.

“…Hả?”

Có thứ gì đó ở đó.

Giữa hiên nhà, một mãnh thú trắng ngồi đối diện anh.

Tay vẫn giữ tấm rèm, Minato sững sờ.

Anh không ngờ nó lại hiện thân rõ ràng đến vậy.

Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một tồn tại không phải con người.

Là chó?

Hay sói?

Khuôn mặt sắc sảo của nó cao ngang bụng anh.

Bộ lông trắng xù bay nhẹ trong gió, đôi mắt lặng lẽ nhìn thẳng qua lớp kính.

Chỉ liếc qua thôi cũng biết, đây không phải thú thường.

Toàn thân nó hơi trong suốt, phía sau là khu vườn hoang nhuộm đỏ bởi nắng chiều.

Dù ngồi yên, khí tức toát ra vẫn vô cùng mạnh mẽ.

Lạ thay, Minato không hề cảm thấy sợ.

Anh lấy hết can đảm, mở cửa kính, bước ra hiên.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn 2m, một luồng gió lướt qua.

Con thú trắng vẫn bình thản ngồi đó.

Minato căng thẳng thấy rõ hình ảnh mình phản chiếu trong đôi mắt vàng đang nheo lại quan sát anh.

“Ta đến viếng thăm.”

Giọng trầm thấp vang lên, dội thẳng vào bụng Minato.

Toàn thân anh rùng mình, lông tóc dựng đứng.

Lần đầu tiên… anh nghe thấy giọng nói của một tồn tại không phải con người.

Cảnh con sói lớn ăn thật sự hùng tráng.

Sống mũi nó nhăn lại khi hàm răng sắc bén cắm vào thịt, xé toạc dễ như giấy.

Nó nhai từng mảnh nhỏ đầy khoái chí.

Đôi mắt vàng cong lên sung sướng, đuôi vẫy liên hồi.

Rõ ràng là rất hợp khẩu vị.

“Vị ổn chứ?”

“…Ừ.”

Nuốt miếng cuối, con sói đáp.

Ngồi trên hiên, cảm nhận gió do cái đuôi không ngừng quẫy tạo ra, Minato cũng cắn một miếng gà rán.

Con sói nói mình là kami của ngọn núi bên cạnh khu đất.

“Vậy là… thần núi nhà bên à? Thế tôi gọi ngài là Yamagami được không?”

“…Ừ. Tùy ngươi.”

Vậy là từ đó, nó được gọi là Yamagami.

Một vị thần… nhưng rất đỗi đời thường.

Dưới bầu trời đầy sao, Minato và Yamagami ngồi cạnh nhau trên hiên, ăn tối, trò chuyện.

Ánh đèn từ phòng khách hắt ra, dịu dàng soi bóng hai người.

“Miếng này hơi béo so với ta, nhưng vẫn ngon.”

“Ngài có muốn uống sake cho đỡ ngấy không?”

“Thần lực của ta vẫn chưa hồi phục. Nước thôi.”

“À đúng rồi, ngài có nói là đang yếu.”

Minato rót nước khoáng vào bát.

Hóa ra sự trong suốt của Yamagami là do thần lực suy giảm.

“Bởi vậy, hiện tại ta không thể trừ những thứ phiền toái.”

Vừa uống nước, Yamagami vừa nói với vẻ bất lực.

Minato uống nước có ga, lắng nghe.

Anh không phải người uống rượu.

“Ngon thật. Nước này có thể sánh với suối thiêng quê ta,” Yamagami gầm gừ hài lòng.

“Ngươi đã cứu ta. Ta xin ghi nhớ ân tình này.”

“…Tôi không hiểu lắm.”

Yamagami liếm sạch giọt nước cuối, ngước nhìn Minato bằng ánh mắt như soi thấu tận đáy hồn, khiến anh bồn chồn.

3676fa29-ebd7-4bd3-ad1d-5916fc0410f0.jpg

Một lúc sau, nó dịu giọng.

“Không biết, không nhận ra… có lẽ lại là điều tốt cho ngươi.”

“Trời ạ…”

“Nhưng sức mạnh của ngươi rất hiếm. Nếu nhận thức và rèn luyện nó, ắt sẽ còn mạnh hơn nữa.”

“Ờm… vậy à?”

Minato đáp cho có, vẻ mặt mơ hồ vì chẳng hiểu Yamagami đang nói đến chuyện gì.

Cậu rót thêm nước trái cây vào ly mình, rồi tiện miệng hỏi:

“Ý là… tôi đang làm gì đó mà bản thân không hề hay biết sao?”

“Đúng vậy. Ngươi đang trừ tà.”

“Hả? Tôi á?”

Tin này khiến Minato khó mà tin nổi.

“Thiệt luôn…? À mà, ngài có muốn uống thêm nước không?”

“Có.”

