Vol 1

Chương 4: Tập Tễnh Ổn Định Cuộc Sống

Chương 4: Tập Tễnh Ổn Định Cuộc Sống

Minato ngồi gục trên bàn ăn, hai tay ôm đầu, trước mặt là cuốn sổ ghi chép chi tiêu gia đình đang mở.

Tấm lưng cong xuống đầy chán chường nói lên rõ ràng mức độ tuyệt vọng của cậu.

“Tiền nong…”

Tình hình tài chính của căn nhà đã xuống mức báo động.

Mọi thứ đều tệ đến mức không còn đường lui, đúng kiểu tiến thoái lưỡng nan.

Minato lớn lên ở một thị trấn suối nước nóng nằm giữa núi non của một tỉnh khác.

Đó là nơi con người gắn bó khăng khít:

Hàng xóm tự nhiên ra vào nhà nhau, bữa cơm chung là chuyện thường ngày.

Bọn trẻ cùng lứa được nuôi dạy cùng nhau, thân thiết chẳng khác gì anh em.

Sau khi trưởng thành trong một môi trường như vậy, việc sống một mình ở nơi xa lạ này, không giao lưu, không hàng xóm khiến Minato thấy trống trải đến đau lòng.

Nhưng mỗi khi bước ra khu vườn, cậu lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Ở đó, thường luôn có một con sói lớn nằm trên hiên, vững chãi như tảng đá, không hề nhúc nhích.

Nghĩ lại thì cũng phải, hình thái thật sự của nó chính là ngọn núi.

Chỉ cần nhìn thấy nó thôi cũng đủ mang lại cho Minato một cảm giác an tâm khó tả.

Bên cạnh đó còn có một con rùa, nhẩn nha trong cái ao linh thiêng, trông như thể chắc chắn sẽ mang đến may mắn.

Chỉ ngắm nhìn nó thôi cũng khiến lòng người dịu lại.

Quan trọng hơn cả, Sơn Thần và những người đồng hành ấy là những đối tượng Minato có thể trò chuyện.

Có họ bên cạnh, cậu thực sự thấy hạnh phúc.

Nhưng trên đời không có gì là miễn phí.

Các vị thần không hề biết kiềm chế, đặc biệt là khi gặp đồ ngọt yêu thích, mà những món đó lại thường… không rẻ.

Dù họ không phàn nàn nếu Minato mua loại rẻ tiền hơn, nhưng mức độ hào hứng và sức ăn thì khác nhau một trời một vực.

Minato tự thấy mình không đáng bị trách khi sẵn sàng chi tiền để làm khách vui lòng.

Thế nhưng tiền lương của cậu với tư cách người trông coi vốn đã ít ỏi.

Trong tình trạng thu nhập hiện tại, việc phải động đến tiền tiết kiệm khiến cậu bất an vô cùng.

Bài toán này tưởng như không có lời giải.

Minato rên rỉ, dùng bút gõ nhẹ lên cuốn sổ.

“Hay là về nhà một thời gian kiếm tiền…? Không được, xa quá. Tìm việc gần đây thì… nhưng mình có bằng cấp gì đâu. Trời ơi… mình phải làm sao đây?”

Cậu buông bút xuống, gập tay lại rồi đặt trán lên đó, thở ra một hơi thật dài.

Trên hiên nhà, Sơn Thần như thường lệ khẽ động tai.

Nó từ từ mở mắt, ánh vàng lấp lánh như tia nắng đầu tiên ló ra giữa khe núi lúc bình minh.

Mỗi lần chớp mắt, ánh sáng ấy lại như bụi vàng bay trong không khí.

Sau khi lấy lại sức mạnh, vị thần núi này có thể nghe thấy cả những lời thì thầm nhỏ nhất, dù cách nhau bởi bức tường cách âm hoàn hảo.

Ánh mắt nó chuyển về phía ao.

Ánh nắng phản chiếu trên mai rùa ánh ngọc, nằm trên tảng đá lớn nhô khỏi mặt nước.

Ngay sau đó, một cái đầu và bốn cái chân thò ra đầy sức sống.

Con rùa ấy tên là Reiki.

Thân phận thật sự của nó là một trong Tứ Linh, những linh thú cát tường mang lại vận may.

Reiki chậm rãi đứng thẳng lên, bám chắc bốn chân xuống tảng đá, rồi vươn cổ thật cao về phía bầu trời xanh thẳm.

Sau đó, nó há to miệng.

Leng keng!

