Cuối cùng thì Thi Hàn cũng lấy hết can đảm. Với cô, đây có lẽ là lần “chủ động tấn công” thẳng thắn nhất từ trước đến giờ.
Trước đây, cô luôn nghĩ tình cảm giữa hai người yêu nhau là thứ phải tích lũy dần dần.
Chỉ khi “nước chảy tới nơi” thì hoa mới có thể nở, quả mới có thể chín.
Thế nhưng, kể từ khi thực sự gặp được người mình thích, cô mới hiểu ra – không hẳn là như vậy. Dù chỉ sớm hơn một giây thôi cũng được, chỉ mong đối phương có thể biết được lòng mình, rồi hồi đáp lại tình cảm của mình.
Cô nhìn Trần Lâm bằng ánh mắt chan chứa dịu dàng, hy vọng cậu có thể hiểu được hàm ý trong câu nói vừa rồi, đoán ra tâm ý của cô.
Nhưng hiển nhiên Trần Lâm chẳng hiểu gì cả.
“Cảm ơn cậu… đã tin tưởng tôi.” – cậu nghiêm túc đáp lời.
Lúc này, hàng người phía trước bắt đầu nhích lên. Trần Lâm lập tức gọi:
“Đi thôi, mình bám sát hàng, kẻo bị tách.”
Thi Hàn hơi chùng xuống một nhịp. Cô biết Trần Lâm hoàn toàn không hiểu, đã hiểu nhầm sạch sành sanh ý của mình.
Khu chim cánh cụt quả thật rất thú vị. Tham quan xong, hai người đi ngay sang xếp hàng chờ vào khu xem biểu diễn cá heo. Nhân tiện, Trần Lâm cũng chia cho Thi Hàn chai nước suối trong túi mình.
Đến khi xem xong tiết mục cá heo thì đã là giữa trưa. Nắng hôm nay khá gắt, rất nhiều người phải đi nép dưới bóng cây ven lối đi.
Hai người cùng đi về khu nhà hàng nổi trong công viên để ăn trưa. Buổi chiều vẫn còn rất nhiều chỗ phải đi, nhiều chương trình chưa chơi.
Muốn đi hết một lượt tất cả các khu trong khuôn viên rộng lớn này chỉ trong một ngày, nói thật thì thời gian hơi bị eo hẹp.
Lúc đứng xếp hàng mua phiếu ăn trong nhà hàng, Trần Lâm và Thi Hàn vừa chờ vừa rôm rả bàn tán về tiết mục cá heo khi nãy, nói chuyện cực kỳ hợp ý, không khí cũng vô cùng vui vẻ.
“Em bị lạc người nhà à? Có cần chị giúp em tìm không?”
Một nhân viên trong công viên cất tiếng hỏi ai đó.
Tuy không phải đang hỏi mình, nhưng Trần Lâm vẫn vô thức quay đầu lại nhìn về phía phát ra giọng nói ấy.
Trong dòng người đông đúc trước quầy, cậu hình như thấy một bóng lưng nhỏ nhắn rất quen, cao tầm tầm như… Nghiên Nghiên.
“Sao thế?” – Thi Hàn ngạc nhiên hỏi, vì Trần Lâm đang nói giữa chừng bỗng im bặt, còn quay hẳn đầu sang bên trái phía sau.
Cô cũng nhìn theo hướng nhìn của cậu, nhưng chẳng thấy có gì lạ.
“Không có gì đâu.” – Trần Lâm chớp mắt một cái, bóng lưng quen thuộc kia đã biến mất, như thể chỉ là ảo giác. Cậu thu ánh mắt về, quay lại nhìn Thi Hàn.
Trần Lâm cho rằng Nghiên Nghiên không thể nào xuất hiện ở đây được, chắc chắn chỉ là mình nhìn nhầm.
Hơn nữa, dù đúng là có một đứa bé tiểu học bị lạc người nhà thật, thì lúc này em ấy cũng đã được nhân viên phát hiện rồi, hoàn toàn không cần một du khách như cậu xen vào.
Đúng lúc ấy, đến lượt Trần Lâm gọi món. Cậu dứt khoát gạt hẳn chuyện nhỏ vừa rồi ra khỏi đầu, giơ hai ngón tay với cô nhân viên:
“Cho tôi một phần C với một phần E, phần E cho thêm cơm nhé.”
Lịch trình buổi chiều cũng trôi qua vui vẻ không kém, thời gian như bị rút ngắn lại, thoắt cái đã hơn bảy giờ tối.
Chiếc xe buýt chở Trần Lâm và Thi Hàn trở lại trạm xe nơi hai người gặp nhau từ sáng. Từng dòng người từ chiếc xe chật cứng tràn ra, rồi ai đi đường nấy, lần lượt tản về nhà.
Quần áo Trần Lâm hơi xộc xệch. Lúc về thì cậu không còn may mắn như khi đi nữa, người trên xe đông đến mức chen không thở nổi.
