Arc 01: Dòng Máu Trở Về

Chương 11: Lưỡi dao của Jala (2)

Chương 11: Lưỡi dao của Jala (2)

Mười hai năm trước, khi vương quốc chìm trong hỗn loạn, máu nhuộm đỏ cả đất trời, một kiếm khách đáng sợ đã vung lưỡi kiếm vô tình, không đạo lý, không nguyên tắc, tự tay khắc ra lãnh địa của mình trên Phố Đen. Băng Black Street Brotherhood mới sinh, cùng với Băng Blood Bottle vốn đã bám rễ sâu ở kinh thành, tựa hai con ác long không đội trời chung, thề sẽ chiến đấu cho tới khi một bên ngã xuống.

Thời gian trôi qua, con tiểu long Black Street Brotherhood dần lột xác thành cự long hung tợn, nanh vuốt sắc bén, nhất là trong những năm gần đây. Chúng đã ngang cơ với Băng Blood Bottle vốn từng chiếm thế thượng phong.

Từ đó, trong cuộc chiến kéo dài mười năm, hai băng đảng đã tụ hội về một nhóm người đáng sợ nằm ngoài tầm mắt vương quốc, khuấy lên cơn sóng đẫm máu cuồn cuộn trong thế giới ngầm.

Trong trận chiến ấy, hơn chục cao thủ trẻ của Black Street Brotherhood cùng mười mấy tay kiếm kiệt xuất của Blood Bottle trở thành những ngọn cờ đầu, đại diện cho thế hệ trẻ đầy hứa hẹn nhất, tương lai rực rỡ nhất của hai băng đảng.

So với các tiền bối - những kẻ hiếm khi phô bày sức mạnh như là: Tam Huyền Ẩn Sát Thủ cùng Lục Trụ của Brotherhood, hay hai Nhà Huyền Bí kinh hoàng cùng tám Chiến Binh Dị Năng quái dị của Blood Bottle Gang, tên tuổi của đám hậu bối này lại càng vang dội hơn, đến nỗi bọn trẻ ăn mày cũng đều biết rõ.

Trong số “Mười Hai Cường Giả" mà dân giang hồ đồn đại (vì thế hệ mới chỉ còn đúng mười hai kẻ xuất chúng), Sven hói là kẻ bí ẩn nhất của Băng Blood Bottle. Hắn chuyên thu nợ bất hợp pháp, hiếm khi lộ diện trong những trận đại chiến, nên chẳng ai biết sức chiến đấu thực sự của hắn ra sao. Thế nhưng trong 5 năm huyết chiến giữa hai băng đảng, hắn chưa từng vấp ngã. Còn những kẻ từng đối đầu hắn, giờ đa phần chỉ còn là nắm xương trắng, mà kẻ nào trước lúc chết cũng đều là tinh anh kiệt xuất của Brotherhood cả.

Jala không đáp, chỉ khẽ xoay cổ tay.

“Dorno đúng là thằng ngu. Dùng xác chết đặt bẫy thì hèn hạ thật, nhưng ta vẫn phải cảm tạ cái chết của nó, bằng không ta đã chẳng biết hôm nay lại có vị khách quý không mời mà đến.”

Sven nhe nụ cười xấu xí, hạ cây chùy gai năm cạnh khổng lồ xuống khỏi vai, dù trông cái chuỳ có nặng tới đâu thì tay hắn vẫn xoay tít món vũ khí như thể nó không tốn nhiều sức.

Jala đột ngột biến mất khỏi vị trí.

Sven hói cười nhạt, xoay người, vung cánh tay rắn chắc!

*Keng! Keng!*

Cây chùy gai to gấp đôi cánh tay người thường đập mạnh vào hai lưỡi Dao Chi Sói, khiến Jala vừa bất ngờ lao từ dưới bên trái lên đã mất thăng bằng, bay ngược ra sau!

Tim Thales thắt lại!

May thay, Jala lộn nhào giữa không trung, đáp đất nhẹ nhàng như mèo.

Sven nghiến răng, vung chùy như đang chơi môn bóng chày ở kiếp trước của Thales.

‘Sức mạnh kinh khủng thật. Nhưng nếu chỉ có sức mạnh thuần túy thôi thì sao hắn lại được đồn đại là kẻ bí ẩn nhất?' Thales đột nhiên hơi tò mò.

