Chương 401-500

Chương 447: Câu Chuyện Về Phù Thủy Máu (8)

Chương 447: Câu Chuyện Về Phù Thủy Máu (8)

Rào rào!!

Dưới cơn mưa tầm tã, một ngôi đền màu xám u ám hiện ra.

Đây không phải là một ngôi đền cổ.

Baek Yu-seol có thể dễ dàng ước tính năm xây dựng dựa trên vẻ ngoài của nó.

'Cổng chính của đền sử dụng kỹ thuật Enchant từ khoảng 70 năm trước. Những bức tượng phòng vệ kia là loại tượng cơ động từng là bước đột phá thời bấy giờ sao.'

Sau khi quét nhẹ các ma pháp trận vẽ trên tường đền và khu vực lân cận, Baek Yu-seol lên tiếng:

"Cũng không có gì đe dọa lắm."

"Vậy sao?"

Pinalet, người đang cảnh giác dưới chiếc mũ trùm chống nước, nhìn theo Ciclen đang bước đi phía trước.

Dù cô ấy đã bước qua ranh giới phòng vệ từ lâu nhưng phía ngôi đền vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Cứ như thể bên trong không có một bóng người.

Bạch!

Mỗi bước chân nện xuống sàn đá cẩm thạch lại làm nước bắn tung tóe.

Baek Yu-seol quan sát ngôi đền với ánh mắt kỳ lạ. Kết giới ma pháp hay ma phương trận có vẻ chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại mang đến một cảm giác lạc lõng khó tả.

'Cảm giác như họ đầu tư rất mạnh vào phần nội thất vậy.'

Đi dọc theo con đường thẳng tắp này, Baek Yu-seol không khỏi thắc mắc.

"Này chị, đây là đường thẳng đúng không?"

"Đúng mà? Chẳng phải là đường thẳng sao."

"Nhưng sao tôi cứ cảm thấy mình đang đi lệch sang bên cạnh nhỉ?"

"Nói cái gì... Ơ kìa?"

Trong lúc Baek Yu-seol còn đang phân vân nhìn xuống mặt đường, Pinalet bỗng nhận ra điều bất thường.

"Con mụ điên đó đâu mất rồi?"

"Dạ?"

Baek Yu-seol vội vàng ngẩng đầu lên.

Ciclen, người vừa mới đi trước họ, đã biến mất không dấu vết. Với tốc độ đi bộ của cô ấy, lẽ ra vẫn còn một đoạn xa mới tới được đền.

Cũng không có dấu hiệu sử dụng ma pháp. Nếu có thì dòng chảy ma lực đã...

'À không, khoan đã.'

Baek Yu-seol đứng khựng lại, Pinalet cũng dừng theo.

"Gì vậy? Cả cậu cũng bị sao thế?"

"...Chờ một chút."

Baek Yu-seol hất mũ trùm ra sau. Mặc cho nước mưa làm ướt sũng mái tóc, cậu nhắm mắt lại.

Rào rào!!

Cậu đẩy cảm giác về cơn mưa xối xả ra xa, đồng thời mở rộng cảm quan không gian.

[Lục Giác]

Cảm quan của Tự Nhiên Thiên Cơ Chi Thể cho phép cậu quan sát mọi thứ xung quanh bất kể mưa bão hay cuồng phong.

Tuy nhiên, nếu mở rộng cảm quan đến mức đó thì không thể sinh hoạt bình thường được.

Thường ngày cậu luôn điều chỉnh để kìm hãm nó, nhưng trong trường hợp khẩn cấp...

Xoẹt!

Baek Yu-seol mở mắt, nhìn ngôi đền với ánh mắt bình thản.

"Tôi phải rút lại lời vừa nãy rồi."

"Hả...?"

"Lũ này không phải dạng vừa đâu."

Baek Yu-seol không nhìn vào con đường thẳng tắp dẫn đến đền, mà nhìn sang ngay bên cạnh.

Nơi đó không phải là đường, mà chỉ toàn sỏi đá vụn.

"Toàn bộ không gian quanh đây đều bị bóp méo."

"Giống như căn biệt thự trong rừng của con mụ điên kia sao?"

"Không. Đẳng cấp hoàn toàn khác. Cô Ciclen dùng ảo ảnh để làm không gian trông như bị bẻ cong... còn đây là thật. Chúng thực sự đã xoắn vặn chính không gian này thành một mê cung."

Bóp méo cả một vùng không gian khổng lồ thế này. Lại còn điêu khắc và chia nhỏ nó thành mê cung theo ý muốn.

