Chương 401-500

Chương 440 + 441 + 442: Câu Chuyện Về Phù Thủy Máu (1) + (2) + (3)

Chương 440 + 441 + 442: Câu Chuyện Về Phù Thủy Máu (1) + (2) + (3)

Điều cốt yếu nhất mà Baek Yu-seol cần phải nắm bắt chỉ có một.

'Rốt cuộc, bản thể của Ma Nữ Vương đang bị phong ấn ở đâu và như thế nào.'

Vấn đề không chỉ dừng lại ở đó.

Tại sao Ma Nữ Vương lại không thể thoát ra khỏi đó trong suốt hàng trăm năm qua?

Trình độ ma pháp của Ma Nữ Vương có thể coi là hàng đầu thế giới.

Liệu một kẻ như Baek Yu-seol có thể giải được phong ấn đó không?

Tất nhiên, khả năng cao là khi bị phong ấn, cô ấy gần như không thể sử dụng năng lực ma pháp, nên dù biết cách giải nhưng cũng đành bó tay.

Baek Yu-seol muốn tin là như vậy.

Vì nếu không, dù có tìm thấy cô ấy đi chăng nữa, cũng chẳng có cách nào để phá giải phong ấn.

"Nghe bảo lần này ông săn được quái thú bản địa à? Gan lỳ thật đấy!"

"Nhờ thế mà kiếm bộn. Giờ tôi chỉ việc ăn chơi nhảy múa suốt cả tháng thôi."

"Nhớ cái hầm ngục mình thám hiểm lần trước không? Hóa ra có lối đi bí mật đấy, chết tiệt thật. Nghe bảo trong đó có cả rương vàng."

"Mẹ kiếp! Nếu cẩn thận hơn chút nữa là đổi đời rồi..."

Hiệp hội Mạo hiểm giả.

Nơi tụ họp của các pháp sư cũng như lính đánh thuê sử dụng ma pháp khí.

Từ săn quái thú, hộ tống, đến tìm kiếm khu vực nguy hiểm hay người mất tích, những kẻ đảm nhận đủ mọi nhiệm vụ này chính là nguồn tin của vô vàn bí mật trên thế giới.

Baek Yu-seol ngồi ở góc khuất nhất của Hiệp hội, nhâm nhi ly cà phê.

Vốn dĩ với lượng thông tin mình có, cậu chẳng bao giờ cần phải đến những nơi như thế này.

Nhưng giờ tình thế đã khác.

'Không thể xác định được vị trí chính xác.'

Từ trước đến nay, hầu hết các sự kiện cậu đều nhận được sự trợ giúp từ Kính Chào Mào.

Dù là trực tiếp hay gián tiếp.

Có lúc chỉ cần Kính Chào Mào là giải quyết xong xuôi.

Cũng có lúc cậu tự lực cánh sinh, nhưng nếu không có Kính Chào Mào thì chắc chắn sẽ rất vất vả.

Biết trước tính cách và điểm yếu của kẻ thù.

Tìm ra con đường mà không ai thấy.

Hiện thực hóa những ý tưởng tương lai mà không ai nghĩ tới.

Trong vô vàn tình huống, Kính Chào Mào đối với Baek Yu-seol chính là tất cả.

Cậu từng nghĩ Kính Chào Mào cái gì cũng biết, trừ tâm tư phụ nữ, nó là một kho tàng thông tin hoàn hảo.

Vậy mà, đây là lần đầu tiên cậu rơi vào tình cảnh gần như không nhận được sự trợ giúp nào từ nó.

Cùng lắm chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm chơi 'Aether World Online' ngày trước.

'Không phải là không có những nơi khả nghi.'

Baek Yu-seol đã từng đi qua gần như mọi ngóc ngách của đại lục khi chơi game.

So với các game RPG khác, bản đồ của Aether World rộng lớn đến mức vô lý.

Dù đã vận hành hơn 10 năm, mỗi ngày vẫn có những địa điểm và sự kiện mới được phát hiện, nội dung game dường như không có hồi kết. Nhưng khi bước vào thực tế, đó lại là một điểm yếu.

Vì lượng thông tin quá đồ sộ nên có quá nhiều thứ cậu chưa kịp tìm hiểu hết.

'Những nơi mình chưa từng đặt chân tới... Chắc chắn phải tập trung tìm kiếm ở đó.'

Điển hình là các 'Cấm địa'.

Thâm hải của Alamanca, Băng Tuyết Sơn Mạch Vĩnh Hằng, Vách Đá Rực Lửa, Hẻm Núi Gào Thét...

Có rất nhiều nơi được coi là cấm địa ở thế giới này, điểm chung là quái thú nhung nhúc khiến cả Hắc ma nhân lẫn con người đều không thể sống sót.

Ngay cả khi còn là game thủ, cấm địa vẫn là những nơi khá đáng sợ nên cậu không thường xuyên lui tới. Giờ đây, Baek Yu-seol thầm rủa sả bản thân lúc đó.

'Nhân vật game chết thì cùng lắm chỉ mất tí kinh nghiệm thôi mà...'

Chỉ vì sợ mất vài cái chỉ số còm cõi đó mà cậu đã không thèm bén mảng đến một số cấm địa.

Nếu lúc đó chấp nhận rủi ro để thám hiểm khắp nơi, có lẽ giờ này cậu đã biết Scarlet bị phong ấn ở đâu rồi.

CẠCH!

Đang ngồi đợi thì cửa Hiệp hội Mạo hiểm giả mở toang, một người phụ nữ say khướt lảo đảo bước vào.

'...Tìm thấy rồi.'

Dù không giúp được nhiều, nhưng không phải là Kính Chào Mào hoàn toàn vô dụng.

Chẳng hạn như thông tin về một người có khả năng biết ai đó biết nơi Scarlet bị phong ấn.

Nghe thì có vẻ vòng vo tam quốc, và xác suất cũng cực kỳ thấp. Tỉ lệ có được thông tin về Scarlet thông qua người này cao lắm cũng chỉ 1%.

Nhưng trong tình cảnh này, 1% vẫn là hy vọng.

"Con mụ điên đó lại đến kìa."

"Hết tiền mua rượu rồi à?"

"Chậc, né ra chỗ khác thôi. Mụ mà lại đốt nhà nữa thì phiền lắm."

Khi người phụ nữ lảo đảo tiến về phía bảng thông báo để xem nhiệm vụ, hầu hết các mạo hiểm giả đều tản ra né tránh.

Nhưng đen đủi thay, một gã lính đánh thuê không nhận ra người phụ nữ này đã cau mày, xắn tay áo tiến lại gần.

"Này cô kia. Mạo hiểm giả say xỉn không được phép nhận nhiệm vụ. Phải tuân thủ quy tắc cơ bản chứ?"

Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn gã đàn ông. Cô ta không trả lời. Thay vào đó, cô ta chỉ phù một hơi, phun ra một ngọn lửa rực cháy.

"Ớ...!"

Dù dạo gần đây các mạo hiểm giả không biết dùng ma pháp cũng có thể sử dụng ma đạo cụ cao cấp để nâng cao thực lực, nhưng so với những kẻ có thực lực thực sự thì vẫn còn kém xa.

Ngọn lửa bất ngờ ập đến khiến gã mạo hiểm giả to con không kịp phản kháng, chỉ biết đứng chôn chân chờ chết.

Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó.

Baek Yu-seol đã lao vào giữa.

VÚT!