Giữa sự ồn ào của khu phố mua sắm đông đúc, tiếng chuông trong trẻo vang lên.

“Chúc mừng quý khách! Ngài đã trúng giải nhất!”

Nhân viên cửa hàng giơ cao tấm vé xổ số.

Dòng chữ GIẢI NHẤT ánh vàng rực rỡ.

Không khí bùng nổ tiếng reo hò.

Minato vừa rút vé và đưa lên đứng đơ ra, há hốc miệng.

“Giỏi lắm, cậu trai!”

Một người đàn ông trung niên đứng phía sau vỗ mạnh lưng cậu, kéo Minato về thực tại.

“Hả? À… vâng. Cảm ơn ạ…?”

Người kia cười sảng khoái, vỗ thêm cái nữa.

Đau thì có đau, nhưng chính cú vỗ ấy khiến Minato nhận ra:

Cậu vừa trúng giải nhất của chương trình rút thăm khu phố.

Trước đây, cao lắm cậu chỉ trúng mấy giải khuyến khích, khăn giấy bỏ túi các kiểu.

Không thể tin được vận may lần này.

Do thường xuyên mua rượu và bánh kẹo, Minato có cả xấp vé trong tay, mà đây mới chỉ là tấm đầu tiên.

Cậu nhận phong bì, vẫn chưa biết giải nhất là gì.

Nhân viên đội băng đô, mặc áo happi tươi cười giải thích.

“Phiếu mua hàng trị giá 100.000 yên ạ.”

“M-một trăm nghìn yên?!”

Minato lắp bắp, mắt mở to.

Nơi này quả thật hào phóng.

Những tấm phiếu này đúng là cứu tinh.

Cậu đã định phải giảm cấp rượu và bánh, dù rất áy náy.

Cười tươi, Minato quay người bước đi đầy phấn chấn.

BÙM!

Pháo giấy nổ tung, kim tuyến rơi xuống.

Minato giật mình dừng lại ngay cửa tiệm rượu.

“Chúc mừng! Hôm nay là kỷ niệm 333 năm thành lập tiệm rượu Tanba! Và cậu chính là vị khách thứ 333!”

Tiếng vỗ tay vang lên khắp cửa tiệm chật kín.

Minato lúng túng đến đỏ mặt.

“Xin cảm ơn quý khách đã luôn ủng hộ Tanba. Xin mời bên này.”

“…Dạ.”

Cậu được dẫn đến chiếc bàn tròn cạnh quầy thu ngân.

Trên bàn là đầy những chai sake.

“Món quà nhỏ thay lời cảm ơn. Hy vọng cậu sẽ thích.”

“Hả? Tất cả… là cho tôi?”

“Vâng. Tổng cộng 33 chai.”

Minato choáng váng.

Trong số đó có cả những chai danh tửu mà cha cậu mê rượu từng than thở không mua được.

Không thể tự mang hết, nhưng tiệm sẵn sàng giao tận nhà.

Trước khi kịp hiểu chuyện, Minato đã điền xong địa chỉ giao hàng.

Bữa tối hôm đó vẫn diễn ra trên hiên nhà.

Sơn Thần ngồi đối diện Minato bên bàn thấp.

Bên cạnh nó, Reiki cắm mặt vào chiếc bát lớn đầy rượu sake.

Minato hào hứng kể lại vận may trong ngày.

“…Tóm lại là hôm nay đúng kiểu ngày đỏ. Tôi mang một chai về trước, chờ mấy chai kia tới sau. Sao rồi, Rùa?”

Reiki quay sang, dùng trán đẩy chiếc bát về phía Minato.

Không còn một giọt nào.

Rõ ràng rất hài lòng với chất lượng rượu.

“Số còn lại mai sẽ tới. Mong chờ nhé!”

Minato rót thêm một bát đầy cho Reiki, cái đuôi nhỏ khẽ lắc lư, rồi rót cho cả Sơn Thần.

“Quả là tin vui,” Sơn Thần nói.

“Vâng. Mấy món ngài đang ăn là từ hội chợ đặc sản khắp cả nước. Đó là đặc sản quê tôi.”

“Ừm. Đậu trắng này cũng có cái hay riêng. Mềm ẩm, rất ngon.”

“Ngài thích là tốt rồi. Tôi cũng mua cho mấy con chồn nữa, nhớ mang về giúp tôi nhé.”

Họ hàng của Sơn Thần chỉ thỉnh thoảng mới ghé.

