Tập 03 Mùa hạ bắt đầu. Hai người họ chắc sẽ trưởng thành hơn một chút.

Chương 10 Chuẩn bị và Nữ sinh cao trung

Chương 10 Chuẩn bị và Nữ sinh cao trung

Ăn tối xong, cả ba chúng tôi cùng ra phòng khách nghỉ ngơi một chút.

"Hôm nay trời nóng thật đấy..."

Himari thả phịch người xuống ghế sofa, ngửa cổ nhìn trần nhà, chán nản than thở.

Đã sang tháng Bảy được một thời gian rồi nên trời nóng lên cũng là lẽ đương nhiên. Về đêm nhiệt độ có giảm đôi chút, nhưng có lẽ do dư âm của cơn mưa hồi trưa mà không khí cứ nhớp nháp, oi nồng rất khó chịu. Dù đã có thông báo hết mùa mưa từ hôm nọ, nhưng mấy cơn mưa dông bất chợt vẫn cứ hay ập đến, thành ra ngày nào tôi cũng phải thủ sẵn ô.

"Công nhận. Kêu nóng cũng chẳng mát hơn được, nhưng mà nóng thì vẫn là nóng."

"Được rồi, cứ bật điều hòa lên đi."

Tôi cầm lấy điều khiển, nhanh tay bật nguồn máy lạnh.

"Mấy lúc nóng thế này thì đừng có cố quá, cứ bật điều hòa lên."

"Nhưng mà tiền điện thì..."

Quả nhiên, thứ Kanon lo lắng vẫn là chuyện tiền nong.

"Thà tốn tiền điện còn hơn lăn ra ngất vì sốc nhiệt."

"Kể cũng đúng..."

Nhất là Himari lại không có thẻ bảo hiểm y tế.

Đúng lúc đó, ti vi bắt đầu phát đoạn quảng cáo về lễ hội pháo hoa. Đó là lễ hội được tổ chức hàng năm ở bờ sông cách đây một quãng. Vì không thích chỗ đông người nên từ lúc trưởng thành đến giờ tôi chẳng còn đi xem nữa.

Ngày tổ chức dự kiến là khoảng một tháng sau.

"......"

Bao gồm cả tôi, tất cả đều im lặng dán mắt vào màn hình.

Chính xác hơn là dán mắt vào mốc thời gian đó.

Vào lúc lễ hội pháo hoa ấy diễn ra, Himari sẽ không còn ở ngôi nhà này nữa...

Chẳng cần ai nhắc, tôi cũng tự ý thức được hồi kết của cuộc sống này đang đến gần. Một nỗi cô đơn thoáng qua, len lỏi trong lồng ngực.

"Pháo hoa sao..."

Ngay khoảnh khắc lẩm bẩm câu đó, tôi chợt nhớ lại chuyện Kanon và Himari từng nói muốn đi đâu đó vào kỳ nghỉ hè. Một chuyến du lịch kéo dài cả tuần thì không khả thi, nhưng nếu là cái này thì...

"...Chơi lớn một phen xem sao."

"Dạ?"

Kanon và Himari đồng loạt quay lại.

"Đi xem pháo hoa hả? Được đấy chứ. Đi thôi!"

Kanon hào hứng hơn tôi tưởng. Nhưng tôi tiếp lời:

"Tiện thể thì, thay vì ra bờ sông quanh đây, chúng ta đi đến một chỗ khác đi."

"Chỗ khác ạ?"

Trước câu hỏi của Himari, tôi vô thức nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Tự thấy mình chẳng ra dáng người lớn chút nào. Nhưng biết sao được, cảm giác phấn khích cứ thế trào lên trong tôi.

"Ừ. Chúng ta sẽ đi cắm trại. Để tạo kỷ niệm mùa hè ấy mà."

Nghe lời đề nghị của tôi, Kanon và Himari thoáng nhìn nhau một giây, rồi cùng cất tiếng reo hò đầy phấn khích.

Tuy là người chủ động đề xuất nhưng thú thật là tôi chưa đi cắm trại bao giờ. À không, nói đúng ra là có, nhưng đó là buổi học ngoại khóa hồi tiểu học. Ký ức về nó cũng đã mơ hồ lắm rồi.

Thế nên có thể nói là từ khi trở thành người lớn, tôi chưa từng tự mình trải nghiệm chuyện này lần nào cả.

Ban đầu tôi cứ lo khâu chuẩn bị dụng cụ sẽ vất vả... nhưng tìm hiểu mới biết có những bãi cắm trại cho thuê nhà gỗ trong khuôn viên, nên chúng tôi quyết định sẽ không ngủ lều mà ngủ trong nhà gỗ luôn.

Về phía hai cô nữ sinh, có vẻ họ muốn giảm thiểu tối đa rủi ro chạm trán với côn trùng vào ban đêm. Mà, xét đến việc có đầy đủ nhà vệ sinh và phòng tắm, thì lựa chọn đó cũng an toàn hơn cả.

