Tập 03 Mùa hạ bắt đầu. Hai người họ chắc sẽ trưởng thành hơn một chút.
Chương 9 Một ngày bình thường và Nữ sinh cao trung
0 Bình luận - Độ dài: 2,319 từ - Cập nhật:
Vào buổi sáng thứ Bảy, cả ba chúng tôi đồng loạt bắt tay vào tổng vệ sinh nhà cửa.
Kanon phụ trách dọn dẹp sau bữa sáng, còn tôi và Himari lo lau chùi phòng ốc. Himari đã giặt giũ xong từ sớm nên hiện giờ em ấy đang dùng máy hút bụi. Để tránh bị hàng xóm phát hiện ra sự hiện diện của Himari, chúng tôi vẫn tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc "chỉ được dùng máy hút bụi vào thứ Bảy và Chủ Nhật".
Tôi thì đang cọ rửa khu vực bồn rửa mặt.
Trong lúc tôi tận dụng mấy chiếc bàn chải đánh răng cũ để cọ cho sạch mấy ngóc ngách, Himari bất chợt bắt chuyện với tôi qua tấm gương.
"Komamura-san, cái này vứt đi được không ạ?"
Himari chìa ra trước mặt tôi một miếng nam châm dẻo, loại hay được tặng kèm theo chai nước giải khát.
Đó là món đồ khuyến mãi tôi nhận được khi mua cơm trưa ở cửa hàng tiện lợi, hình như tôi cứ vứt lăn lóc trong phòng khách suốt bấy lâu nay.
"À... chắc là không cần nữa đâu."
"Em hiểu rồi ạ. Vậy em xử lý nó nhé."
Mấy món đồ tặng kèm kiểu này tôi cứ hay tiện tay giữ lại, nhưng rốt cuộc trong cuộc sống thường nhật lại chẳng mấy khi dùng đến. Trong nhà này, chỗ duy nhất dùng được nam châm là cái tủ lạnh, nhưng cũng chẳng có giấy tờ gì quan trọng để dán lên đó cả.
Vốn dĩ, tôi cũng không khoái cái kiểu dán chi chít giấy nhớ hay mấy thứ linh tinh lên cửa tủ lạnh. Nhìn nó cứ lộn xộn, chẳng thẩm mỹ chút nào.
Hồi trước, khi nghe tôi nói vậy, Kanon đã phán ngay một câu: "Mấy cái nết này đúng là rặt một khuôn Kazu-nii luôn".
Lúc đó tôi chỉ cười xòa cho qua chuyện, nhưng giờ nghĩ lại thì vẫn không hiểu lắm. Rốt cuộc là giống tôi ở điểm nào nhỉ?
Vừa suy nghĩ vẩn vơ, tôi vừa dùng khăn ướt lau gương, sau đó lau lại một lượt bằng khăn khô. Nhìn chiếc gương sáng bóng loáng phản chiếu lại hình ảnh của mình, quả nhiên tâm trạng cũng tốt lên hẳn. Dọn dẹp tuy phiền phức thật, nhưng cái khoảnh khắc nhìn mọi thứ sạch bong kin kít lại mang đến cảm giác thành tựu khó tả.
Dù sao thì, vệ sinh khu bồn rửa mặt thế này là ổn rồi.
Từ khi bắt đầu sống một mình, tôi mới thực sự thấm thía một điều: bất cứ chỗ nào trong nhà cũng đều rất nhanh bẩn. Ngay cả cái bồn rửa mặt vừa mới dọn xong này cũng là ví dụ điển hình. Tôi không ngờ nó lại dễ bị bám bụi và cặn nước nhanh đến thế.
Lúc còn ở nhà bố mẹ, tôi chưa từng bận tâm đến chuyện này, hóa ra là do mẹ luôn giữ cho mọi thứ sạch sẽ...
Vừa thầm biết ơn mẹ trong lòng, tôi quay lại phòng khách thì thấy Kanon và Himari cũng đã hoàn thành phần việc của mình và đang ngồi nghỉ trên ghế sofa.
"Haa... chán quá đi mất. Giờ biết làm gì đây..."
