Vol 1

Chương 7: Những Ngày Thay Đổi Dần Dần

Chương 7: Những Ngày Thay Đổi Dần Dần

Sau bữa tối, Yamagami dùng hai chân trước khổng lồ nâng một chiếc tô thủy tinh, ừng ực uống nước có ga.

“Ngon quá! Ngon quá!”

Nó reo lên, thích thú với cảm giác lách tách tê tê trên đầu lưỡi.

Ngồi đối diện, Minato vừa nhấp ngụm nước của mình vừa quan sát qua vành cốc.

Uống cạn nước có ga xong, Yamagami liếc về phía ấm trà.

Minato không nói gì, cầm ấm lên rót trà vào chiếc tô chịu nhiệt.

Hơi nước cuộn lên, khiến mũi Yamagami khẽ giật giật, cái đuôi ve vẩy đầy thỏa mãn.

“Dùng cái tô đó uống không khó à?”

Minato hỏi.

“Không. Với ta thì chẳng vấn đề gì.”

Chiếc tô dày dặn, nặng tay, Yamagami cầm rất chắc.

Xét về mặt sử dụng thì không có gì bất tiện cả.

Chỉ là… dùng tô nấu ăn chịu nhiệt làm đồ uống cho một vị thần thì nghĩ kỹ lại, trông cũng hơi kỳ, Minato thầm nghĩ.

Cậu đặt chiếc chén trà gốm không quai của mình xuống bàn, khoanh tay, nghiêng đầu.

“Hay là bát donburi…? Không, cũng không đúng. Dù sao thì… nên là cái cốc nhỉ?”

Yamagami nhìn Minato đang nghiêm túc suy nghĩ chuyện chọn đồ uống phù hợp cho thần.

“Thứ các ngươi gọi là ‘tô’ này, với ta là đủ rồi.”

Lẩm bẩm như thể chẳng mấy quan tâm, Yamagami lại cúi đầu vùi mặt vào tô.

Nó nói vậy, thế nhưng—

“À! Đây là gốm Hagi sao? Màu sắc ấm áp thật tuyệt. Ồ, cái này chắc là Oribe nhỉ? Kiểu dáng phong phú thật! Đúng là đã mắt. Tinh xảo vô cùng.”

Vừa bước vào cửa hàng đồ gốm nằm ngay gần phố mua sắm chính, Yamagami đã lao thẳng tới khu trưng bày chén trà đạo.

Những chiếc chén được đặt ngay ngắn trên bàn trưng bày giữa cửa hàng rộng rãi, xếp thưa thớt trên tấm nhung đỏ.

Vị thần chăm chú quan sát, nhìn từ trên xuống, từ bên hông, đôi mắt vàng ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy.

Hứng thú thấy rõ, Minato thầm thở dài.

Để đề phòng có sự cố ngoài ý muốn, cậu tiến lại gần bàn.

May mắn là cử động của Yamagami vốn chậm rãi, cẩn trọng, lại rất chú ý không chạm vào đồ vật, nên cũng không có gì đáng lo.

“Karatsu sao! Đơn sơ, mộc mạc… nhưng chính thế lại hay.”

Yamagami vừa lẩm bẩm vừa ngắm nghía, đến chớp mắt cũng lười.

Hóa ra những giờ lật tạp chí và xem laptop của Minato hôm qua là để chuẩn bị cho hôm nay.

Quả là một vị thần biết tính xa.

Minato kiên nhẫn chờ đợi con sói khổng lồ do dự giữa các lựa chọn, tai nó giật giật liên hồi.

Khi mua đồ, Minato cũng là kiểu người đắn đo đến mức khiến gia đình muốn bỏ cuộc.

Nhưng một khi đã chọn thì tuyệt đối không tiếc tiền.

Vì vậy, mọi món đồ cậu sở hữu đều là thứ cậu thực sự yêu thích, và dùng cho đến khi không thể dùng nữa.

Nhiều món đã theo cậu hơn 10 năm.

Chính vì thế, cậu không ngại chờ Yamagami tìm được thứ thật sự vừa ý.

Hôm đó là buổi sáng ngày thường, cửa hàng vừa mở cửa, lại không phải nơi người ta ghé chơi cho vui, nên chẳng có khách nào khác.

Chỉ có một ông lão nhân viên ngồi sâu bên trong, tựa ghế đọc báo, gần như không để ý đến họ.

Trông ông ta thậm chí còn chẳng mặn mà với việc bán hàng.

Nhờ vậy, Yamagami có thể thong thả lựa chọn mà không bị ai làm phiền.

Minato đi dạo quanh cửa hàng cùng Yamagami.

Trong số các loại chén, chỉ có chén trà đạo là đủ lớn cho một con sói, dù chẳng ai định pha trà xanh cả.

Và Yamagami cũng chẳng để tâm tới thứ gì ngoài chén trà.

Sau khi xem hết toàn bộ chén trong cửa hàng, Yamagami quay lại bàn trưng bày trung tâm, không do dự, chĩa mũi về một chiếc chén trà raku màu đen.

“Cái này.”

“Được.”