"Cá-Cái gì thế!"

"Đột nhiên..."

Nhanh hơn cả một cái chớp mắt, Baek Yu-seol đã chen vào giữa hai người, dùng tay không tóm gọn luồng hỏa xà rồi hất văng sang một bên.

XÈÈÈO...!

"Á đù!"

Ngọn lửa bay thẳng vào bát mì lạnh của một mạo hiểm giả đang ăn gần đó.

Bát mì lạnh giờ đã thành mì nóng hổi, nhưng vì tòa nhà không bị cháy nên có thể coi là may mắn.

"Điên thật, hắn vừa dùng tay không bắt lửa đấy à?"

"Không, quan trọng là hắn vừa dịch chuyển tức thời đúng không...?"

"Có loại ma pháp đó nữa sao?"

"Ơ, nhìn mặt tên đó quen quen..."

Mặc kệ phản ứng của đám mạo hiểm giả, người phụ nữ im lặng cau mày nhìn Baek Yu-seol. Có vẻ cô ta khá khó chịu vì bị phá đám.

Baek Yu-seol vốn đã biết tính cách của cô ta nên không nói lời thừa thãi, lập tức lấy ra một túi tiền.

"10 triệu Credit. Tôi muốn tìm đường. Cô nhận chứ?"

Không một giây do dự, người phụ nữ giật lấy túi tiền từ tay Baek Yu-seol.

"Lên đường ngay thôi, khách hàng."

---

Người phụ nữ tên là Panalette.

Sinh ra trong một gia đình quý tộc vô danh, học ma pháp nhưng sớm mất cha mẹ trong chiến tranh và phải bôn ba làm mạo hiểm giả... Đó là 'concept' của một Ma Nữ đang ẩn mình giữa thế giới loài người.

Tất nhiên, đây không phải là chuyện cô ta tự kể. Với tính cách đó, chắc chắn cô ta chẳng bao giờ thèm tiết lộ thân phận thật của mình.

Đây chỉ là thông tin mà một người chơi nào đó đã tìm ra được.

Vừa đọc thông tin về Panalette trên Kính Chào Mào, Baek Yu-seol vừa chợt nảy ra một thắc mắc.

Nếu thế giới này là game, Panalette chỉ là một NPC tầm thường, tại sao lại có những người chơi cất công tìm hiểu thông tin về cô ta đến vậy?

Gạt bỏ suy nghĩ đó, Baek Yu-seol nhìn sang Panalette.

LỘP CỘP! LỘP CỘP!

Xung quanh là những cánh đồng trải dài.

Thời đại này hiếm ai còn dùng xe ngựa, nhưng chỉ cần rời xa các thành phố lớn một chút là lại thấy chúng xuất hiện khá thường xuyên.

Nhờ thế mà cậu có thể tận hưởng chút thong thả hiếm hoi trên chiếc xe ngựa chậm chạp này, nhưng đầu óc Baek Yu-seol vẫn rối như tơ vò.

"Này khách hàng. Lúc nãy ông làm thế nào vậy?"

Dù đã hy vọng cô ta sẽ không uống rượu khi đang làm nhiệm vụ, nhưng có vẻ Panalette không thể sống thiếu nó. Cô ta hỏi với khuôn mặt hơi ửng hồng vì men say.

Dù sao thì trông cô ta vẫn tỉnh táo hơn lúc nãy một chút, thế là tốt rồi.

"Thì cứ bắt lấy thôi."

"Dùng tay không bắt ma pháp mà cũng được à?"

"Chẳng phải cô cũng dùng miệng phun ra lửa đó sao."

"Đó là ma pháp mà."

"Tôi cũng là ma pháp."

"...Hả? Có loại ma pháp nào bắt lửa bằng tay không à?"

"Thế giới này thiếu gì ma pháp kỳ lạ."

Cuộc đối thoại dừng lại ở đó.

Thực tế, Baek Yu-seol cũng chẳng mặn mà gì việc trò chuyện với Panalette.

Cậu chỉ mong cô ta mau chóng đưa mình đến đích.

Đợi thêm một lúc, bác phu xe lên tiếng:

"Này hai người trẻ tuổi. Xe ngựa chỉ đi đến đây thôi."

"Vâng. Cảm ơn bác."

Nghe vậy, Panalette và Baek Yu-seol nhẹ nhàng nhảy xuống xe.

"Nhìn hai đứa còn trẻ, ta khuyên thật lòng là đừng nên đi sâu vào trong khu rừng đó... Quái thú dữ tợn nhung nhúc trong đấy đấy."

"Cảm ơn lời khuyên của bác."

"Chỉ cần đừng đi quá sâu là được. Ma Nữ của rừng xanh đã kìm chân lũ quái thú lại nên chúng không ra ngoài đâu."

Lời khuyên thì xin nhận, nhưng vốn dĩ mục đích của họ là đi vào sâu trong rừng nên không thể nghe theo được.

Sau khi phu xe quay về, Baek Yu-seol xốc lại ba lô.

Cậu vắt chiếc áo lên vai. Panalet thì đang ôm bụng cười ngặt nghẽo.

“Phù thủy rừng xanh cơ đấy. Phụt... ha ha!”

Cũng dễ hiểu tại sao cô nàng lại cười như vậy.

Phù thủy thực thụ đang đứng lù lù ở đây, thế mà lũ người kia lại đi gọi một kẻ chẳng liên quan là phù thủy, đúng là nực cười.

Nhưng đó cũng là một nụ cười tự giễu.

Bởi lẽ người đời cứ thấy người phụ nữ nào đáng sợ hay đáng gờm là lại dán ngay cái nhãn 'phù thủy' lên người họ.

Thử hỏi có ai thấy vui vẻ gì khi bộ tộc của mình bị gọi bằng cái danh xưng đó chứ?

Nếu không có Baek Yu-seol ở đây, có lẽ gã phu xe kia đã mất đầu rồi cũng nên.

“Được rồi, đi thôi.”

“Hửm. Ngươi không sợ phù thủy sao?”

“Thứ đáng sợ nhất trên đời này chính là con người.”

“A ha ha! Ta cũng nghĩ vậy đấy. Nhóc con thú vị thật.”

Mùa hè đã qua, trời đã bắt đầu sang thu.

Những làn gió mát rượi thổi qua, làm tung bay vạt áo khoác.

'Rừng Bí Mật.'

Đó là tên khu rừng mà Baek Yu-seol đang hướng tới. Một cái tên cực kỳ đơn giản và súc tích, nhưng nó lại phản ánh đúng bản chất của khu rừng này.

“Nghe bảo dù có đi vào thế nào thì cuối cùng vẫn sẽ quay trở lại lối vào đúng không...?”

“Thần kỳ nhỉ? Đúng chất phù thủy luôn!”

“Chẳng biết nữa. Tôi thấy nó chẳng giống phong cách phù thủy chút nào.”

“Hả? Vậy sao?”

“Dưới mắt người thường, nó có vẻ giống như ma thuật huyền bí của phù thủy, nhưng thực chất đây chỉ là một loại đại ma pháp kết hợp giữa bẻ cong không gian và làm suy giảm khả năng nhận thức mà thôi.”

Nói cách khác, đây là một phương pháp hòa bình và bí ẩn để ngăn cản con người tiến vào rừng.

Đó không phải là cách làm của phù thủy. Nếu là phù thủy thật, họ sẽ tạo ra những hiện tượng kinh dị bằng ảo giác để xua đuổi con người đi từ lâu rồi.

