Về đến nhà, Trần Lâm tiện tay quẳng cặp lên bàn trà, rồi cả người đổ ập xuống sofa, úp mặt xuống.
“Hê hê… hê… hê hê hê…”
Úp mặt xuống đệm, cậu bật ra những tiếng cười nghe… hơi mờ ám.
Cảm giác như mình đúng là đang được nữ thần may mắn phù hộ.
Không ngờ trong họa lại được phúc, còn vớ được cơ hội đi thủy cung cùng Thi Hàn.
“Trời chẳng phụ người có lòng”, cổ nhân quả nhiên không lừa mình.
Chỉ khi dám bước ra bước đầu tiên, mới có khả năng chạm tới thành công.
Trần Lâm cười một lúc thật lâu, rồi lật người nằm ngửa, ngước nhìn trần nhà đã hơi ố vàng.
“Thật tốt quá, đàn chị Mỹ Nguyệt…”
Cậu khẽ lẩm bẩm, như thể ngay trước mắt mình đã hiện lên bóng dáng người con gái mà cậu thích nhất.
Trần Lâm đưa tay ra, muốn chạm vào hình bóng ấy, nhưng dĩ nhiên chẳng thể chạm tới – vì tất cả chỉ là ảo tưởng trong đầu.
Dù chỉ nắm lấy khoảng không, cậu vẫn không hề nản chí, trái lại còn cười tươi như nở hoa.
Dù sao thì, so với việc trước đây chỉ giậm chân tại chỗ, bây giờ ít nhất cậu cũng đã tiến thêm được một bước.
Cứ thế nằm bò trên sofa hơn một tiếng, đến khi thấy bụng bắt đầu đói, Trần Lâm mới chịu ngồi dậy vào bếp làm bữa tối cho mình.
Ăn tối xong, cậu ngồi vào bàn lôi bài tập ra làm.
Vì ngày mai phải ra ngoài chơi, nên nếu hôm nay làm xong hết bài tập thì lúc đi thủy cung sẽ thấy nhẹ đầu hơn, tuyệt đối không thể để bệnh trì hoãn có cơ hội hoành hành.
Vì là cuối tuần nên bài tập giao tương đối nhiều. Đến khi Trần Lâm làm xong mọi thứ thì đã là mười một giờ đêm.
Cậu ngáp một cái dài. Ngồi cặm cụi làm bài suốt ngần ấy thời gian đã tiêu hao rất nhiều sức lực, giờ bắt đầu buồn ngủ.
Nhưng Trần Lâm vẫn cố giữ thói quen, quyết định phải tắm rửa xong xuôi rồi mới đi ngủ.
Tắm xong, vì thuộc “trường phái để tóc khô tự nhiên”, cậu ngồi ở phòng khách, tính chờ nửa tiếng cho tóc bớt ướt rồi mới vào phòng.
Trần Lâm lại ngáp, với tay lấy chiếc điện thoại đang đặt trên bàn trà.
Vì sợ bị điện thoại phân tán sự chú ý nên lúc làm bài tập, cậu có thói quen để điện thoại ngoài phòng khách.
Vừa mở màn hình ra, cậu đã thấy rất nhiều tin nhắn mới.
Đều là do Nghiên Nghiên và Thi Hàn gửi đến. Thi Hàn chỉ nhắn hai tin, còn Nghiên Nghiên thì gửi một tràng dài cả đống.
Trần Lâm mở tin của Thi Hàn trước. Dù sao thì nội dung bên đó ít hơn, mà cậu cũng quan tâm cô muốn nói gì với mình hơn.
Tin đầu tiên Thi Hàn gửi là một đường link trang đánh giá. Bấm vào là ra ngay trang giới thiệu chi tiết về thủy cung, bên trong ghi rất rõ các hạng mục và chương trình.
【Ngày mai chín giờ sáng, gặp nhau ở trạm xe, không gặp không về.】
Đó là tin nhắn thứ hai Thi Hàn gửi cho cậu.
【Đã nhận!】
Trần Lâm lập tức trả lời, sau đó thoát khỏi khung chat với Thi Hàn, chuyển sang mở cuộc trò chuyện với Nghiên Nghiên.
Tận hơn hai chục tin nhắn, chủ yếu gửi vào khung giờ bảy giờ tối. Hình như lúc chọn trang phục cho ngày mai, cô bé bị “hội chứng khó chọn đồ”, nên mới nhắn cho cậu xin ý kiến.
Không những vậy, cô bé còn gửi kèm rất nhiều ảnh váy áo cho cậu xem.
Trần Lâm đọc kỹ từng tin Nghiên Nghiên gửi, rồi bỗng như sực nhớ ra một chuyện, lòng chợt giật mình: sao mình lại có thể quên khuấy mất chuyện này chứ.
Vì quá mừng rỡ trước lời rủ đi thủy cung của Thi Hàn, cậu đã quên béng mất rằng mình đã hẹn Nghiên Nghiên đi xem phim vào ngày mai. Cái hẹn đó bị cậu ném thẳng ra khỏi đầu.
Không phải cậu mắc chứng đãng trí, chỉ là… so với việc đi xem phim cùng Nghiên Nghiên, thì việc được chính miệng Thi Hàn mời đi chơi, đối với cậu mà nói rõ ràng quan trọng hơn nhiều.