Kanon duỗi dài chân, ngả người dựa hẳn vào ghế sofa mà than thở. Himari ngồi cạnh cũng đang duỗi chân y hệt Kanon.
Nhìn ở góc độ này mới thấy, quả nhiên chân của Himari dài thật.
"Không có bài tập về nhà à?"
"Cũng không có gì đặc biệt ạ."
"Vậy có muốn đi đâu chơi không?"
"Ưm... Hôm nay thôi đi anh. Trời nóng lắm..."
Nói đoạn, Kanon liếc mắt nhìn sang Himari.
Tôi từng kể cho Kanon nghe chuyện người nhà Himari đang lùng sục em ấy, nên có lẽ con bé đang cân nhắc đến điều đó. Chúng tôi cũng không còn có thể vô tư ra ngoài chơi như trước được nữa.
"Được rồi. Vậy để anh chạy đi mua kem về cho nhé."
"Hả, kem á!?"
Kanon bật dậy như lò xo. Đúng là cái rada bắt sóng đồ ăn của con bé nhạy bén đến mức bất thường.
"Ừ. Có muốn mua gì khác nữa không?"
"Để xem nào, nếu là bánh kẹo thì gì cũng được ạ. Em muốn mua thật nhiều."
"...Dẹp đi."
"Hảaa~"
Kanon bĩu môi dài thượt tỏ vẻ bất mãn, nhưng đời nào tôi lại nghe theo. Nếu mà đáp ứng cái tiêu chuẩn "thật nhiều" của con bé thì cái ví của tôi chỉ có nước bốc hơi.
"Còn Himari?"
"Em thì... nếu là bánh kẹo phiên bản giới hạn thì loại nào cũng được ạ."
"Ra là thế... Nếu thấy thì anh sẽ mua. Kanon thì cái gì cũng được đúng không?"
"Gì cũng được hếttt."
Kanon vừa ngoảnh mặt đi chỗ khác vừa nói với giọng dỗi hờn.
Thôi thì, để lấy lòng cô nàng, tôi sẽ thử chọn mấy món mà Kanon có vẻ thích vậy.
"Vậy anh đi một lát rồi về ngay đây."
Vừa xỏ giày ở cửa ra vào, tôi nhận ra lọ sáp thơm đã sắp cạn. Đã vơi đến mức này rồi sao. Nhắc mới nhớ, kể từ ngày đầu tiên bị Kanon chê là "cửa nhà có mùi", con bé không còn phàn nàn gì thêm nữa. Xem ra là cũng có hiệu quả đấy chứ.
~*~
Tôi đội nắng đi bộ ra cửa hàng tiện lợi rồi quay về, coi như cũng hoàn thành mục tiêu. Sợ đi lề mề kem sẽ tan mất nên tôi rảo bước về nhà nhanh nhất có thể. Kết quả là người cũng toát hết cả mồ hôi.
Thế nhưng vừa mở cửa bước vào nhà, tôi đã nhận ra có gì đó khác thường.
Không thấy bóng dáng Kanon và Himari đâu cả. Thay vào đó, tiếng nước chảy vọng ra từ khu vực phòng tắm.
Giờ này mà hai đứa nó lại đi tắm sao? Nhưng cửa phòng thay đồ vẫn đang mở toang thế kia mà.
Tôi nhanh tay cất kem vào ngăn đá tủ lạnh, rồi rón rén tiến lại gần khu vực phòng tắm. Và rồi, tôi cất tiếng gọi mà không dám nhìn vào bên trong.
"Anh mua về rồi đây."
"A, Kazu-nii, mừng anh về."
Giọng của Kanon vang lên rõ mồn một, không hề bị vọng lại.
Thế này thì không cần đoán cũng biết, chắc chắn là cửa phòng tắm cũng đang mở...
Như để chứng minh cho suy nghĩ của tôi, tiếng vòi hoa sen càng lúc càng nghe rõ hơn.
"Mừng anh về ạ. Em đang nghịch nước cho mát với Kanon-chan đấy ạ."
"Nghịch nước..."
Bộ là chim chóc ngoài thiên nhiên hay gì mà nghịch nước... Nhưng thú thật, tôi cũng thoáng nghĩ là làm thế chắc sẽ mát mẻ dễ chịu lắm.
