Trong vòng tay của Nghiên Nghiên, cuối cùng Trần Lâm cũng hoàn toàn bình tĩnh lại.
Cậu không vội đẩy cô bé ra, mà điềm tĩnh hỏi một câu:
“Giả sử có một ngày, anh bị em giết chết… thì em nghĩ lý do sẽ là gì?”
Trần Lâm hy vọng Nghiên Nghiên sẽ cho mình một câu trả lời thỏa đáng, như vậy có lẽ sẽ giải được mớ nghi hoặc trong lòng hiện tại.
Nhưng Nghiên Nghiên gần như không cần suy nghĩ, đã đáp ngay:
“Em thích Đại ca ca nhất mà, làm chuyện làm anh bị thương… tuyệt đối là em không làm được.”
Vừa nói, cô bé vừa siết chặt hơn cánh tay đang ôm lấy Trần Lâm.
“Vậy chẳng phải có nghĩa là, cho dù anh làm gì với em, em cũng sẽ không oán hận anh à?” – Trần Lâm kỳ lạ hỏi.
“Em cũng không chắc nữa… chắc là vậy đó.” Nghiên Nghiên đáp lại.
Câu trả lời này chẳng những không khiến đầu óc Trần Lâm sáng tỏ hơn, mà ngược lại còn rối rắm thêm.
Bởi lời lẽ trong sáng của Nghiên Nghiên, thực sự rất dễ khiến người ta tin cô bé.
Nụ cười ấm áp, đáng yêu khi cô nói chuyện đủ sức khiến thiện cảm của người đối diện tăng vọt.
Trần Lâm cũng rất muốn tin Nghiên Nghiên; nếu không phải chính mình đã bị giết liên tiếp hai lần, có lẽ cậu thực sự đã tin rồi.
Đúng lúc đó, chuông báo thức trên điện thoại Trần Lâm reo lên. Cậu liền gỡ người ra khỏi vòng tay Nghiên Nghiên, nhìn giờ trên màn hình.
Đây chính là mốc muộn nhất để cậu ra khỏi nhà đi gặp Thi Hàn; nếu trễ thêm nữa thì rất có thể sẽ bị muộn.
Trần Lâm quay sang nhìn Nghiên Nghiên. Cô bé mặt đỏ bừng, chợt ý thức được quần áo trên người mình còn xộc xệch, vội vàng chỉnh lại.
Trước là chỉnh cho ngay ngắn lớp áo bên trong, sau đó nhặt đôi vớ dài tới gối bị Trần Lâm giật ra vứt trên giường, mang lại vào đôi chân nhỏ.
“Đừng có nhìn chằm chằm như vậy chứ…” Nghiên Nghiên ngượng ngùng nói, đồng thời che che đôi chân mình.
Bởi lúc cô bé mang lại đôi vớ dài, Trần Lâm cứ nhìn trừng trừng, khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Trần Lâm lập tức thu ánh mắt về. Cậu không hề có hứng thú với thân thể non nớt của Nghiên Nghiên, chỉ vì sợ hãi cô bé nên mới muốn dõi theo nhất cử nhất động của cô mà thôi.
Cậu lo đối phương sẽ bất ngờ rút hung khí ra, đâm mình một nhát chí mạng nữa thì toi mạng.
Dường như hành động của mình quá lộ liễu nên mới bị Nghiên Nghiên phát hiện, cậu đành tự nhủ phải thu liễm lại mới được.
“Nói mới nhớ, Đại ca ca gọi em đến sớm như vậy… rốt cuộc là có chuyện gì thế?” Lúc này Nghiên Nghiên mới hỏi.
Lau khô nước mắt xong, cô bé dường như đã không để bụng chuyện vừa rồi bị Trần Lâm “ức hiếp” thậm tệ nữa, mà quan tâm hơn đến lý do anh gọi mình tới.
Thực ra, việc Trần Lâm gọi Nghiên Nghiên tới nhà là để cho chuyện “Nghiên Nghiên ám sát mình” xảy ra sớm hơn một chút mà thôi.
Nhưng diễn biến sự việc lại luôn đi chệch khỏi dự tính của cậu.
Không những Nghiên Nghiên chẳng mang theo thứ gì giống hung khí, mà trên người còn chẳng thấy một tia địch ý nào nhắm vào cậu.
Dù bị mình đối xử thô lỗ như thế, cô bé vẫn chẳng tỏ ra tức giận chút nào.
Suy đi tính lại một hồi, cuối cùng Trần Lâm đáp:
“Anh gọi em đến là muốn rủ em đi thủy cung với anh.”
“Thủy cung hả! Em thích nhất đó!” – Nghiên Nghiên reo lên vui vẻ, ánh mắt bắt đầu lộ vẻ mong chờ.
So với việc chỉ đơn thuần đi xem phim, cảm giác đi thủy cung đúng chất có không khí hẹn hò hơn.
Thực ra Trần Lâm không suy nghĩ lãng mạn đến vậy; cậu chỉ cảm thấy nếu giữ “nguy hiểm” mang tên Nghiên Nghiên ngay trước mắt mình, có lẽ sẽ an toàn hơn.