Thực lòng thì tôi cũng có chút khao khát cái cảnh chui vào túi ngủ và nằm trong lều... Nhưng nghĩ kỹ lại, cảnh tượng tôi chui rúc trong cái lều chật hẹp cùng hai nữ sinh cấp ba... nhìn từ ngoài vào thì quả thật rất nguy hiểm và dễ gây hiểu lầm.

Hơn nữa, tôi tự biết thừa là kiểu gì mình cũng chẳng thể nào chợp mắt nổi trong tình cảnh đó, nên thôi, thế này là tốt nhất.

Tạm thời, việc đặt phòng nhà gỗ cho chuyến đi hai ngày một đêm đã hoàn tất.

Nhìn dòng thông báo ngắn gọn "Đã tiếp nhận đặt phòng", tôi cảm thấy một niềm tự hào nho nhỏ và cứ nhìn chằm chằm vào màn hình ấy một lúc lâu.

Ngày hôm sau, chúng tôi đến trung tâm thương mại quen thuộc để mua đồ bơi cho buổi vui chơi dưới suối. Khi đi cùng hai đứa nó, tôi có cảm giác nơi này đã trở thành địa điểm quen thuộc từ lúc nào không hay. Nếu là tôi của vài tháng trước thì chuyện này đúng là không tưởng.

Lần này, tôi đã đưa trước tiền mua đồ bơi cho từng người. Bởi tôi nghĩ việc đứng xem hai nữ sinh cấp ba chọn đồ bơi ở cự ly gần thì có hơi...

"Mua xong thì liên lạc với tôi nhé. Tôi sẽ đi lượn lờ đâu đó quanh đây."

"Anh thực sự không đi cùng sao? Cơ hội ngàn vàng để thấy Himari mặc thử đồ bơi đấy nhé?"

"Hả!? Cậu nói cái gì vậy Kanon-chan!"

Himari đỏ bừng mặt, bám chặt lấy cánh tay Kanon. Khóe miệng Kanon nhếch lên một nụ cười ranh mãnh. Con bé bật công tắc trêu chọc rồi đây.

"Kanon-chan mới là người nên tận dụng cơ hội cho Komamura-san thấy đồ bơi đấy chứ! Thật ra cậu cũng muốn cho anh ấy xem đúng không?"

"Cái gì!? Kh-Không có chuyện đó đâu nhé!"

"Thật không đấyyyy? Dù gì Kanon-chan cũng sở hữu một cơ thể khỏe khoắn thế kia mà? Một cơ thể trông mềm mại, khúc nào ra khúc nấy, chỗ cần lồi là lồi hẳn hoi nhé?"

"Dừng ngay cái ánh mắt đó lại đi!"

Himari nhìn với ánh mắt trách móc đầy uất ức, còn Kanon thì ra sức phản bác. Tôi chẳng biết phải phản ứng thế nào cho phải, chỉ biết đứng gãi cổ. Dù đã bắt đầu quen với những màn đối đáp kiểu này của hai đứa, nhưng không có nghĩa là tôi không thấy xấu hổ.

"Rồi rồi, dừng lại ở đó đi. Tôi đi đây."

"Komamura-san không mua đồ bơi ạ?"

"Tôi có mua nhưng chắc xong nhanh thôi. Khác với mấy đứa, đồ của tôi chẳng có gì phải đắn đo nhiều cả."

"Vậy ạ."

Dù là ở quầy đồ bơi nào thì so với sự lộng lẫy của đồ nữ, đồ nam thực sự rất giản dị. Mà, vốn dĩ diện tích vải cũng ít hơn hẳn. Chủng loại màu sắc cũng không phong phú bằng đồ nữ.

"Vậy bọn em đi mua đây."

"Ừ. Đi nhé."

"Komamura-san, lát nữa gặp lại ạ!"

Hai cô gái vừa vẫy tay vừa đi xa dần.

Tôi cũng bắt đầu bước về hướng ngược lại với họ.

Kết luận luôn nhé, quả nhiên hai đứa nó mua sắm lâu thật.

Sau khi mua xong đồ bơi của mình, tôi ngồi xuống ghế băng ở lối đi và uống cà phê lon. Những gia đình và nhóm bạn trẻ đi qua ai nấy đều cười nói vui vẻ. Dù vậy, vì bản thân cũng có người đi cùng nên tôi có thể nhìn họ với tâm trạng bình thản chứ không hề ghen tị.

Đúng lúc đó, ánh mắt tôi va phải món đồ mà một nhóm cô gái trẻ đang cầm trên tay.

Đó là chiếc túi in logo của rạp chiếu phim. Chắc hẳn họ vừa xem phim xong và mua quà lưu niệm gì đó.

