Tập 03 Mùa hạ bắt đầu. Hai người họ chắc sẽ trưởng thành hơn một chút.
Chương 7 Tư vấn phiền muộn và Tôi
0 Bình luận - Độ dài: 3,771 từ - Cập nhật:
Một lúc sau khi chuông báo tan tầm dứt hẳn, các thành viên phòng kế toán bắt đầu lục đục ra về, miệng chào nhau câu cửa miệng: "Mọi người vất vả rồi".
Hôm nay công việc trôi chảy nên tôi cũng nhanh chóng tắt máy tính, chuẩn bị về sớm. Thế nhưng, ngay khi tôi vừa đứng dậy khỏi ghế...
"Haizzzzzzzz........."
Đập vào mắt tôi là cảnh Isobe đang úp mặt xuống bàn, thở dài thườn thượt nặng nề như thể trong phổi đang treo cả quả tạ sắt.
Nhắc mới nhớ, trưa nay tinh thần cậu ta cũng xuống dốc không phanh. Suất cơm trưa A ở nhà ăn mà bình thường cậu ta vẫn lùa vội như uống nước, hôm nay lại mất cả buổi mới nuốt trôi.
Tuy nhiên, vì Isobe không chủ động nói lý do nên tôi cũng định lờ đi cho xong chuyện, nhưng mà... Tỏa ra cái bầu không khí u ám lộ liễu đến mức này thì tôi không lo không được.
Bình thường, chính Isobe sẽ là kẻ sấn tới với cái giọng nhẹ tênh "Nghe tôi than này", nên linh cảm mách bảo chuyện lần này không đơn giản.
"Sao thế? Có biến à?"
Thú thật là tôi không thể làm ngơ thêm được nữa. Thấy tôi quyết định mở lời hỏi thăm, Isobe vẫn dán cằm trên mặt bàn, chỉ liếc mỗi đôi mắt về phía tôi.
"Komamura...... Tôi đang sầu thúi ruột đây..."
"Ừ, nhìn là biết."
"Thật tình, biết làm sao bây giờ..."
"...Nếu chỉ là nghe ông than vãn thì tôi tiếp chuyện được."
Ngay khoảnh khắc tôi vừa buông lời kèm theo cái thở dài nhẹ, Isobe bật dậy như lò xo.
"Quả là Komamura đại nhân! Cứu tinh của đời tôi!"
"Bỏ cái kiểu gọi đấy đi."
Vừa ngán ngẩm trước thái độ lật mặt như bánh tráng của gã đồng nghiệp, tôi vừa rút điện thoại ra, mở màn hình ứng dụng nhắn tin.
Kể từ khi bắt đầu cuộc sống ba người, đây là lần đầu tiên tôi gửi cho Kanon dòng tin nhắn: "Hôm nay anh không ăn tối ở nhà".
~*~
Một quán nhậu nằm ngay trước nhà ga.
Đây là một quán nhỏ, món chính là gà nướng yakitori và phần lớn chỗ ngồi là tại quầy. Vì trời vẫn còn chưa tối hẳn nên trong quán chỉ có tôi, Isobe và một ông chú trung niên đang ngồi uống rượu một mình.
Tôi gọi bia tươi theo thói quen an toàn. Sau khi nhón được khoảng hai quả đậu lông luộc khai vị, Isobe cuối cùng cũng mở lời: "Thực ra là...".
"Có thể ông không tin đâu, nhưng mà..."
"Sao?"
"Sachihara-san đã tỏ tình với tôi."
".......................................... Hả?"
Phải mất đến mười giây tôi mới "tiêu hóa" được những gì Isobe vừa nói. Cái hồi bố gọi điện hỏi tôi có thể nhận nuôi Kanon không cũng sốc thật đấy, nhưng vụ này có khi còn chấn động hơn ấy chứ.
"Từ từ đã... Sachihara-san là Sachihara-san đó hả?"
"Còn Sachihara nào nữa. Sachihara phòng kinh doanh mà ông cũng biết ấy."
"Cô ấy á? Tỏ tình với ông?"
"Đúng thế..."
"Khi nào?"
"Lúc tan làm hôm qua."
"Thật luôn..."
"Thật 100%..."
"Không phải do ông hoang tưởng đấy chứ?"
"Hoang tưởng mà phải khổ sở thế này à!?"
Hừm... Sachihara-san, chẳng phải cô từng khen tôi "Tuyệt vời" hay nói mấy câu nghe lọt tai lắm sao? Không, không phải là tôi hy vọng gì đâu. Tóm lại, đó thực sự chỉ là những lời xã giao hoàn hảo, không chút ý đồ đen tối nào sao...
