Trăng tròn thì quá lộ liễu. Từng đường nét khuôn mặt sẽ bị phơi bày rõ mồn một.
Nhưng không trăng thì cũng dở. Nếu tối đến mức chẳng thấy đường dưới chân thì bước chạy trốn sẽ chần chừ.
Lý tưởng nhất chính là trăng non mảnh như sợi chỉ. Thứ ánh sáng yếu ớt vừa đủ để không soi tỏ mọi thứ, nhưng lại rất đáng tin cậy để làm nhòe đi những dấu vết.
「Thỏ, chuẩn bị tinh thần chưa?」
「Không, chắc không được đâu............ Quả nhiên vụ vượt ngục này với tớ là...」
Chạy trốn khỏi chính việc chạy trốn. Sự yếu đuối và thói quen lẩn tránh của Thỏ lại phát tác ngay trước giờ G.
Ngước nhìn vầng trăng lưỡi liềm lý tưởng đang treo lơ lửng trên bầu trời đêm, Aone khẽ thở dài.
Nơi hai người đang đứng là góc tường phía Nam của Tường Đoạn Ngục bao quanh bốn phía Đại học Cơm chiên Thượng Hải.
Cắt xén thời gian ngủ và thời gian tự do, họ đã tốn hai tuần ròng rã để chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Và chính đêm nay, họ đã lẻn khỏi ký túc xá, luồn lách qua màng lưới giám sát của Quản lý quan và đến được điểm tập kết.
Aone đeo chiếc ba lô phồng to căng cứng.
Thỏ nắm chặt hai tay trước ngực với vẻ sợ sệt.
Chỉ có vầng trăng lưỡi liềm mới biết vị trí của hai kẻ đang ẩn mình trong bóng tối. Kế hoạch đang tiến triển thuận lợi không thể hơn. Giờ chỉ còn việc vượt tường. Không có lý do gì để quay đầu lúc này.
「Này Thỏ. Nếu cậu sợ đến thế thì hủy bỏ vượt ngục cũng được. Nhưng mà này, nếu làm thế thì cậu nghĩ bữa sáng ngày mai là món gì?」
「Đúng ha, thế bữa trưa?」
「Bữa tối?」
「Vượt ngục tính sao?」
「Làm!」
Thỏ dứt khoát vào vị trí.
Đối với người có thói quen chạy trốn, mấy lời cổ vũ sáo rỗng kiểu "Cố lên đừng chạy trốn" chẳng có tác dụng gì mấy. Aone đã khéo léo điều hướng năng lượng chạy trốn của Thỏ bằng cách chỉ ra rõ ràng một hiện thực còn đáng sợ hơn, khiến người ta muốn chạy trốn khỏi nó gấp bội.
「Được rồi.」 Chuẩn bị hoàn tất. Aone ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng gạt lớp cát trên mặt đất. Một chiếc đĩa lớn lộ ra từ trong lòng đất.
「Mở nhé?」
Trước câu hỏi của Aone, Thỏ lặng lẽ gật đầu.
Khi nhấc chiếc đĩa lên khỏi mặt đất, một cái hố thẳng đứng sâu khoảng ba mươi centimet hiện ra. Nằm gọn lỏn bên trong đó là một chai nhựa.
Nhìn vào cái hố, Aone cười toe toét.
Như đáp lại, cái chai nhựa cũng đang cười.
Cái mũi tròn được vẽ bằng bút lông đen, mỗi bên ba sợi râu, đôi mắt xếch, cái miệng lớn cười cái điệu cười tinh quái.
──Chai nhựa mặt chuột đang ngước nhìn bầu trời đêm trăng non từ bóng tối của cái hố.
「Ngoan nhé.」
Aone xoa mũi con chuột. Rồi hít một hơi thật sâu.
Từ đây trở đi, không còn đường lui nữa. Aone quyết tâm,
Và bắt đầu gập từng ngón tay đếm ngược.
Thỏ đứng bên cạnh, đôi mắt ầng ậc nước đảo qua đảo lại đầy bất an.
Đôi mắt Aone thì rực sáng hưng phấn. Trước bữa tiệc điên cuồng sắp bắt đầu──trước màn vượt ngục bán sống bán chết này.
「Không.」
Nắm tay Aone siết chặt đầy mạnh mẽ.
Đồng thời, ánh mắt Thỏ trở nên sắc bén trong tích tắc. Bàn tay cô bé vươn xuống lòng đất, giật mạnh cái chốt.
Phụt!!! Bọt nước bắn tung tóe trong khoảnh khắc, tên lửa chai nhựa xé gió lao vút lên bầu trời đầy sao với khí thế hừng hực.
Mặc cho nước bắn đầy người không chớp mắt lấy một cái, ánh mắt của Aone và Thỏ dán chặt vào quỹ đạo của tên lửa hình chuột.
Lấy chính cái hố đã đào làm bệ phóng, tên lửa lao ra từ lòng đất nhanh chóng xé toạc màn đêm bay lên cao, rồi biến mất về phía bên kia bức tường. Sợi dây thừng dài buộc vào thân tên lửa chùng xuống do trọng lực, nhẹ nhàng chạm vào dây thép gai trên đỉnh tường.
Bíp.
Cảm biến phản ứng ngay lập tức.
