Volume 01

Chương 1: Thiên

Chương 1: Thiên

『Học sinh Yanagi Aone, lớp 3F. Yêu cầu đến phòng giáo viên ngay lập tức.』

Một thông báo bất thình lình vang lên. Tiết Vật lý đang trôi chảy bỗng dưng khựng lại.

Ánh mắt của cả lớp đồng loạt đổ dồn về phía chỗ ngồi bên cửa sổ, nơi Aone đang ngơ ngác như bò đội nón.

「Hả, cái... là, là tôi á!?」

Chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo gì, Aone chỉ biết chớp mắt liên hồi.

「Ya, Yanagi. Dù sao thì em cứ đến phòng giáo viên đi. Biết đâu là chuyện khẩn cấp.」

Thầy giáo Iijima tuy có chút bối rối nhưng vẫn đưa ra chỉ thị rõ ràng: 「Thu dọn hành lý để có thể về nhà ngay nhé」, rồi tiễn Aone ra khỏi lớp.

Đồng hồ điểm hơn mười một giờ, đang giữa tiết ba.

Aone, trong bộ đồng phục blazer cấp ba và chiếc ba lô trên vai, chạy thục mạng dọc hành lang không một bóng người. Cô hoàn toàn mù tịt về lý do mình bị gọi. Cũng chính vì thế, những kịch bản tồi tệ nhất cứ lướt qua trong đầu khiến mặt cô cắt không còn hột máu. Vừa chạy cô vừa kiểm tra điện thoại, nhưng chẳng có cuộc gọi nhỡ nào.

Váy đồng phục tung bay. Cô nhảy cóc ba bậc cầu thang một lúc, lao đi hết tốc lực qua hành lang và phanh gấp kít một cái trước cửa phòng giáo viên.

Cô đẩy mạnh cửa bước vào. Người đang đợi ở đó là cha cô, Shinjuro.

「Bố, có chuyện gì vậy! Mẹ xảy ra chuyện gì sao!?」

Aone dồn dập hỏi ngay khi vừa mở miệng. Shinjuro trả lời với vẻ mặt nghiêm trọng.

「Giải thích để sau. Taxi đang đợi, lên xe trước đã.」

「V, vâng. Con hiểu rồi.」

Nhận thấy tình hình có vẻ cấp bách, Aone ngoan ngoãn đi theo Shinjuro rời khỏi phòng giáo viên.

Vừa rảo bước đến cổng trường, một chiếc taxi hiển thị biển "Đón khách" đang chờ sẵn.

Shinjuro lẳng lặng ngồi vào ghế phụ.

Aone theo đà bước vào ghế sau. Thế rồi──

「Hả?」

Như để kẹp chả Aone, hai gã đàn ông mặc vest đen lừ đừ chui vào ngồi chắn hai bên.

「Ơ, khoan... Ai thế này?」

Cô quay sang ghế phụ đòi Shinjuro giải thích.

「Đừng lo. Người quen của bố. Họ là người tốt.」

Trông chẳng có vẻ gì là "người tốt" cả. Hai gã vest đen không chào hỏi nửa lời, mặt lạnh như tiền. Đã thế, cặp kính râm nhọn hoắt còn che kín mắt khiến cô không thể nào giao tiếp bằng ánh mắt được.

「Bác tài, làm ơn cho xe chạy.」

Dù sao thì chiếc taxi cũng đã lăn bánh.

「Nè, giải thích đi chứ──」

Thấy ông bố ngồi ghế trước cứ khoanh tay, câm như hến, Aone sốt ruột hỏi.

「Rốt cuộc là sao? Bố bảo sẽ giải thích sau mà.」

「Ừ bố nói rồi. Chờ thêm một lát nữa bố sẽ giải thích.」

「Hả? Sao lại thế? Giải thích ngay bây giờ đi chứ. Mẹ có chuyện gì à?」

「Để sau.」

Thấy Shinjuro cứ khăng khăng một mực, Aone bắt đầu to tiếng.

「Thế thì ít nhất bố cũng giải thích cái thế ngồi này xem nào? Con ngồi giữa ghế sau, hai bên là hai gã đàn ông vạm vỡ── đây chẳng phải là đội hình áp giải tù nhân sao!」

Không có câu trả lời. Shinjuro ngoảnh mặt đi, ngắm nhìn cảnh vật trôi qua cửa sổ.

Chẳng đi đến đâu cả. Aone chuyển mục tiêu.

「Nè bác tài, chúng ta đang đi đâu vậy ạ?」

「Vâng, chúng ta đang đi đến địa điểm được chỉ định.」

Có vẻ như đã bị bịt miệng, câu trả lời nghe cứ như lập trình sẵn.

Aone nhận ra có hỏi cũng vô ích, bèn lấy điện thoại định liên lạc với mẹ. Nhưng cả gọi điện lẫn nhắn tin đều bặt vô âm tín.

Cứ thế chạy xe khoảng một tiếng rưỡi, chiếc taxi đến đích.

「Là biển mà! Ý con là, đây là cảng biển mà.」

Vừa bước xuống xe, Aone đã tròn mắt ngạc nhiên. Mùi gió biển nồng nàn, mặt nước lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời, bến tàu chen chúc những chiếc tàu chở dầu đang neo đậu.

「Giải thích để sau. Trước tiên cứ lên đi đã.」

「Hả, lên cái gì? Chẳng lẽ là... lên tàu?」

Shinjuro chẳng nói chẳng rằng, bắt đầu rảo bước về phía chiếc phà đang neo đậu.

「Khoan đã, giải thích đi! Đến mức này thì cần phải nói rõ chứ!? Nè bố!」

Aone vừa đuổi theo ông bố đang tỉnh bơ rảo bước, vừa gào lên đầy bất mãn vào lưng ông.

Hai gã vest đen lẳng lặng bám sát nút hai cha con.

Shinjuro giữ vẻ mặt thản nhiên đi qua cầu tàu, bước nhanh qua tấm ván dẫn nối liền đất liền với con tàu, rồi nhẹ nhàng nhảy lên phà.

Bước chân của ông quá đỗi tự nhiên, khiến Aone dù đang vừa đuổi theo vừa la lối cũng vô thức bước lên tàu theo ông.

Trên boong tàu rộng rãi có thể nhìn thấy tận đường chân trời, Shinjuro dang rộng hai tay, sảng khoái nói.

「Aone, nhìn xem. Biển rộng và đẹp chưa kìa.」

Aone liếc nhìn biển một cái rồi lập tức quay ngoắt lại.

「Thì đẹp, nhưng mà...」

「Đúng không? Nhưng mà nhé, ngày xưa nó không thế này đâu. Nước trong vắt hơn nhiều, độ trong suốt đến mức nhìn thấy cả đáy biển cơ. Nhưng mà, trên đời này có những gã khốn nạn. Bọn chúng thản nhiên xả rác rưởi ra, làm biển ngày càng đục ngầu. Và rồi, giờ nó ra cái nông nỗi này đây.」

「Không, con không cần nghe mấy chuyện "ngày xửa ngày xưa" ra vẻ đạo lý đó, trả lời câu hỏi của con đi. Tại sao lại lên tàu? Bố định đưa con đi đâu? Mấy gã vest đen kia là ai?」

「Ừm, về chuyện đó thì. Như con nói đấy, có lẽ đã đến lúc giải thích rồi.」

Shinjuro nói xong, lấy chiếc bật lửa Zippo từ túi áo ngực ra châm điếu thuốc. Nicotin tràn đầy phổi, vẻ mặt Shinjuro hơi giãn ra.

「Rồi sao?」 Aone ghé sát mặt vào thúc ép.

「Mọi chuyện đều có lý do cả. Việc bố cất công lôi con ra khỏi giờ học. Việc lên tàu. Và cả nhiệm vụ của hai gã vest đen kia nữa. Tình hình phức tạp lắm, giải thích thì khó, nhưng tóm lại là... Ví dụ nhé Aone, con nhìn mặt biển kia xem.」

Shinjuro dựa người vào lan can boong tàu, dùng điếu thuốc chỉ về phía mặt biển đang dập dềnh ánh nước.

「Đằng kia á?」

「Ừ. Vừa nãy có con cá heo nhảy lên đấy.」

「Cá heo!? Ở đâu? Mà loài này sống ở vùng nước nông thế này á?」

「Có cả cá heo con nữa. Chắc là hai mẹ con.」

「Thật á? Chỗ đó hả? Hay là nó bị lạc nhỉ. Nhắc mới nhớ, thỉnh thoảng cũng nghe tin cá voi lạc vào sông mà. Nhưng mà, chắc là nhìn nhầm thôi chứ? Chắc là chai nhựa hay gì đó bị sóng cuốn trôi, nhìn giống giống thôi──」

Vừa dứt câu quay lại, Shinjuro đã biến mất tăm.

