Tập 03 Mùa hạ bắt đầu. Hai người họ chắc sẽ trưởng thành hơn một chút.
Chương 1 Trở về nhà và Nữ sinh cao trung
0 Bình luận - Độ dài: 2,975 từ - Cập nhật:
Chiều muộn mùa hạ, trời vẫn còn vương chút nắng.
Không buồn bật đèn đóm gì, tôi và Himari cứ thế ngồi đối diện nhau trong căn bếp nhá nhem tối. Himari kẹp chặt hai tay giữa đùi, lưng khom xuống, mặt cúi gằm. Còn tôi thì khoanh tay, ngửa cổ nhìn trần nhà đã quá đỗi quen thuộc.
Từ lúc về đến nơi, cả hai cứ thế ngồi phịch xuống, chẳng ai thốt nên lời. Căn bếp bao trùm bởi bầu không khí nặng nề, buốt giá cứ như thể tuyết vừa rơi phủ kín, mặc cho bây giờ đang là giữa hạ.
Vừa nhìn trần nhà, tôi vừa nhớ lại những lời Himari đã nói.
"Nhà em có một võ đường Kiếm đạo từ đời ông nội... Nơi đó đã đào tạo rất nhiều người tham dự giải toàn quốc nên khá có tiếng trong giới ạ..."
Hóa ra nhà Himari mở võ đường Kiếm đạo.
Đúng là trước đây tôi có nghe em ấy nói: "Hồi tiểu học em từng tập Kiếm đạo". Nhưng không ngờ nhà Himari lại là bên dạy võ.
Mặc cho bầu không khí trong phòng căng như dây đàn, tiếng chim bồ câu vẫn vang lên, chẳng mảy may quan tâm đến thế sự. Có vẻ nó đang đậu ngoài ban công. Tiếng "cù... cừ... cu..." lặp đi lặp lại không hồi kết ấy lại khiến tôi thấy nhẹ lòng đi đôi chút.
Phải rồi...
Tôi cứ im lặng mãi thế này cũng chẳng giải quyết được gì.
"Himari."
"D-Dạ!?"
Giọng Himari cao vút lên. Phản ứng ấy làm tôi cũng căng thẳng theo, mong em ấy đừng giật mình như thế.
"Người phụ nữ chúng ta thấy lúc nãy biết rất rõ về Himari, đúng không?"
"Vâng..."
"Nói cách khác, vì biết sở thích của Himari nên người đó mới đến tận khu vực kia để tìm kiếm."
"Em nghĩ là vậy ạ..."
"Nghĩa là, từ giờ trở đi em đừng nên lai vãng đến khu vực đó nữa."
"Em sẽ làm như vậy... Em xin lỗi, Komamura-san. Nếu em không đòi đi đường vòng thì chuyện này đã không..."
"Nói thì nói vậy nhưng chúng ta vẫn chưa bị phát hiện mà. Chỗ làm thêm của Himari cũng cách đó hai ga tàu."
Chừng nào người đó còn khoanh vùng tìm kiếm ở khu vực kia thì khả năng chỗ làm thêm của Himari bị lộ vẫn còn thấp.
...Tôi muốn tin là nó thấp.
"Đúng là chỗ làm thêm có cách xa một chút, nhưng mà..."
"Hay là... nhân dịp này em về nhà luôn nhé?"
"────!"
Gương mặt đang cúi gằm của Himari bật ngửa lên. Chẳng cần nói thành lời, khuôn mặt mếu máo chực khóc ấy đã hùng hồn thay Himari bày tỏ cảm xúc.
Tôi khẽ thở dài.
"Chừng nào cảm xúc của Himari còn chưa thay đổi thì chúng ta chỉ còn cách sống cẩn thận hơn bây giờ thôi. Rốt cuộc, câu trả lời cũng chỉ có thế."
"Đúng là... vậy nhỉ..."
Himari lại cúi đầu xuống. Tôi cũng không thể đưa ra câu trả lời nào tốt hơn. Bảo em ấy "Về đi" thì dễ, nhưng đã che chở cho em ấy đến tận bây giờ mà lại nói câu đó thì với tư cách một người lớn, tôi thấy mình thật vô trách nhiệm.
Giá mà ngay từ đầu tôi tàn nhẫn hơn một chút...
