Vol 1

Chương 6: Chiêm Ngưỡng Thứ Mà Sơn Thần Đã Tạo Ra

Chương 6: Chiêm Ngưỡng Thứ Mà Sơn Thần Đã Tạo Ra

Lật, lật.

Sơn Thần nằm dài ở chỗ quen thuộc trên hiên nhà, dùng hai chân trước khéo léo lật từng trang tạp chí.

Với ánh mắt rũ xuống uể oải cùng những động tác chậm chạp, Minato không khỏi nghi ngờ rằng liệu Sơn Thần có thật sự đang đọc nội dung hay không.

Tốc độ lật trang đều đều, không nhanh không chậm, trông chẳng giống người đang bị cuốn hút bởi chữ nghĩa chút nào.

Trong khi âm thanh giấy sột soạt vang lên đều đặn, Minato ngồi bên chiếc bàn thấp, dồn hết tâm trí vào từng nét chữ khi viết lên những tấm danh thiếp trắng tinh.

Một làn gió dễ chịu thổi qua khoảng không giữa con người và thần.

Nhưng sự yên bình thong thả của khu vườn ấy sắp sửa bị phá vỡ.

Tiếng lật giấy đột ngột dừng lại.

Thay vào đó là một tiếng gầm trầm thấp, rung rinh trong không khí, dần dần biến thành tiếng rên rỉ mỗi lúc một lớn hơn.

Có chuyện rồi đây.

Dù vậy, sắc mặt Minato không hề thay đổi.

Cậu đại khái đã đoán được nguyên nhân.

Minato lấy từ xấp danh thiếp ra một tấm trắng muốt, đặt ngay ngắn trước mặt.

Chuẩn bị xong xuôi, cậu kiên nhẫn chờ thời khắc thích hợp.

“Grr… Ta thật là sơ suất. Một sai lầm không thể tha thứ. Sao ta lại không lường trước được chuyện này chứ!”

Lời tự trách vang dội đến mức khiến không khí cũng rung lên.

Mới phút trước, Sơn Thần còn là hiện thân của sự lười nhác, vậy mà giờ đây nó đã nhe nanh, trừng mắt nhìn chằm chằm cuốn tạp chí như thể muốn xuyên thủng nó.

Tai vẫn còn ong ong, Minato bắt đầu xoay cây bút trên các ngón tay.

Ngón trỏ sang ngón giữa, từ giữa sang áp út, xoay vòng, xoay mãi.

“Thu thập thông tin là nền tảng của mọi trận chiến,” Sơn Thần nói với giọng đầy hối tiếc.

Con sói khổng lồ thở dài một hơi dài đầy phẫn nộ, chậm rãi lắc đầu.

“…Kẹo ngọt mùa thu ư, đúng là quá đáng mà!”

Cuốn tạp chí địa phương đang mở ra ở một trang đôi:

Bản đồ các tiệm wagashi trong vùng, rải rác là ảnh những món bánh kẹo sặc sỡ.

Đây là số đặc biệt khổ lớn, có hẳn một chuyên đề dài giới thiệu các món wagashi mới cho mùa sắp tới.

“Khoai lang… hạt dẻ… hồng khô… món nào cũng tuyệt cả…”

Sơn Thần lẩm bẩm, giọng nói nghe như say mê đến mê mẩn.

Ánh mắt nó bò chậm rãi trên từng dòng chữ, không để sót một từ nào, như thể đang liếm sạch cả trang giấy.

c569c18e-de78-4549-8edb-633c2ff772ec.jpg

Trong lúc đó, Minato vẫn tiếp tục xoay bút, kiên nhẫn chờ tín hiệu.

Cậu không chỉ xoay trên ngón tay mà còn để bút chạy vòng quanh cổ tay, rồi hất nhẹ lên không trung, bắt gọn bằng tay kia sau một vòng xoay.

Cây bút tiếp tục múa lượn trên bàn tay trái, đổi hướng liên tục, lướt qua mu bàn tay, lòng bàn tay rồi lại quay về đầu ngón, chẳng khác nào một cây gậy chỉ huy thu nhỏ.

Hoàn toàn không để ý tới màn biểu diễn đó, Sơn Thần bắt đầu run lên.

“Cái—cái gì thế này?! Hồng khô nhồi hạt dẻ đường với khoai lang ư?! Thứ tội lỗi như vậy… thật sự được phép tồn tại sao?! Ngay cả tham ăn cũng phải có giới hạn chứ! Vậy mà nó lại gọi mời ta, kẻ coi đậu đỏ mịn là tối thượng! Nhưng làm sao cưỡng lại được đây? Niềm vui của đồ theo mùa chính là thưởng thức đúng lúc ngon nhất! Thật vậy… ta còn lựa chọn nào khác sao?”

Tự thuyết phục mình xong, Sơn Thần gật đầu lia lịa.

Cũng đúng lúc ấy, cây bút trong tay Minato dừng lại.

Cậu liếc sang cuốn tạp chí đang bị hai chân trước to lớn đè chặt.

Chiếc mũi đen của Sơn Thần đang chĩa thẳng vào trung tâm trang giấy:

Một quả hồng khô được cắt đôi, phần ruột cam rực tràn đầy kuri kinton, hỗn hợp hạt dẻ ngào đường và khoai lang nghiền.

À, là món đó sao.

Minato chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người về phía trước.

Cậu ghi nhớ tên sản phẩm và cửa tiệm bán nó, rồi khẽ gật đầu.

Ngồi thẳng lại, Minato cầm bút và cẩn thận viết từng chữ.

Cứ mỗi lần Sơn Thần lớn tiếng ca ngợi một loại wagashi nào đó, rõ ràng là độc thoại nhưng âm lượng thì chẳng hề nhỏ, Minato lại ghi tên món bánh ở mặt trước của một lá bùa, còn tên tiệm thì ở mặt sau.

Hoàn toàn là xuất phát từ thiện ý.

Nếu Saiga đã phải mang quà tới nhà, thì ít nhất cũng nên là thứ mà Sơn Thần thật sự muốn.

Sơn Thần hiếm khi nhận ra Minato đang lắng nghe những lời lẩm bẩm của mình.

Vì vậy, ấn tượng của nó về Saiga ngày càng tốt lên, bởi vị âm dương sư chu đáo ấy lần nào cũng mang đến đúng món mà Sơn Thần đang thèm.

Cúi nhìn trang giấy, Sơn Thần tiếp tục bình luận đầy tâm huyết.

Đọc xong từng góc nhỏ của trang hiện tại, nó thở ra một hơi thỏa mãn rồi lật sang trang mới, và lập tức trợn to mắt.

“Cái gì?! Echigoya, thật không biết xấu hổ! Món mới mà lại dùng đậu đỏ hạt to sao?! Sao các ngươi lại ngu ngốc đến thế?! Chính đậu đỏ mịn mới là linh hồn của tiệm! Không thể tin nổi… Lão già mục rữa ấy cuối cùng cũng hóa ngớ ngẩn rồi sao?!”

