Tập 26

Chương 640: Những người rời đi (3)

Chương 640: Những người rời đi (3)

[640] Những người rời đi (3)

Neid không tin vào mắt mình.

Dù có suy nghĩ thế nào đi nữa, cũng không có lý do gì để Liz - người đáng lẽ phải ở kho vũ khí thủ đô - lại xuất hiện ở đây.

Tất nhiên đó chỉ là suy nghĩ của một Neid đang bùng nổ cảm xúc, còn Shirone thì bình tĩnh nắm bắt tình hình.

“Ơ, vậy hay là chúng ta đi uống thêm ly nữa nhé?”

“Chờ chút đã. Có chuyện phải nói cho rõ. Hồi đó bọn mình đã vất vả đến mức nào……!”

Khi Iruki với đôi mắt lờ đờ định giơ tay chỉ trỏ, Shirone liền đẩy cậu vào trong như thể đang xoạc bóng rồi hét lên.

“Vậy thì nói chuyện xong rồi hãy về!”

Rầm! Sau khi cánh cửa đóng lại, Neid mới thực sự chấp nhận được hiện thực.

“Tiền bối Liz, sao chị lại ở đây?”

Lý do đến đây chỉ có một, nhưng cô lại chẳng thể thốt ra thành lời nếu bị hỏi tại sao.

“Chuyện đó…… là vì.”

Quả nhiên tình huống Neid dang rộng hai tay chào đón đã không xảy ra, và cô - người đang có suy nghĩ rối bời - chỉ biết thốt ra đại một câu gì đó.

“Vì lúc đó đã bỏ đi như vậy. Nên chị đến để gửi lời chúc mừng. Chúc mừng em đã đỗ kỳ thi tốt nghiệp.”

Cô cố nở nụ cười khi nói, nhưng biểu cảm và cử chỉ thì gượng gạo hết mức.

“Cảm ơn chị.”

Dù nảy ra ý nghĩ rằng một tương lai mới có thể sẽ mở ra, nhưng trái tim đã chịu tổn thương không dễ dàng mở lòng.

Đứng trước cánh cửa đóng kín của Neid, Liz nhận ra mình không thể làm gì thêm được nữa.

Chia tay Oscar chưa được bao lâu, cô lấy tư cách gì mà gõ cửa cuộc đời của Neid?

“Vậy thì…… em cứ chơi vui vẻ nhé.”

Neid nắm lấy cổ tay Liz khi cô đang bước lên cầu thang.

“Sao chị lại định bỏ đi như vậy chứ?”

Cảm giác như sắp bật khóc, Liz lắc mạnh cổ tay.

“Chị xin lỗi. Đáng lẽ chị không nên đến. Chị đi đây.”

“A, thật là!”

Vì Neid nhất quyết không buông tay, gót giày cao gót của Liz bị vấp vào cầu thang khiến cơ thể cô ngã nhào ra sau.

“Ự hự!”

Đồng thời, Neid bị đẩy lùi và va lưng vào bức tường dưới hầm, Liz vội vàng xoay người kiểm tra cơ thể cậu.

“Em có sao không? Có bị thương ở đâu không?”

Neid không trả lời, cậu nhìn đăm đăm vào đôi mắt đang ngấn lệ của Liz hồi lâu.

“Chị không đi có được không?”

Liz hất mặt lên, cuối cùng không kìm được nước mắt mà vùi mặt vào lồng ngực Neid.

“Chị đúng là một người tồi tệ nhỉ?”

“Không phải vậy đâu. Người phản bội trước là anh Oscar mà.”

“Nhưng…… dù có thế nào đi nữa thì chuyện này cũng thật kỳ quặc.”

“Đúng là vậy thật.”

Neid nắm lấy vai Liz và từ từ đẩy cô ra.

“Nên lần này thôi, hãy cứ trở nên kỳ quặc đi. Em sẽ không bao giờ để chị trở thành một người phụ nữ kỳ quặc thêm lần nào nữa đâu.”

Một sự nhẹ nhõm khổng lồ ập đến như thể chiến tranh vừa kết thúc, Liz òa khóc nức nở.

“Chị xin lỗi! Chị xin lỗi, Neid.”

Nhìn cảnh Neid đang vỗ về lưng Liz từ trên tầng 1, Sabina quay người đi với vẻ mặt buồn bã.