Giá mà dù Kanon có nhờ vả, tôi vẫn kiên quyết từ chối.
Giá mà tôi đưa Himari đến đồn cảnh sát ngay lập tức.
Giá mà tôi không bắt chuyện trên tàu điện, cứ thế vờ như không thấy.
Đang mải suy nghĩ về những chuyện quá khứ chẳng thể thay đổi, tiếng cạch vang lên, cửa ra vào bật mở.
Kanon đã về.
"Ồ. Mừng em về."
"Mừng cậu về nhà, Kanon-chan."
"Em về rồi đây..."
Kanon vừa tháo giày vừa đáp lại bằng cái giọng thiếu hẳn sinh khí. Ánh mắt cũng chẳng hướng về phía tôi.
"Trông ủ rũ thế. Chắc là mệt lắm hả?"
"Ừm... một chút..."
Kanon vẫn tránh ánh mắt tôi như mọi khi. Tôi cảm thấy có gì đó là lạ trong thái độ ấy. Nếu chỉ là mệt mỏi đơn thuần thì có chút gì đó không đúng...
Không lẽ con bé vẫn để tâm đến những điều tôi nói lúc nghỉ trưa sao?
"Xin lỗi nhé, cơm tối nay làm món gì đơn giản thôi được không?"
"Không được, Kanon-chan cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi ạ. Cơm tối nay em và Komamura-san sẽ nấu!"
"Hả!?"
"Hả...?"
Lời đề nghị của Himari khiến không chỉ Kanon mà cả tôi cũng phải giật mình. Khoan đã, tôi có nghe thấy gì đâu?
Himari nắm chặt hai tay, môi mím lại thành hình chữ "V" ngược, mũi thở hắt ra đầy quyết tâm. Đôi mắt hướng về phía tôi sáng lấp lánh. Tôi cảm nhận được một áp lực vô hình kiểu "Làm thôi nào, Komamura-san".

Mà, cũng đúng là tôi muốn để Kanon nghỉ ngơi thoải mái, ít nhất là hôm nay. Thôi thì cố gắng một chút vậy. Coi như là thay đổi không khí.
"Có thật sự ổn không đấy...?"
Kanon nhìn tôi đầy lo lắng. Biểu cảm ấy ít nhiều đã chạm vào lòng tự trọng của tôi.
"Ổn mà. Trước khi Kanon đến anh sống một mình đấy nhé."
"Nhưng anh hầu như đâu có tự nấu ăn bao giờ?"
"Đúng là vậy, cơ mà không có nghĩa là kinh nghiệm bằng không."
Tuy nhiên, chẳng biết Kanon không hài lòng điểm nào mà con bé nhăn mặt lộ liễu. Chỗ này em nên tin tưởng anh thêm chút nữa cũng được mà? Hơi buồn đấy nhé...
Nhưng ngẫm lại thì từ lúc hai đứa đến đây, tôi chưa từng nấu một bữa tối nào ra hồn cả. Bữa sáng cũng chỉ toàn nướng bánh mì gối...
Nghĩ vậy, tôi càng thấy hừng hực khí thế hơn.
"Thế nên là, Kanon cứ đi tắm trước đi."
"Ưm... Biết rồi."
Bị tôi ra lệnh không cho cãi lại, có vẻ Kanon cũng đành chấp nhận, con bé lấy quần áo thay từ phòng khách rồi đi vào phòng tắm.
"Trông Kanon-chan có vẻ mệt mỏi lắm nhỉ..."
Sau khi Kanon đóng cửa phòng tắm, Himari khẽ lẩm bẩm. Tôi không tìm được lời nào để đáp lại. Nếu nguyên nhân khiến con bé ủ rũ như vậy là do tôi...
Cảm giác tội lỗi nảy sinh trong lồng ngực lan theo mạch máu đi khắp toàn thân.
~*~
Trong lúc Kanon đang tắm, đúng như tuyên bố, tôi và Himari lao vào nấu nướng. Dù là Himari đề xuất nhưng người chỉ đạo là tôi.
