“Tại sao hắn lại uống tới mức bét nhè thế này nữa?"
Trong khu ổ chuột thuộc Quận Hai Hạ Thành, Nayer Rick, phụ tá của Quide, nhìn những chai rượu nằm lăn lóc trước mặt với vẻ ghê tởm. Quide say xỉn đến mức như một đống bùn nhão nhẹt. Rick vẫy tay, ra lệnh cho hai thành viên của Băng Brotherhood khiêng gã bợm rượu đi.
“Nhốt hắn vào một căn phòng trong một ngày. Khi nào tỉnh táo lại thì hẵng thả ra.”
Để say đến mức này, chắc hắn đã không làm hại gì thằng bé quá nhiều. Rick mỉm cười bí ẩn.
Nayer Rick là người thích được gọi bằng họ. Không giống như Quide, từ thủ lĩnh đám côn đồ đã tụt dốc xuống trở thành quản lý của lũ ăn xin, Rick là một thành viên đầy tham vọng và tài năng của Băng Brotherhood.
Hắn từng học kế toán tại một học viện ở Thành Shocker, phía nam vương quốc. Nếu cha hắn không phạm phải sai lầm khi làm ký lục viên, thì giờ này có lẽ Rick đang ngồi trong một căn phòng xa hoa, làm việc trong bộ máy quản lý của một thành phố, thậm chí là thủ quỹ cho một gia đình quyền quý. Hắn còn có thể tiến xa hơn, trở thành thương nhân trong một lĩnh vực nào đó. Sau một thời gian tích luỹ của cải, hắn sẽ mua một tước hiệu và gia nhập tầng lớp thượng lưu của Constellation. Ba trăm năm trước, gia tộc mang biểu tượng hoa hướng dương, Seucader, đã vươn lên như thế, và họ bây giờ đã trở thành một gia tộc cao quý toả sáng trong vương quốc.
Nhưng dù hắn đã sa sút tới mức phải gia nhập một băng đảng, mãi mãi bị cắt đứt khỏi con đường quý tộc, Rick vẫn tin rằng lời nói của hắn có trọng lượng hơn mấy tên đồng đảng chỉ biết mỗi cơ bắp và phụ nữ.
Khi Băng Brotherhood mở rộng đến bờ biển phía nam vương quốc, Rick tình cờ đi ngang qua và được họ chiêu mộ. Với tài năng của mình, Rick đã thành công trong lĩnh vực buôn bán nô lệ và khiến các sếp lớn của băng chú ý đến, nhờ vậy mà hắn đã có được thăng chức. Sau đó, họ phái hắn đến Thành Eternal Star, thủ đô của vương quốc, trái tim của Constellation và là viên ngọc sáng của phía tây lục địa. Họ giao cho hắn quản lý sổ sách của đám ăn xin.
Rick thừa biết rằng, dù trên danh nghĩa thì hắn chỉ là trợ lý kiêm kế toán cho Quide, nhưng việc kinh doanh của mảng ăn mày đã được các sếp lớn giao phó hoàn toàn cho hắn. Rick nhìn “quản lý” Quide, từng là một tay côn đồ khét tiếng ở Phố Ba nhờ khả năng thành thạo kiếm và rìu. Nhưng giờ đây, Quide chỉ là một kẻ vô dụng tìm kiếm chút tôn nghiêm cuối cùng từ lũ ăn mày. Nếu hắn không phải là con trai của một thành viên cấp cao trong Băng Brotherhood, Quide hẳn đã bị bỏ mặc cho mục rữa từ lâu.
Hơn nữa, phần lớn tổn thất trong việc kinh doanh ăn xin đều do Quide gây ra.
May mắn thay, cha của Quide đã hối lộ Rick một khoản lớn mỗi tháng. Nhờ vậy mà Rick vẫn có thể kiếm lời.
Với một thằng con như thế, nếu không phải một trong Lục Trụ - ông trùm buôn bán vũ khí của băng, cha của Quide hẳn sẽ mất hết ảnh hưởng và quyền lực từ đời nào rồi.
Kết cục của một ông trùm thế giới ngầm đã mất đi ảnh hưởng sẽ ra sao?