'Vào thời đại này mà làm thế thì chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của mấy câu lạc bộ săn tin ma quái hay thợ săn chuyện lạ ngay, lúc đó còn khó sống ẩn dật hơn.'

Panalet hỏi với vẻ mặt thắc mắc.

“Ngươi đã biết rõ đến mức đó rồi, vậy còn cần đến ta làm gì nữa?”

“Nếu chỉ cần biết ma pháp là gì mà đã phá giải được nó, thì ai cũng thành Đại pháp sư hết rồi.”

“A ha?”

Panalet lắc lắc chai rượu. Có vẻ như cô quan tâm đến việc rượu đã cạn hơn là cuộc đối thoại vừa rồi.

“Ngươi đúng là một con người kỳ lạ.”

Nói đoạn, cô bước lên dẫn đầu.

“Đi theo ta.”

Con đường trong rừng quanh co, cây cối rậm rạp che khuất tầm nhìn.

Nhờ đó, chỉ cần một chút ma pháp bẻ cong không gian cũng đủ tạo ra hiệu quả cực lớn. Chỉ cần làm lệch cảm giác phương hướng một chút thôi là mục tiêu sẽ đi ngược lại hoàn toàn.

Nếu là vùng bình địa, người ta sẽ sớm nhận ra, nhưng vì tầm nhìn bị cản trở nên nếu không cực kỳ nhạy bén thì khó lòng mà phát hiện được.

Tất nhiên, Panalet chẳng thảy quan tâm đến ma pháp trong rừng là gì, cô vừa đi vừa ngân nga hát một cách tự nhiên.

Lúc thì rẽ trái, lúc thì rẽ phải, nhưng thực tế cô đang đi thẳng.

Cứ thế tiến bước, trái ngược với lời cảnh báo của gã phu xe, họ đã đến được trung tâm khu rừng một cách quá đỗi dễ dàng.

Tại đó, thay vì một túp lều nhỏ phù hợp với không khí, lại là một dinh thự lớn tọa lạc. Một người phụ nữ với mái tóc bù xù, được cho là chủ nhân ngôi nhà, đang chĩa cây gậy dày cộp về phía này.

“Éc!”

Panalet thốt lên một tiếng ngớ ngẩn rồi nhanh chóng nấp sau lưng Baek Yu-seol.

“Sao thế? Sao sao sao? Sao tự nhiên lại nổi giận nữa rồi! Đến thăm một chút cũng không được à?”

Dù đang nấp sau lưng Baek Yu-seol, Panalet vẫn bắn lời như súng liên thanh.

Người phụ nữ tóc bù xù nghiến răng đầy khó chịu. Quầng thâm đậm nét dưới mắt cô ta trông thật ấn tượng.

“Mỗi lần con khốn nhà ngươi định đến đây là ta lại gặp ác mộng tiên tri từ một tuần trước, làm ta mất ăn mất ngủ. Hôm nay ta cũng chẳng chợp mắt được tí nào. Ngươi có biết nó bực mình đến mức nào không?”

“Tại sao cứ mỗi lần ta đến là ngươi lại nằm mơ thấy chứ!”

“Bởi vì ta có nghĩa vụ phải giám sát phù thủy!”

“Bảo là giám sát mà lại chui rúc vào rừng sống thế này à!”

Xoẹt!

Khi người phụ nữ chĩa gậy tới, Panalet – kẻ vừa mới gào thét ban nãy – đã biến mất dạng, thu mình nhỏ thó sau lưng Baek Yu-seol.

Trái ngược với vẻ khí thế ban đầu, có vẻ cô nàng này khá nhát gan.

“Phù...”

Baek Yu-seol thở dài một tiếng rồi tiến lại gần người phụ nữ.

“Dừng lại đó. Bước thêm bước nữa là ta chặt chân ngươi đấy.”

Người phụ nữ cảnh báo, nhưng thay vì trả lời, Baek Yu-seol lấy một thứ từ trong túi ra cho cô ta xem.

Đó là [Tinh túy của Thợ săn Phù thủy].

Một trong những chiến lợi phẩm cậu thu được sau khi tiêu diệt một Thợ săn Phù thủy trước đây.

“Cái đó, không lẽ ngươi... là Thợ săn Phù thủy?”

Nếu ở đây cậu trả lời: "Phải, tôi là Thợ săn Phù thủy", có lẽ cuộc đối thoại sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Bởi lẽ, người phụ nữ trước mặt này vốn dĩ cũng từng là một Thợ săn Phù thủy.

Thế nhưng, trực giác của Baek Yu-seol lại cảnh báo cậu đừng làm thế.

Cậu vốn khá tin tưởng vào trực giác của mình, và nó đã biến thành hành động ngay lập tức.

“Không. Tôi là kẻ sát hại Thợ săn Phù thủy. Và từ giờ, tôi sẽ giết cô.”

---

Dù Baek Yu-seol đột ngột tuyên bố sẽ giết mình, người phụ nữ tóc bù xù không hề tỏ ra lúng túng, cô ta hỏi lại với vẻ mặt bình thản.

“Giết Thợ săn Phù thủy sao? Tại sao?”

Thấy phản ứng của đối phương nhạt nhẽo ngoài dự kiến sau khi mình đã tung đòn phủ đầu, Baek Yu-seol bắt đầu hơi lo lắng trong lòng.

'Mình sai rồi sao?'

Cậu tự hỏi liệu ngay từ đầu mình có nên giả vờ làm Thợ săn Phù thủy không, nhưng vì đã lỡ phóng lao theo concept "kẻ sát hại Thợ săn Phù thủy" nên không thể quay xe được nữa.

Vì vậy, Baek Yu-seol quyết định thêm thắt một chút tình tiết để tăng độ chi tiết cho cái concept này.

“Chiếc vòng tay này...”

Cậu giơ cổ tay mình lên và nói.

“Cô có nhận ra nó không?”

“Trên đó... có vương vấn khí tức của phù thủy.”

“Nhìn chuẩn đấy.”

Người phụ nữ trước mắt chắc chắn là một 'Thợ săn Phù thủy'. Tuy nhiên, thông tin duy nhất mà Baek Yu-seol biết là không hiểu vì lý do gì mà cô ta đã từ bỏ việc săn phù thủy để ẩn dật trong rừng.

Ngoài ra, trong "Kính chào mào" cũng chẳng có thêm thông tin nào đáng giá.

Cậu chỉ còn cách tin vào trực giác của mình mà hành động.

“Chiếc vòng tay này là món quà tôi nhận được từ một phù thủy, người vừa là sư phụ, vừa là người bạn thân nhất của tôi.”

Nghe vậy, sắc mặt người phụ nữ dần đanh lại.

Đây là một canh bạc.

Nếu trong lòng người phụ nữ này vẫn còn sót lại bản ngã của một Thợ săn Phù thủy, Baek Yu-seol sẽ bị tấn công.

Cậu có thể bị giết chỉ vì lý do là một pháp sư nhân loại nhưng lại thân thiết với phù thủy. Thực tế, đã có rất nhiều Thợ săn Phù thủy từng tàn sát cả một ngôi làng chỉ vì họ đã cho phép phù thủy trú chân.

Dù dân làng thậm chí còn chẳng biết đó có phải phù thủy hay không.

Giới thiệu mình thân thiết với phù thủy trước mặt một kẻ thuộc dòng giống điên rồ như vậy, đúng là một canh bạc đặt cược bằng cả mạng sống.

