Vol 1

Chương 9: Luôn Ở Đó, Mỗi Khi Tôi Ngoảnh Lại

Chương 9: Luôn Ở Đó, Mỗi Khi Tôi Ngoảnh Lại

Minato cảm thấy có ai đó đang nhìn mình.

Ánh nhìn ấy nóng rực đến mức như thiêu đốt cả lưng cậu.

Khi ấy cậu đang ngồi trên hiên nhà, vẽ bùa chú, và chính vào lúc đó, cậu cảm nhận được nó. Minato chậm rãi quay đầu lại xem là ai.

Có phải vừa có thứ gì đó biến mất phía trên bức tường vườn, bên sườn núi không?

Minato chớp mắt, rồi quay về tư thế ban đầu, tiếp tục đưa bút lướt trên tờ washi.

Lần nữa, ánh nhìn mãnh liệt ấy lại đâm thẳng vào lưng cậu.

Trong bóng mát hiền hòa của cây long não, Minato quay ngoắt người lại, tay cầm chổi tre, nhìn về phía sau.

Có phải vừa thấy thứ gì đó màu trắng lẩn đi sau bức tường bên cánh đồng lúa?

Cậu đứng nhìn một lúc, nhưng khi chẳng thấy gì xuất hiện nữa, liền quay lại tiếp tục quét lá rụng vào ky hốt rác.

Một ánh nhìn dữ dội như tia laser xuyên thẳng giữa hai bả vai.

Ngay khoảnh khắc cảm nhận được nó khi đang đi dọc lối vườn, Minato quay người mạnh đến mức cổ cũng thấy đau.

Có thứ gì đó trượt khỏi tầm mắt qua song gỗ của cổng sau, để lại một ánh ngọc trai phơn phớt màu kem nhạt.

Biển tên vỡ nát.

Hàng dự trữ bằng không.

Yêu cầu tiếp tế khẩn cấp.

Email ấy từ mẹ cậu gửi tới, đúng vào một ngày lạnh, khi mùa đông đang đến gần.

Đã quen với những “thỉnh cầu” kiểu này, Minato ngồi dưới nắng ấm trên hiên nhà, bên bàn thấp, bắt đầu sản xuất hàng loạt biển tên.

“Không đời nào vỡ nát. Cùng lắm chỉ là nứt khá rõ thôi. Mẹ lúc nào cũng làm quá lên.”

Cậu cầm lấy một tấm biển gỗ đã được quét nhiều lớp sơn, phơi khô sẵn, rồi dùng dao khắc theo nét chữ đã vẽ trên bề mặt.

Tay cậu di chuyển nhanh nhẹn, chắc chắn, miệng lẩm bẩm một mình.

Bên cạnh là một chồng biển gỗ cùng kích cỡ, không chỉ đủ cho bảng hiệu trước cửa nhà trọ, mà còn đủ cho biển từng phòng.

Kèm theo đó là những thanh gỗ mỏng dùng làm móc chìa khóa cho mỗi phòng.

Đôi khi khách mang về làm kỷ niệm, nên Minato luôn làm dư.

Trong lúc Minato làm việc, Yamagami từ phía đối diện bàn đứng dậy khỏi chiếc đệm tím sẫm khổng lồ.

Bằng một chân trước, vị thần sói chạm vào tấm biển đặt dưới sàn hiên.

Một luồng ánh sáng vàng lóe lên, hòa vào ánh lục ngọc nơi tên của cha Minato, tấm biển sắp được gửi về nhà chính họ Kusunoki.

Không để Minato hay biết, Yamagami đã tiện tay gia cố thêm năng lực bảo hộ cho nó.

Việc nó chỉ làm với một tấm duy nhất, hẳn là vì bản tính lười biếng, tùy hứng của vị thần.

“Lạ thật. Biển tên nhà cậu… hỏng thường xuyên nhỉ.”

“Thế à? Nhà tôi quen rồi. Từ xưa tới giờ vẫn vậy.

Chẳng ai để tâm nữa. Hàng xóm còn báo giúp khi thấy nữa kia.”

Yamagami nằm lại xuống đệm, cái đuôi xù khẽ ve vẩy.

“Ta nghi là chúng không tự hỏng… mà là bị làm cho hỏng.”

“…Ý ngài là sao? Ai làm?”

“Chẳng phải trong nhà cậu có những thứ không phải con người sao?”

“Ngài không nghĩ là… dōji nhà tôi chứ?”

“Khả năng cao. Đó hẳn là cách nó cảnh báo khi biển tên mất tác dụng.”

Con dao khắc trong tay Minato khựng lại.

Nghĩ kỹ thì…

Tấm biển đầu tiên cậu làm cho nhà trọ, nhiều năm trước, đã bị rơi xuống đất không chỉ một lần, dù mỗi lần đều được gắn rất chắc.

Mỗi lần rơi, Minato chỉ treo lại, không làm cái mới.

Khi ấy ông cậu đã mất, trong nhà không ai hiểu được ý nghĩa của việc đó.

Cùng thời gian đó, sức khỏe của cha Minato chuyển xấu.

Giữa mùa hè, ông lại run rẩy vì lạnh.

Cha cậu thừa hưởng một chút “linh giác” từ ông nội, khả năng cảm nhận sự tồn tại nào đó qua làn da.

Tình trạng ngày càng tệ, bao trùm cả gia đình vốn vui vẻ bằng một bầu không khí nặng nề.

Rồi một ngày nọ, tấm biển tên bị phá hủy hoàn toàn.

Hiểu ra tất cả, Minato siết lại tay cầm dao khắc.

“Giờ thì tôi hiểu vì sao mẹ cứ phản ứng thái quá…

Lần đầu đó hẳn để lại ám ảnh.”

Có lẽ dōji đã đập vỡ biển tên trong cơn bực bội, như muốn hét lên:

Thay ngay cái mới đi!

Sau khi ông nội mất, nó không thể giao tiếp với ai, hẳn là rất tức tối.

Ngay khi Minato treo tấm biển mới, cha cậu hồi phục hoàn toàn chỉ trong vài ngày, và sự yên bình trở lại với nhà Kusunoki.

Sở dĩ Minato thay được nhanh như vậy là vì cậu luôn có sẵn đồ dự phòng.

Lời khen quá mức từ vị khách bí ẩn năm xưa khiến cậu tiếp tục làm biển tên, không ngừng hoàn thiện tay nghề.

Từ đó về sau, biển tên ở nhà và nhà trọ thỉnh thoảng xuất hiện vết nứt sâu, hẳn là cách dōji báo hiệu một cách “nhẹ nhàng” hơn.

Minato khi ấy không nhận ra ý nghĩa, nhưng luôn thay ngay vì… trông xấu.

Giờ đây hiểu rồi, trong lòng cậu chỉ còn lại sự biết ơn.

Nó đã âm thầm bảo vệ gia đình suốt bao năm, chẳng hề được cảm ơn.

Minato quyết định khi gửi biển tên về, sẽ kèm theo bánh ngọt hảo hạng và rượu sake ngon nhất ở nơi này.

Cậu tiếp tục làm việc, để lòng biết ơn ấy hòa vào từng mảnh mùn gỗ…

Thì đột nhiên—

Một ánh nhìn bỏng rát đâm thẳng vào sau gáy.

Sắc đến mức tưởng như xuyên thủng cả hộp sọ.

Tay Minato khựng lại trong thoáng chốc, rồi bình thản tiếp tục.

Nhưng…

“Hay là hắn định dùng con dao khắc đó… để giết đồng loại của mình? Không, lưỡi quá ngắn. Vậy thì… chắc là nhắm vào mắt. Quả nhiên, cách hắn cầm vũ khí rất điêu luyện.”

Những lời rợn người ấy vang lên bằng giọng trầm êm của Yamagami, nhưng đó chỉ là lời thuật lại.