Rick lắc đầu, nhìn Quide và rời đi.
Việc kinh doanh ăn xin trông có vẻ tầm thường và thấp kém, nhất là khi so sánh với việc đòi nợ, buôn lậu vũ khí, ma túy, buôn bán dầu Eternal và quặng Crystal Drop.
Nhưng Rick tin rằng đây chính là cơ hội của mình.
Băng Brotherhood tuy phát triển nhanh chóng về mọi mặt, nhưng buôn người luôn là nguồn lợi nhuận chính. Họ giao dịch mọi thứ, từ trẻ sơ sinh, người già, con người, yêu tinh, đến cả những sinh vật hữu trí từ lãnh thổ của Nữ Hoàng Ma Thuật. Tuy nhiên, điều cốt lõi chính là nguồn gốc của các thành viên Băng Brotherhood.
“Góa Phụ Hắc Tâm” Behrs chịu trách nhiệm thu thập và nuôi dưỡng những đứa trẻ, hoặc bán một trong số chúng đi. Những đứa lớn hơn sẽ được gửi đến Rick để rèn luyện thành ăn xin. Khi lớn lên, lũ thiếu niên sẽ được “Tấm Sắt” Locke huấn luyện thành giang hồ, hoặc Felicia “Kẻ Bất Trung” đào tạo thành gái điếm. Chúng cũng có thể được gửi đến các thủ lĩnh khác và được rèn giũa để trở thành thành viên của Băng Brotherhood.
Vì thế, Rick, người quản lý việc kinh doanh ăn xin, nghĩ rằng công việc mà hắn đang làm chính là nền tàng của mọi hoạt động kinh doanh và nguồn nhân lực tương lai của Băng Brotherhood. Những đứa trẻ đó còn là cả một mạng lưới thông tin tại thủ đô. Nói về điều đó, hắn có thể xác định đâu là nhân tài đầy hứa hẹn của Băng Brotherhood và khiến chúng trung thành với hắn. Và trong tương, khi những đứa trẻ tài năng ấy trở thành những kẻ có vị trí cao trong băng đảng, đó là lúc những hạt giống mà hắn đã gieo trồng vào thời điểm này, trở thành một vụ mùa bội thu.
Điều này cho thấy Nayer Rick là một kẻ đầy tham vọng.
Hơn nữa, Rick rất phấn khích khi nghĩ đến một chuyện. Đây là Thành Eternal Star! Thủ đô của Constellation, vương quốc lớn thứ hai ở phía tây lục địa. Đây cũng là nơi khai sinh của Băng Black Street Brotherhood. Làm việc ở nơi quan trọng thế này, cứ như thể hắn đang đại diện cho các ông trùm vậy. Điều đó giúp cho việc thăng tiến của hắn trở nên dễ dàng hơn.
Dĩ nhiên, rủi ro cũng không nhỏ.
“Ta thật may mắn.” Rick chắp tay sau lưng, từ đằng xa đứng nhìn Quide đang say khước, với cặp lông mày nhướn lên. “Ta may mắn vì gã này là một thảm họa di động.”
Dưới ánh trăng, Rick xoay người, nhìn hơn chục ngôi nhà bỏ hoang. Hắn biết rằng mỗi căn đều có rất nhiều đứa trẻ ăn xin. Những mầm non này là những con bài quan trọng cho thành công của hắn trong tương lai.
Ví dụ như thằng Thales tóc đen từ Nhà 6. Hai năm trước, người chăm sóc - Behrs đã gửi thằng bé đến đây. Bà ta đã bày tỏ một thái độ khác biệt với đứa trẻ đó.
Thằng bé, nhiều nhất chỉ tám tuổi, thông minh và và khéo léo.
Nó đã biết cách diễn kịch để xin tiền. Tự biến mình thành một đứa trẻ dễ thương bị bọn trẻ khác đánh đập, cướp tiền và thức ăn. Khi trốn vào một góc, lủi thủi khóc một mình, các quý bà đi ngang qua không thể không cảm thấy thương xót mà cho tiền. Rick nhận ra thằng bé không giống những kẻ ăn xin khác, chỉ biết khóc khản cổ đến mức khiến người ta phát chán.
