Tập 26

Chương 646: Bước ra thế giới (1)

Chương 646: Bước ra thế giới (1)

[646] Bước ra thế giới (1)

Vương quốc Jive.

Là một vương quốc thuộc Thất Vương Thành Thánh Chiến [note88287], nơi có sức ảnh hưởng của người dân rất lớn và bầu không khí xã hội tự do, nên đây là quốc gia đặc biệt thu hút nhiều du học sinh tìm đến.

Dahlia Nane cũng là một du học sinh.

Nhập học trường ma pháp từ năm 4 tuổi cho đến khi trở thành Á khoa tốt nghiệp thế giới ở tuổi 17.

Một thành tựu không thể tin nổi đối với thường thức của người bình thường.

Thế nhưng, nếu thực sự nhìn vào cuộc sống thường nhật của Nane, người ta sẽ phải nở nụ cười cay đắng vì một cuộc đời thuận buồm xuôi gió đến mức tẻ nhạt.

“Nane, em đã đưa ra quyết định chưa?”

Hiệu trưởng trường Ma pháp Vương Lập Jive đích thân tìm đến Nane, người đã lập kỷ lục trong lịch sử vương quốc, để hỏi.

“Chưa ạ. Em vẫn chưa quyết định được.”

Trước câu trả lời bất ngờ, đôi mắt hiệu trưởng mở to đầy nghi hoặc.

“Sau khi lễ tốt nghiệp kết thúc hôm nay, 3 giờ nữa danh sách sẽ được công bố tại Cục Quản lý Nhân sự Red Line. Nếu em định tham gia bài kiểm tra của Tháp Ngà, em phải yêu cầu từ chối công bố.”

“Vậy thì em sẽ suy nghĩ cho đến lúc đó.”

Ông hiệu trưởng nở một nụ cười nhân ái.

‘Quả nhiên là đứa trẻ có tâm tính lương thiện. Dù không nói ra, nhưng hẳn là muốn giúp ích cho Vương quốc Jive đã nuôi dưỡng mình.’

Một học sinh luôn lễ phép và đạo đức.

Thậm chí, ông chưa từng nghe thấy tin đồn nào về việc em ấy tranh cãi với ai hay nhăn mặt khó chịu.

‘Chỉ thiên tài mới có thể như vậy.’

Việc sống mà không gặp bất kỳ sóng gió nào, có nghĩa là tài năng của Nane đã vượt xa những sóng gió đó.

Dù chiếm vị trí Thủ Khoa trong thời gian ngắn nhất lịch sử Jive, nhưng thành thực mà nói, ông nghi ngờ không biết cậu đã dùng đến 1% tài năng của mình hay chưa.

“Em chỉ cần đưa ra lựa chọn đúng đắn cho bản thân là được. Việc vào Tháp Ngà và làm rạng danh tên tuổi cũng là vinh dự của Vương quốc Jive.”

Khi những lời tương tự lặp lại, Nane nói ngắn gọn.

“Vì suy nghĩ phiền phức lắm ạ.”

Trước cách nói chuyện cộc lốc lần đầu nghe thấy, ông hiệu trưởng khẽ giật mình, nhưng chỉ bấy nhiêu đó không đủ để làm giảm sút uy tín của em ấy.

‘Cũng đúng, dù sao cũng là Tháp Ngà mà.’

Dù là thiên tài thì thần kinh cũng không tránh khỏi trở nên nhạy cảm.

Thế nhưng, trái với suy nghĩ của hiệu trưởng, thực tế Nane thấy việc tương lai thế nào cũng chẳng sao cả.

Việc vào Hiệp hội Ma pháp Jive, việc tham gia bài kiểm tra Tháp Ngà, hay việc chết ngay tại chỗ này cũng vậy.

‘Phải rồi, giờ mình sẽ…….’

Khi Nane bước đi và chìm vào suy nghĩ, mí mắt đang nhắm hờ của ông hiệu trưởng đột ngột dừng lại như thể bị đóng băng.

Lũ chim trên bầu trời bị hóa thạch, hành tinh ngừng tự quay, và những ngôi sao quay quanh mặt trời cũng dừng vận hành.

