Web Novel

Chương 19: Em gái và chị gái

Chương 19: Em gái và chị gái

Rửa mặt thay đồ xong xuôi, Trần Lâm bắt đầu chọn trang phục thường ngày để đi chơi hôm nay. Vì bình thường cậu không quá cầu kỳ trong chuyện ăn mặc, quần áo mặc đi chơi trong tủ cũng chẳng có bao nhiêu, nên lựa chọn thật ra không nhiều.

Nghĩ tới hôm nay là đi thủy cung, Trần Lâm liền lấy luôn một chiếc áo thun dài tay màu xanh lam làm áo trên, đeo chéo một chiếc túi vải một quai rồi ra khỏi nhà.

Trước trạm xe – nơi hai người hẹn gặp – có một cửa hàng tiện lợi, Trần Lâm ghé vào mua hai chai nước suối rồi bỏ vào túi.

Chiếc túi chéo đang rỗng không trong nháy mắt nặng trĩu hẳn xuống.

Đây chính là lý do Trần Lâm mang theo túi – chủ yếu để đựng nước. Vì không biết Thi Hàn thích uống loại nước gì, nên mua nước suối luôn là phương án an toàn nhất.

Mua nước xong, Trần Lâm đi tới trạm xe, lập tức bước về phía vị trí dễ thấy nhất trên sân ga. Như vậy khi Thi Hàn đến, cô có thể trông thấy cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cậu lấy điện thoại ra xem giờ: thời gian hẹn gặp là chín giờ sáng, còn bây giờ mới tám giờ hai mươi ba. Nói cách khác, cậu đến sớm hơn dự định nửa tiếng thêm bảy phút nữa.

Nghĩ đến chuyện phần lớn con gái đều có thói quen đến muộn, trễ chừng nửa tiếng cũng không phải chuyện hiếm. Thế nên Trần Lâm tự nhủ, ít nhất mình cũng nên kiên nhẫn đợi ở đây hơn hai mươi phút.

Nhưng không ngờ là, vừa bước hết bậc thang lên sân ga, cậu đã thấy Thi Hàn đang ngồi trên chiếc ghế gỗ dài.

Trên người cô là chiếc áo len dệt kim trắng loại tốt, phối với chân váy xòe kẻ caro xám ôm nhẹ ở eo, càng làm thân hình vốn đã mảnh mai trở nên thon gọn, duyên dáng hơn.

Trên mặt cô còn có vệt trang điểm nhạt, kiểu trang điểm trong veo, không hề mang lại cảm giác diêm dúa, trái lại trông rất thanh nhã.

Là em gái của đàn chị Mỹ Nguyệt, Thi Hàn dĩ nhiên thừa hưởng gen di truyền xuất sắc. Dù hiện giờ mới chỉ là nữ sinh trung học, nhưng người ta đã dễ dàng tưởng tượng ra tương lai cô cũng sẽ trở thành một mỹ nhân quyến rũ không kém gì chị mình.

Vì sáng nay quá háo hức mà không tài nào ngủ lại được, nên Thi Hàn đã đến trước giờ hẹn tận một tiếng, ngồi chờ ở đây cũng khá lâu rồi.

Thời gian chờ đợi vốn rất buồn chán, khó chịu, nhưng chỉ cần nghĩ lát nữa có thể được gặp Trần Lâm, quãng thời gian ấy lại bỗng nhiên không còn khó chịu đến vậy nữa.

Thấy Thi Hàn đang ngồi đó, Trần Lâm cũng ngạc nhiên không kém. Cậu vẫn tưởng mình đã đến sớm lắm rồi, ai mà biết được cô nàng còn tới sớm hơn cả mình.

Tình huống thế này, thật sự là nằm ngoài dự liệu của cậu.

“Chào buổi sáng, cậu tới sớm ghê.”

Thấy người ta rồi thì dĩ nhiên không thể làm như không thấy. Trần Lâm khẽ ho một tiếng, chủ động chào trước, vừa nói vừa bước lại gần chỗ cô.

Nghe giọng Trần Lâm, Thi Hàn không lập tức đứng lên, mà có chút căng thẳng, hai ngón tay trỏ đan vào nhau xoay xoay:

“Bây giờ… trông tôi có kỳ lắm không?” – cô ngập ngừng hỏi.

Đây là lần đầu tiên cô được đi hẹn hò với người mình thích, vì quá coi trọng buổi hẹn nên bây giờ cô hồi hộp vô cùng.

Bộ đồ hôm nay là kết quả của cả một quá trình phối đồ kỹ lưỡng, nhưng cô lại chẳng biết Trần Lâm có cảm thấy nó hợp với mình không.

Hơn nữa hôm nay ra khỏi nhà, cô còn cố tình trang điểm nhẹ. Lỡ đâu nhìn lại chẳng ăn nhập gì với bản thân thì sao?

Nghe câu hỏi của Thi Hàn, Trần Lâm gãi gãi đầu, hơi khó hiểu – cậu thật sự không biết cô đang lo lắng điều gì, bèn thận trọng đáp:

“Kỳ à? Làm gì có. Bây giờ trông cậu dễ thương lắm ấy, đến mức tôi suýt không dời mắt ra nổi luôn.”

