Tập 03 Mùa hạ bắt đầu. Hai người họ chắc sẽ trưởng thành hơn một chút.

Chương 13 Tonkatsu và Nữ sinh cao trung

Chương 13 Tonkatsu và Nữ sinh cao trung

Đau nhức cơ bắp kinh khủng...

Sáng sớm trên chuyến tàu chật ních người, cứ mỗi đợt toa tàu lắc lư đánh "rầm" một cái, tôi lại suýt bật ra tiếng rên rỉ, phải gồng mình lắm mới kìm nén được.

Hôm qua lúc mới đi cắm trại về, cơ thể tôi vẫn bình thường. Thế nhưng sáng nay vừa mở mắt ra, cơn đau âm ỉ đã lan khắp toàn thân. Tôi còn tưởng mình liệt giường luôn rồi chứ.

Không ngờ cái thứ gọi là "đau cơ" này lại trễ hẹn mất một ngày mới chịu ập đến...

Chẳng ngờ có ngày tôi lại thấm thía tuổi già qua cái chuyện cỏn con này. Chắc cũng do bình thường tôi lười vận động, nhưng khi liếc nhìn Kanon và Himari – hai đứa vẫn nhảy chân sáo tanh tách, chẳng có vẻ gì là mệt mỏi – một cảm giác chạnh lòng lại ập đến trong tôi.

Đến giờ tan sở, cơn đau nhức vẫn chưa chịu buông tha.

Tuy có đỡ hơn buổi sáng đôi chút, nhưng nghĩ đến cảnh phải lê bước về nhà thì đúng là nản... Tôi vừa đi vừa tự động viên bản thân, cuối cùng cũng lết về đến nơi.

"Tôi về rồi đây..."

"Mừng anh về nhà."

"Mừng anh đã về ạ."

Kanon đang đứng bếp quay lại nhìn, còn Himari cũng ló đầu ra từ căn phòng bên trong.

Khung cảnh vốn dĩ đã trở nên quá đỗi quen thuộc này, cũng sắp sửa kết thúc rồi nhỉ...

Bảo không buồn là nói dối.

Chính vì vậy, tôi muốn trân trọng khoảng thời gian còn lại hơn nữa... Dòng suy nghĩ có phần ủy mị của tôi bỗng bị cắt ngang bởi sự hiện diện của ba miếng thịt to đùng trên bàn.

"Hôm nay ăn thịt à?"

"Vâng. Nay làm Tonkatsu ạ. Lúc nãy đi siêu thị em gặp đúng giờ vàng giảm giá, rẻ cực kỳ luôn. Anh tin được không, một gam giá có 0.5 yên thôi đấy!"

"Vậy à."

Con bé hào hứng là thế, nhưng một thằng đàn ông chưa bao giờ đi chợ mua thịt tính theo từng gam như tôi cũng chẳng hình dung được nó rẻ đến mức nào.

Trường đã nghỉ hè nên có vẻ Kanon đi siêu thị sớm hơn mọi khi, chắc nhờ thế mới vớ được món hời này. Khoan bàn chuyện giá cả, nhìn miếng thịt to tướng trước mắt là thấy phấn chấn rồi.

Hình như từ trước đến giờ Kanon chưa từng làm Tonkatsu ở nhà lần nào... Tôi chợt nhớ lại chuyện này khi ăn Katsudon cùng Himari dạo trước. Nghĩ vậy thì chắc thịt hôm nay phải rẻ lắm.

Kanon đang đánh trứng, chuẩn bị sẵn bột mì và vụn bánh mì.

"Komamura-san, anh vào tắm trước đi ạ."

Hửm, hôm nay đến lượt tôi tắm đầu tiên à.

Được Himari giục, tôi liền đi ngay vào phòng tắm. Có lẽ do trời đã bắt đầu nóng lên nên nước tắm hôm nay hơi man mát, dễ chịu thật.

Chắc từ giờ chỉ khi nào mệt lắm tôi mới ngâm bồn, còn bình thường tắm vòi sen là đủ.

Không...