Những bài độc thoại cay nghiệt như vậy, Minato đã quá quen.

Dù vậy, khi lật tấm bùa vừa viết xong, cậu vẫn không khỏi kinh ngạc trước mức độ am hiểu của Sơn Thần về tiệm Echigoya.

Cơn phẫn nộ của Sơn Thần kéo dài một lúc rồi đột ngột lắng xuống.

Tiếng chuông gió khe khẽ gợi lại ký ức xưa.

Sơn Thần nheo mắt nhìn về phía xa, giọng nói trở nên ôn hòa.

“…Ta đã nếm qua vô số loại bánh kẹo, nhưng chưa từng có thứ nào sánh được với amazake manju của ngươi. Hương vị không đổi ấy chính là vị ngọt đã đánh thức khẩu vị của ta thuở ban đầu. Ôi, đời chủ thứ 12 của Echigoya, vì đã ngoan cường, chân thành và bền bỉ giữ gìn hương vị ấy, ta xin gửi lời cảm tạ.”

Giọng nói của Sơn Thần tràn đầy lòng biết ơn.

Nó cúi mắt xuống trong giây lát.

“Nguyện phúc lành ở bên ngươi.”

Ánh sáng vàng rực tỏa ra từ cơ thể Sơn Thần.

Trước chóp mũi nó, những tia sáng mảnh tụ lại, xoáy tròn rồi cô đặc thành một khối cầu.

Chẳng mấy chốc, một viên cầu trắng muốt, lớn cỡ nắm tay Minato, lơ lửng giữa không trung, xoay chậm rãi và tỏa ánh vàng dịu dàng.

Sơn Thần đứng dậy.

Con sói khổng lồ đứng vững trên 4 chân, thần uy rực rỡ.

Một luồng cuồng phong bùng lên từ thân nó, tỏa rộng như cánh quạt.

Cửa kính rung bần bật, long não thiêng xào xạc.

Những tán cây trên ngọn núi, hình thái chân chính của Sơn Thần nghiêng hẳn về một phía, lá cành cuốn bay lên trời.

Chuông gió dưới mái hiên vang lên dồn dập.

Bộ lông trắng phát sáng tung bay trong gió, đôi mắt ánh lên sắc vàng rực rỡ chưa từng thấy.

Rồi, bằng giọng trầm thấp rung tận đáy bụng, Sơn Thần long trọng tuyên cáo:

“Hỡi đời chủ thứ 12. Hãy nghe ta. Đây là món quà của ta dành cho ngươi. Hãy đón nhận bằng tấm lòng thành. Hẳn dạo gần đây ngươi đã cảm thấy trong người có điều bất ổn. Đừng bận tâm. Ngay lúc này, ta đã xóa bỏ nỗi lo ấy cho ngươi. ‘Hay là đã đến lúc nghỉ ngơi?’ Không. Nghề của người thợ là sự nghiệp cả đời. Người kế nghiệp của ngươi vẫn chưa đủ tay nghề. Nó chỉ là một thằng nhóc, chưa thể làm ra thứ khiến ta hài lòng.”

Sơn Thần chậm rãi lắc đầu, giơ một chân trước lên.

“Hãy lấy lại cơ thể tráng kiện thuở xưa. Hãy tiếp tục làm manju đậu đỏ mịn cho đến cuối đời. Và hãy dốc lòng đào tạo người kế thừa.”

Gửi gắm những lời chúc đầy… tư tâm ấy vào khối cầu, Sơn Thần vung chân mạnh mẽ đánh bật nó đi.

Cuồng phong gào thét khi viên cầu lao vút về phía bức tường vườn đối diện ngọn núi.

Nó xuyên qua trong chớp mắt, chỉ để lại một vệt sáng vàng mỏng manh, nhanh chóng bị gió cuốn tan.

Viên cầu đang hướng thẳng tới Echigoya, tiệm bánh được Sơn Thần ưu ái.

Ngay lập tức, gió lớn lắng xuống.

Cây cối ngừng lay, chuông gió im bặt, khu vườn trở về vẻ yên bình ban đầu.

Minato đã phải ghì chặt cây bút và xấp danh thiếp bằng cả hai tay thở phào nhẹ nhõm rồi gục xuống bàn.

Con sói khổng lồ trang nghiêm ngồi lại chỗ cũ, khẽ gầm một tiếng như hoàn thành xong nghi thức thiêng liêng.

Nó vẫn đặt một chân sau lên cuốn tạp chí, kéo lại gần và tiếp tục đọc.

Chẳng mấy chốc, tiếng lẩm bẩm lại vang lên.

Minato lấy một tấm danh thiếp mới, vừa viết vừa thầm cảm khái trước sự tùy hứng khó lường của thần m.

Dòng chữ trên đó dĩ nhiên là:

AMAZAKE MANJU ĐỎ TRẮNG CỦA ECHIGOYA

Cậu luôn chuẩn bị sẵn hai, ba tấm thẻ có ghi tên cửa tiệm.

Mục đích là để vị âm dương sư bận rộn kia phải đi đây đi đó khắp cả nước có thể dễ dàng lựa chọn khi mua sắm.

Còn rốt cuộc anh ta sẽ chọn tấm nào, thì chỉ Saiga mới biết.

Minato nhận lấy chiếc hộp được gói giản dị mà Saiga đưa cho.

Bên trong là amazake manju đỏ trắng của Echigoya.

Hơi ấm còn vương lại cho thấy bánh vừa mới được lấy ra khỏi xửng hấp.

Hương rượu ngọt thoang thoảng hòa cùng mùi đậu đỏ mịn khẽ khàng chạm vào chóp mũi cậu.

Không có gì lạ khi chiếc đuôi của con sói khổng lồ ngồi cùng bàn cũng bắt đầu vẫy lia lịa.

Nó quẫy nhanh đến mức gần như không còn nhìn rõ hình dáng.

Họ thậm chí còn nhận được bánh Echigoya trước cả khi đưa tấm thẻ ghi tên tiệm, đúng là một vận may hiếm có.

Minato thấy rõ sự căng thẳng trong người Saiga dần tan biến.

Cậu cũng thấy áy náy, vì lần nào gặp mặt ban đầu, vị âm dương sư ấy cũng trông căng thẳng quá mức.

Dù sự hiện diện bên cạnh có yên bình đến đâu, thì đó vẫn là một vị thần hùng mạnh, phản ứng của Saiga, suy cho cùng, cũng là điều khó tránh.

Minato đã để ý rằng Saiga có thể cảm nhận được sự tồn tại của Sơn Thần, dù không thể trực tiếp nhìn thấy con sói.

Dẫu vậy, cậu luôn tránh nhắc tới chuyện này.

Một phần vì Saiga quá nghiêm chỉnh và cứng nhắc, phần khác vì anh thường rời đi ngay sau khi xong việc.