“Băng Brotherhood cần thêm những kẻ biết dùng đầu óc.”
“Khi thằng bé lớn lên, nó chắc chắn sẽ leo cao hơn. Ta nên thưởng cho nó và khiến nó biết ơn ta. Dĩ nhiên, nếu một phần thưởng được trao quá dễ dàng, người nhận sẽ không cảm thấy biết ơn quá nhiều đâu. Cần phải có những thử thách tương phản với lợi ích."
Đó là lý do vì sao, ngay khi biết tin Thales đã giấu tiền, chính Rick đã thúc giục Quide đi điều tra.
Đợi đến khi Thales bị Quide đánh gần chết, Rick sẽ xuất hiện và ngăn cản "ngài quản lý" lại. Hắn thậm chí còn sẵn sàng lao vào đối đầu với Quide nếu cần thiết (giá trị của Quide cũng chỉ có thế). Rồi Thales sẽ coi Rick như một ân nhân cứu mạng.
Rick không quan tâm liệu lũ ăn xin có nộp hết số tiền chúng kiếm được hay không. Đó là điều chỉ những kẻ thiển cận mới để ý. So với vài xu đồng, Rick hiểu rằng điều quan trọng hơn hết là phải xây dựng các mối quan hệ.
Nhưng Thales lại quá thông minh. Rick biết rằng Quide sẽ tra tấn Thales đến chết bất kể nó có giấu tiền hay không (và sẽ tệ hơn nếu nó thực sự có tiền). Tuy nhiên, thằng bé đã tìm cách thoát khỏi thảm họa. Theo lẽ thường, Quide khi đang hung phấn sẽ tỉ mỉ “rèn giũa” những đứa trẻ không vâng lời, mặc dù tên bợm rượu ấy chẳng thật sự quan tâm liệu lũ trẻ có ngoan ngoãn hay không.
“Không sao. Việc gì cần làm thì phải làm. Nếu kế hoạch không đạt được mục tiêu và thất bại, hắn có thể tìm lý do khác để Quide đánh nó.”
Rick đến Nhà 6, bước qua cánh cửa đổ nát. Hắn thấy Thales đang nằm dài trên mặt đất, xung quanh toàn cỏ dại, liên tục thở hổn hển. Bên cạnh là vài đứa trẻ đang bôi thứ gì đó lên người nó. Trời ơi! Trẻ con dưới mười tuổi bây giờ đã biết cách trồng và sử dụng Lá Rồng Urth rồi sao? Chỉ những thành viên dày dạn kinh nghiệm trong băng và người nghèo có thâm niên mới biết cách dùng loại thảo dược này như một phương thuốc chữa trị vết thương với giá rẻ mạt.
“A! Ngài Rick!” Ryan tàn tật nhận ra sự xuất hiện của Rick. Kinh nghiệm bị gãy một chân khiến nó nhạy cảm hơn với môi trường xung quanh.
Chưa đầy một giờ sau khi Quide rời đi, nỗi sợ hãi trong sân vẫn chưa tan biến. Kẻ tố giác, Ned, mặt đầy nước mắt. Kellet che khuôn mặt đen nhẻm. Còn đứa lớn nhất, Sinti, thì giật mình.
Cô bé nhỏ nhất, Coria, thậm chí hét lên vì sợ.
Behrs từng nói rằng đứa bé này có dòng dõi quý tộc, có lẽ sẽ trở thành một mỹ nhân trong tương lai. Tuyệt đối không được huỷ hoại cô bé. Lợi nhuận sẽ đến sau khi cô bé được Felicia huấn luyện. Đáng tiếc là lũ ăn xin phải bị chuyển đi ở tuổi 10, muộn nhất là 12. Giá mà giữ được đến năm 15 tuổi. Hay mười ba thôi cũng được.
“Ngài Rick!” Thales cắt ngang dòng suy nghĩ tế nhị của Rick, thằng nhóc khó nhọc quay đầu. Vết thương trên lưng khiến nó nhăn mặt trông vô cùng đau đớn.