Hôm nay cậu có nguyên một ngày, đủ để theo dõi Nghiên Nghiên và tìm ra lý do vì sao cô bé lại muốn giết mình.
Thế là, sau khi dẫn Nghiên Nghiên rời nhà, Trần Lâm đưa cô bé tới địa điểm hẹn gặp Thi Hàn.
Vẫn là chỗ dễ thấy ở bến xe lần trước. Lúc này, Thi Hàn đã đợi đến phát sốt ruột, cứ vài ba phút lại nhìn đồng hồ.
Trần Lâm đã muộn tới nửa tiếng, thật hết chịu nổi.
Theo lẽ thường thì chỉ có con gái mới hay đi trễ. Con trai mà cũng bắt người ta đợi là sao chứ. Đằng này lại không phải trễ đôi ba phút, mà là hẳn… ba mươi phút.
Nếu thêm mười phút nữa mà cậu ta còn chưa tới, mình sẽ quay về ngay.
Ý nghĩ ấy vừa nhen nhóm đã bị chính Thi Hàn gạt đi. Về luôn như vậy có phải là hơi trẻ con quá không? Hay là nên gọi một cuộc điện thoại hỏi xem tình hình của Trần Lâm thế nào, có lẽ sẽ hợp lý hơn.
Nhỡ đâu bên phía cậu ấy thực sự có chuyện gì đó không thoát ra được, thì mình cũng nên thông cảm cho người ta chứ.
“Xin lỗi, để em đợi lâu rồi.” Giọng nói mà Thi Hàn trông ngóng bấy lâu, rốt cuộc cũng vang lên bên tai cô.
Trong lòng cô mừng rỡ, chắc mẩm Trần Lâm không cho mình leo cây. Nhưng trên mặt vẫn cố tỏ ra giận dỗi, lườm cậu một cái:
“Thiệt là, sao anh có thể đến trễ lâu như vậy chứ, đã nửa tiếng đồng hồ rồi đó.”
Vừa ngẩng đầu nhìn Trần Lâm, Thi Hàn liền nhìn thấy phía sau cậu còn có một cái đầu nhỏ thò ra – là Nghiên Nghiên đang trốn sau lưng cậu, cảnh giác nhìn cô.
“Còn… còn bé này là ai vậy?” Khóe mắt Thi Hàn giật giật, nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ tao nhã, quay sang hỏi Trần Lâm.
Còn chưa kịp để Trần Lâm lên tiếng, Nghiên Nghiên đã kéo kéo vạt áo cậu, bất mãn hỏi:
“Là sao vậy Đại ca ca, chẳng phải buổi hẹn ở thủy cung chỉ có hai đứa mình thôi à?”
Trần Lâm bèn sơ lược giới thiệu Thi Hàn cho Nghiên Nghiên, rồi quay sang nói với Thi Hàn:
“Nếu em không ngại… thì hôm nay anh muốn dẫn cả Nghiên Nghiên đi cùng đến thủy cung.”
“Nhưng vé miễn phí chỉ có hai tấm thôi mà.” Thi Hàn tỏ vẻ hơi không vui.
Hình như Nghiên Nghiên lập tức hiểu ra điều gì đó, ánh mắt trở nên cảnh giác hơn khi nhìn Thi Hàn. Có lẽ là giác quan thứ sáu của con gái, cô bé ngay tức khắc nhận ra cô gái trước mặt rất có thể là tình địch của mình.
Dám dùng hai tấm vé miễn phí để dụ dỗ lừa gạt Trần Lâm!
Chẳng lẽ hôm qua Trần Lâm cho mình leo cây, chính là vì người phụ nữ này?
“Em tự mua vé.” Nghiên Nghiên lập tức tuyên bố.
Hình như Thi Hàn cũng cảm nhận được điều gì đó. Cái cách Nghiên Nghiên thân mật núp sau lưng Trần Lâm, cứ dính chặt lấy cậu không rời, trông thế nào cũng thấy bất thường.
Dù mình là học sinh trung học, xét ra không nên chấp nhặt với một đứa tiểu học, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng Thi Hàn lại dấy lên một ngọn lửa giận khó gọi tên.
“Tiểu học thì lát nữa mua vé trẻ em là được rồi ha.” Thi Hàn buông một câu đầy gai.
Nghiên Nghiên nghe ra ẩn ý mỉa mai trong câu nói ấy, cô bé đâu chịu để người ta xem thường mình, lập tức phản pháo:
“Chiều cao của em đã gần một mét ba lăm rồi, vượt xa mức một mét hai dành cho vé trẻ em. Nếu em mà phải mua vé trẻ em, chắc chị cũng phải mua luôn quá.”
Khóe mắt Thi Hàn lại giật thêm cái nữa. Cô nghe hiểu rất rõ, con nhóc này đang châm chọc mình thấp.
Cái đồ nhóc con chết tiệt…
0 Bình luận