Câu này hoàn toàn không phải lời khen sáo rỗng. Đã có một khắc, cậu đúng là không thể rời mắt thật.

Trong đôi mắt đẹp long lanh, dịu như nước mùa thu của Thi Hàn, Trần Lâm thấp thoáng thấy bóng dáng của đàn chị Mỹ Nguyệt – bóng dáng của người con gái mình thích. Bảo cậu rời mắt ngay thì đúng là hơi khó.

Tuy vậy, Trần Lâm cũng rất rõ ràng: Thi Hàn vẫn là Thi Hàn, còn Mỹ Nguyệt thì vẫn là Mỹ Nguyệt.

Cho dù hai người có chung dòng máu, nhưng suy cho cùng vẫn là hai cá thể khác nhau. Nhận thức được điều đó, Trần Lâm nhanh chóng kéo lại tinh thần mình.

Đã thích đàn chị Mỹ Nguyệt, vậy thì có thể “chuyển sang” thích luôn Thi Hàn không? Ý nghĩ như vậy, Trần Lâm hoàn toàn chưa bao giờ có.

Nếu tùy tiện coi Thi Hàn như một “bản thay thế” của đàn chị Mỹ Nguyệt, thì dù với Thi Hàn hay với Mỹ Nguyệt mà nói, đó đều là hành vi vô cùng bất lịch sự, hơn nữa còn phản bội lại cảm xúc chân thật của chính cậu.

Thi Hàn nghe rất rõ ràng, vừa rồi Trần Lâm đã khen mình dễ thương, mặt cô lập tức hơi ửng lên một lớp hồng mỏng.

Hai ngón tay đang xoay vòng vòng cũng rốt cuộc chịu dừng lại.

Đúng rồi, mình đang lo cái gì chứ…

Mình đâu có thua kém chị gái về nhan sắc, phải biết tự tin lên mới đúng.

Nghĩ vậy, Thi Hàn đứng dậy khỏi ghế, mỉm cười nói với Trần Lâm:

“Đã gặp được nhau rồi thì… đi luôn tới thủy cung thôi.”

Trần Lâm dĩ nhiên không có ý kiến gì, khẽ gật đầu.

Sở dĩ bọn họ chọn trạm xe này làm điểm hẹn là vì từ đây có xe buýt miễn phí đi thẳng tới thủy cung.

Có lẽ vì hai người đến khá sớm nên chiếc xe thường ngày rất đông lại không hề chật chội, trên xe vẫn còn kha khá chỗ trống.

Trần Lâm tìm được hai ghế ngồi cạnh nhau, rất ga-lăng nhường chỗ ngồi phía trong cho Thi Hàn, còn mình ngồi ở ghế sát lối đi.

Một lúc sau, người lên xe ngày càng đông. Khi trên xe đã chẳng còn bao nhiêu chỗ đứng nữa thì xe bắt đầu lăn bánh.

Ghế đôi trên xe buýt vốn dĩ không rộng lắm, thêm vào đó là hành khách đứng kín lối đi, nên Trần Lâm buộc phải dịch sát vào bên trong, thành ra vai của Thi Hàn và cánh tay cậu chạm vào nhau.

Vì sự tiếp xúc thân mật này mà Thi Hàn cảm thấy đầu mình hơi choáng váng.

Dù biết ngồi tựa sát vào con trai như vậy không hẳn là dáng vẻ của một tiểu thư khuê các, nhưng cô lại không tài nào bắt mình nhích ra xa.

Vì cô thật sự quá thích Trần Lâm. Chỉ cần Trần Lâm không chủ động tránh ra, cô sẽ giả vờ như không phát hiện gì hết.

Để tránh lúng túng, Thi Hàn quay mặt qua phía cửa kính, tỏ vẻ đang chăm chú ngắm phong cảnh bên ngoài, nhưng thực ra chẳng thấy gì hết.

Còn Trần Lâm thì hoàn toàn không để tâm tới chuyện cánh tay mình chạm vào vai cô. Ngồi xe buýt mà, hai người cùng một ghế thì khó tránh khỏi va chạm chút đỉnh.

Điều cậu bận tâm bây giờ là bầu không khí giữa mình và Thi Hàn. Từ lúc lên xe đến giờ, không khí giữa hai người cứ có cảm giác đè nén thế nào ấy.

Trong tưởng tượng của Trần Lâm, khi hai người cùng đi chơi thủy cung, lẽ ra nên là không khí vui vẻ, vừa đi vừa nói cười.

Thế mà giờ lại hoàn toàn không phải. Từ lúc lên xe tới giờ, Thi Hàn không chỉ đơn giản là chưa nói với cậu câu nào, mà còn luôn quay mặt ra ngoài cửa kính, không liếc sang cậu dù chỉ một cái, cứ như cậu chỉ là người lạ tình cờ ngồi cạnh.

Tình huống như vậy khiến Trần Lâm bắt đầu thấy hơi bất an:

Chẳng lẽ… Thi Hàn không thích mình sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!