Vol 1

Chương 5: Hiệu Ứng Dấu Ấn của Minato

Chương 5: Hiệu Ứng Dấu Ấn của Minato

Ting.

Một tiếng leng keng trong trẻo vang lên từ chiếc chuông gió treo dưới mái hiên.

Bên ngoài thì nóng hầm hập, nhưng hiên nhà của gia đình Kusunoki lại được bao phủ bởi thứ ánh nắng dịu dàng như mùa xuân, kèm theo một làn gió mát lành thổi đều không dứt.

Minato ngồi bên bàn thấp, vừa viết vừa thong dong, trông hoàn toàn thư thái, đến mức chẳng hề có vẻ gì là đang để tâm tới cái nóng.

Trong khu vườn không hề có lấy một con côn trùng khó chịu nào thật dễ chịu.

Lần duy nhất Minato từng bị côn trùng quấy rầy là ngay sau khi cậu mới tới đây.

Lẽ ra điều đó là không thể.

Đất đai sát chân núi thế này thì cho dù có thích hay không, cũng phải sống chung với cả một “vương quốc côn trùng” mới đúng.

Nhưng việc đó không xảy ra, dĩ nhiên là nhờ thần lực của Sơn Thần.

Trái lại, bên trong ngôi nhà thì nóng chẳng khác nào phòng xông hơi.

Khu vườn hiển nhiên là nơi dễ chịu hơn hẳn, vì vậy Minato thường xuyên ở ngoài này.

Hơn nữa, như vậy còn tiết kiệm được tiền điện, nên đến tối cậu không ít lần ngủ luôn ngoài hiên.

Chiếm trọn vị trí trung tâm của hiên nhà như thường lệ, con sói khổng lồ há miệng ngáp một cái thật to.

Nó liếc sang bóng lưng Minato đang cặm cụi viết bên bàn thấp.

“Ngươi chăm chỉ thật đấy.”

“Cũng có lúc thôi.”

Ban đầu, mỗi lần tập trung hết sức, Minato chỉ viết được vài trang là đã bị buồn ngủ và uể oải đánh gục.

Nhưng giờ đây, cậu đã quen dần, số trang viết được trong mỗi lượt cũng tăng gấp đôi.

“Trong lúc luyện điều chỉnh sức gió mạnh yếu, tôi cũng dần hiểu cách tập trung lực trừ tà. Thật ra giờ thấy cũng khá vui.”

“Không có việc học nào là vô ích, bất kể hình thức.”

“Đúng không? Dù vậy, khả năng điều khiển gió của tôi vẫn còn lỏng lẻo lắm.”

Minato cười khổ, nhưng luồng lực trừ tà đang chảy ra từ đầu bút không ngừng di chuyển của cậu thì hiện lên vô cùng rõ ràng trong mắt Sơn Thần, mảnh, dài, không hề lãng phí chút sức nào, giống như một sợi ngọc bích dai và bền.

Quỳ thẳng lưng trên đệm, tâm trí tĩnh lặng, tay viết đều đặn vào sổ ghi chép, Minato lúc này mang dáng vẻ của một nhà tu hành khổ hạnh thực thụ.

Không khí xung quanh thậm chí còn phảng phất vẻ thiêng liêng, dù thứ cậu đang viết chỉ là danh sách các loại wagashi xuất phát hoàn toàn từ… dục vọng ăn uống.

Lý do quan trọng nhất khiến năng lực của Minato ổn định nhanh đến vậy, chính là vì cậu luôn ở rất gần Sơn Thần.

Trước đây, sức trừ tà trong chữ viết của cậu lên xuống thất thường, phần lớn năng lượng bị lãng phí.

Có vẻ như sức mạnh mà chữ viết mang theo phụ thuộc trực tiếp vào trạng thái tinh thần của Minato, mà trạng thái ấy thì lại cực kỳ bất ổn.

Những tấm bảng treo cửa lại mang sức mạnh lớn hơn hẳn vì khi viết chúng, cậu dốc toàn bộ tâm trí, mong muốn làm thật tốt những vật phẩm quan trọng ấy.

Minato chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy những tà linh đã sa đọa tới mức oán linh, nhưng lại không thể thấy màu sắc, cũng chẳng thể cảm nhận rõ sức mạnh phi thường của chính mình.

Thị giác chiếm đến 80% lượng thông tin con người tiếp nhận, nên việc điều khiển một năng lực đặc biệt mà không thể dựa vào giác quan quan trọng nhất ấy quả thực là thử thách khổng lồ.

Chính vì thế, năng lực gió dễ thấy, dễ điều chỉnh đã trở thành bước khởi đầu lý tưởng.

Sức mạnh mượn từ Lôi Thần thì không thể sử dụng tùy tiện như vậy được, chỉ cần sơ sẩy là mất mạng.

Minato cũng có thể luyện gió mạnh đến mức khủng khiếp, nhưng hiện tại cậu chỉ dùng nó để… hong khô tóc.

Hòa bình vẫn là trên hết.

Phong Thần vốn luôn xảo quyệt.

Không biết hắn đã nhìn xa tới mức nào.

Con sói khổng lồ bất chợt thở dài, đặt cằm lên hai chân trước rồi nhắm mắt lại, bản thân nó cũng chẳng phải kẻ vô tội.

Ting.

Chiếc chuông gió treo lên chỉ để tạo không khí mùa hè khẽ ngân trong làn gió.

Những chú cá vàng son vẽ trên quả cầu thủy tinh tròn xoay vòng vui vẻ.

Bên hồ nước linh thiêng mát lạnh, những gợn sóng tỏa ra phía sau Reiki đang bơi thong thả.

Không khí yên bình, nhàn nhã ấy kéo dài suốt một lúc lâu.

“Được rồi, đến đây thôi.”

Minato gập sổ lại, nhìn mu bàn tay đang đặt lên trên.

“Viết bùa lên giấy sổ ghi chép… thật sự ổn chứ?”

Nghĩ đến chuyện đó lúc này thì có hơi muộn, nhưng Minato vẫn không khỏi lo lắng.

Sơn Thần đang nằm duỗi dài trên hiên với dáng vẻ cực kỳ thoải mái liếc cậu một cái.

“Ngươi lo vấn đề gì?”

“Giấy mỏng quá thì sao?”