“Tốc độ thật đáng sợ, nhưng nếu đã biết sự hiện diện của ngươi, ta chỉ cần dựa vào bản năng chiến đấu là đủ chặn đứng những đòn tấn công rồi, cũng chẳng khó khăn gì.”

Cái mũi gãy của Sven rung lên vì cười, trông càng thêm ghê rợn.

Jala vẫn im lặng. Nàng lại biến mất, thoáng chốc đã xuất hiện trước chân trái Sven, thân người cúi thấp.

Hai lưỡi dao đồng thời xuất ra.

Nhưng Sven chỉ khẽ điểm mũi chân, thân hình nghiêng lệch, theo quán tính giáng chùy xuống!

*Ầm!*

Chùy đập xuống nền đá vỡ vụn!

Jala lăn người thoát khỏi vùng tử địa, tránh được đòn chí mạng.

“Dao cong đến thế này cơ à? Vũ khí hiếm thấy thật. Lại đây nào, cô em, dù ngươi có là sát thủ hay sát nhân, trò đánh lén mà ngươi tự hào cũng vô dụng khi đối mặt với kẻ thù đã có sự phòng bị từ trước."

Jala quỳ một chân xuống đất, dường như đang tính toán.

“Ngươi định làm gì? Chẳng lẽ lại cắm đầu lao về phía trước nữa à?"

“Mà dù sao đây cũng là con đường duy nhất dẫn vào Chợ Phố Đỏ.”

Sven dùng lời để cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.

Thales trong lòng càng thêm khẩn trương. Hắn biết Jala hiện giờ là hy vọng duy nhất để hắn vượt qua Chợ Phố Đỏ, thoát khỏi Brotherhood, nhưng hắn càng lo cho an nguy của nàng hơn.

Hắn cũng lo danh tiếng “bí ẩn” của Sven.

Gọng kính bảo hộ che khuất biểu cảm của Jala, nhưng nàng dường như đã quyết định xong, chậm rãi đứng dậy.

‘Đã bao năm rồi…’ Jala cười khổ trong lòng. ‘Vẫn phải dùng đến chiêu ấy sao?’

Thales nuốt nước bọt. Hắn từng chứng kiến thân pháp quỷ mị và tốc độ kinh hồn của Jala, nhưng Dao Chi Sói liệu có thắng nổi Sven hói, kẻ rõ ràng sở hữu sức mạnh thân thể vượt xa người thường?

Ngay sau đó, Jala lật cổ tay, đổi ngược cả hai lưỡi dao thành cầm thuận.

Rồi.

Nàng không biến mất nữa.

Nàng xông thẳng về phía Sven.

Thales suýt bật lên tiếng kêu.

Một dao phía trước, một dao phía sau. Lưỡi trước nhắm thẳng cổ họng Sven, lưỡi sau dường như lại muốn đỡ lấy chiếc chùy gai.

“Tấn công thẳng mặt? Ngươi chết chắc!"

Sven hưng phấn gầm lên, vung chùy đón đầu Jala!

*Vù!*

Cây chùy mang theo tiếng gió rít lao thẳng vào eo Jala đang lao tới!

‘Đợi chút nữa, ta sẽ từ từ tận hưởng con ả xinh đẹp này… Hử?’

Sven kinh ngạc phát hiện, lần này Jala không đỡ, cũng không lùi!

Ngay khoảnh khắc chùy gần sát thân người, nàng vặn thân mình theo góc độ không tưởng!

Đối diện chùy gai lao tới, Jala lộn người về trước, tránh được đòn tất sát! Hàm Thales suýt rớt xuống đất khi chứng kiến cảnh tượng đó.

Ngay cả Sven cũng kinh hãi.

‘Động tác này… làm sao có thể?’

Đòn tấn công của nàng vẫn chưa dừng lại.

Nữ bartender dùng lưỡi dao phía sau của nàng, chống lên chùy, mượn sức mạnh khổng lồ của Sven để nhún người nhảy lên vai trái hắn!

Rồi, lưỡi dao phía trước chém xuống như chớp!

