Tập 17

Chương 403: Quyết định cuối cùng (3)

Chương 403: Quyết định cuối cùng (3)

Quyết định cuối cùng (3)

Kết thúc buổi đánh giá thực hành Pin Phân Dạng, Shirone cùng bạn bè hướng về phía nhà ăn.

Dù đạt điểm tối đa nhưng có lẽ vì tâm trí đang rối bời, cậu đã có không ít phân đoạn xử lý thiếu ổn định.

Các bạn cậu dường như cũng nhận ra điều đó, bầu không khí quanh bàn ăn trầm xuống khác hẳn mọi khi.

Shirone lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cảm xúc của người khác.

Rốt cuộc khi nào Gaold mới liên lạc?

Không, dù liên lạc đến thì cậu có thể đưa ra lựa chọn nào đây?

Mọi thứ đều chỉ thấy một màu bất an.

“Shirone, dạo này cậu có chuyện gì lo lắng à? Sắc mặt tệ quá. Cậu thấy không khỏe ở đâu sao?”

Amy đặt dụng cụ ăn xuống và hỏi.

Dù không phải chỉ mình Shirone mà mọi học sinh khác đều đang xuống tinh thần, nhưng riêng hôm nay mặt cậu tái nhợt đến mức không thể làm ngơ.

“Tôi không sao. Chỉ là hơi mệt chút thôi.”

“Trước kỳ thi giữa kỳ, thỉnh thoảng cũng có mấy đứa không điều chỉnh được phong độ. Năm ngoái tôi cũng vậy đấy. Cố gắng chịu đựng thêm chút nữa đi. Sắp đến kỳ nghỉ rồi.”

Shirone cố nở một nụ cười gượng gạo.

Với tư cách là người đã trải qua lớp tốt nghiệp, Amy chắc hẳn đang lo lắng khi thấy cậu dao động trước cột mốc tuần thứ 15 này.

“Shirone, nước đây.”

Maya tự tay rót nước mang đến cho Shirone.

Nhìn cậu nãy giờ chẳng ăn được gì mà chỉ cầm nĩa chọc chọc vào đĩa thức ăn, cô thấy xót xa vô cùng.

“Ừ, cảm ơn cậu.”

Shirone ngoan ngoãn nhận lấy sự quan tâm của Maya.

Với một người luôn đo lường khoảng cách quan hệ trước khi để cảm xúc dẫn dắt như cậu, thái độ đối với Maya có thể coi là một ngoại lệ.

Amy bĩu môi, nhìn chằm chằm vào cảnh Shirone và Maya trò chuyện qua lại.

Maya là một cô bé tốt bụng và tươi sáng. Thế nên việc cô thân thiết với Shirone cũng không có gì xấu.

Thế nhưng một mặt nào đó, Amy cảm thấy lòng mình bồn chồn một cách kỳ lạ.

Cảm giác giống như vị trí vốn thuộc về mình, thứ mà chính cô cũng chưa nhận thức rõ, đang bị cướp mất vậy.

Shirone nhìn vào khay thức ăn của Maya rồi hỏi.

“Ơ? Maya, sao cậu không ăn?”

“Tôi ăn xong rồi. Dạo này tôi không ăn được nhiều như trước nữa.”

Kể từ sau kỳ đánh giá chiếm đóng cao điểm, Maya đã cắt giảm lượng ăn.

Nói chính xác hơn, cô đã trở về với lượng thức ăn mà cơ thể vốn dĩ cần.

Sau khi nhận ra mình không có tài năng thiên bẩm về thanh nhạc, Maya dự định theo lời khuyên của Iruki, sẽ dùng giọng hát nguyên bản của mình để cường hóa âm hưởng ma pháp.

Trước hết phải trở thành một pháp sư đã, thì mới có tương lai.

Thế nhưng, thứ quan trọng hơn cả con đường sự nghiệp chính là khát vọng đang trỗi dậy trong lòng cô.

Cô muốn được Shirone yêu.

Muốn xuất hiện trước mặt cậu với dáng vẻ xinh đẹp hơn.

Chỉ riêng việc không ăn uống vô độ đã khiến ngoại hình của Maya trở nên xinh đẹp rõ rệt.

Khi mỡ trên mặt giảm bớt, đôi mắt cô trở nên to và sâu hơn, sống mũi cũng hiện ra thanh thoát.

Thân hình đầy đặn trước kia giờ đã thon gọn, quần áo mặc trên người trở nên rộng thênh thang, bờ vai mảnh dẻ lộ ra rõ nét.