“Ôi, Thales, ta xin lỗi,” Rick thở dài, tỏ vẻ đồng cảm. “Nhưng ta không thể ngăn cản Quide được. Ta cũng chỉ là trợ lý của hắn. Ta cũng không thể xúc phạm đến người chống lưng cho hắn được.”
“Ta chỉ có thể lén đến đây sau mọi chuyện.” Trong khi bị những đứa trẻ khác thận trọng quan sát, Rick ngồi xổm xuống và cẩn thận kiểm tra vết thương của Thales. “May thay, hôm nay hắn không quá nặng tay. Nếu không…”
“Ngài Rick, tôi ổn.” Thales cố gắng thực sự. “Tôi xin lỗi. Số tiền tôi kiếm được tuần trước thực ra…"
“Quên chuyện tiền bạc đi!” Rick lấy chiếc bát mẻ từ tay Sinti. Hắn đổ nước đi và đặt vài Lá Rồng Urth vào. Sau đó, hắn nhặt một hòn đá và bắt đầu nghiền nó. “Mấy đứa được gửi đến đây ngay khi bắt đầu có nhận thức về mọi thứ xung quanh. Mấy năm qua, ta đã nhìn mấy nhóc lớn lên, từ những đứa trẻ run rẩy vì giá lạnh thành những đứa trẻ cứng cáp. Với ta, mọi người quan trọng hơn vài xu đồng,” Rick nói với vẻ đau lòng. “Ở tuổi này, mấy đứa thậm chí không nên đi ăn xin, nhưng đó lại là quy tắc của Băng Brotherhood.”
“Ngài Rick.” Thales trông như bị xúc động bởi tình cảm của Rick. Nó siết chặt nắm đấm. “Tôi…”
“Lại đây. Hãy dùng đá để nghiền lá, tốt hơn là nhai.” Rick bôi chất nghiền lên tay rồi thoa lên lưng Thales. Ngồi bên cạnh, Kellet cắn môi, rên lên khe khẽ.
“Cảm ơn ngài, ngài Rick,” Coria nói khẽ. “Giá mà ngài làm quản lý của tụi cháu thay vì Quide.”
“Đừng để Quide nghe thấy.” Rick cười bất lực. “Thành thật mà nói, ta rất sợ hắn.”
Những đứa trẻ khác cũng cười theo. Rick biết rằng con người rất dễ chấp nhận một người khi họ tìm thấy điểm chung và một chút hài hước.
“Cảm ơn ngài rất nhiều, ngài Rick.” Thales nói chân thành. Nó biết rằng trong mắt nhiều người, mình rất trưởng thành và không cần tỏ ra trẻ con.
Rick gật đầu. “Bảo vệ bản thân cho tốt. Nhóc là một đứa trẻ thông minh. Ta tin nhóc sẽ sống tốt!”
“Ồ, đúng rồi.” Rick dường như đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Hắn trả bát cho Ned và lấy ra một túi tiền từ thắt lưng. Sau đó, hắn đưa nó cho Sinti đang ngơ ngác. “Ta phải nộp tiền cho cấp trên mỗi tháng vậy nên cũng chỉ còn bao nhiêu. Đây là ba mươi xu đồng. Hãy đến Tiệm thuốc Grove ở ngã tư giữa Quận Hoàng Hôn và Quận Hạ Thành để mua thuốc. Nếu giá thuốc chưa tăng, số tiền này hẳn là đủ.”
Dĩ nhiên, số tiền sẽ không đủ. Rick nghĩ thầm. Hắn đã đến tiệm thuốc cách đây một tuần và giá vừa tăng. Khi lũ trẻ phát hiện tiền không đủ, chúng sẽ nghĩ đó là do thị trường đang tạm thời tăng giá.
Và khi không đủ tiền, chúng sẽ phải lấy tiền ăn xin bù vào. Điều đó sẽ khiến chúng không còn đủ tiền để nộp lên cho Quide. Rồi sau đó...
“Hãy cẩn thận khi đi mua thuốc. Đừng để người khác, đặc biệt là Quide, phát hiện.” Rick nói khi đứng dậy.
Tất nhiên, Quide sẽ phát hiện. Rick nghĩ.
