Web Novel

Chương 26: Đường hầm dưới đáy biển

Chương 26: Đường hầm dưới đáy biển

Vì chìm quá sâu vào dòng suy nghĩ của mình, nên khi bất ngờ bị Thi Hàn lên tiếng gọi, Trần Lâm lộ ra vẻ mặt hơi hoảng hốt.

Trong khoảnh khắc ấy, người đang ngồi bên cạnh cậu dường như không còn là Thi Hàn nữa, mà là Nghiên Nghiên đang cầm con dao sáng loáng, đâm thẳng vào người cậu.

Rất nhanh sau đó, Trần Lâm định thần lại, xác nhận bên cạnh mình chỉ là Thi Hàn đang lo lắng hỏi han.

Cậu cố gắng điều chỉnh lại trạng thái, từ vẻ thất thần gần như hoảng loạn, dần trở về bình tĩnh.

“Vừa rồi em nói gì với anh?” – Trần Lâm hỏi. Lúc nãy cậu mải chìm trong suy nghĩ của chính mình nên hoàn toàn không nghe thấy cô nói gì.

“Thôi, coi như em chưa nói đi.” – Thi Hàn bĩu môi, có chút giận dỗi, rồi quay đầu lại tiếp tục nhìn cá heo biểu diễn.

Trần Lâm vốn định nói gì đó với cô, nhưng lời vừa đến miệng lại thôi, cảm thấy nói ra lúc này cũng không cần thiết.

Dù sao Thi Hàn đã bảo “không có gì”, vậy chắc cũng không phải chuyện gì quá quan trọng. Ngược lại, lúc này chính bản thân cậu lại có chuyện phải gấp rút đối diện.

Trong lúc Trần Lâm còn đang suy nghĩ mông lung, đột nhiên cậu cảm thấy có người chạm vào vai mình. Ngoái lại, cậu thấy một nhân viên vệ sinh của khu biểu diễn đang cầm chổi, dùng tay gõ nhẹ vào vai cậu.

“Buổi diễn kết thúc rồi, đừng ngồi lì ở đây nữa. Làm ơn rời khỏi khán đài giúp bọn tôi.” – người đó nhắc.

Nghe xong, Trần Lâm mới giật mình nhận ra: không biết từ lúc nào, khán đài vốn đông nghẹt người, hàng ghế kín chỗ giờ đã trống trơn, chẳng còn ai ngoài cậu.

Không đúng… Thi Hàn đâu rồi?

Trần Lâm vội quay đầu nhìn quanh, cuối cùng cũng thấy cô đang đứng chờ ở khu vực gần lối ra.

Cậu vội vàng đứng dậy rời ghế, bước nhanh đến chỗ Thi Hàn.

Thi Hàn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt hết sức không hài lòng.

Trần Lâm cũng tự hiểu là mình có lỗi, nên sắc mặt không khỏi bối rối. Rõ ràng hôm nay là cậu đi thủy cung “hộ tống” Thi Hàn, vậy mà đến lúc cô bỏ đi khỏi chỗ ngồi lúc nào cậu cũng không biết.

“Buổi diễn kết thúc khi nào vậy?” – Trần Lâm hỏi.

“Khoảng mười lăm phút trước.” – Thi Hàn đáp. – “Lúc đó em còn đang nghĩ, không biết bao giờ anh mới tỉnh khỏi cái trạng thái ngồi đơ như tượng, nên em cứ đứng đây… vừa trông… vừa bấm giờ luôn.”

Nói rồi, cô giơ điện thoại lên cho Trần Lâm xem “thành quả” của mình.

Trên màn hình là ứng dụng bấm giờ mặc định, dòng chữ hiện rõ: 15 phút 20 giây.

“Xin lỗi.” – Trần Lâm nói khẽ.

“Đủ rồi, em không muốn nghe anh xin lỗi nữa đâu.” – Thi Hàn cau mày. – “Anh không thích thủy cung à? Nếu không thích thì sao không nói trước với em?”

“Anh rất thích thủy cung mà.” – Trần Lâm vội biện minh.

“Xạo quá. Người mà ‘rất thích’ thì đâu có ngồi thất thần suốt cả lúc biểu diễn cá heo, đúng không?” – Thi Hàn nghiêm túc phản bác.

Trước sự thật rõ ràng trước mắt, Trần Lâm biết mình chẳng thể cãi lại. Ở tình huống này, mọi lời biện hộ đều trở nên yếu ớt.

Cậu thở dài:

“Thật ra… hôm nay tâm trạng anh không được tốt lắm, vì có vài chuyện khiến anh khó chịu. Nếu làm em mất vui thì… mong em đừng giận.”

“Trời ạ, chuyện vậy sao anh không nói sớm?” – Thi Hàn thả lỏng người ra đôi chút. – “Em đâu phải kiểu người không biết thông cảm.”

Trước đó thấy Trần Lâm cứ đờ người ra, Thi Hàn còn lo lắng không biết có phải cậu… ghét mình hay không. Giờ xem ra đúng là cô đã suy nghĩ nhiều.

Đã là “tâm trạng không tốt”, thì cô cũng có cách.