“Độ dày của giấy không quan trọng. Nhưng ta thừa nhận, dụng cụ viết thì có ảnh hưởng.”

Sau nhiều lần thử nghiệm, Minato kết luận rằng bút chì, kể cả bút chì kim rất khó truyền lực, những thứ viết ra gần như không có tác dụng trừ tà.

Nếu không phải vậy, chữ viết trên bài tập và bài kiểm tra ở trường hẳn đã biến mất sạch.

Biết được bút chì không dẫn lực cũng là một tin tốt.

“Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, quan trọng là tâm trạng của ngươi.”

“Biết là vậy, nhưng mà… tôi nhận tiền đàng hoàng cho mấy thứ này, với lại anh ấy còn dùng để làm việc nữa.”

Sơn Thần lật người nằm ngửa, khịt mũi một tiếng, rồi liếc Minato ra hiệu nói tiếp.

“Tôi không rõ các onmyoji trừ tà kiểu gì, nhưng chắc là ném bùa, hoặc dán thẳng lên đối tượng, đúng không?”

Một cái vẫy chân thúc giục, Minato lắc lắc cuốn sổ.

“Giấy sổ mỏng thế này… thật sự dùng được sao?”

“Ném thì đúng là khó…”

“Đúng không? Lần trước khi tôi dùng thử, cũng nghĩ là ném không ổn, nên xé nhỏ rồi rắc từ trên xuống. Anh Harima có vẻ chỉ cần chữ viết của tôi là mừng rồi, lỡ anh ấy không hài lòng với chất lượng giấy mà ngại nói thì sao?”

“Ta thấy khả năng đó thấp. Người ấy trông rất tự tin.”

“Vậy à? Nhìn cũng có gia thế, tác phong đàng hoàng. Lúc nào cũng mặc vest xịn, rồi cẩn thận nhét mấy tờ giấy sổ rẻ tiền đó vào… ví da hàng hiệu…”

Minato khựng lại.

“À! Danh thiếp! Tôi có thể viết lên danh thiếp mà!”

“Ừ. Ta không thấy lý do gì để phản đối.”

“Đúng chứ? Dễ ném hơn, lại có cớ đổi sang giấy xịn. Một onmyoji ném danh thiếp, nghe vừa… hài… à không, ngầu nhỉ? Chắc vậy. Mai tôi đi mua danh thiếp trắng.”

Minato vừa cười vừa đứng dậy, thì Sơn Thần liếc về phía tường vườn.

“E rằng… muộn rồi.”

Chuông cửa vang lên nhẹ nhàng.

Nhà này hiếm khi có khách.

Chín phần mười là vị onmyoji lắm tiền kia.

“…Anh ấy đến sớm hơn tôi nghĩ. Mới 1 tuần trước đã ghé rồi mà.”

Minato cau mày, xỏ dép làm vườn.

Món quà được gói bằng giấy washi cao cấp, vừa đẹp mắt vừa mịn tay, buộc bằng sợi chỉ vàng.

Sơn Thần cúi sát chiếc hộp sáng bóng trên bàn, ánh mắt gần như bốc lửa.

Minato quỳ nghiêm chỉnh, hai tay run run đặt trên đùi.

Con sói hít sâu, mùi hương thoang thoảng lan ra từ bên trong.

Đậu đỏ adzuki.

Đôi mắt vàng ánh lên như sao băng.

Hàng cao cấp, không phải loại rẻ tiền.

Còn có cả mùi matcha.

Theo mùa thì… chắc là mizu yokan.

Sơn Thần gật đầu thật sâu, trịnh trọng tuyên bố:

“Hắn đã vượt xa mong đợi. Chúng ta cũng phải đáp lại tương xứng.”

Cánh tay Minato bắt đầu run nhẹ khi cậu đưa những tờ bùa viết trên giấy sổ tay cho Saiga.

Sơn Thần nhìn thấy rõ cơ má và cổ Minato căng cứng, hàm răng nghiến chặt, cậu đang cố hết sức kìm lại cơn buồn cười sắp bật ra.

Minato tin rằng Saiga vẫn chưa hề hay biết vị thần núi đang ngồi chung bàn với họ, tự nhiên như chuyện hiển nhiên nhất trên đời.

Chính vì thế, khi Sơn Thần bắt đầu lẩm bẩm đầy háo hức một mình, Minato càng phải cố giữ vẻ mặt lạnh tanh, nghiêm chỉnh đến mức tối đa.

Sơn Thần liếc sang Saiga.

Ngay khoảnh khắc vị onmyoji nghiêm túc kia cung kính nhận lấy những tờ giấy bằng cả hai tay, bờ vai anh ta thả lỏng.

Cả luồng căng thẳng bao quanh người anh cũng theo đó mà tan đi.

Saiga biết.

Dù không thể nhìn thấy Sơn Thần một cách rõ ràng, anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của một vị thần đang ở rất gần, lặng lẽ quan sát mình từ cõi khác.

Lần cống phẩm này… có được chấp nhận không?

Anh có vô tình làm phật ý thần không?

Saiga luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ, sợ bỏ sót dù chỉ một thay đổi nhỏ trong phản ứng của thần.

Sự căng thẳng ấy lớn đến mức ngay cả Sơn Thần cũng thấy thương cho anh ta.

Chỉ khi cảm nhận được rằng con sói khổng lồ hài lòng với món quà lần này, Saiga mới thực sự thả lỏng.

Chiếc đuôi của Sơn Thần đung đưa qua lại đầy vui vẻ.

“Ta sẽ không cắn người đâu. Ta là thần núi mà.”

“…! H-hôm nay mát thật nhỉ?”

“…Ừ, có lẽ vậy.”

Bên ngoài, cái nóng gay gắt như thiêu đốt.

Nhiệt độ cao kéo theo độ ẩm cao, khiến một ngày giữa mùa hè như thế này ngột ngạt đến mức có cảm giác hơi nước trong cơ thể sắp bị hút cạn.

Chỉ số khó chịu chạm đỉnh.

Nhưng Minato suýt thì phá lên cười trước lời tuyên bố long trọng của Sơn Thần không thể biết được điều đó nếu không bước ra khỏi khu vườn.

Còn Saiga, người đã ướt đẫm mồ hôi trên đường đến đây khi đi xuyên qua lớp hơi nóng bốc lên từ mặt nhựa đường, lén lau trán bằng chiếc khăn tay.