Lưỡi cong được cải tiến khiến Dao Chi Lang chém vào cổ bên trái Sven nhanh hơn, mạnh hơn, chí mạng hơn bất kỳ con dao thông thường nào.

*Xẹt!*

Sven gầm lên, lùi lại, trong khoảnh khắc sinh tử tránh được đòn chí mạng. Thế nhưng máu vẫn tuôn xối xả từ vai trái.

‘Ả đàn bà này… hoàn toàn vứt bỏ phòng ngự, chấp nhận rủi ro khi tránh đòn để tấn công trực diện?'

‘Ả không biết chỉ cần sai một ly là chết chắc sao?’

Nhưng Jala không ngừng tay. Nàng nhịp chân nhún người, tiếp tục công!

Ngay trước mắt họ, nàng xoay người giữa không trung, tránh mũi chùy của Sven chỉ trong gang tấc.

Hai lưỡi Dao Chi Lang theo chủ nhân xoay tròn, máu lại văng lên trời, lần này là sườn phải của gã đầu trọc bị rạch toạc!

Rồi nàng lại tấn công!

Khi công thẳng mặt, nàng thể hiện trọn vẹn sự linh hoạt cùng tốc độ kinh hồn của mình. Đối diện trước sự công kích đáng sợ của Sven, mỗi lần chiếc chùy gần như đập trúng, nàng đều né tránh ngoạn mục. Có vài lần Thales thậm chí thấy sống mũi nàng chỉ cách phần gai rỉ sét trên chùy vài milimet.

Cùng lúc đó, nhịp độ công kích và tốc độ của Jala không hề chậm lại, thậm chí còn sắc bén hơn cả lúc đánh lén.

Ngược lại, dù Sven gầm lên đầy uy mãnh, nhưng lại liên tục bị thương, máu tuôn như suối. Hắn đã bắt đầu rối loạn, khó lắm mới chống đỡ nổi.

‘Không thể tiếp tục thế này được!’ Sven hoảng loạn nghĩ. ‘Sao ả có thể hạn chế tránh né nhất có thể mà không hề mắc bất kỳ sai lầm nào?’

*Keng!*

Sven gầm lên, dồn toàn lực đỡ lấy một dao, rồi lăn người một cách lộn xộn để tránh né, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách. Hãy tưởng tượng một gã đàn ông to như gấu lại bị một cô gái chỉ bằng hai phần ba thân hình hắn, đánh đến mức lăn lộn dưới mặt đất.

“Đây… Đây là… Tốc Sát Dao!”

Câu nói như tiếng trống bất ngờ giữa đêm yên tĩnh, cắt đứt thế công liên hoàn của Jala, khiến nàng dừng lại.

“Chiêu ngươi dùng giết Dorno vừa rồi hẳn là Hành Thích Dao cùng Tức Khắc Sát Dao!”

Sven thở hổn hển, mặt đầy vẻ sợ hãi, không dám tin hét lên: “Ta chỉ từng nhìn thấy Tốc Sát Dao trong tay 'Huyết Bi Ca' Lordan Charleton! Ngươi… ngươi là người của gia tộc Charleton, những kẻ được xưng tụng là ‘Hoa Sát Thủ’!”

Jala quỳ một chân, không nói một lời. Đây dường như là tư thế nàng ưa dùng để lấy đà. Lúc này nàng chỉ lạnh lùng nhìn gã đàn ông to lớn kia.

“Không thể nào!” Sven như đã chịu đả kích nặng nề, mặt trắng bệch, môi run rẩy. “Người nhà Charleton đã bỏ trốn khỏi Constellation và biến mất ở nước ngoài từ khi Kessel Đệ Ngũ lên ngôi! Sao lại có kẻ xuất hiện ở đây, lại còn đứng về phía Băng Brotherhood?!”

Hắn vẫn không tin nổi, tiếp tục hét: “Lệnh truy nã cùng tiền thưởng đã lan rộng khắp Tây đại lục! Mang trên lưng tội danh sát hại hoàng tộc, các ngươi còn dám trở lại Thành Eternal Star?! Không sợ bị quân đội cùng Vệ Binh Hoàng Gia vây giết sao?!"