Thế nhưng...

'Chẳng tự nhiên mà cô ta lại từ bỏ việc săn phù thủy để trốn vào rừng thế này.'

Panalet, cô nàng dẫn đường đang đứng phía sau quan sát tình hình, dù dòng máu đã bị pha loãng đôi chút nhưng chắc chắn vẫn là một phù thủy.

Việc cô ta để Panalet vào dinh thự mà không giết, thậm chí còn cư xử thân thiết như thể đã gặp nhau nhiều lần, cho thấy cô ta có lẽ đã từ bỏ việc săn phù thủy từ lâu rồi.

Bằng chứng quyết định chính là việc Panalet biết chính xác đường đến nơi này.

Một Thợ săn Phù thủy để lộ nơi ẩn náu cho phù thủy mà vẫn để họ sống sót?

Đây chắc chắn không phải là một câu chuyện bình thường.

“Cô ấy, người đã tặng tôi chiếc vòng này, đã biến mất. Tôi đã tuyệt vọng trong một thời gian dài, nhưng khi bình tĩnh lại, tôi đã nhận ra nguyên nhân rõ ràng.”

“...Cô ấy đã bị Thợ săn Phù thủy sát hại, có phải vậy không?”

“Phải. Vì vậy, tôi đang lùng sục tất cả các Thợ săn Phù thủy. Để chính tay tôi cắt đứt cổ họng của bọn chúng.”

“Này, khoan đã! Ngươi đâu có nói chuyện đó với ta!”

Panalet hốt hoảng định nói gì đó, nhưng người phụ nữ tóc bù xù bỗng cúi gầm mặt xuống rồi bật cười khẩy.

“Hừ.”

Ngay lập tức, Panalet sợ hãi lùi xa tận 100m, nấp sau một thân cây lớn.

Baek Yu-seol, người vốn dĩ chẳng thèm để ý đến cô nàng, cố tình nheo mắt đầy vẻ hằn học.

“Có gì đáng cười sao? Tôi đã giết chết ba tên Thợ săn Phù thủy rồi. Cô cũng sẽ không ngoại lệ đâu.”

Thêm con số vào thiết lập khiến câu chuyện có vẻ chi tiết và thật hơn hẳn.

Thực tế cậu đã từng giết Thợ săn Phù thủy, nhưng chưa đến mức giết tận ba tên.

'Muốn lời nói dối thêm sống động thì phải thêm chút mắm muối phóng đại vào.'

Vút...!!

Gió rít qua, những tán cây cao vút che khuất cả bầu trời rung chuyển dữ dội. Người phụ nữ im lặng, dùng đôi mắt với quầng thâm đậm nét nhìn chằm chằm vào Baek Yu-seol một hồi lâu, rồi đột ngột lên tiếng.

“...Ra là vậy. Ta cứ thắc mắc tại sao mùi phù thủy trên người ngươi lại nồng nặc đến thế, hóa ra là có ẩn tình này.”

Khi người phụ nữ nói xong và chậm rãi ngước nhìn lên bầu trời, ngay khoảnh khắc đó, Baek Yu-seol cảm nhận được một cảm giác rùng mình xuyên thấu toàn thân.

'Cái này...!'

Rùng mình!

Một lượng mana khổng lồ lướt qua khu vực này, khiến cậu nổi hết da gà.

Lượng mana bao phủ toàn bộ khu rừng lớn đến mức cậu thậm chí không thể đoán định được cô ta đang ở cảnh giới nào!

Trong thoáng chốc, bầu trời nhuộm đỏ rực, rồi chuyển sang sắc vàng, hóa thành màu tím nhạt rồi lại trở về màu xanh biếc.

Cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Baek Yu-seol toát mồ hôi hột.

Nếu.

Thực sự nếu phải chiến đấu sinh tử với cô ta, liệu cậu có thắng nổi không?

'...Không thể thắng nổi.'

Thợ săn Phù thủy vốn dĩ là những thực thể nằm ngoài quy chuẩn.

Họ là những kẻ mạnh không khác gì những "biến số" (irregular) trong thế giới Aether World, nên việc dự đoán sức mạnh của họ là điều gần như không thể.

'Tuy nhiên, họ có một ràng buộc là chỉ được sử dụng sức mạnh đó để săn phù thủy...'

Nhưng khi nghĩ đến việc biết bao nhiêu Thợ săn Phù thủy đã sát hại vô số người thường và pháp sư dưới danh nghĩa "săn phù thủy", có thể nói họ chẳng khác nào một tai họa của thế giới Aether World.

Chỉ có điều, người phụ nữ trước mặt này dường như đã hoàn toàn từ bỏ công việc đó.

“Đừng căng thẳng. Dù ngươi có muốn hại ta, ta cũng sẽ không tấn công ngươi.”

“...Tại sao?”

Đến lúc này, người phụ nữ mới nở một nụ cười.

“Bởi vì ngươi cũng mang trong mình sứ mệnh giống như ta.”

Cuối cùng cũng nhận được câu trả lời mong muốn. Baek Yu-seol nhanh chóng giải trừ tư thế cảnh giới như thể đang đe dọa. Tuyệt đối không phải vì cậu sợ bị tấn công sẽ chết thật đâu, mà chỉ là vì không cần thiết phải đe dọa thêm nữa thôi.

“Cô đã từ bỏ sứ mệnh của một Thợ săn Phù thủy rồi nhỉ.”

“Phải. Nhờ vậy mà ta trở thành một kẻ sống dở chết dở chẳng thể làm được gì, nhưng bù lại, ta có thể tận hưởng thời gian của riêng mình trong khu rừng này. Tên ngươi là gì?”

“Là Baek Yu-seol.”

“Cái tên ta từng dùng ngày trước là Syclen. Cứ gọi thế nào tùy thích.”

Syclen nói đoạn rồi quay trở về dinh thự của mình. Một dinh thự sừng sững giữa rừng sâu trông thật chẳng ăn nhập chút nào, nhưng nó lại mang một bầu không khí như bước ra từ truyện cổ tích, nên cũng không đến nỗi tệ.

Không, phải nói là sự uy nghi kỳ lạ của dinh thự đó trông thật đẹp đẽ.

'Kẻ đó là cựu Thợ săn Phù thủy...'

Có thể nói đây là một trong số ít những Thợ săn Phù thủy có thể giao tiếp được.

Cô ta đã săn phù thủy từ rất lâu rồi, nên chắc chắn sẽ nắm giữ rất nhiều thông tin liên quan đến họ. Biết đâu, cô ta còn biết cả chuyện về bản thể của Scarlet nữa.

“Làm gì đấy. Không định đi theo à?”

Thấy Baek Yu-seol đứng ngẩn ngơ, Syclen đang đi về phía dinh thự quay đầu lại hỏi. Lúc này cậu mới cất cây gậy vào không gian ảo rồi đuổi theo cô ta.

“C-Còn ta thì sao?!”

“Ngươi thì cút đi.”

Phản ứng với Panalet thật lạnh lùng. Thế nhưng dù bị bảo cút đi, Panalet vẫn nắm chặt nắm đấm rồi bám sát sau lưng Baek Yu-seol mà đi theo.

Một phù thủy mà lại dám bén mảng vào nơi ẩn náu của Thợ săn Phù thủy.

Đúng là gan hùm.