Minato mở một chai mới, rót một lượng kha khá nước khoáng có ga vào cái bát trước mặt Yamagami.

Những bọt khí li ti sủi lên, vỡ tan ngay khi chạm mặt nước.

Con sói khổng lồ lặng lẽ nhìn cảnh đó, rồi liếc sang Minato, ánh mắt như đang dò hỏi.

Minato đáp lại bằng nụ cười “chuẩn tiếp khách” mà cậu đã trui rèn suốt bao năm làm trong ngành dịch vụ, một nụ cười lịch sự đến mức… chẳng có chút trấn an nào.

Sau một thoáng chần chừ, Yamagami dè dặt thò chiếc lưỡi dài ra, chạm vào mặt nước đang sủi bọt.

“…!”

Ngay khoảnh khắc đó, một luồng giật chạy từ tai, lan khắp đầu, dọc sống lưng rồi kéo dài đến tận chót đuôi, khiến toàn thân lông dựng đứng.

Nụ cười của Minato càng tươi hơn.

“Nước có ga đó.”

“Nó… châm chích cả lưỡi…! Hừm, thú vị thật.”

Cái đuôi to của Yamagami đập thình thịch xuống sàn hiên.

Đùa đủ rồi, Minato cau mày, khoanh tay, bắt đầu động não.

“Vậy là tôi trừ tà thật à? …Bằng cách nào? Ý chí? Mà lại còn không nhận ra?”

“Nhữ miết cụ ngưi.”

“Hả?”

“N… nhữi ta,” Yamagami lẩm bẩm, rõ ràng vẫn đang tận hưởng cảm giác tê tê, khiến lời nói càng khó nghe.

Minato nhấp thêm một ngụm nước.

Uống xong, Yamagami ngồi thẳng dậy trên hiên, dáng vẻ trầm ổn, uy nghi hơn hẳn lúc trước.

Trong gió nhẹ, bộ lông nó ánh lên như đang khẽ phát sáng, hay chỉ là ảo giác?

Hình dáng của nó dường như cũng rõ nét hơn so với lần đầu Minato nhìn thấy.

Bị khí thế đó làm cho khớp, Minato vội quỳ ngay ngắn trên đệm, sợ ngồi xuề xòa thì thất lễ.

Cậu thẳng lưng, đối diện con sói khổng lồ, cũng chính là thần của ngọn núi.

Với uy nghiêm của một vị thần, Yamagami phán:

“Chữ viết của ngươi trừ tà.”

Giọng nói vang dội khắp sân, tựa như lời sấm từ trời cao, khiến cả không gian rung lên.

Lời ấy dội thẳng vào lòng Minato, sâu và nặng.

Đã là lời của thần, còn gì để nghi ngờ nữa?

Trong phút chốc xúc động, Minato suýt cúi rạp người hành lễ, nhưng đúng lúc đó, Yamagami ợ một cái thật to.

Khí thế tan sạch.

“…Ra vậy.”

Giờ đây chỉ còn là một con thú to xác, Yamagami liếc mắt về phía chai nhựa.

“Ta muốn uống thêm ‘nước có ga’.”

“Rõ rồi.”

Minato cười khổ, trở lại tư thế quen thuộc, rồi chợt nhận ra điều gì đó.

“Vậy nên chữ tôi viết mới biến mất hả?”

“Đúng.”

“Ồ! Cuối cùng cũng giải được bí ẩn.”

Minato cầm chai nước lên.

Cái đuôi to ngoáy lia lịa.

“Vậy… mấy thứ tôi viết sẽ cứ biến mất mãi à?”

Cậu rót nước vào bát, đến nửa bát.

“Đủ rồi, đủ rồi!”

Yamagami vội dùng chân trước đè lên miệng bát.

“À, xin lỗi. Phiền ghê… Vậy dùng mực dầu cũng không ăn thua à?”

“Chắc cũng chẳng khác mấy.”

Yamagami thờ ơ đáp, rồi chui mũi thẳng vào bát nước.

Không biết từ lúc nào, Minato đã nói chuyện thoải mái hẳn, và Yamagami cũng chẳng để tâm.

“Chỉ cần viết là trừ tà… đúng là không ngờ.”

“Khi tà vật chạm vào giấy có chữ của ngươi, chúng sẽ bị xóa sổ ngay lập tức. Lũ đó lợi dụng lúc ta suy yếu để tụ về đây, nên thấy chúng bị quét sạch trong chớp mắt cũng thật hả hê. Không còn sót lại gì.”

Vị sơn thần cười khẽ, ánh mắt cong như trăng lưỡi liềm, nhìn về phía bảng tên trước cổng sau.

“Cái bảng tên kia còn lợi hại hơn.”

“Chữ gốc tôi viết đã mất… là vì tôi khắc lâu quá à?”

“Nó được rót vào sức mạnh tẩy uế mạnh hơn.”