Đúng kiểu Yamagami, chọn món được đặt ở vị trí đặc biệt, nổi bật giữa đám còn lại.

Không chút lưỡng lự, Minato gọi nhân viên.

Điểm đến tiếp theo là cửa hàng đệm và chăn nệm.

Minato luôn cảm thấy kỳ khi chỉ mình cậu ngồi đệm, nên quyết định mua cho Yamagami một cái riêng.

Dù Yamagami lại một lần nữa phản đối, vừa bước vào cửa hàng, nó đã chạy thẳng tới khu đệm phía trong, đuôi ve vẩy không giấu được niềm vui. Minato cười khổ, vị thần này thật dễ đoán.

420b3ca4-1740-4dfb-877d-1aa6e9e1f439.jpg

Con sói lớn dùng một chân thử ấn, vỗ vào các mẫu đệm nhỏ.

Minato cũng góp tay, dùng ngón tay ấn nhẹ để che đi những dấu lõm bất thường.

Nhưng ông lão tóc bạc đang ngồi may vá trên chiếu tatami chẳng thèm để ý.

“Grr… Cái này mỏng quá.”

Minato kéo tới một mẫu nhồi dày hơn.

Yamagami dùng chân thử một lúc, rồi nhắm mắt gật đầu.

“Được. Cái này dùng ổn.”

Thế là xong.

Màu sắc thì khỏi cần bàn, tím đậm, màu của bậc cao quý.

Minato kiên quyết chọn, còn Yamagami thì chẳng bận tâm.

Nó thản nhiên ngồi trước ông lão, không chút dè dặt, đưa mũi và chân vuốt ve tấm vải ông đang may.

“…Ừm. Mềm thật. Khó mà bỏ.”

Con sói gầm gừ tán thưởng.

Dĩ nhiên, đệm cỡ cho Yamagami phải đặt làm riêng, gần như là nệm ngủ.

Giá không hề rẻ, nhưng Yamagami không rụng lông, cũng chẳng gặm mép, nên dùng được rất lâu.

Đồng loại của nó cũng vậy, điều này khiến Minato với tư cách người chăm sóc vô cùng nhẹ nhõm.

Bước ra khỏi cửa hàng tối ánh đèn, Minato nheo mắt trước ánh nắng đang lên cao.

Phố xá đông hơn hẳn.

Cậu liếc sang, thấy dáng Yamagami trắng lóa, chói cả nắng trời.

“Có khi mình phải mua kính râm thôi.”

“Kính… râm? Thứ mà nhân loại kia đang đeo sao?”

Yamagami chỉ mũi về một thiếu niên đeo kính đang đi tới.

Như thể nói ta biết chứ, nó chậm rãi tiến lên, và cậu trai kia tự nhiên né sang một bên.

Dù chưa đến giờ trưa, phố vẫn đông.

Thế nhưng không ai chắn đường Yamagami.

Đám đông tự tách ra, hệt như biển đỏ từng rẽ lối trong một câu chuyện xa xưa.

Dù cố ẩn hình, Yamagami vẫn toát ra thần uy khiến con người vô thức tránh xa.

Minato vừa đi vừa thầm cảm thán trước cảnh tượng kỳ lạ ấy.

Một làn gió ấm thổi tới, làm tung lớp lông trắng của thần.

“Ôi, thơm quá!”

Một cô bé tóc đen dừng lại phía sau họ.

Cô bé đi cùng nhíu mày ngửi thử.

“Hả? Tớ không ngửi thấy gì cả. Mùi gì cơ?”

Cô tóc đen hít sâu, mỉm cười.

“Mùi núi rừng.”

“Hả…? Tớ chẳng thấy gì.”

“Thật à? Nhưng dễ chịu lắm mà!”

Minato cười khẽ khi tiếng nói xa dần.

Rõ ràng cô bé kia đã cảm nhận được Yamagami.

Thật vậy, Yamagami mang theo hương rừng.

Những phytoncide tỏa ra từ cơ thể nó tạo cảm giác thư thái lạ thường.

Ở nhà Kusunoki, chỉ cần mở cửa sổ khi Yamagami nằm ngoài hiên, chẳng cần máy khử mùi nào khác.

Đi ngang cửa hàng đồ kim khí, Minato nhìn thấy một bà lão ngồi ghế trước cửa hàng rau bên cạnh.

Yamagami từng nói:

Dù thần có che giấu đến đâu, người có tâm hồn thuần khiết vẫn sẽ cảm nhận được.

Cô bé lúc nãy là một, và bà lão này là hai.

Con sói bước qua quầy rau.

Bà lão đang ngả lưng chợp mắt bỗng mở to mắt như bật lò xo.

Mi mắt trĩu nặng nâng lên, bà nhìn chằm chằm Yamagami, rồi chắp tay cầu nguyện.

Đôi mắt vàng của Yamagami liếc qua khi bà tụng niệm.

Nó chớp mắt, ánh bụi sao lóe lên.

Như bị sét đánh, bà lão ngồi thẳng lưng, nước mắt lặng lẽ rơi.

Người con gái trung niên từ trong cửa hàng chạy ra hét lên.