Bên trong dinh thự lạnh lẽo và trống rỗng, đúng như vẻ ngoài bao phủ bởi dây leo của nó.

Hầu như chẳng thấy đồ đạc gì, thi thoảng những bức tượng đá dựng đứng tạo nên bầu không khí u ám, và những bức tranh trong những khung ảnh không rõ ý nghĩa cứ như đang nhìn chằm chằm vào họ, thật đáng sợ.

Cô ta dẫn Baek Yu-seol đi với dáng vẻ lảo đảo như sắp đổ gục đến nơi, rồi mở cửa bước vào một căn phòng ở cuối hành lang. Baek Yu-seol, người thầm mong đợi một phòng khách, đã hơi lúng túng khi thấy đó đột nhiên lại là phòng ngủ.

“Này... đây là đâu?”

“Ngồi đó nghỉ một lát đi...”

Nói rồi Syclen đổ ập xuống giường như thể bị ngất.

“Này cô ơi...?”

Không có tiếng trả lời.

“Này...?”

Có vẻ như cô ta đã ngủ thiếp đi rồi.

Đây là lần đầu tiên Baek Yu-seol nhận được một màn tiếp đãi hoang đường đến mức này.

Cuối cùng, vì không thể ép Syclen đang ngủ say thức dậy, Baek Yu-seol bắt đầu đi dạo quanh dinh thự.

Thực ra nơi này cũng chẳng có gì để xem, nhưng ánh nắng dịu nhẹ len lỏi qua những ô cửa kính vỡ trông thật đẹp, khiến lòng người cũng cảm thấy thanh thản.

Dù rất muốn đánh thức Syclen ngay lập tức vì mỗi giây mỗi phút đều quý giá, nhưng cậu vẫn nhẫn nhịn.

Cậu cần phải kiên nhẫn trong lúc cô ta đang có thiện cảm với mình.

“Tại sao ngươi lại trở nên thân thiết với phù thủy vậy?”

Panalet cứ lẽo đẽo đi theo Baek Yu-seol và hỏi đủ thứ chuyện.

“Mọi cuộc gặp gỡ đều bắt đầu từ sự tình cờ mà.”

“Ngươi và phù thủy đó chắc phải có mối quan hệ tình cảm mặn nồng lắm nhỉ? Chị đây nhìn cái là biết ngay.”

“Đó là một mối quan hệ có nhân duyên sâu nặng.”

“Ngươi yêu cô ấy đến mức nào?”

“Ơn nghĩa của sư phụ cao tựa thái sơn, mạo muội đo lường là một sự thất lễ.”

Dù hỏi gì Baek Yu-seol cũng trả lời một cách mập mờ, khiến Panalet nhanh chóng cảm thấy mất hứng và lầm bầm.

“Hừ, thôi bỏ đi.”

Tưởng chừng cuộc đối thoại sẽ kết thúc ở đó, nhưng có vẻ vì quá buồn chán khi không nói gì nên cô nàng lại là người khơi chuyện trước.

“Mà thôi, nhưng. Nhìn qua thì có vẻ ngươi cũng rơi vào trường hợp giống như Syclen rồi.”

Panalet vừa đi vừa nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dù chính mình là người khơi chuyện nhưng vẻ mặt cô không mấy tươi tỉnh, có vẻ đây không phải là một câu chuyện vui vẻ gì cho cam.

“Syclen cũng từng yêu một phù thủy. Nực cười nhỉ? Tại sao đối tượng rơi vào lưới tình lại cứ phải là kẻ thù mang sứ mệnh nhất định phải tiêu diệt chứ?”

Baek Yu-seol im lặng một lúc rồi bật cười nói.

“Chẳng phải chính vì là đối thủ như vậy nên mới dễ nảy sinh tình cảm sao?”

“Ồ, quả nhiên ngươi cũng vậy à? Ngươi cũng từng là Thợ săn Phù thủy sao?”

“Không phải.”

“Xì. Chán ngắt.”

Panalet vừa lầm bầm vừa nói.

“Dù sao thì, có vẻ ngươi cũng cùng cảnh ngộ với cô ấy nên đừng quá ghét Syclen nhé. Biết đâu hai người lại nói chuyện hợp nhau thì sao?”

Cậu cũng chẳng có ý định ghét bỏ gì.

Chỉ là giả vờ đối địch một chút thôi.

“Vốn dĩ cô ấy là người rất ghét bị ghét bỏ nên mới trốn chạy đến đây sống thế này, nhưng nghe bảo vì quá yêu quý con người nên cô ấy thậm chí còn không thể hoàn thành tốt sứ mệnh săn phù thủy của mình... Hửm?”

Đang thao thao bất tuyệt về chuyện của Syclen, Panalet bỗng nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ngươi có ngửi thấy mùi khét ở đâu không?”

“Mùi khét?”

Nghe vậy, Baek Yu-seol thử ngửi nhưng không thấy gì đặc biệt.

Rồi cậu vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ, và khi thấy những đám mây đen kịt đang bốc lên từ phía xa, sắc mặt cậu bỗng đanh lại.

Đó không phải là mây.

Đó là khói.

Khói bốc lên từ khu rừng đang bốc cháy.

“C-Cái gì thế này. Tự nhiên lại...”

Baek Yu-seol nhẹ nhàng nhảy ra ngoài cửa sổ, sử dụng [Tốc Biến] để leo lên mái nhà của dinh thự.

Kết hợp chức năng phóng đại của "Kính chào mào" với thị lực siêu phàm, một đám đông đang tiến lại gần từ đằng xa hiện rõ trong tầm mắt cậu.

"Oa oa oa!!"

"Đốt đi! Đốt sạch đi!"

"Giết chết con phù thủy đó đi!!"

"Giết chết phù thủy!!"

Tiếng hò hét của đám đông vang lên bên tai như những tạp âm rì rào. Baek Yu-seol vô thức quay đầu lại.

Tại đó, không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, Syclen với dáng vẻ y hệt lúc nãy đang dùng đôi mắt thâm quầng nhìn về phía khu rừng.

“...Lâu lắm mới có khách quý ghé thăm, vậy mà lại để ngươi thấy cảnh tượng không mấy hay ho này rồi.”

“Chuyện này là thế nào?”

Khi Baek Yu-seol bình tĩnh hỏi, Syclen nở một nụ cười tự giễu và nói.

“Còn gì nữa. Là 'Săn phù thủy' đấy. Chắc bọn họ không vừa mắt khi thấy một con mụ điên khó ưa sống trong rừng này.”

“Săn phù thủy...?”

Trong thoáng chốc, Baek Yu-seol cảm thấy thật nực cười, cậu lại nhìn về phía khu rừng.

Phải chăng vì ma pháp của Syclen khiến họ không thể tùy tiện tiến vào rừng, nên con người đã chọn cách đốt trụi cả khu rừng sao?

'Săn phù thủy cơ đấy.'

Không phải ai khác, mà lại đi săn phù thủy chính một Thợ săn Phù thủy.

Chuyện này mới thật nực cười và hoang đường làm sao.

“Chẳng phải đều là nghiệp chướng của chúng ta sao. Nghĩ đến những gì đồng tộc của ta đã làm dưới danh nghĩa săn phù thủy...”

Treo cổ và hỏa thiêu phù thủy trước mặt bàn dân thiên hạ, xóa sổ cả một ngôi làng để săn lùng một phù thủy, hy sinh và sát hại những người phụ nữ vô tội rồi đổ vấy cho họ cái mác tà ác chỉ để săn phù thủy.