Nếu chúng không mua thuốc, càng tốt. Quide sẽ biết chúng giấu tiền.
Khóe miệng Rick nhếch lên.
Đến lúc đó, ta sẽ có được lòng trung thành của chúng.
“Ngài Rick.” Coria nhìn túi tiền trong tay Sinti, nước mắt chực trào. “Ngài thực sự là người tốt.”
Ned cắn môi và gật đầu.
Ngay cả đứa lớn nhất, Sinti, cũng xúc động trong khi cảm nhận sức nặng của chiếc túi trong tay.
Rick thở dài và vẫy tay. “Không. Ta mới là người phải xin lỗi. Ta chỉ có thể làm được thế này cho mấy đứa thôi.”
“Ngài Rick,” Thales đang nằm trên đất, ngập ngừng nhìn Rick. “Tôi tự hỏi…”
“Hử?” Rick nhướn mày. “Sao thế?”
“Tôi nghe nói khi lớn lên, chúng tôi sẽ được gửi đi đến nơi khác để huấn luyện.” Thales hỏi cẩn thận, như không muốn xúc phạm Rick. “Nếu vậy, tôi tự hỏi liệu sau khi huấn luyện xong, chúng tôi có thể làm việc cho ngài không.”
Nghe vậy, Kellet, Ned và Coria nhìn Rick đầy kỳ vọng.
Rick cảm thấy tim mình như nở hoa.
Trúng mánh rồi. Nhanh hơn ta nghĩ.
“Haha. Cái này à?” Rick mỉm cười. “Đừng nhìn ta như thế này bây giờ. Ta là một người lý tưởng trong Băng Brotherhood.”
Rick cười và cúi xuống xoa tóc Thales, tỏ ra thân mật hơn. “Những người dưới trướng ta phải là những kẻ giỏi nhất và mạnh nhất trong Băng Brotherhood!”
“Đó chính là lý tưởng sống của ta.” Rick thì thầm trong lòng.
“Vì vậy, nếu mấy đứa muốn làm việc cho ta, phải nỗ lực hơn nữa!”
“Vâng!” Lũ trẻ gật đầu đầy hy vọng. Thales cũng không ngoại lệ.
“Vậy ta đi đây. Thales và mấy đứa…” Rick quay đầu, để lộ một bên mặt. “Lần sau nếu chuyện này tiếp tục diễn ra, hãy lén đến báo cho ta biết. Dù ta không thể ngăn hắn trực tiếp, nhưng ta vẫn có thể gây chút rắc rối và giữ hắn tránh xa mấy đứa.”
Nói xong, Rick nở nụ cười, để lộ hàm răng trắng lấp lánh dưới ánh trăng và rời đi không ngoảnh lại.
Mặt mũi Ned lem luốc nước mắt, cậu nói, “Ngài Rick thật là một người tốt, không như Quide.”
“Dạ phải.” Coria gật đầu, trông mãn nguyện như đang ăn kẹo.
“Nhưng,” Ryan lại tỏ ra sợ sệt, ngập ngừng nói, “Tao luôn cảm thấy ngài Rick thậm chí còn đáng sợ hơn cả Quide.”
“Vậy nên mày mới là đồ hèn!”
“Đồ hèn nhát Ryan. Làm quái nào mày kiếm được tiền vậy?”
Chỉ có Thales giữ vẻ bình tĩnh sau khi Rick rời đi.
Khi thấy Sinti đếm từng xu đồng trong túi, Thales thở dài.
Lưng cậu vẫn còn đau. Cậu biết thuốc sẽ chữa lành vết thương hiệu quả. Tuy nhiên, Thales đã đến Tiệm thuốc Grove sáng hôm qua. Khi lấy thuốc sốt thương hàn từ Yanni, cậu nghe cô ấy phàn nàn về ông chủ keo kiệt đã tăng giá. Giá thuốc điều trị chấn thương đã lên tới 35 xu đồng, nhiều hơn năm xu so với số tiền Rick đã đưa.
Ngoài ra, cậu cũng nắm được vài thông tin quan trọng từ Jala, con gái của chủ Quán rượu Sunset. Rick quản lý toàn bộ chi tiêu của Quide tại quán rượu.