Nguồn ánh nhìn chính là kỳ lân, đang ló đầu nhìn qua bức tường phía sườn núi.

“Tay nghề ấy, kỹ thuật ấy! Không chỉ đồng loại, mà cả sinh linh khác loài cũng sẽ gục ngã trong chớp mắt!”

Đây không còn là hiểu lầm nữa, mà là vu khống.

Lưỡi dao trượt tay, để lại một vết khắc thừa trên gỗ.

“Có lẽ… nếu được ăn thứ này, hung tính của hắn sẽ dịu lại. Mong là vậy.”

Kỳ lân lén vào vườn, đặt xuống một loại trái cây nhiệt đới hiếm có.

Quả chôm chôm đỏ xù lăn về phía Minato, rồi nó nhảy vọt qua tường, biến mất.

Minato thở nhẹ, bước tới chặn quả trái cây.

Dù khó chịu đủ đường, cậu vẫn mong được ăn nó, bước chân vô thức trở nên nhẹ tênh.

“Thật là… thú vị.”

Tiếng cười sảng khoái của Yamagami vang vọng theo Minato ra vườn.

Con kỳ lân ấy từng chiếm mất không ít thời gian của Minato bằng một tràng cảm tạ dài lê thê, rồi còn đề nghị một phần thưởng mà nghĩ thôi đã thấy rắc rối vài hôm trước lại xuất hiện.

Nó đứng bên ngoài khu vườn, quan sát Minato kỹ lưỡng đến từng cử động nhỏ.

Rồi, như mọi khi, nó để lại một thứ gì đó đến từ xứ lạ và lặng lẽ rời đi.

Kể từ hôm ấy, ngày nào nó cũng đến.

Quy trình không hề thay đổi:

Trước tiên là rình mò, sau đó lén lút đặt lại một món quà lưu niệm từ những chuyến chu du khắp thế giới của mình.

Những món quà ấy luôn là trái cây hiếm có, thứ gần như không thể tìm thấy ở Nhật Bản.

Minato tất nhiên rất trân trọng số trái cây kia.

Nhưng bị theo dõi thì khiến cậu không sao thấy yên tâm được.

Quan trọng hơn cả, con kỳ lân ấy lúc nào cũng… nói.

Nó nói chuyện với chính mình, nên Minato không nghe thấy trực tiếp.

Thế nhưng Yamagami lại tỏ ra vô cùng thích thú, luôn “dịch” nguyên văn những độc thoại ấy cho Minato nghe trọn vẹn.

Đã chứng kiến quá nhiều mặt tối của nhân loại, linh thú mang điềm lành kia hình thành một định kiến cứng nhắc:

Con người là sinh vật cực kỳ man rợ.

Vì vậy, trong lúc quan sát từng động tác, từng cử chỉ của Minato, nó không ngừng bịa ra những lời bình luận vừa dư thừa vừa rợn người để “giải thích” hành vi của cậu.

Minato thấy chuyện này thật sự khó mà chịu nổi.

Máy hút bụi phát huy sức hút quen thuộc của nó, khi Minato cẩn thận rà từng tấc sàn hiên.

Yamagami thường chiếm lĩnh chính giữa hiên nhà như một ngọn núi bám rễ nhẹ nhàng tránh đầu hút đang lao tới.

Nó ung dung dời vào trong nhà, rồi khẽ gầm lên một tiếng lấy sức, đặt một chân trước lên chiếc đệm khổng lồ và kéo cả cái đệm theo vào.

Đầu máy hút bụi lập tức xông thẳng vào khoảng trống vừa được “ngọn núi thu nhỏ” bỏ lại.

Cảnh tượng này xảy ra mỗi lần Minato dọn dẹp, và cậu chưa từng cảm thấy hối lỗi vì điều đó.

“Tránh ra nào, tránh ra.”

Không chút thương tình, Minato đẩy vị thần sang một bên để hoàn thành nghĩa vụ của mình với tư cách người trông coi.

May mắn là Yamagami không rụng lông, nếu không, Minato thậm chí không dám tưởng tượng cảnh con sói trắng khổng lồ này đến mùa thay lông sẽ kinh hoàng thế nào.

Hút bụi xong, Minato bắt đầu lau sàn.

“Dọn dẹp tàn dư sau một hành vi tàn bạo chăng…?”

Giọng lẩm bẩm vọng ra từ phía Yamagami đang an vị trên đệm.

Hai tay Minato siết chặt cán cây lau nhà.

Cậu không cần quay đầu cũng biết thứ gì vừa xuất hiện.

Chắc chắn là con kỳ lân rình trộm kia.

“Máu me và nội tạng, nếu không lau đi ngay, vết bẩn sẽ ăn sâu không thể tẩy sạch. Sàn gỗ mục nát thì hậu quả khôn lường. Quả là chuyện hệ trọng, hệ trọng.”

Yamagami bật cười trầm thấp, rõ ràng là đã “biên tập” lại lời của kỳ lân theo ý mình.

Miếng lau lướt qua sàn, để lại một vệt sáng bóng khi Minato dồn lực ấn mạnh xuống.

“Những thứ này chắc cũng đủ no bụng. Mong rằng cơn thịnh nộ của hắn sẽ được xoa dịu!”

Một âm thanh khe khẽ vang lên.

Một đống mít đã được đặt sát bức tường.

Gió mang theo mùi ngọt dịu lan khắp hiên nhà.

Khi Minato quay lại nhìn, ánh sáng như ngọc trai của kỳ lân đã biến mất không dấu vết.

Giẫm chân giữ chặt hai dải vỏ cây gai dầu dài, xoắn chúng lại thành một sợi dây duy nhất.

Vuốt cho phẳng, kéo cho căng, ánh vàng hiện lên càng thêm óng ả.

Ngồi trên hiên, Minato tập trung đan dây shimenawa cho cây long não thiêng, vai cậu khẽ rung theo nhịp tay.

“Một sợi dây để trói đồng loại hắn vào chiếu tre, kéo lê giữa phố, rồi chém đầu, ta quá quen với cảnh này. A, ký ức xưa…”

Vừa truyền tải trọn vẹn cảm xúc trong giọng điệu của kỳ lân, Yamagami vừa dùng một chân trước vuốt nhẹ sợi shimenawa được bện từ ba dây nhỏ.

Ánh sáng siêu nhiên bùng lên, con sói hừ mũi đầy thỏa mãn.

Minato ngẩng đầu, hé miệng như muốn phản bác.

Nhưng cuối cùng cậu im lặng, chỉ lặng lẽ cầm lấy một dải vỏ cây mới.

Cậu sợ nếu lên tiếng, con kỳ lân sẽ bỏ đi.

“Mong rằng lễ vật này sẽ mang lại cho hắn chút ôn hòa của Oryu. Dẫu rằng… ngoài cái tên ra thì chẳng có điểm nào giống cả.”

Một quả thanh long lăn vào khu vườn.

“Mà nghĩ lại thì, Oryu cũng đâu phải lúc nào cũng hiền lành.”

Kỳ lân liếc nhìn mặt hồ thiêng phẳng lặng bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

“Có lẽ… ta đã nhầm.”

Nó lẩm bẩm, rồi nhẹ nhàng nhảy qua bức tường vườn.

Yamagami, hiểu rõ ý nghĩa của lời chia tay ấy, khẽ run mình.

Sau khi xử lý xong hàng loạt việc vặt, Minato quyết định đã đến lúc nghiêm túc học cách điều khiển gió.

Nghe vậy, Yamagami nói rằng họ phải đến đúng nơi dành cho những chuyện như thế, rồi dẫn Minato ra cổng sau.

Minato nhìn ra ngoài cánh cổng, nơi sương sớm mờ ảo của buổi tinh mơ đang lan tỏa.

Bên cạnh cậu, Yamagami đưa một chân lên trước.