"Kazu-nii có muốn làm cùng không?"
"Không, cái đó thì xin kiếu..."
"Ahaha, không sao đâu mà. Tụi em vẫn mặc nguyên quần áo đấy chứ."
"Hảaa...!?"
Vì quá sốc, tôi vô thức ló đầu vào xem thử.
Đúng như lời Kanon nói, hai cô gái vẫn mặc nguyên quần áo đứng trong phòng tắm. Lúc này, Kanon đang cầm vòi hoa sen xối nước vào lưng Himari.
"Komamura-san cũng vào đi ạ? Mát lắm đó nha."
"K-Không. Anh xin phép đứng ngoài thôi."
Tôi hoảng hốt rút lui ngay lập tức.
Nói đúng hơn, điều đáng sợ là cả hai đứa đều mải mê nghịch nước mà không hề nhận ra tình trạng của mình. Chiếc áo phông ướt sũng dính chặt vào da thịt, và những thứ bên dưới lớp vải mỏng manh đó thì lộ ra rõ mồn một...
Để xóa tan những hình ảnh còn lưu lại trong não, tôi vặn nắp chai nước thể thao vừa mua. Cơn khát khô cổ họng cộng với sự dao động trong lòng khiến tôi tu một hơi hết hơn nửa chai.
Mấy kiểu đánh úp bất ngờ thế này hại tim lắm, làm ơn tha cho tôi đi...
~*~
Sau khi nghịch nước thỏa thích, hai cô nàng thay quần áo, ăn kem tôi mua về rồi lăn ra ngủ trưa.
Trong lúc đó, tôi cũng tranh thủ tắm qua loa để gột rửa mồ hôi. Việc tắm bằng nước ấm ở mức thấp nhất vào buổi trưa quả thực sảng khoái vô cùng.
Có lẽ do thân nhiệt đã hạ xuống mức dễ chịu, tôi cũng bắt đầu thấy buồn ngủ.
"Ngủ trưa chút vậy..."
Lách người qua hai cô nàng đang ngủ say sưa, tôi cũng ngả lưng xuống giường của mình.
~*~
Tôi mở mắt.
Tại sao mình lại đang ở trên giường nhỉ? Trong một khoảnh khắc tôi bối rối không hiểu chuyện gì, nhưng rồi sực nhớ ra là mình đã ngủ trưa.
Hửm, cảm giác như độ sáng trong phòng đã giảm đi thì phải... Khoan đã nào, bây giờ là mấy giờ rồi?
Tôi bật dậy, nhìn ngay vào đồng hồ.
"16 giờ 20 phút... Đùa nhau à?"
Hình như tôi đã ngủ say hơn tưởng tượng. Cái cảm giác "mọi sự đã rồi" khi tỉnh giấc sau giờ ngủ trưa mà thấy đã hơn 4 giờ chiều... rốt cuộc là cái quái gì không biết.
Rõ ràng một ngày vẫn chưa kết thúc, thế mà cứ như thể mình đã lãng phí trọn vẹn một ngày vậy...
Nhắc mới nhớ, Kanon và Himari đâu? Chẳng lẽ hai đứa ý tứ nên không đánh thức tôi sao.
Vừa nghĩ vậy vừa bước ra phòng khách, tôi thấy hai cô nàng vẫn đang nằm ngủ ngon lành trên nệm. Tôi buột miệng cười khan. Cả ba người đều ngủ li bì mà bỏ qua cả bữa trưa.
"Này, hai đứa dậy đi."
Tôi lay nhẹ vai, hai cô nàng vừa dụi mắt vừa chậm chạp ngồi dậy.
"Oáp... Ngủ đã quá."
"Không, ngủ nhiều quá rồi đấy. Nhìn đồng hồ xem."
"Ơ, đã giờ này rồi ạ!?"
Himari nhìn đồng hồ với vẻ kinh ngạc, còn Kanon thì thốt lên một tiếng "Hảaa..." đầy chán chường.
"Giờ này mà ăn trưa thì cũng lỡ cỡ quá."
"A, vậy thì ăn vặt đi, ăn vặt. Kazu-nii mua gì về thế?"