Biết chúng mê bánh Tây, Minato đương nhiên đã chuẩn bị sẵn.

“Ngươi—”

“À!”

Đúng lúc Sơn Thần định nói, điện thoại của Minato trên bàn đổ chuông.

Ánh mắt Sơn Thần ra hiệu cho cậu nghe máy.

Trên màn hình hiện chữ HOME.

Minato áy náy nhìn Sơn Thần rồi nhấc máy.

“Alô? Mẹ à? Vâng, con vẫn ổn. Mẹ thì sao?”

Hai bên cập nhật tình hình.

Ở nhà không có gì thay đổi.

Mẹ cậu thì hỏi dồn dập không ngơi.

“Vâng, con tự chăm sóc mình mà. Không, con không ngủ hở bụng đâu! Con lớn rồi mà mẹ! À… chuyện đó con hỏi Raijin rồi, bị mắng cho một trận: ‘Trời ạ, ai lại đi trộm rốn người ta chứ?!’ …Ơ, thôi, coi như con chưa nói gì nhé. Mà sao mẹ gọi vậy? Hả?! À… vâng. Con cảm ơn.”

Minato cúp máy, tay cầm điện thoại hạ xuống đầu gối.

Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen.

“Có chuyện gì?”

Sơn Thần hỏi, vẫy đuôi, nghiêng đầu.

“Tôi trúng thưởng 100.000 yên từ cuộc thi con đăng ký trước khi đi. Mẹ sẽ chuyển tiền vào tài khoản cho tôi.”

“Quả là thuận lợi.”

“Không thể nào may mắn thế này được! Ý tôi là… nó có thật, nhưng ngài hiểu chứ?”

“Ta không thấy lý do gì để lo. Hãy xem đó là phần thưởng cho việc sống tử tế, lời hay, việc tốt.”

“Ừm… có lẽ vậy…?”

Minato chống cằm, lẩm bẩm.

“Tôi đâu có làm gì to tát… Nhưng ít nhất thì giờ tôi cũng lo đủ đồ ăn thức uống cho các vị thần rồi.”

Nghĩ vậy, cậu thấy nhẹ lòng hơn.

Minato đặt điện thoại xuống, nâng ly.

“Nhưng tôi vẫn sẽ đi tìm việc.”

“Vậy sao.”

Sơn Thần nhấp rượu, dõi theo con rùa đã say mềm với vẻ thích thú.

Ngày hôm sau, Saiga, vị âm dương sư, lại ghé thăm, lần này còn mang theo bánh làm quà.

Anh ta đến để nhờ Minato làm thêm bùa chú.

“Hy vọng cậu sẽ đồng ý giúp tôi.”

Ngồi đối diện Minato bên bàn thấp, Saiga cúi đầu thật sâu.

Không giống lần trước, hôm nay anh ta mặc một bộ vest đen cao cấp, không một nếp nhăn.

Sắc mặt hồng hào, tóc chải gọn gàng, trông cực kỳ chuyên nghiệp.

Minato vốn luôn bị ấn tượng mạnh bởi những người đeo kính, ăn mặc chỉnh tề.

Lần trước, cậu còn lo Saiga làm việc quá sức.

Nhưng xem ra không phải vậy.

Dù sao đi nữa, đây là cơ hội mà Minato chưa từng dám mơ tới.

Là dịp để cậu sử dụng năng lực của mình.

Không có lý do gì để từ chối.

“Tôi nhận lời.”

Minato mỉm cười, hai tay nhận hộp bánh.

Sơn Thần đứng sát bên bàn, ánh mắt khóa chặt chiếc hộp.

Đó là ánh nhìn của thợ săn, không đời nào để sổng con mồi.

Không cần đoán cũng biết trong lớp giấy gói hồng phấn tinh tế ấy là wagashi thượng hạng.

Phản ứng của Sơn Thần đã nói lên tất cả.

Saiga ngẩng đầu, nói khẽ nhưng đầy tự tin:

“Tôi nghĩ cậu thích wagashi.”

Có lẽ vì lần trước, trên giấy ghi chú của Minato toàn là tên bánh wagashi, nên Saiga đã hiểu lầm rằng anh là tín đồ bánh ngọt.

…Thật ra, người mê là Sơn Thần.

Minato liếc nhìn con sói lớn, nước dãi đang rỏ xuống rồi đáp:

“Vâng… cũng có thể nói vậy.”

Thực ra Minato thích đồ cay hơn.