Vị onmyoji lễ phép đáp lại lời nhận xét về thời tiết của Minato, nhưng trong lòng anh đã sớm hiểu rõ: đây là lãnh địa của một vị thần, tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới phàm tục.

Việc tự mình, hết lần này đến lần khác, dám bước vào nơi như thế, Saiga Harima quả là một kẻ gan dạ, Sơn Thần nghĩ thầm, cổ họng khẽ gầm lên.

Khi Sơn Thần dần khôi phục lại quyền năng xưa, khu vườn nhà Kusunoki cũng từng chút một bị tách rời khỏi thế giới bên ngoài.

Trước kia nơi này còn tương đồng với khí hậu xung quanh, nhưng giờ thì hoàn toàn khác biệt.

Điều đó không hề làm Minato phiền lòng, cậu có thể phơi đồ bất cứ lúc nào mình muốn.

Chỉ có điều, vì hoàn toàn không có mưa, cây cối phải được tưới nước thủ công.

Mỗi ngày Minato đều múc nước từ hồ linh thiêng để làm việc này.

Ting.

Làn gió lướt qua khu vườn xuân yên tĩnh khẽ làm chiếc chuông gió reo lên tinh nghịch.

“Vậy thì tôi xin phép không làm phiền nữa.”

“À—anh Harima.”

Saiga đã đứng dậy được nửa chừng thì lại ngồi xuống.

Minato lấy từ túi ra một cây bút mực dầu, rồi chìa bàn tay mình ra.

“Xin cho tôi mượn tay anh.”

“…Hả?”

“Đừng lo. Lần nào anh cũng mang quà tới, coi như đây là quà đáp lễ miễn phí đi.”

Minato vừa định viết lên tay Saiga thì vị onmyoji đột ngột thốt lên, giọng gấp gáp khác thường:

“Khoan đã!”

Ý chí cứng rắn, không khoan nhượng của anh ta lập tức bộc lộ.

Sơn Thần khịt mũi, rõ ràng là đang cười.

Minato thì bị ánh nhìn xuyên thấu qua cặp kính của Saiga ghim chặt, áp lực đến mức phải rụt người lại.

“Tôi muốn… là dạng lưới, nếu được.”

“…Anh không thích ngôi sao 5 cánh à?”

“Không phải là không thích, mà là—”

Minato kiên nhẫn chờ đợi khi Saiga do dự.

Không hiểu vì sao, vị onmyoji lại toát ra vẻ bức bách đến tuyệt vọng.

Anh cúi nhìn cuốn sổ trên bàn, rồi cất tiếng, giọng trầm hẳn đi như thể đã mất hết sinh khí.

“Ngôi sao 5 cánh, gia huy hoa cát cánh của Abe no Seimei… không phải là gia huy mà gia tộc tôi sử dụng.”

“Đó là gia huy à? Xin lỗi, tôi không biết thật. Nghĩ lại thì cũng dễ hiểu, chẳng ai muốn mang gia huy của nhà khác trên tay mình cả. Vậy… dạng lưới này cần bao nhiêu đường?”

“Năm đường ngang, bốn đường dọc.”

Minato gật đầu, và bầu không khí xung quanh cậu lập tức thay đổi.

Ánh sáng trong mắt Saiga gần như tắt hẳn, nhưng anh vẫn nâng mí mắt đang sụp xuống lên.

Trước mặt anh lúc này là một con người hoàn toàn khác với vị chủ nhà hiền hòa, vô tư ban nãy, khí chất sắc sảo, vững vàng của kẻ đã mài giũa năng lực đến tận cùng.

Saiga nín thở theo dõi.

Một đường.

Hai đường.

Mỗi nét bút vạch xuống mu bàn tay anh đều mang theo một luồng sức mạnh trừ tà khủng khiếp.

Mới vài đường đầu, các ngón tay Saiga đã bắt đầu run nhẹ, nhưng Minato vẫn lặng lẽ tiếp tục, nét bút không hề chậm lại hay dao động.

Đôi tai của Sơn Thần khẽ giật giật đầy thích thú. Reiki, đang nằm phơi mình trên tảng đá trong hồ, hé một bên mắt nhìn về phía hiên nhà.

Cây long não đùa nghịch trong gió, lá cành xào xạc như đang vỗ tay tán thưởng.

“Xong rồi.”

Bị cuốn phăng bởi luồng khí thanh khiết và vô tư ấy, Saiga suýt nữa quên mất chính mình, cho đến khi giọng nói tươi tỉnh của Minato kéo anh trở lại thực tại.

Vị onmyoji chớp mắt.

“Thế nào?”

Minato hỏi.

Trên mu bàn tay Saiga, ô lưới những đường thẳng ngay ngắn phát ra ánh sáng xanh ngọc bích.

Sức mạnh trừ tà tỏa ra từ đó mạnh mẽ hơn hẳn gia huy hoa cát cánh lần trước.

Saiga nuốt khan, nhất thời không thốt nổi lời nào.

Minato thì hoàn toàn không có vẻ mệt mỏi khiến Saiga sửng sốt, bởi những lần trước anh từng thấy cậu lộ rõ dấu hiệu buồn ngủ sau khi viết bùa.

Phải mất một lúc, Saiga mới lắp bắp được:

“C-cảm ơn cậu…”

Minato đậy nắp bút lại, rồi như chợt nhớ ra điều gì, quay lại nhìn Saiga.

“À, đúng rồi. Lần sau tôi định viết lên danh thiếp trắng. Như vậy có ổn hơn không? Nếu anh thích giấy sổ tay thì tôi vẫn có thể—”

“Danh thiếp. Xin hãy dùng danh thiếp. Làm ơn, nhất định hãy dùng danh thiếp.”

Saiga đáp dồn dập, tha thiết đến mức như sắp cúi đầu van xin.

Thậm chí anh còn vô thức nghiêng người về phía trước.

Xem ra linh cảm của Minato rằng mấy tờ giấy mỏng kia không tiện dùng quả thật là chính xác.

Minato hơi ngả người ra sau, liếc mắt sang phía Sơn Thần một cách thản nhiên.

Vị thần núi đập đuôi xuống sàn hiên, lấy hai chân trước che mặt, toàn thân run lên vì cười không thành tiếng.

