Web Novel

Chương 15: Là thích sao?

Chương 15: Là thích sao?

Rõ ràng còn chưa đến giờ tan học mà Trần Lâm đã bắt đầu thấy hơi căng thẳng.

Một lát nữa là sẽ gặp Thi Hàn. Cô bé là em gái của đàn chị Mỹ Nguyệt, biết đâu sau này còn trở thành… em vợ tương lai của mình.

Vì vậy, đối với cậu, đây rất có thể là một nhân vật then chốt vô cùng quan trọng trong đời.

Vì tương lai có thể xảy ra giữa mình và đàn chị Mỹ Nguyệt, nhất định hôm nay cậu phải giải thích cho thật rõ ràng, cố gắng giành được sự thấu hiểu từ phía đối phương, đừng để cô bé nghĩ mình là kẻ xấu.

Mang theo tâm trạng thấp thỏm, ngay khi chuông tan học vừa vang lên, Trần Lâm lập tức phóng ra khỏi lớp, chạy đến vị trí dễ thấy nhất bên ngoài cổng trường, đứng nghiêm chỉnh, bắt đầu chờ Thi Hàn xuất hiện.

“Mai gặp nha.” Kim Kiệt trên đường tan học về nhà vẫy tay chào Trần Lâm rồi ung dung đi thẳng.

Lác đác từng tốp học sinh lần lượt rời khỏi khuôn viên, đoạn đường trước cổng trường vốn đông nghẹt như hộp cá mòi, chẳng mấy chốc đã vắng tanh vắng ngắt.

Cổng chính của trường thậm chí đã đóng lại, chỉ còn chừa cánh cổng nhỏ bên hông.

Ban đầu Trần Lâm cứ nghĩ gặp Thi Hàn mình sẽ không đến mức hồi hộp, ai ngờ bây giờ lại căng thẳng đến phát khiếp.

Lỡ như giải thích không thành, hậu quả rất có thể là mối tình còn chưa kịp bắt đầu của mình đã âm thầm kết thúc.

Trong lòng Trần Lâm lúc này vô cùng mâu thuẫn: cậu vừa mong Thi Hàn đừng xuất hiện, như vậy mình có thể coi như bị một cú điện thoại lừa, xem như chưa có chuyện gì, yên ổn mà về nhà.

Nhưng cậu lại vừa mong Thi Hàn sẽ đến, vì có rất nhiều điều muốn giải thích với cô bé.

Thời gian tan học thoắt cái đã trôi qua hai mươi phút. Trần Lâm vẫn đứng bất động ở vị trí bắt mắt nhất trước cổng trường. Thi Hàn vẫn chưa thấy bóng dáng, trong lòng cậu bắt đầu lẩm bẩm: chẳng lẽ mình bị cho “leo cây” thật rồi?

Giữa lúc tâm trạng Trần Lâm rối như tơ vò, cậu hoàn toàn không hay biết rằng Thi Hàn đã lặng lẽ tiến lại phía sau, đứng ngay sau lưng mình, dùng ánh mắt chan chứa tình cảm nhìn cậu.

Lúc này hai má Thi Hàn hơi ửng hồng, hơi thở cũng có phần dồn dập.

Tuy việc chạy tới đây có khiến cô bé tốn chút sức, nhưng đó không phải là lý do chính khiến nhịp thở cô dồn dập như vậy.

Thật ra, Thi Hàn không hề cố ý đến muộn để “dằn mặt” Trần Lâm, càng không có ý muốn cho cậu một gáo nước lạnh nào. Cô bé thậm chí còn tới sớm.

Ngay từ khi thấy Trần Lâm chạy như bay ra khỏi cổng trường, cô đã đứng từ xa lén quan sát cậu rồi.

Không ít lần Thi Hàn muốn chủ động bước tới bắt chuyện với Trần Lâm, nhưng lần nào cũng không lấy đủ dũng khí, chẳng biết nên mở miệng từ đâu cho phải.

Cô không hề mắc chứng sợ giao tiếp. Ngược lại, Thi Hàn còn học qua các khóa về kỹ năng xã giao, có thể dùng thái độ lễ phép để bắt chuyện với người lạ, hơn nữa còn dễ dàng chiếm được thiện cảm của họ.

Chẳng hạn như lúc hỏi thăm tin tức từ bạn thân của Trần Lâm là Kim Kiệt, hai người đã nhanh chóng chuyện trò rất vui vẻ.

Nhưng đó là với người xa lạ – với người lạ thì thế nào cũng được, vì không hề để tâm, nên sẽ không thấy sợ hay lúng túng.

Còn bây giờ người cô muốn bắt chuyện lại là người mình thích nhất. Không thể nào không để ý đến đối phương, trái lại còn để ý đến mức không chịu nổi, vậy nên mọi chuyện liền khác hẳn.

Phải nói chuyện thế nào với người mình thích đây? Trong giáo trình hay sách vở nào có ghi mấy dòng chú thích kiểu đó đâu.

Bản thân cô cũng là lần đầu tiên gặp phải một người quan trọng và đặc biệt đến thế trong cuộc đời mình. Hoàn toàn không có kinh nghiệm xử lý, cũng chẳng biết làm sao mới là lựa chọn tốt nhất.

Hai mươi phút cứ thế trôi qua, sợ Trần Lâm chờ mỏi rồi bỏ về, cuối cùng Thi Hàn mới bất đắc dĩ phải chủ động bước tới, đứng sau lưng cậu.

