“Đó là lý do Baudrillard coi ‘vật chất’ và ‘nhu cầu’ như những biểu tượng giả tạo. Ông ấy chỉ trích lý thuyết giá trị lao động của Marx, tin rằng ông ấy đã rơi vào bẫy của chủ nghĩa tư bản và kinh tế chính trị. Sau đó, ông ấy thậm chí còn đề xuất ý tưởng kinh tế chính trị của riêng mình.” Wu Qiren kết thúc bài thuyết trình. Anh mở slide cuối cùng và gật đầu cảm ơn giảng viên cùng các bạn trong lớp. Nghe theo tín hiệu từ giảng viên, anh rời khỏi bục giảng và chờ đợi bài thuyết trình của bạn kế tiếp.
“Thales!”
Khoảnh khắc tiếp theo, cựu sinh viên sau đại học Wu Qiren tỉnh giấc khỏi giấc mộng.
Anh đang cuộn tròn, nằm trong một hốc tường lạnh lẽo bị khoét rỗng. Anh có thể cảm nhận được gió lạnh thổi qua từ những khe hở.
Wu Qiren thở dài. Đã năm năm trôi qua nhưng anh vẫn mơ về kiếp trước. Cuộc sống trước kia tuy nhàm chán nhưng chắc chắn tốt hơn tình cảnh khốn khổ hiện tại.
“Thales! Thales!” Một bàn tay lớn thò vào hốc tường và nắm lấy tai Wu Qiren trước khi thô bạo kéo anh ra khỏi nơi nhỏ hẹp và hỏng hóc ấy.
Đó là một ngôi nhà đổ nát. Những vì sao sáng trên bầu trời đêm có thể nhìn thấy qua mái nhà đã sụp hết một nửa, nhưng vị trí của chúng trông thật xa lạ.
Wu Qiren không thể chống lại bàn tay thô kệch ấy vì cơ thể cậu chỉ mới bảy tuổi.
Cậu bị kéo lê trên sàn gạch thô ráp. Đầu gối cậu trầy xước vì ma sát với sàn nhà, nhưng cậu không hề kêu lấy một tiếng. Bởi vì tên Quide tàn nhẫn này đặc biệt khó chịu trước tiếng khóc của trẻ con. Nghe nói hắn từng đánh gãy chân một bé gái sáu tuổi đang khóc lóc vì muốn thức ăn.
“Tao đã hỏi Rick rồi. Số tiền mày kiếm được ít hơn tuần trước năm xu đồng! Mày đã diếm nó đi mất rồi!” Quide giận dữ hét lên, mặt đỏ như bờm sư tử. Cái mũi nhô ra khiến hắn trông càng dữ tợn hơn nữa.
Wu Qiren bị quăng xuống đất. Đôi mắt xám của cậu nhìn vào những lỗ hổng trên tường. Năm đứa trẻ ăn xin sống cùng nhà với cậu, từ bốn đến mười tuổi, đều run rẩy trước tiếng gầm của Quide.
Ở hốc tường trong cùng là cô bé nhỏ nhất. Cô bé tóc ngắn cắn chặt tay trái, mặt đỏ bừng. Cô bé nhìn Wu Qiren đang nằm trên sàn với vẻ sợ hãi. Bên cạnh hốc của cô bé là Ned, cậu bé sáu tuổi hét lên vì hoảng loạn.
Cô bé là Coria. Wu Qiren hiểu lý do cô bé sợ hãi.
Thực tế, tuần này vận may của Wu Qiren khá tốt. Anh ta, hay kẻ ăn xin Thales, đã kiếm được ba mươi bảy xu đồng trong tuần này. Nhiều hơn tuần trước mười tám xu.
Tuy nhiên, cậu chỉ nộp cho Quide mười bốn xu đồng, kẻ quản lý ngành ăn xin trong Băng Black Street Brotherhood. Phần còn lại, cùng với số tiền tiết kiệm trong hai năm qua, đã được mang đến Tiệm thuốc Grove. Nhờ có sự giúp đỡ của Yanni, người nhân viên tốt bụng ở đó, cậu mới mua được một liệu thuốc chữa bệnh thương hàn.
Thales đã cho Coria bốn tuổi uống thuốc để chữa bệnh. Ở độ tuổi ấy, bị sốt thương hàn mà không có thuốc sẽ gây tử vong.
Trong 5 năm qua, Thales bắt đầu có những ký ức từ kiếp trước khi cậu khoảng 2 tuổi cho đến bây giờ là bảy tuổi. Từ một đứa trẻ vô tri, cậu bắt đầu nhớ lại kiếp trước từng chút một. Những ký ức xuất hiện rời rạc và hỗn loạn.