「Hả?」

Cô dáo dác nhìn quanh boong tàu, nhưng quả nhiên không thấy bóng dáng ông đâu.

「Này, Aone.」

Tiếng gọi vọng lại từ xa, nghe như từ phía dưới.

Aone giật mình chạy ra lan can, tìm kiếm hướng phát ra tiếng nói.

Shinjuro đã xuống tàu từ lúc nào, đang đứng dưới đất ngước lên nhìn chiếc phà.

「Cái... Bố xuống lúc nào vậy! Sao bố lại xuống!?」

「Thì phải xuống chứ sao. Người đi tàu chỉ có mình con thôi.」

「Cái gì cơ!? Con đâu có muốn đi đâu. Thế thì con cũng xuống đây.」

Vừa dứt lời định bước đi, hai gã vest đen lực lưỡng đã chắn ngay trước mặt Aone. Không nói lời nào, họ trừng mắt nhìn cô qua lớp kính râm.

「Tránh ra. Tôi muốn xuống.」

Hai gã đàn ông đứng sừng sững như bức tường thành, không hề nhúc nhích.

Aone định lách qua bên hông để đi, bọn họ lại đồng loạt bước sang ngang chặn đường. Aone sang phải họ sang phải, Aone sang trái họ sang trái.

「Tránh ra!」

Thấy Aone gào lên, Shinjuro từ dưới đất nói vọng lên như dạy bảo.

「Đừng có nhõng nhẽo nữa.」

「Nhõng nhẽo!?」 Aone nhoài người ra khỏi tàu hét lớn. 「Nhõng nhẽo cái gì! Tra từ điển mà xem, đây là sự tức giận chính đáng, là sự phản đối hợp lý đấy nhé! Mà quan trọng là giải thích đi! Bố bảo sẽ giải thích sau mà.」

「Ừ, bố sẽ giải thích sau.」

「Sau, sau, sau cái gì! Bây giờ chính là cái "sau" đó đấy! Ngay bây giờ!」

「Được rồi, bố sẽ giải thích. Sau khi con về nước.」

「Khoan, vượt biên luôn á!? Con bảo bố giải thích mấy chuyện kiểu đó nãy giờ rồi mà!」

Mặc kệ cô con gái gào thét, Shinjuro coi như gió thoảng bên tai. Ông thản nhiên phì phèo điếu thuốc, ngắm nhìn biển cả bao la.

「Nè, này! Nhìn sang đây đi! Con tàu này định đi đến nước nào? Bao giờ con mới được về Nhật? Chẳng lẽ... nhà mình nghèo quá nên bố bán con gái đi rồi hả! Sao nào, này nhìn sang đây coi! Với cả đừng có vứt thuốc lá xuống biển! Cái câu chuyện đạo lý về mấy gã khốn làm bẩn biển lúc nãy là thế nào hả! A, khoan đã... Hút xong một điếu rồi về, không phải thế chứ! Đúng rồi, con làm gì có hộ chiếu. Vượt biên kiểu này có hợp pháp không đấy? Nè──」

Tuuuuuuu.

Tiếng còi tàu báo hiệu xuất bến vang lên, nhấn chìm mọi câu hỏi.

Cách sân bay quốc tế Phố Đông Thượng Hải khoảng mười cây số về phía đông nam, có một hòn đảo nhỏ nổi lên giữa biển khơi.

Diện tích khoảng ba cây số, dân số vỏn vẹn hai mươi tám người. Nếu lái xe dọc theo con đường ven đảo, chưa đầy ba mươi phút là có thể đi hết một vòng.

Tuy là vùng biên viễn không có lấy một cửa hàng tiện lợi, nhưng cư dân trên đảo chưa bao giờ biết đói. Ngọn núi màu mỡ xanh tươi sừng sững giữa đảo thích hợp cho mọi hoạt động liên quan đến thực phẩm như nông nghiệp, chăn nuôi, săn bắn, giúp bàn ăn sáng trưa chiều tối luôn đầy ắp mà không bị ảnh hưởng bởi tình hình xã hội bên ngoài.

Tại bến tàu nhỏ ở cực đông của hòn đảo đó, một chiếc phà vừa cập bến.

「Chào mừng đến với Trung Quốc.」

Trên boong tàu, gã vest đen lần đầu tiên mở miệng. Hắn nói tiếng Trung.

「Hừ, chào mừng cái khỉ gì. Tưởng tôi ngạc nhiên vì đây là Trung Quốc chắc? Biết tỏng từ lâu rồi! Trên phà toàn tiếng Trung không à.」

Trải qua chuyến hải trình không mong muốn kéo dài ba mươi sáu tiếng đồng hồ, Aone đã hoàn toàn cáu bẳn.

「Đừng tưởng tôi không biết gì mà coi thường nhé. Tôi có bằng HSK 2 rồi đấy.」

「Chào mừng đến với Trung Quốc.」

Gã vest đen chỉ lặp lại một cách vô cảm. Rồi hắn thô bạo đẩy vào lưng Aone.

「Biết rồi! Xuống là được chứ gì.」

Đồng phục blazer cấp ba cùng một chiếc ba lô. Với bộ dạng nhẹ nhàng y hệt nữ sinh trung học sau giờ tan trường, Aone đặt chân lên đất Trung Quốc.

Vừa lên bờ, gã vest đen đã chỉ tay. Hắn chỉ về phía đỉnh ngọn núi cao hiểm trở ngự trị giữa đảo.

「Bảo tôi leo lên đó á? Không, mệt lắm, không leo đâu.」

Aone ngồi bệt xuống đất như chú chó Shiba cự tuyệt đi dạo. Nhưng hai gã vest đen đã kẹp chặt hai bên nách, xốc cô lên và áp giải đi.

「Cứu với! HELP! Cứu mạng a![note84956]」

Cô cầu cứu những người dân đảo đi ngang qua, nhưng ai nấy đều ái ngại quay mặt đi. Mọi người đều biết chuyện nhưng không thể làm gì, ai cũng nhìn Aone đang bị áp giải bằng ánh mắt đồng cảm như muốn nói vậy.

「Rốt cuộc... định đưa tôi đi đâu?」

Đáp lại câu hỏi bi thiết của Aone, gã vest đen trả lời ngắn gọn.

Từ đó bắt đầu cuộc leo núi khắc nghiệt. Vạch cỏ dại, gạt mạng nhện, thót tim vì những tiếng kêu quái dị không rõ danh tính từ xa vọng lại, sau khoảng ba giờ leo trèo trên con đường tệ hại chẳng khác nào lối đi của thú rừng, cuối cùng họ cũng đến được một nơi thoáng đãng.

Đã đến đích── đáng lẽ là vậy.

Mục tiêu là trường học. Nhưng rõ ràng có gì đó sai sai. Tường bao quá cao, dây thép gai chăng kín. Thêm vào đó, ló mặt ra từ phía trên bức tường là các tháp canh.

Và sừng sững ngay trước mặt là cánh cổng khổng lồ mang một áp lực phi tiêu chuẩn. Chiều cao ước chừng mười lăm mét. Cánh cổng thép ấy kiên cố như lớp giáp nặng của xe tăng. Nhìn từ ngay bên dưới lên, nó tạo ra cảm giác áp bức như thể một vách núi bằng thép đang đổ ập xuống đầu.

「Nhà tù chứ trường học cái nỗi gì. Cái này...」

Không thể nào nghĩ đây là trường học được. Bằng chứng là chẳng có chút không khí chào đón kiểu "Chào mừng đến với trường chúng tôi" nào cả. Thứ rò rỉ ra từ cánh cổng đóng kín mít kia là luồng khí đen kịt, tai ương như muốn nói "Tuyệt đối không để chúng mày thoát đâu".

「Ừ chắc chắn rồi. Leo núi nhầm đường rồi. Vốn dĩ trên hòn đảo nhỏ xíu này, lại còn trên đỉnh núi thế này... làm gì có chuyện xây trường học chứ.」

Aone lấy tay áo lau mồ hôi nhễ nhại, ngước nhìn lên cánh cổng thép với tâm trạng cầu may, xác nhận lại dòng chữ được khắc trên đó.

Thật không may, Yanagi Aone đã đến đúng đích.

Ba lớp cửa cổng đồ sộ vang lên tiếng thép rên rỉ Gigi..., lần lượt trượt sang bên. Trước sự rùng rợn như con ma thú đang từ từ mở miệng trước con mồi, Aone đứng chết trân tại chỗ, nhưng bị đám vest đen đẩy mạnh vào lưng một cái Bốp, khiến cô loạng choạng bước qua cổng.

Vừa đặt chân vào khuôn viên, thứ chờ đợi cô là màn kiểm tra an ninh nghiêm ngặt. Tại một nơi trông giống trạm kiểm soát ngoài trời chỉ kê độc một chiếc bàn dài, toàn bộ đồ đạc trong ba lô bị đổ hết ra, máy dò kim loại cầm tay rà soát khắp người, và cuối cùng là bị đèn pin soi vào tận trong miệng.