Ngay khoảnh khắc cánh cổng trước nhà Kusunoki khép lại, uy áp thần cũng tan biến theo.

Tiếng ve sầu rền vang như trút xuống đầu Saiga, cái nóng ẩm ập đến tức thì.

Nhiệt độ cơ thể tăng vọt, mồ hôi tuôn ra như suối.

Lẽ ra cảm giác này phải khó chịu, nhưng lúc này thì không hề.

Saiga quay lại phía cổng, cúi người thật sâu, thật trang trọng.

Sau đó anh lấy từ túi áo ra một đôi găng tay da, đeo vào để che đi ánh sáng xanh ngọc trên mu bàn tay.

Dù trời nóng đến đâu, việc này cũng là điều bắt buộc.

Thở dài một hơi, anh xoay người rời đi.

Sỏi dưới chân lạo xạo khi Saiga bước khỏi nhà Kusunoki.

Anh lấy điện thoại ra, áp lên tai.

“Là tôi. Vâng, tôi đang trên đường.”

Cúp máy xong, động tác cất điện thoại của anh trở nên vụng về, không chỉ vì mồ hôi đang chảy ròng ròng khắp người.

Saiga chậm rãi đi trên lối bờ cao giữa những thửa ruộng lúa.

Bước chân nặng nề, tư thế thẳng tắp thường ngày giờ nghiêng hẳn sang một bên.

Một ác linh mang hình dáng lờ mờ như con người bất ngờ lao đầu xuống từ góc trần nhà.

Hai cánh tay vươn dài, đầu nhọn hoắt, nhắm thẳng vào tim Saiga.

Ngay trước khoảnh khắc va chạm, Saiga vung tay, nắm đấm siết chặt trong chiếc găng da đen xuyên thẳng qua cái đầu dị dạng của nó.

Ác linh tan biến ngay tức khắc, không kịp phát ra tiếng kêu nào, mảnh vụn văng tứ phía.

Chưa đầy một nhịp thở sau, một con ác linh khác mang hình dạng dã thú nhảy xổ ra từ góc phòng đối diện.

Saiga đá mạnh vào bên đầu nó, hất thẳng vào bức tường phía sau.

Thân thể nó vỡ vụn thành bụi và tan biến.

Chỉ trong vài phút, toàn bộ ác linh cấp thấp ẩn náu trong phòng học tầng một của ngôi trường bỏ hoang đã bị quét sạch.

Không hề xao động, Saiga chỉnh lại cổ áo vest, rồi xoay người bước ra cửa.

“Ối chà…”

Dọc theo hành lang dài, Saiga không ngoái đầu lại nhìn căn phòng ngổn ngang bàn ghế phía sau. Theo sát sau anh, lệch nửa bước, là một người đàn ông đội mũ panama.

Vị onmyoji thứ hai hầu như chỉ đứng nhìn Saiga một mình dọn sạch cả phòng tên là Katsuragi.

Anh lớn hơn Saiga chừng 10, 20 tuổi, và cùng làm việc cho một nơi: Cục Âm Dương, cơ quan trực thuộc chính phủ, chuyên phái onmyoji đi trừ tà khắp Nhật Bản.

Nhiệm vụ hôm nay là một ngôi trường bỏ hoang ba tầng, và họ vừa dọn xong tầng trệt.

Trường học và bệnh viện bỏ hoang là những nơi đặc biệt dễ sinh ác linh.

Những địa điểm từng có nhiều người lui tới trong thời gian dài sẽ tích tụ cảm xúc tiêu cực, đố kỵ, oán hận, hối tiếc, luyến lưu.

Những tàn dư ấy thu hút linh hồn của những kẻ chết trong chấp niệm, để rồi chúng tranh giành, nuốt chửng lẫn nhau, mạnh dần lên cho đến khi hóa thành oán linh.

Theo thời gian, những oán linh ấy đủ mạnh để can thiệp, thậm chí đe dọa trực tiếp đến người sống.

Hai người bước đi trong hành lang ngập nắng hè gắt gao chiếu qua những khung cửa sổ nứt vỡ, sáng đến mức không hợp cảnh chút nào.

Katsuragi quạt mặt bằng một xấp bùa giấy, nhưng làn gió yếu ớt đó chẳng giúp gì mấy trong bầu không khí bí bách của ngôi trường đóng kín.

“Nóng chết đi được. Có khi tôi nên học theo ông già nhà mình, đổi sang mặc đồ Nhật cho mát.”

Saiga liếc sang Katsuragi, người đang khoác áo hè mỏng.

“Ông cụ vẫn khỏe chứ?”

“Khỏe. Hôm qua vừa về nhà xong là lại đi ngay.”

Cha của Katsuragi không hứng thú làm việc cho Cục Âm Dương là một trừ tà sư độc lập cực kỳ lão luyện, quanh năm mặc kimono đội mũ panama, lúc nào cũng bảnh bao.

Katsuragi đã sớm kế thừa cái mũ của cha nhìn Saiga nghiêng đầu.

“Cậu không nóng à? Găng tay còn chưa tháo.”

“Tất nhiên là nóng.”

“Vậy mà trông cậu chẳng có vẻ gì. Mà này, cái kiểu trừ tà bằng nắm đấm ấy đúng là đáng sợ. Ông chú Katsuragi này thì chịu.”

“Chẳng phải onmyoji nên dùng phương pháp hợp với mình nhất sao?”

“Thì đúng là vậy, nhưng… lâu rồi mới đi chung nhiệm vụ, tôi không ngờ cậu đổi phong cách. Trước đây đâu có thế? Không dùng Cửu Ấn nữa à?”

“Đấm nhanh hơn.”

Katsuragi đang lo cái bụng ngày càng xệ xuống nhăn mặt.

“Nghe buồn cười thật. Trông cậu đâu giống kiểu tin vào sức mạnh cơ bắp.”

“Không giống sao?”

“Đương nhiên là không. Cậu trông như— Á!”

Một ác linh rơi thẳng từ trần xuống.

Katsuragi né sang bên, một tay giữ chặt mũ, tay kia ném bùa.

Ác linh lập tức vỡ vụn, thân thể tan rã xung quanh tờ bùa.

Hai onmyoji vẫn không hề chậm bước, chỉ quay đầu xác nhận bùa đã phát huy tác dụng rồi tiếp tục rẽ về phía cầu thang trung tâm.