BÍP BÍP BÍP BÍP.
Giống như đêm hôm đó, tiếng còi báo động vang lên inh ỏi, đèn pha cực mạnh chiếu rọi quét ngang dọc.
Điểm khác biệt duy nhất so với đêm hôm đó là Aone và Thỏ hoàn toàn không nao núng.
Ánh mắt hai người dán chặt vào sợi dây thừng đang rủ xuống từ trên tường.
Aone xác nhận thành công đến bước này, rồi ra hiệu bằng mắt cho Thỏ. Và khoảnh khắc tiếp theo──
「Tiến tới cuộc vượt ngục vĩ đại nào!」
──Hướng về phía đó, Aone và Thỏ đạp đất lao đi với vận tốc ban đầu như tên lửa.
Nhưng họ chẳng thèm ngó ngàng gì đến sợi dây thừng rủ xuống từ bức tường. Aone chạy về phía Tây, Thỏ chạy về phía Đông. Mỗi người chạy hết tốc lực dọc theo chân tường theo hai hướng ngược nhau.
Chạy được khoảng hai mươi mét, Aone lại ngồi xổm xuống đất. Rồi lật cái đĩa lên. Dưới chân là cái hố thẳng đứng, và con chuột đang cười toe toét chờ đợi.
Tên lửa thứ hai được phóng đi.
Xoẹt! Sau khi bắn tung bọt nước dữ dội, Bộp. Khi tên lửa hạ cánh khẩn cấp xuống bên kia bức tường, thì Aone đã kích hoạt tên lửa tiếp theo cách đó hai mươi mét.
Trên quỹ đạo Aone chạy qua, những cột nước như mạch nước ngầm phun trào liên tiếp. Nhận lệnh từ nữ hoàng, những chú chuột trung thành, con này nối tiếp con kia bay vút lên trời, đào thoát khỏi cái lồng giam mang tên Đại học Cơm chiên Thượng Hải.
Mỗi lần như thế, cảm biến báo động lại gào thét điên cuồng, đèn pha nhảy múa loạn xạ.
Khi các Quản lý quan trực đêm hốt hoảng lao ra, số lượng dây thừng như những cái đuôi chuột rủ xuống từ đỉnh tường đã lên tới con số mười tám.
「Thả lũ chuột ra.」
Nếu không thể vô hiệu hóa cảm biến trên tường, thì làm ngược lại. Kích hoạt đồng loạt tổng cộng năm mươi cảm biến trên chu vi một cây số, lợi dụng sự hỗn loạn tột độ đó để tẩu thoát. Đây chính là kế hoạch vượt ngục vĩ đại của Aone.
Có một sự may mắn.
Đó là vào ngày rời Nhật Bản, ở trường cấp ba có tiết Vật lý.
Aone bị giải đi với độc bộ đồ trên người, chiếc ba lô trên lưng lúc đó là toàn bộ hành lý.
──Tức là tình cờ cô đã mang theo được cuốn sách giáo khoa Vật lý có ghi chép về lực đẩy của tên lửa nước, kiến thức xuất hiện trong bài thi chung Đại học[note85001].
Còn lại là sự kiên trì và chuẩn bị.
Chế tạo tên lửa từ những chai nhựa chất đống ở Nghĩa địa Cơm chiên, nạp khí nén bằng cái bơm xe đạp chôm của Quản lý quan Tà Thổ. Buộc dây thừng dùng cho bao gạo vào, và cuối cùng dùng bút lông dầu thổi hồn cho chúng.
Cô hì hục chôn năm mươi bộ như vậy xuống đất trong suốt mười ngày, và đón chào ngày quyết định hôm nay.
Nhiệm vụ của Aone là kích hoạt tổng cộng mười sáu cảm biến ở một nửa tường Nam và tường Tây.
Thỏ nhanh nhẹn đảm nhận tổng cộng hai mươi cái ở một nửa tường Nam và tường Đông.
Và bức tường Bắc còn lại là──
◆◆◆◆◆◆
「Sharun, thực ra cậu cũng muốn vượt ngục đúng không?」
「Hả? Đừng có nói mấy câu ngớ ngẩn được không?」
Sharun đang chăm chút mái tóc trước bồn rửa mặt trong phòng ký túc xá, cười khổ phủ nhận lời Aone.
Nhưng niềm tin của Aone không hề lay chuyển.
Tất cả có vẻ chỉ là vỏ bọc. Chuyện mạo hiểm đến tận bức tường vào đêm vượt ngục bất thành với lý do "để trông chừng Thỏ" cũng vậy. Chuyện xắn tay áo tham gia kế hoạch với lý do "để giúp Thỏ" cũng thế.
「Thật sự không muốn vượt ngục à?」
「Đã bảo là không muốn mà.」
「Có chứ gì. Lý do cậu muốn vượt ngục ấy.」
「Hoàn toàn không.」
Sharun làm vẻ mặt tỉnh bơ, giơ hai tay lên trời kiểu bó tay chịu thua.
