Được Trần Lâm nhắc một câu, Thi Hàn mới chợt nhớ ra lần đầu tiên mình gặp cậu hình như cũng là vì chị gái.
Hồi đó cô đã hiểu lầm, tưởng Trần Lâm là tên biến thái chuyên quấy rối chị mình, còn giơ tay đánh vào mu bàn tay phải của cậu nữa.
Đó lại là lần đầu tiên cô chạm mặt với người mình thích. Cảm giác “thích” – thứ cảm xúc chưa từng có ấy – đột ngột trào dâng, đập thẳng vào não bộ, đến nỗi gần như xóa sạch bóng dáng tất cả những người đứng ngoài cuộc trong ký ức hôm đó.
“Vì chị tôi sao? À… vậy à, thì ra cậu nghĩ như vậy...” – Thi Hàn hơi ỉu xìu nói với Trần Lâm.
“Ể? Chẳng lẽ còn đáp án nào khác à?” Trần Lâm khó hiểu hỏi lại.
Tất nhiên là còn chứ!
Trong lòng cô muốn bật ra câu đó lắm, nhưng với bầu không khí hiện tại, kiểu lời ấy căn bản không thể nói thẳng ra được.
Aaaa, chịu hết nổi rồi...
Đúng là đồ đại ngốc, sao cậu vẫn không nhận ra chút tâm ý nào của mình vậy chứ.
Mình vốn đâu có định truy cứu chuyện ngày hôm đó, hôm đó cậu cũng chẳng làm sai gì cả.
Rõ ràng rất muốn nói hết cho Trần Lâm biết, vậy mà vì vẫn còn giận cậu đôi chút, nên Thi Hàn chỉ giữ nguyên gương mặt lạnh, nói:
“Coi như cậu không nói sai. Vậy lời giải thích của cậu là gì?”
Nghe thấy Thi Hàn cho mình cơ hội giải thích, Trần Lâm lập tức nghiêm túc hẳn lên.
Để thuyết phục được cô, Trần Lâm đã chuẩn bị kỹ càng từ trước. Vì muốn hợp lý hóa mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó, cậu thậm chí còn soạn sẵn nguyên một bài giải thích trọn vẹn.
Vì mải nghĩ cách giải thích, đến mức cả buổi học chiều nay cậu chẳng nghe lọt tai chữ nào thầy cô giảng.
Trong “phiên bản” mà Trần Lâm kể lại, ngày hôm đó cậu chỉ tình cờ đi cùng một đường với đàn chị Mỹ Nguyệt, hoàn toàn là trùng hợp, chứ tuyệt đối không hề cố ý bám theo.
Tóm lại, Trần Lâm nói rất chi tiết, rất nghiêm túc, chỉ mong đối phương có thể hiểu cho mình.
Mãi một lúc lâu sau, cậu mới trình bày xong hết.
“Nói xong chưa?” – Thi Hàn hỏi, giọng mang theo vài phần mất kiên nhẫn.
“Xong rồi.” Trần Lâm đáp, trong lòng cũng bắt đầu căng thẳng. Thấy thái độ đối phương vẫn lạnh như thế, chẳng lẽ cô không tin lời mình nói?
“Đã là hiểu lầm thì chuyện này đến đây là xong.” Thi Hàn nói.
Trần Lâm hơi không tin vào tai mình – đối phương thực sự dễ dàng bỏ qua cho mình như vậy sao?
Vậy là chuyện này… kết thúc đơn giản thế thôi à?
Đang lúc Trần Lâm còn ngơ ngác chưa định thần lại, Thi Hàn đã lén lút lấy từ đâu ra hai tấm vé thủy cung.
Thực ra đây mới chính là mục đích thật sự khiến cô hẹn Trần Lâm ra sau giờ tan học hôm nay.
“Nói trước cho rõ, mấy tấm vé này không phải đặc biệt chuẩn bị cho cậu đâu đấy.”
Vừa lấy vé ra, Thi Hàn đã vội vã tuyên bố với Trần Lâm, như thể sợ cậu hiểu nhầm.
“Ờ, hiểu.” Trước tình huống trước mắt, Trần Lâm vẫn còn hơi choáng váng, chỉ có thể gật đầu đáp lại.
Ánh mắt cậu dời sang phía mấy tấm vé: mặt trước in hình biển xanh cùng đàn cá heo, phía trên còn có mấy chữ “Thủy cung”.
Trần Lâm vẫn chưa hiểu tại sao lúc này Thi Hàn lại lấy vé ra.
Thi Hàn bất giác hơi cúi đầu, hai ngón trỏ đan vào nhau xoay xoay, giọng nói có chút ngượng ngùng:
“Thật ra ngày mai tôi vốn hẹn chị tới thủy cung chơi, nhưng chị có việc bận khác rồi.
Cho nên ở đây còn hai tấm vé, cuối tuần này mà không dùng thì chắc là phí mất.
Vì vậy nên là… cậu hiểu ý tôi chứ?”
“Ý cậu là… muốn tôi đi cùng à?”
Trầm ngâm suy nghĩ một lát, Trần Lâm hỏi lại.