Nhưng với khả năng Saiga sẽ còn mang quà tới dài dài, nói dối một chút vì Sơn Thần cũng không sao.

Cậu nở nụ cười lịch sự quen thuộc nổi tiếng vì… trông khá không thành thật.

Saiga rời đi ngay khi đã lấy được thứ mình cần:

Những tờ giấy từ sổ tay, trên đó viết đầy danh sách wagashi bằng nét chữ to, vuông vức.

Theo lời thúc giục đầy háo hức của Yamagami, Minato mở hộp bánh ngọt.

Một làn hương hoa anh đào thoảng qua mũi cậu.

Bên trong là những hàng sakura mochi hồng nhạt óng ánh, bánh gạo nếp mềm dẻo, nhân đậu đỏ, bọc trong hai lớp lá anh đào.

Vừa nhìn thấy cảnh đó, nước dãi của Yamagami đã chảy thành dòng, tụ lại giữa hai chân trước.

Minato bày bánh ra đĩa nhanh nhất có thể, đặt lên bàn rồi nói với Yamagami một câu “Xin lỗi đã để ngài đợi lâu”.

Yamagami bắt đầu thưởng thức từng chiếc một, chậm rãi, cẩn thận.

Mỗi chiếc mochi được nó nuốt trọn vào miệng, nhai đi nhai lại thật kỹ.

Gương mặt nó dần trở nên ngây dại vì sung sướng, kèm theo những tiếng rì rầm thỏa mãn.

“Cái mùi… mùi hoa anh đào này xuyên thẳng lên mũi… đúng là kỳ diệu không gì sánh bằng. Hạt gạo mềm vừa đủ, vị muối cân bằng hoàn hảo. Đúng là tay nghề bậc thầy. Và tất nhiên… lớp nhân đậu đỏ mịn màng, tan ra trên đầu lưỡi…”

Con sói lớn hoàn toàn chìm vào cõi mộng ẩm thực.

Minato ngồi đối diện, nhai giòn rụm bánh senbei cay xé lưỡi lấy từ một túi đề chữ ECONOMY SIZE SUPER SPICY SENBEI.

“Ngon ghê.”

Minato là kiểu người dễ hài lòng.

Đúng như lời nói, cậu hoàn toàn mãn nguyện.

“Cay thật đấy… nóng người ghê.”

Cậu cởi chiếc áo khoác mỏng ngoài áo thun, rồi nhìn sang Yamagami, kẻ đang mang một biểu cảm phức tạp.

“Khẩu vị là chuyện cá nhân. Nếu ngươi thích, ta cũng không có ý kiến.”

“Tôi không hợp đồ ngọt lắm. Ngài không cần lo cho tôi đâu.”

Yamagami dường như vẫn canh cánh chuyện Minato kiên quyết không đụng đến sakura mochi.

Lần nào cũng vậy, bất kể là loại bánh gì, cuộc đối thoại này luôn lặp lại, và lần nào cũng vô ích.

“Chỉ cần có việc làm là tôi vui rồi.”

Thực ra, công việc đã tự tìm đến cậu, được triệu gọi bởi một linh thú cát tường nào đó.

Minato không hề hay biết điều ấy, chỉ cười tươi và tu một ngụm soda gừng.

Yamagami thở dài thật sâu, lần này không thèm che giấu sự bất lực.

“Ngươi nên tiêu tiền cho bản thân mình một chút.”

“Thật ra tôi chẳng muốn gì cả. Vậy là ổn rồi.”

“Sự vô tư này đúng là trái với lẽ thường.”

“Không đến mức đó đâu. À, giờ nghĩ lại thì… cũng có một thứ.”

“Ồ?”

“Mai tôi sẽ đi mua.”

Minato muốn mua gì?

Con sói lớn lăn chiếc sakura mochi cuối cùng trên đầu lưỡi, kéo dài khoảnh khắc sung sướng đến mức tối đa.

Reiki thì liếm nhè nhẹ đĩa muối nhỏ.

Ngày hôm sau, trong khu vườn vang lên tiếng kêu kinh ngạc của Minato.

“Tôi không ngờ đổi cái mới lại khác nhiều đến vậy!”

Cậu vui ra mặt khi cảm nhận chiếc chổi tre mới trong tay.

Các kami ngồi trước những lễ vật đắt tiền của mình, nhìn chàng trai trong bộ đồ thể thao sờn cũ và đôi dép lê, ai nấy đều mang tâm trạng phức tạp.