Việc tôi chưa quen được phái nữ khen ngợi, sự non nớt của tôi lại bị lộ tẩy theo cách này. Cảm giác hơi bị hụt hẫng chút đỉnh.
"Ông làm cái mặt không tin nổi, nhưng chính tôi mới là người ngạc nhiên nhất đây này, biết không?"
"Chắc chắn rồi... Thế, cô ấy tỏ tình thế nào?"
Chuyện yêu đương của người dưng nước lã thì sao cũng được, nhưng vì là Isobe nên tôi vẫn thấy tò mò.
"Cũng... bình thường thôi. Kiểu 'Em thích anh, hãy hẹn hò với em nhé'..."
"Ồ."
"Gì vậy. Đừng có cười nham hiểm thế."
Đúng lúc đó thì bia tươi tôi gọi đã được mang ra. Tôi và Isobe gọi đại vài xiên gà nướng, đợi nhân viên đi khuất rồi mới tiếp tục câu chuyện.
"Rồi, thế ông trả lời sao?"
"Vấn đề nằm ở chỗ đấy......"
Nói đoạn, Isobe ngửa cổ tu một hơi cạn ly bia.
"Này nhé... Giả sử là ông, ông sẽ làm thế nào nếu được một người mà mình chưa từng coi là đối tượng yêu đương tỏ tình?"
"Hả..."
Không ngờ lại bị hỏi ngược lại một câu hóc búa như thế, tôi cứng họng. Theo một nghĩa nào đó, đây cũng là câu hỏi dành cho chính tôi, người vừa được Yuuri tỏ tình.
Tức là dù hình thức có khác nhau, nhưng chúng tôi đang đối mặt với cùng một vấn đề sao? Tôi cứ nghĩ cậu ta là đồng nghiệp khá hợp tính, nhưng không ngờ lại đồng bộ đến cả mức này.
Isobe nhìn tôi với ánh mắt như muốn van lơn cầu cứu. Tự nhiên tôi thấy cậu ta giống con chó Chihuahua ghê. Tôi không có nhu cầu che chở bao bọc gì một gã đàn ông trưởng thành đâu, nên làm ơn dẹp cái ánh mắt đó đi.
"Xem nào... Nếu không có ác cảm gì đặc biệt, thì chắc là... thử tìm hiểu xem người đó thế nào trước đã?"
Câu trả lời của tôi trở nên lấp lửng. Chà, riêng Yuuri thì tôi đã biết quá rõ từ hồi còn bé rồi...
"Chắc là phải thế thật nhỉ..."
"Hỏi ngược lại nhé, ông có ghét Sachihara-san không?"
"Ghét thì không. Cô ấy vui vẻ, tôi nghĩ là người tốt."
"Thế ông có đang để ý ai khác không?"
"Không, hiện tại thì không..."
"Vậy thì tôi cảm thấy đâu cần phải phiền muộn đến thế."
Dẫu vậy, Isobe vẫn vừa rên rỉ "Ư ư ~" vừa gục đầu xuống quầy.
"Ông nói thế thì tôi cũng hiểu. Nhưng mà này, tôi thuộc tuýp muốn tách biệt công việc và tình yêu... Bởi vì dù có tan làm, nhưng nếu bạn gái là người cùng công ty thì về nhà kiểu gì cũng dính đến chuyện công việc thôi."
"Ra là vậy..."
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, nên nghe xong cũng thấy sáng mắt ra. Những người yêu nhau nơi công sở, liệu họ có rạch ròi được chuyện đó không nhỉ?
"Với cả, trường hợp của tôi mà có bạn gái thì chắc chắn sẽ phổng mũi tự đắc ở công ty đúng không? Kiểu gì cũng bị lộ với mọi người xung quanh đúng không? Như thế sẽ gây phiền phức cho Sachihara-san đúng không?"
"Đừng có tự mình nói ra chứ."
Tự phân tích bản thân được đến mức đó thì theo một khía cạnh nào đấy cũng đáng nể thật, nhưng mà...
"Nhưng mà, dù là ông đi nữa thì cái sự phổng mũi ấy cũng chỉ lúc đầu thôi, rồi đâu sẽ vào đấy cả. Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là cảm xúc của ông, hay nói toẹt ra là ông nghĩ gì về Sachihara-san ấy."
Những lời nói tôi vừa thốt ra khiến tai tôi đau điếng.