“Giờ đây chỉ cần thấy người phụ nữ nào khó ưa là họ lại ban cho cái danh 'phù thủy'. Thế giới này quả thực đã trở nên dễ dàng hơn đối với các Thợ săn Phù thủy rồi.”

Chỉ có điều, dường như trên thế giới này chẳng còn mấy phù thủy thực thụ nữa.

Syclen mỉm cười cay đắng nhìn Baek Yu-seol.

“Ngươi nên quay về đi thì hơn. Có vẻ hôm nay ta sẽ bị thiêu sống tại đây rồi.”

Thợ săn Phù thủy không được phép tùy tiện sử dụng sức mạnh đối với người thường không phải phù thủy.

Dù vô số Thợ săn Phù thủy đã thảm sát người thường dưới danh nghĩa thanh trừng phù thủy, nhưng nếu sử dụng sức mạnh lên người thường mà không có lý do chính đáng, họ sẽ bị kéo thẳng xuống địa ngục của sự đau đớn vĩnh hằng.

Cô ta dường như cũng không có ý định bỏ chạy.

Nói cách khác, hôm nay Syclen định buông xuôi để đón nhận cái chết.

Việc cứu một người không quen biết khỏi đám đông hung hãn kia là một việc vô cùng khó khăn, nhưng đây không phải là vấn đề của lòng vị tha, mà vì việc lấy thông tin về Scarlet là ưu tiên hàng đầu, nên Baek Yu-seol thở dài một tiếng rồi cầm lấy cây gậy.

“Để tôi thử thương lượng với họ xem.”

“Sẽ không dễ dàng đâu.”

“Nếu không được thì...”

Cậu dùng gậy gãi đầu rồi nói.

“Thì cứ đập cho một trận ra trò, tự khắc họ sẽ biết nghe lời thôi.”

Đằng nào cũng chẳng có thời gian, những lúc thế này thì dùng bạo lực là phương pháp hợp lý nhất.

---

Dù là trong thế giới khoa học hay thế giới ma pháp.

'Từ khi con mụ đó vào làng, mọi chuyện đều trở nên xui xẻo!'

'Mau đánh đuổi nó đi!'

'Đốt sạch nhà cửa và đồ đạc của con khốn đó đi!'

Mê tín dị đoan sẽ không bao giờ biến mất.

Có lẽ chừng nào trí tuệ còn tồn tại, thì mê tín vẫn sẽ luôn song hành như một lẽ tất yếu.

Đáng tiếc thay, trong thế giới ma pháp, phù thủy không phải là mê tín mà gần như là một thảm họa thực sự.

Người ta đồn rằng nếu phù thủy lén lút sống ẩn dật trong làng, thì hạn hán hoặc lũ lụt sẽ xảy ra, mọi việc vốn đang suôn sẻ cũng trở nên bế tắc, hay dịch bệnh sẽ hoành hành khiến con người mất mạng.

Mỗi lần như vậy, người ta lại bắt lấy người phụ nữ đen đủi và u ám nhất làng để thiêu sống hoặc đánh cho một trận nhừ tử rồi đuổi đi.

Nếu là phù thủy thực thụ, đời nào họ lại chịu khuất phục trước màn săn phù thủy giả tạo nực cười đó của con người.

Tất cả đều là mê tín.

Phù thủy thì được lợi lộc gì mà phải gọi hạn hán hay lũ lụt đến chứ? Dù có những phù thủy có khả năng điều khiển quái thú, nhưng họ cũng chẳng dại gì mà tấn công làng mạc.

Bởi họ biết rõ làm vậy sẽ sớm bị Thợ săn Phù thủy tìm đến tận nơi.

Những phù thủy có đầu óc và sở hữu sức mạnh nhất định hầu hết đều sống ẩn dật.

Thế nhưng vì những tội ác tày trời mà các phù thủy trong quá khứ đã gây ra, hình ảnh 'phù thủy' trong tâm trí con người đã trở nên vô cùng định kiến và sâu sắc.

Kẻ thực hiện những hành vi tà ác, mang theo luồng khí xui xẻo và dịch bệnh, là căn nguyên của mọi điều tồi tệ.

“Con phù thủy tà ác đó chính là nguyên nhân!”

“Phải đuổi con phù thủy đó ra khỏi khu rừng hộ mệnh của chúng ta!”

“Gần dám làm ô uế khu rừng của chúng ta sao!”

Khu rừng huyền bí vốn được gọi là Rừng Bí Mật này, thực chất cho đến nửa thế kỷ trước vẫn được gọi bằng những cái tên khác.

Rừng Thợ Săn, Rừng Đồ Tể, Rừng Kẻ Săn Mồi...

Dù là nơi tập trung đủ loại quái thú hung tợn, nhưng nơi đây từng tồn tại nhiều bộ lạc Thú nhân hùng mạnh. Những chiến binh mạnh nhất trong số họ thường xuyên săn lùng quái thú để bảo vệ bộ tộc.

Thế nhưng những ngày tháng đó giờ đã không còn.

Một ngày nọ, một phù thủy bí ẩn tiến vào rừng và bẻ cong không gian nơi đây. Những chiến binh vốn sống dựa vào cảm giác trong rừng đã không còn có thể đối đầu với quái thú được nữa, và cuối cùng họ bị xua đuổi ra khỏi khu rừng.

Suốt thời gian qua họ đã nhẫn nhịn và nhẫn nhịn, nhưng giờ đây...

Tình hình của tộc Thú nhân, những kẻ đã đánh mất ước mơ và hy vọng, thậm chí là lòng tự trọng sau khi không còn nơi nương tựa, cuối cùng cũng đi đến hồi kết sau nửa thế kỷ.

Giờ đây, khi đã nắm giữ được ma pháp và dần tự tin hơn, họ bắt đầu phóng hỏa đốt rừng với suy nghĩ rằng sức mạnh của mình đã đủ để xua đuổi phù thủy.

Đứng ở góc độ của Baek Yu-seol, chuyện này đúng là cạn lời.

'Ơ kìa, đốt sạch rừng rồi thì sau khi đuổi được phù thủy đi, mấy ông định cắm dùi ở đâu?'

Thế nhưng, với đám Thú nhân đó, hậu quả sau này chẳng quan trọng. Cách tốt nhất để giải quyết sự vặn xoắn không gian đang chặn đường tiến đến chỗ phù thủy chính là thiêu rụi cả khu rừng này.

Và thực tế, phương pháp đó lại hiệu quả.

Vì không thể làm biến dạng toàn bộ khu rừng rộng lớn, Cyclen chỉ có thể dùng một chút kỹ thuật bẻ cong không gian kết hợp với cây cối rậm rạp để che mắt. Khi cây cối mất đi, sự vặn xoắn không gian gần như trở nên vô nghĩa.

Nhờ vậy, hàng trăm Thú nhân từng bị đuổi ra khỏi rừng đã nhanh chóng tìm thấy nơi ẩn cư của phù thủy.

"Kia, kia là dinh thự...!"

"Đồ phù thủy khốn khiếp! Ngươi dám đuổi chúng ta đi để sống trong một nơi xa hoa thế này sao!"

Dù có hơi ngỡ ngàng vì nơi ẩn cư vốn tưởng là túp lều hay hang động lại là một dinh thự đồ sộ, nhưng sự ngạc nhiên đó chỉ kéo dài trong chốc lát.