Phim ảnh sao...

Bất giác, tôi lại nhớ đến lần đi xem phim cùng Himari.

Himari lúc đó trông thực sự rất vui vẻ. Khi giúp ai đó trải nghiệm "lần đầu tiên" và thấy họ vui mừng, bản thân mình cũng thấy vui lây nhỉ.

"Cứ như là... hẹn hò thật sự vậy..."

"......"

Khuôn mặt và biểu cảm của Himari lúc đó bất chợt lướt qua tâm trí tôi. Chẳng hiểu sao nhiệt độ trên mặt tôi lại tăng lên.

Dù biết thừa là chẳng ai để ý đến mình, tôi vẫn vô thức dáo dác nhìn quanh.

Không được, dạo này tôi cứ bồn chồn thế nào ấy. Đáng lẽ tôi phải giữ cái đầu lạnh trước những tình cảm mà hai đứa dành cho mình mới phải.

Quả nhiên chuyện của Yuuri... chính là mồi lửa châm ngòi cho tất cả những cảm xúc này.

"Haizzzzz......"

Tôi ngửa mặt lên trời ngay khi vẫn đang ngồi trên ghế. Trần nhà cao thật đấy, tôi vừa nghĩ những điều hiển nhiên vừa chờ thời gian trôi qua.

Từ lúc đó cho đến khi Kanon liên lạc và cả nhóm hội quân, ba mươi phút nữa đã trôi qua.

Tôi nghĩ đáng lẽ mình nên đi loanh quanh thêm chút nữa cũng được, nhưng nghĩ đến chuyện chen chúc trong đám đông sẽ rất mệt mỏi... nên đâm ra lười biếng, kết quả là tôi chỉ ngồi thẫn thờ một chỗ.

Gần đó cũng có một người đàn ông trung niên trạc tuổi tôi, trông bộ dạng cũng na ná thế, khiến tôi cảm thấy chút đồng cảm. Có cảm giác tôi đã thấu hiểu nỗi lòng của những "ông bố bị vợ con bắt đi mua sắm" trên thế gian này rồi.

Tôi chưa được nhìn thấy đồ bơi mà hai đứa đã mua. Lúc đưa lại tiền thừa và hóa đơn, Kanon còn nháy mắt: "Cái đó bí mật, đến nơi rồi biết".

Tôi cũng đâu có mong chờ gì đâu, nhưng thú thật là cũng có chút tò mò. Thật đấy, không có mong chờ gì đâu nhé.

Hơn cả chuyện đó, có lẽ vì đã vào mùa nên các cửa hàng đang giảm giá, đồ bơi rẻ hơn hẳn, đỡ quá. Trong đầu tôi chỉ toàn hình ảnh đồ bơi nữ rất đắt đỏ, nên khi nhìn số tiền trên hóa đơn, tôi đã ngạc nhiên theo hướng tích cực.

"Háo hức ghê."

"Ừm!"

Trên đường về, hai đứa tâm trạng vẫn rất vui vẻ.

Dù chỉ là đề xuất ngẫu hứng, nhưng thấy họ mong chờ đến vậy, tôi cũng thấy vui lây. Vì thế, tôi thầm cầu nguyện cho kế hoạch này không bị đổ bể, mong sao thời tiết hôm đó sẽ thật thuận lợi.

~*~

"Phải rồi, Kanon này. Trước khi đi cắm trại thì tranh thủ làm bài tập được chữ nào hay chữ nấy đi nhé."

Tôi nhắc nhở Kanon như vậy ngay khi kỳ nghỉ hè của con bé vừa bắt đầu.

"Hể!?"

Kanon đang ăn dở que kem vani cùng Himari, nghe vậy liền nhăn mặt, tỏ vẻ khó chịu ra mặt.

"Ư ư... Không làm không được hả anh..."

"Đương nhiên rồi... Làm sớm nghỉ sớm, sau này thong thả, sướng bản thân chứ ai?"

Vốn dĩ Kanon đã là học sinh năm hai rồi, tùy vào nguyện vọng tương lai mà không cắm đầu vào học thì nguy to...

Nghĩ đến đó, tôi chợt nhận ra mình vẫn chưa hỏi gì về chuyện chọn trường hay nghề nghiệp của Kanon. Tuy nhiên, liệu tôi có được phép can thiệp sâu đến thế không?

Chắc hẳn ở trường đã có khảo sát nguyện vọng rồi. Việc Kanon không nói gì với tôi, chắc là do con bé cũng có suy tính riêng của mình...

"Sau khi tốt nghiệp em vẫn sẽ nấu cơm cho Kazu-nii... nhé?"

Hình ảnh Kanon lúc đó bất chợt sống dậy trong não bộ, khiến tôi hoảng hốt xua tan tàn dư của ký ức ấy. Từ khi được Kanon dạy cách làm món mì ống kem, chẳng hiểu sao tôi cứ bị để ý con bé một cách kỳ lạ...