Các học sinh lớp tốt nghiệp cũng không còn dám công khai coi thường Maya như trước.

Theo một nghĩa nào đó thì thật chua chát, nhưng bản tính con người vốn luôn ban tặng quyền lực cho cái đẹp là thứ không thể thay đổi.

Neid và Iruki cũng liếc nhìn sự thay đổi từng ngày của Maya với vẻ kinh ngạc.

‘Đúng là thay đổi nhiều thật. Gương mặt trong sách tranh đang dần hiện ra rồi.’

Chính vì thế, một sự căng thẳng kỳ lạ càng trở nên mạnh mẽ.

Amy vốn đã sắc sảo, còn Maya lại vụng về trong việc che giấu cảm xúc, nên ai cũng biết cô đã phải lòng Shirone.

Bỗng nhiên Amy cao giọng.

“Giờ này mà còn tâm trí ăn uống sao? Nhìn buổi đánh giá Pin Phân Dạng hôm nay mà xem. Suýt chút nữa là sai một câu rồi đấy.”

“Lớp 2 là giai đoạn phải cạnh tranh với Lớp 1. Nếu mắc lỗi ở nửa đầu kỳ thì nửa sau, khi thể lực giảm sút, sẽ càng vất vả hơn. Tập trung tinh thần lại đi!”

Từng thất bại một lần trong kỳ thi tốt nghiệp, Amy biết rõ đây là thời điểm quan trọng nhất.

Ngay cả khi mọi người đều đang uể oải vì sự cố ở Hiệp hội Ma pháp, vẫn phải giữ vững ý chí mục tiêu.

Bỏ một bữa cơm cũng không chết được.

Nhưng nếu giờ không tỉnh táo thì sẽ đánh mất phần lớn cuộc đời mình.

Amy không muốn Shirone phải hối hận.

“Shirone, ăn thêm cái này đi.”

Maya cắt miếng thịt mà Shirone thích thành miếng vừa ăn rồi đặt vào đĩa của cậu.

Hành động này như thể để chặn lời càm ràm của Amy, và thực tế là cô cũng đang cảm thấy bực bội.

Khi trở thành một đội và ở gần nhau, Maya bắt đầu nghi ngờ liệu Amy có thực sự yêu Shirone hay không.

Tất nhiên cô cũng muốn Shirone trở thành một pháp sư vĩ đại, nhưng cô nghĩ điều một người đang chịu áp lực đến mức gặp ác mộng cần lúc này là sự an ủi chứ không phải lời khuyên bảo.

‘Quá đáng thật đấy, Amy. Nếu tôi là cậu, tôi sẽ thấy hạnh phúc đến phát điên mất. Tôi sẽ làm tất cả những gì Shirone muốn, vậy mà cậu lại đối xử với cậu ấy như thế này.’

Shirone xiên miếng thịt Maya đưa cho rồi bỏ vào miệng.

Vì đó là miếng ngon nhất nên cậu đã chọn, nhưng thực ra cậu còn chẳng rõ là ai đã đặt nó vào đó.

Đầu óc cậu đang rối tung như sắp nổ tung.

Liệu Gaold đã gặp Alpheas chưa?

Nếu chẳng may bị Cục Tình báo Quốc gia bắt được, việc tiếp tục tham gia đánh giá thế này có thể rất nguy hiểm.

Giống như hệ thống dẫn đường không đảm bảo an toàn cho học sinh, việc đặt mạng sống vào tay người khác rồi lạc quan là một hành động ngu xuẩn.

Shirone đặt mạnh dụng cụ ăn xuống.

Giữa lúc Amy và Maya đang đấu mắt căng thẳng, Neid và Iruki giật mình ngoái lại.

“Xin lỗi. Tôi về ký túc xá trước đây. Người tôi mệt quá.”

Maya định đứng dậy ngay lập tức nhưng Shirone không nhìn mặt bất cứ ai mà bước thẳng ra khỏi nhà ăn.

Amy cảm thấy bế tắc vô cùng.

Cô biết việc Shirone đã đến Hiệp hội. Vì thế, cô mong cậu sẽ là người nói ra trước.

Giống như lúc đi Thiên Quốc, lúc đến Kazura, hay lúc đến tòa thành cổ, cô mong cậu sẽ chủ động tìm đến mình.

‘Lý do là gì chứ? Tại sao lần này cậu lại không nói gì với tôi?’

Maya nhìn chằm chằm ra cửa cho đến khi Shirone đi khuất, rồi cắn môi quay sang nhìn Amy.