“Mẹ?! Mẹ sao vậy?! Đau chỗ nào à?! Sao lưng mẹ thẳng thế?! Hai mươi năm nay con chưa từng thấy mẹ ngồi như vậy!”

Yamagami và Minato tiếp tục bước đi, như chẳng có gì xảy ra.

Một con mèo mướp cam nằm dưới ghế trước tiệm cá dựng người dậy, mắt tròn xoe nhìn theo, cuộn đuôi cảnh giác cho đến khi họ đi xa.

Mua sắm xong, điểm đến quan trọng nhất hôm nay đang chờ họ:

Echigoya.

Bước chân Yamagami nhẹ hơn hẳn khi đi giữa khu phố mua sắm có mái che.

Minato mỉm cười trong lòng, nhưng ngay sau đó, Yamagami nhăn mũi, gầm gừ.

“Grr…”

Nó dừng lại, nhìn chằm chằm con hẻm cắt ngang phố lớn.

Minato cũng nhìn theo.

“…Có gì đó ở trong kia nhỉ?”

“Mùi hôi thối không chịu nổi.”

Không khó đoán:

Một ổ tà linh đâu đó trong hẻm, mà Echigoya lại ở cùng khu.

Minato lấy sổ tay ra.

“Chúng gây rắc rối không?”

“Đáng thương hại.”

Yamagami đổi hướng, tiến vào hẻm.

Minato đi sát bên.

Ánh sáng phố chính rực rỡ, nhưng vừa vào hẻm quanh co, không khí lập tức tối sầm.

Dù có ánh sáng tự nhiên, nơi đây vẫn phảng phất sự mục nát, ẩm lạnh.

Giữa dãy nhà cũ kỹ là một tòa nhà hai tầng bê tông trơ trọi.

Biển hiệu ghi là lớp học, treo lệch lạc, một bên sắp rơi.

Cửa kính nứt nẻ, cửa sổ vỡ.

Uế khí tràn ra từ mọi khe hở, bao trùm cả tòa nhà.

Lông Yamagami dựng đứng vì ghê tởm.

Minato không thấy uế khí, nhưng chỉ nhìn cảnh xuống cấp cũng đủ khiến cậu khựng lại.

Dù vậy, khi Yamagami bước thẳng vào, cậu vẫn theo sau.

Bùa chú của Minato đã mạnh lên rất nhiều, đủ để xử lý một ổ tà linh nhỏ.

Vừa bước vào, bóng tối tan biến trong chớp mắt.

Yamagami đi cạnh cậu, cười khẽ đầy khoái trá.

Tiếng cười trầm vang khắp sảnh thông tầng sáng bừng.

Nó dẫn đầu, bước ba bậc cầu thang một lần.

Minato theo sau từng bậc, tà linh lao tới liền bị tiêu diệt trước khi chạm được vào cậu.

Cậu bước lên tầng hai nhẹ nhàng, không hề vội vã.

Những linh thể chậm chân tụ lại trên chiếu nghỉ đều bị quét sạch.

Mọi cánh cửa hành lang đều mở.

Tránh mảnh kính vỡ, Minato vào căn phòng gần nhất.

Nội thất cũ đã biến mất, chỉ còn không gian trống.

Cậu đi một vòng, ánh sáng lan tỏa, rồi quay ra.

Tường và trần nhìn qua vẫn nguyên vẹn.

“Nhà này vẫn dùng được,” Minato nói.

“Tòa nhà thì được.”

“Phí thật.”

Cuộc trò chuyện giữa họ diễn ra thong thả, vừa đi vừa lặp lại công việc tương tự ở những căn phòng khác.

Trong căn phòng cuối cùng họ ghé qua, có dấu vết của một bữa ăn ai đó từng mang vào, cùng vài gói thực phẩm còn nguyên chưa mở.

Có lẽ một người vô gia cư nào đó đã lén vào trú tạm.

Yamagami liếc nhìn đống đồ bị bỏ lại.

“Dù là ai đi nữa, chắc cũng chẳng ở đây được lâu.”

“… Là vậy sao?”

Thức ăn và rác rưởi bị vứt bừa bãi cho thấy người kia hẳn đã bỏ chạy trong vội vã.

Minato thắc mắc không hiểu vì sao tòa nhà lại xuống cấp đến mức này.

Cậu thậm chí còn không nghĩ tới miasma là nguyên nhân chính.

Vốn có khả năng kháng lại sự ô nhiễm ấy, Minato hoàn toàn không bị ảnh hưởng, nên chuyện đó cũng nằm ngoài tầm hiểu biết của cậu.

Theo lời thúc giục của Yamagami, Minato vẫn còn bối rối nhưng đành quay lưng lại với đống đồ ăn rải rác.

“Thân xác phàm tục… quá đỗi mong manh.”

“Đúng vậy.”

“Dẫu ta cũng chẳng có gì để tự hào về điều đó.”

“… Ờ thì, đúng là vậy.”

Một biểu cảm phức tạp lướt qua gương mặt Yamagami.

Vị thần núi vốn lười biếng, thường chìm trong giấc ngủ kéo dài hàng chục năm.