「Nói dối. Tôi nhận ra rồi. Và Sharun à, cả cậu cũng lờ mờ nhận ra rồi. Từ lúc nhập học đến giờ cũng gần ba tuần rồi còn gì, không thể nào không nhận ra được. Chỉ là cậu sợ phải thừa nhận nên lảng tránh thôi.」
Như muốn nói đồ dai dẳng, Sharun thở dài rồi ngoảnh mặt đi. Rồi vừa dùng ngón tay xoắn xoắn mái tóc tự hào, cô nàng vừa uể oải mở miệng.
「Đừng có vòng vo nữa, nói toẹt ra đi xem nào?」
Được thôi, Aone giơ ngón trỏ lên, chỉ thẳng vào Sharun như thám tử lừng danh đang dồn ép thủ phạm vào chân tường.
「──Tóc cậu... độ xoăn đang yếu đi đấy.」
Ngay lập tức, máu trên mặt Sharun rút sạch. Môi bắt đầu run rẩy. Mồ hôi hột túa ra, lỗ mũi nở to hết cỡ, mắt như muốn lồi ra ngoài. Biểu cảm chấn động cứ như thể trái tim vừa bị một mũi dao vô hình xuyên thủng.
Sự thật, đó là đòn chí mạng đối với Sharun.
「............Nói dối, làm gì có chuyện đó. Nhưng, nhưng mà............ thật hả?」
Sharun đổ gục xuống yếu ớt như thể toàn bộ xương cốt vỡ vụn, hai đầu gối quỳ sụp xuống sàn. Rồi cô nàng ôm mặt bằng hai tay. Chẳng mấy chốc, những giọt nước mắt lớn bắt đầu lăn dài trên má.
Màu mật ong rực rỡ, mái tóc gợn sóng xoăn tít như mì ống──cô nàng luôn dùng ngón tay cuốn nó như để khoe khoang. Dù là lúc tập thể dục, lúc nói chuyện phiếm hay lúc ăn, đó là thói quen của Sharun mà ai cũng thấy.
Hơn nữa, cứ hết một ngày về phòng là cô nàng lại dành thời gian chăm sóc tóc tỉ mỉ. Bất cứ ai ở gần cũng đều hiểu cô nàng trân trọng mái tóc đến nhường nào.
Đối với báu vật đó, lời nhận xét "độ xoăn đang yếu đi" là một đòn đau thấu tim.
Trước một Sharun đang khóc nấc lên, Aone không thương tiếc bồi thêm đòn truy kích.
「Thử tưởng tượng bản thân cậu nửa năm sau xem. Mái tóc thẳng đuột rũ xuống như mì chưa luộc. Màu tóc đen sì như mộc nhĩ[note85002]. Ở cái môi trường không có tiệm làm tóc này, cái kiểu tóc xoăn bồng bềnh đó tuyệt đối không thể duy trì được đâu. Thế mà cậu định sống một năm thật à? Ở cái thế giới mà ngoài cơm chiên ra mọi thứ đều tan biến thế này á.」
◆◆◆◆◆◆
BÍP BÍP BÍP BÍP.
Aone vừa chạy vừa giơ nắm đấm lên trời thể hiện sự chiến thắng khi nhận ra vô số tiếng còi báo động vọng lại từ bức tường phía Bắc. Đó là bằng chứng cho thấy Sharun đã hành động đúng như thỏa thuận.
Trên bầu trời đêm phía tường Đông do Thỏ đảm nhận, đèn pha cũng đang nhảy múa điên cuồng, báo hiệu kế hoạch đang tiến triển thuận lợi.
Vô số tiếng còi báo động bùng lên từ khắp bốn phương Đông Tây Nam Bắc cộng hưởng và khuếch đại lẫn nhau.
Những chùm đèn pha chiếu từ tháp canh cứ như hệ thống bị lỗi, chỉ biết quét loạn xạ vào bóng tối, lúc chiếu lên trời lúc chiếu xuống đất, hoàn toàn mất phương hướng không thể định vị được mục tiêu.
Vốn dĩ vai trò của cảm biến là thông báo vị trí xảy ra sự cố nghiêm trọng. Nhưng giờ đây, khi gần năm mươi cảm biến trên chu vi một cây số đồng loạt kích hoạt, vai trò đó đã trở nên vô dụng.
Thực tế, các Quản lý quan trực đêm bật dậy chỉ biết há hốc mồm nhìn hàng chục sợi dây thừng rủ xuống từ bức tường như mạng nhện. Họ cố gắng liên lạc bằng bộ đàm trong hoảng loạn, nhưng vốn dĩ chất lượng âm thanh của bộ đàm đã nhiễu, nay lại bị tiếng còi chói tai khắp nơi át đi, hầu như chỉ nghe thấy tiếng rè rè vô nghĩa.
Quản lý quan thì gào thét vào bộ đàm, Quản lý quan thì bận rộn đối phó với đám học sinh đang nhốn nháo, Quản lý quan thì tranh luận xem có nên tìm kiếm bên ngoài khuôn viên trường hay không. Ai nấy đều mất bình tĩnh, gào thét điên cuồng. Trước tình huống chưa từng có tiền lệ và sự truyền đạt thông tin không đầy đủ, hệ thống chỉ huy của Đại học Cơm chiên Thượng Hải đã rơi vào tình trạng tê liệt hoàn toàn.