Không những không có chỗ ngồi, mà mỗi lần xe lắc lư, cả đám người xung quanh lại bị dồn ép sát vào nhau.
Vì vậy, Trần Lâm cố tình dịch người ra chắn phía ngoài, dùng thân mình che cho Thi Hàn, gắng dành cho cô một khoảng trống dễ chịu hơn một chút. Thà để mình bị chen cũng không muốn để cô bị đè ép.
Xuống xe, Thi Hàn quay sang cảm ơn:
“Vừa nãy trên xe… cậu giống hệt anh hùng của tôi vậy.”
Được Trần Lâm cố hết sức che chở suốt quãng đường, nhìn cậu con trai đang dùng thân mình chống lại dòng người đông nghịt để tạo cho mình một khoảng trống, cô thật sự có cảm giác như vậy.
Trần Lâm gãi đầu ngượng ngùng:
“Anh hùng gì chứ, cậu khen quá rồi. Tôi chỉ làm điều mà con trai nên làm thôi.”
Nói xong, cậu chỉnh lại quần áo, cố làm cho mình trông gọn gàng hơn.
Chỉnh trang xong, Trần Lâm biết cũng đã đến lúc phải tạm biệt. Cậu nói:
“Hôm nay vui lắm. Cảm ơn cậu đã rủ tôi đi.”
“Phải nói là… cả ngày nay được cậu chăm sóc, người thấy nên cảm ơn phải là tôi mới đúng.” – Thi Hàn hơi ngượng, đáp lại.
Nói thật, lúc mới quen, Trần Lâm từng nghĩ Thi Hàn có thể là một cô gái rất khó gần. Dù sao thì lần đầu gặp nhau cũng chẳng mấy vui vẻ, thậm chí vì vài lý do mà cậu còn bị cô bé xem như kẻ địch.
Nhưng sau một ngày đi chơi cùng nhau, dù Trần Lâm chưa dám nói mình hoàn toàn hiểu hết con người Thi Hàn, nhưng ít nhất so với trước đây, cái nhìn của cậu về cô đã thay đổi đến chóng mặt.
Thi Hàn là một cô gái rất ổn. Một khi đã chịu mở lòng nói chuyện, cô lại là người cực kỳ hoạt bát, nói chuyện rất có duyên, tính cách cũng chẳng hề kiểu cách.
Đã tới giờ phút chia tay, ban đầu Trần Lâm có nghĩ đến chuyện “làm người tốt cho trót”, đưa Thi Hàn về tận nhà.
Nhưng lời vừa đến miệng, cậu vẫn quyết định nuốt ngược trở lại.
Địa chỉ nhà của con gái suy cho cùng vẫn là chuyện riêng tư. Dù hôm nay hai người đã có một ngày rất vui vẻ, điều đó cũng không có nghĩa là cậu có thể vin cớ thân thiết mà tìm hiểu sâu vào đời tư của cô.
Chưa kể, đàn chị Mỹ Nguyệt cũng sống chung với Thi Hàn. Cậu thực sự thấy không tiện tự dưng làm phiền. Nhỡ đâu vừa mở miệng ra, lại bị Thi Hàn nghĩ là mình có dụng ý gì khác nữa thì đúng là khó mà giải thích.
Hôm nay mới vất vả lắm mới tạo được bầu không khí hòa hợp như vậy, Trần Lâm quyết định không nên tự mình khiến mọi chuyện rối thêm. Có lẽ, dừng lại ở một kết thúc êm đẹp thế này là ổn nhất.
“Giờ cũng muộn rồi… Hôm nay chắc đến đây thôi. Sau này nếu có dịp, mình lại hẹn đi chơi tiếp nhé.” – Trần Lâm mỉm cười nói.
“Ừm, hôm nay trôi qua nhanh thật…” – Thi Hàn nhìn cậu khẽ đáp.
Vì thích Trần Lâm, nên mỗi khi ở cạnh cậu, cô luôn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nếu có thể kéo dài thêm chút nữa, được ở bên cậu lâu thêm một lúc nữa thì tốt biết bao.
Khoảnh khắc hạnh phúc luôn rất ngắn ngủi, không thể nào kéo dài mãi.
Nhưng nếu bản thân chịu chủ động thay đổi một chút, có lẽ mọi chuyện sẽ khác đi – cũng chưa biết chừng.
Thi Hàn siết chặt nắm tay, khẽ cắn môi dưới. Dù trời đã muộn, nhưng cô không muốn để ngày hôm nay kết thúc lặng lẽ như thế.
“Cậu… không có điều gì muốn hỏi tôi sao?”
Cô đột ngột khẽ lên tiếng, đặt ra một câu hỏi chẳng đầu chẳng đuôi, hoàn toàn ngoài dự liệu của Trần Lâm.
0 Bình luận