Đổi lại món quà mang tới nhà, Minato đưa cho Saiga một xấp thẻ.

Saiga cảm ơn bằng một nụ cười rất khẽ, hiếm hoi đến mức gần như lạ lẫm, nhưng khi lật xem từng tấm, anh bắt đầu lộ vẻ bối rối.

“Có vài tấm… hình như được viết bằng những cây bút khác nhau.”

“À, ừ, đúng rồi. Thật ra thì có những loại bút khiến việc truyền sức mạnh vào chữ viết dễ hơn, cũng có loại lại khó hơn. Bút chì, bút chì kim hay bút sáp thì hoàn toàn không dùng được. Nên tôi thử nghiệm vài loại khác nhau, xem có cái nào hiệu quả hơn thứ tôi đang dùng không. Nhưng chắc là không có vấn đề gì đâu.”

Những tấm thẻ đã được Sơn Thần “thông qua”, nên hiệu quả của chúng là điều không cần phải nghi ngờ.

Minato nhận ra rằng mực mềm dễ đón nhận dòng năng lượng hơn, một phát hiện khá hữu ích.

Ngày nào cậu cũng luyện tập và thử nghiệm.

Saiga trả công rất hậu hĩnh cho những lá bùa này, nên Minato muốn chúng đạt hiệu quả cao nhất có thể.

Lần tới, cậu còn định thử dùng bút lông.

Saiga gật đầu, tỏ ra hài lòng với lời giải thích.

“Phải,” anh nói, rồi cất những tấm thẻ sặc sỡ vào một chiếc hộp mỏng vừa khít.

Trước đây, Saiga từng nói với Minato rằng chiếc hộp này có tác dụng niêm phong sức trừ tà trong chữ viết cho đến khi cần dùng.

Nếu mang thẻ rời bên người, chúng sẽ tự động tiêu diệt những tà khí nhỏ vặt trên đường, và như vậy, khi gặp nguy hiểm thật sự thì có thể không còn lá nào để dùng.

Cuộc trò chuyện đó từng khiến Minato mở mang tầm mắt.

Cậu chưa từng nghĩ tới chuyện này.

Thường thì Saiga sẽ rời đi ngay khi xong việc. Nhưng hôm nay, anh vẫn ngồi yên.

Trông như đang do dự, muốn nói gì đó.

Thấy vậy, Minato hỏi:

“Có chuyện gì sao?”

Sau một hồi đấu tranh nội tâm khá lâu, cuối cùng Saiga cũng mở miệng.

“Tôi chỉ là… muốn hỏi thử. Dạo gần đây, cậu có gặp chuyện gì lạ không? … Ví dụ như có người đàn ông hung hăng nào ghé thăm, hay những tồn tại kỳ quái chẳng hạn?”

“Hả? Không có gì đặc biệt cả.”

Minato nghiêng đầu.

Câu trả lời ấy hoàn toàn là thật.

Đúng là bên cạnh cậu đang có một con sói khổng lồ lúc nào cũng bồn chồn, cùng ba đồng loại ló đầu xuống từ mái hiên.

Và đúng là Reiki, Phong Thần Fujin cùng Lôi Thần Raijin đang vui vẻ nô đùa trên mái nhà, nơi họ tạm thời “chuyển chỗ” khi Saiga xuất hiện.

Thế nhưng, với dinh thự Kusunoki, tất cả những điều ấy chẳng có gì đáng gọi là bất thường.

Nơi này vẫn yên bình như một bức tranh tĩnh lặng.

Saiga, dù trông thấy sự bối rối của chủ nhà, vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc.

Anh liếc mắt về phía Sơn Thần một thoáng, rồi quay lại nhìn Minato.

“Có một đồng nghiệp của tôi… khá khó chịu. Một kẻ ghét tôi đến mức chỉ cần nhìn thấy mặt là đã muốn tránh xa. Người đó vô tình để ý tới những lá bùa của cậu. Tôi xin lỗi vì chuyện này. Hắn là kiểu người sẽ, và đã phái thức thần theo dõi tôi. Những linh thể như vậy thì tôi có thể xử lý khi cần, nhưng khi hắn bắt đầu dùng người thật để do thám, tôi lại không còn nhiều lựa chọn. Dù sao thì… xin cậu hãy cẩn thận.”

“…Tôi hiểu rồi.”

Minato bị khơi dậy sự tò mò trước từ thức thần, thứ mà cậu biết đại khái là một dạng trợ thủ được âm dương sư triệu hồi, nhưng vẫn gật đầu tiếp nhận lời cảnh báo mà không phản đối.

Sơn Thần, vững chãi như chính ngọn núi, chuyển ánh nhìn sang Saiga.

Hai bàn tay Saiga siết chặt mặt bàn.

“Đừng sợ,” vị thần nói.

“Loài người vốn luôn ngu muội. Ta biết điều đó hơn ai hết. Một con chó con ồn ào thì không thể đe dọa được ta.”

Lời nói ấy vốn rất đỗi uy nghiêm… nhưng toàn bộ khí thế lại bị phá hỏng bởi nước dãi chảy dọc theo mõm của con sói khổng lồ.

Gió thốc mạnh khi Ichijo lê bước trên con đường gồ ghề chạy giữa những thửa ruộng lúa.

Anh ta thấy một lon rỗng nằm bên vệ đường, liền đá mạnh một cú.

Cái lon bay vọt đi, kéo theo cả một mảng đất bám chặt dưới đáy.

Mồ hôi tuôn như tắm trên gương mặt đang méo mó vì bực bội.

Ichijo chẳng buồn che giấu tâm trạng u ám của mình, căm ghét người đồng nghiệp “sáng chói” đáng ghét ấy, căm ghét những ánh mắt soi mói đầy ẩn ý của đám người xung quanh.

Thậm chí anh ta còn giận cả mặt trời vẫn chói chang như thể mùa hè chưa hề trôi qua.

Nhưng trút giận lên một cái lon rỗng chẳng giải quyết được gì.

Ichijo tặc lưỡi, rồi đuổi theo cái lon vài mét phía trước, giẫm mạnh lên nó hết lần này đến lần khác.

Người đồng nghiệp kiêm bạn thanh mai trúc mã đi phía sau chỉ lạnh lùng nhìn cảnh đó.

Cô biết rõ Ichijo là người như vậy.

Đợi đến khi anh ta trút giận xong, cô kìm lại một tiếng thở dài.

Cuối cùng, tiếng giẫm đạp cũng dừng lại.

Ichijo ngẩng đầu khỏi cái lon đã bị đạp chặt xuống đất, trừng mắt nhìn con đường phía trước.

Ở đó, với một ngọn núi xanh thẫm làm nền, là một căn nhà duy nhất, xây theo phong cách hiện đại Nhật Bản.

Ngôi nhà hòa vào cảnh núi non một cách tự nhiên đến kỳ lạ như thể cùng tồn tại, cùng hít thở với ngọn núi.

Đó chính là nơi họ đang hướng tới.