Chuyện này để sau khi Himari chuyển đi rồi hẵng tính.

Hai đứa nhỏ chắc vẫn thích ngâm mình thư giãn trong bồn tắm, chuyện tiết kiệm tiền nước cứ gác lại đã.

Chẳng hay từ lúc nào, cơn đau cơ đã dịu đi đáng kể. Khả năng hồi phục của tôi cũng chưa đến nỗi nào đâu, tôi tự sướng nghĩ vậy.

Bước ra khỏi phòng tắm, trên bàn đã bày sẵn ba suất Tonkatsu kèm bắp cải thái sợi. Tôi lấy một lon happoshu từ tủ lạnh, bật nắp và tu một hơi.

Quả nhiên, làm một lon sau khi tắm xong vào mùa nóng thế này đúng là cực phẩm. Cảm giác sảng khoái khi dòng nước mát lạnh trôi tuột xuống cổ họng thật không gì sánh bằng.

"Himari ơi, cơm chín rồi nha."

"Vâng ạ."

Nghe tiếng Kanon gọi, Himari bước ra khỏi phòng.

Tiếp đó, thứ mà Kanon nói "Của anh đây" và đặt lên bàn, lại là một chai tương cà.

Tôi bất giác trợn tròn mắt.

"Ơ kìa... Tonkatsu thì phải ăn với mayonnaise chứ."

Tôi lôi chai mayonnaise từ trong tủ lạnh ra. Chẳng hiểu sao Kanon lại nheo mắt nhìn tôi đầy phán xét.

"Không, thế mới là vô lý đùng đùng ấy? Em thấy tương cà là chân ái rồi. Ăn với bắp cải cũng ngon nữa."

"Nếu nói về độ hợp với bắp cải thì phải là mayonnaise chứ? Đừng bảo là em không biết sự kết hợp thần thánh giữa salad và mayonnaise nhé."

"Em không phủ nhận chuyện đó, nhưng tương cà ăn với bắp cải cũng hợp mà. Đến mức bánh hamburger của 'Hamham Burger' cũng dùng tương cà bình thường đấy thôi? Món đấy nổi tiếng toàn quốc còn gì?"

"Nói thế thì một loại hamburger khác của 'Hamham Burger' cũng dùng mayonnaise đấy thôi?"

Giữa ánh mắt của tôi và con bé như có những tia lửa điện vô hình đang bắn tanh tách.

Người cắt ngang cuộc chiến đó là Himari.

Em ấy xịt cả tương cà và mayonnaise ra đĩa, rồi dùng thìa trộn đều chúng lại.

"Em thì theo phe sốt Aurora ạ. Những đường vân cẩm thạch lúc trộn thế này là một màu sắc nghệ thuật mà màu đơn sắc không thể nào thể hiện được. Tất nhiên, vị cũng tuyệt hảo luôn."

"........."

Sau vài giây im lặng...

Chúng tôi không nhịn được mà phì cười.

"Vụ này thì Himari 'bá' đạo quá rồi."

"Công nhận. Bị em ấy đánh bại hoàn toàn."

"Với lại, tự nhiên thấy hoài niệm ghê..."

Đó là chuyện về món trứng ốp la vào ngày hôm sau khi hai đứa mới chuyển đến...

Cảm giác như chuyện đã xảy ra từ rất lâu về trước, khiến lồng ngực tôi bỗng thắt lại.

Lúc đó Himari còn bồi thêm: "Em cũng thích chấm Tonkatsu với muối nữa. Và cả nước sốt Tonkatsu 'chân ái' nữa ạ", làm chúng tôi lại được một phen cười bò.

"Thôi nào, ăn thôi."

Mọi người lục đục ngồi vào chỗ, cầm đũa lên...

Và rồi tôi nhận ra một điều.

Hình dán con bướm trên móng tay của Himari đã không còn nữa.

"........."

Thời gian chắc chắn vẫn đang trôi đi.

Tôi chợt nhận ra rằng, kể từ ngày Himari ấn định thời hạn, tôi đã bắt đầu thấm thía sâu sắc cái quy luật hiển nhiên ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!