Toàn bộ vũ trụ đã bị nhấn phanh.

‘Phải làm gì đây?’

Nếu hiện tượng không có giới hạn, thì việc triển khai tư duy vượt qua cả thời gian bằng sự tập trung của Nane cũng không phải là tội lỗi.

Trong sự đắm chìm quy mô vũ trụ đó, Nane đã tung con xúc xắc đa diện vô hạn về phía tận cùng của tư duy.

Vì đã am tường mọi Chính Đạo [note88286], nên không còn bất kỳ tiêu chuẩn nào về sự yêu ghét.

Và cuối cùng khi con xúc xắc ngừng quay, cậu đã nhận ra một điều duy nhất còn sót lại trong mình.

‘Quyết định rồi.’

Khi Nane đi xa dần dọc theo hành lang, ông hiệu trưởng nhìn theo bóng lưng với ánh mắt trìu mến và thầm chúc may mắn.

‘Mong em có một lựa chọn hạnh phúc.’

Theo quy định của Red Line, Trường Ma pháp Vương Lập Jive cũng có 20 học sinh tốt nghiệp, và khi đến lượt hợp xướng ca khúc trường, họ bắt đầu hát theo hàng lối chuẩn xác.

“Chúng ta hợp làm một, trở thành ánh sáng của thế gian.”

Ở cao trào của sự cảm động khiến người ta không tự chủ được mà rơi lệ, Nane chậm rãi bước ra phía trước rồi cởi bỏ bộ lễ phục.

‘Sao vậy nhỉ? Có sự kiện gì mà chúng ta không biết sao?’

Các học sinh tốt nghiệp nhìn đầy nghi hoặc, nhưng dẫu sao Nane cũng là nhân vật chính nên trước mắt họ vẫn tiếp tục hát, nhưng rồi…….

“Nane! Em đang làm cái gì thế hả!”

Một sự kiện chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Vương quốc Jive đã xảy ra.

Nane, người đã cởi bỏ lễ phục, tiếp tục cởi cả áo, quần, và thậm chí là đồ lót, rồi nhảy lên khán đài cười sảng khoái.

“Khà khà khà khà!”

“Á á á á!”

Các nữ sinh lấy tay che mặt, nhưng vì đó là Nane mà họ hằng ngưỡng mộ, nên không thể ngăn bản thân nhìn trộm qua kẽ tay.

‘Nào, giờ chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?’

Thứ Nane muốn biết chỉ có một.

Sự nghi vấn về ‘chỉ là sự khác biệt’ thuộc lĩnh vực Ngoại Đạo [note88285] mà cậu đã đạt tới sau khi am tường mọi Chính đạo.

Lĩnh vực ngoại đạo mà cậu đạt tới sau khi đi hết mọi con đường Chính Đạo chính là câu hỏi về “chỉ là sự khác biệt”.

Một hành trình lặp lại sự khác biệt vô tận để định nghĩa sự tồn tại mang tên Nane là một thứ gì đó duy nhất trong vũ trụ.

“Ăn cái này đi!”

Theo tiếng nhạc hỗn loạn của các nhạc công, Nane xoay hông vòng quanh, khiến dòng nước tiểu bắn ra thành một vòng tròn.

“Á á! Điên mất rồi!”

Vừa vội vàng rời khỏi chỗ ngồi, mọi người vừa cảm thấy một sự rùng mình kỳ lạ khi nhìn thấy thứ đang xoay tròn ở trung tâm của Nane.

‘Sao có thể như thế được?’

Trạng thái tự nhiên hoàn toàn đó có nghĩa là một sự bình tĩnh tuyệt đối, không có một chút căng thẳng hay hưng phấn nào.

“Nane! Dừng lại đi! Đột nhiên em làm cái trò gì thế này!”

‘Nếu không dừng lại thì sẽ thế nào? Chuyện gì sẽ xảy ra?’

Khi cậu phun ra dòng nước mạnh mẽ, các giáo viên vội vàng che mặt, còn các học sinh lớp dưới thì bật khóc nức nở.

Để thoát khỏi phạm vi của các khái niệm một cách hoàn hảo, có lẽ cần nhiều sự suy xét về sự khác biệt hơn lúc này.

