Web Novel

Chương 6: Hương thơm dễ chịu

Chương 6: Hương thơm dễ chịu

Chương 6: Hương thơm dễ chịu

Trần Lâm dẫn Nghiên Nghiên vào phòng khách. Thấy cô bé chẳng chút phòng bị, cậu ho khan một tiếng, nhắc nhở: “Đừng quên lời anh dặn ban nãy nhé.”

“Trí nhớ của em không tệ thế đâu ạ. Nhưng mà anh ơi, tại sao vào nhà người lạ lại nguy hiểm thế ạ?” Nghiên Nghiên vặn lại.

Mặt Trần Lâm ửng đỏ, cậu ho khan: “Đó là bởi vì… một bé loli đáng yêu như em có thể bị người lớn kỳ quái làm rất nhiều chuyện kỳ quái…”

“Chuyện kỳ quái gì ạ?” Nghiên Nghiên truy hỏi.

“Khụ khụ khụ… Cái này… khó giải thích lắm…” Trần Lâm đương nhiên biết giải thích thế nào, nhưng cậu không biết mở lời ra sao. Cậu cảm thấy nói với cô bé mấy chuyện này thì quá sớm. “Nói chung là rất nguy hiểm, em phải cẩn thận là được.”

Nói rồi, cậu lấy ra chiếc máy tính bảng kiểu cũ của mình đưa cho Nghiên Nghiên.

Cái trò đưa điều khiển TV cho khách chỉ có bậc ông bà mới làm, học sinh trung học bây giờ đều biết chương trình TV rất nhạt nhẽo.

“Em có thể tải game hay phần mềm em thích. Đợi anh ba mươi phút, cơm sẽ xong ngay.”

“Vâng~” Thấy Nghiên Nghiên gật đầu, Trần Lâm cực kỳ hài lòng, xoay người vào bếp bắt đầu bận rộn.

Vốn dĩ Trần Lâm chỉ định nấu món canh bí đao thịt viên cho bữa tối đơn giản. Nhưng vì nhà có thêm khách, cậu đành phải làm thêm món trứng chiên.

Không phải cậu không muốn làm món gì ngon hơn để đãi Nghiên Nghiên, mà là trong tủ lạnh chỉ còn mỗi trứng.

Vì sống một mình, Trần Lâm không có thói quen tích trữ thực phẩm. Lỡ ăn không hết mà hỏng đi thì rất lãng phí.

Thấy Trần Lâm vào bếp, Nghiên Nghiên rời khỏi sofa. Cô bé không hề có hứng thú với máy tính bảng.

Nhà Trần Lâm không lớn, cô bé nhanh chóng tìm thấy phòng ngủ giản dị của cậu. Bàn học và tủ quần áo kiểu cũ tuy có hơi cổ, nhưng được lau chùi vô cùng sạch sẽ.

“Đây là mùi của anh… Thơm quá~ Mùi hương khiến người ta không thể kìm lòng được…” Nghiên Nghiên bổ nhào lên giường Trần Lâm, lăn qua lăn lại, rồi úp gối lên mặt mình.

“Để tìm ra địa chỉ của anh, lúc bị phát hiện, em sợ muốn chết, may mà anh đúng là người tốt~” Nghiên Nghiên hạnh phúc lẩm bẩm.

Đôi mắt híp lại như tiểu hồ ly, bất giác dán vào tủ quần áo của Trần Lâm, ngay vị trí để quần lót nam.

Khi nồi cơm điện nhảy nút, Trần Lâm cũng đã nấu xong. Cậu bưng thức ăn ra bàn ăn ở phòng khách, mới phát hiện Nghiên Nghiên không có trên sofa.

Đi vệ sinh à?

Kể cả là loli đáng yêu như thiên thần thì cũng phải đi vệ sinh, không thể nào "tè" ra nước cam hay soda được.

Phát hiện cửa phòng ngủ mình đang khép hờ, Trần Lâm liền đi về phía phòng mình.

Trên chiếc giường trong phòng ngủ, Nghiên Nghiên đang ngủ say sưa. Cô bé... kẹp chiếc gối của cậu dưới váy, làm chăn màn xô lệch cả lên.

Hơi thở vô cùng đều đặn, có vẻ đã ngủ say thật rồi.

Trần Lâm lắc đầu có chút bất đắc dĩ. Tướng ngủ của Nghiên Nghiên đúng là có hơi khó coi, nhưng dù sao cũng là học sinh tiểu học, không phải là không thể hiểu được.

Nhìn khuôn mặt xinh như thiên thần khi ngủ của Nghiên Nghiên, Trần Lâm có chút không nỡ đánh thức. Nhưng nếu không dậy, thức ăn sẽ nguội mất. Thế là cậu lại gần Nghiên Nghiên, dùng ngón trỏ tay phải chọc chọc vào má cô bé.

Da Nghiên Nghiên mịn màng, vừa mềm lại có chút ấm.

Thấy mình chạm vào mà cô bé vẫn không tỉnh, Trần Lâm ghé sát vào tai Nghiên Nghiên, định gọi cô bé dậy. Hơi thở ấm áp của cậu phả vào tai cô bé.

Nhiệt độ cơ thể cô bé tăng vọt, như bị kích thích rất mạnh!