Ban đầu Himari định cắt hành tây, nhưng nhìn tay em ấy cầm dao nguy hiểm quá nên tôi đã phải giằng ngay lấy con dao từ tay em ấy. Chỉ đứng nhìn thôi mà tôi cứ tưởng tuổi thọ mình giảm đi vài năm. Hăng hái là tốt, nhưng nếu bị thương ở đây thì không đùa được đâu...
Tôi tự thấy tay nghề cắt hành tây của mình cũng tạm được so với người ít kinh nghiệm. Dù vậy, nếu so với Kanon thì vẫn còn vụng về lắm.
Đang mải nghĩ ngợi thì nước mắt tôi cứ thế trào ra. Chợt nghĩ, tại sao nhân loại lại chọn cái loại rau củ gây kích thích mạnh cho mắt này làm thực phẩm phổ biến cơ chứ...
Gác lại thắc mắc, tôi vừa chảy nước mắt ròng ròng vừa cắt xong hành tây rồi cho vào chảo. Đúng lúc đó, Himari đưa khăn giấy cho tôi: "Mời anh ạ."
"Cảm ơn em."
Tôi tháo kính ra, nhanh chóng dùng khăn giấy lau nước mắt. Ở phía rìa tầm nhìn, tôi nhận ra bóng dáng mờ ảo của Himari đang chăm chú nhìn mình.
"Đừng có nhìn chằm chằm thế chứ..."
Dù nước mắt chảy ra không theo ý muốn, nhưng bị nhìn thấy thế này vẫn hơi xấu hổ.
"Ehehe. Em thấy Komamura-san lúc tháo kính ra trông dễ thương lắm ạ."
"Hả...!?"
Dễ thương!?
Đó là tính từ mà trước giờ chưa ai dùng để mô tả tôi, nên tôi buột miệng ngạc nhiên. Hơn nữa lại còn được một cô bé ít tuổi hơn khen. Cảm giác cứ ngượng ngùng thế nào ấy.
"Đừng có trêu người lớn."
"Em không có trêu đâu. Em thấy mắt anh to bất ngờ đấy chứ. Mấy vụ tháo kính ra thành mỹ nam là tình tiết kinh điển trong truyện tranh, giờ em cảm giác mình hiểu lý do rồi. Chắc là do tròng kính làm mắt trông nhỏ hơn so với thực tế một chút. Ra là vậy..."
Himari buột miệng khen "dễ thương" một cách tỉnh bơ nên tôi không cảm thấy có chút tà ý nào. Đến mức sự dao động trong lòng tôi bỗng trở nên hơi trống rỗng.
"Cơ mà, chỉ cần cắt thôi mà vừa lấy được nước mắt, vừa được nhìn thấy mặt mộc của nhân vật đeo kính, hành tây đúng là một đạo cụ 'hời' thật đấy."
Tôi thầm nghĩ quả nhiên góc nhìn của người vẽ tranh có khác. Ý nghĩa của từ "ngon ăn" hơi khác so với kiến thức thông thường của tôi...
"Đừng gọi là nhân vật. Vốn dĩ sự tồn tại của tôi đâu phải là truyện tranh."
Tôi đeo kính lại, chuyển sang công đoạn cắt ớt chuông và thịt ba chỉ heo. Từ "dễ thương" và cả từ "mỹ nam" cứ vướng lại đâu đó trong góc não làm tôi thấy ngứa ngáy, nên tôi lắc nhẹ đầu để quên ngay đi.
"Được rồi. Tầm này là ổn."
Tôi dùng đũa gắp rau và thịt đã xào trong chảo lên, rồi cứ thế dùng tay bốc ăn thử.
"Ừm. Quả nhiên nước sốt thịt nướng là vô địch."
Với người nấu ăn không giỏi như tôi thì nước sốt thịt nướng là thứ gia vị không bao giờ thất bại. Cả rau và thịt đều đã ngấm gia vị vừa phải, với tôi thế này là thỏa mãn rồi.
Tiện thể thì tôi thích sốt thịt nướng loại cay, nhưng hình như cả Kanon và Himari đều không giỏi ăn cay lắm nên loại dự trữ trong tủ lạnh là loại ngọt. Mà, loại ngọt thì cũng ngon theo kiểu ngọt, nên cũng chẳng sao.
"Ra là vậy, em học hỏi được nhiều điều quá... Thế này thì chắc em cũng làm được."