Minato xé băng keo thùng carton giữa phòng khách.

Yamagami nằm dài ngoài hiên, dõi theo qua cửa kính.

“Cái gì vậy?”

“Tôi nhờ gia đình gửi từ quê lên.”

Từ trong kiện hàng, Minato lấy ra trước tiên là một hộp bánh quê đặt lên bàn.

Đôi mắt Yamagami cong lại thành hình trăng lưỡi liềm khi ngửi thấy mùi.

“Nhân đậu mịn.”

“Mũi ngài thính thật.”

Con sói lớn ngồi thẳng dậy, quay hẳn vào trong nhà.

Quần áo lần lượt được lấy ra, Minato đã nhờ mẹ gửi trước đồ đông.

Cuối cùng là một hộp giày.

Cậu mở ra, bên trong là đôi giày leo núi.

Minato cầm một chiếc lên, xoay qua xoay lại.

“Hơi cũ, nhưng vẫn dùng tốt.”

Đó là đôi giày cậu rất yêu quý, đã chọn lựa kỹ càng từ vài năm trước.

Gót có một vết rách khá lớn, nhưng đế chưa mòn nhiều, form vẫn chắc chắn.

Nhận ra ánh mắt khó hiểu của Yamagami, Minato mỉm cười.

“Để leo núi ấy mà. Dạo này tôi ít vận động quá… mà nhà ngài lại ở gần.”

“Ngọn núi của ta không phải nơi để leo chơi.”

“Tôi biết mà. Tôi sẽ chuẩn bị kỹ.”

“Nửa sườn núi có một miếu hokora nhỏ. Có lẽ ngươi lên đó không khó.”

“Thật sao? Vậy mai tôi lên thử.”

“Ngày xưa từng có vô số người ghé thăm nơi ấy… nhưng giờ thì không còn ai. Ta e rằng nó đã hoang phế lắm rồi.”

Nghe vậy, Minato khựng lại.

“…À.”

Yamagami dường như không bận tâm, chỉ liếc nhìn hộp bánh liên tục.

“Ta sẽ cho người dẫn đường,” nó nói, ánh mắt đầy ẩn ý.

Rõ ràng ưu tiên hàng đầu lúc này là bánh quê của Minato.

Cậu nhanh chóng dọn gọn thùng rỗng.

Đầu hạ, cả ngọn núi phủ một màu xanh mướt.

Ánh nắng xuyên qua tán cây, dòng suối trong thung lũng lấp lánh sắc cầu vồng.

Tiếng nước chảy róc rách dịu tai, đất ẩm và cây cối tỏa ra mùi hương quen mà dễ chịu.

Minato hít một hơi thật sâu.

Phía trước, những phiến đá phủ rêu bắc qua dòng suối lấp lánh.

Cậu chỉnh lại mũ, thận trọng bước lên phiến đá đầu tiên.

Đám cá gần đó lập tức bơi ngược dòng.

“Cẩn thận chân.”

“Tôi biết rồi.”

Lời nhắc đến từ Seri, chồn martens lớn tuổi nhất, đã sang bờ bên kia và đang đứng quan sát. Torika, con thứ, nhẹ nhàng nhảy theo sau Minato.

“Qua con suối này là tới.”

“Ừ.”

Utsugi, nhỏ nhất và vô tư nhất, thì đang ngồi chễm chệ trên balo Minato, quay mặt về phía sau.

“Ngon ghê!”

“Nhớ nhai kỹ kẻo nghẹn.”

Minato không muốn lặp lại cảnh Yamagami từng quằn quại vì mắc đồ ăn trong cổ họng.

Seri cau mày, khoanh chân trước.

“Ăn lúc nào là việc của cậu, nhưng không thể ăn ở đó sao?”

“Utsugi, xuống đi. Cậu đang làm Minato nặng thêm đấy.”

“Không sao đâu. Có chút xíu à.”

Minato bênh vực đứa nhỏ.

“Cậu chiều nó quá rồi.”

Giữa tiếng thở dài của Seri, Minato bật từ phiến đá cuối cùng lên bờ, hô khẽ “Hự!”

Họ hướng đến hokora giữa sườn núi.

Ba con chồn dẫn đường từ sớm, men theo lối mòn khó gọi là đường.

Với thú linh, những lối con người không bao giờ chọn là chuyện thường.

Cỏ cao ngang gối, vách đá dựng đứng.

Minato phải căng mắt giữ thăng bằng.

Ngọn núi, chân thân của Yamagami cao hơn nghìn mét.