Ichijo khó chịu “tsk” một tiếng.

“Sao mình phải lặn lội tới cái xó xỉnh này chứ?”

Ngay lúc đó, một bầy muỗi vằn lao vào tấn công mặt anh ta.

“Khốn kiếp! Sao không cắn cô ta đi, lại cắn tao?!”

Anh ta vừa la lối vừa vung tay loạn xạ, bộ dạng lố bịch trong bộ vest mùa hè nhăn nhúm.

Người phụ nữ hơi nhíu mày, hai bàn tay nắm chặt.

Cô tên Horikawa, xuất thân từ một nhánh phụ của gia tộc Ichijo.

Không thể trái lệnh người thuộc dòng chính như Ichijo, cô buộc phải đi theo anh ta, một mối quan hệ chủ tớ đúng nghĩa.

Địa ngục này đã kéo dài từ khi cô còn nhỏ.

Ichijo hiếm khi dùng bạo lực, nhưng những lời mỉa mai cay độc thì chưa bao giờ thiếu.

Và từ sau sự cố hôm nọ, khi cô bỏ mặc anh ta trước oán linh, tính cách ấy càng trở nên ti tiện và độc đoán hơn.

“Khỉ thật, có con bay vào miệng rồi!”

Ichijo nhổ liên tục xuống đường.

Horikawa cười thầm trước cảnh tượng thảm hại ấy.

Khi cô miễn cưỡng đưa khăn tay ra, anh ta liếc nhìn rồi khinh khỉnh:

“Khỏi.”

Horikawa lặng lẽ cất khăn đi, thở phào vì nó không bị ném bỏ.

Cô để tiếng thở dài tan vào gió hè, chịu đựng như mọi khi.

“Đừng đứng ngây ra đó. Đi thôi.”

Ichijo hất cằm về phía căn nhà rồi quay lưng bước đi, chẳng đợi câu trả lời.

Một nhịp sau, Horikawa ép đôi chân nặng trĩu của mình cử động theo.

Họ đứng trước cổng.

Cổng xây theo kiểu sukiya cổ, hiếm thấy vào thời nay, nhưng lại trông khá mới.

Sau bức tường vườn trắng là một căn nhà gỗ một tầng, ngoại thất đen nhã nhặn.

Bao quanh là những cây cổ thụ to lớn như thể đang bảo vệ nó.

Tán lá che bớt ánh nắng gay gắt, nhưng tiếng ve thì không hề ngơi nghỉ.

Giống một ngôi đền… Horikawa nghĩ.

“Bắt mình khổ sở thế này…,” Ichijo càu nhàu.

Những lá bùa Saiga dùng hôm trước đã tiêu diệt oán linh nhanh đến mức đáng sợ.

Chứng kiến sức mạnh ấy, Ichijo quyết tâm truy ra nguồn gốc.

Thức thần bị phái đi đều bị phát hiện và thiêu hủy ngay lập tức.

Cuối cùng, anh ta thuê thám tử tư.

Hôm qua, họ xác định được nơi ở của người làm bùa.

Dinh thự Kusunoki.

Ichijo chỉnh lại ve áo, hắng giọng, rồi nhấn chuông.

Không ai trả lời.

Nhấn nữa.

Vẫn im lặng.

Ba lần nữa.

Không có gì.

Qua song cửa, cửa chính không hề mở.

Horikawa muốn kiên nhẫn thêm, nhưng cô im lặng.

Cách an toàn nhất là không làm gì ngoài những gì Ichijo yêu cầu.

Nhưng…

Ngay cả Horikawa có linh cảm và linh lực rất bình thường cũng nhận ra nơi này khác thường. Chuông báo động trong đầu cô vang lên dữ dội:

Đây không phải chỗ để tùy tiện tiếp cận, càng không phải nơi có thể bước vào với giày dép.

Vậy mà Ichijo thì không nhận ra.

Sự ngạo mạn của anh ta khiến cô lạnh sống lưng.

Mồ hôi lạnh đã túa ra từ lâu.

Nếu có thể, cô đã bỏ chạy rồi.

Nhưng lời đe dọa hôm nọ vang lên trong đầu:

“Còn dám chạy nữa, cả gia đình cô sẽ hối hận.”

Ichijo cuối cùng dừng tay, gầm gừ:

“Không đấy chứ?! Không có nhà à?!”

Anh ta gầm lên, giơ chân đá mạnh về phía cổng—

Ting.

Một tiếng leng keng trong trẻo.

Horikawa vừa bước lên định ngăn lại thì âm thanh chuông gió đã vang lên, chỉ riêng cô nghe thấy.

Ichijo mất thăng bằng, ngã nhào thảm hại.

Má, vai, hông đập xuống đất ẩm.

Anh ta bật dậy trong nhục nhã.

“…Cái quái—?!”

Anh ta câm lặng.

Cảnh vật đã thay đổi.

Xung quanh là núi rừng bạt ngàn.

Những thân cây lá kim to lớn mọc san sát trên sườn dốc thoai thoải, trải dài đến tận tầm mắt.

“Hả…?”

Anh ta nhìn quanh, ngước lên bầu trời xanh nhạt bị tán lá cắt vụn.

Núi rừng u tối, tĩnh lặng, không một bóng người.

Ve sầu cũng biến mất.

Horikawa cũng không còn.

Anh ta hoàn toàn đơn độc.

“Chuyện gì…? Mình vừa đứng ngoài cổng mà?! Đây là mơ sao…?”

Anh ta chạm vào má đau rát.

Đất thô ráp xác nhận đây là hiện thực.

Lục túi, không có bùa.

Kết ấn, không có phản ứng.

Linh lực hoàn toàn biến mất.

Anh ta đã trở thành một người bình thường.

“Vì sao…? Làm sao…?”

Cuối cùng, Ichijo bỏ chạy trong tuyệt vọng.

Núi không có điểm dừng.

Cảnh sắc không đổi.

Không thể rời khỏi.

Hoàng hôn buông xuống.

“Mình… mình chịu hết nổi rồi…”

Bóng tối nuốt trọn lấy anh ta.

Ting.

Âm thanh vang lên trong đêm.

Trong màn đêm đặc quánh, đôi mắt đờ đẫn của Ichijo thoáng lóe lên nỗi sợ.

Ting.

Lần này nghe rõ hơn.

Âm thanh phát ra từ đâu?

Phía trước ư?

Sau lưng?

Hay bên phải, bên trái?

Ichijo vội co đôi chân đang duỗi ra, gượng nâng người lên khỏi mặt đất.

Ting.

Lại to hơn nữa.

Âm thanh ấy nhẹ, trong, mát lạnh, hoàn toàn lạc lõng giữa khu rừng tối tăm.

Và nó đang chậm rãi tiến lại gần.

Ichijo bắt đầu chạy, đôi giày da rách nát lết trên mặt đất.

Anh ta loạng choạng, rồi vấp phải một mớ rễ cây chằng chịt.