Himari đứng bên cạnh nhìn với ánh mắt nghiêm túc rồi lẩm bẩm. Dù chỉ là món ăn làm qua loa của gã đàn ông độc thân, nhưng nếu Himari học được thì chắc cũng chẳng thiệt đâu. Đâu cần thiết lúc nào cũng phải nấu mấy món cầu kỳ.
"Trước đó thì Himari phải làm gì đó với cách dùng dao của mình đi đã."
"Ư... Em sẽ cố gắng."
Nhắc mới nhớ, hồi làm món mì spaghetti sốt thịt, hình như em ấy không dùng đến dao thì phải. Mà, mấy cái này là do quen tay thôi. Tôi cũng chẳng dùng dao giỏi đến mức có thể lên mặt dạy đời người khác được.
"A, Komamura-san, nồi nước có vẻ sôi rồi ạ."
Nhìn sang nồi nước đặt trên bếp bên cạnh, đúng là nó đang sôi sùng sục. Đây là nước đun để nấu súp miso.
"Được rồi. Tắt lửa đi một chút rồi cho hạt nêm vào, sau đó hòa tan tương miso. Xong xuôi thì chỉ cần thả đậu phụ và đậu phụ chiên vào là được."
"Em hiểu rồi ạ."
Nhớ lại thì súp miso ở nhà bố mẹ tôi mỗi lần lại có nguyên liệu khác nhau. Chắc vì thế mà tôi cũng không quá câu nệ chuyện phải bỏ gì vào súp miso. Hồi sống một mình tôi ăn đồ ăn liền cũng chẳng thấy bất mãn gì. Nhưng được Kanon nấu cho ăn mới thấy, đúng là hương vị khác hẳn đồ ăn liền.
A, lẽ ra cho thêm hành tây vào cũng được, giờ tôi mới nghĩ ra thì đã muộn rồi.
"Mấy miếng đậu phụ chiên này được cắt sẵn rồi nhỉ."
Himari bốc vài miếng đậu phụ chiên từ trong túi có khóa zip, thả vào nồi.
"Đúng vậy. Tiện lợi lắm, đỡ bao nhiêu việc."
Nếu Kanon không mua về, chắc đến giờ tôi vẫn chẳng biết đến sự tồn tại của những loại thực phẩm giúp tiết kiệm công sức thế này. Tôi vẫn âm thầm quan sát kho thực phẩm Kanon mua về, thú thật là tôi cũng học được khối thứ. Sau này nếu quay lại sống một mình, chắc chất lượng mua sắm của tôi cũng sẽ thay đổi so với trước kia.
Cơ mà, hai người cùng hợp tác nấu ăn thế này cứ như vợ chồng ấy nhỉ... quái lạ, tôi đang nghĩ cái gì thế này!?
Tôi bỗng thấy ngứa ngáy dữ dội vì suy nghĩ của chính mình.
Đúng lúc đó Kanon từ phòng tắm bước ra. Vì cái suy nghĩ ngay trước đó mà tim tôi lỡ nhịp mất một giây. Kanon trùm khăn lên đầu, vừa vò mái tóc ướt vừa đi vào phòng khách.
"Cơm vừa chín tới rồi đấy."
"Ừm. Sấy tóc xong em ăn ngay."
Nhìn Kanon cắm điện máy sấy tóc xong, tôi quay lại phía bếp. Ở đó, tôi thấy Himari đang luống cuống kêu "Hawawawa", nhìn chằm chằm vào cái bếp ga đã bị vấy bẩn bởi những mảng trắng vương vãi.
Chuyện này xảy ra từ lúc nào thế...
"X-Xin lỗi Komamura-san. Em lỡ làm rơi đậu phụ một chút..."
"...Tôi nghĩ từ trước rồi, Himari vụng về thật đấy nhỉ."
"Ư ư. Em xin lỗiii..."
Vẽ vời khéo tay là thế, mà xem ra chẳng áp dụng được tí nào vào chuyện bếp núc. Tôi vừa cười khổ vừa đi lấy khăn lau.
~*~
"Cảm ơn vì bữa ăn."
Kanon chắp tay lại. Tôi và Himari cũng làm theo ngay sau đó.