Cô không có lý do gì để ghét Amy, nhưng thứ khiến cô tức giận là tình cảnh hiện tại, khi mà ngay cả cảm xúc của chính mình dường như cũng phải chờ sự cho phép của Amy.

Cảm nhận được ánh mắt của Maya, Amy ngẩng đầu lên.

Rồi cô vội vàng quay đi lảng tránh.

Khi nhìn thấy ý chí kiên định chưa từng có trong mắt Maya, cô biết rằng điều gì đến cũng phải đến.

“Amy, cậu có thể nói chuyện với tôi một lát không?”

Tim Amy thắt lại.

Dù cô nghĩ chuyện đó sẽ không xảy ra, hay nói đúng hơn là một góc trong lòng cô biết rõ thời điểm này sẽ tới, nhưng khi nó thực sự ập đến, ý nghĩ đầu tiên của cô là ‘Ước gì muộn thêm chút nữa’.

“Đ, để hôm khác được không? Hôm nay tôi có việc bận…….”

“Chỉ một phút thôi. Tôi sẽ chờ ở ngoài.”

Khi Maya cầm khay thức ăn đi xa dần, đầu óc Amy trở nên trống rỗng.

Nhưng cuối cùng, với chút lý trí còn sót lại rằng tương lai rồi cũng sẽ đến, cô đứng dậy.

Nhìn bóng lưng Amy như bị bỏ bùa đi theo sau Maya, Neid và Iruki chỉ biết nhún vai.

___

Trong thư viện của phòng Hiệu trưởng, cuốn sách mang tên ‘Nhìn vào bóng tối’ đang nghiêng 45 độ bỗng tự động chui vào trong giá sách.

Tiếng bánh răng chuyển động vang lên, và từ bên trong thư viện đã đóng kín, tiếng ‘khịt’ của ổ khóa vang lên.

Đây là nơi bí mật mà Alpheas đã thiết kế từ lâu để lưu giữ những kỷ niệm về Erina.

Nhưng giờ đây, mọi di vật của bà đã được chuyển sang biệt thự, và căn phòng ở tầng 3.5 đang để trống.

Alpheas và Olivia cùng nhau bước xuống cầu thang.

Trái ngược với nụ cười cay đắng của Alpheas, vẻ mặt của Olivia vô cùng sắc lạnh.

Có lẽ, trông bà còn có vẻ căng thẳng.

“Khà khà, lâu rồi không gặp, ông già.”

Gaold đang ngồi xếp bằng trên sàn, tay chống cằm, giơ một tay lên chào.

Bên cạnh hắn là Flu đang đứng canh giữ.

“Xin chào. Tôi là Flu, pháp sư cấp 8 được công nhận.”

“Lâu rồi không gặp, Flu.”

Trước lời chào của Olivia, Flu cụp mắt xuống.

Dù lòng cô không một chút hổ thẹn với trời cao, nhưng xét về mặt xã hội, cô xuất hiện với tư cách là một kẻ phản nghịch, nên không còn mặt mũi nào nhìn lại sư phụ mình.

‘Một đứa trẻ thông minh như thế, tại sao lại đi theo hạng người như Gaold chứ…’

Đó là đứa trẻ mà Olivia đã để mắt tới từ khi còn làm Hiệu trưởng trường Ma pháp Hoàng gia.

Nhưng tương lai tươi sáng của cô giờ đã bị chặn đứng.

Không, cô giờ chỉ là một kẻ đào tẩu không được đảm bảo ngay cả mạng sống của ngày mai.

Tất cả là tại Gaold.

Một kẻ điên rồ đã khiến bao nhiêu người mệt mỏi và làm xã hội hỗn loạn đến mức nào đây?

Gaold nhìn quanh với vẻ mặt thích thú.

“Đây chính là căn phòng lánh nạn mà lời đồn thổi bấy lâu nay sao? Không ngờ nó có thật đấy, ông già cũng thâm hiểm thật.”

Alpheas cắt ngang lời tán gẫu.

“Tại sao lại tìm đến ta?”

“Chà… đệ tử đến thăm trường cũ mà thầy lại đuổi khách sao? Thật là bạc bẽo quá đi.”

“Chỉ vì một mình con mà cả ngôi trường này đã đại loạn đấy. Ngày nào các đặc vụ cũng tìm đến lục soát khắp nơi. Nếu con đến sớm hơn vài ngày, tất cả mọi người đã bị liên lụy rồi.”