“Đi thôi.”

“…Ờ. Được.”

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Minato bước tới mở cổng.

Màng nhĩ cậu như phồng lên, toàn thân nổi da gà vì một cảm giác lạ lẫm lan khắp người.

Nó giống hệt như thể cậu vừa bước xuyên qua một lớp màng vô hình nào đó.

“Gah… Cảm giác này hơi… ghê ghê. Ơ, khoan đã, đây là đâu vậy?”

“Ồ, vậy là ngưoi cũng cảm nhận được sự dịch chuyển rồi à. Xem ra bọn họ vẫn còn phải cố gắng nhiều hơn nữa…”

Yamagami nghiêm giọng nói vậy, còn Minato thì chỉ biết đứng sững.

Khung cảnh xung quanh đã thay đổi trong chớp mắt.

Trước mắt cậu là một sườn dốc thoai thoải, rải rác những đại thụ cao lớn.

Không hiểu bằng cách nào, nhưng rõ ràng bọn họ đang ở trên núi.

Minato ngước nhìn thân cây gần đó, ánh mắt men theo thân cây vươn thẳng lên cao.

Rất cao, rất xa, xuyên qua những kẽ lá, là bầu trời xanh không gợn mây.

Không thấy mặt trời đâu cả.

Khi hạ tầm mắt xuống, cậu mới nhận ra một điều kỳ lạ.

Dù tán cây rậm rạp đáng lẽ phải che khuất ánh sáng tự nhiên, nhưng nơi họ đứng lại sáng đến lạ thường.

Tầm nhìn cực kỳ tốt, Minato có thể nhìn rõ rất xa về phía trước.

Cậu quay sang con sói trắng khổng lồ bên cạnh với vẻ nghi hoặc.

“Đây là thần vực do đồng loại của ta tạo ra.”

“À ra vậy. Thì ra là thế.”

Minato chợt nhớ ra.

Đó hẳn là thứ mà ba con chồn khi ấy đã hào hứng khoe rằng chúng ngày càng giỏi “tạo ra đồ vật”.

Yamagami thong thả quẫy chiếc đuôi dài.

“Ở đây, cậu muốn phá thế nào cũng được.”

“Nhưng tôi không muốn làm hại cây cối.”

“Tại sao? Chúng chỉ là giả tạo thôi.”

Minato đặt lòng bàn tay lên thân cây gần nhất.

Cảm giác chạm vào hoàn toàn bình thường, nhìn cũng chẳng khác gì cây thật.

Nhưng khi cúi sát lại, cậu chợt nhận ra…

Không có mùi gì cả.

Nghĩ kỹ thì, mùi đặc trưng của núi rừng, mùi đất, mùi cây hoàn toàn không hề tồn tại trong không khí.

Càng rời xa Yamagami và mùi hương rừng núi thật sự của nó, điều này càng rõ rệt.

“…À. Đúng là giả thật.”

“Cứ chém, cứ đốn, muốn làm gì cũng được. Cho dù ngươi có bổ đôi cả ngọn núi, cũng không sao. Ở đây, thứ gì ngươi làm được thì đều được phép.”

Giọng Yamagami thoáng mang ý trêu chọc, đôi mắt nó khẽ híp lại một cách đầy khiêu khích.

Không hiểu sao, điều đó lại khiến Minato có động lực hơn hẳn.

Cậu khẽ nhắm mắt, điều hòa hơi thở, kéo sức mạnh từ sâu bên trong cơ thể mình ra ngoài.

Bình thường, Minato luôn kìm nén sức mạnh ấy vì sợ mất kiểm soát.

Nhưng lần này, cậu thả nó ra hoàn toàn.

Trước ánh mắt dõi theo của Yamagami, một ánh lam nhạt bắt đầu tỏa ra từ cơ thể mảnh khảnh của Minato.

Ánh sáng dần đậm lên, kéo dài và vươn cao.

Mái tóc đen của cậu tung lên.

Vạt áo khoác phần phật trong gió.

Những chiếc lá khô dưới chân bị nhấc bổng khỏi mặt đất.

Chậm rãi, Minato mở mắt.

Lấy Minato làm trung tâm, một cơn cuồng phong đột ngột bùng nổ, gào thét dữ dội.

Lá rụng và cành khô bị hất tung, tán cây phía trên xào xạc rung chuyển.

Thứ cuối cùng Minato kịp ghi nhớ… là hình ảnh một cây đại thụ gần đó lắc lư dữ dội.

Không lâu trước khi Minato bị chính sức mạnh của mình nuốt chửng và ngất đi, một kẻ không mời mà đến đã xuất hiện tại khu vườn hiện đang không có bóng người của nhà Kusunoki.

Đúng vậy, lại là con kỳ lân rình trộm ấy.

Nó nhô nửa cái đầu qua bức tường, đảo mắt quan sát khắp khu vườn.

“…Có khi nào… hắn không có ở đây?”

Cảm nhận sự hiện diện của Minato trong ngôi nhà rồi nhận ra hoàn toàn trống rỗng, khuôn mặt kỳ lân hiện lên vẻ hiểu ra.

Râu của nó khẽ lay động trong không khí khi nó gật đầu.

“Có lẽ hắn đã ra ngoài săn đầu đồng loại. Hoặc tiện tay mở một cuộc xâm lược chiếm đất cũng nên. Dĩ nhiên là sẽ tàn sát cả một gia tộc cùng thuộc hạ rồi. Dẫu sao thì… hắn cũng là người Nhật. Dòng máu khó mà chống lại được. Hay là do còn trẻ nên tính khí quá thất thường chăng?”

Dù thở dài ngán ngẩm, kỳ lân vẫn không hề do dự nhảy qua tường.

Một trái cây đầy gai lơ lửng theo nó.

“Nếu vậy thì… ta sẽ để thứ này ở đây. Khi chiến thắng trở về, hẳn hắn sẽ rất vui lòng thưởng thức.”

Kỳ lân đặt một trái sầu riêng nặng mùi ngay trước hiên nhà.

Ở hồ thiêng, hai điểm nước sủi bọt, mặt nước bắt đầu cuộn lên.

Kỳ lân thong thả tiến về phía tường, chiếc đuôi giống đuôi bò đung đưa nhịp nhàng.

Phía sau nó, hai cột nước mảnh dâng lên khỏi mặt hồ.

Reiki phá nước lao ra, đáp mạnh xuống trước hiên, dùng chân trước đập văng trái sầu riêng lên không trung.

Trái cây bay thẳng về phía Oryu đang lơ lửng, con rồng xoay người một vòng rồi quật mạnh bằng chiếc đuôi dài.

Một cú đánh chuẩn xác, khối gai nhọn nhắm thẳng vào sau đầu kỳ lân.

Nhưng ngay trước khi chạm tới, trái sầu riêng đột ngột dừng lại giữa không trung.

Bên dưới, kỳ lân đã quay người lại, toàn thân tỏa ra khí tức nguy hiểm.

“Các ngươi đang làm gì vậy?”

“Câu đó phải để ta hỏi mới đúng!”

“…Cũng phải.”

Reiki và Oryu áp sát từ hai phía, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Ba linh thú cát tường lâu rồi chưa hội ngộ, nhưng bầu không khí lúc này thì căng thẳng đến cực điểm.

Oryu gầm gừ nhìn xuống kỳ lân, râu dựng đứng.

Đôi mắt vốn lờ đờ của Reiki giờ mở to, ánh nhìn sắc bén.

“Dựa vào đâu mà ngươi dám để rác rưởi ở đây?”

“‘Rác’ ư? Thật thất lễ. Đây là trái cây đấy. Hơn nữa còn rất ngon.”

Kỳ lân hất trái sầu riêng về phía Reiki, lập tức bị nó vả ngược lại.

“Không được chơi với đồ ăn!”