「Đừng có coi thường cuộc vượt ngục của bà mày!!!」
Aone đang lao vút dọc theo tường Tây, giơ nắm đấm lên trời như muốn bùng nổ sự sảng khoái vào mặt Đại học Cơm chiên Thượng Hải đang trong cơn hỗn loạn tột độ.
Ngôi trường như nhà tù. Ký túc xá như phòng giam tập thể. Quản lý quan nghiêm khắc như quỷ dữ. Nỗi nhục nhã phải đi đổ rác mỗi ngày. Và hơn hết, món cơm chiên mà cô chẳng hề muốn làm.
Để giải thoát khỏi cuộc sống tồi tệ đó, cô đã gây ra sự náo loạn tuyệt vời nhất. Aone để chiếc ba lô nảy tưng tưng trên lưng, chạy trong niềm hân hoan theo xung động nóng hổi đang trào dâng trong lồng ngực.
Và khi đến gần điểm cuối cùng của bức tường phía Tây,
「Aone, đằng này.」
Trong bóng tối, Sharun và Thỏ vừa vẫy đèn pin vừa xuất hiện.
「Sharun! Thỏ! May quá hai người vẫn an toàn.」
Họ nắm tay nhau mừng rỡ khi gặp lại, và hỏi ngay về chiến quả.
「Tuyệt vời, không, là hoàn hảo.」
Sharun phụ trách tường Bắc chỉ tay về phía Bắc, ưỡn ngực đầy tự hào.
Thỏ cũng rạng rỡ mặt mày trả lời 「Chuẩn không cần chỉnh」.
「Tốt, vậy đi thôi.」
Ba người hội quân hướng về địa điểm nằm chếch về phía Đông một chút tính từ góc nối giữa tường Tây và tường Bắc. Một góc tường nơi dây thép gai trên đỉnh đã rỉ sét và sụp xuống.
──Đó chính là nơi Sharun đã dẫm lên mông Aone trong đêm vượt ngục bất thành.
「Giờ chỉ cần bắn con chuột cuối cùng lên, rồi leo theo cái đuôi của nó là xong. Cảm biến báo động sẽ kêu đấy, nhưng chả quan trọng nữa. Với năm mươi sợi dây đang rủ xuống khắp nơi, họ chẳng thể nào xác định được chúng ta vượt ngục từ chỗ nào.」
Aone vừa chạy thoăn thoắt vừa nói.
「Thế rồi, ngay trong đêm xuống núi, đến bến cảng là xong nhỉ.」
Sharun cười nhếch mép.
「Chính xác, bến cảng cũng đâu chỉ có một, dù là tàu định kỳ hay tàu cá, cứ van xin hết lời chắc chắn sẽ có tàu cho đi nhờ. Hứa trả tiền sau cũng được. Với lại, nếu cùng đường thì──」
「Khoan đã, cái kia...」
Ngắt lời Aone, Thỏ chỉ tay run rẩy về phía trước.
Được ánh đèn pin chiếu rọi, mặt đất ngay trước điểm cuối cùng đang lấp lánh phản quang.
Là vũng nước, Aone nghĩ đầu tiên. Nhưng cô nhận ra ngay là sai. Cả tuần nay không có lấy một giọt mưa.
Linh tính chẳng lành ập đến Aone. Cô có thể khẳng định chắc chắn rằng ở giai đoạn chuẩn bị hôm trước, chỗ đó không hề có gì cả.
──Nếu vậy, thứ lấp lánh trên mặt đất kia... rốt cuộc là cái gì?
Thứ mà ba người dừng chân lại nhìn thấy, là xác của tên lửa chuột bị xé toạc thân mình thê thảm, miệng sủi bọt trắng xóa.
「S, sao lại, bị đào lên...」
Sau lưng ba người đang bàng hoàng, một bóng đen lắc lư đầy ma quái.
「Quả nhiên là trò của các cô sao.」
Vóc dáng nhỏ bé nhưng cơ bắp cuồn cuộn. Đôi mắt xếch lên điên loạn. Vết sẹo trên trán như da thịt bị hàn lại.
Người xuất hiện từ bóng tối với mái tóc bạc dựng ngược là Chủ tịch Quản lý quan La Vương.
「T, tại sao Chủ tịch La Vương lại ở đây...」
La Vương không trả lời câu hỏi của Aone, chỉ đâm ánh nhìn sắc lẹm vào ba người. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm Thỏ run rẩy vì sợ hãi, nấp tịt sau lưng Sharun.
「Đã chuẩn bị tinh thần chưa?」
La Vương nói bằng giọng lịch sự, như để che đậy bản chất hung bạo đang chực trào của mình.
「Đã gây ra náo loạn lớn đến thế này thì không tránh khỏi bị tống vào phòng trừng phạt đâu. Ta đang hỏi là các cô đã chuẩn bị tinh thần để thấy địa ngục chưa.」
La Vương nheo mắt làm hằn sâu thêm những nếp nhăn trên má, nở nụ cười mỉm đáng sợ.
「Hii, phòng trừng phạt.」
Bị đe dọa bởi từ ngữ đáng sợ, Sharun ôm đầu bằng cả hai tay.
Thỏ run lẩy bẩy sau lưng Sharun.
Nhưng Aone không nao núng. Cô nhìn thẳng vào mắt La Vương, đặt câu hỏi.