Có lẽ là nhiều đến mức vô hạn.

Nane thi triển ma pháp Bay, nhìn xuống đám người rồi bay đi về phía chân trời.

“Phải làm sao đây, thưa thầy hiệu trưởng? Cậu ta đang hướng về phía thành phố!”

Có nên báo cáo không?

Việc phải đắn đo ngay cả khi gây ra sự cố này là vì Nane là học sinh xuất sắc nhất trong lịch sử Vương quốc Jive.

“Liên lạc với đội cảnh vệ đi! Với trạng thái tinh thần đó, không biết nó sẽ làm gì trong thành phố đâu!”

“Rõ ạ!”

Mặt khác, khi đến thành phố, Nane hạ cánh nhẹ nhàng giữa trung tâm khu chợ nơi đông người nhất.

“Á á á á!”

Sự hoảng loạn là trình tự đương nhiên, và những thương nhân nghĩ đó là kẻ biến thái đã cầm gậy tiến lại gần.

“Mày là ai Định phá chuyện làm ăn của tao đấy à?”

Vì không còn hứng thú với những việc đã trải nghiệm, cậu không thực hiện hành vi phóng uế nữa, nhưng các thương nhân lại cảm thấy tim mình thắt lại.

Ánh mắt đó không phải của người bình thường.

‘Thằng nhóc đó không phải biến thái.’

Nane thuộc diện thấp bé nhưng sự điên loạn thuần tuý, sự bất định tuyệt đối về tương lai đã khơi dậy nỗi sợ hãi.

‘Nền tảng của sự khác biệt là gì…….’

Hành động của Nane không có lý do.

Đó chính là Ngoại đạo phân biệt rõ ràng với con người của Chính đạo, và Nane bắt đầu am tường từ sự khác biệt ở tầng thấp nhất.

‘Trước tiên là hình thái.’

Sau khi quyết định như vậy, nơi Nane hướng tới là một cửa hiệu xăm mình, đặc sản của Vương quốc Jive tiến bộ.

“Chào mừng quý kh…… Á á á!”

Mặc kệ các nữ nhân viên hét lên khi phát hiện một gã đàn ông khỏa thân, Nane đứng trước chiếc gương toàn thân.

“Hãy khắc những hình vẽ bậy lên cơ thể ta.”

Một giờ sau đó.

Trong khi 60 binh lực của đội trị an đang bao vây trước cửa hiệu để đối phó, đội trưởng đội trị an lớn tiếng.

“Hãy thả con tin ra! Càng kéo dài thời gian chỉ càng bất lợi cho ngươi thôi!”

Dù nghe thấy tiếng động đó, các nhân viên trong tiệm cũng không thể ngừng việc vẽ bậy lên người Nane.

Theo chỉ thị khắc tất cả những gì có trong danh mục, ngay cả những lời chửi bới thậm tệ cũng được khắc dọc theo sống lưng.

‘Ưư, chắc là đau lắm.’

Nhờ thiết bị ma pháp phát triển nên thời gian được tiết kiệm, nhưng máu tươi chảy ròng ròng khắp cơ thể.

Nane chỉ thản nhiên nhìn hình dáng mình phản chiếu trong gương.

‘Giờ đây hình thái của mình đã là duy nhất chưa?’

Hay vẫn còn hội tụ về một khái niệm nào đó!

‘Thử thêm chút nữa xem sao.’

Nane vơ lấy nắm khuyên tai trong hộp, sau đó cầm từng chiếc lên và xỏ qua tai.

Rắc. Rắc.

Chứng kiến cảnh cậu đâm thẳng vào da thịt sống để đeo 13 chiếc khuyên, các nhân viên không kìm được mà bật khóc.

‘Một trạng thái nào đó mà chỉ có thể gọi là Nane.’

“Hớ!”

Vì bất ngờ xoay người nên hình xăm bị chệch đi, nhưng Nane chẳng mảy may quan tâm, cậu mở toang tất cả các nắp lọ thuốc nhuộm trên bàn trang điểm rồi đổ ào ào lên đầu.

“A, không được đâu! Thuốc nhuộm rất độc nên……!”