Kỳ lân vừa nói vừa dùng đuôi đánh trả.

Reiki nheo mắt, chuẩn bị cú bay tới với tốc độ đáng kinh ngạc.

“Ngươi gọi thứ này là đồ ăn sao? Mùi hôi của nó đủ khiến người ta buồn nôn. Nếu ngươi thấy khác, thì chắc chắn là mũi ngươi có vấn đề rồi.”

Reiki quật trái sầu riêng lên không trung về phía Oryu.

“Đồng ý.”

Oryu vặn người, lại đánh bật nó.

“Khứu giác của ta hoàn toàn bình thường!”

Kỳ lân hét lên, tiếp tục đánh trả.

Màn “chuyền bóng” giữa ba linh thú cứ thế kéo dài.

Cuối cùng, Oryu không chịu nổi nữa, dùng chân ba móng bắt gọn trái sầu riêng đang xoay tít.

Nước trái cây rỉ ra, Oryu ghê tởm quay mặt đi.

“Giờ thì mùi rác cũng dính lên người ta rồi! Ngươi định giải quyết thế nào đây?”

Reiki cũng quay mặt đi, nhìn hai chân trước nồng nặc mùi sầu riêng của mình.

Mùi hôi lan khắp khu vườn.

Kỳ lân chậm rãi lắc đầu.

“Ôi chao… xem ra cả hai đều chưa từng nếm qua mỹ vị này. Phải chăng sự hạn hẹp trong hiểu biết của các ngươi bắt nguồn từ lối sống ru rú một chỗ? Sao không noi gương ta, chu du thiên hạ để mở mang tầm mắt?”

Oryu nổi giận, toàn thân phát sáng ánh bạc pha lam.

“Cầm rác của ngươi về đi!”

Con rồng ném mạnh trái sầu riêng trả lại cùng cơn phẫn nộ bị kìm nén.

Kỳ lân nghiêng đầu, khó hiểu.

“Nhưng nó ngon mà…”

Lẩm bẩm không cam lòng, nó nhảy qua tường, biến mất cùng trái sầu riêng méo mó.

Một cột sáng bạc lam bắn thẳng lên trời.

Mây từ phía đông nhanh chóng tụ lại, bao phủ toàn bộ nhà Kusunoki.

Ánh sáng dữ dội tràn ra từ cơ thể Oryu.

Theo ánh sáng ấy, mây trời đồng loạt trút nước xuống khu vườn thiêng,

cuốn sạch mùi sầu riêng chỉ trong chớp mắt.

Oryu và Reiki nhắm mắt, thỏa mãn để cơn mưa mang sức mạnh thanh tẩy gột rửa cơ thể.

Khi Yamagami cõng Minato bất tỉnh trở về qua cổng sau, nó bỗng dừng lại.

Cả khu vườn ướt đẫm nước.

Cây long não trông có vẻ vui mừng, rung tán lá như đang nhảy múa, hất tung những giọt nước.

Yamagami liếc hồ thiêng, mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu màu xanh của cây cối.

Con sói hít hít không khí.

Rốt cuộc thứ gì đã khiến người ta phải gọi xuống cơn mưa thanh tẩy mạnh đến vậy?

Reiki và Oryu trông không có tâm trạng giải thích.

Thần vực vẫn tràn đầy linh lực như mọi khi, nên có lẽ chẳng có gì đáng lo.

Yamagami tiếp tục bước đi, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Từ đó, Minato ngày nào cũng đến thần vực của bọn chồn để tu luyện.

Đến khi cậu thôi không còn tự đánh ngất mình nữa, thần vực cũng bắt đầu thay đổi.

Gió mát thổi qua núi rừng.

Mặt trời xuất hiện.

Đứng giữa những thân cây, đón ánh nắng xuyên qua kẽ lá, Minato hít sâu.

“Cảm giác thật tự nhiên. Cứ như đồ thật vậy.”

“Đúng chứ!”

Giọng Utsugi vang lên đầy tự hào.

Nhưng khi Yamagami kéo thử một rễ cây bò trên mặt đất, nó tuột ra dễ dàng.

Đất không mùi, tơi xốp như cát.

Con sói đặt chân đè xuống, rễ cây lún vào và nằm yên.

“Chưa đạt.”

“Khắt khe thật đấy…”

Minato đứng trước một đại thụ, vung tay, tung gió.

Một khối không khí đập vào thân cây, vỏ cây văng ra.

Cậu tăng lực, thử lại.

Nhiều mảnh vỏ bay tung, lá cành rơi xuống đất.

Minato cố hình dung lưỡi gió của Phong Thần Fujin, nhưng không thể tái hiện.

Cậu không tạo ra được thứ gì thực sự “cắt”.

Cậu cau mày.

Yamagami ngáp dài, trông chán nản.

“…Nhưng cũng khá hơn rồi. Ít nhất là không còn ngất nữa.”

“…Ừ. Sức mạnh cũng tăng lên rõ rệt.”

“Nhưng vẫn thiếu sắc.”

Seri và Torika hỗ trợ hết mức có thể.

Utsugi thì thẳng thắn góp ý.

Minato siết chặt nắm tay, tiếp tục giải phóng gió,

giữa tiếng cổ vũ của bọn chồn vang vọng khắp thần vực và nhịp thở đều đều của Yamagami đang nằm lười biếng bên cạnh, cho đến khi sức lực cạn kiệt.

Vỏ sò điệp nướng bung ra, lộ phần thịt trắng mọng nước.

Hải sản tươi chiếm nửa bếp nướng, liên tục mở ra trước mắt người xem.

Nửa còn lại là cá thu đao xếp ngay ngắn, mỡ nhỏ giọt.

Minato nheo mắt vì khói, dùng đũa lật cá.

Hôm nay, mọi người tụ họp sớm để mở tiệc nướng trong vườn.

Hải sản do Fujin và Raijin mang tới.

Đặc sản núi rừng đến từ nhà Yamagami.

Minato loay hoay bên bếp gas dựng trong vườn, kinh nghiệm nướng BBQ ở nhà từ trước giúp cậu xử lý khá thuần thục.

Các vị thần ngồi rải rác bên hiên, kiên nhẫn chờ đồ chín.

Với họ, ăn uống không phải để no, mà là để thưởng thức.

Ngay khi mẻ đầu tiên ra lò, bọn chồn lập tức chia phần cho mọi người.

Yamagami cúi nhìn miếng cá trước mặt, thịt trắng lộ ra giữa lớp da giòn.

Sau khi “ăn bằng mắt và mũi”, nó nuốt trọn trong một miếng, nhai chậm rãi đầy khoái trá.

Bên cạnh, Reiki và Oryu đã ngà ngà say, chỉ uống rượu sake và vang đỏ.

Fujin và Raijin ngồi cạnh nhau, nhâm nhi nấm matsutake với chén rượu trong tay.

Utsugi chạy lại chỗ Minato, há to miệng.

Minato nhét vào một con sò điệp bơ xì dầu.

Utsugi ôm má, nhảy cẫng lên vì sung sướng.

Minato mỉm cười, gắp một miếng maitake nướng giấy bạc cho mình.

Động tác của cậu vẫn còn cứng và giật cục.

Dù ngày nào cũng luyện tập, gió vẫn chưa nghe lời như cậu mong muốn.

Cả người đau nhức vì gắng sức quá mức.

Torika và Seri quay lại, miệng há sẵn.

Minato, vẫn đang nhai, tiếp tục nhét sò điệp cho cả hai.

Cả ba con chồn lại nhảy múa vui vẻ.

Như Minato dự đoán, Utsugi lập tức lấp đầy bếp nướng bằng sò điệp mới.

“Vậy… giờ cậu đã dùng được gió chưa?”

“…Cũng được một chút.”