「Tại sao ông biết? Rằng chúng tôi sẽ trốn từ chỗ này.」
「À, chuyện đó sao. Một loại bẫy ấy mà.」
「Bẫy?」
La Vương chỉ lên đỉnh Tường Đoạn Ngục.
「Quản lý quan chúng tôi chỉ có mười bốn người. Với nhân lực chừng đó, việc canh gác toàn bộ một cây số chu vi Đại học Cơm chiên Thượng Hải là bất khả thi. Vì vậy để đề phòng vạn nhất, chúng tôi cố tình để lại những lỗ hổng an ninh. Những đôi mắt trong sáng chăm chỉ tu luyện nấu nướng sẽ không nhìn thấy, nhưng nếu nhìn bằng đôi mắt chứa chấp mưu đồ đen tối thì sẽ phát hiện ra, một kẽ hở an ninh được điều chỉnh tinh vi──thường gọi là 【Tường Thoát Ngục Sai Lầm[note85003]】.」
「............Vậy thì. Chỗ dây thép gai bị rỉ sét mục nát kia là──」
「Đúng vậy. Là cố tình đấy. Hiệu quả tuyệt vời như các cô thấy đấy. Dù có xảy ra tình huống bất ngờ như lần này, chỉ cần đợi ở đây là lũ chuột mưu toan đào tẩu sẽ tự dẫn xác đến. Việc còn lại chỉ là túm gáy chúng ném trở lại vào lồng thôi.」
Aone câm nín. Dù có tự đắc "Đừng coi thường cuộc vượt ngục của tôi", thì rốt cuộc cô cũng chỉ là con chuột nhảy nhót trong cái hộp cát do La Vương kiểm soát.
「Tuy nhiên, tình hình đến mức này cũng nằm ngoài dự tính của chúng tôi. Các Quản lý quan chắc đang hỗn loạn trước sự việc chưa từng có này, nhưng họ cũng sắp chạy đến đây rồi. Tóm lại──」
La Vương hơi nhấc chân lên, dẫm đạp lên mặt của tên lửa chuột đang lăn lóc dưới đất. Rắc rắc, tiếng động khó chịu vang lên, con chuột được thổi hồn vào bị bẹp dí.
「Kế hoạch đào tẩu của các cô, đến đây là kết thúc.」
La Vương dẫm nát không thương tiếc.
Thứ còn lại trên mặt đất trông như xác một con vật nhỏ bị xe cán dính chặt xuống đường. Hình ảnh thê thảm đó như đang ám chỉ bi kịch sắp ập xuống đầu nhóm Aone.
「Vậy nên, câu hỏi cuối cùng của tôi. Ai là trùm sò của lũ chuột này? Nếu giao nộp kẻ chủ mưu, những người khác sẽ được giảm nhẹ hình phạt đôi chút──」
「Aone, là Aone ạ. Aone Aone.」
Sharun bán đứng Aone không chút do dự trong tích tắc.
「Em chỉ bị Aone lừa đến đây thôi ạ. Kiểu như 'Từ hôm nay ngươi là tham mưu của ta' hay gì đó... vâng, em bị tẩy não, ép buộc tham gia. Thỏ thì nhút nhát như thế này nên bị Aone đe dọa bắt giúp. Nếu nói chủ mưu thì là Aone ạ. Hoàn toàn tuyệt đối là trách nhiệm của một mình Aone. Em thì kiểu như, ủa, đang ngủ trong phòng mà, sao tự nhiên lại đứng ở góc tường này thế nhỉ? Em với Thỏ yêu việc làm cơm chiên lắm lắm luôn, hôm nay định làm món này, mai định làm món kia, luôn hướng về nấu ăn đến mức mũi dính cả vào cơm chiên ấy chứ──」
「Ta hiểu rồi.」 La Vương giơ tay ngăn lại.
Aone nheo mắt phản đối, nhưng Sharun quay mặt đi giả vờ không biết.
「Vậy kẻ chủ mưu của vụ náo loạn vượt ngục bất thành lần này là Yanagi Aone đúng không.」 La Vương nói.
Sau vài giây đắn đo, Aone dứt khoát hạ quyết tâm.
「Đúng là chủ mưu là tôi. Nhưng mà, vẫn chưa biết được đâu nhé.」
「Hô?」
「Vẫn chưa ai biết được. Rằng cuộc vượt ngục sẽ kết thúc ở mức bất thành.」
Aone dùng chân gạt nhanh lớp đất trên mặt đất. Một chiếc đĩa trắng lộ ra từ trong đất, và bên dưới nó, con chuột đang cười toe toét thò mặt ra.
「A.」 Sharun thốt lên.
「Đây là điểm cuối cùng của cuộc vượt ngục. Thay vì ba người túm tụm vào một sợi dây, mỗi người một sợi sẽ tiết kiệm thời gian hơn. Nên chỉ riêng điểm này tôi chuẩn bị sẵn ba con chuột.」
「Hô, rồi sao?」 La Vương vẫn bình thản. 「Giờ có móc dây lên tường thì sao chứ. Các cô nghĩ là tôi sẽ đứng mút tay nhìn các cô leo lên à?」
「Tôi không nghĩ thế đâu.」
Vẫn nhìn chằm chằm vào La Vương trước mặt, Aone đưa tay ra sau ba lô. Từ sau đầu cô, một chiếc chảo Trung Hoa từ từ xuất hiện.