Thi Hàn nắm tay kéo Trần Lâm, dẫn cậu đi qua một lối đi riêng không cần xếp hàng – đường dành cho khách VIP – tiến vào khu đường hầm dưới đáy biển chỉ mở cho khách VIP.

Trong đường hầm này hầu như không có du khách, bởi vốn dĩ đây là khu vực riêng.

Bên ngoài đường hầm hình bán trụ bằng kính là cả một “đại dương nhân tạo”, vô số sinh vật biển đang bơi lượn, chậm rãi lướt qua ngay bên trên đỉnh đầu họ.

Lần trước tới thủy cung này, Trần Lâm chưa từng đặt chân đến khu này; cậu chỉ đi đường hầm dành cho khách thường, vừa ngắn, vừa đông nghịt người.

Ánh nắng xuyên qua tầng nước, chiếu vào đường hầm, biến thành những vệt sáng xanh lam loang lổ, chập chờn trên nền kính.

Thi Hàn vẫn nắm tay Trần Lâm, kéo cậu đến một chiếc ghế băng dài rồi ngồi xuống trước. Không thèm hỏi ý kiến, cô nghiêng người tựa nhẹ vào vai cậu.

Dù có hơi bất ngờ, Trần Lâm cũng không né tránh, chỉ hơi ngạc nhiên hỏi:

“Em dẫn anh tới đây làm gì?”

“Mỗi lần em thấy tâm trạng nặng nề, em đều tới đây ngồi một lúc.” – Thi Hàn nói, khẽ chớp đôi mắt biết cười. – “Có lẽ đó chính là sức hút của thủy cung. Chỉ cần nhìn bọn sinh vật dưới nước này thôi, tâm trạng tự nhiên cũng dần bình tĩnh lại.

Nên… anh thử xem đi.”

Gia đình của Thi Hàn và đàn chị Mỹ Nguyệt là một gia đình lớn, cùng cha khác mẹ. Trong một nhà giàu nhiều nhánh như vậy, những chuyện không vui đương nhiên cũng chẳng ít.

Những nỗi lòng bị đè nén luôn cần một chỗ để xả ra, và nơi này chính là “cửa xả” mà Thi Hàn lựa chọn.

Đây là chốn bí mật trong tim cô, vậy mà hôm nay cô lại quyết định dẫn Trần Lâm đến.

Có lẽ là vì cô thực sự rất thích cậu. Nếu là người khác, thậm chí ngay cả chị gái mình, vì rất nhiều lý do, cô cũng sẽ không dẫn tới đây.

Trần Lâm hít một hơi thật sâu. Trong không khí phảng phất mùi mằn mặn đặc trưng của biển, hơi gắt nơi cánh mũi, nhưng lại khiến người ta bất giác dịu xuống.

Thi Hàn cứ thế nép vào vai cậu, còn Trần Lâm thì nhắm mắt lại, im lặng ngồi yên.

Cứ như vậy, hai người ngồi suốt năm, sáu tiếng đồng hồ, đến cả bữa trưa cũng bỏ qua, vẫn không rời khỏi chỗ.

Trần Lâm không hề thấy chán, thậm chí cảm giác ở lại nơi này lâu thêm một chút, tâm mình lại bình lặng thêm một phần.

Thi Hàn cũng không thấy mỏi hay phiền. Tựa vào vai Trần Lâm, cô chỉ thấy hiện tại mình hạnh phúc vô cùng.

Mãi đến khi nơi này sắp hết giờ mở cửa, hai người mới cùng nhau rời khỏi đường hầm.

“Tâm trạng… thấy đỡ hơn chút nào chưa?” – Thi Hàn hơi nghiêng người về phía trước, tinh nghịch hỏi.

“Đỡ hơn nhiều rồi. Anh cảm giác mình đã nhẹ nhõm hơn, không còn căng như lúc trước nữa.” – Trần Lâm chân thành nói lời cảm ơn. – “Đúng là một chỗ quá tuyệt.”

Nghe thấy mình thật sự đã giúp được Trần Lâm, Thi Hàn vui mừng thấy rõ. Nếu phía sau lưng cô có một cái đuôi mèo, chắc lúc này nó đã vểnh thẳng lên rồi.

Nhưng rất nhanh sau đó, Trần Lâm lại chợt nhớ ra điều gì đó, bèn nói:

“Xin lỗi em nhé. Hôm nay đáng lẽ phải là anh đi chơi cùng em mới đúng. Vậy mà chẳng hiểu sao lại thành em ở đây… chăm sóc anh cả ngày.

Cả buổi nay chỉ ngồi một chỗ, gần như chẳng làm được gì cả.”

“Đừng xin lỗi nữa.” – Thi Hàn đáp. – “Chỉ cần giúp được anh, em đã thấy vui rồi. Em không hề cảm thấy khó chịu đâu.”

Hơn nữa, hôm nay được nhìn thấy một mặt yếu đuối hơn của Trần Lâm, đối với cô lại càng thú vị.

So với hình ảnh Trần Lâm luôn tỏ ra kiên cường trước đây, dường như khoảng cách giữa hai người đã được rút ngắn đi một chút.

Cô cảm thấy, hôm nay mình đã tiến gần thêm một bước… đến thế giới nội tâm của cậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!