Minato quả thực đã có tiến bộ, nhưng vẫn chưa tới mức có thể ưỡn ngực trả lời câu hỏi của Raijin bằng một tiếng “Tất nhiên rồi!” đầy tự tin.

Raijin rưới thêm xì dầu lên con cá thu của mình, rồi tiện tay làm luôn phần của Fujin.

851cf931-53e2-4368-b729-7e764c73f3d7.jpg

“Hay là ta cho cậu mượn cả sức mạnh của ta nữa nhỉ?”

“Vì sao phải làm thế? Với lại ta muốn nước sudachi, không phải xì dầu.”

“Xì dầu này ngọt lắm. Ngon lắm đó, đảm bảo huynh sẽ thích.”

Fujin chỉ thở dài trước hành vi vô pháp vô thiên của người bạn vô tư kia, rồi quay sang nhìn Yamagami.

“Giao dịch với ta chứ?”

“Nếu ngài muốn,” con sói đáp, coi như cuộc thương lượng đã thành.

Con sói trắng khổng lồ bắt đầu ăn con cá thu đã ngấm xì dầu.

“Grrr… Cho nhiều xì dầu thế này thì che mất mùi cá mất rồi, dù đúng là cũng ngon.”

“Đúng không?”

Fujin vừa phụ họa, vừa vắt nước sudachi lên con cá thu nướng trần của mình, rồi vui vẻ gắp miếng thịt trắng nõn.

“Cậu ta không thể làm hai việc cùng lúc đâu. Rõ ràng bây giờ vẫn nên tập trung vào việc khống chế gió. Với con người thì sức mạnh đó quá lớn.”

Minato nghe rõ câu nói ấy.

Dù Fujin đã hạ giọng ở đoạn cuối, cậu vẫn không bỏ sót chữ nào.

Với vẻ mặt phức tạp, Minato rưới xì dầu lên mẻ sò mới mở vỏ.

Bọt nâu sôi lăn tăn, mùi thơm lan tỏa khắp không gian.

Raijin mỉm cười, bay vèo tới.

Trong chớp mắt, vị thần đã ghé sát bếp nướng, hít sâu một hơi rồi nhìn Minato từ đầu tới chân.

“Xem ra cậu đã rất cố gắng.”

Raijin bay ra phía sau Minato, đặt một ngón tay lên gáy cậu.

Một luồng điện từ đầu ngón tay vị thần chạy khắp cơ thể Minato.

Cậu giật mình, làm rơi con cá thu đao khỏi đũa nướng.

Nhưng đó không phải cú sốc duy nhất, toàn bộ cơn đau cơ trong người cậu biến mất.

Minato nhún vai, xoay tay, vung chân.

Cơ thể nhẹ hẳn.

Không còn chút đau nhức nào.

Cậu quay sang Raijin đang cười tươi.

“Cảm ơn ngài rất nhiều.”

“Không có gì.”

Raijin chìa đĩa ra.

Với lòng biết ơn chân thành, Minato chất đầy sò thơm lừng lên đó.

Ôm ngọn “núi thức ăn”, Raijin mỉm cười bay về chỗ ngồi trên hiên nhà.

Báo trước một tiếng thì tốt hơn, Minato nghĩ, vừa nhặt con cá thu bị rơi đặt lại lên đĩa mình.

Ngồi bên bếp nướng xèo xèo, Minato chợt nhận ra đã lâu rồi cậu không còn cảm thấy ánh nhìn sắc như dao của kỳ lân nữa.

Con linh thú từng xuất hiện như cơm bữa ấy giờ đi đâu mất rồi?

Cậu nhớ lại ngày đầu tiên luyện tập, khi mình ngất đi rồi tỉnh dậy trên hiên nhà.

Khu vườn khi đó còn ướt sũng, như thể vừa được tưới đẫm.

Có lẽ Oryu đã thay cậu chăm sóc cây cối?

Dù sao thì đó cũng là lần cuối cậu thấy kỳ lân.

Mong rằng một ngày nào đó nó sẽ quay lại, thư giãn cùng Reiki và Oryu, Minato đưa miếng mực xào bơ lên miệng.

Ở một góc sân có một căn kho nhỏ trông rất bình thường.

Nghĩ rằng đã đến lúc kiểm tra và dọn dẹp, Minato kéo cửa trượt ra.

Bên trong là một cái chum sành khổng lồ.

Đó là chum đựng nước uống, miệng rộng để múc nước.

Kích thước đủ cho một đứa trẻ, thậm chí một người nhỏ con cuộn mình vào trong, nên di chuyển khá bất tiện.

Nhưng đặt trong vườn thì trông cũng đẹp.

Không nhìn rõ hoa văn trong bóng tối, Minato nghiêng chum và lăn nó ra chỗ sáng.

“À… một cái hũ để chứa tay chân bị chặt của đồng loại hắn. Trời ơi, chẳng lẽ ghen tuông cuối cùng cũng nuốt chửng hắn rồi sao? Ta cứ tưởng hắn thuộc loại ôn hòa hơn chứ. Đúng là… kẻ bị ghen tuông chi phối sẽ hóa thành quỷ. Ta hiểu rõ điều đó, ta từng tận mắt chứng kiến.”

Rõ ràng, dù vắng bóng một thời gian dài, kỳ lân rình trộm vẫn không hề đánh mất trí tưởng tượng bệnh hoạn của mình.

Yamagami, vốn đứng chờ ngoài kho, dịch lại những lời ấy với vẻ tự nhiên như thể đó là chuyện hiển nhiên.

Nụ cười nhếch trên mặt nó cho thấy mức độ thích thú tột cùng, với một con sói mà nói, biểu cảm ấy thật đáng nể.

Kỳ lân đang tựa người lên bức tường phía sườn núi, ánh mắt nóng rực dán vào lưng Minato khi cậu đặt chum xuống đất.

Cậu có cả tá điều muốn phản bác, rất nhiều là đằng khác, nhưng nhìn thấy kỳ lân vẫn khỏe mạnh, lòng cậu cũng nhẹ đi.

“Mong rằng món này sẽ xoa dịu được phần nào trái tim cuồng nộ của hắn. Lần này hẳn Reiki và Oryu cũng sẽ không phản đối đâu. Hai kẻ đó xưa nay vốn rắc rối mà…”

Lầm bầm như thế, kỳ lân thả xuống một quả măng cụt lơ lửng bên tường, rồi lặng lẽ rời đi, không bước chân vào vườn.

Minato nhìn về hồ thiêng:

Reiki vẫn nằm phơi nắng trên tảng đá quen thuộc, Oryu bơi thong dong dưới nước, thỉnh thoảng làm tung lên làn nước.

Mọi thứ đều bình thường.

Cả hai vị thần đều yên bình và hiền hòa như mọi khi.

“Rùa với Rồng từng phản đối ư? Thật sao?”

“Ta không rõ.”

Minato hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi cảnh đó.

Khi Yamagami giả vờ ngây thơ liếc nhìn cái chum phủ bụi, một ánh sáng vàng bao trùm thân hình tròn trịa của nó.

Lớp bụi mỏng tan biến, để lộ chiếc chum sành sáng bóng dưới ánh mặt trời.

Một buổi sáng nọ, Minato mở toang mọi cửa sổ và bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.

Nhờ Yamagami đang nằm ngửa trên hiên, hương rừng lan tỏa khắp nhà.

Minato ôm một đống ga giường chạy vội qua phòng khách.

“Ồ… lau chùi thật hăng hái. Sàn nhà không một hạt bụi. Cửa kính không vết tay. Khe cửa sổ cũng sạch bong. Mọi thứ sáng bóng không tì vết. Chẳng lẽ hắn định mời ai tới sao?”

Kỳ lân thò nửa cái đầu vào cửa sổ phòng ăn, chỉ lộ một mắt để quan sát, rồi suy nghĩ tiếp.

Râu nó dựng đứng, vẻ mặt hoảng hốt.