Cô nắm chặt cán chảo bằng cả hai tay, giơ lên quá đầu. Tư thế lưng thẳng tắp đó trông như thế Thượng đoạn[note85004] trong Kiếm đạo (Kendo).
Trước dáng đứng đó, La Vương bật cười. Ông ta há to miệng như thực sự tận hưởng tình huống này.
「Ra là vậy. Đánh gục ta để thoát ra à.」
Aone không trả lời. Giữ thế thượng đoạn, cô nhìn thẳng vào kẻ thù trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
「Giáo dục kém thật. Đầu óc cũng thế nhỉ?」 La Vương cười khiêu khích.
Trong khoảnh khắc, Aone phó mặc cho cơn giận bùng nổ, đạp đất, dùng hết sức bình sinh bổ chiếc chảo xuống.
Đêm nay là trăng lưỡi liềm. Vầng trăng non mảnh như sợi chỉ, đường nét mờ ảo đang treo trên bầu trời.
Bàn tay của La Vương vươn ra như muốn nắm lấy vầng trăng đó.
Bốp, một âm thanh đục ngầu.
Khi Thỏ sợ hãi mở mắt ra, La Vương đã dùng lòng bàn tay mở rộng đỡ trọn cú đánh toàn lực của chiếc chảo.
「Chà ngạc nhiên thật, không chút do dự. Ta không ngờ cô có thể bổ xuống dứt khoát thế này đấy.」
Miệng nói ngạc nhiên nhưng La Vương không hề có vẻ dao động.
Bị một khối sắt nặng hơn một cân bổ vào đầu mà vẫn bình tĩnh──thậm chí còn nở nụ cười mỉm. Nghĩ kỹ thì, cảm giác của ông ta còn bất thường hơn cả người bổ xuống.
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, Aone bất giác nhảy lùi lại. Cô lại giơ chảo lên đầu theo thế thượng đoạn, rồi hỏi:
「Chẳng lẽ, ông cũng giống tôi à?」
Sharun và Thỏ đứng bên cạnh hoàn toàn không hiểu ý nghĩa câu hỏi đó, chỉ ngơ ngác. Nhưng La Vương có vẻ hiểu.
「Ra vậy, có lẽ thế.」 Ông ta trả lời ngay lập tức.
Quả nhiên, Aone nghĩ. Cũng giống như việc đây không phải lần đầu cô dùng chảo làm vũ khí, chắc chắn La Vương cũng có kinh nghiệm tương tự. Nếu không thì không thể phòng thủ mượt mà và tối ưu như lúc nãy được. Những trận chiến tu la mà ông ta đã vượt qua để leo lên vị trí Chủ tịch như hiện ra mồn một.
「Nhưng có một điều ta không hiểu.」 La Vương nói. 「Ta là đầu bếp món Trung Hoa, có cơ hội tiếp xúc với chảo hàng ngày. Nhưng cô là kẻ ngoại đạo hoàn toàn. Rốt cuộc cô đã cầm chảo đánh nhau ở đâu?」
「...Ở nhà. Mấy vụ bạo lực cỡ này là chuyện cơm bữa.」
「Hô.」 La Vương mỉm cười. 「Bố mẹ cô kinh doanh quán ăn Trung Hoa à?」
「...Thì, đại loại thế.」
「Cô có định kế thừa quán đó──」
「Không đời nào!」 Aone ngắt lời ngay lập tức. 「Đối với tôi, quán đó là "nỗi nhục". Đánh giá trên trang ẩm thực là một sao thấp nhất. Đã thế phần bình luận toàn là chửi rủa. Ai thèm kế thừa chứ.」
「Thú vị đấy. Ta nhất định muốn nếm thử một lần.」
「Thế à. Vậy thì phải ra khỏi đây ngay bây giờ để chuẩn bị chỗ ngồi cho Chủ tịch La Vương chứ nhỉ.」
「Cô chẳng làm được gì đâu.」
Nụ cười biến mất trên mặt La Vương từ lúc nào. Ông ta nhìn Aone đang cầm chảo bằng ánh mắt lạnh lùng như nhìn món đồ chơi đã chán.
「Nấu ăn, chạy trốn, hay đánh bại ta. Cô không thể làm được gì cả, bất cứ thứ gì.」
「............Tại sao?」
「Tại vì kỹ năng xóc chảo của cô quá tệ.」
Trước lời khẳng định chắc nịch của La Vương, đôi tay đang nắm chặt chảo của Aone siết lại.
「Ông thì biết cái gì chứ? Chưa từng đến bếp của chúng tôi một lần nào mà dám nói.」
「Ta luôn quan sát mà, cái kỹ thuật xóc chảo tồi tệ của cô ấy.」
「Quan sát á... từ đâu?」
Trước câu hỏi của Aone, La Vương lặng lẽ giơ ngón tay lên, chỉ thẳng lên trời cao tít──bầu trời đêm.
「Từ đỉnh Tháp Tam Phạn.」
Ánh mắt và ý thức của Aone lơ là về phía bầu trời.
Tận dụng sơ hở trong tích tắc đó, La Vương thu hẹp khoảng cách không tiếng động, áp sát Aone đến mức mũi chạm mũi.