Dù vậy, trong 5 năm ấy, cậu dần có nhận thức rõ ràng hơn so với giai đoạn mơ hồ lúc đầu. Cậu vẫn có cảm giác sâu sắc khi thấy người khác gặp phải kết cục bi thảm.
Có những kẻ chết vì bệnh tật, ngã chết, chết đuối, bị treo cổ, và bị đánh chết (Thales thậm chí từng thấy một đứa ăn xin khóc lóc bị kẻ mang dị năng bóp nghẹt từ khoảng cách mười mét). Việc buôn người của Băng Black Street Brotherhood thì chẳng có giới hạn hay nguyên tắc nào cả.
Dù chúng là xã hội đen đi nữa, thì chúng cũng cần thời gian để hình thành quy tắc và trật tự. Băng Brotherhood chỉ mới thành lập và mở rộng trong 12 năm thôi.
Ngay cả Băng Blood Bottle, còn được gọi là ‘quý tộc của giới gangster’, trong lịch sử chín mươi năm, đã xảy ra biết bao nhiêu món nợ máu với kẻ thù.
Hầu hết thời gian khi chứng kiến những cái chết ấy, Thales cảm thấy bất lực. Ngay cả bản thân cậu cũng thoát chết hơn một lần nhờ những ký ức rời rạc từ kiếp trước.
Giống như tình huống hiện tại của cậu.
Quide đang rất ngứa ngáy, hăng hái muốn giải tỏa bằng nắm đấm. Ánh mắt của hắn chứa đựng đặc trưng của những tên xã hội đen bạo lực thich tra tấn: độc ác và tàn nhẫn.
“Tôi không giấu tiền! Đông sắp đến rồi. Ngày càng ít người qua lại ba quận này hơn…” Thales đứng dậy khỏi mặt đất trong khi nhanh chóng suy nghĩ để viện cớ.
Bốp
Thứ chào đón cậu là một cái tát tàn nhẫn vào mặt. Thales lại ngã lăn ra đất.
“Nộp tiền ra trước khi tao đánh mày! Hoặc tao có thể đánh mày trước cho đến khi mày nôn ra tiền! Chọn đi!”
Rõ ràng, Quide không muốn nghe lý do của cậu. Tên cầm đầu của đám nhóc ăn mày này có lẽ chỉ muốn kiếm chút tiền bia. Hoặc khả năng khác là hắn chỉ đơn giản muốn đánh ai đó.
“Mày cứ cứng đầu như thế cũng được. Tao thích nhất là trẻ con ngoan cố,” Quide nở nụ cười xấu xí trong khi bắt đầu xoa nắm đấm.
Nhìn vào những nắm đấm to tướng trước mặt, Thales biết rằng Quide vẫn sẽ không tha cho dù cậu không nói gì đi nữa.
Tháng trước, Quide đã tra tấn đến chết một đứa ăn xin từ Nhà 5.
Thales ôm khuôn mặt đỏ sưng trong khi nhanh chóng suy nghĩ.
Thông thường, Quide không quan tâm đến sổ sách. Khi đêm xuống, hắn sẽ đến Quán Rượu Sunset dưới lòng đất để lêu lổng hoặc say xỉn. Hắn thậm chí còn không biết bao nhiêu xu đồng Midier bằng một xu bạc Mindis, chứ đừng nói đến số tiền những đứa ăn xin dưới quyền nộp lên cho hắn. Tất cả đều do phụ tá của hắn, Rick đáng tin cậy, lo liệu mọi thứ. Ngay cả người khôn ngoan như Rick cũng biết rằng mỗi đứa ăn xin chỉ kiếm khoảng tám xu đồng mỗi tuần mà thôi.
Có ai đó đã mách lẻo.
Đó là khả năng duy nhất.
Thales nhìn quanh nhóm ăn mày. Sau khi nhận tiền từ một quý bà giàu có, cậu đã chạy thẳng về Khu Nhà Hoang. Những đứa ăn xin trong nhà chắc chắn đã thấy điều này. Trong môi trường khắc nghiệt như vậy, trái tim của một đứa trẻ có thể trở nên đáng sợ hơn cả những gì người lớn có thể tưởng tượng.
Quide bắt đầu đá cậu lần nữa. Thales bí mật bảo vệ bụng bằng khuỷu tay. Cậu dùng chút sức và giả vờ đau đớn tột độ từ cú sút. Cậu không thể kêu thành tiếng vì Quide lại thích tiếng hét của trẻ con.
“Tôi sẽ nói!” Thales nói với vẻ mặt sợ hãi. “Làm ơn đừng đánh nữa!”