「À, cái đó dùng để liên lạc với mẹ tôi mà...」

Sự phản kháng yếu ớt bị gạt bỏ trong im lặng. Chiếc điện thoại được trang trí lấp lánh, túi đựng đồ trang điểm phồng to, hay chiếc tai nghe trùm đầu to sụ có tác dụng làm nhỏ mặt, tất cả đều bị ném bộp bộp bộp vào giỏ và bị tịch thu.

「Cầm lấy.」

Chiếc ba lô được trả lại nhẹ bẫng như một cái xác ve sầu.

d6ed7fa1-e11a-4bf8-b867-a1d3d00c19d4.jpg

Bất chợt, tiếng kim loại rít lên từ phía sau. Quay đầu lại, cánh cổng trường bằng thép đang từ từ đóng lại. Các lớp cửa trượt dần, và kết thúc bằng tiếng Rầm chấn động, cánh cổng hoàn toàn đóng chặt.

Nhật Bản ngày càng xa vời. Aone trừng mắt nhìn cánh cổng với ánh mắt pha trộn giữa bất an và bất mãn.

Đúng lúc đó──

「Cậu muốn ra ngoài à?」

Một thiếu niên ghé mặt vào hỏi.

「Muốn. Ngay bây giờ.」

Thấy Aone trả lời ngay lập tức, thiếu niên cười 「A ha ha」 đầy ngây thơ.

Đó là một thiếu niên có đôi mắt trông thật thuần khiết. Lông mày sắc nét, mái tóc ngắn đầy sức sống. Về trang phục, cậu ta mặc áo khoác giống kiểu blazer cấp ba, nhưng thân dưới lại mặc quần thể thao. Tuy ăn mặc đơn giản, nhưng nhờ khuôn mặt điển trai sắc sảo nên trông cậu ta vẫn toát lên vẻ hoa mỹ, mặc gì cũng đẹp như tranh.

「──Ha ha. Hóa ra có thật nhỉ. Người giống như cậu ấy.」

Biểu cảm và cử chỉ của thiếu niên rất sảng khoái, cách nói chuyện lịch thiệp. Chỉ có một điểm── bóng tối trong đôi mắt cậu ta quá đậm đặc.

「Có thật... nghĩa là sao?」 Aone hỏi.

「Cậu là diện nhập học áp giải đúng không?」

「......?」

「Vậy à, ra là thế. Người nhập học diện áp giải thậm chí còn không được cho biết ý nghĩa của từ đó sao. Càng lúc càng thú vị. Tóm lại là thế này. Đại học Cơm chiên Thượng Hải có hai phương thức nhập học.」

Nhập học thông thường. Những người được công nhận có kiến thức và kỹ thuật xuất sắc qua bài kiểm tra đầu vào.

Nhập học theo diện tiến cử bởi những người có công lao đặc biệt với Đại học Cơm chiên Thượng Hải. Vì có trường hợp bị ép nhập học trái với ý muốn của bản thân, nên còn được gọi là nhập học kiểu bắt cóc.

「Ra là vậy.」 Aone gật đầu. 「Mà khoan, tôi nhập học rồi á? Tôi đâu có ý thức là mình đã nhập học đâu.」

「Cậu đã điền vào đơn nhập học rồi còn gì?」

「Hả, chẳng lẽ... là cái tờ giấy gửi hành lý lúc nãy?」

「Hừm, chơi chiêu đó sao. Dù sao thì cổng cũng đã đóng. Đơn nhập học cũng đã điền. Vậy thì chúng ta là bạn cùng khóa rồi. Tôi là Ryusei, rất vui được gặp.」

Aone tuy bối rối nhưng vẫn đáp lại bàn tay trái đang chìa ra.

「...Aone. Rất vui được gặp.」

「...Aone à? Cậu là──」 Ryusei ghé sát mặt vào, quan sát vẻ tò mò. 「Người Nhật Bản?」

「Ừ.」

「Vậy à, cậu học tiếng Trung ở đâu thế?」

「Tôi học suốt ba năm cấp ba. Vì nghĩ nó sẽ là vũ khí lợi hại khi thi đại học.」

「Hê.」 Ryusei tỏ vẻ thán phục.

「Nhân tiện chuyện lúc nãy, tôi vẫn còn điều muốn hỏi──」

Đúng lúc đó. Cắt ngang lời Aone, tiếng chuông Boong lớn vang vọng khắp khuôn viên.

Khu vực quanh cổng bỗng trở nên ồn ào. Những gã vest đen chạy tới, áp sát Aone.

「Mau đi thôi, các người là nhóm cuối cùng rồi.」

「Nhưng mà...」

Aone định nói gì đó. Nhưng đám vest đen không thèm nghe. Hai cánh tay bị nắm chặt, cô bị lôi xềnh xệch qua khu kiểm tra ngoài trời. Cứ thế đi tiếp, xuyên qua không gian có tháp canh sừng sững hai bên, ngay khoảnh khắc tầm nhìn đột ngột mở rộng, Aone nín thở ực một tiếng trước khung cảnh trước mắt.

「Đây là... Trung Quốc...」

Khuôn viên rộng lớn đến mức không nhìn thấy điểm cuối, những tòa nhà khổng lồ trông giống như khu giảng đường, và xa xa kia là một tòa tháp vĩ đại vươn thẳng lên bầu trời.

Hướng về phía tòa tháp đó là một con đường đi bộ có mái che được lát thẳng tắp. Những cột trụ màu xanh ngọc bích xếp hàng dài, được trang trí bằng sơn son thếp vàng, trên con đường đó có treo tấm biển ghi 【Hành lang Trường Giang】. Hành lang không có tường hai bên. Chỉ có những cột trụ đỡ mái, mặc cho gió thổi lồng lộng qua.

「Tháp Tam Phạn và Hành lang Trường Giang. Đúng như lời đồn. Quả nhiên đồ thật trông thật hùng vĩ.」

Ryusei hào hứng, rảo bước nhanh trên hành lang.

Trong khi đó Aone bị đám vest đen lôi đi xềnh xệch.

「Sự khác biệt này là sao chứ...」

Nghe Aone than vãn, Ryusei mỉm cười tươi rói.

「Đã bảo rồi mà? Đó là sự khác biệt giữa người nhập học theo nguyện vọng và người nhập học diện áp giải.」

Ryusei vừa đi vừa tò mò ngắm nghía những họa tiết trang trí trên hành lang, thỉnh thoảng còn đưa tay chạm thử.

「Nhân tiện,」 Ryusei bắt đầu nói. 「Tỷ lệ đó nghe đâu là chín mươi chín phần trăm người nhập học theo nguyện vọng, so với chỉ khoảng một phần trăm người nhập học diện áp giải.」

「Một phần trăm... ý là tôi bất bình thường hả? Nhưng mà... lạ thật. Tại sao chín mươi chín phần trăm kia lại tự nguyện chui đầu vào cái nơi như nhà tù này chứ?」

「Vì đây là con đường nhanh nhất. Vì đây là nơi thích hợp nhất để leo lên đỉnh cao.」

「Nãy giờ cậu cứ nói chuyện với vẻ hiểu biết, nhưng Ryusei biết được bao nhiêu về ngôi trường này?」

「Ngay cả người nhập học theo nguyện vọng như tôi cũng không biết chi tiết. Bởi vì những người ra khỏi trường này đều kín như bưng về những chuyện xảy ra bên trong. Có thể là do lệnh cấm khẩu, hoặc là những sự việc khủng khiếp đến mức không dám nhắc tới...」

「Thế thì kỳ cục quá? Không biết chi tiết mà sao Ryusei lại nguyện vọng vào trường này?」

「Hừm, câu hỏi đi đúng trọng tâm đấy. Trả lời ngắn gọn nhé. Vì ở đây có một người tên là La Vương.」

「Đúng vậy, cứ nghĩ đến việc được gặp ông ấy... trái tim tôi lại sôi sục phấn khích nhất trong cuộc đời.」

Ryusei có vẻ thực sự bị người đàn ông đó mê hoặc.

「Là một người tuyệt vời lắm nhỉ.」

「Ừ. Nhân tiện, tôi cũng muốn hỏi cậu một câu. Cậu hy vọng điều gì? Cậu định viết gì vào lý lịch của mình, và vẽ nên tương lai bản thân ra sao?」

「Tôi ấy à...」 Aone trầm ngâm một lúc rồi nói. 「Tôi sẽ trang trí cái lý lịch của mình thật lấp lánh bằng những kinh nghiệm hàng đầu kiểu như Waseda hoặc Keio[note84954], rồi trở thành một nữ nhân viên văn phòng kiếm tiền như nước.」

「......Cậu tuyệt thật đấy.」

Tiếng cười vang của Ryusei vọng khắp hành lang.