Lời cảm ơn sau bữa ăn do chính mình nấu nghe có chút đặc biệt thật. Cảm giác khác hẳn với lòng biết ơn tôi vẫn thường dành cho Kanon.
Tiện thể, cảm nhận của Kanon về món thịt xào rau của tôi là: "Sốt thịt nướng đúng là vô địch thật."
Ừm. Quả nhiên những lúc muốn tiết kiệm thời gian thì sốt thịt nướng là mạnh nhất. Tôi thấy hơi vui vì đồng quan điểm với Kanon. Chỉ là do câu nói đó y hệt câu của tôi, nên nghe xong Himari lập tức phì cười.
"Phải rồi Kanon. Ảnh lễ hội văn hóa hôm nay anh chụp nhiều lắm, Kanon có cần không?"
"A, ừm... Lát nữa anh cứ gửi đại qua điện thoại cho em."
"Komamura-san, lát nữa cho em xem với nhé. Em muốn nhìn lại bộ dạng cosplay của Kanon-chan. Phải nhìn thật kỹ đến mức thủng cả ảnh luôn."
"Hả...!? Xấu hổ lắm, đừng có làm thế!?"
"Ehehe. Không thích đâu."
"Mồ, Himari~~!"
Hai cô gái đùa giỡn, tung những cú đấm nhẹ hều "bốp bốp" vào nhau. Màn đáp trả bằng những cú đấm không có lực sát thương ấy chẳng mấy chốc biến thành màn cù lét.
"Ahahaha, khoan đã, Kanon-chan chỗ đó...! Ahahahaha!"
"Fufu, Himari mới là người, fufu, chơi xấu ấy...!"
Tiếng cười hồn nhiên của hai đứa vang vọng khắp phòng. Cuối cùng cũng thấy được nụ cười của Kanon kể từ lúc về nhà, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi cũng bất giác mỉm cười theo.
~*~
Ăn xong, Kanon nhanh chóng đánh răng rồi chui tọt vào chăn nệm trải sẵn trong phòng khách. Dù con bé bảo "Không cần tắt tivi với điện đâu", nhưng tôi thấy không yên tâm nên vẫn tắt tivi đi.
Kanon cứ thế chìm vào giấc ngủ trong chăn, chẳng mấy chốc tôi đã nghe thấy tiếng thở đều đều.
"Komamura-san. Hôm nay em cũng ngủ sớm đây ạ."
Himari vừa trải nệm bên cạnh Kanon vừa nói nhỏ. Tôi cũng quyết định hôm nay không uống rượu nhắm đêm nữa mà leo lên giường sớm.
Tắt đèn vào cái giờ mà mọi khi tôi vẫn còn thức sờ sờ, cảm giác có chút kỳ lạ. Nằm trên giường, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là dáng vẻ ủ rũ của Kanon.
Rốt cuộc, con bé chẳng nói gì về lý do của chuyện đó cả. Có lẽ con bé thực sự chỉ mệt thôi.
Hôm nay xảy ra nhiều chuyện quá, chẳng kịp suy nghĩ sâu xa gì, cơn buồn ngủ đã ập đến với tôi.
※ ※ ※
Kanon trùm chăn kín đầu.
Rõ ràng đã bảo không cần tắt, vậy mà Kazuki vẫn tắt tivi đi.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn nghe thấy tiếng Himari chuẩn bị đi ngủ và hơi thở của chính mình.
Nhắm mắt lại, nỗi bứt rứt không biết trút vào đâu trong lồng ngực lại càng hiện lên rõ rệt. Đó là chuyện không thể cho Kazuki xem tin nhắn trả lời của mẹ, và cả những lời anh ấy nói lúc nghỉ trưa.
Nhưng dù có cố suy nghĩ lại, những cảm xúc ấy cứ như dòng nước đục ngầu dâng lên từ lồng ngực, chiếm lấy tâm trí, để rồi rốt cuộc chẳng có từ ngữ nào thành hình.
Hơn tất cả, cơn buồn ngủ mãnh liệt đang cướp đi khả năng suy nghĩ của Kanon.
(Hôm nay mệt quá rồi... để mai vậy...)
Đôi mắt nhắm nghiền, ý thức của Kanon chẳng mấy chốc đã bị màn đêm nuốt chửng.
※ ※ ※
0 Bình luận