Trong tình trạng toàn thân đầy vết thương mà lại tắm bằng các loại hóa chất đủ màu sắc, da thịt cậu nóng lên như bị thiêu đốt.

“Khà khà khà khà! Hi hi hi hi!”

Cậu cười một cách cường điệu rồi lại nghiêng đầu như không hài lòng, sau đó hắng giọng và cười sảng khoái lần nữa.

“Khà khà khà khà! Khà khà khà khà!”

Khi công việc cuối cùng cũng kết thúc trong trạng thái sắp phát điên đến nơi, các nhân viên quỳ xuống cầu xin.

“Xong hết rồi. Xin hãy ra ngoài đi ạ.”

“Không, vẫn còn một thứ nữa.”

Khi Nane thè lưỡi ra chỉ, 2 trong số 5 nhân viên trợn mắt rồi ngất xỉu.

“Hi ê ê ê ê ê! Hi ê ê ê ê ê!”

Trước âm thanh kinh khủng phát ra từ bên trong cửa hiệu, đội trị an đang đối đầu nghiến răng.

“Rốt cuộc cậu ta đang làm gì trong đó vậy? Đội trưởng, chúng ta cứ xông vào không được sao ạ?”

“Đó là học sinh tốt nghiệp trường ma pháp. Nếu vội vàng định khống chế, các con tin sẽ không được an toàn đâu.”

Nếu có người tử vong, Hội đồng công dân sẽ mở cuộc điều trần.

“Híiiiii! Híe! Híe!”

Khuôn mặt của nữ nhân viên đang xăm hình một thanh trường kiếm lên lưỡi của Nane trắng bệch, đôi mắt sưng húp vì không biết đã khóc bao nhiêu.

‘Đây là địa ngục.’

Có lẽ cô ấy sẽ giải nghệ thợ xăm, nhưng cô sẽ mãi được nhớ đến như người đã tạo ra điểm kỳ dị trong ma pháp của Nane.

“Kiếm sao.”

Nane ghi nhớ kỹ hình dạng thanh trường kiếm đã xăm trên lưỡi, sau đó quay người rời khỏi tiệm.

“Bắt lấy! Ngay lập tức!”

Đội trị an số 1, những bậc thầy về Lược Đồ, đạp đất bay tới vung thương.

‘Chiến đấu.’

Nane suy nghĩ.

Ngay lập tức, những binh lính đang bay ở các độ cao khác nhau bị hóa thạch trong không gian như thể thời gian đã ngừng trôi.

Một sự tập trung vượt xa phạm vi của con người.

‘Phong Kiếm.’

Hiệu suất ma lực xuất chúng đến mức từ chối mọi sự so sánh lại một lần nữa tăng vọt một cách cực đoan thông qua sự cưỡng chế của thanh kiếm.

Thanh kiếm bạch quang sinh ra trên lòng bàn tay mờ đi rồi cào xé xung quanh trong nháy mắt.

“Ư ư ức!”

Khi hàng chục vết trầy xước xuất hiện trên bộ giáp thép của Đội trị an số 1, Đội 2 và Đội 3 cũng lao vào.

“Bắt lấy! Đừng để nó chạy thoát!”

Tận 60 người đã chặn đường rút lui, nhưng đây là một sai lầm bắt nguồn từ việc không nắm bắt đúng nhân vật mang tên Nane.

Thứ thực sự cần phải ngăn chặn không phải là thân thể mà là tư duy của cậu ta.

‘A, hóa ra là vậy.’

Vũ trụ lại dừng lại, Nane giải mã vô số khái niệm trong lĩnh vực của sự khác biệt.

‘Hỏa Kiếm. Băng Kiếm. Điện Kiếm. Đại Địa Kiếm.’

Mỗi thuộc tính đều khác nhau.

‘Thanh kiếm hung bạo. Thanh kiếm mềm mại. Thanh kiếm xấu xí. Thanh kiếm tàn độc.’

Dù thuộc tính giống nhau nhưng cảm giác lại khác nhau.

‘Thanh kiếm không thể dự đoán. Thanh kiếm dự đoán điều đó. Thanh kiếm phá vỡ sự dự đoán đó. Thanh kiếm dự đoán lại điều đó.’