Nếu đặt hai việc lên hai đầu cán cân, không nghi ngờ gì, phía Thi Hàn sẽ lập tức nặng trĩu hẳn xuống.
“Thiệt là… sao mình lại quên mất chuyện này chứ.”
Trần Lâm tự trách.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cho dù lúc Thi Hàn rủ mình, mình có kịp nhớ ra chuyện đã hẹn với Nghiên Nghiên, chắc mình cũng… khó lòng mà từ chối Thi Hàn được.
Dù sao thì, chuyện đi xem phim với Nghiên Nghiên chỉ là chuyện nhỏ, dời lại sang tuần sau hay tuần sau nữa cũng chẳng sao. Còn lời mời của Thi Hàn, lỡ bỏ qua rồi, chưa chắc sẽ có lần thứ hai.
Nên chỉ cần không phải đồ ngốc, giữa hai lựa chọn này căn bản chẳng cần suy nghĩ nhiều.
Nhìn vào lịch sử tin nhắn, Trần Lâm dễ dàng nhận ra Nghiên Nghiên có vẻ rất mong chờ buổi xem phim ngày mai.
Nhưng… bên này cậu đã lỡ hẹn với Thi Hàn đi thủy cung mất rồi.
Một thân hai việc là điều không thể. Cho dù không muốn hủy cái hẹn với Nghiên Nghiên, cậu cũng đành phải hủy.
Dù sao nếu tuần này không đi được, dời sang tuần sau chắc cũng ổn. Chỉ mong Nghiên Nghiên đừng giận.
Mà cho dù cô bé có giận đi nữa thì… chắc cũng không sao. Dù sao lửa giận của một cô nhóc tiểu học, Trần Lâm cũng không quá để bụng.
Cậu liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã mười một giờ rưỡi.
Giờ này với học sinh cấp ba thì dĩ nhiên chưa phải là muộn lắm. Với một số người lớn thức đêm liên tục, đây thậm chí chỉ mới là lúc bắt đầu cuộc sống về đêm. Nhưng đối với học sinh tiểu học thì… có lẽ cũng xem như đã khuya lắm rồi.
Biết đâu Nghiên Nghiên đã ngủ rồi. Giờ mình nên đợi đến sáng mai rồi hẵng nhắn, nói với cô bé là phải hủy buổi xem phim thứ bảy… hay là bây giờ thử nhắn luôn, chấp nhận làm phiền cô bé một chút?
Trần Lâm suy nghĩ nghiêm túc một lúc, rồi nhanh chóng đi đến kết luận.
Chuyện cho người khác “leo cây” ấy mà, báo sớm lúc nào hay lúc đó.
Nói sớm một chút, thì sáng mai Nghiên Nghiên còn có thể thoải mái ngủ nướng, khỏi cần dậy sớm chuẩn bị.
Quả thật cậu rất không muốn cho cô bé leo cây, nhưng chuyện đã đến nước này cũng chẳng còn cách nào khác. Nghĩ vậy, Trần Lâm mở bàn phím ảo trên màn hình, gõ một tin nhắn.
【Xin lỗi nhé, Nghiên Nghiên. Anh đột xuất có chút việc quan trọng, buổi xem phim ngày mai chắc phải hủy rồi. Chủ nhật, hoặc cuối tuần sau, hay cuối tuần sau nữa, mình hẹn nhau đi xem bù nhé.】
Soạn xong, Trần Lâm đọc lại một lượt, xác nhận không có lỗi chính tả rồi mới ấn gửi.
Thật ra sự lo lắng của cậu hoàn toàn dư thừa, bởi giờ này Nghiên Nghiên nào đã ngủ.
Căn phòng tông hồng của cô bé, chỗ nào cũng bày đầy búp bê, tạo nên một không khí mềm mại dễ thương đến mức chỉ cần bước vào thôi, người ta cũng đủ cảm thấy tim mình như tan chảy.
Trên giường Nghiên Nghiên, quần áo dễ thương đủ kiểu đã chất thành một đống như cái núi nhỏ, tất cả đều là đồ của cô bé.
Ngày mai là “buổi hẹn hò đầu tiên” của mình. Chỉ cần nghĩ đến việc ngày mai có thể đi chơi với Trần Lâm, Nghiên Nghiên đã háo hức đến mức chẳng thể nào chợp mắt.
Bây giờ đã là mười một giờ rưỡi. Bình thường, tầm chín rưỡi là cô bé đã ngủ say rồi.
“A… a, phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ… Sao toàn là mấy bộ đồ trông chẳng trưởng thành tí nào thế này…”
Nghiên Nghiên nhìn mình trong gương, khổ não than thở.
Bộ đồ nỉ trắng mềm mại, nếu đội thêm chiếc mũ có đôi tai thỏ dài thướt tha lên, trông hệt như một chú thỏ con đáng yêu.
Dù là ai nhìn thấy Nghiên Nghiên lúc này, chắc chắn cũng sẽ bị độ dễ thương của cô nhóc làm cho tan chảy. Nhưng với chính chủ là Nghiên Nghiên, cô bé lại hoàn toàn không hài lòng với cách ăn mặc này, vì cảm thấy nó… quá trẻ con.
0 Bình luận