Cơ thể bị hất tung lên không trung.

Trong khoảnh khắc gió cuốn lấy anh ta, Ichijo cảm thấy mái tóc, quần áo, thậm chí cả nội tạng đều trở nên không trọng lượng.

Hai tay anh ta quờ quạng tuyệt vọng trong khoảng không, nhưng không có gì để bấu víu.

Anh ta chỉ còn vài giây ngắn ngủi trước khi toàn thân bị ném thẳng vào thân cây cứng như thép phía trước.

Một ý nghĩ vụt lóe lên ở rìa ý thức của hắn.

Đó là… chuông gió.

Bàn chân đang vung ra của Ichijo xé gió, không có gì cản lại.

Không thể giữ thăng bằng chỉ bằng một chân còn trụ, hắn ngã dúi mặt xuống đất.

“Á?!”

Nửa bên đầu đập mạnh xuống nền đất cứng, trước mắt hắn hoa lên những đốm sáng.

Một lúc lâu, Ichijo chỉ có thể ôm đầu lăn lộn vì đau.

Khi cuối cùng cũng gắng ngẩng lên, tầm nhìn mờ nhòe của hắn tràn ngập thân cây.

Hắn chớp mắt liên tục rồi ngước lên cao.

Giữa những tán cây đan chéo dày đặc, lộ ra từng mảng trời xanh.

Trời… sáng rồi.

“K-không thể nào… Chẳng phải mình đ-đã chết rồi sao…?”

Hắn nhớ rất rõ khoảnh khắc mình bị ném thẳng vào thân cây với lực khủng khiếp.

Nhớ cả âm thanh xương cốt vỡ vụn.

Chỉ cần hồi tưởng lại cơn đau chưa từng có ấy, tim hắn đã đập loạn xạ, toàn thân run lên bần bật, hơi thở trở nên khó khăn.

Sau nỗi đau như thế, làm sao hắn còn sống được?

Nếu đây là hiện thực…

Nửa người bên trái vẫn đau nhức vì cú ngã vừa rồi.

Nếu còn cảm nhận được đau đớn, vậy đây không phải mơ.

Nghĩa là hắn… vẫn sống?

Trong cơn hoang mang tột độ, Ichijo run rẩy từng đợt ngắn thì một cú sốc mới ập tới.

Trong tầm mắt mờ đẫm nước mắt, hắn thấy một rễ cây lớn bị giật bật khỏi đất, xé toạc, vứt lăn lóc.

Nhìn là biết nó vừa mới bị kéo lên không lâu, hình dạng hố đất, màu đất lộ ra, cả mùi đất ẩm nồng nặc vẫn còn nguyên.

Mặt hắn tái nhợt chẳng khác gì khúc rễ kia.

Ichijo chậm rãi dời ánh mắt, vừa nhìn vừa sợ hãi.

Và nó ở đó.

Một mảnh rễ cây, nằm cạnh thân cây lớn.

Hắn đã quay lại.

Quay về đúng điểm xuất phát.

Theo mọi nghĩa, thời gian, thể xác, hoàn cảnh.

Bất chấp tim đập thình thịch, Ichijo cuộn người lại, khóc đến khi màn đêm buông xuống.

Vài tiếng sau, kiệt sức vì khóc, Ichijo bắt đầu lao xuống núi như điên.

Hắn gạt phăng những dây leo trước mặt, chửi rủa om sòm bằng giọng thô tục quen thuộc.

Khi nước mắt đã cạn khô, cơn tuyệt vọng nhường chỗ cho phẫn nộ.

“Tại sao chuyện này lại xảy ra với mình chứ?! Mình nhất định phải rời khỏi cái núi chết tiệt này!”

Sau mí mắt sưng húp, ánh mắt hắn lạnh lẽo đến lạ.

Hơi thở phả ra qua mũi nặng nề, nóng rực vì giận dữ.

“Hay là hắn? Là hắn làm sao? Đúng rồi, chắc chắn là hắn. Lúc nào cũng nhìn mình bằng cái vẻ mặt khinh khỉnh đó, ghét chết đi được. Tất cả là tại mày, Harima! Là mày giở trò, đúng không?!”

Giọng Ichijo vỡ ra, vút lên thành tiếng thét chói tai, vang vọng mà không ai đáp lại.

Buông mình cho cơn thịnh nộ cuộn trào, hắn bẻ gãy cành cây đang nắm trong tay.

…ing.

“Hả? Tiếng gì vậy?”

Âm thanh ấy rất khẽ.

Nhưng đang gào thét, Ichijo cho rằng mình nghe nhầm.

“Hay là… cái gã sống trong căn nhà đó? MÌnh—”

Ting!

Lần này, âm thanh vang rõ, gần đến mức khiến hắn giật mình.

Rồi hắn nhớ ra.

Lần trước, ngay sau âm thanh đó, gió đã nổi lên phía sau lưng và thổi hắn lăn xuống núi.

Ichijo hít mạnh một hơi.

Ngay sau đó, cuồng phong đánh thẳng từ phía sau.

Hắn thậm chí còn chưa kịp hét lên thì đã bị hất tung, lăn lóc xuống sườn núi, tay vẫn nắm chặt cành cây.

Ichijo đã chết rồi quay lại 7 lần.

Hắn ngồi xếp bằng giữa rừng, xoay xoay mảnh rễ bị xé trong tay.

Dù đi xuống núi bao lâu, hắn cũng không bao giờ chạm đáy.

Bao nhiêu lần nữa hắn sẽ phải lặp lại điều này?

Suốt đời?

Vĩnh viễn?

Hắn rùng mình, lắc đầu dữ dội.

Nhận ra mình đang căng cứng, Ichijo kịp dừng lại trước khi bóp nát khúc rễ.

Hắn từ từ nới tay, đặt nó cẩn thận xuống đất.

Nín thở, lắng tai nghe, không có chuông gió.

Hắn ép những cơ bắp đang cứng đờ vì phản xạ điều kiện phải thả lỏng.

Hít sâu từng hơi, Ichijo nhìn mảnh rễ trơ trụi, đáng thương vì mất lớp vỏ.

Sau 7 lần chết đi sống lại, cuối cùng hắn cũng bắt đầu dùng đầu óc.

Trong những vòng lặp đó, Ichijo đã nhận ra một quy luật:

Mỗi khi hắn chửi rủa hay làm tổn hại thứ gì trên núi, chuông gió sẽ vang lên.

Sau đó là cuồng phong, hoặc cây lớn đổ xuống, hoặc đá tảng từ trên cao rơi xuống, kết liễu hắn không thương tiếc.

Ban đầu hắn cố chấp, nhất quyết không thay đổi.

Nhưng giờ đây, hắn đã quyết định sửa mình.

Ichijo quỳ xuống một chỗ tương đối bằng phẳng giữa những rễ cây chằng chịt, đối diện mảnh rễ trước mặt.

“Xin hãy tha thứ cho tôi.”