Đi thẳng xuyên qua Hành lang Trường Giang nằm giữa khuôn viên, họ rẽ phải. Đi tiếp qua một đoạn hành lang hẹp hơn, đám vest đen dừng lại ở điểm cuối.

「Đến rồi.」

Thứ Aone ngước nhìn lên là một thánh điện Trung Hoa nhuộm màu đỏ rực rỡ.

Mái cong vút lợp ngói vàng. Hàng cột tròn sơn son đứng sừng sững. Và ngay lối vào, tấm biển 【Thiết Hương Đường】 được viết bằng thư pháp đầy khí thế.

Aone há hốc mồm, bị vẻ tráng lệ của tòa nhà cướp mất hồn vía. Từ phía sau,

「Mau vào đi, cô là người cuối cùng rồi.」

Gã vest đen nói với giọng bực dọc.

Giật mình nhìn về phía trước, Ryusei đang bước vào trong Thiết Hương Đường với dáng vẻ hân hoan. Aone cũng đuổi theo, bước chân vào trong đường.

──Và rồi, khoảnh khắc tiếp theo, Aone giật mình thon thót trước cảnh tượng trải ra trước mắt.

Đông quá...

Đông hơn tưởng tượng rất nhiều. Tổng số học sinh xếp hàng ngay ngắn ước chừng vài trăm người. Tất cả bọn họ đều căng cứng mặt mày vì lo lắng, đứng thẳng tắp với kỷ luật chẳng khác nào quân đội.

Bên trong Thiết Hương Đường được thiết kế với tông màu đỏ chủ đạo, rộng cỡ một nhà thi đấu trường cấp ba.

Những cột trụ tròn màu đỏ chống đỡ trần nhà cao vút, trên tường và xà nhà là những bức tranh bích họa rồng xanh phượng hoàng rực rỡ sắc màu. Nhìn lên cao hơn nữa, cả một mặt trần là hình Bát Quái Âm Dương khổng lồ được vẽ bằng vàng lá và màu đỏ son.

Một kiến trúc Trung Hoa rực rỡ và hoa lệ đến mức khiến người ta choáng ngợp.

──Thế nhưng, những học sinh đang xếp hàng lại chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, chỉ chăm chú nhìn lên bục sân khấu không người.

「Vào hàng đi.」

Bị gã vest đen thúc giục từ phía sau, Aone định chui vào hàng cuối cùng của đám học sinh.

──Nhưng, vai cô bị huých nhẹ.

「Cô đứng đằng kia.」

Gã vest đen chỉ tay về phía một góc nhỏ của Thiết Hương Đường, tách biệt một chút về bên phải so với đội hình tổng thể.

Ở đó, có ba học sinh đang đứng co cụm thành một hàng nhỏ. So với đội hình quy mô hàng trăm người đang triển khai ngay bên cạnh, ba người họ trông bất an như những con cừu bị lạc đàn, ánh mắt dáo dác không cố định.

Vừa ngập ngừng bước vào hàng làm con cừu thứ tư, câu nói của Ryusei lại lướt qua trong đầu Aone.

『Chỉ một phần trăm.』

Những học sinh nhập học diện áp giải trái với ý muốn. Ba người này chắc chắn là thế. Bằng chứng là trang phục cũng khá lạc quẻ. Trong khi đa số học sinh mặc áo phông hoặc đồ thể thao dễ vận động, thì Aone mặc đồng phục blazer, còn cô gái đứng trước thì mặc pijama màu hồng.

「Báo cáo Chủ tịch La Vương. Việc tập hợp bốn trăm tân sinh viên đã hoàn tất!」

Nhận được báo cáo, một người đàn ông từ từ đứng dậy từ ghế chờ.

Một đoàn người mặc áo đầu bếp đen tuyền đi ngang qua trước mặt Aone.

Ở trung tâm là người đàn ông được gọi là La Vương. Dáng người hơi nhỏ, nếp nhăn trên mặt hằn sâu, da dẻ có phần chảy xệ, thoạt nhìn chỉ như một ông lão hiền lành tóc bạc trắng.

Nhưng, lại toát lên một áp lực thần bí nào đó.

Dáng điệu tháp tùng bởi đám người áo đen toát lên khí chất của một ông trùm mafia[note84955], và như để tượng trưng cho quyền lực đó, trên ngực áo thêu một chữ 「Luyện」 (Ren) rất lớn.

Cộp cộp, tiếng giày mạnh mẽ vang lên, La Vương bước lên bục. Rồi ông cầm lấy micro.

「Chào mừng đến với Đại học Cơm chiên Thượng Hải. Tôi là La Vương, giữ chức Chủ tịch tại trường này. Hôm nay, tôi xin được tán dương và chúc mừng từ tận đáy lòng các bạn, những người đã vượt qua kỳ thi khó khăn để được phép đứng tại đây.」

La Vương trên bục diễn thuyết dang rộng hai tay như chào đón nồng nhiệt, tiếng vỗ tay vang lên từ dưới sân khấu. Bộp bộp bộp, những người vỗ tay đều đặn đó là những gã áo bếp đen đứng dàn hàng ngang như vệ sĩ bảo vệ tổng thống.

「Hôm nay trời quang mây tạnh. Chắc hẳn trên đại dương bao la mà các bạn vừa vượt qua bằng tàu cũng ngập tràn ánh nắng rực rỡ. Điều đó giống như tương lai tiền đồ rộng mở của các bạn đang được chiếu sáng lấp lánh vậy──」

Nói đến đó, La Vương dừng lại.

「Đấy, dù tôi có đọc tiếp cái bản thảo sáo rỗng được chuẩn bị sẵn này thì chắc cũng chỉ làm các bạn trẻ chán ngấy mà thôi. Thế nên là, bỏ qua luôn nhé.」

Vừa nói dứt lời và gấp bản thảo lại, ông ta chĩa một chiếc điều khiển nhỏ lên trên đầu.

Píp píp, tiếng điện tử khẽ vang lên.

「Trước tiên, tôi sẽ truyền đạt những gì các bạn cần phải làm.」

Cùng với tiếng động cơ trầm thấp, một màn hình khổng lồ từ trần nhà hạ xuống.

Bảy chữ lớn hiện lên trên màn hình sân khấu, La Vương dùng que chỉ vào và đọc to.

「Hành trình Thiên Thực Cơm Chiên[note84957].」

Cái gì thế... Aone còn đang bối rối thì màn hình đã chuyển sang hình ảnh tiếp theo.

【Một. Hành trình Thiên Thực Cơm Chiên là làm và ăn một nghìn đĩa cơm chiên trong một năm.】

【Hai. Nghiêm cấm mọi món ăn ngoài cơm chiên.】

【Ba. Người đạt một nghìn đĩa sẽ đủ tư cách tốt nghiệp. Người không đạt sẽ bị lưu ban.】

Chỉ có ba quy tắc. Nội dung cũng đơn giản.

Nhưng không thể nào hiểu nổi.

Một năm làm và ăn một nghìn đĩa. Tức là...

Sáng cơm chiên, trưa cơm chiên, tối cơm chiên. Cuộc sống này phải kéo dài ba trăm ba mươi tư ngày── khoảng một năm mới có thể đạt con số một nghìn đĩa.

Với lại, điều thứ hai... Nghiêm cấm ngoài cơm chiên là sao!? Không phải trường dạy món Trung Hoa à?

Cũng giống như Aone, đám học sinh bắt đầu xôn xao. Có vẻ như đây cũng là lần đầu tiên những người nhập học theo nguyện vọng nghe thấy điều này, họ nhìn nhau thì thầm 「Chưa nghe vụ này bao giờ...」.

Và hơn hết, điều khiến Aone tái mặt là câu chốt cuối cùng.

Người không đạt sẽ──

「Lư... lưu ban!? Ở cái trường học ngớ ngẩn này á... thêm một năm nữa.」

Chẳng còn ác mộng nào hơn thế. Phải về nước càng sớm càng tốt, quay lại con đường chính quy kiểu Waseda hay Keio, nếu không cô sẽ sống một cuộc đời trật đường ray không thể cứu vãn.

La Vương trên bục hắng giọng Hèm một cái, rồi thêm vào, à nhân tiện.

「Tại trường ta, không tồn tại tiết học nấu ăn.」

Chỉ một câu đó, tiếng xôn xao càng lớn hơn.

「Không có tiết học?」 Aone cũng lạc giọng. 「Là trường nấu ăn mà... Bình thường phải dạy công thức hay kỹ thuật nấu nướng chứ?」

Nếu không có tiết học nấu ăn, vậy cần giáo viên để làm gì, cần trường học để làm gì──

Ngay cả Aone, người nhập học diện áp giải cũng thắc mắc. Sự bối rối trên mặt những người nhập học theo nguyện vọng lại càng đậm nét hơn.