“Như tôi đang nói, cậu trông giống kiểu dùng đầu óc hơn. Sinh ra để ngồi bàn giấy ấy.”

“Ông nghĩ vậy sao?”

Saiga hoàn toàn không nghĩ thế giẫm mạnh lên một ác linh đang chực chờ trên chiếu nghỉ.

Lá bùa giấu trong đế giày khiến nó phình to rồi nổ tung.

“Ghê thật…”

Katsuragi rùng mình sau xấp bùa.

Saiga thản nhiên đẩy gọng kính lên sống mũi, bước lên cầu thang.

“Hay chỉ vì cái kính mà ông nghĩ vậy?”

“Không đâu. Còn nhiều thứ hơn thế, thiếu gia Harima.”

“Làm ơn đừng gọi tôi như vậy. Tôi 27 tuổi rồi.”

Lên tới tầng hai, cả hai nhìn sang trái rồi phải.

Dọc hành lang, cửa các phòng mở toang, nhưng Saiga không cảm nhận được ác ý nào.

Katsuragi cũng đang tập trung lắng nghe gật đầu.

“Tầng hai ổn. À, xin lỗi vì gọi cậu là ‘thiếu gia’. Thói quen cũ khó bỏ.”

Là bạn của cha Saiga, Katsuragi đã quen gọi anh như vậy từ khi anh còn nhỏ.

Dù hiểu ông không có ý trêu chọc, Saiga vẫn không thích bị đối xử như một đứa trẻ mãi mãi.

Thở khẽ, xua đi chút khó chịu, Saiga ngẩng nhìn cầu thang dẫn lên tầng ba, tối tăm, không cửa sổ, từng dải miasma lững lờ tràn xuống.

Tiếng động và giọng nói mơ hồ vọng xuống, chứng tỏ một onmyoji khác đang trừ tà phía trên.

Katsuragi cũng nhìn theo, sắc mặt nặng nề.

“Cậu nghĩ sao? Có cần lên giúp không? Biết là hắn sẽ chẳng cảm ơn, còn cáu kỉnh nữa.”

“…Không thể không lên. Đây là công việc của chúng ta.”

Nhưng ngay cả Saiga cũng không giấu được vẻ cay đắng trong giọng nói.

Sự miễn cưỡng lộ rõ trên từng cử động.

Katsuragi vỗ vai anh.

“Hắn quá khắt khe với cậu. Toàn là đố kỵ thôi. Đen đủi là hôm nay thiếu người. Thôi thì cố lên. Tối nay chú Katsuragi bao.”

“Sushi nhé.”

“Vẫn chẳng biết kiềm chế gì cả. Gia đình danh giá của cậu mà biết chắc…”

“Gia đình ông cũng đâu kém gì nhà tôi.”

Cả Saiga lẫn Katsuragi đều xuất thân từ những gia tộc phục vụ Cục Âm Dương qua nhiều thế hệ, tinh hoa trong tinh hoa.

Tư chất bẩm sinh là yếu tố then chốt để trở thành onmyoji.

Dòng máu Saiga chảy từ một huyết mạch pháp sư liên tục không đứt đoạn.

Nhưng chính nhờ nỗ lực không ngừng và việc không dựa dẫm hoàn toàn vào thiên phú, anh mới trở thành một trong những onmyoji xuất sắc nhất của Cục.

Ngược lại, đồng nghiệp đang ở tầng ba, Ichijo lại hoàn toàn dựa vào tài năng thiên sinh.

Hắn trừ tà dễ dàng từ thuở nhỏ, chưa từng cần rèn luyện nghiêm túc, chỉ nuôi lớn cái tôi của mình.

Hai người gia nhập Cục cùng năm, nên thường bị so sánh, và theo thời gian, khoảng cách giữa họ chỉ ngày càng lớn.

Quan hệ vì thế mà xấu dần.

Ichijo chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội thể hiện sự thù địch với Saiga, còn Saiga thì chỉ thấy mọi thứ phiền phức đến mức chẳng buồn nói.

Ichijo ám ảnh bởi việc hơn thua, ai trừ được nhiều hơn, ai hạ được đối thủ mạnh hơn, và để kết quả chi phối cảm xúc như một đứa trẻ con.

Đồng nghiệp đều thông cảm cho Saiga và cố tránh xếp hai người cùng nhiệm vụ, nhưng lần này thiếu người nên không thể khác.

Ngay khi xác định tầng ba có ác linh mạnh nhất, Ichijo đã ngạo mạn ra lệnh cho Saiga, cấp trên của hắn đi xử lý “đám tép riu bên dưới”, rồi tự mình lên tầng ba, còn kéo theo một nữ đồng nghiệp quen từ nhỏ.

Saiga thậm chí chưa kịp phản ứng.

Từ lâu, Saiga đã từ bỏ ý định cải thiện mối quan hệ với Ichijo.

Anh chỉ mong hắn làm tròn bổn phận của một onmyoji.

Thế là đủ rồi, không mong gì hơn nữa.

Saiga cúi đầu khó chịu, lúc này mới nhận ra trên đôi giày da của mình phủ một lớp bụi mỏng.

Anh nhíu mày.

Bụi bẩn, cát sạn vương vãi khắp nơi, không khí thì tù đọng đến mức anh thà không hít thở còn hơn.

Việc cần làm lúc này là nhanh chóng thanh trừ toàn bộ ổ ô uế rồi rời khỏi tòa nhà càng sớm càng tốt.

Saiga quay lại phía cầu thang, chuẩn bị lên tầng ba để hội quân với cậu đồng nghiệp trẻ tuổi.

“Cái thằng đó chẳng bao giờ lớn lên được, mà năm nào trông cũng già thêm…”

“Ối! Bắn nhầm rồi! Trúng tôi rồi!”

Katsuragi ôm chặt ngực trái, làm bộ nhăn nhó quá đà.

Saiga cười nhạt, tiếp tục bước lên cầu thang với những bước chân nặng nề.

Rồi đột ngột—

“Gyaaargh!”

—một tiếng hét chói tai vang lên.

Là giọng quen thuộc, nhưng cũng là giọng mà Saiga chẳng hề muốn nghe vào lúc này.

Anh quay đầu nhìn Katsuragi, đồng thời từ phía trên vang xuống tiếng một người phụ nữ thét lên:

“Ichijo!”