“Đúng rồi! Hôm nay là thứ Bảy! Hắn đang chuẩn bị cho Sabbath của phù thủy! Trời ơi, ăn thịt người ư… Thật đáng sợ!”

Nằm dài trên hiên, thân hình đồ sộ của Yamagami run lên theo cơn rùng mình của kỳ lân.

Bóng lưng Minato mệt mỏi biến mất vào phòng tắm.

Reiki nằm thư giãn trên tảng đá ấm nắng, Oryu từ hồ thiêng trồi lên, tiến lại gần.

“Xem ra kỳ lân đã quen với cậu ta rồi.”

“Vậy là sắp xong rồi.”

Lầm bầm những ảo tưởng đẫm máu vô căn cứ về Minato, kỳ lân không chỉ bước vào vườn mà còn áp sát cửa sổ để nhìn trộm.

Nó ghét con người, nhưng lại bị mọi hành động của họ mê hoặc, một sự tồn tại mâu thuẫn.

Bình thường, nó sẽ ẩn mình quan sát từ xa.

Việc nó dám đến gần Minato như vậy chứng tỏ, tận sâu trong lòng, nó biết cậu không hề nguy hiểm.

Các vị thần trong khu vườn đã chủ động cho Minato được nhìn thấy họ.

Đặc ân ấy chỉ dành cho những người được họ công nhận.

Oryu thở ra một tiếng nhẹ, cuộn mình lại và nhắm mắt.

“Dù ký ức và định kiến ăn sâu khó mà xóa bỏ…”

“Nhất là với kẻ nhút nhát như vậy…”

“Đúng thế. Quả là nan giải.”

Dưới ánh nắng dịu dàng, hai vị thần dần thiếp đi.

Kỳ lân ngồi trên hiên, mắt không rời Minato đang cọ bồn rửa chén.

Gió nhẹ thổi qua, làm rung râu và chóp đuôi bông xù của nó.

Yamagami nằm chắn cửa, một chân sau móc vào khung cửa, gió lùa qua lớp lông bụng mềm mại, còn cây long não thiêng khẽ lay tán như đang cười.

Trong lãnh địa thần của chồn, Minato đứng giữa những rễ cây lan tỏa của một đại thụ cao vút.

Cậu gọi ra một dòng gió hẹp từ đầu ngón tay, quấn chặt quanh thân cây rồi đẩy ngược lên.

Những cành lớn rơi xuống đất khi lưỡi gió hình trụ sắc bén cắt phăng khỏi thân.

Đất đá bụi mù bốc lên nhưng bị một lớp màng gió chặn lại trước khi chạm tới Minato và Yamagami.

Cậu luôn duy trì một lớp bảo hộ bằng gió quanh hai người.

Yamagami lặng lẽ quan sát, đến khi cả vỏ cây cũng rơi lả tả thì gật đầu.

“Được lắm. Ngươi đã tiến bộ rất nhiều.”

“Chắc là tôi đã nắm được cách dùng rồi. Cơ thể nhẹ hơn hẳn, chắc nhờ Raijin.”

Minato xoay vai, không còn chút bực bội thường ngày.

Suốt hơn 1 tuần luyện tập không ngơi nghỉ, cuối cùng cậu cũng thuần thục việc uốn nắn gió theo ý mình.

Trước đây, việc khống chế sức mạnh khiến cậu căng cứng và quá sức, nhưng giờ thì hoàn toàn thư giãn.

Cú điều chỉnh tùy hứng của Raijin đã tạo khác biệt.

Đuôi trắng của Yamagami vẫy vui vẻ.

Minato tiếp tục gom lá và cành thành một đống xoáy, cách dùng sức mạnh của cậu hoàn toàn khác Fujin.

Yamagami tiến lại gần.

“Không phải ai cũng hợp với mọi việc.”

“Phải.”

“Tốt nhất là đi con đường của riêng mình.”

“Ừ.”

Cả hai đều không phải kiểu người bận tâm tiểu tiết.

Minato tạo thêm 3 lưỡi gió, rồi 5, tước sạch cành của từng cây.

Cậu thử thách giới hạn của mình, nghiêm túc mà đầy hứng thú, trong khi Yamagami ngồi trên đệm lá quan sát.

Nhận thấy kỹ năng của Minato đã gần hoàn thiện, Yamagami hít hít không khí.

Mùi lá tươi vẫn còn hơi nhạt.

“Vẫn còn phải cố thêm. Có người vẫn sẽ nghi ngờ nếu ngươi chỉ làm được thế này.”

“Tôi sẽ luyện thêm.”

“Lần sau chắc chắn.”

“Ê, đừng khắt khe thế! Có khi mùi lá bị át bởi mùi của ngươi thôi.”

“Ngươi nói gì?”

Yamagami trừng mắt lên trời, nơi giọng nói của lũ chồn vọng xuống.

Chẳng bao lâu, toàn bộ cây cối quanh đó trơ trụi.

Ngay khi xong việc, cảnh vật đổi khác trong chớp mắt.

“Wow. Đỉnh thật.”

Minato hào hứng, còn Yamagami vừa tỉnh ngủ thì thấy mình đang đứng giữa thảo nguyên xanh mướt.

Trước mặt là một ngọn núi phủ kín những tán tròn của rừng long não.

Minato ngước nhìn, cổ mỏi nhừ.

Ngáp một cái đến chảy nước mắt, Yamagami tuyên bố:

“Bài kiểm tra cuối: chặt hết cây trên ngọn núi nhỏ kia. Chỉ là một quả đồi khiêm tốn, chưa bằng nửa thân ta.”

“Khoan, vậy to hơn là tốt hơn à?”

Dưới ánh mắt nghiêm nghị của Yamagami đang ưỡn ngực ngồi thẳng, Minato phóng lưỡi gió lên sườn núi.

Một lưỡi, rồi hai.

Từ chân lên đỉnh, chúng cắt ngang thân cây.

Cuối cùng, 5 lưỡi gió cùng lúc xén sạch tán rừng.

Và thế là, với kỹ năng đủ khiến một thợ làm vườn xấu hổ, Minato kết thúc khóa huấn luyện.

Những cây cao bao quanh dinh thự Kusunoki rụng lá phủ kín bên ngoài tường vườn.

Minato chậm rãi cào lá bằng cào và chổi tre.

Cậu dừng lại, dùng khăn thay khăn quàng lau mồ hôi trên trán.

Nhìn xuống đống lá khô nâu sẫm chất cao dưới chân, Yamagami dùng mũi húc nhẹ cánh cổng sau rồi bước ra đứng cạnh Minato.

“Bỏ phí chỗ này thì tiếc lắm. Muốn nướng khoai lang không?”

“Ừ, thế thì—”

Yamagami chợt ngừng giữa câu.

Minato ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng chiếc mũi đen của con sói đang chỉ.

Trên con đường mòn nhỏ dẫn xuống núi, kỳ lân đang lảo đảo tiến lại gần.

Bước chân nó nặng nề, kéo lê, và ánh sáng ngọc trai quanh thân đã trở nên mờ nhạt.

Yamagami nheo mắt, nếp nhăn hằn lên mõm.

“Ô nhiễm. Nó đã dính phải thứ gì đó trong lúc chu du.”

“…Nếu tôi lại gần hơn, chắc nó sẽ chạy mất.”

Cuốn sổ tay đã nằm sẵn trong tay Minato, nhưng ném giấy thì chắc chắn không hiệu quả.

Thấy cậu chần chừ, Yamagami há to miệng.

Minato đưa ra một mảnh giấy, và con sói ngoạm chặt lấy bằng hàm răng sắc bén.

Kỳ lân lê bước tới, phía sau nó là một quả trái cây màu vàng đang lơ lửng.

Trước khi nó kịp ngẩng đầu lên, Minato đã cúi người chui qua cổng, trốn sau bức tường vườn.