Haizz, La Vương thở dài, thêm lời giải thích với thái độ ngán ngẩm như muốn nói 「Lũ này chậm hiểu thật」.

「Không cần suy nghĩ phức tạp. Nghiêm cấm các món ngoài cơm chiên. Các bạn chỉ cần làm cơm chiên và ăn là được. Đạt một nghìn đĩa thì sẽ được tốt nghiệp vẻ vang. Một quy tắc rõ ràng đến mức đứa ngốc cũng hiểu được. Và 『không có tiết học』, nghĩa là chúng tôi không phải thầy cô hay giáo viên gì cả.」

La Vương trên bục giới thiệu những người đàn ông mặc áo bếp đen đứng ở bậc dưới bằng tay.

「Họ chỉ quản lý các bạn một cách nghiêm ngặt. Tức là Quản lý quan. Còn tôi là người chịu trách nhiệm thống lĩnh Đại học Cơm chiên Thượng Hải── Chủ tịch Quản lý quan La Vương.」

Ngước nhìn La Vương đang cười ngạo nghễ trên bục, Aone ngẩn người lẩm bẩm.

「Quản lý quan ư──」

Không phải thầy, cũng chẳng phải cô, mà là Quản lý quan. Cái danh xưng lạnh lùng ấy khiến một từ khác lướt qua trong đầu cô.

「Cứ như quản ngục ấy. Kiểu thế...」

Aone giật mình, nhìn qua cửa sổ Thiết Hương Đường ra khung cảnh bên ngoài.

Đường ranh giới giữa mặt đất và bầu trời bị một bức tường màu xám bao phủ.

Một năm ăn một nghìn bữa cơm chiên. Ngoài ra nghiêm cấm các món khác.

Đối với những tân sinh viên là mầm non đầu bếp, không còn câu chuyện nào gò bó hơn thế. Những bất mãn như vậy bắt đầu rò rỉ từ khắp nơi trong Thiết Hương Đường.

「Tôi cứ tưởng đầu bếp hàng đầu sẽ truyền dạy những công thức hàng đầu chứ.」

「Không có tiết học nấu ăn á? Thế thì nhập học làm quái gì?」

「Mất cả năm trời chỉ để học mỗi cơm chiên? Không, chúng tôi đến để học toàn bộ ẩm thực Trung Hoa cơ mà.」

Tuy tên trường là Đại học Cơm chiên Thượng Hải đã được biết đến rộng rãi, nhưng chẳng ai ngờ là chỉ có mỗi cơm chiên thật.Quán ramen cũng đâu chỉ bán mỗi ramen, ngay cả Gyoza no Ohsho[note84958] cũng đâu chỉ bán mỗi sủi cảo.

「Vốn dĩ, món sơ cấp như cơm chiên đâu cần đến một nghìn đĩa.」

Sự bất mãn của tân sinh viên ngày càng leo thang do khoảng cách quá lớn so với cuộc sống học đường mà họ tưởng tượng. Ban đầu chỉ là tiếng xì xào nhỏ, dần dần lan rộng, khuếch đại, và cuối cùng trở thành một làn sóng lớn làm rung chuyển cả Thiết Hương Đường.

「Xin hãy giữ trật tự.」

Lời nhắc nhở của La Vương trên bục không có tác dụng. Mọi người đều coi thường ông là ông già nhỏ bé tóc bạc nên chẳng ai thèm nghe.

「Làm ơn, trật tự.」

Ông nói lại lần nữa, nhưng vẫn không hiệu quả.

La Vương lặp lại với vẻ mặt hơi bối rối, nhưng tiếng ồn ào đã át đi tất cả, không lọt vào tai ai.

──Và rồi, khoảnh khắc tiếp theo.

「Lũ ruồi nhặng bu quanh kho gạo mùa mưa kia!」

Tiếng quát như sấm sét giáng xuống khiến Thiết Hương Đường im phăng phắc trong tích tắc.

Chủ nhân của giọng nói là gã đàn ông khổng lồ đứng bên cạnh bục. Bộ ngực vạm vỡ như muốn xé toạc chiếc áo bếp đen. Mái tóc đen vuốt ngược bóng lộn. Cặp kính râm nhọn hoắt.

Gã đàn ông với khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ bước ra giữa sân khấu.

「Không được cắt ngang lời Chủ tịch La Vương!!!」

Cùng với tiếng gầm, gã đấm mạnh nắm đấm xuống bục diễn thuyết.

Rầm, tiếng va chạm vang vọng khắp sảnh khiến Aone rụt cổ lại. Khí phách của một con mãnh thú cỡ lớn truyền đến tận hàng học sinh áp giải đang đứng tách biệt.

「Về nhà, về nhà...」

Bất chợt, tiếng thì thầm vang lên. Nhìn sang, cô bé mặc pijama hồng đứng trước hàng đang run lẩy bẩy. Có vẻ như sợ hãi trước áp lực từ trên bục, đôi mắt yếu đuối đã rưng rưng nước mắt. Hai tay nắm chặt đặt lên ngực,

「Về nhà, về nhà... tớ muốn về nhà...」

Cô bé lặp đi lặp lại như đang tụng kinh.

c5725c2c-8cea-4300-9658-050f2adef6a1.jpg

「Nhớ cho kỹ.」 Gã đàn ông trên bục nói. 「Ta là Tà Thổ (Jado). Kẻ sẽ đặt các ngươi dưới sự quản lý từ hôm nay.」

Tà Thổ chẳng thèm dùng micro, giọng nói đầy tính đe dọa vang vọng khắp Thiết Hương Đường.

「Như các ngươi đã biết, Đại học Cơm chiên Thượng Hải chúng ta là cơ sở giáo dục số một Trung Hoa, đã đào tạo ra vô số đầu bếp hàng đầu. Để kế thừa vinh quang đó cho thế hệ sau, hàng năm chúng ta tuyển chọn những thanh niên triển vọng từ khắp Trung Hoa để nhập học. Năm ngoái, năm kia, và cả từ xa xưa nữa, vẫn luôn tiếp nối như vậy.」

Tà Thổ nghiến răng ken két, như đang cố kìm nén cơn thịnh nộ.

「Nhưng mà, nhìn cái lũ năm nay các ngươi xem. Mới cho bước qua cổng, mở ba lô ra thì toàn là điện thoại, truyện tranh, mỹ phẩm, bài ma thuật, toàn thứ chẳng liên quan gì đến nấu nướng. Đã thế, mặt đối mặt thế này mà vẫn còn cười cợt tán gẫu, mắt thì lờ đờ nhìn màn hình, hoặc phun ra mấy lời than vãn như đứa trẻ ranh, nhìn đâu cũng toàn mấy bản mặt ngu si đến cái thìa cũng không biết cầm. Các ngươi cần phải khắc cốt ghi tâm nỗi thất vọng của chúng ta.」

Tà Thổ hừ mũi Hừ, cười khinh khỉnh.

「Có vẻ các ngươi không hiểu nổi lời vàng ngọc của Chủ tịch La Vương, nên ta sẽ nhai kỹ rồi mớm cho mà hiểu. Với cái bộ não chỉ bé bằng thìa cà phê của các ngươi, một năm học được một món đã là giỏi lắm rồi. Có dạy cái này cái kia thì cũng chỉ dở dở ương ương thôi. Thế nên mới chỉ có cơm chiên. Sao hả, thông não chưa?」

Đám học sinh im thin thít. Bị áp đảo bởi âm lượng và khí thế của Tà Thổ, không ai dám ho he.

Tà Thổ gật đầu hài lòng trước sự im lặng đó, rồi quay sang La Vương, cúi đầu cung kính: 「Tôi đã thất lễ rồi ạ」. Cái góc độ cúi gập người đến mức thái quá đó cho thấy mức độ sùng bái dành cho nhân vật La Vương.

「Cảm ơn Quản lý quan Tà Thổ.」

La Vương cầm lại micro.

「Xin lỗi vì đã làm các bạn sợ. Nhưng đừng hiểu lầm nhé. Quản lý quan Tà Thổ là người có tấm lòng nhân hậu hơn bất cứ ai đấy.」

La Vương nói với nụ cười rạng rỡ.

「Vậy thì, giải thích tối thiểu cũng xong rồi. Kết thúc nhé.」

Píp píp, tiếng điện tử vang lên, màn hình từ từ thu lên trần nhà.

「Ơ... giải thích thế là hết á?」 Aone lẩm bẩm.

Sự bối rối của bốn trăm tân sinh viên đang cuộn trào hỗn loạn trong Thiết Hương Đường.

Dẫu vậy La Vương vẫn giữ thái độ 「Biết đếch gì đâu」, thong dong bước xuống bục. Dẫn theo đoàn Quản lý quan áo đen, ông ta đi về phía lối ra.

Một đất nước xa lạ không chút thân quen là Thượng Hải.

Nhà tù cơm chiên đột ngột bị ném vào.