Tôi nghĩ gì về Yuuri đây...
Tôi chợt nhận ra mình vẫn cứ để chuyện đó mơ hồ và trì hoãn nó lại.
"Cảm xúc của mình sao..."
Ngay khi Isobe thở dài một hơi cực đại, mấy xiên gà nướng đã được mang lên. Một set gồm cả nướng sốt và nướng muối. Khói bốc lên nghi ngút, trông ngon lành cành đào.
"Nói trắng ra thì, tôi thích người nào thích tôi."
"Thế thì còn gì phải lăn tăn nữa..."
"Nhưng mà..."
"Ông sợ chứ gì?"
Chỉ một câu nói đó thôi đã khiến bàn tay đang định đưa xiên gà lên miệng của Isobe khựng lại.
"Theo góc nhìn của tôi, có vẻ vì sợ nên ông mới viện đủ lý do để trốn tránh."
"Ra vậy... À... Chắc là thế thật."
Khoảng cách với một người mà trước giờ mình chỉ coi là đồng nghiệp sẽ thay đổi hoàn toàn tùy thuộc vào câu trả lời của mình. Sợ hãi cũng là điều dễ hiểu.
"Mà, người quyết định không phải là tôi. Cứ sầu não tiếp đi."
"Nghe sặc mùi người dưng nước lã nhỉ."
"Thì đúng là chuyện người dưng mà."
Nói xong, tôi ngoạm lấy miếng thịt gà. Vị muối đậm đà lan tỏa trong khoang miệng.
Nói chuyện người khác thì dễ lắm... Nhưng hễ đụng đến chuyện của bản thân là y như rằng sẽ trở nên mù quáng, đó chắc là phần bất khả kháng của con người rồi. Tôi thầm tự bào chữa cho bản thân một chút trong lòng.
"Cơ mà, tại sao Sachihara-san lại thích ông nhỉ?"
"Cái đó tôi là người muốn biết nhất đây."
"Thử hỏi xem sao."
"Vì không làm được thế nên tôi mới ngồi đây này..."
Vừa nhìn tôi với ánh mắt oán trách, Isobe vừa nhét tọt miếng thịt gà vào miệng.
~*~
"Thế nên là, tôi đã mời Sachihara-san đi uống vào ngày mai rồi."
"Cái gì cơ!?"
Trưa hôm sau, Isobe hét toáng lên giữa nhà ăn. Ánh mắt của mọi người xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía cậu ta.
"A, xin lỗi ạ."
Isobe cúi đầu xin lỗi qua loa với xung quanh, rồi quay ngoắt lại lườm tôi.
"Yêu cầu giải thích ngay."
"Lúc nãy trong lúc ông đi vệ sinh, tôi tình cờ gặp Sachihara-san. Thì đấy, hôm về sau tiệc chia tay ông chả bảo còn gì. Rằng 'Ba người chúng ta cùng đi uống đi' ấy."
"Đúng là tôi có nói thế thật nhưng mà... Komamura... Ông đâu phải kiểu người chủ động rủ phụ nữ đi uống đâu? Ông bị làm sao thế?"
"Thì không làm thế, ông cứ lề mề ủ rũ mãi còn gì."
Tôi vừa dứt lời, Isobe rên rỉ "Ư hự" một tiếng nhỏ. Hình như tôi chọc đúng chỗ đau rồi.
"Cứ kéo dài mãi thì ở công ty cũng dần trở nên gượng gạo không phải sao? Với cả có thể tự ông không nhận ra, nhưng tần suất thở dài trong giờ làm việc của ông đang tăng lên đấy."
"Hả, thật á?"
"Thật. Thêm nữa, hiệu suất làm việc của Isobe mà giảm thì tôi cũng gặp rắc rối. Về cơ bản là tôi muốn về nhà sớm."
"Vì bản thân ông à... Mà thôi, đúng kiểu Komamura rồi."
Đúng là cũng vì bản thân tôi thật, nhưng thực ra cũng có chút tò mò. Tôi sẽ không nói cho chính chủ biết đâu. Ngoài ra, tôi cũng muốn giúp Sachihara-san một tay, trong lòng cũng có ý đó. Dù cái này có thể hoàn toàn là lo chuyện bao đồng.
Đang chờ đợi câu trả lời tỏ tình... tình huống này chồng chéo với Yuuri.
Phải. Tôi đã vô thức chồng hình bóng của Sachihara-san và Yuuri lên nhau. Dù tôi biết giữa họ chẳng có mối quan hệ nhân quả nào cả.