“Đi thôi. Từ mai phải bắt đầu huấn luyện lại rồi.”

“Ừ. Hãy chiến đấu thật điên cuồng nào.”

Đi theo sau Sabina, Closer đặt bàn tay rắn chắc lên vai cô.

Bữa tiệc tốt nghiệp kéo dài quá nửa đêm, và phải đến tận 4 giờ sáng mới kết thúc.

Trong khi hầu hết mọi người đều gục xuống bàn ngủ say như chết, nhóm Shirone rời khỏi phòng tiệc trong trạng thái say lướt khướt.

Neid nắm tay Liz tách khỏi đám đông, quay lại nói với bạn bè.

“Tôi đưa tiền bối Liz về đây. Các cậu về trước đi.”

Ai cũng biết hôm nay cậu sẽ không quay về, nhưng không ai nói ra lời.

Dù sao kỳ thi tốt nghiệp cũng đã xong, giờ làm gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

“Ừ. Mai gặp nhé.”

Khi Neid đưa Liz rời đi, Seriel như chợt nhận ra điều gì đó, cô vỗ vào lưng Amy và nói.

“Vậy mình cũng về nhà trọ đây.”

Seriel đã đặt sẵn một phòng trọ ở phía thành phố.

“Giờ này á? Đừng làm thế, qua phòng mình mà ngủ.”

‘Đúng là cái đồ trọng nghĩa khí mà…….’

Dáng vẻ đó tuy rất đáng yêu, nhưng ít nhất trong ngày hôm nay, với tư cách là bạn bè thì nên tránh mặt đi là đúng đạo lý.

“Thôi được rồi. Mai mình phải lên thủ đô sớm. Dù sao lễ tốt nghiệp cũng gặp nhau mà.”

“Nhưng đi một mình thì nguy hiểm lắm……”

Với một ma pháp sư công nhận, nói rằng đi đường đêm nguy hiểm thì thật không hợp, nhưng về mặt cảm xúc thì lại là chuyện khác.

“Để tôi đưa chị về.”

Khi Iruki - người đã tỉnh rượu - lên tiếng, Seriel liền phụ họa theo.

“Vậy thì tốt quá. Nếu là Iruki thì chị cũng có thể yên tâm rồi.”

“……Có ý gì đây?”

“Nào, nào, được rồi! Muộn rồi, đi nhanh thôi.”

Vừa đẩy lưng Iruki đi xa, Seriel vừa bất ngờ quay lại nháy mắt.

“Amy, chúc mừng cậu thật nhiều nhé.”

Amy biết ý nghĩa của cái nháy mắt đó nên mặt đỏ bừng, nhưng lúc này đã quá muộn để bắt bẻ.

Khác với thường ngày, khi bạn bè đã đi hết và chỉ còn lại hai người, bầu không khí bỗng trở nên gượng gạo một cách chóng mặt.

“Đi dạo một chút nhé? Cho tỉnh rượu.”

Đúng như dự đoán, Shirone không bảo về ngay, và Amy gật đầu với cái cổ đang căng cứng vì căng thẳng.

“Đi nhé?”

Hai người dạo bước trong vườn với những suy nghĩ riêng, rồi cùng ngồi xuống chiếc ghế băng có thắp đèn pha lê.

“Hà, đi bộ ở đây cũng là lần cuối cùng rồi nhỉ.”

“Đúng vậy. Dù đã chạy hết tốc lực vì ngày hôm nay, nhưng thật lòng tôi cũng không nghĩ ngày này sẽ đến.”

Amy quay đầu lại hỏi.

“Cậu định thế nào?”

“Hử? Cái gì cơ?”

“Theo tôi thấy thì cậu đã đi quá xa rồi. Chắc chắn sẽ có những lời mời tuyển trạch từ khắp nơi trên thế giới. Vương quốc Tormia... cậu sẽ rời đi chứ?”

Tiêu chí lựa chọn có lẽ là triển vọng tương lai, nhưng điều Amy thực sự muốn nghe là tương lai giữa hai người.

Biết rõ đây là vấn đề không dễ trả lời, Amy đã chủ động gợi chuyện trước.

“Tôi chắc là sẽ ở lại Tormia thôi. Tôi sẽ chuẩn bị cho kỳ thi công nhận trong vòng 1 năm rồi nộp đơn vào Quân Đoàn Ma pháp.”