Một nghìn đĩa cơm để được giải thoát.

Chưa kịp sắp xếp lại tình hình, Aone ngẩn ngơ nhìn vào hư không.

Trước mắt cô, đoàn Quản lý quan đi ngang qua.

Thế rồi──

La Vương đang đi đầu bỗng dưng đổi hướng.

Hửm... Ơ kìa? Lại đằng này... Ế!

Ông ta tiến lại gần phăm phăm, và cuối cùng dừng lại ngay trước mặt Aone.

La Vương im lặng ghé sát mặt vào, bắt đầu quan sát Aone từ trên xuống dưới, trái phải như đang định giá món hàng.

Nhìn La Vương ở khoảng cách chỉ bằng một cái đĩa, cô nghĩ.

Kẻ sát nhân.

Nếu không thì không thể giải thích được ánh mắt sắc lẹm xếch ngược chứa đầy sự điên loạn kia. Thêm vào đó là vết sẹo trên trán trông như da thịt bị hàn lại. Một bản mặt ác nhân quá mức rõ ràng.

Hơn nữa là thể xác. Cứ tưởng là ông già nhỏ bé, nhưng nhìn cái cổ to nổi đầy gân guốc lộ ra từ cổ áo bếp, cùng cơ bắp cuồn cuộn ở vai và bắp tay, có thể thấy rõ tạng người đầy sức mạnh.

Nếu bị đưa vào phòng nhận diện nghi phạm ở Mỹ với thước đo chiều cao trên tường, Aone sẽ chẳng thèm nhìn mấy gã to con bặm trợn mà chỉ thẳng vào ông già lùn tịt này.

Chắc chắn là kẻ sát nhân. Khuôn mặt đó chỉ còn để tranh luận xem 「đã giết bao nhiêu người」 mà thôi.

Aone chùn bước trước áp lực đó, sợ hãi. Mắt cô chớp liên hồi như thể nước mắt đã bốc hơi hết.

Trong khi đó, La Vương thì thầm gì đó với tên Quản lý quan đứng gần. Aone không nghe rõ nội dung, nhưng loáng thoáng bắt được từ 「Riben」[note84959]. Nghĩa là 「Nhật Bản」 trong tiếng Trung.

La Vương cười nhạt, lấy ngón tay gõ gõ vào trán mình, làm động tác như đo dung lượng não.

Thấy vậy, đám đàn ông vây quanh bật cười hô hố.

À ra vậy, là điệu cười mang ý nghĩa đó sao. Bất lợi do quốc tịch cũng nằm trong dự tính. Chẳng tức giận cũng chẳng buồn phiền. Chỉ thấy ngán ngẩm với cái giá trị quan lạc hậu cả vòng trái đất.

Chẳng làm gì cả. Chỉ cần nhìn chằm chằm vào độ bóng của sàn nhà cho đến khi sự ghê tởm này rời đi là được. Chỉ cần rũ vai xuống yếu ớt, chịu đựng mười mấy giây thôi. Giả vờ như không hiểu tiếng Trung.

Aone cúi gằm mặt, nhất quyết không giao tiếp bằng mắt.

La Vương cúi xuống nhìn vào mặt Aone như thế, rồi lẩm bẩm 「Ô hay?」. Sau đó, ông ta nhìn luân phiên giữa mặt Aone và sàn nhà, rồi méo xệch miệng cười khẩy đầy vẻ coi thường.

「Đang chiếu bộ anime yêu thích hay sao thế? Ở dưới sàn nhà ấy.」

Mặc kệ ông ta nói gì, Aone đã quyết định bỏ ngoài tai.

──Thế nhưng, trái với quyết tâm đó, chân phải cô bước lên một bước.

Hả? Khi nhận thức được sự nổi loạn của chân phải, thì chân trái cũng đã bước theo.

Dừng lại đi tôi ơi, cứ nhìn sàn nhà là được mà.

Mặc cho Aone can ngăn, một Aone khác trong thâm tâm lại giơ nắm đấm gào lên 「Tiến lên!」.

Cái cổ đang rũ xuống gượng gạo ngẩng lên, sống lưng chuyển sang tư thế chiến đấu. Đôi lông mày cau có bẩm sinh xếch ngược lên, ánh mắt rực lửa bên dưới đầy sự kích động găm thẳng vào La Vương, khiến hai người đối mặt nhau ở khoảng cách chỉ bằng một cái thìa.

Tiếng ồn ào đang chi phối Thiết Hương Đường, lấy Aone và La Vương làm trung tâm, dần dần nhỏ lại, và cuối cùng im bặt như tờ.

「Được một tháng là cùng.」

La Vương cười khục khục đầy ẩn ý, rồi quay gót rời khỏi Thiết Hương Đường.

♦♦♦♦♦♦

「Từ giờ, sẽ tiến hành nghi thức Quẻ Chảo[note84960]!」

Tà Thổ thay thế Chủ tịch La Vương đứng lên bục, dõng dạc tuyên bố.

「Toàn thể học sinh, chú ý lên các bức tường xung quanh!」

Tường? Bốn trăm học sinh bối rối nhìn quanh.

Thiết Hương Đường hình lập phương với tông màu đỏ chủ đạo. Đầu tiên đập vào mắt là những bức bích họa rồng xanh phượng hoàng rực rỡ. Và trên toàn bộ bức tường là những đường lôi văn[note84961] chạy dài. Chính là cái họa tiết thường thấy trên bát mì ramen ấy.

Hửm, ủa?

Aone chợt nhận ra điều kỳ lạ, nheo mắt nhìn lên tường. Ngang tầm ngực, có những vật thể đen sì thô kệch đang xếp hàng. Cứ tưởng là hoa văn vẽ trên tường nhưng không phải, đó là──

Chảo Trung Hoa.

Những chiếc đinh được đóng vào tường, và treo trên đó là những chiếc chảo Trung Hoa. Không phải một hay hai cái. Trên bức tường rộng lớn của Thiết Hương Đường, chúng xếp thành một hàng ngang thẳng tắp.

「Tổng số chảo Trung Hoa là bốn trăm chiếc. Và các ngươi cũng có bốn trăm người. Không cần nói cũng hiểu, mỗi người hãy tự tay nắm lấy một chiếc mà mình cho là thuộc về mình.」

Bắt đầu! Cùng với hiệu lệnh của Tà Thổ, đám học sinh rụt rè bắt đầu di chuyển.

Những chiếc chảo Trung Hoa lần lượt biến mất khỏi tường Thiết Hương Đường.

Chảo nào thì tốt đây. Mà chảo có khác nhau gì không. ...Thôi kệ, cái nào cũng như nhau cả!

Aone phó mặc cho bàn tay, chộp lấy một chiếc.

Chảo Trung Hoa, tức là một khối sắt.

Sức nặng của nó trì xuống tận vai, khiến Aone hơi nghiêng người đi một chút.

「Người nào chọn xong, tự giác thay đồ sang áo bếp được phát, rồi tập trung ra sân vận động.」

Bốn trăm học sinh khoác lên mình chiếc áo đầu bếp được phát tại cửa ra vào Thiết Hương Đường, đội mũ đầu bếp lên, diện mạo hoàn toàn thay đổi. Đoàn người trong trang phục trắng toát rồng rắn đi qua hành lang, đến sân vận động được chỉ định.

Aone lắc lư mái tóc đuôi gà, nhìn quanh.

「Đây là... sân vận động?」

Trông chẳng giống chút nào. Một trăm bộ bàn bếp được xếp ngay ngắn lấp đầy sân vận động, biến nơi này thành một nhà bếp khổng lồ.

「Toàn thể, kiểm tra mặt sau cán chảo.」

Theo chỉ thị của Quản lý quan Tà Thổ, mọi người lật ngược chiếc chảo lên.

Trên cán gỗ có khắc 【234】.

「Dựa vào con số đó, hãy đi đến bàn bếp được phân công. Bây giờ sẽ tiến hành chia nhóm.」

Bốn trăm cái mũ đầu bếp đồng loạt di chuyển. Aone len lỏi qua đám đông ồn ào, đến được 【Bàn bếp số 17】.

Đang chờ ở đó là ba cô gái.

「Nghe cho rõ đây lũ kia.」

Giọng của Quản lý quan Tà Thổ vang rất rõ ngay cả ở ngoài trời.

「Con số khắc trên chảo chính là mã số học sinh, con số khắc trên bàn bếp là tên nhóm, và bốn người tập hợp tại đó chính là những thành viên cùng hội cùng thuyền, cùng ăn cùng làm cơm chiên trong một năm tới. Hãy khắc sâu những con số và bản mặt đó vào não đi.」

Học sinh được chia thành bốn người một nhóm, tổng cộng một trăm nhóm, bắt đầu chào hỏi làm quen trước bàn bếp của mình.

Tại nhóm 17 nơi Aone được phân về.