Dù cảm giác giống nhau nhưng khí chất lại khác nhau.

‘Giải mã mọi thứ trong mỗi khoảnh khắc.’

Phổ kiếm [note88284] phát ra từ các khái niệm được giải mã thành hơn 1.000 cái trong nháy mắt không có cái nào bị trùng lặp.

“Cái thằng điên này……!”

Trước khi đội trưởng đội trị an kịp thốt ra lời yêu cầu rút lui, vô số thanh kiếm đã lan tỏa khắp bốn phương.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Cảm giác như mọi thứ nổ tung trong vũ trụ sơ khai.

3 phút sau khi các giáo viên trường Ma pháp Vương Lập tới nơi, khu vực xung quanh đã bị san phẳng với tâm điểm là Nane.

“Cuối cùng thì cũng gây chuyện rồi.”

Việc nhận ra rằng không có một người dân nào thiệt mạng chỉ vì lý do muốn có một cuộc chiến ‘khác biệt’ là chuyện của 2 tiếng sau khi Nane biến mất.

Nane cướp quần áo của một người dân rồi mặc vào.

Chẳng có lý do gì cả.

Nếu khái niệm mặc đồ lại trói buộc Nane vào một phạm vi nào đó, cậu sẵn sàng cởi bỏ nó ngay lập tức.

Trước cảnh tượng thản nhiên đi ăn cướp, hiệu trưởng phẫn nộ run rẩy hai nắm đấm hét lớn.

“Nane! Rốt cuộc em đang làm cái trò gì thế này! Em vốn đã được đảm bảo một tương lai tươi sáng kia mà! Em định bôi tro trát trấu vào danh dự gia tộc sao?”

‘Danh dự gia tộc sao…….’

Ta là một khái niệm bị ràng buộc bởi huyết thống sao?

‘Không, không phải vậy.’

Nane giải mã họ Dahlia.

Rồi cậu đưa ngón trỏ lên che một bên mắt, thè chiếc lưỡi có xăm hình thanh kiếm dài ra phía ông hiệu trưởng.

“Hiéééé.”

Kẻ giải mã mọi chân lý trên thế gian này.

Nane Thức Thần [note88283].

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Psychedelic Nane: Psychedelic là thuật ngữ mô tả các trải nghiệm tâm lý, nghệ thuật hoặc âm nhạc bị ảnh hưởng bởi thuốc gây ảo giác (như LSD, nấm psilocybin), nhằm tạo ra trạng thái ý thức thay đổi, nhận thức cảm giác đặc biệt, hoặc ảo giác thị giác. Psychedelic thường gắn liền với việc mở khóa những tầng nhận thức mới của não bộ mà người thường không chạm tới được. Psychedelic Nane là trí tuệ của cậu quá cao đến mức nhìn thấu và băm nát thực tại
Psychedelic Nane: Psychedelic là thuật ngữ mô tả các trải nghiệm tâm lý, nghệ thuật hoặc âm nhạc bị ảnh hưởng bởi thuốc gây ảo giác (như LSD, nấm psilocybin), nhằm tạo ra trạng thái ý thức thay đổi, nhận thức cảm giác đặc biệt, hoặc ảo giác thị giác. Psychedelic thường gắn liền với việc mở khóa những tầng nhận thức mới của não bộ mà người thường không chạm tới được. Psychedelic Nane là trí tuệ của cậu quá cao đến mức nhìn thấu và băm nát thực tại
[Lên trên]
Trong vật lý, Phổ (trong quang phổ) là một dải màu liên tục đi từ đỏ đến tím. Phổ Kiếm ám chỉ một "dải" vô tận các loại kiếm chiêu
Trong vật lý, Phổ (trong quang phổ) là một dải màu liên tục đi từ đỏ đến tím. Phổ Kiếm ám chỉ một "dải" vô tận các loại kiếm chiêu
[Lên trên]
Con đường lệch lạc
Con đường lệch lạc
[Lên trên]
Con đường đúng đắn
Con đường đúng đắn
[Lên trên]
7 Thành của các Vị Vua trong Thánh Chiến
7 Thành của các Vị Vua trong Thánh Chiến