"Khoai tây chiên vị chanh muối, snack khoai tây vị mơ, và khoai tây chiên cọng vị bơ bắp."
"Toàn là khoai không thế này."
"...Em nói anh mới để ý đấy."
Do quá tập trung vào yêu cầu "phiên bản giới hạn" của Himari nên tôi hoàn toàn không nhận ra...
"Nhưng mà, cái nào trông cũng ngon hết ạ. Em xin phép lấy gói vị mơ nhé."
"A, vậy tớ cũng ăn cái đó."
Thế là, chúng tôi bắt đầu giờ ăn vặt hơi muộn màng.
"Nhắc mới nhớ, sắp đến nghỉ hè rồi nhỉ."
Kanon vừa nhai snack rôm rốp vừa nói.
"Nói thật thì, em chẳng biết cách tận hưởng kỳ nghỉ hè sao cho vui vẻ là như thế nào nữa."
"A, em cũng vậy. Tuy em thích vẽ tranh, nhưng đó là chuyện từ khi lên cấp hai. Còn hồi tiểu học thì em toàn tập Kendo suốt nên chưa được đi chơi ở đâu bao giờ cả..."
"Ra là vậy..."
Chưa từng trải qua một kỳ nghỉ hè vui vẻ sao... Nghĩ đến hoàn cảnh của hai đứa, tôi lại thấy chạnh lòng.
"Giả sử nếu được đi đâu đó, thì hai đứa muốn đi đâu?"
"Xem nào. Em muốn đi du lịch Hokkaido khoảng một tuần. Ăn sập các món ngon ở đó!"
"A, em thì thích Okinawa hơn ạ. Lặn biển ngắm san hô trong làn nước trong vắt, sau đó tận hưởng những giây phút tao nhã tại khách sạn ven biển... Em cũng muốn thử món thịt lợn Agu trứ danh nữa..."
"A, công nhận thịt lợn cũng hấp dẫn thật. Ui chao, đau đầu ghê..."
"............"
Tôi đã nghĩ là muốn làm cách nào đó để thực hiện nguyện vọng của hai đứa, nhưng yêu cầu đưa ra đột nhiên lại ở độ khó quá cao.
Cái này thì... chịu rồi.
Nghỉ thì tôi có thể dùng phép năm, nhưng vấn đề chủ yếu nằm ở tài chính. Tiền vé máy bay, tiền trọ, tiền ăn, rồi còn tiền vé vui chơi giải trí nữa... mà lại nhân cho ba người...
Tôi thử tính nhẩm trong đầu, nhưng kết luận đưa ra chỉ có một.
Ừm, quả nhiên là không thể.
Rút tiền từ tài khoản tiết kiệm ra cũng được, nhưng như thế sẽ hụt đi một khoản kha khá. Tôi muốn giữ tài khoản đó cho những trường hợp khẩn cấp nhất có thể. Xin lỗi hai đứa, nhưng dùng tiền một cách hào phóng để đi chơi thì tôi không an tâm chút nào.
"Chính anh là người hỏi, nhưng mà đi Hokkaido hay Okinawa thì hơi quá sức..."
"Ơ, anh tưởng thật đấy à?"
"Đương nhiên em biết là không thể rồi. Nhưng chỉ cần ngồi nghĩ xem mình muốn đi đâu, muốn làm gì như thế này thôi cũng vui rồi, anh nhỉ."
Bị nói như thế, tự dưng tôi lại cảm thấy hơi tẽn tò...
Sau đó, câu chuyện về những ước muốn không bao giờ thành hiện thực của hai cô nàng vẫn không có dấu hiệu dừng lại, cuối cùng còn nhắc đến cả Hawaii hay Guam nữa.
Dọn dẹp, ăn kem, ngủ trưa, rồi tán gẫu...
Một ngày chỉ có bấy nhiêu thôi, nhưng trái tim tôi lại cảm thấy thỏa mãn một cách kỳ lạ, có lẽ là nhờ đã ngủ đẫy giấc.
Thỉnh thoảng có một ngày nghỉ như thế này cũng tốt đấy chứ.
Cơ mà, như một lẽ tất yếu, tối hôm đó tôi trằn trọc mãi mới ngủ được.
0 Bình luận