Gia tộc Karmis là quý tộc cấp 1 của Tormia, ở vị thế đó, việc chấp nhận đề nghị của nước khác là một chuyện khó khăn.

“Nhưng Shirone, tôi muốn cậu làm những gì cậu muốn. Ngay cả khi cậu đi nước khác thì chúng ta cũng……”

“Tôi sẽ không đi đâu.”

“Hả?”

Dù là tâm tư của chính chủ mà các nhà tuyển trạch không thể biết được, nhưng cậu phải bộc bạch một cách thành thật với Amy.

“Nếu cậu ở lại vương quốc, tôi cũng sẽ ở lại.”

“C-Cái đồ ngốc này. Chuyện này đâu phải là vấn đề có thể quyết định dễ dàng như vậy……”

“Tôi thích cậu, Amy.”

Trái tim Amy bắt đầu đập loạn nhịp một cách điên cuồng.

“Tôi sẽ gia nhập Hiệp hội Ma pháp vương quốc Tormia. Và cùng với cậu……”

Nghĩ rằng việc nói về một tương lai xa hơn nữa vẫn còn là quá sớm, Shirone mỉm cười hỏi.

“Cậu thấy thế nào? Nếu tôi ở lại vương quốc Tormia để được ở bên cạnh cậu.”

“Đồ ngốc! Chuyện đó thì đương nhiên là……!”

Đứng trước vô số khả năng mà lại hạn chế tương lai vì tình yêu, liệu điều đó có đáng không?

Thế nhưng, ít nhất trong ngày hôm nay, lý trí đã không thể thắng nổi trái tim.

“Tốt chứ. Tôi cũng thích cậu, Shirone.”

Ngay khi lời chấp thuận được đưa ra, một niềm hưng phấn tê dại ập đến.

“Amy……”

Amy không đủ can đảm để nhìn Shirone đang từ từ tiến lại gần, cuối cùng cô nhắm chặt mắt lại.

Cảm xúc của hai người dè dặt như đang đi trên băng mỏng, nhưng cảm giác khi môi chạm môi lại quá đỗi bất ngờ.

Tĩnh lặng.

Rồi lại tĩnh lặng.

Cứ như vậy, một đêm tưởng chừng không bao giờ kết thúc đang dần trôi qua.

___

Dữ liệu của kỳ thi tốt nghiệp được tổ chức đồng thời tại các trường ma pháp thuộc Red Line đang lan truyền đến hiệp hội ma pháp các nước với tốc độ đáng sợ.

Không ngoa khi nói rằng cơ sở hạ tầng của Red Line dựa trên nền tảng quốc gia đang bao trùm lấy hành tinh này, nên vào ngày diễn ra kỳ thi tốt nghiệp, ngay cả Black Line và White Line cũng phải chú ý cao độ.

Sẽ có những học sinh chọn Black Line, nhưng việc gia nhập White Line không phải là vấn đề của sự lựa chọn.

Theo đúng nghĩa đen, đó là thánh đường của tri thức, nơi tập hợp những ma pháp sư xuất sắc nhất thế giới, và họ là những kẻ thống trị thế giới ma pháp, những kẻ thậm chí sẽ không thèm liếc mắt nhìn nếu chỉ mang cái danh thiên tài.

Phía trên biên giới của Đế quốc Kashan và Đế quốc Gustav, có một vùng đất băng giá chỉ có thể đến được sau khi vượt qua băng hải.

Người ta gọi nơi đó là Bắc Cực, và tại nơi lạnh lẽo như chính trí tuệ này, một Tháp Ngà được mệnh danh là đỉnh cao của ma pháp đã được dựng lên.

Dù xét từ bất kỳ điểm nào trên thế giới, đây là nơi xa xôi nhất về mặt cảm quan trên hành tinh, nhưng dữ liệu kỳ thi tốt nghiệp của Red Line chỉ mất vỏn vẹn nửa ngày để đến được đây.

“Hừm, đúng là một chuyện thú vị.”

Một ông lão đang rảo bước ở chính giữa hành lang rộng đến mức chỉ có thể biết là bị chặn lại nhờ nhìn thấy bức tường ở đằng xa.

Araka, Tổng quản trị nội vụ Tháp Ngà.

Năm nay 117 tuổi, từ khi trở thành cư dân của Tháp Ngà ở tuổi 16, ông chưa từng một lần bước ra ngoài.