Có lần, vì ngủ quên quá lâu, khi tỉnh lại thì đã muộn:

Con đường linh mạch xuyên qua ngọn núi không được thanh tẩy định kỳ, tạo điều kiện cho tà linh sinh sôi, nuốt chửng lẫn nhau rồi hợp nhất thành oán linh.

Không chỉ thế, sức mạnh của Yamagami cũng suy yếu, khiến nó bất lực trước sự xâm thực ấy.

Oán linh chiếm cứ cả ngọn núi, để mặc nó hoang phế dần.

Minato chỉ thấy may mắn vì đã gặp Yamagami trước khi nó cũng bị tha hóa.

Họ bước xuống cầu thang, trở lại tầng trệt.

Hành lang mang một luồng lạnh khó gọi tên, thứ không khí u uất chỉ có ở những công trình bị bỏ hoang.

Minato và Yamagami tiếp tục kiểm tra toàn bộ tầng này, cho đến khi Yamagami dừng lại trước cánh cửa căn phòng cuối cùng.

Ánh nhìn lạnh lẽo, nghiêm nghị của nó bắt được một khối đen co rút nơi góc phòng.

Một dáng hình nhỏ bé, giống con người, ngồi ôm gối, run rẩy không ngừng.

Con sói khổng lồ bước vào phòng.

Thanh thản.

Trang nghiêm.

Không một tiếng động.

Nó chậm rãi tiến đến trước linh thể kia.

“Tà linh là phần vỏ mục ruỗng của một linh hồn đã bị ô uế. Không còn thân xác, không thể đi đến nơi nó đáng lẽ phải đến, bị đè nặng bởi những chấp niệm của kiếp sống trước, cố chấp bám víu lấy thế gian vì còn quá nhiều điều dang dở… Đó là kết cục cuối cùng của những kẻ ngu muội và đáng thương nhất.”

Dù cuốn sổ tay trong tay Minato đang tỏa ra ánh ngọc bích rực rỡ, dù cậu vẫn còn đủ năng lực để trừ tà, Minato vẫn đứng yên ngoài hành lang.

Cậu chỉ lặng lẽ quan sát vị bạch thần và lắng nghe giọng nói trầm mặc ấy.

Yamagami cúi xuống nhìn khối linh thể đang run rẩy, không hề chống cự.

Nó nheo mắt, giơ cao chân trước đang bao phủ bởi ánh sáng vàng kim.

“Hãy cảm tạ vì được ta thanh tẩy.”

Bàn chân hạ xuống dứt khoát.

Dáng hình đen kịt lập tức bị bao trùm bởi ánh sáng vàng nhạt, rồi tan chảy, tiêu biến.

Cảnh tượng ấy yên tĩnh, thậm chí mang chút thanh bình.

Yamagami có sức mạnh thanh tẩy.

Còn Minato sở hữu sức mạnh xóa bỏ, trả mọi thứ về hư vô.

Linh hồn kia liệu có hạnh phúc khi được một vị thần gột rửa ô uế, bị đẩy trở lại vòng xoáy sinh tử luân hồi?

Hay nó sẽ nhẹ nhõm hơn nếu bị Minato xóa sổ hoàn toàn, không để lại dấu vết?

Ngay cả thần cũng không thể biết được câu trả lời.

Con sói lắc nhẹ bàn chân như thể vừa dẫm phải thứ gì bẩn thỉu, rồi quay người bước đi.

Ra khỏi tòa nhà, cả hai cùng ngước nhìn ngôi trường cũ kỹ giờ đã trút bỏ lớp u ám.

Đuôi con sói đung đưa nhịp nhàng.

“Ừ. Tốt lắm.”

“Vậy… đi tiếp chứ?”

Con sói trắng trông đầy thỏa mãn cùng chàng trai cao gầy quay lưng rời đi, hướng về con phố chính.

Ngay lúc ấy, tấm biển dọc trên mặt tiền tòa nhà rơi xuống, đập mạnh xuống đất.

Tránh ra nào!

Tránh đường cho thần núi!

Đám đông tự nhiên tách lối.

Minato và Yamagami nhanh chóng tiến về điểm đến quen thuộc của họ:

Echigoya, tiệm nổi tiếng với bánh manju amazake làm từ rượu ngọt.

Cửa tiệm là một căn nhà cổ kiểu Nhật, xứng đáng với danh tiếng lâu đời của nó.

Trên tấm rèm che cửa trượt là chữ ECHIGOYA viết bằng thư pháp.

Sau khi đánh giá ngoại hình cửa tiệm, con sói lớn cụp tai lại.

“Chẳng thay đổi gì cả. Vẫn là cái ổ xiêu vẹo như xưa.”

“Khắt khe quá đó.”

“Sao nơi này lần nào ta ghé cũng trông như sắp sập đến nơi vậy?”

“Chắc do timing thôi. Trông giống như họ vẫn sửa sang định kỳ mà.”

Theo lời Yamagami, Echigoya gần như không khác gì so với vài thế kỷ trước.