Một luồng sáng xanh ngọc tỏa ra từ mảnh giấy trong miệng Yamagami.

Ánh sáng tiến lại gần kỳ lân, và chỉ trong chốc lát, làn khí đen bao quanh linh thú đã tan biến.

Kỳ lân hít sâu một hơi, cúi mắt xuống.

“Ta xin lỗi vì đã để các ngươi phải chứng kiến cảnh đó.”

“Mrfgl nfglrh.”

Yamagami gật đầu trang nghiêm, đáp lại bằng một âm thanh ngớ ngẩn đến mức không thể nghiêm túc nổi.

“Yamagami làm hỏng hết rồi,” Minato lẩm bẩm, hé người ra khỏi cột cổng để nhìn bằng một mắt.

Một ánh nhìn sắc lẹm phóng tới, khiến cậu vội vàng rụt đầu lại.

Khoai lang nướng là một trong những thú vui lớn của mùa thu, ngon nhất khi thưởng thức bên đống lửa khói bay trong cái lạnh se sắt.

Nhưng bên ngoài khu đất Kusunoki thì lạnh thật.

Đã quen với khí hậu xuân vĩnh cửu trong khu vườn, Minato mang lá khô vào trong qua cổng.

Mặc áo tay ngắn và quần lửng, Minato dùng kẹp gắp những bọc giấy bạc ám muội ra khỏi đống tro âm ỉ.

Cậu lăn một củ về phía Yamagami, kẻ đang chảy dãi nhẹ.

Trong khi cái đuôi vẫy không biết mệt của vị thần quạt gió cho cậu, Minato liếc sang hiên nhà.

Trên đó là một đĩa trái cây vàng hình ngôi sao, khế, món quà kỳ lân để lại.

Còn bản thân kỳ lân thì đã lẩn đi ngay sau khi trao quà cho Yamagami, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại dinh thự Kusunoki, như thể không nỡ rời xa.

“Sao nó không ở lại luôn nhỉ, nếu nó muốn thế?”

Minato buồn bã lẩm bẩm.

Đeo găng làm vườn, cậu bóc từng lớp giấy bạc và báo, rồi bẻ đôi củ khoai.

Phần ruột vàng óng bốc hơi ngọt lịm.

Yamagami khịt mũi, lắng nghe cuộc trò chuyện của Reiki và Oryu cả hai đều đã ngà ngà say trên hiên.

“Hình như kỳ lân thích bia.”

Minato chớp mắt, quay sang.

Rùa đang ôm chặt bát rượu sake, còn rồng thì lơ lửng trong không trung với ly rượu vang trên tay. Nghĩ lại thì cũng phải, kỳ lân hẳn cũng thích uống rượu.

Hoàn toàn bị thuyết phục, Minato nhanh tay bóc khoai và đặt lên đĩa của Yamagami.

“Mai tôi sẽ đi mua.”

Trong nhà không ai uống bia, nên hiện giờ chẳng có sẵn.

Đột nhiên Reiki ngẩng đầu lên.

Yamagami, vừa thở phì phò vừa tỏa hơi nước, nuốt xuống rồi thay rùa nói:

“Nó bảo ‘bia giả’ thì không được.”

“Tôi đoán thế.”

Đúng như Minato tưởng tượng.

Bia ít malt, người bạn thân thiết giá rẻ của dân thường chắc chắn không làm hài lòng kỳ lân.

Cậu coi như chuyện hiển nhiên rằng các vị thần có gu đắt đỏ.

“Chắc nó còn kén mùi vị lắm,” Minato cười, với tay lấy một quả khế.

Reiki vừa uống cạn sake và Oryu đang lơ lửng giữa không trung đều gật đầu thật mạnh.

Bốp.

Âm thanh nắp chai bia bật ra vang khắp khu vườn.

Phía bên sườn núi, không khí rung lên, và một luồng sáng dữ dội nhất từ trước tới nay bùng lên trên bức tường.

Nóng đến mức lưng Minato cũng rát lên.

Rào rào.

Cậu đổ bia vào cốc đặt trên bàn thấp.

Hình trên nhãn chai trông khá giống vị khách quen của họ.

Minato đã chọn nhãn hiệu nổi tiếng này sau khi nhớ lại lần kỳ lân buộc tội cậu… ăn thịt đồng loại.

Ực.

Một âm thanh nuốt nước rất rõ vang lên phía sau.

Minato cố tình rót bia thật chậm, như để trêu ngươi.

Tất nhiên không phải là trả đũa vì những lời vu khống kinh khủng trước kia.

Tuyệt đối không.

Tiếng móng giẫm lên đất.

Gần hơn trước.

Kỳ lân đang tiến lại.

Nó đã mắc câu.

Minato không kìm được nụ cười.

Yamagami, để hơi matcha thơm phức vuốt ve râu mép, liếc xéo chủ nhà đang đắc thắng.

Kỳ lân rón rén tiến lên.

Ba bước tới, hai bước lui.

Tiếng móng vang khẽ.

Cốc bia, đầy tràn và phủ lớp bọt trắng, nằm yên giữa Reiki và Oryu.

Vút.

Chỉ trong tích tắc, 3m cuối cùng đã được vượt qua.

Kỳ lân chăm chú nhìn vào cốc bia, chạm mũi vào lớp bọt.

Minato đã lâu lắm rồi mới ở gần nó đến thế.

Đuôi sáng lấp lánh của kỳ lân quẫy qua quẫy lại, quất trúng cả Reiki lẫn Oryu.

Rùa thì bực bội, còn rồng thì quật đuôi trả đũa.

Bị bia hoàn toàn mê hoặc, kỳ lân ngẩng lên nhìn Minato với ánh mắt dò hỏi.

Khoảnh khắc ấy, cậu không thấy chút sợ hãi nào trong đó.

Để chắc ăn, Minato không nói gì, chỉ xòe tay ra ra hiệu:

Uống đi.

Kỳ lân cắm thẳng mõm vào cốc bia.

Minato quay mặt sang bên, nắm tay che miệng, run lên vì cười thầm.

Kỳ lân chẳng thèm để ý, mải mê tận hưởng cảm giác bia trôi xuống êm ái.

Thế là kỳ lân dễ bị “bắt” hơn tưởng tượng bắt đầu sống cùng họ trong khu vườn.

Nó thường ở dưới bóng cây long não hoặc trên cây cầu cong bắc qua hồ.

Không còn chạy trốn khi Minato đến gần, nhưng vẫn dõi theo cậu bằng ánh nhìn nóng rực ấy.

Minato quyết định mặc kệ.

Nếu bắt đầu than phiền thì chẳng bao giờ dứt, mà ánh nhìn ấy cũng không làm hại gì, chỉ khiến lưng cậu hơi ngứa thôi.

Kỳ lân đã tìm được sự an yên, nhưng dường như vẫn không bỏ được thú vui quan sát con người.

Vì thế, thỉnh thoảng nó lại lên đường chu du, rồi luôn quay về với trái cây làm quà.

Một ngày nọ, sự yên bình của nhà Kusunoki bị phá vỡ bởi một vị khách.

Đó là Saiga, khách quen của Minato.

Khi ra đón ở cửa, Minato sững người trước vẻ tiều tụy của vị âm dương sư.

Trông anh ta tệ hại đến mức khó tin.

Khác hẳn thường ngày, Saiga cởi áo khoác rồi ngồi phịch xuống hiên.

Anh trông mệt mỏi chẳng khác nào lần đầu tới đây.

Quần áo vẫn chỉnh tề, nhưng khuôn mặt thì sưng và bơ phờ, lộ rõ thiếu ngủ.

Minato liếc sang Yamagami.

Hiếm khi thấy nó nằm cạnh cửa kính thay vì chỗ quen thuộc.