“Khà khà, Alpheas lừng lẫy thiên hạ cũng đến lúc tàn rồi sao. Lũ trẻ con ở đây chắc còn chẳng biết có đặc vụ đến hay không, và nếu vẫn còn đặc vụ thì họ đã chẳng để tôi vào đây rồi.”

“Con biết rõ đấy. Vậy ta hỏi lại, lý do con tìm đến đây là gì?”

Gaold hít một hơi thật sâu.

Ở vị trí người đi nhờ vả thì đáng lẽ phải hạ mình, nhưng hắn chẳng thể nào có chút tình cảm nào với cái ngôi trường này.

“Tôi định vào Istas.”

“Cuối cùng… con vẫn định gặp Miro sao?”

“Khà khà, chẳng lẽ thầy nghĩ tôi quay lại đây để tìm món đồ bỏ quên chắc?”

“Gaold, sự độc đoán của con đang làm đảo lộn thế giới. Miro giờ đây cũng không muốn gặp con nữa. Con bé đã chấp nhận tất cả và tự mình đi vào đó.”

“Làm sao ông già biết được chuyện đó?”

Mắt Gaold trợn trừng.

Cảm nhận được sự bùng nổ của Cực Kỷ Siêu Nhiệt*, Flu nheo một mắt lại, nhưng Gaold chỉ biến đổi sắc mặt chứ không phát ra sát khí.

*Cực Kỷ Siêu Nhiệt: Sự chế ngự bản thân (khắc kỷ) trong sức nóng cực đại

“Thầy biết tôi đã tiễn bao nhiêu kẻ định tiếp cận Istas lên đoạn đầu đài rồi mà. Trong suốt 20 năm qua, không một ai, kể cả tôi, được phép bước vào đó.”

“Vậy mà thầy dám bảo thầy biết Miro nghĩ gì sao?”

“Gaold, Miro thì…”

“Đủ rồi. Istas tôi sẽ tự mình vào. Dù sao đó cũng là thứ chúng tôi tạo ra.”

“Thực ra ngoài chuyện đó, tôi còn một yêu cầu nữa, tôi muốn nhờ vả một chút.”

Alpheas hỏi bằng giọng cam chịu.

“Được rồi, con muốn nhờ vả chuyện gì?”

“Như thầy thấy đấy, tay chân tôi bị chặt hết rồi. Hiệp hội đã tóm gọn bọn họ.”

“Tất nhiên những nhân tố cốt lõi vẫn còn nguyên vẹn, nhưng chỉ có cái đầu thì chẳng làm được việc gì. Cho tôi mượn người đi. Một kẻ có năng lực ấy.”

Dù Gaold có giỏi đến đâu, việc thực hiện mọi chiến dịch một mình là điều không thể.

Hắn cần kẻ có đòn đánh mạnh mẽ, kẻ lập chiến thuật, kẻ triển khai, kẻ hỗ trợ… ít nhất phải có một tổ đội tối thiểu.

“Nghe nói ở trường này có một Giám mục của Tu viện Karsis.”

Olivia bực tức lên tiếng.

“Ngươi nghĩ ta sẽ gửi nhân lực quý giá của trường vào chỗ chết sao? Và những gì ngươi định làm là đi ngược lại sự sinh tồn của nhân loại.”

“Phản nghịch vẫn chưa đủ, giờ ngươi còn định làm loạn thế gian sao?”

“Bà im miệng đi.”

Gaold lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Olivia kể từ khi bước vào phòng.

Dù Cực Kỹ không bùng phát, nhưng chỉ riêng ánh mắt thôi cũng đủ tỏa ra áp khí như muốn xuyên thủng cơ thể người đối diện.

“Bà có biết tại sao đến giờ tôi vẫn để bà sống không? Hả? Biết không! Trả lời đi!”

Olivia mím chặt môi, nhìn lại đầy sắc sảo.

“Bởi vì bà không đáng để giết.”

Tiếng nghiến răng ken két phát ra từ miệng Gaold.

“Bỏ phiếu trắng? Một người là thanh tra của Hội đồng giáo viên, thấy học sinh của vương quốc sắp bị kéo vào chiều không gian của Công Kiếp mà lại… bỏ phiếu trắng?”

“Bà biết người ta gọi hạng người như bà là gì không? Là kẻ đạo đức giả. Cái này cũng ghét, cái kia cũng không ưng, nắm trong tay một trong 20 lá bài quyết định sự sinh tồn của nhân loại, vậy mà cái bà chọn lại là phiếu trắng sao?”