Katsuragi đặt chân lên bậc thang, áo khoác bay phấp phới phía sau.

“Gào thì khỏe đấy, nhưng chẳng khiến ai muốn chạy lên cứu cả.”

“Nhìn tổng thể thì cũng vậy thôi.”

“Tôi nghe thấy đấy.”

Với tốc độ ung dung đến mức dư thừa bình tĩnh, hai người tiếp tục leo lên.

Khi băng qua hành lang vương đầy mảnh kính vỡ và bước vào lớp học, họ mới tăng tốc đôi chút.

Qua khung cửa sổ trống trơn nhìn ra sân trong, bầu trời xanh thẳm hiện rõ, nhưng bên trong căn phòng lại tối tăm, tràn ngập tà khí đặc quánh.

Giữa đống bàn ghế ngổn ngang, một ác linh hình người đang quấn chặt một cánh tay dài quanh Ichijo.

Không rõ là nó đang nhấc bổng anh ta lên hay chỉ giữ lơ lửng, nhưng nhìn Ichijo đứng kiễng chân, mặt tái mét, mồ hôi lạnh túa ra, Saiga thoáng thấy thương hại.

Ác linh, một onryo quay đầu về phía Saiga và Katsuragi. Khi nhận ra hai âm dương sư đã vào thế chiến đấu, nó vui vẻ giơ Ichijo lên như khoe chiến lợi phẩm, cái miệng cong cong như trăng lưỡi liềm há ra đầy chế nhạo.

Nó đang cười nhạo họ.

Nó đã biến một con người thành đồ chơi, và giờ thì thích thú chế giễu những kẻ đến cứu.

Tà khí từ khắp cơ thể onryo phun trào dữ dội.

Trước mắt Saiga và Katsuragi, nó vươn một dải đen như dây thừng quấn quanh cổ Ichijo rồi giật mạnh.

Hai chân Ichijo run rẩy chạm đất liên tiếp, trái, phải, trái như một điệu nhảy méo mó.

Anh ta giãy giụa trong tuyệt vọng nhưng vô ích.

Một chiếc giày đã sắp tuột ra.

Trong căn phòng chỉ còn tiếng bước chân lộn xộn, lặp đi lặp lại.

Miệng bị bịt kín, Ichijo thậm chí không thể kêu lên.

Thứ họ đối mặt nguy hiểm hơn dự tính.

Saiga vốn nghĩ chỉ là ác linh trung cấp, loại mà ngay cả Ichijo cũng có thể xử lý, và rằng sai lầm là do Ichijo đánh giá thấp đối thủ.

Anh siết chặt nắm tay, da găng phát ra tiếng kẽo kẹt.

Giữa bầu không khí căng thẳng, onryo phình to.

Tà khí đục ngầu phun ra như bùn lầy, bò khắp trần và sàn nhà.

Người phụ nữ gầy gò núp gần cửa hoảng loạn lùi ra hành lang, tránh làn tà khí đang lan tới.

Trong mắt Ichijo, nỗi sợ dần nhuốm màu phẫn nộ.

Tà khí càng lúc càng dày, căn phòng tối sầm lại.

Katsuragi rên lên đau đớn, ôm chặt hai tai.

Anh ta chủ yếu dựa vào thính giác để cảm nhận ác linh, từng nói với Saiga rằng khi đối phương quá mạnh, anh sẽ có cảm giác như màng nhĩ sắp vỡ, đầu đau như bổ.

Ngay cả Saiga, vốn có sức đề kháng cao, cũng suýt nôn.

Anh che mũi miệng bằng một tay, tay kia thò vào túi áo, lấy ra một tờ bùa giấy xé từ sổ ghi chép.

Ánh sáng bùng lên tức thì.

Katsuragi đang khom lưng liền mở to mắt.

Ichijo, đứng chênh vênh trên một chân, cũng trố mắt ngơ ngác.

Hình dáng onryo run rẩy dữ dội vì sợ hãi.

Saiga tháo một chiếc găng da, để lộ ánh sáng ngọc bích, ánh sáng mang của sức mạnh trừ tà khủng khiếp đang tỏa ra từ bàn tay anh.

Ichijo bị hất văng sang một bên, còn onryo lập tức tan rã thành một khối vô định, lao về phía cửa sổ.

Không thể để nó trốn thoát.

01bdf02e-953d-4d6d-96be-d16bc6c15e2f.jpg

Saiga lao tới.

Vượt qua bàn ghế đổ nát chỉ trong vài bước, anh tới sát cửa sổ.

Onryo đã trườn ra được một nửa, nhưng khi nắm đấm phát sáng màu lục ngọc của Saiga cắm thẳng vào khối tà khí đang chảy xiết, nó lập tức tan thành sương mù.

Chỉ trong khoảnh khắc, ác linh bị thanh trừ hoàn toàn.

Rèm cửa tuột khỏi ray phần nào, phập phồng trong làn gió nóng ẩm thổi vào.

Tiếng ve râm ran lại vang lên, kéo Saiga trở về thực tại.

Để ánh nắng chiếu thẳng lên nửa người trên, Saiga nhìn mu bàn tay mình.

Hình vẽ đã mờ đi gần một nửa, nhưng sức mạnh vẫn còn dư dả.

Anh đeo lại chiếc găng đặc chế, che đi ánh sáng.

Katsuragi đứng chết lặng, còn Ichijo thì ngồi bệt trên sàn, cũng không rời mắt.

Saiga nắm cổ tay qua lớp găng, siết rồi thả nắm đấm, xác nhận cảm giác vận động vẫn ổn.

Anh quay sang hai người kia.

“Nhiệm vụ hoàn tất. Tiếp tục di chuyển.”

“K-khoan đã! Đợi chút! Ông chú Katsuragi này cần theo kịp đã! Cái… cái thứ trên mu bàn tay cậu là gì thế?! Tôi biết là gia huy nhà cậu, nhưng ngoài ra còn… Với lại, chiêu đầu tiên lúc nãy mạnh quá mức rồi! Rốt cuộc đó là gì vậy?!”

Trong khi Katsuragi lải nhải, Saiga vẫn không dừng bước.

Khi anh đã tới cửa lớp, Katsuragi suýt nữa thì nhảy bổ lên chặn lại.