“Hả… À, đúng rồi. Nghe ông nói tôi mới nhớ, hồi xưa từng có người khen cái bảng tôi làm giống vậy.”

“Là kẻ có mắt nhìn.”

“Có lẽ.”

Minato gật đầu, nhớ lại một chuyện kỳ lạ trong quá khứ.

“Vậy sao bảng tên nhà tôi cứ gãy đôi trong vòng 1 năm?”

“Có thể là… hết năng lượng.”

“…Ra vậy.”

Minato khẽ thở dài.

Bao năm qua, bảng tên gãy hoài, có cái chưa đầy tháng đã nứt.

Khi cậu kể chuyện nhà mình mở nhà tắm onsen, Yamagami giải thích rằng nơi đông người qua lại rất dễ thu hút tà khí.

Onsen lại càng đặc biệt, nơi con người không chỉ rửa sạch thân thể, mà còn gột bỏ uế tạp.

Minato hơi lo cho gia đình, nhưng nhớ ra mình đã để sẵn vài bảng dự phòng, nên tạm yên tâm.

Đêm tháng Năm se lạnh.

Dù mặc ấm, mỗi cơn gió thổi qua vẫn khiến Minato rùng mình.

Thấy vậy, Yamagami đề nghị kết thúc buổi tối, bữa ăn chung đầu tiên của họ khép lại như thế.

Từ đó, Minato gần như ngày nào cũng ăn cùng Yamagami.

Con sói khổng lồ thường nằm trong sân, hay duỗi dài người trên hiên ngủ gà ngủ gật.

Dù đôi lúc biến mất, nó không giống hàng xóm, mà giống bạn cùng nhà hơn.

Trăng lưỡi liềm treo trên trời.

Sau bữa tối như thường lệ, hai người ăn tráng miệng.

Minato nhìn Yamagami lấp lánh dưới ánh đèn phòng khách khi nó ăn từng viên nerikiri, bánh ngọt làm từ đậu trắng, khoai và bột nếp.

Quan sát kỹ, Minato nghiêng đầu:

“Này Yamagami, dạo này trông ngài ‘đặc’ hơn hẳn.”

“Phải. Và là nhờ ngươi.”

Yamagami ưỡn ngực đầy tự hào.

Cơ thể nó giờ không còn mảng mờ trong suốt nào.

“Vì ăn ngon à?”

Không có câu trả lời.

Vị thần nghiện đồ ngọt đang mải mê thưởng thức bánh.

Nhìn gương mặt hạnh phúc đó, Minato bất giác mỉm cười.

Còn thần uy?

Lại bay lên tận mây rồi.

Từ nhỏ, Minato đã muốn nuôi thú cưng, nhưng gia đình quá bận.

Không ngờ chuyển đến đây lại có một “bạn cùng nhà” nửa thú nửa thần, và cậu thầm vui vì điều đó.

Ăn xong, Yamagami nhìn Minato:

“Chỉ là chuyện nhỏ. Ngươi đã tôn kính ta.”

Giọng nói trầm lắng đầy biết ơn khiến Minato khựng lại giữa chừng khi đang gắp thêm bánh cho nó.

Cái đuôi lại ngoáy, ánh sáng vàng từ thân thể trắng muốt càng rực rỡ hơn.

“Chỉ vậy thôi sao?”

“Chỉ vậy. Đó là giới hạn sức mạnh của ta.”

“Ngài nói sớm có phải tốt hơn không.”

“Ta không muốn quá đường đột.”

“…Giới hạn của ngài đặt ở chỗ đó à?”

Dù Yamagami ăn ngủ trên hiên suốt ngày, vẫn có những thứ nó cho là vượt quá.

Thần đúng là khó hiểu.

Dẫu vậy, Minato rất trân trọng việc có người bầu bạn ăn uống trò chuyện.

Cậu lớn lên ở nơi lúc nào cũng đông đúc, nên căn nhà rộng mà ăn một mình thật buồn.

Biết mình cần làm gì, Minato quỳ ngay ngắn, chắp tay:

“Yamagami đại nhân, cảm ơn ngài đã luôn dùng bữa cùng tôi.”

“Không cần trang trọng vậy.”

“Tôi chợt nhận ra dạo này mình nói chuyện suồng sã quá…”

“Ngôn từ không quan trọng. Quan trọng là lòng thành.”

Con sói sáng rực hơn, hào quang dần hiện ra.

Minato trầm trồ vỗ tay:

“Đúng là dáng vẻ của thần!”

“Ta vốn là thần núi mà.”

Yamagami ưỡn ngực đầy kiêu hãnh.

Minato thấy vừa thú vị vừa buồn cười, nên cầu nguyện càng hăng.

Kết quả là—

“Ơ… xin lỗi. Ngài sáng quá rồi.”

Ánh sáng chói đến mức đau mắt.

Đêm đó Minato mệt rã rời, phải đi ngủ sớm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!