Cậu đã lường trước sự vất vả, nhưng không ngờ khó đến vậy.

Nhờ có đôi giày leo núi, bước chân đỡ mệt hơn nhiều.

Minato thầm hứa sẽ chăm sóc chúng tử tế.

Cuối cùng, xuyên qua màn xanh rậm rạp, cậu thấy một lối đi dễ thở hơn, con đường cũ của những người hành hương năm xưa.

Nhưng nhìn lên, đá lớn chắn ngang lối hẹp, phía trên là vách đá lở loét dấu tích sạt lở.

Không thể quay đầu.

Minato nghiêng người, men theo đá mà trèo. Đến khi tưởng như không bao giờ tới nơi, khoảng trống hiện ra trước mắt.

“Bên này!”

Ngôi miếu hokora nhỏ hiện ra bên đường.

Seri và Torika đứng hai bên, vỗ bụi.

Utsugi nhảy khỏi balo chạy tới.

Miếu bằng đá, phủ rêu, cao ngang ngực.

Cây đổ đè lên, cỏ dại mọc um tùm, gần như hòa vào núi.

Minato thở dài, không chỉ vì mệt.

“Không cần dọn đâu. Yamagami cũng chẳng để ý.”

“Đúng vậy. Cậu thờ phụng ngài ấy trực tiếp mà.”

“Để bánh ở đây làm gì? Tụi tôi ăn hết thôi, đưa thẳng cho tụi tôi đi.”

Minato bật cười khô khốc.

Ba hòn đá tròn nằm bên trong, một cái đã vỡ đôi.

Con người từng đặt chúng ở đây, từng tin rằng đó là hình hài của thần.

Nếu niềm tin là nguồn sức mạnh của Yamagami, thì chính nơi này đã giữ ngài tồn tại đến hôm nay.

Nhưng giờ chỉ còn là đống đá mục rêu.

Con người thì hay đa cảm, và Minato cũng vậy.

Cậu thở nhẹ.

“Dọn xong rồi ăn trưa với đồ ăn vặt nhé.”

“OK~”

Ba con chồn đồng thanh.

Sau khi được lau dọn, hokora trông như một nơi khác hẳn.

Cả nhóm ăn uống xong, rồi xuống núi.

Minato men theo những lối mòn của thú rừng, giống hệt con đường họ đã dùng khi leo lên lúc trước.

Cậu dang hai tay ra hai bên, lần lượt bám từ thân cây này sang thân cây khác, chậm rãi xuống dốc.

Khoảng nghỉ ngắn để ăn trưa đã giúp cậu lấy lại sức, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Utsugi luồn lách giữa những thân cây bên cạnh Minato, trông nhẹ tênh như gió, rồi ngây thơ hỏi:

“Thế giờ cậu điều khiển được gió chưa? Kiểu vwoo xoẹt xoẹt như Phong Thần Fujin ấy!”

“Cũng tàm tạm thôi. Dùng để sấy tóc thì tiện lắm.”

“Sấy… tóc?”

“Chắc mùa đông thì không ổn đâu,” Minato cười, vừa nói vừa kéo lọn tóc mái.

Tóc cậu đã bắt đầu dài ra, khiến ba con chồn không khỏi tiếc rẻ sức mạnh của cậu bị dùng vào việc… quá đời thường.

Độ dốc dần thoải hơn, cả 4 người lội qua bãi cỏ cao ngang đầu gối, sột soạt liên hồi.

Minato đội lại mũ.

“Chứ tôi còn dùng nó vào việc gì nữa đâu?”

“Quét lá chẳng hạn?”

“Điều khiển tinh tế khó lắm. Với tôi thì khỏi bàn.”

Kể từ lần vô tình thổi bay đống lá đã vất vả gom lại trong sân, Minato gần như chỉ dùng gió như một cái máy sấy tóc.

Đó đúng là năng lực đáng nể, nhưng cậu vẫn chưa làm chủ được, ngày nào cũng luyện cho gió mạnh yếu theo ý muốn.

Họ vừa đi vừa tán gẫu cho đến khi đến gần con suối trên núi.

Ngay lúc ấy, tán lá phía trên bỗng rung chuyển dữ dội.

Đàn chim đồng loạt tung cánh bay lên, vừa bay vừa kêu chói tai.

Cứ như… một lời cảnh báo.

Minato và ba con chồn dừng lại bên bờ suối.

Ánh mắt của chúng thay đổi hẳn.