Nhưng đôi mắt rực lửa của nó đang dán chặt vào món quà đặt trên bàn thấp.

Có lẽ vì không có sinh linh nào bên cạnh tỏa ra thần khí áp bức, Saiga không hề tỏ ra căng thẳng.

Chỉ là động tác hơi chậm.

Tay áo đen khẽ đung đưa khi Minato đưa bùa chú.

Âm dương sư liếc về phía hồ thiêng, nơi các linh thú đang tụ tập trên tảng đá lớn.

Kỳ lân cúi người về phía trước, rõ ràng đầy tò mò, và Oryu bước lên chắn ánh nhìn quá mức xuyên thấu ấy.

Saiga rất nhạy với khí tức.

Có thể anh không nhìn thấy các linh thú, nhưng rõ ràng cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó, có lẽ do ánh nhìn của kỳ lân quá mạnh.

Dù đã nhận bùa, Saiga vẫn ngơ ngác nhìn khu vườn một lúc lâu, rồi thở dài thật sâu.

“Anh có vẻ rất mệt.”

“…Không hẳn.”

Rõ ràng Saiga là người tự trọng cao, không dễ thừa nhận yếu đuối.

Những lần trước, anh luôn rời đi ngay khi xong việc, nhưng hôm nay thì không đứng dậy.

Anh thường ngắm khu vườn mỗi khi đến, và Minato cảm thấy anh thật sự thích cảnh này.

Không có hoa thì hơi buồn, nhưng sắc xanh rực rỡ của khu vườn các vị thần lại dịu mắt và xoa dịu tâm hồn.

Có thể không chữa được mệt mỏi thể xác, nhưng ít nhất cũng an ủi được trái tim.

Hơn nữa, mùi rừng từ Yamagami còn nồng hơn bao giờ hết.

Ở đây càng lâu, Saiga càng dễ chịu.

Nghĩ vậy, Minato đứng dậy pha thêm trà.

Vài phút sau, Minato quay lại với khay tròn thì thấy Saiga gục hẳn xuống bàn.

Cậu trợn mắt, Yamagami bên chân cũng bật dậy.

“Ngủ như em bé,” vị thần nói nhẹ nhàng, rồi hít hít gói bánh amazake manju trên bàn.

“Khoan, ý ngài là sao? Đừng nói là anh ta ngủ rồi?”

Minato nghiêng người nhìn mặt Saiga.

Kính vẫn còn, nhưng anh đã ngủ say.

Minato lập tức vào nhà lấy chăn, đắp nhẹ lên vai Saiga đang phập phồng nhịp thở.

Tư thế và trang phục không lý tưởng để ngủ, nhưng khác thường thay, anh ngồi xếp bằng chứ không quỳ nghiêm chỉnh.

Ngủ một lát chắc không sao.

Yamagami tiện tay ăn thêm bánh.

“Grr… Đệ thập tam gia, ngươi mềm yếu quá! Chút rèn luyện ấy còn xa mới đủ! Dám xưng đệ thập tam gia với bản lĩnh này ư? Chỉ là mộng trong mộng! So với đệ thập nhị gia thì khác nhau như trời với đất!”

“Ngài càu nhàu quá rồi.”

Dù Yamagami nói bằng giọng trầm hùng quen thuộc, Minato vẫn thì thầm trách.

Không hề kiềm chế, vị thần nuốt chửng thêm một chiếc amazake manju trắng của đệ thập tam gia Echigoya, rồi cuối cùng mới đến bánh hồng của đệ thập nhị gia.

Nhắm mắt, chậm rãi thưởng thức, nó trân trọng như thể đang làm sạch vị giác.

“Khác nhau nhiều thế sao? Tôi thấy cái nào cũng ngon.”

Yamagami lắc đầu nhìn Minato đang bẻ đôi bánh trắng.

“Ngươi không nếm ra ư? Grrr… Ta cũng chẳng biết nói sao. Nhưng có điều này: ngươi sống như vậy chắc hẳn hạnh phúc hơn.”

“Có lẽ vậy. Quá kén chọn chỉ khiến cuộc sống mệt mỏi. Hài lòng với thứ trước mắt thì đơn giản hơn.”

“Vậy mà hôm trước chọn mũ thì ngươi kỹ lưỡng lắm.”

“Cái đó khác. Mua đồ cẩn thận thì vài năm, thậm chí vài chục năm không cần thay.”

Minato nhớ lại lần đi mua sắm trước, khi cậu khiến Yamagami phải đợi rất lâu chỉ vì chọn mũ, cuối cùng lại chẳng mua cái nào.

Khi ấy Yamagami nhìn cậu như sinh vật khó hiểu.

“Lần sau đi mua mũ—”

Minato ngừng lời khi nghe thấy tiếng rên khe khẽ của Saiga.

Yamagami bỏ qua, dồn hết sự chú ý vào chiếc bánh hồng cuối cùng, thưởng thức hương thơm.

Minato cũng bỏ một chiếc bánh vào miệng.

Bỗng nhiên, Saiga giật mình tỉnh dậy.

Ánh mắt anh chạm phải Minato đang nhai.

Vẫn còn ngơ ngác, anh đảo mắt nhìn quanh, rồi nhận ra mình đã ngủ quên.

Saiga ngồi thẳng dậy, tháo chăn khỏi vai và gấp gọn gàng.

Sự ngượng ngùng hiện rõ.

Minato nuốt bánh xuống.

“Cảm ơn bánh amazake manju nhé. Tôi lỡ ăn trước rồi. Ngon lắm.”

“…Vậy sao.”

“Anh có muốn ăn một cái không?”

Minato rót thêm trà đặt trước mặt Saiga.

Sắc mặt anh có vẻ khá hơn khi thở ra nhẹ nhõm và cảm ơn, nhưng thiếu ngủ hẳn là chuyện lâu ngày.

Một giấc ngủ ngắn trên hiên không thể giải quyết được.

Có phải công việc quá bận rộn?

Hay đang có chuyện lớn?

Nghề âm dương sư chắc hẳn có nhiều điều không thể tiết lộ, nên Minato không hỏi.

Cậu chỉ muốn Saiga thư giãn hết mức có thể.

“Nếu anh muốn nghỉ thêm chút nữa rồi hẵng về, tôi không phiền đâu.”

“…Không, thế là đủ rồi. Xin lỗi.”

“Grrr… Đi rồi sao…”

Yamagami buông tiếng lẩm bẩm tiếc nuối, còn Saiga bắt đầu tháo lớp giấy gói của một chiếc amazake manju trắng.

“Người kia kìa, trông đâu phải hạng tầm thường. Rốt cuộc hắn có lai lịch thế nào vậy?”

Trong lúc Saiga ngủ, kỳ lân vẫn giữ khoảng cách, không để lộ mình.

Nhưng vừa khi hắn tỉnh dậy, nó lập tức khóa chặt ánh mắt vào vị onmyoji.

Nó đứng sát mép tảng đá, quên bẵng mọi thứ khác, chỉ còn mỗi thôi thúc lén nhìn về phía hiên nhà.

“Nếu đã nhìn chằm chằm thế rồi, sao không lại gần thêm chút cho rõ?”

Reiki nói, thảnh thơi phơi mình dưới nắng.

Kỳ lân từ chối dứt khoát, gương mặt không hề đổi sắc.

Dù bị con người cuốn hút, về căn bản nó tuyệt đối không muốn tiếp cận họ, một kẻ ghét loài người đến tận xương tủy.

Mất kiên nhẫn trước việc kỳ lân cứ nhìn chằm chằm mãi, Oryu đành bỏ cuộc, lao mình xuống hồ thiêng.

Nó lộn ngửa, vẽ một vòng cung trên khoảng đá trong lãnh địa của mình, tạo nên những gợn sóng lan ra, nước bắn tung tóe lên những tảng đá ven bờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!