“Dù gia tộc Charleton hay Black Street Brotherhood có mạnh đến đâu, các ngươi nghĩ mình có thể chịu nổi cơn thịnh nộ của ‘Thiết Quyền Vương’ cùng cả Constellation sao?”

Nhưng ngay câu tiếp theo, giọng Sven đầu trọc đã chuyển mềm mại, mang theo ý cầu xin:

“Nếu ta chết ở đây, thân phận ngươi chắc chắn sẽ bại lộ! Ngay sáng mai, Cục Mật Vụ Vương Quốc sẽ nhận được tin tức gia tộc sát vương đã trở lại Constellation!

“Kessel Đệ Ngũ tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi! Hắn sẽ tiêu diệt sạch hậu duệ cùng huyết thống của gia tộc Charleton!"

“Tha cho ta…” hắn thì thầm, giọng đã gần như van nài. “Ta không quan tâm nhiệm vụ của Băng Blood Bottle nữa. Ngươi cứ đi đi, chỉ cần tha mạng, ta thề tối nay… Không, ngay lập tức ta sẽ rời khỏi Constellation!"

“Ta sẽ không nói với bất kỳ ai bí mật của ngươi! Ta biết thực lực của các ngươi!"

“Ta không muốn đụng chạm đến gia tộc Charleton!”

Nhưng ngay khoảnh khắc sau, Jala lại lao tới!

*Keng… Keng!*

Lần này, Sven đỡ được chiêu đầu, nhưng con dao kia tựa như có linh tính, liền đổi hướng một cách quỷ dị. Ngay khi chạm vào chùy, lưỡi dao không dùng chút sức nào, chỉ lượt quanh thân chùy!

Đầu và ngực Jala cũng xoay chuyển, như dải lụa mềm mại, luồn qua cây chùy trước mặt.

‘Giống như thân người đang trôi theo dòng nước.’ Thales thầm nghĩ.

‘Chuyện gì vậy?’ Sven kinh hãi. ‘Tại sao ta không chặn được quỹ đạo của lưỡi dao này?’

Con dao trong tay phải của nữ bartender không hề dừng lại. Sau khi đổi hướng, nó lại trở về quỹ đạo cũ, mang theo sát ý càng mạnh hơn lao thẳng đến cổ họng Sven!

Cho đến khi cắt vào yết hầu hắn.

Máu tuôn xối xả xuống đất.

Sven nhìn Jala đang lau sạch máu bẩn trên lưỡi dao bằng y phục của chính hắn, rồi lặng lẽ cất nó đi.  Và nàng hoàn toàn không có lấy chút thương tích nào.

Cây chùy gai trong tay Sven hói nhẹ nhàng rơi xuống đất.

“Nó là thứ gì chứ... Kiếm kỹ ư..."

Sven cố gắng nói hết câu, nhưng thân thể đã đổ xuống.

Hắn không còn sức để nói hết.

Khoảnh khắc ấy, Thales như trở về bốn năm trước. Người phụ nữ lạnh lùng trong bãi rác sau Quán rượu Sunset, hỏi cậu một câu trong khi cậu đang ngây người chiêm ngưỡng kỹ thuật vung dao của nàng.

“Dùng Liên Sát Dao chỉ để giết một con chó thì thật phí phạm. Này nhóc con, có muốn ăn thịt chó không? Gọi ta một tiếng chị đại đi, rồi ta sẽ cho nhóc ăn nó!”

Liên Sát Dao. Thales biết đây chính xác là nó.

Kẻ cuối cùng chịu kiếm kỹ này là một con chó sói hung dữ, to lớn từng có chút “mâu thuẫn” với Thales (“Ta và con sói này chỉ đang tranh luận gay gắt xem, rằng con người có nên được đưa vào danh sách thực đơn của chó sói hay không thôi. Thật cảm ơn khi chị đã ủng hộ ý kiến của ta, chị đại. Vậy… cho ta xin miếng thịt chó này nhé?” – Thales).

Kỹ năng của Jala lại một lần nữa khiến hắn kinh hãi.

Nhưng điều khiến Thales khiếp sợ hơn nữa chính là thân phận mà Sven hói vừa nói ra: Hoa Sát Thủ, gia tộc Charleton.

Họ đã giết một thành viên hoàng tộc?

Hoa Sát Thủ?

Gia tộc đó… đã giết quốc vương?