Đám Thú nhân, mỗi người cầm một ngọn đuốc trên tay, bắt đầu gào thét ầm ĩ.

Cyclen, người đang bị coi là phù thủy, liếc nhìn Baek Yu-seol.

"Họ gọi ta là phù thủy kìa."

"Chuyện này nghe thú vị đấy. Để tôi xuống xem sao."

Baek Yu-seol nhẹ nhàng nhảy từ trên mái nhà xuống, đáp ngay trước mặt đám Thú nhân.

Cú nhảy từ độ cao đó không phải là việc dễ dàng ngay cả với tộc Thú nhân, nên bọn họ giật mình run rẩy, lén lút lùi lại phía sau.

'Để xem nào... Tên cầm đầu đứng trước nhất cùng lắm cũng chỉ cỡ Class 4.'

Xét đến việc tộc Thú nhân vẫn chưa có ai đạt đến Class 9, có vẻ như cơ thể của họ không thực sự phù hợp để học ma pháp, trình độ của đám này không cao lắm.

Thành thật mà nói, Baek Yu-seol có nhắm mắt cũng đủ sức xử đẹp cả đám.

"Vậy, các người tìm đến đây có việc gì?"

"Phù thủy! Mụ phù thủy đó đã đuổi chúng ta ra khỏi rừng!"

"Phù thủy? Ai cơ?"

"Chính là mụ đàn bà kia!"

Khi đám Thú nhân chỉ tay về phía Cyclen ở đằng sau và hét lên, Baek Yu-seol bật cười chế nhạo.

"Cô ấy là phù thủy á? Mấy ông đã bao giờ tận mắt thấy phù thủy chưa? Dựa vào đâu mà nói thế?"

"Cần gì phải tìm hiểu trước mới nhận ra phù thủy? Mụ ta làm ô nhiễm khu rừng, mang lại bất hạnh cho ngôi làng. Kể từ khi mụ ta xuất hiện, bệnh tật cứ liên miên không dứt."

"Bệnh tật?"

Cyclen làm gì có năng lực đó.

Baek Yu-seol nhìn qua trang phục của bọn họ rồi nhăn mặt.

"Này, bình thường mấy ông có tắm rửa không đấy?"

"Tộc Thú nhân không bao giờ tắm."

"...Rồi, tôi hiểu tại sao mấy ông hay đổ bệnh rồi."

Ma pháp là một môn học khó.

Tuy nhiên, bất kỳ ai nỗ lực trên 50 năm cũng đủ để đạt tới Class 4.

Đám Thú nhân trước mắt chính là kiểu đó. Những kẻ học ma pháp lâu năm nhưng vẫn không chịu từ bỏ những hủ tục của bộ tộc.

Baek Yu-seol dùng đuôi gậy gãi đầu rồi nói:

"Tôi đã từng gặp phù thủy thật rồi, cũng gặp tộc Thú nhân nhiều rồi, nhưng cô ấy không phải phù thủy đâu. Còn chuyện các người bất hạnh là do các người ngu thôi."

"Láo xược! Đừng có coi thường trực giác của tộc Thú nhân!"

"Hồ..."

Có vẻ nói lý không thông, Baek Yu-seol quyết định dùng một chút "vũ lực" để nói chuyện.

Cậu rút thanh kiếm ma lực từ Teriphon ra, vung nhẹ hai cái rồi tra vào bao. Toàn bộ quá trình chỉ mất vỏn vẹn 0,1 giây.

Một khoảng thời gian ngắn đến mức ngay cả thị lực động của tộc Thú nhân cũng không kịp nhận ra thanh kiếm đã được rút ra.

VÚT...!!

Thế nhưng tác động của nó lại vô cùng khủng khiếp. Một luồng gió mạnh ập đến khiến đám Thú nhân phải dùng hai tay che mặt, lùi bước về sau.

Khi cơn gió lặng xuống, một cảnh tượng hiện ra trước mắt họ.

"Cái, cái này là...!"

Trên mặt đất khắc sâu một vết sẹo hình chữ X khổng lồ. Nó sâu và rộng đến mức mắt thường không thể nhìn thấu được độ sâu của nó.

Đến lúc này, đám Thú nhân mới nhìn Baek Yu-seol bằng con mắt khác.

"Giờ đã hiểu chưa? Tôi là một ma pháp sư giỏi hơn các người nhiều."

Thực chất đây là kết quả của việc rèn luyện kiếm thuật đến cực hạn, nhưng vì thời đại này chẳng ai thi triển được kiếm thuật như vậy, nên họ lầm tưởng đó là ma pháp cũng phải.

"Thế nên, nghe lời chút đi."

Đám Thú nhân đổ mồ hôi hột, gật đầu lia lịa.

"Được, ta thừa nhận ngươi là ma pháp sư giỏi hơn chúng ta. Nhưng điều đó không chứng minh được mụ đàn bà kia không phải phù thủy."

"Không. Các người không chỉ kém về trình độ ma pháp mà kiến thức cũng hạn hẹp hơn tôi nhiều. Tôi đã từng gặp phù thủy thật, thậm chí là giết chết họ rồi."

"Ngươi... đã giết phù thủy?"

"Phải. Vậy nên các người thấy chuyện này nực cười thế nào không? Một kẻ chưa từng thấy phù thủy lại cứ khăng khăng đổ tội cho người khác là phù thủy trước mặt tôi?"

"Hừ, được rồi. Ta tạm chấp nhận chuyện ngươi đã gặp phù thủy."

Cứ ngỡ họ sẽ gặng hỏi bằng chứng, nhưng đám Thú nhân lại không làm vậy.

"Nhưng đó không phải lý do để ngươi cản đường chúng ta."

"Tại sao?"

"Mụ ta có phải phù thủy thật hay không chẳng quan trọng! Dù sao thì kể từ khi mụ ta đến, chúng ta đã trở nên bất hạnh!"

"Đúng thế!"

"Phải, nên đừng có cản trở nữa!"

"Biến đi ngay!"

"Cái gì..."

Baek Yu-seol hoàn toàn cạn lời.

Hóa ra ngay từ đầu, bọn họ chẳng quan tâm Cyclen có phải phù thủy thật hay không.

'...Thì ra là vậy.'

Cũng không phải là không thể hiểu được.

'Mình đã suy nghĩ đơn giản quá.'

Dù Cyclen không phải phù thủy, thì sự thật là cô ấy đã chiếm lấy quê hương nơi họ sinh sống.

Mặc dù hiện tại cậu đang đứng về phía cô ấy để lấy thông tin, nhưng xét một cách khách quan, lỗi của cô ấy chẳng phải lớn hơn sao?

"Dừng lại ở đó đi. Dù sao thì cũng chẳng nói chuyện được đâu. Ta cũng đã đoán trước rồi."

Baek Yu-seol quay lại thì thấy Cyclen đang mỉm cười cay đắng rồi nhảy xuống từ mái nhà. Ngay khi cô biến mất vào trong dinh thự, đám Thú nhân không thể kiềm chế được nữa mà lao lên.

"Đốt đi! Đốt trụi nhà của mụ phù thủy đi!"

"Thiêu rụi tất cả!!"

"OAAAAA!!"

Đám Thú nhân bắt đầu phóng hỏa bừa bãi vào dinh thự của Cyclen.

Baek Yu-seol định ngăn lại, nhưng vì không có danh nghĩa lẫn lý do chính đáng nên cậu đành bất lực.