"Vậy nhé, chiều tối mai. Quán ở phía Bắc nhà ga."
"Ư ư... Không đi không được hả?"
"Tôi không ép, nhưng nghe chuyện hôm qua thì tôi nghĩ trường hợp của ông có kéo dài thêm nữa cũng chẳng đưa ra được kết luận gì đâu."
"Komamura hiểu tôi quá làm tôi thấy đau lòng ghê..."
Tại tên Isobe này dễ đoán quá mà.
"Tiện thể, thái độ Sachihara-san thế nào...?"
"Hoàn toàn bình thường. Nhìn bộ dạng đó thì có vẻ những người khác trong phòng kinh doanh cũng chưa biết đâu."
Ít nhất thì bề ngoài trông là vậy. Chắc chắn trong lòng cô ấy đang cuộn trào bao nhiêu suy nghĩ, nhưng tôi thấy cô ấy là người rất giỏi che giấu cảm xúc thật.
"Vậy sao..."
"Đã bảo đừng có nghĩ ngợi lung tung nữa. Cứ quyết định theo đà như phong cách thường ngày của ông không được sao?"
"Ế, gì cơ. Trước giờ tôi sống theo đà cảm xúc nhiều thế á?"
"Ngược lại theo tôi thấy thì ông toàn sống dựa vào mỗi cái đà đấy thôi... Có lần ông còn bảo 'Chưa làm gì đã bị đá' với một cô gái chỉ mới nhìn thấy trên tàu điện còn gì."
"À... Quả đúng là có chuyện đó thật ha. Hồi đó tôi còn trẻ dại quá."
"Mới hai tháng trước chứ mấy..."
Mà, vụ đó chắc cũng một nửa là nói đùa thôi.
"Nhưng mà, cứ giữ tâm thế là nếu không hợp thì chia tay cũng được đấy chứ..."
Câu nói đó của Isobe lại thấm thía vào lòng tôi một cách kỳ lạ.
Không hợp thì chia tay, à... Nếu không thử cùng nhau trải qua một khoảng thời gian thì sao có thể hiểu người đó theo đúng nghĩa thực sự được.
Mà, chuyện đó cũng chẳng giới hạn trong mỗi tình yêu...
"Tóm lại là chiều tối mai đấy. Liệu mà sắp xếp lịch đi."
"Nói thế chứ tôi vốn làm gì có lịch trình nào đâu."
Lời lầm bầm bi ai của gã đàn ông độc thân chìm nghỉm vào tiếng ồn ào của nhà ăn.
~*~
Và thế là chiều tối hôm sau.
Để không phải tăng ca, chúng tôi cắm đầu làm việc từ sáng và xoay xở xong việc đúng giờ tan tầm. Khi tôi cùng Isobe đi thang máy xuống sảnh, Sachihara-san đã đợi sẵn ở đó.
Sachihara-san đang lướt điện thoại, nhưng vừa thấy bóng dáng chúng tôi, cô ấy đã nở nụ cười tươi rói.
"Mọi người vất vả rồi ạ."
"V... Vất vả rồi..."
Trái ngược với Sachihara-san vui vẻ như mọi khi, hành tung của Isobe rõ ràng là bất thường. Chà chà. Ca này bệnh nặng phết rồi đây.
"Vậy chúng ta đi luôn nhé."
"Vâng ạ."
Sachihara-san vui vẻ đáp lời rồi bước đi, nhưng chẳng hiểu sao Isobe cứ nấp sau lưng tôi như dùng lá chắn thịt, đi đứng kiểu thậm thụt.
"Thôi ngay đi. Nữ sinh trung học đấy à."
"Nói thì nói thế, nhưng tôi vẫn ngại lắm..."
Rốt cuộc không biết đằng nào là đằng được tỏ tình nữa...
Quán hôm nay là một quán nhậu chuyên về hải sản. Chúng tôi được dẫn vào bàn ở phía trong cùng. Isobe ngồi xuống cạnh tôi như một lẽ đương nhiên, còn Sachihara-san ngồi đối diện với hai đứa.
Nhân viên nhanh chóng đến, chúng tôi gọi đồ uống trước, Sachihara-san khẽ cúi đầu.
"Ưm, Komamura-san. Cảm ơn anh hôm nay đã rủ em ạ."
"Không, tôi mới phải cảm ơn. Sợ là làm phiền cô thôi."