Hắn cúi đầu thật sâu.

Đầu vẫn cúi, Ichijo cắn chặt môi, nắm chặt hai nắm tay đặt trên đùi.

Gió nổi lên, lay động mái tóc xõa xuống trán.

Hắn vội ngẩng đầu, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, dõi theo mảnh rễ đang xoay.

Nó chậm dần… rồi dừng lại.

Đầu nhọn chỉ lên phía đỉnh núi.

Ichijo lập tức đứng bật dậy.

Khi bắt đầu leo lên, hắn nhận ra sự thay đổi.

Khác với rừng thông bạt ngàn phía dưới, nơi này là rừng cây lá rộng.

Hắn đi giữa những thân cây đồ sộ, dưới những tán lá lạ lẫm xào xạc trong gió.

Chẳng bao lâu, hắn vượt khỏi tầng rừng, băng qua bụi rậm và cỏ dại.

Toàn thân đẫm mồ hôi, Ichijo kéo lê đôi chân nặng nề về phía đỉnh.

Trong hành lang xanh trên sườn dốc thoai thoải, chỉ còn tiếng thở của chính hắn và âm thanh lá cành bị gạt sang bên.

Cuối cùng, ở cuối con đường ấy, hắn thấy một lối đi bằng phẳng.

Ichijo bất giác chạy lao tới.

Thở dốc, hắn lao ra khỏi rừng.

Dưới đế đôi giày da sờn rách là một con đường mòn hẹp, bằng phẳng, rõ ràng là nhân tạo.

Hạnh phúc đến mức hắn bật cười, tạm quên đi cơn đau nơi chân và phổi.

Bên trái là một cầu thang cong nhẹ, kéo dài xuống dưới, nửa dưới làm bằng khúc gỗ.

Bên phải, con đường dốc đứng, hướng lên trên.

Nét mặt Ichijo tối sầm lại.

Con dốc phía trên lổn nhổn những tảng đá lớn, chắn lối đi.

“…Nên đi đường nào đây?”

Hắn ngồi xuống sườn núi, đắn đo hồi lâu cho đến khi hơi thở gấp gáp dần ổn định.

Ăn cơm một mình là chuyện buồn chán đến mức đau lòng.

Ăn trưa xong trong phòng ăn, Minato đứng dậy.

Gia đình cậu xưa nay chưa từng mở ti vi trong bữa ăn, nên khi cậu bước từ phòng ăn sang bếp, trong nhà chỉ còn lại tiếng bước chân và động tác của chính mình.

Minato bất giác nhớ đến ngôi nhà xưa, nơi câu chuyện lúc nào cũng rôm rả, sinh động, dù chẳng cần đến ti vi, rồi khẽ thở dài.

Cậu vẫn chưa quen với việc ăn một mình, lại còn trong im lặng.

Rửa bát chỉ mất vài phút là xong.

Dù sao thì Minato cũng chỉ dùng bát đũa cho một người.

Cậu lau kỹ từng giọt nước còn sót lại.

Không cần phải cúi người quá thấp, vì bồn rửa được thiết kế cao hơn bình thường để phù hợp với người họ hàng cao lớn, cầu toàn đã xây căn nhà này.

Với Minato, cái bồn rửa ấy tiện lợi đến mức khiến cậu khá là ưng ý.

Rửa tay xong, Minato vừa lau khăn vừa nhìn ra hiên.

Con sói khổng lồ vẫn nằm đó, duỗi dài như mọi khi, nhưng tấm lưng hoàn toàn bất động.

Dạo gần đây, Yamagami chỉ ngủ.

Đã rất lâu rồi họ hàng của nó không ghé thăm.

Trong một lần hiếm hoi nó thức giấc, Minato từng hỏi có phải nó không khỏe không, nhưng vị thần chỉ bảo rằng không có vấn đề gì.

Vì thế, cậu cũng chưa từng cố tình đánh thức nó.

Nhưng mà…

Minato lấy món tráng miệng ra khỏi tủ lạnh, xếp gọn lên đĩa, rồi mở cửa kính bước ra hiên.

Cộp.

Cậu nhẹ nhàng đặt đĩa xuống bên cạnh khuôn mặt của Yamagami.

Sống mũi của nó khẽ giật.

Lồng ngực phập phồng sâu hơn, rồi cái đuôi bắt đầu ve vẩy.

Yamagami đã ngửi thấy mùi!

Minato cười toe, ngồi xổm xuống, áp má vào sàn gỗ hiên để quan sát.

Yamagami lập tức mở to mắt.

“Ta ngửi thấy… kokutō manju!”

Nó gầm lên đầy chắc chắn, ngẩng đầu dậy.

Trước mũi nó là một chóp bánh manju làm từ đường nâu thô, xếp gọn gàng.

Con sói khổng lồ nheo mắt, gật đầu thật sâu.

“…Ta đã biết trước sẽ là thế này.”

“Chia cho tôi ăn chung chứ?”

“Ừm. Ta nghĩ là được.”

Minato thỉnh thoảng vẫn cố tình mời Yamagami như vậy.

Vị thần đồng ý khoảng 70%, một tỷ lệ không tệ chút nào.

Ăn xong bánh, Yamagami lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Trông nó không hề gầy yếu hay suy kiệt, nên Minato nhún vai, thu dọn hai cái đĩa.

Cậu đưa mắt nhìn ra vườn, bắt gặp cây long não thân mảnh.

Sau đợt lớn nhanh ban đầu, nó hầu như không cao thêm bao nhiêu.

Lá vẫn xanh, xem ra vẫn sống ổn.

Yamagami cũng bảo là không sao, nên chắc không có gì đáng lo.

Thế nhưng, Minato vẫn không sao xua đi được cảm giác bất an mơ hồ trong lòng.

Rồi đột nhiên, cậu nhận ra nguyên do.

“…Dạo này tôi không thấy nó động đậy nữa…”

Trước đây, cây thường xuyên lay lá, đung đưa theo gió như đang nô đùa.

Nhưng bây giờ thì…

“…Hay là vì không có gió?”

Nghĩ vậy, Minato mới nhận ra đã khá lâu rồi cậu không nghe thấy tiếng chuông gió.

Cậu đứng lặng trên hiên vắng gió, nhìn chiếc chuông treo dưới mái hiên.

Khi Ichijo lên tới đỉnh con dốc gần như dốc đến mức trêu ngươi, hắn nhìn thấy một hokora, một miếu thờ nhỏ.

Chỉ là một miếu đá cũ kỹ, không có gì đặc biệt.

Nhưng vừa đứng trước nó, kỳ vọng trong lòng hắn bỗng trỗi dậy, trái tim vốn đã tạm lắng lại bắt đầu đập nhanh hơn.

Miếu sạch sẽ đến lạ, không hề có rêu.

Nhìn vào bên trong, hắn thấy ba viên đá tròn, trong đó có một viên đã nứt làm đôi.