"Không làm nổiii... Em chúa ghét mấy cái kế hoạch, nên bài tập hè năm nào cũng đợi đến sát nút mới vắt chân lên cổ mà chạy..."

"Đừng có than vãn ngay từ bây giờ chứ. Năm nay tôi và Himari sẽ giám sát em cẩn thận."

"Cố lên nhé, Kanon-chan."

"Oaoaoa......"

Kanon rên rỉ rồi gục ngã xuống bàn.

Ghét đến thế cơ à. Đúng là nó chẳng vui vẻ gì...

"Himari là kiểu người hoàn thành bài tập hè sớm à?"

"Em thì... cố gắng làm xong càng sớm càng tốt. Như vậy sau đó em sẽ có nhiều thời gian để vẽ tranh hơn."

"Ra là vậy..."

"Năm nay thì, chẳng biết sẽ thế nào nữa."

Thấy Himari cười tự trào, cả tôi và Kanon đều không thể đáp lại lời nào.

Ở trường cấp ba, tình trạng học tập của Himari đang được xử lý thế nào rồi nhỉ? Mà ngay từ đầu, tôi còn tự hỏi liệu Himari có định tốt nghiệp cấp ba hay không nữa.

Ít nhất tôi nghĩ nếu có bằng tốt nghiệp cấp ba, những lựa chọn cho cuộc đời sau này cũng sẽ rộng mở hơn đôi chút. Cơ mà, một kẻ đang dung túng cho cô bé sống ở đây như tôi thì lấy tư cách gì mà lo với nghĩ chứ.

※ ※ ※

Trong căn phòng tối om.

Dù đã chui vào trong chăn, Himari vẫn không tài nào ngủ được.

Chuyện mà cô đã quên... không, là chuyện cô cố tình không nghĩ tới, đã bị khơi lại sau cuộc trò chuyện ban trưa với Kanon.

"Trường học..."

Cô lẩm bẩm khẽ khàng, âm thanh chỉ vang lên trong khoang miệng.

Bố mẹ cô đã giải thích thế nào với nhà trường nhỉ?

Nhiều khả năng là xin nghỉ học tạm thời, nhưng nếu bị coi là thôi học, thì cô nghĩ âu cũng là chuyện đành chịu. Đặc biệt thân thiết thì không có ai, cũng chẳng tham gia câu lạc bộ nào, nên cô không có quá nhiều vương vấn với ngôi trường đó.

Những ngày tháng lặp đi lặp lại, chỉ biết từ nhà đến trường rồi về, với Himari, chẳng khác nào một chuỗi ngày vô nghĩa.

Tuy nhiên, cô hiểu rằng xã hội này đòi hỏi "tối thiểu phải tốt nghiệp cấp ba". Nhưng hễ nghĩ đến điều đó, lồng ngực cô lại đau thắt lại như bị thứ gì đó chèn ép.

Từ khi còn nhỏ, Himari đã luôn tập Kendo. Cô chưa bao giờ nghi ngờ về điều đó.

Sau giờ học hay ngày nghỉ, cô bị cấm đi chơi với bạn bè cùng trang lứa. Vì sinh ra trong ngôi nhà đó, cô đã nghĩ đó là điều hiển nhiên.

Lần đầu tiên cô nảy sinh nghi ngờ là khi bước vào cấp hai.

Phải chăng mình đang bị giam cầm trong một nhà tù vô hình? Cô tự hỏi.

Việc bố mẹ đột nhiên mua cho cô chiếc máy tính vào một ngày nọ, có lẽ là do họ cũng ít nhiều nhận thức được điều đó.

Chỉ là, thông qua chiếc máy tính ấy, Himari lại ấp ủ một ước mơ to lớn.

Ước mơ... không, bây giờ nó là mục tiêu.

Không phải là "muốn trở thành", mà là "nhất định sẽ trở thành".

Himari nhận ra rằng suy nghĩ đang nung nấu trong lòng cô lúc này khác xa với hai chữ "ước mơ" vốn mang chút gì đó nhẹ nhàng và mơ hồ.

Mục tiêu.

Đó cũng là điều cô đã phải ý thức đến phát ngán khi còn tập Kendo.

"――――"

Bất chợt, khuôn mặt của một người phụ nữ hiện lên trong tâm trí Himari, và gọi tên cô. Người phụ nữ mà cô chỉ thoáng nhìn thấy trong chốc lát hôm nọ, người có lẽ đã đến để tìm Himari.

Cô không ngờ chị ấy lại đến tận nơi này. Điều đó chứng tỏ cô đã khiến mọi người lo lắng đến mức nào.

"...Em xin lỗi vì đã lẳng lặng bỏ đi, Mima-san..."

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Himari.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!