Aone giật mình định vung chảo lên──nhưng nhanh hơn thế, tay phải La Vương đã nắm chặt lấy cán chảo.
「Tuyệt đối không được buông tay khỏi chảo nhé.」 La Vương nói.
Đời nào chịu để mất vũ khí duy nhất. Aone dồn toàn bộ sức lực vào hai tay. Nhưng dù có kéo hay đẩy, chiếc chảo vẫn không nhúc nhích.
「Xóc chảo là cơ bản của món Trung Hoa.」
Cùng với cả cơ thể đang kháng cự của Aone, La Vương dùng sức mạnh xóc chảo. Mạnh mẽ và nhịp nhàng như thể bên trong đang có cơm và nguyên liệu thật.
「Để xóc chảo giỏi, trước tiên phải chia quy trình xóc chảo làm hai phần.」
Tại Đại học Cơm chiên Thượng Hải giữa đêm khuya vang rền tiếng còi báo động. Ở một góc tường, nương nhờ ánh sáng yếu ớt của trăng non, bài giảng của Chủ tịch Quản lý quan La Vương bắt đầu.
「Chuyển động trước sau lấy vai làm điểm tựa. Chuyển động lên xuống lấy khuỷu tay làm điểm tựa. Xóc chảo trong món Trung Hoa là sự vận động phức tạp kết hợp hai chuyển động này. Do đó người chưa có kinh nghiệm làm ngay sẽ rất khó. Người mới bắt đầu trước tiên hãy luyện tập riêng lẻ chuyển động trước sau và chuyển động lên xuống. Thế này, và, thế này.」
Như bị chiếc chảo kéo đi, chân Aone loạng choạng bước trước bước sau. Cố gắng trụ chân xuống đất cũng chỉ là sự kháng cự vô ích. Ngay cả qua lớp áo cũng có thể cảm nhận được cơ bắp vai và ngực của La Vương cuồn cuộn mạnh mẽ.
「Đầu tiên là chuyển động trước sau. Nghiêng chảo, dồn nguyên liệu về phía xa. Rồi lấy vai làm điểm tựa đẩy chảo tới, ngay lập tức kéo lại. Đẩy, kéo, đẩy, kéo. Chỉ cần động tác này thôi cũng đã ra dáng rồi.」
Cùng với Aone đang bám chặt lấy chảo, đẩy, kéo, đẩy, kéo.
「Và tiếp theo là chuyển động lên xuống. Lấy mép bếp làm bệ đỡ, chủ yếu dùng cơ bắp từ khuỷu tay trở xuống, sử dụng nguyên lý đòn bẩy để hất chảo lên xuống.」
Mỗi lần cán chảo nảy lên, gót chân Aone lại nhấc khỏi mặt đất.
「Đấy, cứ thế luyện tập riêng biệt quy trình lên xuống và trước sau, tích lũy kinh nghiệm. Như vậy dần dần sẽ có thể kết hợp các động tác này lại để thực hành. Nào, để ta làm thử một lần──」
「Á á.」
Cùng với tiếng hét, cơ thể Aone bay lên không trung. Rồi bị quăng quật mạnh sang trái sang phải. Dáng vẻ đó trông như đứa trẻ đang cưỡi trên con bò tót điện[note85005]. Tầm nhìn quay cuồng, không thể suy nghĩ được gì nữa.
Tất cả những gì có thể làm bây giờ là nắm chặt lấy dây cương.
Nếu buông tay, cô sẽ bị hất bay lên tận vầng trăng lưỡi liềm trên bầu trời đêm kia.
Kỹ năng xóc chảo của La Vương khi nghiêm túc ở một đẳng cấp khác. Cứ như bánh xe đầu máy xe lửa. Chuyển động piston xoay bánh xe nhanh, mạnh và chính xác. Trước động lực áp đảo vận hành cả trăm tấn, một con nhóc dù có bám vào thanh truyền động cũng không thể làm chậm hay bẻ cong tốc độ được.
Khi bài giảng của La Vương kết thúc, Aone thở hồng hộc hộc hộc. Toàn bộ cơ bắp bị ép buộc tiêu hao năng lượng, cô chẳng còn chút sức lực nào.
Không nỡ nhìn Aone loạng choạng, Sharun và Thỏ chạy lại đỡ lấy cô.
Bằng chút ý chí cuối cùng, Aone vẫn không buông tay khỏi chảo.
La Vương vừa cười mãn nguyện xong thì buông tay ra cái phắt, lại đối mặt với Aone.
「Có rồi, đằng kia!」
Tiếng người vọng lại từ xa. Hàng loạt Quản lý quan cầm đèn pin đang chạy tới. Chẳng mấy chốc nhóm Aone sẽ bị bao vây. Sự phá sản của kế hoạch vượt ngục đã rõ như ban ngày trước mắt mọi người.
「............Chủ tịch Quản lý quan La Vương.」 Aone nói.
「Vâng, có chuyện gì?」
「Những gì Sharun nói lúc nãy đều là thật.」
「Nghĩa là sao?」
「Tôi đã lừa Sharun đến đây. Đe dọa Thỏ bắt giúp đỡ. Từ đầu đến cuối, cuộc vượt ngục này là chủ ý của riêng tôi.」
Sharun và Thỏ trợn mắt 「Hả?」.