Không có gì đảm bảo đây là nơi có thể đưa hắn trở về thế giới cũ.

Nhưng con đường phía trước bị một tảng đá khổng lồ chặn lại, gần như không thể leo tiếp. Hắn không còn lựa chọn nào khác.

Lòng kiêu ngạo của Ichijo cao ngang núi Everest, mà việc xin lỗi thì gần như chưa bao giờ làm.

Vậy mà lúc này, hắn lại quỳ sụp xuống.

Hắn giữ lưng thẳng, đặt ba ngón tay mỗi bàn tay lên đùi, rồi chậm rãi cúi đầu cho đến khi mái tóc ướt đẫm mồ hôi chạm đất.

“Tôi… tôi xin quỳ lạy. Xin hãy đưa tôi, đưa tôi trở về thế giới của mình. Xin hãy đưa tôi về!”

Hết lần này đến lần khác, hàng chục lần, hắn dập đầu xuống đất, trán cọ vào bùn đất, van xin, cầu khẩn.

Mỗi lời nói đều được hắn thốt ra từ tận đáy lòng, chân thành đến mức tuyệt vọng.

Nhưng thứ đáp lại hắn chỉ là tiếng vọng rỗng tuếch của chính giọng nói mình.

Mọi thứ vẫn không hề thay đổi.

Không gió.

Không chuông gió.

Dù vậy, Ichijo vẫn không bỏ cuộc.

“Xin tha thứ cho tôi. Tôi sai rồi. Tôi xin lỗi.”

Hắn bày tỏ sự hối hận hết lần này đến lần khác, bằng mọi cách mà hắn biết, với cây cối, lá rừng, dây leo, và những rễ cây mà hắn đã làm tổn hại.

Hắn chỉ có thể lặp đi lặp lại những lời ấy, không ngừng.

Giọng hắn dần khàn đi, nhưng vẫn tiếp tục.

Hai tay run rẩy, các ngón tay cắm sâu vào đất, hắn gắng ép từng lời ra khỏi cổ họng.

“Ôi thần núi, xin hãy… xin hãy—đưa tôi về! Á—!”

Ichijo loạng choạng, suýt ngã, nhưng được một bàn tay giữ chặt lấy cánh tay.

Chật vật đứng vững, hắn nhìn thấy cánh cổng kiểu sukiya ngay trước mắt, toàn thân chấn động.

“Đưa anh về…?”

Một giọng nói nhỏ cất lên.

Hắn nhận ra bàn tay mảnh khảnh đang nắm lấy mình, quay đầu lại, và thấy một gương mặt đã quen từ thuở nhỏ.

Lông mày Horikawa luôn mang vẻ mặt lạnh như tượng đá khẽ nhíu lại.

Trước đây Ichijo thường chế giễu khuôn mặt ấy, bảo nó giống mặt nạ Nō u ám, nhưng lúc này, chỉ cần nhìn thấy cô thôi, hắn đã thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn.

“…Tôi… tôi về rồi…”

Hắn run rẩy nói, vừa lạ lùng tự vỗ khắp người bằng một tay.

Sự ngạo mạn khi nãy đã biến đi đâu mất.

Tên bạo chúa nhỏ nhen ngày thường giờ chẳng còn dấu vết.

Từ góc nhìn của Horikawa, Ichijo chỉ vừa định đá cổng thì đột nhiên bị một cơn gió mạnh thổi bật ra xa.

Làm chuyện đó ngay trong lần đầu tiên đặt chân tới nhà người khác, lại còn là một căn nhà mang khí tức quái dị, vượt ngoài trần thế rõ ràng cho thấy hắn chẳng hề sợ hãi thần.

Khi Horikawa vươn tay định ngăn lại, cánh tay hắn rơi thẳng vào tay cô, thế là cô chỉ còn cách giữ chặt lấy, giữ cho hắn đứng vững.

Rồi đột nhiên, hắn hét lên.

Horikawa hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Gương mặt hắn, ở rất gần cô, méo mó như sắp khóc.

Bị lay động bởi những biến đổi đột ngột và khó hiểu trong thái độ của kẻ từng độc đoán kia, Horikawa buông tay ra.

Cô lùi lại hai bước để tạo khoảng cách.

Hắn tiến lên hai bước.

Cô né sang ngang ba bước.

Hắn liền chéo người tiến lên ba bước theo.

Lạo xạo, lạo xạo.

Trước cổng chỉ còn tiếng sỏi lạo xạo dưới chân họ.

Cô không thể nào thoát khỏi hắn.

Nếu hắn còn tiếp tục, thế nào cũng sẽ bám lấy cô, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến Horikawa rùng mình ghê tởm.

Mình sợ rồi!

Ai đó cứu với.

Thần, Phật tổ, mẹ ơi!

Ai cũng được!

Sao hắn lại mang cái vẻ mặt nhẹ nhõm đến đáng sợ như thế chứ?

Tránh xa tôi ra!

Xấu hổ vì không thể thốt ra những lời ấy, Horikawa nghiến chặt môi dưới.

Và rồi—

Ting.

Âm thanh vang lên từ phía ngôi nhà, và cục diện lập tức đảo chiều.

Ngay khi Ichijo nghe thấy tiếng chuông trong trẻo, cao vút ấy, sắc mặt hắn chuyển từ đỏ sang trắng bệch.

Hắn lao đi như thỏ hoảng loạn.

Sỏi đá bắn tung tóe khi hắn sải những bước dài, rồi vấp ngã.

Hắn trượt dài trên mặt đất, phát ra tiếng ken két chói tai, để lại một vệt dài hẹp trên nền sỏi, sau đó bật dậy và cắm đầu chạy thẳng xuống con đường đất chưa trải nhựa.

Horikawa đứng nhìn theo một lúc.

Xa xa, hắn lại ngã thêm lần nữa trước khi biến mất giữa những thửa ruộng lúa xanh rì.

Trên không, một đàn chuồn chuồn đỏ lướt qua.

Đó là lần đầu tiên Horikawa thấy người bạn thuở nhỏ chạy trốn một cách nghiêm túc như vậy.

Cô chỉ biết đứng đó, sững sờ nhìn theo.

Sau lưng cô, chuông gió lại vang lên.

Không hiểu vì sao, cảm giác lạnh lẽo sợ hãi lúc nãy đã tan biến.

Rõ ràng chỉ là chuông gió, nhưng âm thanh ấy lại mang theo một sự trang nghiêm kỳ lạ.

Hơi thở của cô cũng trở nên dễ chịu hơn, không rõ vì lý do gì.

Horikawa mỉm cười khẽ, nhắm mắt lại, để tiếng chuông mát lạnh ấy lan tỏa khắp người.

“Đúng là một kẻ phiền phức. Sao không cút sớm hơn cho rồi?”

Con sói khổng lồ vừa mở mắt đã gầm gừ, mũi nhăn lại.

Yamagami rung chuông gió chỉ để đuổi tên Ichijo đáng ghét kia đi.