Cứ thế, suốt nửa ngày trời, tộc Thú nhân vừa đốt nhà phù thủy vừa mở tiệc ăn mừng. Họ nhảy múa quanh ngôi nhà đang bốc cháy, uống rượu và ca hát.

Đứng từ xa quan sát cảnh tượng đó, Baek Yu-seol thở dài thườn thượt.

"Haizz."

"Này này, đừng lo lắng quá. Cậu nghĩ cái con mụ điên đó dễ chết cháy bởi mấy ngọn lửa cỏn con này sao?"

Finalet vừa cười hớn hở vừa nốc rượu tì tì.

"Chắc là không rồi."

Một Thợ săn Phù thủy thì dù có muốn chết trong đống lửa đó cũng không chết nổi.

Chuyện này cũng giống như cố gắng làm chết đuối một con cá vậy.

"Cứ im lặng mà đợi đi, đợi đám thú vật điên khùng kia về rồi chúng ta đưa cô ta đi."

"Chắc phải vậy thôi."

Baek Yu-seol gật đầu, kiên nhẫn chờ đợi bữa tiệc của tộc Thú nhân kết thúc.

Nhưng rồi, một biến cố đã xảy ra.

"Cái, cái này là...!"

"Tộc, Tộc trưởng! Mau nhìn cái này đi!"

"Không thể nào...!!"

Baek Yu-seol, người đang nhắm mắt chờ đợi trên một cành cây gần đó, cũng lờ đờ mở mắt ra.

"Cái quái gì thế kia."

Dinh thự của Cyclen không mất quá nhiều thời gian để cháy rụi. Và rồi, trong đống tro tàn còn sót lại, những hoa văn kỳ quái hiện ra khiến các ma pháp sư phải kinh hãi.

"Ma pháp trận phong ấn...!"

Một ma pháp trận cổ xưa, có lẽ đã tồn tại hơn 50 năm, đang nằm chễm chệ ở đó.

Tộc Thú nhân bây giờ đã biết về ma pháp, không giống như 50 năm trước.

Vì vậy, họ nhận ra ngay lập tức ma pháp trận này dùng để phong ấn thứ gì đó nguy hiểm đến mức nào.

Những ngôn ngữ ma pháp cấp độ Class 8 trở lên lấp đầy trận pháp, một ma pháp sư không thể nào không nhận ra điều đó.

"Khô, không lẽ..."

RẮC, RẮC RẮC!!

Ma pháp trận bắt đầu nứt vỡ.

Vì mặt đất nơi khắc ấn phong ấn đã bị thiêu rụi hoàn toàn, các mạch ma lực bắt đầu gặp sự cố.

Vốn dĩ ma pháp trận 50 năm tuổi đã dần mất đi chức năng, đúng lúc này tộc Thú nhân lại tác động vào nó.

RẮC... ẦM!!

Tình thế thay đổi trong nháy mắt.

Một cánh tay khổng lồ vươn ra từ trong ma pháp trận, ngay lập tức bao trùm nỗi khiếp sợ lên toàn bộ tộc Thú nhân.

"Ka, Kazilisk...!"

"Á á á á!!"

"Chạy, chạy mau!!"

Trong phút chốc, tộc Thú nhân hỗn loạn bỏ chạy, nhưng đã quá muộn. Con quái thú mang tên Kazilisk lộ diện và bắt đầu tàn sát bất cứ kẻ nào trong tầm mắt.

"Chà, là Kazilisk kìa. Con quái vật điên khùng đó đã lảng vảng trong Khu rừng Bí mật từ 50 năm trước đấy. Tự dưng một ngày nó biến mất tăm, hóa ra là bị phong ấn ở đây... Ơ? Cậu ta đâu rồi."

Finalet đang luyên thuyên thì nhận ra Baek Yu-seol đã biến mất từ lúc nào. Khi cô quay đầu lại tìm kiếm thì, trời ạ, cậu ta đã cắm phập thanh kiếm vào cổ con quái thú rồi.

"Phụt, đúng là cái tên nực cười."

Dù đám Thú nhân kia có định làm gì đi nữa, hễ thấy mạng người sắp chết trước mắt là cậu ta lại không kìm được mà lao vào.

Đúng là một tính cách đặc biệt.

"Ta thì chả có ý định đó đâu. Chị cũng vậy đúng không?"

Finalet quay sang nói với ánh mắt đầy ẩn ý, và từ trong bụi rậm, Cyclen bước ra.

"...Đó là nghiệp chướng của họ."

Cô đã vất vả phong ấn con Kazilisk đang cuồng loạn, rồi vì sợ hơi thở của nó rò rỉ ra ngoài nên mới đuổi hết tộc Thú nhân khỏi rừng.

Vậy mà họ quay lại và trả ơn bằng cách gọi cô là "phù thủy".

"Nhưng mà, lúc nãy trông chị có vẻ vui lắm mà. Chị là đồ biến thái à?"

Cyclen lườm một cái sắc lẹm khiến Finalet nhanh chóng lảng tránh ánh nhìn.

Nhưng cô ấy nói không sai.

Cyclen cảm thấy tâm trạng mình tốt lên một cách kỳ lạ khi bị coi là phù thủy.

Có lẽ đó là vì ngày xưa cô đã từng yêu một phù thủy chăng.

Cyclen nắm chặt rồi lại buông đôi bàn tay, khẽ thở hắt ra.

'...May mắn thật.'

Cyclen không còn đủ sức lực để đối đầu với Kazilisk nữa. Ngay từ đầu, việc một Thợ săn Phù thủy tiêu tốn toàn bộ sức mạnh gốc vào một con quái thú đã là vấn đề rồi.

Hiện tại cô đang phải chịu một hình phạt (penalty) cực lớn, gần như không thể thi triển năng lực.

Finalet thì chắc chắn sẽ không giúp, và vốn dĩ cô ta cũng chẳng có lý do gì để xuất hiện ở đây đúng lúc này.

Cyclen nhìn Baek Yu-seol đang vung kiếm điên cuồng vào con quái thú. Dù 50 năm trước Kazilisk đã bị thương nặng, nhưng ngay cả Cyclen cũng từng phải chật vật với nó, vậy mà cậu thiếu niên kia lại đang tàn sát nó như không có chuyện gì xảy ra.

Giữa đống đổ nát của dinh thự rực lửa, một con Kazilisk hình rắn đang gầm thét hồi sinh và một kiếm khách đang di chuyển với tốc độ cực đại, để lại những vệt sáng xanh biếc của đường kiếm.

Cảnh tượng đó vừa tráng lệ vừa lãng mạn, khiến Cyclen vô thức thẫn thờ nhìn ngắm.

'Một phù thủy mà người như vậy đang tìm kiếm sao...'

Rốt cuộc là vị phù thủy nào đã khiến một kiếm khách như thế này phải mê đắm.

Chuyện này chẳng phải rất giống với "Truyền thuyết về Phù thủy Máu" sao?

Câu chuyện về một phù thủy từng là vua của các phù thủy, nhưng lại đem lòng yêu một kiếm sĩ sinh ra trong thời đại của các ma pháp sư.

"...Một cậu thiếu niên càng lúc càng khiến ta thấy thú vị."

Cyclen nhìn Baek Yu-seol với ánh mắt đầy tò mò.

Bất kể vị phù thủy mà cậu ta tìm kiếm là ai, cô cũng muốn giúp cậu tìm được người đó.

---

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!