「Tức là, cô muốn nói cô sẽ chịu trách nhiệm một mình sao?」
Aone lặng lẽ gật đầu trước câu hỏi của La Vương, rồi buông tay khỏi chảo như thể hiện ý chí đầu hàng. Chiếc chảo rơi xuống đất phát ra tiếng kim loại đục ngầu, rung lắc một lúc rồi nằm im bất động.
Đúng lúc đó, Tà Thổ dẫn đầu đám Quản lý quan chạy huỳnh huỵch tới. Nhóm Aone bị bao vây trong chớp mắt, đèn pin chiếu thẳng vào mặt chói lòa.
「Là trò của các ngươi sao, cái vụ náo loạn này!」
Tà Thổ quát lên. Các Quản lý quan khác cũng hiện rõ sự giận dữ trong mắt, bắt đầu chửi rủa xối xả như lửa cháy: 「Lũ đại ngu ngốc」, 「Sỉ nhục nấu ăn」, 「Học sinh đồi bại」.
──Và rồi, không nói một lời, tay phải La Vương từ từ giơ lên.
Ngay lập tức, mọi âm thanh tắt ngấm.
La Vương nói bằng giọng nghiêm nghị và dứt khoát.
「Kẻ mưu toan vụ đào tẩu này là học sinh số 324 Yanagi Aone. Theo quy định của Đại học Cơm chiên Thượng Hải, ta tuyên phạt tống giam vào phòng trừng phạt một tuần.」
「...Một tuần, ạ?」
Các Quản lý quan nhìn nhau. Sự bất mãn vì hình phạt quá nhẹ hiện rõ trên mặt. Thay mặt cho họ, Tà Thổ bước lên một bước.
「Một tuần... là sao. Thưa Chủ tịch, mưu toan đào tẩu, can thiệp trái phép vào thiết bị an ninh. Hơn nữa...」
Tà Thổ nhìn xuống chiếc chảo dưới đất. Trên cán khắc số 【324】. Chủ nhân đã rõ ràng.
「──Hành hung Chủ tịch Quản lý quan. Ngoài ra còn vi phạm vô số lỗi khác, gây ra cuộc bạo loạn lớn thế này. Nếu phạt chỉ một tuần thì làm sao làm gương cho các học sinh khác được.」
「Lời Quản lý quan Tà Thổ nói cũng có lý. Nhưng mà, nói là hành hung chứ cũng chỉ như đứa trẻ con làm phiền chút thôi, ta không hề sứt mẻ miếng da nào. Với lại phòng trừng phạt sẽ mài mòn và khoét sâu vào cái tinh thần đen tối một cách tàn khốc. Nên ta nghĩ một tuần là đủ để uốn nắn rồi, vạn nhất nếu nanh vuốt chưa nhổ được, thì xử lý vào 【Ngày Chào Mừng】 cũng chưa muộn.」
La Vương nói vậy, Tà Thổ đành miễn cưỡng gật đầu.
「Vậy, hai người còn lại xử lý thế nào ạ?」
「Học sinh số 12 và 94 không truy cứu.」
「A, khoan... không phạt gì ạ?」
Trước phán quyết của La Vương, Tà Thổ tròn mắt.
「Hai người đó, chỉ bị lừa, bị đe dọa, buộc phải hợp tác thôi. Thấy bảo là thế.」
「Chuyện vô lý thế mà──」
「Thử nghĩ kỹ xem. Nếu tống cả ba vào phòng trừng phạt cùng lúc, các học sinh khác sẽ hoang mang làm loạn, có khả năng vụ việc sẽ lan rộng. Thay vào đó thu nhỏ vụ việc lại, xử lý nội bộ thì chúng ta cũng đỡ bị truy cứu trách nhiệm. Chỗ này các vị có thể tôn trọng quyết định của Chủ tịch là tôi được không?」
「............Đã rõ. Vậy tôi sẽ chỉ giải Yanagi đi.」
Tà Thổ ra hiệu bằng mắt, hai Quản lý quan kẹp nách Aone, lôi đi xềnh xệch.
La Vương nói với theo lưng Aone.
「Hãy dùng một tuần trừng phạt để nhìn lại bản thân và đưa ra kết luận đi nhé.」
Aone chỉ quay cổ lại,
「Tôi không bỏ cuộc đâu. Tôi nhất định sẽ thoát khỏi cái trường này.」
Đôi lông mày nhíu chặt sắc lẹm, đôi mắt rực lửa vẫn găm vào La Vương.
「Đó cũng là một kết luận, tùy cô thôi. Vậy hẹn gặp lại cô Aone vào 【Ngày Chào Mừng】 nhé.」
Sharun và Thỏ chỉ biết ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Aone bị giải đi.
Dưới chân hai người, chiếc chảo mất chủ đang phản chiếu ánh sáng yếu ớt của trăng non.
La Vương nhặt nó lên từ mặt đất, phủi sạch đất cát một cách cẩn thận, rồi đưa cho Sharun.
「Nhờ cô nhé.」
「D, dạ vâng.」
Sharun nhận lấy chiếc chảo mà chẳng hiểu mô tê gì, thử vung một cái vào không trung.
0 Bình luận