“Ư-—!”

Như một con mèo nhỏ giật mình, Nghiên Nghiên bật người dậy, phần bên đầu cô đập thẳng vào trán Trần Lâm.

Bất ngờ bị va chạm, Trần Lâm lập tức lùi lại vài bước.

“Anh… không sao chứ…” Nghiên Nghiên lo lắng hỏi. Má cô bé đỏ bừng, hai bàn tay nhỏ che trước miệng, dường như muốn giấu đi vẻ mặt xấu hổ.

“Đương nhiên là không sao, làm sao có việc gì được. Em tỉnh là tốt rồi, anh nấu cơm xong rồi, ra ăn cơm thôi.” Trần Lâm xoa trán, thản nhiên nói. Cậu còn hơi lo không biết Nghiên Nghiên có bị đập đau không.

Dù sao thì vật lý cũng dạy rồi, lLực tác dụng luôn là tương hỗ mà.

Nhưng thấy Nghiên Nghiên là người chủ động hỏi mình, chắc là cô bé cũng không sao.

Ngồi vào bàn ăn, Trần Lâm xới cho Nghiên Nghiên nửa bát cơm.

“Từng này cơm đủ không?” Cậu quan tâm hỏi.

“Đủ rồi ạ, em không ăn được nhiều thế đâu.” Nghe Nghiên Nghiên nói vậy, Trần Lâm liền san bớt một ít cơm từ bát cô bé sang bát mình.

Lãng phí đồ ăn là điều đáng xấu hổ, nên Trần Lâm rất ít khi bỏ thừa.

Nghiên Nghiên nhìn hai món ăn ít ỏi trên bàn, không lập tức động đũa.

“Xin lỗi nhé, hôm nay nhà anh không còn nguyên liệu gì khác, em ăn tạm nhé. Nếu em muốn ăn gì khác, cứ nói anh, anh gọi đồ ăn ngoài cho.” Trần Lâm áy náy nói.

Đứng trên góc độ đãi khách, một bàn ăn chỉ có canh bí đao thịt viên và trứng chiên thì đúng là quá đạm bạc.

Nhưng cũng đành chịu thôi. Phải mà biết Nghiên Nghiên sẽ đến nhà mình ăn, lúc ở siêu thị cậu đã mua thêm ít đồ rồi.

“Hoàn toàn không sao ạ. Đồ anh nấu… rất ngon.” Nghiên Nghiên động đũa, dáng vẻ ăn uống rất có lễ nghi.

Bữa cơm nhanh chóng kết thúc. Rửa bát xong, Trần Lâm định đưa Nghiên Nghiên về.

Lúc xuống cầu thang, Nghiên Nghiên hỏi: “Bình thường anh luôn ăn uống đơn giản vậy ạ?”

“Đương nhiên rồi, dù sao anh cũng sống một mình, nấu nhiều ăn không hết. Lãng phí không phải thói quen của anh.” Trần Lâm đáp.

“Như vậy sao được ạ. Anh là học sinh trung học, đang tuổi lớn, dinh dưỡng không cân bằng là không tốt đâu.”

Bỗng dưng bị Nghiên Nghiên nói lý, Trần Lâm đành ngượng ngùng gãi đầu. Cậu đã quen với kiểu sống này rồi, muốn thay đổi cũng khó.

“Anh cũng hay ăn hoa quả mà.” Cậu nói.

“Như vậy cũng không đủ đâu ạ. Nếu anh không ngại… sau này em nấu cho anh ăn nhé?”

“Em nấu cho anh ăn?” Trần Lâm ngớ người. Cậu thật khó tin một cô bé loli thế này lại biết nấu cơm.

Trông cô bé giống người cần được chăm sóc hơn là đi chăm sóc người khác.

“Không được ạ?” Ánh mắt đáng thương của Nghiên Nghiên khiến Trần Lâm không thể nói lời từ chối.

Nghĩ rằng cô bé chỉ nhất thời hứng lên, Trần Lâm liền đồng ý. Dù sao lời của học sinh tiểu học, cậu cứ coi như một lời nói đùa là được.

“Được chứ, nhưng đừng miễn cưỡng quá nhé.” Cậu dặn.

“Vâng, không hề miễn cưỡng ạ.” Nghiên Nghiên có vẻ rất vui, hai tay lại ôm lấy cánh tay phải của Trần Lâm.

Được một cô bé loli đáng yêu quấn quýt thế này, Trần Lâm cảm thấy tâm hồn được chữa lành, tâm trạng cũng tốt lên nhiều.

“Giờ anh đưa em về thế nào đây?” Trần Lâm hỏi.

“Anh đưa em ra ga tàu điện ngầm là được ạ. Em dùng điện thoại báo cho gia đình rồi, mẹ em sẽ lái xe đến đón.” Nghiên Nghiên đáp, có vẻ không muốn làm phiền Trần Lâm.

Hóa ra em có mang điện thoại à!

Trần Lâm rất muốn gào lên như vậy, nhưng chỉ dám nghĩ trong đầu chứ không nói ra.

Không hiểu sao, cậu luôn cảm thấy có gì đó kỳ quái, nhưng lại không thể nói rõ là kỳ quái ở điểm nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!