Cảm nhận ánh nhìn sắc như dao đâm sau lưng, Saiga đáp bằng giọng đều đều:

“Là… một món quà chu đáo từ người quen.”

“Hả…? Cái gì cơ?!”

“Tối nay tôi mong tới bữa tối.”

“…Ờ, ờ, được thôi.”

Saiga đã ngầm cho biết rồi sẽ giải thích, và Katsuragi đủ tinh ý để nhận ra điều đó, liền thôi truy hỏi.

Chiếc hộp trong túi Saiga dùng để niêm phong sức mạnh trừ tà được gia trì vào những tờ bùa xé từ sổ ghi chép.

Nếu mang chúng vào ổ ô uế mà không có hộp này, bùa sẽ tự động thanh trừ ác linh xung quanh một cách bừa bãi, vừa hao tổn sức mạnh vừa khiến anh rơi vào thế nguy hiểm khi gặp tình huống khó.

Gia huy trước đây trên tay anh đã liên tục thanh trừ hết con ác linh yếu này tới con khác cho tới khi tự tan biến.

Tuy tiện lợi theo cách riêng, nhưng rõ ràng là lãng phí sức mạnh.

Vì vậy, khi Minato bất ngờ đề nghị vẽ lại một hình khác lên tay anh hôm qua, đôi găng tay đặc chế mà Saiga đặt cùng chiếc hộp đã phát huy tác dụng.

Tuy nhiên, chỉ găng tay thì không thể phong ấn hoàn toàn sức mạnh của Minato mà Saiga đã tận dụng bằng cách áp dụng chiến thuật chạm trực tiếp vào ác linh.

Saiga xoa nhẹ mu bàn tay khi bước ra khỏi phòng.

Bùa của Minato Kusunoki có sức mạnh cực kỳ lớn.

Một khi đã hiểu rõ điều đó, Saiga không còn hứng thú trả giá cao cho những pháp khí kém hơn.

Thay vào đó, anh chỉ mua những tờ bùa xé từ sổ ghi chép, vật dụng chỉ dòng họ Harima mới dùng.

Saiga không thiếu lòng tự trọng nghề nghiệp.

Anh không định hoàn toàn dựa dẫm vào bùa của Minato, nhưng sức mạnh linh lực bản thân cũng có giới hạn.

Vài tháng gần đây, số vụ liên quan đến ác linh tăng rõ rệt, khiến việc dựa vào bùa sổ ghi chép trở thành điều không thể tránh.

Ngay trong ngày hôm đó, anh vẫn còn một nhiệm vụ khác ở địa điểm khác cần xử lý.

Saiga nhận ra Ichijo đang trừng mắt nhìn mình, nhưng cố ý làm ngơ.

Nếu còn sức để lườm, thì chẳng có gì đáng lo.

Dù có nói lời an ủi, anh cũng chỉ nhận lại những lời cay độc.

Không đáng.

Gia huy hoa cát cánh của Seimei là gia huy nhà Ichijo, nên Saiga luôn lo liệu Ichijo có nhìn thấy nó trên tay mình trong nhiệm vụ trước hay không. Việc để lộ tay lần này cũng là một sơ suất, nhưng giờ có hối cũng muộn.

Sau khi Saiga và Katsuragi rời khỏi lớp học, tiếng bước chân họ xa dần trong hành lang.

Mỗi tiếng giày kêu cót két, Ichijo lại nghiến răng mạnh hơn.

Anh đấm mạnh xuống sàn, bàn tay siết chặt đến mức gân nổi rõ, âm thanh khô khốc vang lên vô nghĩa trong căn phòng tan hoang.

Ở một góc sân trường, một khối trắng mềm oằn mình trong đám cỏ dại vừa rơi xuống từ cửa sổ tầng ba.

Chẳng bao lâu, những tia sáng xanh ngọc trai bốc lên từ nó, rồi dần dần, khối trắng tỏa ra ánh sáng lấp lánh, bay lên phía đám mây vũ tích khổng lồ trên cao.

Tõm.

Trong khu vườn nhà Kusunoki, con rùa lao xuống hồ linh thiêng.

Cú nhảy đẹp mắt từ mỏm đá cao tạo thành cột nước bắn tung tóe, văng cả lên dép của Minato khi cậu đang đi ngang.

“Hả, bình thường nó đâu có nhảy từ cao thế. Chắc hôm nay tâm trạng tốt.”

Minato mỉm cười, cúi người nhìn xuống hồ.

Con rùa bơi vùn vụt trong làn nước trong vắt, nhanh hơn hẳn thường ngày.

Ánh sáng vàng óng ánh tỏa ra từ thân nó, lượn vòng vòng khiến thảm thực vật dưới nước lay động theo từng gợn sóng.

Ban đầu, hồ linh thiêng chỉ có sỏi, nhưng mới hôm qua Minato đã nhận ra một lớp thực vật thủy sinh đã bắt đầu phát triển dày đặc.

Dẫu vậy, những chuyện kiểu này giờ chẳng còn khiến cậu ngạc nhiên nữa.

Ngoài con rùa đường kính chừng 10 phân, chẳng có sinh vật nào khác, và thành thật mà nói, cái hồ lớn như vậy chỉ có một cư dân thì hơi cô quạnh.

Minato từng nghĩ thả thêm vài con cá cũng không sao.

Nhưng rồi—

“Thôi, miễn là Rùa thấy thoải mái là được. Quan trọng nhất vẫn là thế.”

Cậu không định tự ý thêm sinh vật nào chỉ dựa trên suy nghĩ của bản thân.

Chuông gió khẽ leng keng trong làn gió.

Minato ngẩng lên nhìn trời.

Mặt trời chói chang đứng ở đỉnh đầu.

Một đám mây vũ tích hiện rõ nét trên nền trời xanh thẳm.

Không nghi ngờ gì nữa, đang là giữa mùa hè.

Thế nhưng…

Minato nhìn khắp khu vườn.

Những tán cây rụng lá vẫn xanh mướt tràn đầy sức sống, làn gió nhẹ thổi đều.

Nhiệt độ dễ chịu, không nóng cũng chẳng lạnh, như hiện thân của mùa xuân.

Khi Minato thò tay vào hồ, làn nước mát vừa vặn, và nhiệt độ ấy dường như chẳng bao giờ đổi.

Cậu khuấy nhẹ, nhìn bóng mình gợn sóng trên thảm thực vật thủy sinh.