“Điều đó phụ thuộc vào tâm trạng của tao!” Quide nhìn quanh và thấy năm đứa ăn xin khác co rúm vì sợ. Điều này khiến hắn hài lòng vì uy quyền của hắn vẫn còn được tôn trọng.
“Sáng thứ Tư, tôi gặp một quý bà quý tộc. Bà ấy cho tôi mười đồng.” Thales nói trong khi run rẩy và trốn vào góc.
“Tao biết ngay mà! Mày nói mày kiếm được nhờ ăn xin? Nhưng thật ra là mày ăn cắp phải không? Không ai qua mặt được tao đâu, đặc biệt là thằng nhóc ăn cắp như mày!” Quide xoa tay một cách tàn nhẫn trong khi chuẩn bị cho lượt đánh tiếp theo. “Đưa tiền đây!”
Không chờ Quide nhướn mày, Thales lập tức thêm vào. “Nhưng tôi đã đến Chợ Phố Đỏ!”
“Chợ Phố Đỏ?” Quide hạ tay đã giơ xuống một chút. “Mày đến địa bàn của Băng Blood Bottle?”
“Vâng. Chúng tôi không kiếm được nhiều tiền ở chỗ mình nữa. Ngoài những kẻ trong Băng Brotherhood, những người thông minh và dũng cảm, và những tên có mục đích cụ thể, chẳng ai dám bén mảng vào ba quận gần phố Đen mà không cẩn thận. Ngay cả đội tuần tra thành phố với kiếm và khiên trong tay cũng chẳng muốn dây vào nơi đầy rẫy tội phạm như nơi này.”
“Ngày đầu tôi đã kiếm được nhiều tiền nhưng Băng Blood Bottle lại không xuất hiện. Tôi nghĩ ngày hôm sau sẽ có cơ hội.”
“Đồ ngu!” Quide đá mạnh vào Thales. Thales thấy Coria run rẩy ở xa. Sau đó cậu nghe Quide hét, “Dùng cái não mày đi. Làm sao địa bàn của Blood Bottle lại dễ hái như vậy được?”
Thales co rúm lại và thực sự run rẩy. “Vâng. Chiều hôm sau, Băng Blood Bottle đã bắt tôi lại rồi treo tôi lên. Tôi nói rằng mình đã lạc đường nhưng chúng không tin. Dù đưa hết tiền cho chúng nhưng chúng vẫn không tha.”
“Thằng nhóc vô dụng! Vậy mày trốn thoát thế nào?” Quide nhổ nước bọt.
“Sau đó, tôi nói mình là thuộc hạ của đại ca Quide và chúng cười lớn.”
“Cái gì?” Quide siết lại nắm đấm và túm chặt lấy cổ áo làm bằng vải bố đã sờn của Thales. Hắn nhấc Thales khỏi góc tường và hỏi, “Chúng cười cái quái gì?”
Thales lắc đầu và trả lời, “Tôi không hiểu chúng nói gì.”
Quide nhìn hắn dữ tợn. “Nói mau!”
Thales thể hiện vẻ mặt hoảng sợ. Cậu run rẩy và nói, “Trong số chúng có một tên hói. Hắn nói ‘hãy tha cho thằng nhóc vì Quide thực sự cần trẻ con…’”
Trước khi Thales nói hết, Quide đã quăng cậu vào tường.
Cậu cố gắng bảo vệ đầu và ngực. Cậu dùng lưng chống chịu trước lực va chạm khủng khiếp. Sau đó cậu lập tức quay lưng về phía Quide và chịu đựng những cú đánh giận dữ. Sau khi chịu đựng một lúc, cậu nghiêng lưng một chút để giảm cường độ cú đánh.
“Đồ con hoang… thằng hói… Sven… Làm sao hắn biết… Tao sẽ giết mày… đồ vô dụng… đồ ngu!”
Quide điên cuồng vì giận, hét liên tục trong khi tiếp tục đá Thales, nhưng cậu chỉ nghe rõ vài từ.
Những đứa trẻ trong các hốc tường khác kinh hoàng khi thấy Thales bị đánh. Tuy nhiên, chúng bịt chặt miệng và không dám nói gì.
Thales tiếp tục chịu đựng những cú đá của Quide để hắn trút giận.
Ít nhất, giờ Quide sẽ không hỏi số tiền thừa đã đi đâu. Hơn nữa, dù hắn đáng sợ, một Quide đang phẫn nộ vẫn an toàn hơn nhiều so với tên Quide ác nhân với sở thích tra tấn trẻ con.