Tháp Ngà có đông người làm việc đến mức có thể coi là một thành phố, nhưng số người có thể ra ngoài chỉ là thiểu số.

Trong tháp, những người này được gọi là "Ngôi sao" và phải gắn chữ Tinh vào trước tên đầy đủ của mình, và cũng có những trường hợp ngoại lệ cực kỳ hiếm hoi là những người làm việc theo nhiệm kỳ thông qua ký kết hiệp định cam kết.

Ví dụ điển hình là Armin của Quang Nhãn, nhưng xét đến việc ma pháp của anh là độc nhất vô nhị trên thế giới thì có thể nói trường hợp này gần như không có trong lịch sử.

Vì vậy, danh hiệu Tinh là ý nghĩa của việc nhận được sự tin tưởng của toàn bộ cư dân Tháp Ngà, một thứ không thể so sánh với bất kỳ quyền lực nào trên thế giới, đồng thời cũng là xiềng xích không được phép rời khỏi chu kỳ công chuyển của trí tuệ.

Hiện tại ở Tháp Ngà có 27 người nhận được danh hiệu Tinh, họ cùng với các trợ lý được gọi là Vệ Tinh đang đi khắp thế giới để giải quyết những nan đề mang tính siêu nhân loại.

Lý do khiến ngay cả các Đế quốc chứ đừng nói đến Vương quốc phải dè chừng uy thế của một tòa tháp đơn lẻ là vì tất cả cư dân ở đây đều là những ma pháp sư đi đầu thời đại.

Và hôm nay, trong tay Araka là danh sách các ứng cử viên sẽ trở thành Ngôi sao mới của Tháp Ngà.

“Thưa Thái Tinh, tôi có chuyện cần báo cáo.”

Khi Araka lên tiếng lúc vừa tới bến đỗ, một luồng sáng bao quanh và đưa cơ thể ông lên không trung.

Thái Tinh cư trú ở đỉnh tháp, nhưng tòa tháp đó là một ngôi sao nhân tạo tự quay quanh hành tinh ở bên ngoài bầu khí quyển.

Ngoài cửa sổ, vũ trụ đang trải rộng, và khi nhìn xuống dưới, các đại lục của hành tinh đang vươn ra như một tấm bản đồ.

Nếu là người mới đến lần đầu, chỉ việc ở đây thôi cũng đủ để nhận ra ý nghĩa của Thang Giới, nhưng Araka thậm chí không thèm quay đầu mà đi thẳng tới trước.

Khi đến cổng chính của Đại Địa Thánh Điện, một người đàn ông dường như chỉ còn da bọc xương đang ngồi kiết già lơ lửng trên không trung.

“Đã lâu không gặp, Araka đại nhân. Đã 1.273 ngày rồi nhỉ. Đã đến lúc một Ngôi sao mới trỗi dậy rồi sao?”

Đó là Ma Ha Ca Lâu La [note88773], biệt hiệu Phật (Bậc giác ngộ), một trong Ngũ Đại Thánh - 5 ngôi sao rực rỡ nhất của Tháp Ngà.

“Thưa Ngũ Đại Thánh rực rỡ, lâu lắm rồi mới có một nhóm ứng cử viên Ngôi sao xuất hiện. Xin hỏi Thái Tinh đại nhân có ở bên trong không ạ?”

“Chuyện đó thì ta cũng không thể biết được. Tuy nhiên nếu ngài đã cho phép thiên không thì ông cứ thử vào xem sao.”

Từ đôi mắt mở trừng trừng của Ma Ha Ca Lâu La, ánh sáng phóng ra bao phủ lấy thế gian, và trong nháy mắt khung cảnh đã thay đổi.

Đại Địa Thánh Điện.

Nếu đứng nhìn ra vũ trụ từ nơi được bao quanh bởi lớp thủy tinh hình bán cầu này, người ta sẽ quên bẵng đi sự thật rằng Tháp Ngà vốn có cội nguồn từ nhân loại.

“Ngươi có ý định gì mà đến đây, Araka.”

Hình bóng của Thái Tinh không thấy đâu, nhưng Araka đã phủ phục về phía giọng nói của bà.

“Tôi đã nhận được dữ liệu của các học sinh tốt nghiệp các trường ma pháp trên toàn thế giới. Tôi đã chọn ra 10 ứng cử viên xứng đáng nhận danh hiệu Tinh, xin ngài hãy tham khảo.”