Môi Olivia run rẩy.

Ánh mắt đang nhìn Gaold từ từ hạ xuống.

“Đó… đó là việc không thể cứu vãn được.”

Dù chọn điều gì thì đó cũng không phải là kết quả Olivia mong muốn.

Không, thực ra suy nghĩ đó cũng chỉ là lời bào chữa. Bà chỉ đơn giản là đã quá sợ hãi.

Trong tình cảnh đó, bà sợ hãi đến mức không thể đưa ra bất cứ lựa chọn nào.

Nỗi bất lực của ngày đó hiện về rõ mồn một khiến những giọt nước mắt trong suốt đọng lại trên mắt bà.

Gaold quay đi với vẻ mặt khó chịu.

Dù được thế giới công nhận là Đại pháp sư cấp 2, nhưng cuối cùng bà vẫn không thoát khỏi cái vỏ bọc của một người phụ nữ.

Đó là lý do bà chỉ dừng lại ở cấp 2.

‘Chính vì thế này nên tôi mới ghét phải quay lại trường.’

Nơi này toàn là quá khứ.

Một quá khứ dù có xóa bao nhiêu cũng không sạch.

Một Gaold thậm chí chẳng nhớ nổi chuyện của một giờ trước, vậy mà khung cảnh hiện lên trong mắt hắn vào cái ngày phán xét của 20 người đó, đến tận cái râu của con côn trùng trên lá cây hắn cũng có thể nhớ lại rõ mồn một.

“Hàaa.”

Gaold quay lại nhìn Alpheas.

Đó là một biểu cảm cực kỳ con người mà có lẽ tất cả những ai quen biết ông đều lần đầu nhìn thấy.

“Giúp tôi một tay đi… thưa sư phụ.”

“…”

Đã từng có một ngày được gọi là cuộc phán xét của 20 người.

20 con người đại diện cho thế giới và đại diện cho lập trường của Miro đã tụ họp để quyết định tương lai của nhân loại.

Kết quả là 16 phiếu thuận, 1 phiếu chống, và 3 phiếu trắng.

Người duy nhất coi trọng mạng sống của một người hơn mạng sống của toàn nhân loại chỉ có một, đó là Mirhi Alpheas.

Là người duy nhất đứng về phía Gaold, ông đã sẵn lòng khắc chữ ‘Chống’ lên lá bài của mình.

“Thầy biết mà. Ngoài sư phụ ra tôi chẳng tin bất kỳ ai cả. Giúp tôi đi. Chúng ta phải tìm Miro mà. Cô ấy đâu có chết. Giờ cô ấy vẫn đang sống sờ sờ ở đó, tại sao thầy lại bảo là không tìm chứ?”

Alpheas chìm vào đau khổ.

Có lẽ lựa chọn của Olivia trong cuộc phán xét đó mới là quyết định hợp lý nhất mà một người thiện lương có thể thực hiện.

Thế nhưng, ông hiểu rõ cảm giác khi một người trân quý hơn bất cứ thứ gì trên đời biến mất ngay trước mắt mình.

Đây không phải lựa chọn vì thế giới. Alpheas, suy cho cùng, cũng là một kẻ điên không thể cứu vãn.

“Ta sẽ… thử nhờ Etella xem sao.”

Có lẽ nếu là Etella, cô ấy sẽ đồng ý.

Là Giám mục của Tu viện Karsis và là người kế thừa trực tiếp của Âm Dương Ba Động Quyền.

Nếu cô ấy không hạ mình cả thân lẫn tâm với niềm tin "Nhất Niệm Tam Thiên*", thì với tài năng đó, cô ấy đã không chỉ dừng lại ở vị trí hiện tại.

*Nhất Niệm Tam Thiên: Giáo lý Phật giáo, nghĩa là trong một niệm tâm (một ý nghĩ, một sát na) có đầy đủ Ba ngàn thế giới (Tam Thiên Thế Giới).

Đó là một nhân tài đủ để Gaold sử dụng.

“Tạm thời hãy ở lại đây đi. Chuyện đặc vụ cứ để ta và Olivia lo. Hãy chuẩn bị để mở Istas nào.”

Khi Alpheas quay đi với gương mặt kiệt sức, Gaold lúc này mới tìm lại được nụ cười.

Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, hắn giơ tay lên.

“À, chờ một chút.”

Alpheas quay lại trước bậc cầu thang.

“Tiện thể đã nhờ rồi, hãy chiêu mộ thêm một người nữa cho tôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!