Minato thì đã quen ghé tiệm, mùi ngọt thơm của bánh lan ra tận ngoài phố. Cậu vén rèm noren bước vào, theo sau là con sói liên tục hít hà.

Trong tiệm vắng khách.

“Tới đây!”

Giọng khàn vang lên từ gian bếp phía sau quầy wagashi.

Người lên tiếng quay lưng về phía họ, đang bận rộn làm việc.

Yamagami ngồi giữa tiệm, lặng lẽ quan sát.

Không hề hay biết ánh nhìn ấy, vị chủ tiệm đời thứ 12 mở nắp xửng tre vừa nhấc khỏi nồi nước sôi.

Thân hình ông tròn trịa, như thể chưa từng có giai đoạn gầy gò tiều tụy.

Khuôn mặt nhiều nếp nhăn nhưng hồng hào khỏe mạnh.

Hơi nước bốc lên mù mịt khi ông ngắm những chiếc manju amazake vừa hấp xong.

“Đẹp lắm!”

Nụ cười khiến nếp nhăn hằn sâu thêm.

Minato đứng cạnh Yamagami.

Lần trước gặp ông, cậu nhớ rõ hình ảnh một lão già gầy gò.

Hôm nay, ông trông như người khác hẳn.

Ông xoa bụng, cười tươi.

“… Trông khỏe mạnh là tốt rồi nhỉ?”

“Echigoya, ngươi đang thách thức số mệnh đấy…”

Lần này, nỗi lo lại đến từ hướng ngược lại.

Con sói thở dài khoa trương.

“Nội tạng của hắn từng suy kiệt, đến cả tempura yêu thích cũng không ăn nổi. Thân thể lẫn tinh thần đều rệu rã.”

(Sở thích của ông chủ Echigoya là đi ăn ramen, và luôn uống cạn cả bát nước dùng.)

Con người sinh ra với tuổi thọ đã định.

Ngay khi cất tiếng khóc đầu đời, thời khắc tử vong cũng đã được an bài.

Yamagami không thể kéo dài sinh mệnh phàm nhân, nhưng nó có thể ban cho họ sức khỏe cho đến tận cuối đời.

Nhờ vậy, dạ dày và ruột của ông chủ Echigoya hồi phục hoàn toàn, để ông lại thỏa thích ăn uống.

Có điều… dường như hơi quá đà.

Khi ông lấy bánh ra khỏi xửng, bất chợt quay sang Minato.

“Cậu muốn manju vừa hấp xong không?”

Gương mặt đỏ hồng tươi cười ấy lại toát ra cảm giác gì đó… gian xảo khó tả.

Thế nhưng Minato lại thấy rất thân quen.

Cậu nhìn sang chỗ khác.

Giọng trầm của vị thần vang lên:

“Hai gói.”

“Hai gói nhé.”

Ông chủ cười méo xệch, thoăn thoắt cho bánh vào hộp.

Đuôi con sói lúc này đã quét loạn cả sàn tiệm.

“Bánh mới ra lò, tặng thêm một cái.”

“Cảm ơn.”

“Cậu từng mua ở đây rồi nhỉ? Có nói là mới dọn tới gần núi?”

Ông chỉ về phía hình dạng thật của Yamagami.

Minato gật đầu, hơi ngạc nhiên vì ông nhớ.

“Cậu đã leo núi chưa?”

“Dạ, vài lần rồi.”

Ông liếc nhanh ra cửa, rồi hạ giọng.

“Thế… có gặp nó chưa?”

“… Gặp ai ạ?”

“Thứ sống trên núi đó! Đại Cẩu!”

“Ta là sói.”

“… Không, cháu chưa gặp. Nó gọi là Đại Cẩu à?”

Không hẳn là nói dối.

Minato đúng là chưa gặp con chó nào trên núi.

Ông chủ nhướng mày, rồi kể tiếp bằng giọng thì thầm như đang tiết lộ chuyện xấu xa thuở trước.

“Trên ngọn núi ấy đó, có một Đại Cẩu vô cùng hiền lành và hào phóng sinh sống. Hồi đó ta còn trẻ, máu nóng lắm—”

“Nó khi ấy chỉ là một thằng nhóc mũi dãi lòng thòng.”

“Ta bị lạc trong núi. Coi như do tuổi trẻ bồng bột đi. Ta cuống cuồng chạy khắp nơi tìm đường xuống, thì thấy mặt trời bắt đầu lặn. Đói, khát, mệt rã rời. Ta lê từng bước trong tuyệt vọng thì đột nhiên, từ trong rừng vọng ra tiếng tru của một con chó trắng khổng lồ. Giật cả mình. Ta nhảy dựng lên rồi co giò bỏ chạy.”

“Hắn là kẻ lang thang đầu tiên ngu xuẩn đến mức chạy ngược lên núi. Và ta là sói.”

“Thế mà con chó đó vẫn đuổi theo ta, vừa chạy vừa gầm gừ, giọng trầm như động đất.”

“Sói. Và ta chỉ đang cố ngăn ngươi chạy sai đường.”

“Cuối cùng thì… nó bắt đầu đuổi tôi thật.”