Kỹ thuật cỡ đó, ngay cả Eltman Eltwin cũng không làm nổi.

'Bắt đầu thấy thú vị rồi đây...'

Vốn dĩ đây là hành trình tìm kiếm Scarlet, nhưng việc có những kẻ sử dụng kỹ thuật của Hoegong Siwol điêu luyện đến mức này khiến Baek Yu-seol không khỏi tò mò.

Vì Hoegong Siwol chính là kẻ thù mạnh nhất mà cậu phải đối mặt trong tương lai.

Và trên hết, điều cậu thắc mắc là tại sao những kẻ có kỹ thuật thế này lại không lộ diện trước thế giới.

'Nghe nói chúng ẩn mình rất kỹ...'

Theo lời tra khảo lũ lính đánh thuê buôn người, ngôi đền này không phải là giáo phái Xám Thần Nguyệt gì cả, mà là một dạng Mafia.

Chúng trung gian cho mọi giao dịch bất hợp pháp quanh đây, bảo kê khỏi đội tuần tra, và sẽ bắt giữ những tên tội phạm nuốt lời hoặc bỏ trốn.

Nói cách khác, số người biết danh tính thực sự của chúng là Xám Thần Nguyệt cực kỳ ít. Ngay cả Baek Yu-seol, nếu không trực tiếp đến đây và mở rộng cảm quan không gian thì cũng suýt chút nữa không nhận ra.

"Vậy giờ phải làm sao?"

"Có vẻ chúng không có ý định tấn công. Nếu có thì đã dùng không gian này để giở trò từ lâu rồi. Việc chúng chỉ gây cản trở để không cho vào cho thấy..."

"Tính cách chúng cũng giống con mụ điên Ciclen sao?"

"Hy vọng là vậy, nhưng nghe chuyện Mafia thì có vẻ lý do che giấu danh tính hợp lý hơn."

"Che giấu cái gì chứ..."

"Chắc là có gì đó khuất tất rồi."

Với mức độ bóp méo không gian này, dù là một đại pháp sư cũng khó lòng đột phá.

À không, theo lời lũ buôn người thì ngay cả việc tiếp cận được đến đây cũng chỉ dành cho một số ít kẻ được chọn.

Việc họ có thể đường hoàng tìm đến tận đây hoàn toàn là nhờ Ciclen - một cựu Witch Hunter.

'Càng lúc càng nghi ngờ.'

Thấy Baek Yu-seol nở nụ cười, Pinalet kinh hãi lùi lại. Dù mưa tầm tã cô vẫn không rời tay khỏi chai rượu, nhưng thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng, cô liền giắt chai rượu vào hông.

"Bên kia đã từ chối chúng ta..."

"Nên chúng ta quay về đúng không?"

"Không. Phải cưỡng chế đột phá thôi."

"Ặc, tôi ghét mấy thứ nguy hiểm lắm."

"Đừng lôi thôi nữa, đi theo tôi."

Baek Yu-seol không đi thẳng mà rẽ sang một bên. Để vượt qua mê cung không gian, cần phải đi vòng vèo thay vì đi theo con đường thẳng tắp trước mắt.

Thấy Baek Yu-seol cứ rẽ trái rẽ phải rồi dần tiến về phía trước, Pinalet ngạc nhiên hỏi:

"Sao cậu biết đường mà đi hay vậy?"

Baek Yu-seol chỉ cười.

"Thì nó hiện ra ngay trước mắt mà."

---

Cùng lúc đó, bên trong ngôi đền xám.

"Thằng nhóc đó sao lại biết đường nhỉ?"

Có kẻ cũng đang mang thắc mắc y hệt Pinalet.

Trái ngược với vẻ ngoài xám xịt, bên trong ngôi đền lại được trang trí ngũ sắc rực rỡ, lộng lẫy đến mức ngay cả phòng ngủ của Hong Bi-yeon chắc cũng không lòe loẹt đến thế này.

Trong căn phòng rực rỡ đến mức gây nhức mắt hơn là đẹp đẽ đó, ba gã đàn ông và một người phụ nữ đang ngồi quan sát một màn hình lớn hiện ra từ quả cầu pha lê.

"...Ai mà biết. Vì nó là một thằng nhóc đặc biệt."

Người trả lời câu hỏi của gã đàn ông mặc trang phục tư tế xám không ai khác chính là Ciclen.

Cô đã vào bên trong đền từ lúc nào không hay, thậm chí còn đang được các tư tế tiếp đãi tử tế.

"Chậc, không nói rõ ràng thì phiền phức lắm đấy?"