Những gì Thales nói là nửa thật nửa giả. Thales quả thực đã đến Chợ Phố Đỏ, nhưng cậu ẩn náu ở những góc tối của ngõ hẻm và quan sát xung quanh cẩn thận. Cậu quả thực đã gặp một quý bà mặc áo lông ngỗng. Bên cạnh bà ấy là hai mươi Kiếm Sĩ Diệt Trừ. Đó là lúc cậu liền ra ngoài ăn xin. Nhờ vậy mà Băng Blood Bottle không kiếm chuyện. Thales cũng nhận được mười hai xu đồng từ quý bà (cậu không ngu đến mức dám ăn cắp trước mặt hai mươi Kiếm Sĩ Diệt Trừ). Thales không chờ quý bà rời đi, cậu lập tức biến mất vào đám đông, không bao giờ quay lại.
Về phần Sven hói, Thales chưa từng gặp hắn. Cậu chỉ biết hắn là kẻ thu nợ đứng đầu của Băng Blood Bottle. Bản thân Quide từng là tay chân cho Băng Brotherhood. Cho đến khi Quide chọc giận nhầm người và bị phá hủy phần dưới cơ thể. Thông tin này là bí mật. Thales biết được điều này tại nhà lớn của Băng Brotherhood khi cậu nghe lén Layork và Felicia, những sát thủ, cười thầm về Quide.
Khi Quide trút giận và chửi rủa Sven hói xong, hắn lấy ra một chai rượu và rời đi với cái miệng lầm bầm. Lớp áo sau lưng Thales đã rách nát. Lưng cậu tím bầm. Vì Thales tránh bị đánh trực tiếp nhờ điều chỉnh tư thế, một số chỗ trên cơ thể chảy máu do bị xước. Khi đơn đau đến, những vết thương nhói từng đợt.
Máu chảy xuống đất. Thales cảm nhận cơn đau bỏng rát. Có lẽ vì lâu rồi không bị đánh, cơ bắp cậu cảm giác như đang cháy.
Kể từ khi xuyên không đến thế giới này; bị đánh, đói khát, bệnh tật và lạnh lẽo đều là trải nghiệm quen thuộc. Tuy nhiên, kể từ khi Thales dần khôi phục ký ức của Wu Qiren, bằng cách cẩn trọng và dựa vào kinh nghiệm từ kiếp trước, cậu đã lâu không bị đánh đập tàn nhẫn như thế này.
Khi tiếng Quide xa dần, năm đứa trẻ khác bò ra khỏi hốc. Chúng thành thạo khiêng Thales yếu ớt ra sân. ‘Anh đại’ Sinti mười tuổi múc nước từ bình bằng cái bát mẻ. Ryan tàn tật và Kellet mặt đen đều tám tuổi. Chúng cố gắng gom cành khô và cỏ dại. Sau đó chúng châm lửa bằng đá lửa. Ned tóc vàng sáu tuổi và Coria nhỏ nhất gom vài lá lạ. Chúng nhai lá rồi bôi lên lưng bầm tím của Thales.
Thales chịu đau trong khi cố tìm cách phân tâm. Cậu quay đầu nhìn Coria đang khóc và Ned chán nản. Sau đó cậu cố nói bằng giọng bình tĩnh.
“Không sao đâu. Ned, tao không trách mày.”
Ned đột ngột ngẩng đầu và nhìn hoảng hốt. Bốn đứa trẻ khác nhìn chằm chằm vào cậu bé.
“Làm sao mày biết?” Ned không khỏi cảm thấy tội lỗi và kinh hoàng.
Khi Thales bị Quide đánh, ba đứa lớn hơn, dù sợ, vẫn nhìn chằm chằm không rời mắt. Hai đứa còn lại là Coria và Ned. Một đứa che mặt không dám ngẩng đầu. Đứa kia lại nhìn về phía bức tường và thỉnh thoảng liếc nhìn với vẻ kinh hoàng.
Thuốc sốt thương hàn của Coria là mục đích duy nhất của số tiền đó. Coria chắc chắn không tiết lộ. Thales không chắc có phải Ned không nhưng giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa.
Cậu cố nặn ra nụ cười. “Không sao. Quide sẽ không truy cứu nữa đâu.”
“Tao… Tao…” Ned đỏ mặt vì xấu hổ. Cậu bé nhìn vào lưng Thales trong khi nước mắt chảy. “Tao không kiếm được tiền tuần này. Tao cũng không dám đi ăn cắp.” Cậu bé nức nở, “Rick không nói gì nhưng Quide rất không vui. Hắn nói nếu tiếp tục thế này, hắn sẽ bán tao đến sa mạc cho người Barren Bone ăn thịt. Tao sợ quá nên nói với hắn rằng mày đem về nhiều xu đồng trong một ngày… Tao nghĩ thế này thì hắn sẽ không bán tao đi nữa l… Quide sau đó đuổi tao về và nói rằng hắn sẽ đến tối nay.”