「Tôi tên là Sharun. Rất vui được gặp nhé!」

Không chút ngại ngùng của lần đầu gặp mặt, Sharun cất tiếng đầy sôi nổi.

Mái tóc màu mật ong rực rỡ, uốn lọn xoăn tít như mì ống. Sharun là một cô gái cực kỳ bắt mắt.

「À, cái này hả? Cái này gọi là tóc Princess Curl đấy. Kỳ công lắm mới làm được đấy nhé, phải vừa bồng bềnh như bánh mì mới nướng, vừa phải lấp lánh sang chảnh kiểu công chúa. Thật ra nhé, nói nhỏ ở đây thôi, ở quê tôi có một tiệm làm tóc mà chỉ dân sành sỏi mới biết──」

Dù chẳng ai hỏi nhưng Sharun bắt đầu thuyết trình về kiểu tóc, sau khi nói sướng mồm mới chịu thôi.

「Rồi, bạn tiếp theo. Cho xin cái tên nào.」

Cuối cùng cô nàng cũng chịu chuyển lượt.

「Meilie ạ.」

Đó là một cô gái cao kều trên một mét bảy.

Mái tóc đen dài buông xõa gợn sóng, bay bay trong gió.

Mang bầu không khí có phần u ám, Meilie rất ít biểu cảm, khó đọc được cảm xúc. Cô chỉ xưng tên rồi im bặt, không có dấu hiệu nói tiếp. Phá vỡ vài giây im lặng đó,

「Hả, hết rồi á? Kiệm lời thế. Tưởng còn nữa làm người ta đợi mãi.」

Sharun nghĩ gì nói nấy. Có vẻ là kiểu tính cách đó.

「──Mà thôi, còn hơn là bị tra tấn lỗ tai. Nào, mời bạn tiếp theo, xung lên nào.」

Tèng teng, Sharun làm động tác tay quá lố để chuyển lượt.

「......Dạ, em là Yue.」

Người rụt rè tự giới thiệu là một cô bé nhỏ nhắn.

Khoác lên mình chiếc áo đầu bếp hơi rộng thùng thình, dáng vẻ đó trông như học sinh tiểu học lần đầu vào bếp, có nét gì đó đáng yêu. Mái tóc bob ngắn ngang vai bồng bềnh, chiếc mũi nhỏ, đôi mắt tròn xoe gợi liên tưởng đến những loài động vật nhỏ như thỏ hay hamster.

Khuôn mặt đó, Aone thấy quen quen.

「Là bạn lúc nãy đúng không. Lúc lễ nhập học đứng trước tớ, mặc bộ pijama màu hồng ấy...」

Là cô bé đã run lẩy bẩy trong hàng ngũ áp giải khi Tà Thổ đang gào thét trong Thiết Hương Đường.

「Dạ, à, vâng ạ.」 Yue cúi gằm mặt nói 「Lúc đó, đã để mọi người thấy bộ dạng khó coi──」

「Không đâu, không sao đâu mà.」 Aone cười xua tay.

「Dạ, ừm, nhà em bán xe đẩy đồ ăn Trung Hoa. Chuyện là... sáng dậy thấy trần nhà lạ hoắc, chẳng biết từ lúc nào đã ở cái nơi này...」

Yue có vẻ cũng chưa hiểu tình hình, không giải thích được rõ ràng. Thấy Yue ấp úng, Aone tiếp lời.

「Tớ là Yanagi Aone. Ờ... thì, tớ đến từ Nhật Bản── hay đúng hơn là bị bắt đến. Tóm lại tớ cũng chưa hiểu mô tê gì về việc tại sao mình lại ở đây, chưa phục chút nào cả──」

Đang chào hỏi dở thì 「Chú ý!」, tiếng quát lớn của Tà Thổ cắt ngang.

Khu bếp ngoài trời bỗng chốc căng thẳng.

「Nghe cho kỹ đây!」 Tà Thổ gân cổ lên. 「Tại Đại học Cơm chiên Thượng Hải này, 【Nhóm】 chính là vận mệnh cộng đồng, Nhất liên thác sinh[note84962]. Tùy thuộc vào buổi kiểm tra ăn thử sắp diễn ra, cấp bậc ăn ở mặc sẽ được quyết định. Tức là, ngay cả chất lượng phòng ký túc xá mà các ngươi ở từ hôm nay cũng sẽ khác biệt. Nếu không muốn bị tống vào cái phòng giam tập thể tồi tàn thì hãy đốt cháy toàn bộ sinh mạng mà xóc chảo lên!」

Cơm chiên── quyết định nơi ở?

Nghe Tà Thổ giải thích, Aone không tin vào tai mình. Hơn nữa, cái từ ngữ đầy bất ổn 『phòng giam tập thể tồi tàn』. Muốn cười xòa bảo là nói điêu, nhưng những vách núi dựng đứng bao quanh tứ phía đang khẳng định đó là sự thật.

「Vậy thì, bắt đầu thực hiện ăn thử đặc biệt. Đánh giá sẽ dựa trên tổng điểm của bốn thành viên. Mỗi nhóm cử ra một người, lần lượt nấu. Bắt đầu sau một phút nữa.」

Bị thông báo giờ bắt đầu đột ngột, các nhóm cuống cuồng bàn bạc.

Nhóm 17 của Aone cũng chụm đầu lại. Sharun lên tiếng.

「Cứ đứng ỏn ẻn chờ đợi── không hợp tính tôi chút nào. Tôi đi trước cho.」

Không chút do dự, cô nàng xung phong đi đầu. Rồi vừa xoắn lọn tóc màu mật ong bồng bềnh trên ngón tay, cô nàng vừa cười toe toét.

「Cảm giác là, cái gã kính râm hay càu nhàu tên Tà Thổ kia tuy nói mấy thứ khó hiểu, nhưng tóm lại chúng ta là đồng đội cùng sống cùng nấu ăn đúng không. Thế thì tôi chỉ việc tin tưởng đồng đội thôi.」

Mới gặp mấy phút đã là đồng đội. Tuy ngạc nhiên trước tốc độ thu hẹp khoảng cách, nhưng nhìn nụ cười không chút toan tính của Sharun, Aone cũng tự nhiên giãn cơ mặt.

「Xếp vòng tròn nào.」 Sharun nói 「Phải đẩy tinh thần đoàn kết và sĩ khí lên cao nhất, cho mấy nhóm khác lác mắt chơi.」

Trước đề xuất đó, Aone hưởng ứng ngay. Yue rụt rè hưởng ứng. Meilie miễn cưỡng hưởng ứng.

Tuy đội hình lồi lõm nhưng vòng tròn cũng hoàn thành, Sharun nắm lấy tay Aone đứng bên cạnh. Hiểu ý, Aone nắm tay Yue, rồi Yue nắm tay Meilie, bốn chiếc áo bếp nối thành một vòng tròn.

「Kết quả thế nào cũng không được oán trách nhau nha. Mọi người, cố gắng hết sức nhé!」 Sharun hô.

「Ừm, ngôi nhà là quan trọng nhất.」 Yue nói.

「...Sẽ cố gắng.」 Meilie nói.

Aone nhìn vào mắt từng thành viên, rồi hít một hơi thật sâu.

「Một, hai, ba!」

Cô hô to đầy sảng khoái.

「Ố ồ!!!」

Cùng với tiếng hô hào hứng, vòng tròn bung ra đầy năng lượng.

Không chậm cũng chẳng sớm hơn một giây so với thời gian tự ấn định, đúng một phút trôi qua, Tà Thổ bước lên phía trước.

Và với khí thế bằng cả mười người trong đội cổ vũ, gã gào lên bầu trời.

「Hành trình Thiên Thực Cơm Chiênnnnnnn!!!」

Coong, tiếng cồng vang lên như tiếng đệm.

「Đĩa đầu tiên khai màn giai thoạiii!」

C-Coong!

「Bắt đầu nấuuuuuu!!!」

Booooong!!!

Âm thanh chấn động tâm can vang lên, xuyên thấu cả bầu trời xanh thẳm.

♦♦♦♦♦♦

Đêm buông xuống, trăng đã lên.

Thứ đập vào mắt Aone là những song sắt.

Những thanh sắt đóng chặt vào khung cửa sổ, khoác lên mình cái lạnh của đêm thu, đen bóng một cách rợn người.

Căn phòng rộng chừng năm tấm tatami.

Sàn, tường, trần nhà── tất cả đều là bê tông trần trụi. Một thế giới màu xám xịt ảm đạm.

Dọc hai bên tường kê độc món nội thất duy nhất là giường tầng. Khung giường ghép bằng ống thép, đặt lên trên là tấm đệm lòi cả ruột. Độ êm ái thì khỏi cần bàn.

Y hệt cái phòng giam tập thể từng thấy trên mạng── thậm chí còn tệ hơn. Aone không thể chấp nhận cảnh tượng trước mắt, đứng chết trân bên cửa sổ.