"Không có chuyện đó đâu ạ. Ngược lại em rất vui vì anh đã thực hiện điều hôm nọ nói sớm thế này."
Rồi một sự im lặng bao trùm.
Isobe đảo mắt liên hồi nhìn quanh quán, tay cứ xoắn cái khăn ướt đã dùng rồi một cách vô nghĩa.
"Ờm, chuyện là... Komamura-san đã biết chuyện của chúng em rồi... phải không ạ?"
Thái độ vui vẻ lúc trước bay biến đâu mất. Sachihara-san ngước mắt nhìn lên, hỏi với vẻ hơi ngượng ngùng.
Tôi gật đầu xác nhận mà không nói gì.
"Đúng là anh biết rồi ha..."
"A... Xin lỗi..."
Thấy Isobe lí nhí xin lỗi đầy vẻ hối lỗi, Sachihara-san vội vàng xua tay.
"K-Không ạ!? Không sao đâu ạ. Nếu là Komamura-san thì hoàn toàn không vấn đề gì, hay nói đúng hơn là...!"
Câu chữa cháy này nghĩa là sao ta... Ít nhất thì có vẻ tôi được tin tưởng.
"Em mới là người phải xin lỗi vì đã khiến Isobe-san phải phiền lòng..."
Nhìn dáng vẻ cúi gằm mặt xuống của Sachihara-san, người ngoài cuộc như tôi cũng thấy hơi nhói lòng. Tôi vô thức huých nhẹ cùi chỏ vào hông tên Isobe đang cứng đờ bên cạnh. Cũng chẳng có ý nghĩa sâu xa gì đâu.
Đúng lúc đó nhân viên mang đồ uống tới. Ba ly bia tươi được đặt lên bàn. Chẳng cần lời mở đầu nào, chúng tôi khẽ chạm ly cụng một cái rồi uống ngụm đầu tiên. Bia ngon đấy nhưng tình huống thế này nên tôi cũng chẳng dư dả tâm trí mà cảm nhận hương vị.
"Nói thật thì, em có hơi ghen tị với Komamura-san đấy ạ."
"............. Hả?"
Bị ném cho một từ quá sức bất ngờ, tôi buột miệng phát ra âm thanh kỳ quặc.
"Ghen tị... với tôi á?"
"Vâng. Tại lúc nào anh nói chuyện với Isobe-san trông cũng vui vẻ quá trời mà."
"Vui vẻ...?"
Tôi bất giác quay sang nhìn mặt Isobe.
"Komamura, ông nói chuyện với tôi thấy vui lắm hả?"
"Không, tôi chưa bao giờ nghĩ thế. Chỉ nói chuyện bình thường thôi."
"Nói thế thôi chứ thực ra ông đến công ty là để mong được nói chuyện với tôi chứ gì."
"Có cái khỉ mốc ấy! Đừng có nói mấy câu buồn nôn thế."
"Đấy! Em ghen tị với mấy màn đối đáp kiểu đó đấy, chán ghê ~~"
Sachihara-san chỉ thẳng ngón tay vào chúng tôi. Với tôi thì đó chỉ là những cuộc hội thoại bình thường, nên lời chỉ trích của cô ấy không gì khác ngoài hai chữ ngạc nhiên.
"Cái kiểu tung hứng qua lại mấy chuyện không đầu không cuối như thế, em thấy thích thật đấy..."
『So với hai người, tớ còn đi trước rất xa...』
Chẳng hiểu sao, tôi lại nhớ đến gương mặt của Yuuri lúc đó.
Biết đâu Yuuri cũng từng có suy nghĩ giống như cô ấy. Đối với Kanon và Himari đang sống cùng tôi, cô ấy cũng có suy nghĩ tương tự...
"Chỉ là tò mò thôi nhưng mà... cô thích điểm nào ở tên này vậy?"
"Áá!?"
Miệng Sachihara-san phát ra tiếng kêu kỳ quái. Mặt cô ấy cũng đỏ lựng lên. Thấy được một khía cạnh này của người trong công ty cũng mới mẻ phết nhỉ.
"Này Komamura!?"
Mặc kệ Isobe đang luống cuống không hiểu vì sao. Không, thì đấy là chỗ đáng tò mò nhất còn gì.
"C-Cái đó là..."
Sachihara-san vừa mân mê ngón tay bối rối vừa tiếp lời.
"Hồi em mới vào công ty, em hay làm sai hóa đơn lắm... Có hôm em mang hóa đơn sang phòng kế toán thì bị sếp phó mắng cho một trận. Sau đó người đã động viên em chính là Isobe-san... Chắc Isobe-san không nhớ đâu ạ."