“Sau khi ngươi cuối cùng cũng tìm được lối đúng, khiến ta thở phào.”

“Ta chạy hết sức mình, chạy mãi, rồi đột nhiên nhận ra… mình đã ở chân núi.”

“Quả thật là một quãng đường rất, rất dài.”

“Lúc đó ta mới hiểu ra là mình đã được dẫn đường xuống núi. Tuy vị trí không đúng chỗ ban đầu, nhưng dù sao thì—”

“Ăn mày thì không có quyền kén chọn.”

Yamagami khịt mũi một cái đầy kiêu hãnh.

Ông chủ Echigoya gật đầu mấy lần, chìm trong hoài niệm, rồi nở nụ cười gian xảo quen thuộc.

Minato vội vàng nén lại tiếng cười không đúng lúc, cả người chỉ khẽ run lên.

Cậu nhận túi manju từ tay ông chủ.

Lúc ấy, ông lại hạ giọng thì thầm.

“Hôm đó ta gặp một yêu quái đấy. Cậu có nghe tới okuri-inu chưa? Con chó đưa đường cho lữ khách ấy.”

“Ta là thần núi. Và như ta đã nói rất nhiều lần, ta là sói. Trong đầu ngươi vẫn toàn mùn cưa đấy à?”

Dù giọng điệu Yamagami đầy bất mãn, nhưng lại phảng phất sự dịu dàng.

Nó hoàn toàn có thể hiện thân để ông chủ Echigoya thấy và nghe, nhưng Yamagami không làm vậy.

Nó không giận vì bị xem như không tồn tại, đơn giản là đang thích thú với việc tự thêm lời bình một chiều vào câu chuyện.

Hơn nữa, một con chó dẫn đường đã là một chuyện.

Một con sói dẫn người xuyên rừng… lại là chuyện khác hẳn.

Minato thấy tốt nhất là không nên giải thích.

Ông chủ Echigoya, chẳng hề hay biết Yamagami đang đứng đó, lại nở nụ cười méo xệch quen thuộc.

“Dù là yêu quái hay không, nó đã cứu ta. Vì vậy tôi biết ơn. Nên mới gọi nó là Đại Cẩu. Ở chỗ nó chỉ đường có một tượng Jizō bằng đá. Tôi hay mang manju tới cúng.”

Cười khục một tiếng chẳng kém gì quan tham gian xảo trong truyện cổ, ông vỗ mạnh vào cái bụng phệ, làm cả khối thịt rung lên.

Yamagami lúc này đã dán mắt vào túi manju trong tay Minato.

Minato cảm nhận rõ ánh nhìn của thần núi quét lên mình, áp lực tăng thêm rõ rệt.

“Tôi mong một ngày nào đó sẽ được gặp Đại Cẩu,” Minato giả vờ ngây thơ vừa nói vừa trả tiền. “Hẹn gặp lại.”

Cậu quay ra cửa trong khi ông chủ Echigoya vui vẻ nhìn theo.

Đúng lúc họ sắp rời đi, một thiếu niên to cao chạy xộc vào tiệm.

“Xin lỗi ông nội! Bọn cháu về muộn.”

“Không sao. Sinh hoạt câu lạc bộ là quan trọng nhất.”

Tấm rèm cửa đung đưa khép lại sau lưng Minato và Yamagami, mang theo cả cuộc trò chuyện giữa ông chủ Echigoya đời thứ 12 và người cháu, chủ nhân đời thứ 13 trong tương lai.

Trên núi, lá cây đã chuyển vàng đỏ, hoàn tất bộ y phục mùa thu.

Thế nhưng trong khu vườn nhà Kusunoki, mùa xuân vẫn vĩnh viễn ngự trị.

Một cơn gió nhẹ, hoàn toàn phớt lờ quy luật thời tiết, khẽ làm những tán long não xào xạc rung lên.

Chiếc chuông gió đã được tháo xuống khỏi mái hiên.

Sau cả mùa hè làm việc không ngơi nghỉ, nó trông như đã kiệt sức.

Con cá vàng đỏ trang trí bên trong lớp kính dường như cũng mềm nhũn vì mệt mỏi, ít nhất là trong mắt Minato.

Cậu lau chùi chiếc chuông gió cẩn thận, rồi đặt lại vào hộp, cất sâu trong góc tủ âm tường.

Nó sẽ lại được dùng vào mùa hè năm sau.

Còn bây giờ, nghỉ ngơi là xứng đáng.

Như thể thay thế cho tiếng chuông gió, một âm thanh khô và đều đều vang lên khắp khu vườn yên tĩnh theo từng nhịp.

Nguồn phát ra chính là Minato, đang ngồi ở bàn thấp ngoài hiên, chăm chú mài thỏi mực lên nghiên đá.

Âm thanh ấy khiến cậu buồn ngủ một cách kỳ lạ.

Yamagami, đang uể oải nằm dài trên chiếc đệm cỡ đại đặt làm riêng vừa được giao vài ngày trước, há miệng ngáp thật to.

“…Xem ra cũng tốn kha khá thời gian nhỉ.”