Mặt Coria cũng đỏ. Thuốc thảo dược trong tay cô bé run rẩy, khiến vài giọt máu nhỏ xuống sàn từ lưng Thales. Thales rên thầm. Cơn đau bỏng rát đang giảm bớt lại bị hành động của Coria làm trầm trọng thêm.
Ryan trừng mắt giận dữ với Ned, khiến Ned cúi đầu thấp hơn. Kellet nhìn Ned với vẻ ngạc nhiên rồi nhìn Thales. Chỉ Sinti im lặng và tiếp tục mang nước đến.
Thằng nhóc này chỉ mới sáu tuổi.
Thales nghĩ thầm.
Đứa trẻ này quá ngây thơ. Đối mặt với Quide, cậu bé đã hoảng loạn và đưa ra lựa chọn thiếu sáng suốt.
“Không sao, Ned, Coria.” Thales cảm thấy vết thương khá hơn. Cậu nhẹ nhàng nắm tay Ned. “Nhưng, chúng mày cũng thấy những gì Quide sẽ làm rồi đấy. ”
Ned nức nở một chút vì sợ.
Thales nhìn cậu bé nghiêm túc và nói, “Lần sau, nếu chúng mày không kiếm đủ tiền, cứ nói với tao. Tao sẽ nghĩ cách.”
“So với Quide, chỉ có chúng ta mới là một nhóm.”
Ned khóc không kiểm soát. Lời cậu bé bị gián đoạn bởi tiếng nức nở. “Th-Thales. X-Xin l-lỗi.”
Thales im lặng nhìn Ned khóc không ngừng.
Cuối cùng, cậu quay đầu và hít nhẹ.
“Bây giờ ổn rồi, Ned.” Thales thở dài và lấy bát nước từ Sinti để uống một ngụm. “Đừng lo. Tao sẽ nghĩ cách.”
Dù vậy…
Cậu nhìn năm đứa trẻ khác. Ngay cả Coria đang hồi phục vẫn trông rất sợ hãi.
Ngày mai mình phải tìm cách kiếm nhiều tiền hơn. Cậu nghĩ thầm.
…
Tại Đền Sunset, Thành Eternal Star, sau lời cầu nguyện lúc chiều tà, một nữ tu sĩ tập sự đang lau dọn bàn thờ chợt dừng động tác. Cô nhạc nhiên nhìn vào ngọn đèn chứa Dầu Eternal.
Kể từ khi bắt đầu công việc chăm sóc bàn thờ, cô chưa từng thấy ngọn đèn này được sử dụng. Một ngọn đèn bình thường không có gì đáng chú ý, nay lại bất ngờ phát sáng với ngọn lửa vàng rực.
Ngọn lửa đột ngột trở nên mạnh mẽ hơn nữa, tỏa ra ánh sáng đỏ như màu máu.
Một nữ tu sĩ lớn tuổi nhận thấy vẻ khác thường của nữ tập sự. Bà tức giận trách mắng nữ tập sự trước khi để ý đến bàn thờ. Ngay khi nhận thấy ngọn đèn sáng bất thường, bà hét lên.
“Niah! Mau! Thông báo ngay cho Trưởng Linh Mục!”
Bà tu sĩ không thể che giấu sự kinh ngạc. Run rẩy chạy đến ngọn đèn ấy, giơ lòng bàn tay phải, rồi tới tay trái lên, chuẩn bị cầu nguyện.
Chuyện gì vậy? Đây là lần đầu nữ tập sự Niah thấy nữ tu sĩ đáng kính mất bình tĩnh. Đến mức chính cô cũng bị ảnh hưởng.
Mình có làm sai gì không? Nhưng mình không hề chạm vào nó.
“Nhưng. Nhưng con phải nói gì với ngài Trưởng Linh Mục? Ai đó lén đến và thắp ngọn đèn bên bàn thờ?” Niah hỏi hoảng loạn.
“Không.”
Nữ tu lớn tuổi tiếp tục nhìn chằm chằm vào ngọn đèn. Tay cầu nguyện của bà tiếp tục thay đổi vị trí.
“Ánh sáng này, dù tìm khắp hai lục địa Errol và vô số đảo của nó, chỉ có một người có thể thắp sáng nó.”
“Người sẽ quyết định tương lai của vương quốc này!”
0 Bình luận