Sắc bén.

Hung bạo.

Cơn giận dữ như trào ra từ toàn thân.

Minato còn chưa kịp phản ứng trước sự thay đổi đột ngột ấy thì cả ba đã đồng loạt lao đi về thượng nguồn.

Chúng nhảy qua đá, luồn lách giữa khe nước, vòng qua tảng đá lớn nhất.

Chỉ trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt.

Minato vội vàng đuổi theo.

Cậu thở hổn hển khi vòng qua khúc ngoặt, một tay chống lên tảng đá để giữ thăng bằng.

Trước mắt cậu là một khối đen mờ mịt, nằm trên một tảng đá nhô ra giữa thác nước tầng tầng.

Một tia nắng chiếu xuyên qua lỗ hổng trên tán cây, rọi thẳng xuống khung cảnh ấy.

Ánh sáng tinh khiết đến mức… hoàn toàn không hợp với khối đen kia.

Nhìn những chiếc lá rải rác trên đá, có lẽ nó đã rơi xuống từ trên cao.

Xung quanh là một màn sương đen bẩn thỉu, giống hệt bầu không khí bao trùm căn nhà khi Minato mới tới.

“M–Minato!”

Giọng Seri run rẩy và yếu ớt.

Minato quay đầu lại, thấy cả ba con chồn đứng cách tảng đá một đoạn, khom người, lấy chân trước che miệng.

Là những kẻ mang sứ mệnh bảo vệ ngọn núi, chúng lập tức cảm nhận được dị biến và chạy tới.

Nhưng sự ô uế này rõ ràng vượt quá khả năng của chúng.

“Không… không thể lại gần hơn được!”

“Sự mục rữa này… Ưgh… mạnh quá…”

“Ghê quá… buồnnnn nônnnn…”

Chúng nôn khan, đau đớn thấy rõ.

“Mọi người ổn chứ?! Lùi lại đi. Tôi… chắc là tôi có thể tới gần hơn.”

“…Ừ. Cậu có mang sổ tay không?”

“Có.”

Dĩ nhiên Minato có mang theo sổ tay.

Cậu lấy nó ra từ túi áo vest.

Từ khi biết về năng lực của mình, cậu luôn mang nó theo bên người, và luôn đảm bảo có ít nhất nửa cuốn được viết kín.

Thú thật thì… cậu vẫn chưa hoàn toàn tin rằng những dòng chữ mình viết có thể trừ tà.

Torika nhìn Minato bằng ánh mắt rơm rớm.

“Cẩn… cẩn thận nhé.”

“Ừ.”

Gật đầu một cái, Minato chậm rãi tiến về phía tảng đá.

Trong mắt các quyến thuộc của Yamagami, cảnh tượng hiện ra hoàn toàn khác.

Khối đen mục rữa tỏa ra tà khí dày đặc như sương mù.

Nhưng mỗi bước Minato tiến lên, tà khí lại tan đi một chút, như thể cậu đang xé toạc con đường giữa biển đen.

“Ngay cả thứ nặng đô thế này mà cậu ấy cũng không nhìn thấy sao? Oái… mắt đau quá…”

“Có vẻ vậy. Cái cách cậu ta thản nhiên bước đi—Á! Mũi tôi!”

“Không nhìn thấy có khi lại tốt hơn. Nó bẩn thỉu lắm—ưm—buồnnnn…”

Ba con chồn là linh thú, cực kỳ nhạy cảm với ô uế.

Hơn nữa, chúng vẫn còn non trẻ, chưa kịp hình thành khả năng kháng lại thứ này.

Dần dần, màn tà khí gây đau mắt buồn nôn ấy mỏng đi.

Chúng hít sâu, cuối cùng cũng có thể đứng thẳng người, nín thở dõi theo Minato bước lên tảng đá.

Minato cúi nhìn xuống chân mình.

Cậu thấy một khối đen nhơ nhớp, to cỡ vòng tay ôm.

Nhìn sang ba con chồn cách đó chừng 5m, cậu thấy chúng đã đứng thẳng bằng hai chân sau, căng thẳng quan sát.

Có vẻ chúng đỡ hơn rồi.

Minato thở phào, rồi lại cúi xuống.

Trong mắt cậu, khối đó chỉ là một vệt đen mơ hồ.

Không có cảm giác khó chịu nào đặc biệt.

Thật khó hiểu vì sao thứ này lại ảnh hưởng mạnh đến vậy với bọn chồn.