"Việc ta bỏ mặc lũ trẻ đó ở ngoài đã đủ để bị chúng ghét rồi, nếu còn tiết lộ thêm thông tin nữa thì ta mới là người gặp rắc rối."

"Ghét? Ghé-ét á? Một Witch Hunter mà lại sợ bị con người ghét sao? Trò đùa này chẳng vui tí nào. Dẹp đi."

Ciclen mỉm cười dịu dàng.

"Ta khuyên ngươi đừng khiêu khích ta thêm nữa. Chính ta cũng không biết mình sẽ làm gì nếu cơn giận bốc lên đâu."

"...Chậc. Nực cười thật."

Gã tư tế nói rồi hất mũ trùm ra. Trên trán gã lộ ra một cặp sừng đỏ rực.

Đúng vậy.

Danh tính thực sự của các tư tế chính là ác quỷ.

Hay theo ngôn ngữ thời nay... là Hắc ma nhân.

"Ác quỷ mà lại giả làm tư tế của Thần Nguyệt Giáo. Lũ trẻ thời nay mà biết chắc sẽ sốc lắm đây."

Ciclen nói rồi nhìn vào màn hình lơ lửng giữa không trung.

Cảnh Baek Yu-seol và Pinalet đang dò dẫm tìm đường hiện ra rõ mồn một, nhưng nói là dò dẫm thì hơi quá, vì cậu ta đang tiến bước cực kỳ dứt khoát và dễ dàng đến mức đáng kinh ngạc.

Điều kiện đầu tiên để vào được ngôi đền này.

'Tự mình khai phá con đường.'

Mê cung đó ở cấp độ 9, nhưng thực tế điều kiện để vượt qua là ngay cả một người bình thường, nếu có ý chí, lòng dũng cảm, sự thông thái và khả năng thấu thị không bị đánh lừa bởi những gì trước mắt, đều có thể vượt qua.

Tất nhiên, để một người bình thường hội tụ đủ các yếu tố đó là cực khó.

Ngay cả các đại pháp sư cũng thường xuyên bị lạc và phải quay về.

Bù lại cho điều kiện khắt khe đó, nếu ai tự mình vượt qua được mê cung, Xám Thần Nguyệt sẽ tiếp đón nồng hậu bất kể khách là ai.

Dù cho kẻ đó có là Baek Yu-seol - thợ săn Hắc ma nhân lừng danh khắp đại lục đi chăng nữa.

"Thợ săn Hắc ma nhân đang đến đấy, các ngươi không sợ sao?"

"Hừm, bọn ta đâu có yếu đến mức bị một thằng nhóc ranh hạ gục."

"Hô hô, mấy tên Hắc ma nhân gáy bẩn như ngươi đã chết cả xe tải dưới tay cậu ta rồi đấy."

"Xì. Đúng là mở miệng câu nào là hãm tài câu đó."

"Vậy nên..."

Dù Ciclen đã bỏ lại Baek Yu-seol để vào đây trước, cô vẫn không quên mục đích ban đầu.

"Ma Nữ Vương. Có tìm được không?"

"Có ghi chép về một Witch Hunter từng đưa ra yêu cầu này từ 400 năm trước... Ừ thì, cứ làm theo đó thì cũng không khó lắm. Nhưng để làm vậy, trước tiên Baek Yu-seol phải đến được đây đã, hiểu chứ?"

"Dĩ nhiên."

"Để tìm được Ma Nữ, cần món đồ quý giá nhất của người có mối liên kết sâu đậm nhất với cô ta. Vậy nên nếu Baek Yu-seol không vượt qua được thử thách, bọn ta cũng không giúp được gì."

Với người bình thường, cái gọi là 'thử thách' đó nghe có vẻ đáng sợ. Nhưng Ciclen chỉ mỉm cười đầy tự tin.

"Chuyện đó thì, có vẻ dễ thôi."

Nhìn Baek Yu-seol đang tiến lại gần mà không chút do dự, cô vừa dứt lời thì các tư tế đã tặc lưỡi.

"Thằng này hay thằng kia, đứa nào tìm đến đây cũng hãm tài như nhau..."

Họ đinh ninh rằng cứ im lặng chờ đợi thì nhanh nhất là 1 tiếng, chậm nhất là 3 tiếng nữa Baek Yu-seol sẽ tới nơi.

Họ thả lỏng tâm trí chờ đợi, thế nhưng.

"Ơ, khoan đã. Thằng nhóc đó đang làm gì vậy?"

"Hả?"

Biến cố xảy ra.

"Nó... rút kiếm ra rồi?"