Isobe chau mày nhăn trán suy nghĩ. Kiểu này là không nhớ thật rồi...
Đúng là người các bộ phận khác cũng hay làm sai hóa đơn lắm, nên với chúng tôi thì chuyện đó cũng chẳng hiếm lạ gì.
"Lúc em định rời khỏi phòng kế toán, anh ấy đã lấy từ trong bàn làm việc ra một cái Umaibo đưa cho em."
"Th-Thế à?"
"Vâng. Thực ra lúc đó bị mắng nên em khá là suy sụp... thế nên em đã được an ủi rất nhiều. Với cả, em thấy anh là một người thú vị."
"............ Tại sao?"
"Thì trong ngăn kéo bàn làm việc chứa cả núi Umaibo còn gì."
"Hự..."
"Đừng có cười, Komamura."
Lần này đến lượt tôi bị thúc cùi chỏ. Mà khoan, tôi không hề biết Isobe và Sachihara-san có điểm giao nhau như thế đấy.
"Kể từ hôm đó, em bắt đầu để ý đến Isobe-san... Rồi sau vài lần cùng ăn trưa, em càng thấy anh ấy đúng là người thú vị, và muốn được nói chuyện nhiều hơn..."
Nói một lèo đến đó, Sachihara-san tu một hơi bia như để che giấu gương mặt đang đỏ bừng.
Trước giờ khi gặp nhau vào giờ nghỉ trưa, cô ấy cực kỳ ít khi ngồi cạnh Isobe, hóa ra đó là cái gọi là "tránh mặt người mình thích" à, giờ tôi mới vỡ lẽ. Về vụ đó thì tôi cảm thấy giá mà cô ấy có thái độ dễ hiểu hơn chút thì tốt.
Chẳng lẽ...? Vì thiếu kinh nghiệm nên suýt chút nữa tôi đã ảo tưởng, lỗi cũng ở tôi một phần.
Sau đó, chủ đề về Isobe và Sachihara-san tạm gác lại, chuyển sang hội nghị kể khổ về công ty.
"Công ty mình ấy, ước gì họ đổi chiều cái cổng vào."
"Chuẩn luôn ạ. Đi từ ga tới là phải đi vòng một đoạn rõ xa."
Chắc do có hơi men, cái không khí gượng gạo lúc mới đến quán đã bay biến sạch trơn. Chắc đến lúc rồi nhỉ.
Sau khi đã thưởng thức xong đĩa sashimi thập cẩm và mực chiên, tôi thong thả đứng dậy.
"Ồ, đi vệ sinh hả?"
"Không. Tôi chuồn đây."
"Hả!? Đã về rồi á!?"
Ngay lập tức Isobe nhìn tôi với ánh mắt van lơn. Nhưng tôi quyết định mặc kệ, phũ phàng gạt đi. Vì tôi có cảm giác nếu cứ đà này thì mọi chuyện sẽ suôn sẻ thôi.
"Không về nhanh là 'bạn gái' ở nhà mong đấy."
"Cái...!? Quả nhiên là ông có bạn gái còn gì!"
Tôi cố tình không nói gì thêm, chỉ cười cho qua chuyện. Chỉ riêng lúc này thôi, chẳng hiểu sao tôi không muốn phủ nhận điều đó.
"Vậy nhé, không cần trả lại tiền thừa đâu."
Đưa tiền cho Isobe xong, tôi rời khỏi quán nhậu mà không ngoảnh lại. Mới uống có một ly mà sao lồng ngực cứ thấy lâng lâng.
~*~
Ngày hôm sau, tôi nhận được báo cáo đầy ngượng ngùng từ Isobe: "Chúng tôi đã hẹn hò rồi".
Cảm xúc thật lòng của tôi lúc đó là thấy mừng cho cậu ta. Trong trường hợp này, nói gì mới là đáp án chính xác nhỉ.
"Chúc mừng" à?
Hay là "Cố lên nhé"? Không, nghe có vẻ bề trên quá.
Trước giờ chưa từng nhận được báo cáo kiểu này từ người quen thân thiết nào, nên tôi nhất thời không thốt nên lời. Tạm thời thay cho lời chúc phúc, tôi vỗ bồm bộp vào lưng Isobe.
"Này, vỗ mạnh quá đấy!? Đau!"
Chắc do dồn nhiều tình cảm quá hay sao mà tôi bị mắng luôn.
0 Bình luận