Nhưng…
“Ta cũng phải nộp tiền cho cấp trên mỗi tháng, nhưng lại không có nhiều tiền.”
Giọng Rick văng vẳng bên tai, khiến cậu không thể nhìn vào túi tiền đầy xu đồng nữa.
Những đứa ăn xin khác đã quên đi nỗi sợ, họ bắt đầu ồn ào.
Chỉ có Thales cau mày. Cậu khó nhọc quay đầu nhìn cái lưng bầm tím của mình, rồi thở dài nặng nề.
Cái thế giới khốn kiếp này.
…
Rick đến Nhà 10. Có một đứa tám tuổi tên Kalak, tuy còn nhỏ nhưng lại tàn nhẫn. Rick đang định thu phục Kalak trở thành tay sai của bản thân thì đột nhiên cảm thấy lạnh gáy.
Đó là khả năng bẩm sinh của hắn.
Khi hoàn toàn bình tĩnh (chỉ cần hơi mất tập trung là sẽ thất bại), gáy hắn sẽ lạnh khi có sinh vật sống trong vòng năm mét.
Chỉ thế thôi.
Hắn không phải chiến binh hay gì cả. Dù có trở thành chiến binh, khả năng của hắn cũng vô dụng nếu so với những người trong quân đội sở hữu dị năng, những kiếm sĩ mạnh mẽ hay Kiếm Sĩ Diệt Trừ, chứ đừng nói tới những Nhà Huyền Bí bí ẩn. Ngay cả tu sĩ tập sự trong đền thờ cũng có thể đè hắn xuống.
Nhưng Rick cảm thấy một ngày nào đó, kỹ năng này sẽ cứu mạng hắn.
Như chính khoảnh khắc này đây.
Rick nhanh chóng xoay người, quan sát dưới ánh trăng. Đồng thời, tay trái hắn luồn vào túi, lấy ra một cây nỏ tuy trông nhỏ nhưng lại có võ.
Ánh trăng sáng rõ, đường phố trống vắng, không nơi ẩn nấp. Nhưng chẳng có gì.
Rick hít sâu, giữ bình tĩnh tuyệt đối. Hắn vẫn cảm nhận cái lạnh sau gáy kéo dài.
“Chỉ là chuột cống?”
Rick chạy nhanh đến ba vị trí khác nhau, cảm giác vẫn còn đó. Hắn liền bác bỏ giả thuyết của mình về những con chuột.
Loại chuột nào sẽ đuổi theo ta suốt hai mươi mét sau khi ta đã chạy qua ba hướng khác nhau?
Rick bắt đầu sợ hãi hơn.
Hắn tin rằng mình không nên ra ngoài một mình, dù chỉ đến thăm Khu Nhà Hoang thuộc địa bàn Băng Brotherhood.
Hắn nên mang theo hai mươi vệ sĩ, mỗi người cầm một khẩu Súng Huyền Bí trong tay.
Như ông trùm buôn ma túy Lazans Fischer, hắn luôn mang theo ba mươi vệ sĩ mỗi khi ra ngoài.
Nếu có đủ tiền, ta nên thuê hai Kiếm Sĩ Diệt Trừ hoặc một Chiến Binh Dị Năng. Có lẽ thuê cả Nhà Huyền Bí luôn cũng được. À thôi quên đi, Nhà Huyền Bí thì đáng sợ quá rồi.
'Nayer Rick, mày phải bình tĩnh.' Hắn tự nhủ. 'Trong tương lai, mày sẽ quản lý cả Thành Eternal Star. Thậm chí là toàn bộ thế giới ngầm của Constellation. Vì vậy mày phải bình tĩnh.'
Rick xoay người, thản nhiên chạy bộ ngược lại như thể đang tập thể dục.
“Ta đã đắc tội ai? Có kẻ nào muốn lấy mạng ta? Cái khu ô chuột này có gì đáng chú ý vậy sao?”
Hắn chạy bộ hàng trăm mét dưới ánh trăng. Dù xung quanh không hề có lấy một bóng người, nhưng gáy hắn vẫn lạnh suốt cả chuyến đi.
0 Bình luận