“Hắn nói nhiều quá.”

Jala lạnh lùng nói, nhìn thi thể Sven.

“Cũng chỉ là một trong Mười Hai Cường Giả mà thôi.”

Nói xong, nàng gọi Thales đang trốn trong bóng tối.

“Đi thôi, nhóc.”

Thales bước qua thi thể Sven, nhìn đôi mắt vẫn đang mở trừng trừng của hắn. Cho đến giờ cậu vẫn không hiểu vì sao một gã chỉ có mỗi cơ bắp, to lớn, mũi thì chẳng còn, lại có thể là kẻ bí ẩn nhất trong Mười Hai Cường Giả.

Chỉ vì Jala quá mạnh thôi sao?

Hắn lắc đầu, đi theo Jala.

Hai người tiếp tục tiến lên, bước vào chiến trường giữa Băng Blood Bottle và Băng Brotherhood.

Hắn liếc nhìn nét mặt nghiêng của nữ nhân viên viên pha chế rượu, Thales rất thông minh quyết định không hỏi gì về gia tộc Charleton.

‘Dù sao ta cũng có bí mật của mình.’ Thiếu niên thầm nghĩ.

‘Mà bí mật của ta… còn lớn hơn của cô ấy nhiều.’

Cùng lúc đó, bên trong nội đàn của Đền Sunset.

Một quý tộc trung niên tóc bạc trắng đang ngồi chờ đợi trên ghế đá, phía dưới nội đàn. Trông ông bình tĩnh, nhưng trong lòng lại sợ hãi không thôi.

Ánh mắt ông chưa từng rời khỏi ngọn đèn bé nhỏ vẫn cháy liên tục trên bàn thờ.

Giống như sợ ngọn lửa ấy bất chợt thay đổi.

Bên cạnh là một lão linh mục đang thành kính cầu nguyện, không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Điều này khiến vị quý tộc trung niên nhớ đến Yodel. Một người đàn ông đáng sợ, trầm mặc như vị linh mục này, thậm chí còn trầm mặc hơn.

Ngay cả Bệ Hạ cũng tin tưởng tuyệt đối vào Yodel, tin rằng khi hắn ra tay sẽ không có chút do dự nào.

Nhưng người đàn ông luôn ẩn sau chiếc mặt nạ Purple Drop Crystal ấy, thuở trẻ từng hợp tác với ông một lần, đó không phải kỷ niệm vui vẻ gì.

Với hiệu suất của hắn, hẳn đã sớm tìm được mục tiêu.

Người đàn ông ấy có tín điều riêng.

Dù lão quý tộc phục vụ theo ý chỉ của Bệ Hạ, nhưng Yodel Cato, kẻ thần bí ấy, chỉ phục vụ vì lợi ích của ngài.

Nó khác biệt một trời một vực.

Yodel… hắn có thực sự hiểu đâu là lúc Bệ Hạ mong hắn ra tay hay không?

Không lâu sau.

Thi thể Sven hói đột ngột giật giật.

Sau đó, vùng cổ cùng vết thương xung quanh bắt đầu nhanh chóng khép lại.

Hắn khó khăn chống tay đứng dậy.

“Đệt!”

Sven chửi thề, sờ lên cây chùy gai.

“Người nhà Charleton xuất hiện ở Thành Eternal Star. Tin tức này ít nhất đáng giá mười đồng vàng ở Tòa Thị Chính, nhưng…”

Hắn sờ lên vết thương vừa lành trên cổ.

Mạng sống vẫn quan trọng hơn tất thảy.

May mà ả đàn bà kia vội vã, không quay lại kiểm tra.

Không cần nói cũng biết, thực lực chiến đấu của hắn là một trong những lý do khiến hắn trở thành một trong Mười Hai Cường Giả của Băng Blood Bottle, nhưng quan trọng hơn, hắn có khả năng tự chữa lành mà không ai hay biết. Nó thường xuyên giúp hắn lật ngược tình thế khi kẻ địch vừa buông lỏng cảnh giác.

“Chỉ cần phần đầu… nói chính xác hơn, chỉ cần não bộ không bị tổn hại, ngươi có thể trở về từ cõi chết.” Đó là lời Huyết Huyền Bí của Băng Blood Bottle từng nói với Sven.