Đúng vậy.

Trong màn hình, Baek Yu-seol đã rút thanh danh đao Cheongpung Myeongwol ra và chĩa vào không trung. Một tư tế đang theo dõi cảnh tượng đó thốt lên:

"Này, không lẽ thằng nhóc đó định..."

Một tư tế khác tiếp lời.

"Định chém cả không gian sao... Không thể nào..."

Đó là một suy luận điên rồ.

Thế nhưng, không ai ở đây có thể phủ nhận lời gã vừa nói.

Vì nếu không phải vậy thì chẳng còn cách nào khác để giải thích cho hành động của Baek Yu-seol.

"M-Mở âm thanh lên mau."

Tư tế vội vàng nhấn nút, giọng của Pinalet vang lên.

- Này này này, thằng điên này. Cậu định làm gì đấy!

- Không. Tôi vừa nghĩ lại, tại sao tôi phải đi theo con đường mà người khác đã cất công xoắn vặn cho mệt xác nhỉ?

- Ơ? Cũng đúng nhỉ?

- Với cả tôi nghĩ rồi, cái gọi là bóp méo không gian thì chung quy cũng chỉ là ma pháp thôi đúng không?

- Thì... đúng là vậy...?

- Thế nên cứ đâm xuyên qua hết đi. Đang vội chết đi được mà còn bày đặt đặt mấy cái mánh khóe phiền phức này làm gì không biết.

"Ơ ơ, k-khoan đã!"

Khi suy đoán trở thành sự thật, các tư tế kinh hãi bật dậy khỏi chỗ ngồi.

Cái kết giới bóp méo không gian đó là một thiết bị có lịch sử lâu đời, được kế thừa và truyền lại từ tận hàng trăm năm trước đấy!

“Nếu thứ đó mà bị phá hủy, thì rắc rối to rồi đây...!”

Nhưng khi tiếng hét vang lên thì đã quá

Muộn.

Baek Yu-seol nhẹ nhàng vung kiếm. Toàn bộ không gian phía trước bị chém đứt, tách ra một cách gọn gàng như phép màu của Moses, để lộ ra con đường thật sự đang bị che giấu.

BỊCH!

Một vị tư tế khuỵu xuống sàn.

Biết phải đổ bao nhiêu công sức vào mới phục hồi được cái kết giới đó đây?

BỊCH! Một tư tế khác quỳ sụp xuống, nhưng Siklen không thể nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt nực cười được.

'......Chém cả không gian luôn sao?'

Đôi lông mày của cô run rẩy.

Cô vốn đã biết cậu thiếu niên này rất phi thường.

Nhưng chuyện này lại nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Bởi vì ngay lúc này, cậu thiếu niên đó đã biến điều 'bất khả thi' thành 'khả thi'.

Trên thế giới này có không ít ma pháp sư hệ không gian. Thế nhưng, cô chưa từng nghe thấy chuyện có kẻ nào phá hủy được chính ma pháp mà họ sử dụng. Không gian không phải là một thuộc tính thông thường, nó là ma pháp ở một chiều không gian cao hơn, đến mức gần như chẳng có ai thực sự thấu hiểu được nó.

Nói cách khác, Baek Yu-seol lúc này.

Đã làm được điều mà không một ai khác có thể làm, và làm nó một cách vô cùng thản nhiên.

'Chuyện này mà cũng làm được sao...?'

Ngay cả Siklen cũng cảm thấy tim mình nóng bừng vì căng thẳng, thì trạng thái của Baek Yu-seol trong màn hình lại càng kỳ lạ hơn.

“Này, Baek Yu-seol. Sao tự nhiên lại đứng đực ra đó vậy? Baek Yu-seol?”

Baek Yu-seol vẫn giữ nguyên tư thế vung kiếm rồi đứng khựng lại.

“Cái gì thế, Baek Yu-seol……?”

Pinallet vội vàng gọi cậu, nhưng Baek Yu-seol hoàn toàn không nghe thấy giọng nói của cô.

Bởi vì…….

- Không được tiến thêm nữa, Baek Yu-seol!

Một giọng nói đang vang vọng trong đầu cậu.

Vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ.

Baek Yu-seol có thể nhận ra ngay lập tức danh tính của chủ nhân giọng nói đó.

'……Ngươi, chẳng lẽ là.'

Chủ nhân của giọng nói đó không ai khác chính là cái tôi của cậu.

Và cũng là bản thân cậu ở một chiều không gian khác.

- Phải, là ta đây!

Đó chính là 'một Baek Yu-seol khác'.

---

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!