Ba thành viên còn lại giữ khoảng cách với Aone, nhìn vào lưng cô bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Cái vòng tròn đoàn kết đã tan tành mây khói.

「Cái con này! Bà đã làm cái món cơm chiên quái quỷ gì thế hả! Bà tính sao với cái phòng này đây hảảảả!」

Nụ cười thân thiện rạng rỡ lúc mới gặp biến đâu mất. Sự oán giận trần trụi của Sharun đâm toạc vào lưng Aone.

Tuy không nói ra miệng, nhưng ánh mắt của Yue và Meilie cũng lạnh tanh.

「Ngôi nhà, quan trọng mà...」

Yue lẩm bẩm nhỏ xíu, đúng lúc đó.

Pụp, đèn tắt ngóm, bóng tối bao trùm căn phòng.

Đồng hồ điểm chín giờ tối. Tiếng cồng Boong trầm đục báo hiệu giờ tắt đèn.

Giờ đây, thứ duy nhất dựa vào được cho tầm nhìn là ánh trăng hắt qua cửa sổ.

Trừng mắt nhìn vầng trăng khuyết đang tỏa sáng một cách tù túng phía sau song sắt, Aone hạ quyết tâm vượt ngục.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
[Waseda hoặc Keio]: Đây là hai trường đại học tư thục danh tiếng và lâu đời bậc nhất tại Nhật Bản. Trong văn hóa đại chúng Nhật, việc đỗ vào Waseda hoặc Keio thường được xem là tấm vé đảm bảo cho một tương lai xán lạn, trở thành tầng lớp tinh hoa (elite) hoặc nhân viên văn phòng thành đạt. Nhân vật nhắc đến hai trường này để đối lập với tình cảnh hiện tại của mình.
[Waseda hoặc Keio]: Đây là hai trường đại học tư thục danh tiếng và lâu đời bậc nhất tại Nhật Bản. Trong văn hóa đại chúng Nhật, việc đỗ vào Waseda hoặc Keio thường được xem là tấm vé đảm bảo cho một tương lai xán lạn, trở thành tầng lớp tinh hoa (elite) hoặc nhân viên văn phòng thành đạt. Nhân vật nhắc đến hai trường này để đối lập với tình cảnh hiện tại của mình.
[Lên trên]
[La Vương] (La Vương / Raoh): Một tham chiếu (parody) rõ rệt đến nhân vật phản diện nổi tiếng Raoh (Quyền Vương) trong bộ manga/anime kinh điển Hokuto no Ken (Bắc Đẩu Thần Quyền). Cách miêu tả ngoại hình (cơ bắp, bá khí, người nhỏ nhưng áp lực lớn) và cái tên gợi nhớ ngay đến nhân vật này.
[La Vương] (La Vương / Raoh): Một tham chiếu (parody) rõ rệt đến nhân vật phản diện nổi tiếng Raoh (Quyền Vương) trong bộ manga/anime kinh điển Hokuto no Ken (Bắc Đẩu Thần Quyền). Cách miêu tả ngoại hình (cơ bắp, bá khí, người nhỏ nhưng áp lực lớn) và cái tên gợi nhớ ngay đến nhân vật này.
[Lên trên]
[Cứu mạng a]: Cụm từ tiếng Trung (jiù mìng a), nghĩa là "Cứu tôi với". Tác giả dùng chữ Hán để thể hiện việc nhân vật đang ở Trung Quốc, nhưng viết theo kiểu phiên âm hoặc khẩu ngữ để nhấn mạnh sự hoảng loạn.
[Cứu mạng a]: Cụm từ tiếng Trung (jiù mìng a), nghĩa là "Cứu tôi với". Tác giả dùng chữ Hán để thể hiện việc nhân vật đang ở Trung Quốc, nhưng viết theo kiểu phiên âm hoặc khẩu ngữ để nhấn mạnh sự hoảng loạn.
[Lên trên]
[Hành trình Thiên Thực Cơm Chiên]: Đây là một lối chơi chữ nhại lại nghi thức tu khổ hạnh nổi tiếng của Phật giáo Nhật Bản là "Sennichi Kaihogyo" (Thiên nhật hồi phong hành - Đi bộ quanh núi 1000 ngày). Nghi thức gốc cực kỳ khắc nghiệt, các nhà sư phải đi bộ trên núi Hiei trong 1000 ngày để tu tập. Ở đây, tác giả thay chữ "Nhật" (Ngày) bằng chữ "Thực" (Ăn/Bữa ăn) và ngữ cảnh là làm món Cơm chiên (Sao phạn). Ý ám chỉ việc làm 1000 đĩa cơm chiên cũng gian khổ như một chuyến tu hành khổ hạnh.
[Hành trình Thiên Thực Cơm Chiên]: Đây là một lối chơi chữ nhại lại nghi thức tu khổ hạnh nổi tiếng của Phật giáo Nhật Bản là "Sennichi Kaihogyo" (Thiên nhật hồi phong hành - Đi bộ quanh núi 1000 ngày). Nghi thức gốc cực kỳ khắc nghiệt, các nhà sư phải đi bộ trên núi Hiei trong 1000 ngày để tu tập. Ở đây, tác giả thay chữ "Nhật" (Ngày) bằng chữ "Thực" (Ăn/Bữa ăn) và ngữ cảnh là làm món Cơm chiên (Sao phạn). Ý ám chỉ việc làm 1000 đĩa cơm chiên cũng gian khổ như một chuyến tu hành khổ hạnh.
[Lên trên]
[Gyoza no Ohsho]: Một chuỗi nhà hàng Trung Hoa cực kỳ phổ biến tại Nhật Bản, nổi tiếng với món sủi cảo (gyoza) giá rẻ. Nhân vật nhắc đến thương hiệu này để nhấn mạnh rằng ngay cả những quán bình dân cũng có thực đơn đa dạng, chứ không chỉ bán mỗi cơm chiên như ngôi trường này.
[Gyoza no Ohsho]: Một chuỗi nhà hàng Trung Hoa cực kỳ phổ biến tại Nhật Bản, nổi tiếng với món sủi cảo (gyoza) giá rẻ. Nhân vật nhắc đến thương hiệu này để nhấn mạnh rằng ngay cả những quán bình dân cũng có thực đơn đa dạng, chứ không chỉ bán mỗi cơm chiên như ngôi trường này.
[Lên trên]
[Riben]: Phiên âm Katakana của từ tiếng Trung "Rìběn" (Nhật Bản). Nhân vật La Vương dùng từ này để gọi hoặc ám chỉ nữ chính với hàm ý phân biệt người nước ngoài.
[Riben]: Phiên âm Katakana của từ tiếng Trung "Rìběn" (Nhật Bản). Nhân vật La Vương dùng từ này để gọi hoặc ám chỉ nữ chính với hàm ý phân biệt người nước ngoài.
[Lên trên]
[Quẻ Chảo] (Nabe-mikuji): Một cách chơi chữ ghép giữa "Nabe" (Cái chảo/nồi) và "Omikuji" (Quẻ xăm/Thẻ vận mệnh ở đền chùa). Thay vì rút quẻ xăm để xem vận hạn, các học viên phải chọn một chiếc chảo để định đoạt số phận (chia lớp/phòng) của mình.
[Quẻ Chảo] (Nabe-mikuji): Một cách chơi chữ ghép giữa "Nabe" (Cái chảo/nồi) và "Omikuji" (Quẻ xăm/Thẻ vận mệnh ở đền chùa). Thay vì rút quẻ xăm để xem vận hạn, các học viên phải chọn một chiếc chảo để định đoạt số phận (chia lớp/phòng) của mình.
[Lên trên]
[Lôi văn]: Hoa văn hình xoắn ốc vuông góc thường thấy trên viền của các bát mì Ramen hoặc đồ gốm sứ Trung Hoa cổ điển. Nó tượng trưng cho sấm sét.
[Lôi văn]: Hoa văn hình xoắn ốc vuông góc thường thấy trên viền của các bát mì Ramen hoặc đồ gốm sứ Trung Hoa cổ điển. Nó tượng trưng cho sấm sét.
[Lên trên]
[Nhất liên thác sinh]: Một thành ngữ Phật giáo, nghĩa đen là "cùng thác sinh trên một đóa hoa sen". Nghĩa bóng chỉ những người có cùng số phận, cùng hội cùng thuyền, sống chết có nhau (thường dùng trong hoàn cảnh khó khăn hoặc làm việc xấu cùng nhau).
[Nhất liên thác sinh]: Một thành ngữ Phật giáo, nghĩa đen là "cùng thác sinh trên một đóa hoa sen". Nghĩa bóng chỉ những người có cùng số phận, cùng hội cùng thuyền, sống chết có nhau (thường dùng trong hoàn cảnh khó khăn hoặc làm việc xấu cùng nhau).