Việc Horikawa được lợi chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.

Thần vốn chẳng hề quan tâm đến số phận của những kẻ phàm tục không biết kính sợ.

Việc thường ngày thì không tin thần, thậm chí còn chế giễu, đến lúc gặp rắc rối lại cầu xin, trong mắt Yamagami, thật nực cười.

Thần không phải gia nhân để con người sai khiến, cũng chẳng phải anh hùng rẻ tiền cứ gọi là xuất hiện.

Yamagami vừa tỉnh ngủ, tâm trạng rõ ràng không mấy vui vẻ.

Minato đang ngồi bên bàn thấp ngoài hiên.

Cậu chưa từng nghe thấy chuông cửa reo, lặng lẽ đứng dậy bước vào trong nhà.

Khi quay lại, cậu mang theo một chiếc đĩa đầy kintsuba, đậu đỏ ngọt bọc trong lớp bột dẻo mỏng.

Con sói lớn ngửi thấy mùi thơm còn nhanh hơn cả khi nhìn thấy bánh, lập tức dịu hẳn đi.

Sau khi dùng quá nhiều thần lực để giam giữ linh hồn của một phàm nhân trong lãnh địa mình, Yamagami cần ngủ một thời gian.

Nhưng trước hết, nó phải bồi bổ đã.

“Ăn thôi.”

“Vâng.”

Nhìn cái đuôi thần đập nhẹ xuống sàn hiên, Minato cắm tăm vào một miếng bánh.

Không đời nào một kẻ bản tính xấu xa từ gốc rễ lại có thể thay đổi hoàn toàn chỉ trong vài tháng.

Con người vốn vậy, nuốt xong là quên ngay đồ ăn nóng thế nào.

Những thói quen bạo hành của Ichijo, từng tạm lắng, nay lại bắt đầu lộ diện.

Đã quá giờ trưa ở Cục Âm Dương.

Trong một căn phòng kéo kín rèm, Ichijo ngồi vắt chân dạng rộng, hai tay đút túi.

Đối diện hắn là Horikawa trông dạo này có vẻ tươi tỉnh hơn đang cúi đầu nhìn điện thoại.

Những đồng nghiệp ngồi rải rác trong phòng lén liếc Ichijo khi khí tức quanh hắn dần trở nên nặng nề.

Một cảm giác chờ đợi kỳ lạ bao trùm, ai nấy đều căng thẳng như đang đợi biến cố xảy ra.

Ichijo chẳng nhận ra điều đó.

Trong lòng hắn chỉ toàn bực bội vì người quen thuở nhỏ kia, dù hắn nói gì cũng chỉ đáp qua loa.

“Tôi đã bảo cô đừng làm việc với hắn rồi. Đừng có đi.”

“Không đi không được. Đó là công việc.”

“Cô dạo này béo ra… à không, ý tôi là dễ thương quá rồi. Đi chỉ thêm vướng chân!”

Cách.

Một cây bút bi trong tay một cô gái trẻ ngồi gần đó bị bẻ gãy gọn ghẽ.

Cô ném hai mảnh vào thùng rác dưới chân, rồi lập tức đẩy ghế đứng dậy.

Ngay lúc đó, người phụ nữ ngồi bên cạnh vươn tay giữ chặt vai cô, ghim cô lại tại chỗ.

Người giữ tay cô đã đứng tuổi, nhưng vẻ đẹp vẫn sắc sảo, ánh mắt lạnh lùng.

Không chịu nổi cảnh Ichijo sỉ nhục Horikawa mà cô kính trọng như tiền bối, cô gái trẻ kia như hóa thành Hannya, tà khí cuồn cuộn.

Đừng cản em, chị!

Em sẽ nghiền nát cái thằng khốn đó như con sâu!

Người chị lắc đầu.

Khóe môi son đỏ cong lên rất nhẹ, ánh mắt gửi đi một thông điệp không lời:

Chưa phải lúc.

Hiểu ra, cô gái trẻ lập tức bình tĩnh lại.

Hannya tan biến, chỉ còn lại một thiếu nữ đoan trang, mỉm cười dịu dàng.

Hai chị em nhà Harima khẽ gật đầu với nhau.

Theo thông lệ, Cục Âm Dương luôn cử âm dương sư đi theo cặp.

Gần đây Ichijo đặc biệt để ý Horikawa, luôn khó chịu khi cô làm việc với người đàn ông khác.

Lần này càng khiến hắn bực bội, người đó lại là Saiga, kẻ hắn ghét cay ghét đắng.

Hắn đã ra lệnh cô từ chối nhiệm vụ, một mệnh lệnh vô cùng thiếu chuyên nghiệp, xuất phát hoàn toàn từ cảm xúc cá nhân.

Thế nhưng hắn vẫn không hiểu nguồn cơn của những cảm xúc đó từ đâu mà ra.

Ngày qua ngày, những người xung quanh chỉ lặng lẽ quan sát sự non nớt về cảm xúc của Ichijo bằng ánh mắt thờ ơ.

Trước sự thẳng thắn của Horikawa, cơn bực bội của hắn càng dâng cao.

Horikawa vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại, tiện tay vén một lọn tóc ra sau tai.

Dĩ nhiên, cô hoàn toàn không nhận ra những cảm xúc mong manh vừa nảy nở trong hắn.

“Này!”

Hắn gắt lên.

“Khi tôi nói chuyện thì nhìn tôi—”

Ting.

Giữa cơn cáu gắt, giọng hắn đột ngột đứt quãng.

Không kịp thở, hắn bật dậy, đẩy ghế ngã lăn ra sau bằng khoeo chân, rồi lao qua khe giữa bàn và tường, phóng thẳng ra khỏi phòng.

Những tờ giấy dán trên tường bay phấp phới theo luồng gió hắn tạo ra, rồi chậm rãi rơi về chỗ cũ.

Vậy là hắn sẽ ngoan ngoãn được vài hôm.

Horikawa mệt mỏi đứng dậy, dựng lại cái ghế bị lật, vẻ mặt bực bội rõ ràng.

Khi quay lại, các đồng nghiệp nam thì run vai cười nén, còn các nữ đồng nghiệp đều giơ ngón tay cái về phía cô.

“Xin lỗi mọi người vì màn vừa rồi,” Horikawa nói, nhưng miệng lại cười toe toét.

Đôi môi tươi tắn ấy dường như đã quen với nụ cười không chịu tắt.

Katsuragi ngồi bên cạnh thở dài.

“Hiệu nghiệm thật. Mà chỉ là nhạc chuông thôi đấy.”

“Sao anh nghĩ hắn sợ vậy? Âm thanh hay mà.”

Horikawa ôm điện thoại vào ngực bằng cả hai tay, như đang giữ một bảo vật vô giá.

Hai má cô ửng hồng.

“Cũng đúng. Chắc tôi tải về phòng thân luôn,” Katsuragi nói, vừa lôi điện thoại ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!