Minato không có linh nhãn.

Chỉ khi ô uế đạt đến cấp onryō, oán linh thì cậu mới lờ mờ nhìn thấy.

Việc cậu thấy được thứ này chứng tỏ nó đã sa đọa rất sâu.

Ngược lại, khả năng kháng ô uế của Minato lại cao bất thường.

Chỉ cần không chạm trực tiếp, nó không làm hại cậu.

Cậu tò mò quan sát khối đen.

Có lúc nó mỏng đi, rồi lại đặc lại.

Phồng lên, co lại.

“…À. Vậy là cái này à?”

Không có cảm xúc đặc biệt nào dâng lên.

Thấy chuyển động trong khóe mắt, Minato ngẩng đầu.

Ba con chồn đang ra sức ra hiệu, giậm chân, vung tay loạn xạ.

Nhìn cái gì nữa?!

Mau trừ nó đi!

Biểu cảm của chúng nói rõ như vậy.

Trông giống đang nhảy múa ghê.

Minato suýt bật cười, vội lấy lại bình tĩnh.

Cậu mở sổ tay.

Những dòng chữ bên trong đã bắt đầu phai đi.

“Không biết có được không nhỉ…?”

Minato thực sự tò mò về năng lực này.

Dù sao thì, đã có một âm dương sư thực thụ bỏ ra số tiền không nhỏ để mua những trang giấy ấy.

“Thôi, tốt nhất là không chạm trực tiếp.”

Nhớ lại cảm giác bị đẩy lùi khi mới đến căn nhà, Minato xé một trang giấy, thả thẳng xuống khối đen.

Tờ giấy rơi lơ lửng.

Khi xuống ngang hông, chữ viết đã biến mất hoàn toàn.

“Trắng trơn rồi. Nhưng khối đen… hình như chưa thay đổi?”

Minato nghiêng đầu.

Còn trong mắt ba con chồn—

“Woah! Thổi bay gần hết rồi kìa!”

“Chỉ còn chút xíu thôi! Ghê thật!”

“Yamagami nói đúng mà!”

Chúng đã thấy hơn nửa tà linh tan biến, phấn khích reo lên.

Tuy vậy, một phần vẫn ngoan cố bám trụ, khiến lông chúng dựng đứng.

“Làm tới luôn vậy.”

Minato xé hết những trang đã viết, xé nhỏ, rải xuống như mưa.

Chữ viết tan biến khi giấy rơi xuống, chỉ mảnh cuối cùng còn chữ khi chạm đá.

Lần này, Minato cũng nhìn thấy rõ.

Khối đen biến mất hoàn toàn.

Cậu thở ra chậm rãi.

“…Đẹp thật.”

Khi tà khí tan đi, một sinh vật trắng mờ hiện ra.

“…Hươu à? Không…”

Nó giống hươu, nhưng thân phủ vảy, lưng có bờm dài, đuôi như bò.

Đầu rồng, sừng mọc lên, mắt nhắm nghiền.

Toàn thân mang cảm giác mong manh như sương.

“Không có vẻ bị thương…”

Ba con chồn nhảy lên tảng đá.

Không khí đã trở lại thuần khiết của Yamagami.

Giữa tiếng thác nước, cả bốn đứng vòng tròn quan sát.

Sinh vật dần có màu sắc, trở nên rắn chắc.

“Chắc ổn rồi. Sắp tỉnh thôi,” Seri nói chắc chắn.

Nó mở mắt.

Hình ảnh Minato và ba con chồn phản chiếu trong đó.

Chúng lùi ra tạo khoảng trống.

Sinh vật đứng dậy, dáng vẻ cao quý, ánh trắng ngọc trai nhạt.

Râu dài lay động trong gió.

“Ngài là—”

Chưa kịp nói xong, nó đã nhảy vọt khỏi tảng đá.

Xuyên qua tán cây, lao vút lên trời như tên lửa.

Cả bốn há hốc mồm nhìn vòng trời trên cao.

Minato đẩy mũ lên, nheo mắt.

Chỉ còn thấy một chấm trắng xa tít.

“Nhanh thật… thôi, khỏe lại là được rồi.”

“Ít nhất cũng nên nói cảm ơn chứ.”

“Đúng. Lễ nghi kém quá.”

“Tạm biệt—!”

Minato cười nhẹ.

Hai con chồn lớn khoanh tay khó chịu.

Utsugi vẫy cả hai chân.

Lá rơi lả tả xuống quanh họ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!