“Chúc mừng, Sven Bất Tử.”

‘Còn thằng nhóc kia nữa.’ Sven Bất Tử nghĩ thầm. Khi hắn giả chết, hắn thấy một thằng bé gầy gò yếu ớt từ góc phố đi ra, cùng ả đàn bà nhà Charleton rời đi.

Cũng kỳ quái thật. Một đứa trẻ có thể đi theo người nhà Charleton tuyệt đối không tầm thường.

Thiên tài? Có khả năng xoay chuyển cục diện trận chiến?

Vũ khí sinh học? Có thể giết người trên diện rộng?

Hay là giống loài bất tử? Trông còn nhỏ, nhưng biết đâu đã mấy trăm, thậm chí gần ngàn tuổi?

Sven vác chùy lên vai, nhíu mày.

‘Đem tin tức này báo cho Khí Huyền Bí, ta sẽ…’

Nhưng suy nghĩ của hắn bị cắt đứt.

Bởi một kẻ đeo mặt nạ kỳ quái đột ngột xuất hiện trước mặt.

Hắn đến quá bất ngờ.

“Ngươi đã thấy thằng bé.” Người đeo mặt nạ khàn khàn nói, không phải câu hỏi, mà là khẳng định.

‘Hắn là ai?’

Ngay cả Sven cũng không phát hiện.

Kẻ đeo mặt nạ che giấu tung tích giỏi như vậy, cũng là người nhà Charleton sao?

Chiếc mặt nạ kỳ quái ấy dường như làm từ kim loại cứng màu tím sẫm, viền sắc nét. Phần mắt được khoan hai lỗ tròn, được bao phủ bởi một thấu kính tròn làm từ crystal drop. phía sau dường như còn có bộ phận máy móc đồng vàng.

Lý do Sven còn kịp nghĩ nhiều như vậy chỉ vì hắn chẳng còn việc gì khác để làm.

Người đeo mặt nạ tím sẫm đang cầm một thanh đoản kiếm có chuôi nối theo kiểu đan chéo.

Dưới sự điều khiển của chủ nhân, thanh đoản kiếm ấy lại một lần nữa xé toạc vết thương vừa lành trên cổ Sven.

Bản năng tránh né còn chưa kịp khởi động thì yết hầu hắn đã bị cắt đứt.

*Phốc!*

Sven lại một lần ngã xuống cùng cây chùy.

‘Xui xẻo thật.’ Sven nghĩ, chuẩn bị nghênh đón cái chết thứ hai cùng sự phục sinh tiếp theo.

Nhưng trong trạng thái giả chết, Sven kinh hãi phát hiện, người đeo mặt nạ không hề rời đi.

Hắn khẽ nhíu mày sau lớp mặt nạ.

Chậm rãi ngồi xổm xuống, chăm chú nhìn vào vết thương của Sven.

Một lúc sau, người đeo mặt nạ gật đầu, như đã hiểu ra điều gì.

Trong cảm nhận của Sven, hắn tuyệt vọng thấy người kia nhẹ nhàng vung đoản kiếm, vẽ lên một đường kiếm hoa mỹ.

Không.

Không!

Sven gầm thét trong lòng!

Rồi Sven “nhìn” người kia đâm thanh đoản kiếm xuyên qua thái dương hắn, một nhát chí mạng xuyên thẳng vào não.

Rút kiếm.

Trên lưỡi kiếm bóng loáng không dính một giọt máu.

“Chỉ cần phần đầu… nói chính xác hơn, chỉ cần não bộ không bị tổn hại, ngươi có thể trở về từ cõi chết…”

Trong cơn mơ hồ, Sven như lại nghe thấy lời của Huyết Huyền Bí.

Từ đó, Sven hói, một trong Mười Hai Cường Giả của Băng Blood Bottle, kẻ được đồng bọn ca ngợi là Sven Bất Tử, đã không bao giờ tỉnh lại nữa.

Người đeo mặt nạ tím sẫm ngồi xổm xuống, lướt tay phải qua vết kiếm trên nền đất.

Đó là dấu vết do Dao Chi Lang để lại.

Hắn đứng dậy.

Rồi biến mất.

Tựa như một bóng ma.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!