Thế nhưng dù đã đi đến tận đây, cô vẫn không biết mình nên mở lời thế nào.

Phải bắt chuyện ra sao mới vừa tự nhiên lịch sự, lại vừa có thể để lại trong lòng Trần Lâm ấn tượng tốt đẹp và dễ thương nhất?

Làm sao bây giờ… Vì quá căng thẳng mà Thi Hàn cảm thấy đầu óc mình bắt đầu rối tung, dần dần trống rỗng.

Ngay cả những câu từ đã chuẩn bị sẵn trong đầu trước đó, cô cũng quên sạch.

Đúng lúc đầu óc Thi Hàn hoàn toàn trắng xóa, Trần Lâm lại chợt nhận ra phía sau hình như có người. Cậu lập tức quay đầu lại.

Thi Hàn vừa thấy Trần Lâm quay người, liền giật nảy mình như chim sẻ bị hù, thậm chí còn bật ra một tiếng kêu the thé: “Í——”

Nhưng rất nhanh sau đó, cô lập tức theo thói quen khoanh tay trước ngực, dựng lên dáng vẻ cao cao tại thượng.

“Cậu cũng nghe lời ghê nhỉ, thật sự đứng đây chờ lâu như vậy. Đến hỏi xem tôi là ai cũng không, cứ ngoan ngoãn làm theo lời người ta dặn.” Thi Hàn nói với Trần Lâm như thế, giọng điệu có phần lạnh lùng, ánh mắt mang chút kiêu kỳ nhìn về phía cậu, hai tay vẫn khoanh lại trước ngực.

Bị người ta dùng thái độ lạnh nhạt như vậy đối diện, Trần Lâm không hề tức giận, mà cũng chẳng có lý do gì để giận.

Cậu ho khẽ một tiếng, cố gắng dùng giọng điệu lịch sự nhất của mình để đáp lại Thi Hàn:

“Không có lý do gì để phải hỏi, vì tôi biết nhất định là cậu hẹn tôi ra. Dù sao thì Kim Kiệt cũng nói cho tôi biết chuyện cậu xin liên lạc của tôi rồi.”

“Ồ…” Thi Hàn khẽ đáp.

Bề ngoài cô vẫn giữ bộ mặt lãnh đạm, nhưng trong lòng lại cảm thấy trái tim mình đang đập thình thịch, tràn đầy sức sống.

Trần Lâm biết là do cô rủ, thế là liền nghe lời mà ra đây, lại còn kiên nhẫn đứng chờ lâu như vậy… Lẽ nào đây là một dấu hiệu cho thấy cậu ấy có thiện cảm với mình?

Người bình thường chắc đâu ngoan như thế.

Ít nhất bản thân cô, nếu không phải người mình thích, thì tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn nghe lời mà ra gặp.

Thi Hàn cố gắng đè nén niềm vui sướng trong lòng. Cô không biết suy đoán của mình có đúng không. Nếu lỡ đúng thật… thì mình phải làm sao đây?

Nếu sau này Trần Lâm tỏ tình với mình, có phải mình nên làm bộ giữ chút kiêu kỳ rồi mới đồng ý với cậu ấy không nhỉ?

Có lẽ vì nghĩ đến khả năng người mình thích, cũng có thể thích mình, mà hai má Thi Hàn đã đỏ ửng. Đôi mắt long lanh dưới hàng mi dài thỉnh thoảng lại lén liếc sang nhìn Trần Lâm, nhưng không dám nhìn lâu, sợ bị cậu phát hiện.

“Cái đó…”

“Xin hỏi…”

Thi Hàn vừa định mở miệng thì đúng lúc Trần Lâm cũng lên tiếng.

Chứng kiến cảnh Thi Hàn cứ nhìn nghiêng mình chứ chẳng chịu nói câu nào, Trần Lâm có hơi không chịu nổi kiểu “lạnh nhạt” này nữa, nên quyết định lên tiếng hỏi.

“Cậu nói trước đi.” Thi Hàn mở lời.

“Không, vẫn là cậu nói trước đi thì hơn, dù sao người hẹn tôi ra đây là cậu mà.” Trần Lâm đáp.

Trong lòng Thi Hàn đương nhiên rất muốn hỏi thẳng Trần Lâm có thích mình hay không, nhưng sao một câu như vậy có thể thốt ra trực tiếp từ miệng con gái được chứ.

Nhỡ đâu cậu ấy lại cho rằng mình tự ảo tưởng, đơn phương đa tình thì chẳng phải không khí sẽ trở nên ngượng ngùng đến mức không cứu vãn nổi hay sao.

Vì vậy, Thi Hàn quyết định đi đường vòng, dùng cách bóng gió để thăm dò suy nghĩ thật sự của Trần Lâm dành cho mình.

“Cậu biết vì sao tôi hẹn cậu ra không?” Thi Hàn hỏi.

Cô mong Trần Lâm có thể đoán ra tâm ý của mình, ít nhất cũng phải nói ra điều gì liên quan đến cô mới được. Thế nhưng câu trả lời của Trần Lâm lại khiến Thi Hàn hoàn toàn thất vọng.

“Tôi đương nhiên biết. Lý do cậu hẹn tôi ra, chắc chắn là vì đàn chị Mỹ Nguyệt, đúng không?” Trần Lâm đáp rất chắc chắn.

Mà sự chắc chắn này của cậu, đương nhiên là có căn cứ. Bởi ngoài khả năng đó ra, Trần Lâm hoàn toàn không nghĩ ra được bất cứ lý do nào khác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!