“Chúng vẫn còn là những kẻ chưa chín muồi, có gì để tham khảo chứ? Cứ ban danh hiệu Tinh cho kẻ xuất sắc nhất là xong. Ngươi tìm ta chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này sao?”

Tháp Ngà chỉ tuyển chọn những mầm non đứng đầu thế giới, và đúng như tiêu chuẩn khắt khe đó, họ thậm chí không thèm xem xét bất kỳ điều gì ngoài tiềm năng.

“Thưa Thái Tinh, lần này hơi khác một chút ạ.”

“Ồ?”

Araka ngẩng đầu lên nói.

“Trong thế giới nhân gian, lần đầu tiên xuất hiện những học sinh tốt nghiệp vượt mức 90%.”

Có cơn gió thổi qua, không khí ngưng tụ lại và một người phụ nữ mặc bộ đồ trắng tinh như tuyết xuất hiện.

“90% sao.”

Giọng nói thốt ra từ miệng bà cũng thật thanh khiết.

Araka quỳ gối tiến lại gần dâng lên bản danh sách.

“Xin ngài hãy trực tiếp xem xét và đánh giá.”

Đó là danh sách 10 mầm non triển vọng xuất sắc nhất thế giới hiện nay.

Hạng 1. Ra Enemy (19 tuổi) : 98.7%.

Ghi chú : Hóa Thân Chuyển Sinh.

Hạng 2. Dahlia Nane (17 tuổi) : 89.4%.

Ghi chú : Không có.

Hạng 3. Chân Thanh Âm [note88200] (20 tuổi) : 89.2%.

Ghi chú : Unlocker - Sóng Ether [note88201].

Hạng 4. Arian Shirone (19 tuổi) : 88.9%.

Ghi chú : Unlocker - Hạt của Chúa.

Hạng 5. Tona Jet (18 tuổi) : 84.3%.

Ghi chú : Không có.

Hạng 6. Wena Wizard (4 tuổi) : 79.1%.

Ghi chú : Thức tỉnh từ trong bụng mẹ.

Hạng 7. Galmun Claude (25 tuổi) : 78.8%.

Ghi chú : Ngoại Thức Quy Định Giả.

Hạng 8. Levon Priya (22 tuổi) : 78.6%.

Ghi chú : Không có.

Hạng 9. Sky Wigo (20 tuổi) : 78.5%.

Ghi chú : Unlocker - Thang Giới.

Hạng 10. Mutal Trimone (19 tuổi) : 74.2%.

Ghi chú : Không có.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Jin Seong-eum
Jin Seong-eum
[Lên trên]
Sóng Ether (luminiferous aether): là một khái niệm vật lý cổ điển, được giả định là một môi trường vô hình, không khối lượng, lấp đầy toàn bộ không gian để sóng ánh sáng và điện từ lan truyền qua. Giả thuyết này cho rằng ánh sáng cần một môi trường đàn hồi để dao động, tương tự như âm thanh truyền trong không khí.
Sóng Ether (luminiferous aether): là một khái niệm vật lý cổ điển, được giả định là một môi trường vô hình, không khối lượng, lấp đầy toàn bộ không gian để sóng ánh sáng và điện từ lan truyền qua. Giả thuyết này cho rằng ánh sáng cần một môi trường đàn hồi để dao động, tương tự như âm thanh truyền trong không khí.
[Lên trên]
Ma Ha Ca Lâu La (Mahagaruta): Một loài thần điểu (Kim sí điểu) trong thần thoại Ấn Độ và Phật giáo, thường được mô tả với hình dáng nửa người nửa chim, có đôi cánh vàng rực rỡ, sức mạnh to lớn. Đây là một trong tám bộ thiên long bát bộ hộ pháp Phật pháp và là thần vật của Phật Bất Không Thành Tựu.
Ma Ha Ca Lâu La (Mahagaruta): Một loài thần điểu (Kim sí điểu) trong thần thoại Ấn Độ và Phật giáo, thường được mô tả với hình dáng nửa người nửa chim, có đôi cánh vàng rực rỡ, sức mạnh to lớn. Đây là một trong tám bộ thiên long bát bộ hộ pháp Phật pháp và là thần vật của Phật Bất Không Thành Tựu.