“Ừ. Nhưng tôi nghĩ hiệu quả sẽ cao hơn.”

Bởi Minato không dùng nước máy thông thường, mà dùng nước thánh từ ao để mài mực.

Hành trình tăng cường hiệu lực bùa chú của Minato là một chuỗi thử nghiệm không ngừng.

Sau khi thử đủ loại bút, cậu nhận ra rằng bút lông là thứ dễ truyền sức mạnh nhất.

Nhưng vừa mới quyết định gắn bó với nó thì Saiga lại mang tới một bộ thư pháp cao cấp.

Mười cây bút, cây nào cũng tinh xảo đến mức một người nghiệp dư như Minato cũng nhìn ra sự khác biệt.

Nghiên mực thì nặng và đặc, cầm lên là cảm nhận rõ trọng lượng.

Tất cả đều quá sang trọng đối với người mới bắt đầu.

Nhưng để đó không dùng thì còn phí hơn.

Minato bắt đầu học cách sử dụng bộ dụng cụ ấy, vừa tra cứu trên mạng vừa tự luyện tay.

Đến giờ, cậu đã khá quen.

Vốn dĩ Minato luôn khéo tay.

“Mùi mực này… dễ chịu thật.”

Cậu nhỏ thêm một giọt nước từ bình gốm vào mảng mực sệt, rồi tiếp tục mài.

“Thư giãn ghê. Hay là thử chép kinh xem sao.”

“Ý đó không tệ. Nhất là nếu dùng loại giấy kia.”

Ánh mắt Yamagami hướng về xấp giấy washi đặt ở góc bàn, đủ mọi kích cỡ, từ khổ lớn đến cỡ danh thiếp.

Tất cả đều là quà Saiga mang tới.

Hôm ấy, vừa lấy giấy ra khỏi túi, Yamagami đã khẽ hít mùi không khí.

Giấy được làm từ cây dâu giấy (kozo) đốn trên chính ngọn núi của nó.

Minato vừa giật mình vừa khâm phục trước khả năng nhận biết ấy.

Saiga thì căng thẳng hơn thường lệ, nhưng thấy Yamagami không tức giận, liền vội vàng giao giấy rồi cáo lui ngay.

Anh ta vốn không phải kiểu người ở lại lâu.

Dù sao thì, nếu Saiga trông chờ bùa chú mạnh hơn, Minato sẵn sàng đáp ứng.

Chuẩn bị xong xuôi, Minato nhúng cây bút mới vào mực đen sánh, rồi đặt đầu bút lên tờ washi trắng tinh.

“Ồ, không bị loang chút nào! Khác hẳn bút lông rẻ tiền.”

Màu đen của mực nổi bật sắc nét trên nền giấy trắng.

Đầu bút mềm cần cách điều khiển khác với ngòi cứng, Minato vẫn chưa hoàn toàn quen tay. Nhưng khi từng nét chữ hiện ra liền mạch, cậu mỉm cười, sức trừ tà được truyền vào một cách dễ dàng.

Cậu viết thêm vài lá bùa nữa, mỗi lá mang cách truyền lực khác nhau.

Rồi cậu giơ tờ đầu tiên và tờ cuối cùng cho Yamagami xem.

“Thế nào?”

“Tờ bên phải tốt hơn hẳn. Mỗi nét đều được truyền lực đồng đều, cho tới nét cuối.”

“À. Vậy à. Cảm ơn.”

Yamagami không đưa ra lời khuyên tỉ mỉ, nhưng vẫn giúp Minato biết kết quả.

Bởi cậu không thể tự nhìn thấy sức mạnh của bùa.

Minato hoàn toàn không có linh thị.

Khi Yamagami nói rằng luyện tập cũng khó cải thiện, cậu liền từ bỏ.

Dù sao thì cậu cũng không định trở thành âm dương sư.

Theo Minato, chỉ cần kiểm soát tốt năng lực trừ tà là đủ.

Người ta nói thợ giỏi không đổ lỗi cho dụng cụ, nhưng phải thừa nhận, viết bằng bút tốt cho cảm giác hoàn toàn khác.

Cậu đổi sang cây bút khác, đầu lông trắng mềm mại.

Minato thoáng nghĩ, không biết mấy con chồn khi thấy mình viết bằng lông chồn thì sẽ có biểu cảm gì.

“…Cây này thích thật. Viết dễ ghê.”

Yamagami liếc nhìn Minato đầy vui vẻ.

Có lẽ tốt là đám thân quyến của nó không có mặt hôm nay, như vậy đỡ phải nghe câu bình luận vừa rồi.

“Mấy đứa nhỏ sao rồi? Vẫn tràn đầy năng lượng chứ?”

“Tràn ra ngoài luôn.”

Đám chồn hiện đang tự nguyện rèn luyện nghiêm khắc.

Có vẻ chúng đã rất xấu hổ khi chỉ biết run rẩy trước khối ô uế trên núi, nên quyết tâm tăng sức kháng ô nhiễm.

Chúng không kể chi tiết, nhưng mỗi lần ghé thăm đều toát ra sự tự tin hơn trước.