Khu vườn rõ ràng đã bị tách khỏi thế giới thường nhật.

Đây là một không gian hoàn toàn khác, một nơi đặc biệt, không còn sinh vật nào của thế giới mà Minato từng biết.

Ngoại trừ chính Minato.

Thế nhưng, kỳ lạ thay, cậu chẳng hề thấy bất an.

“Chắc là vì ở đây quá dễ chịu.”

Vừa ngân nga khe khẽ, Minato rút tay khỏi hồ, múc đầy nước linh thiêng vào bình tưới.

Quán sushi quen của Katsuragi lúc nào cũng đông khách.

Saiga và Katsuragi ngồi trong một phòng riêng yên tĩnh ở khu nhà tách biệt, tránh xa sự ồn ào bên ngoài.

Phòng rộng rãi, trải chiếu tatami, giữa là bàn thấp, trong hốc tokonoma treo một bức thủy mặc.

Sau vách shoji là khu vườn đá nhỏ, cát được cào thành vân nước, một chiếc đèn đá đứng giữa, ánh sáng nhạt chiếu lên những tảng đá được sắp đặt cẩn thận.

Hai đồng nghiệp của Cục Âm Dương ngồi đối diện, đã ăn xong và đang thả lỏng.

Katsuragi ngồi xếp bằng, một tay cầm cốc bia, tay kia với lấy đĩa đậu nành.

“Ra vậy. Thế nên dạo này cậu trông khỏe hơn hẳn.”

“Có lẽ vậy.”

Saiga vừa giải thích xong về bùa sổ ghi chép và gia huy trên tay, nhấp một ngụm whisky cho dịu cổ.

Anh đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, đá bên trong xoay nhẹ kêu lanh canh.

Trên bàn là một số lượng chai rượu sake đáng nể, phần lớn đã được Saiga uống cạn, vậy mà nét mặt anh vẫn không hề thay đổi.

Saiga thanh trừ ác linh nhiều gấp đôi người khác, mà gần đây lại xuất hiện không ít onryo vượt quá khả năng xử lý của đa số.

Anh đã quá tải trong thời gian dài.

Bữa tối này là lần hiếm hoi anh thật sự thả lỏng, lại còn do Katsuragi trả tiền.

Uống nhiều cũng coi như xả stress.

Katsuragi cầm một tờ bùa giấy lên, nhìn kỹ.

“Ghê thật. Dù nội dung chỉ là danh sách bánh kẹo.”

“Là loại sức mạnh hiếm có. Gần đây dường như còn mạnh hơn.”

“Hừm. Nhưng phía sau cậu ta có cổ thần chống lưng mà, đúng không? Nghĩ tới là rợn người. Dù bùa có mạnh đến đâu, tôi cũng chẳng dám mò vào lãnh địa của thần để xin.”

Katsuragi rùng mình, rồi tiện tay lật mặt sau tờ bùa, phát hiện tên một tiệm được viết chữ nhỏ.

Anh nhướn mày, gật gù.

“Bizen-an làm daifuku ngon thật. Nhân đậu không quá ngọt, mochi thì dẻo vừa. Chỉ khổ là khó mua. Mỗi ngày làm có vài cái, bán sạch trong mấy tiếng.”

“Ra vậy. Vậy thì phải đi sớm. Việc cậu ấy ghi cả tên tiệm đúng là giúp ích lớn.”

“Cũng gan thật đấy.”

Katsuragi cười khà khà.

Nhưng với Saiga, người đang rót một lượng rượu màu hổ phách không hề ít vào ly mình, thì chẳng có gì buồn cười cả.

Với anh, trên bùa viết gì cũng không quan trọng, miễn là có tác dụng là được.

Trái lại, chính sự thẳng thắn đến mức ngây thơ trong những dòng chữ ấy lại là một trợ lực lớn đối với Saiga.

Chỉ cần mang theo quà từ đúng những cửa tiệm được ghi sẵn làm lễ ra mắt, thì gần như không có nguy cơ chọc giận thần.

Khoảnh khắc bước qua cổng trước nhà Kusunoki, một áp lực nặng nề liền đè xuống toàn thân anh.

Ánh nhìn của vị cổ thần hùng mạnh đã hướng thẳng về phía Saiga.

Hô hấp trở nên khó khăn, ngay cả việc bước đi cũng tốn sức.

Làn gió mang theo uy quyền thần thánh giáng thêm một đòn nữa, nếu không tập trung tinh thần, anh có cảm giác mình sẽ khuỵu gối, quỳ rạp xuống đất bất cứ lúc nào.

Thế nhưng, chỉ cần dâng quà lên, tình hình liền thay đổi tức khắc.

Cảm giác như đang đứng bên bờ vực thảm họa bị quẳng đi không thương tiếc.

Trên thực tế, Sơn Thần không hề có ý uy hiếp Saiga.

Thứ mà vị âm dương sư cảm nhận được chỉ là sức nặng của kỳ vọng và mong chờ:

Hôm nay có bánh gì nhỉ?

Nhân đậu phải mịn mượt mới được…

“Nhưng mấy tờ bùa xé từ sổ ghi chép đó khó dùng lắm đúng không?”

Katsuragi hỏi.

“Có lúc còn phải ném đi nữa chứ?”

“Ừ. Đó đúng là vấn đề. Nhưng đã giải quyết rồi. Từ lần sau, cậu ấy nói sẽ viết lên mặt sau danh thiếp trống.”

“Ném danh thiếp à… Cậu định mặc đồ bó sát rồi hợp tác với hai cô chị em của cậu luôn à?”

“…Sao tôi phải làm thế?”

“Ơ… cậu không hiểu à? Thế làm tôi thấy mình già thật rồi…”

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của vị âm dương sư trẻ tuổi, Katsuragi buồn bã chấm chấm khóe mắt, than thở cho số phận của “ông chú Katsuragi” già nua.

Thực ra, vấn đề không chỉ là bộ đồ bó sát.

Điều đáng sợ hơn là phải lập đội với hai cô chị em của mình, một chị, một em, cả hai đều là âm dương sư, lại còn hung hăng và chẳng biết kiêng dè.

Chỉ cần một người đã đủ mệt, huống chi là cả hai cùng lúc.

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà Saiga đã thấy đau cả dạ dày.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!