Chúng có liên kết với Yamagami.

Dù ngày ngày nằm dài ở nhà Kusunoki, dạo gần đây Yamagami thỉnh thoảng lại buột miệng quát hay động viên:

“Chậm quá! Ừ, tiến bộ rồi đấy! Vẫn còn mềm!”

Lẩm bẩm một mình vốn không lạ, nhưng gần đây tần suất rõ ràng tăng lên.

Đầu bút nhọn gọn nhẹ lướt trên giấy, vẽ nên những ký tự mang sức mạnh đặc biệt.

“Xem cái này nè.”

Minato giơ tờ giấy cỡ bưu thiếp, trên đó ghi:

YAMAGAMI

RÙA

Nhìn lá bùa phát ánh ngọc nhạt, Yamagami nghiêm nghị gật đầu.

“Ừ. Tốt.”

“Tốt hơn trước?”

“Phải. Hiệu lực sẽ kéo dài hơn. Nhưng ta phải nói một điều, con rùa tên là Reiki.”

“Hả? Thật sao? Tôi không biết nó có cái tên hay vậy.”

“Nó là một vị thần đúng nghĩa. Có thể làm nên đại sự.”

“Cái đó thì tôi biết.”

Minato gật đầu thật lòng.

Chỉ sau này cậu mới nhận ra vận may gần đây đều nhờ Reiki.

Cả chuyện rượu chè cũng vậy.

Đi tiệm rượu lần nào cũng được cho đồ hiếm, quà tặng.

Năng lực thu hút sake theo đúng dục vọng của Reiki dường như không có giới hạn, nghĩ mà thấy hơi đáng sợ.

Yamagami đứng dậy, ngồi xuống cạnh Minato.

“Cho ta xem tờ giấy ngươi viết tên ta.”

Minato đẩy cả tấm nỉ và nghiên mực qua.

Yamagami đặt chân vào mực, rồi ấn xuống góc dưới bên phải tờ giấy.

Một dấu chân sói đen đậm hiện ra.

Yamagami cười khẽ, đầy tự mãn.

Mực dính vào lông trắng tưởng chừng không rửa được, nhưng chỉ chớp mắt sau, đã biến mất.

“…Phải rồi. Vì ngài là thần mà. Thế… cái này có ý nghĩa gì?”

Yamagami quay về đệm, xoay một vòng rồi nằm xuống.

“Ta thêm lời cầu cho lộ trình an toàn,” nó cười.

“Để người bạn kia không lạc đường.”

Minato không hiểu lắm, nhưng vẫn chắp tay cảm ơn.

Đúng lúc đó, Reiki bò lên hiên.

“Chào nhé, Rùa… à, hay gọi là Reiki?”

Con rùa lắc đầu ngang.

Minato hiểu là cứ gọi như cũ cũng được.

“Làm giống như với ta,” Yamagami nói.

Minato đặt giấy và nghiên xuống.

Reiki ấn móng vuốt lên giấy, một dấu móng rùa sắc nét xuất hiện, làm giấy hơi nhăn.

“Cái này… giúp vận rượu à?”

“Không. Tiền.”

“Ồ— cái đó hay đấy.”

Minato vui vẻ viết thêm:

ĐỪNG ĐỂ LẠC ĐƯỜNG, ĐI ĐÂU CŨNG MANG TA THEO!

TIỀN VÀO NHƯ NƯỚC ↑↑

Cậu thừa nhận là mình hơi thiếu nghiêm túc.

Vài ngày sau, khi Saiga nhìn thấy thành phẩm, hồn vía anh ta bay thẳng ra ngoài.

“…Anh Harima? Anh Harima?!”

Âm dương sư đứng sững, mắt trợn tròn.

Mãi sau mới run rẩy nhận lấy bùa.

Lúc đó Minato mới hiểu, mình đã làm ra một lá bùa cực kỳ mạnh.

Nhưng cậu vẫn cho rằng đó là nhờ Yamagami và Reiki.

Còn Yamagami thì đang cúi đầu nhìn chằm chằm túi bánh ngọt trên bàn.

Quyết tâm không nhúc nhích.

“Bảo hắn dùng tùy ý.”

Vì nếu Saiga không mau về, nó không được ăn bánh.

“T—thần nói… anh muốn dùng sao cũng được.”

“…Xin đa tạ.”

Saiga cúi đầu thật sâu.

Ting.

Tiếng chuông gió vang lên từ áo khoác của anh ta.

“Không đúng mùa mà?”

Minato hỏi.

“Nhưng ta thích âm thanh này.”

Yamagami khịt mũi hài lòng.

Trên cầu cong bắc qua ao thánh, Minato dừng lại.

Bên phải, cây thủy sinh um tùm.

Bên trái, trơ trọi sỏi đá.

Reiki đang bơi vội, ngậm cây cỏ.

“…Trang trí lại à?”

Có cả một cổng nhỏ như Long Cung lấp lánh bảy sắc.

Minato không hỏi.

Có những điều… tốt nhất là không biết.

Cậu quay vào nhà, vẫn mang theo vài thắc mắc lơ lửng chưa tan.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!