“Cũng không hẳn là muốn cậu đi cùng tôi. Chỉ là nếu cậu muốn đi, thì tôi có thể miễn cưỡng cho cậu đi chung thôi.
Cũng đâu phải thiếu mình cậu là không được. Bạn bè tôi nhiều lắm, cho dù cậu không đi, vẫn có người khác đi với tôi mà.” – Thi Hàn nói vậy với Trần Lâm.
Lúc này đầu óc Trần Lâm hơi rối: rốt cuộc những lời này của Thi Hàn là muốn cậu đi, hay là không muốn cậu đi đây?
Nhưng nghĩ lại, cô đã cố ý lấy vé ra như vậy, có lẽ chính là hy vọng mình đi cùng cô tới thủy cung.
Huống hồ Thi Hàn là em gái đàn chị Mỹ Nguyệt, bản thân cậu không có lý do gì để bỏ lỡ cơ hội tiếp cận này.
Chỉ cần chiếm được thiện cảm của Thi Hàn, sau này trên con đường theo đuổi đàn chị Mỹ Nguyệt, biết đâu chướng ngại sẽ ít đi rất nhiều.
Dù Thi Hàn không thể giúp mình “làm trợ công” cũng không sao, chỉ riêng việc giữ được mối quan hệ tốt đẹp với cô đã là chuyện rất đáng mừng rồi.
Nhìn từ góc độ nào đi nữa thì cũng trăm lợi mà không có hại, bản thân cậu đương nhiên nên chủ động nắm lấy cơ hội.
Có lẽ vì thấy Trần Lâm suy nghĩ hơi lâu, Thi Hàn bắt đầu hơi nôn nóng, lo lắng không biết mấy câu nói thiếu thẳng thắn ban nãy có dọa cậu sợ chạy mất hay không.
Lại lỡ tay, cái tật cũ lại trồi lên. Rõ ràng muốn sửa, nhưng mãi vẫn không sửa nổi.
Hễ đến thời khắc then chốt, cô lại chẳng thể bày tỏ đàng hoàng suy nghĩ thật sự trong lòng.
Rõ ràng là rất muốn Trần Lâm đi thủy cung cùng mình, để đạt được mục đích này, hiển nhiên cô nên nghiêm túc mời cậu mới phải.
Lịch sự mời cậu ấy mới là cách đúng đắn, vậy mà lơ là một chút là lại buột miệng nói ra mấy câu khiến người ta chùn bước.
Nghe cứ như mình chẳng hề coi trọng cậu ấy vậy, trong khi sự thật thì hoàn toàn ngược lại – trong lòng cô để ý đến cậu nhiều vô cùng.
Thế này thì cậu ấy có nghĩ mình là kiểu con gái nóng nảy, khó ở không chứ…
Mình phải làm sao mới được đây… Ý nghĩ tự trách bắt đầu dâng lên, khiến tâm trạng Thi Hàn buồn hẳn.
Cô rất muốn mở miệng nói gì đó với Trần Lâm, nhưng lại bối rối đến mức chẳng biết nên nói thế nào, sợ rằng hễ hé môi lại phun ra toàn những câu mang cảm giác khinh thường.
Trần Lâm dĩ nhiên không biết những suy nghĩ ấy trong lòng cô, chỉ thấy đây là một cơ hội kết bạn rất tốt.
Nếu bỏ lỡ lần này, e rằng sau này khó mà có dịp như thế nữa.
Biết đâu chuyện tình cảm của mình có thể nhờ Thi Hàn mà thành. Chỉ cần trở thành bạn của cô, thì trong tương lai không xa, đàn chị Mỹ Nguyệt nhất định sẽ biết đến cái tên Trần Lâm.
“Tôi rất muốn đi thủy cung. Đã là vé miễn phí thì tôi không khách sáo nữa, cảm ơn cậu đã mời.”
Trần Lâm nói với Thi Hàn.
Nghe Trần Lâm nhận lời, trái tim vẫn đang treo lơ lửng của Thi Hàn cuối cùng cũng rơi xuống.
“Tôi đâu có chuẩn bị riêng cho cậu… cho nên… cậu thật ra chẳng cần phải cảm ơn đâu.”
Thi Hàn đáp.
“Vẫn nên cảm ơn chứ.” Trần Lâm vẫn kiên trì.
“Vậy… vậy thì để ngày mai đi. Sáng thứ bảy, chín giờ gặp nhau ở trạm xe, được không?” – Thi Hàn cẩn thận hỏi giờ với Trần Lâm.
“Được chứ, hoàn toàn không vấn đề gì.”
Trần Lâm chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức trả lời.
“Ừm, vậy mai gặp.”
Nói xong câu đó với Trần Lâm, cô liền quay người rời đi ngay.
Ở bên cạnh Trần Lâm chừng đó thời gian đã là quá đủ, Thi Hàn cảm thấy đầu mình rối như mớ bong bóng, sự bình tĩnh thường ngày hoàn toàn biến mất.
Cô cảm thấy lúc này mình nhất định phải đi đâu đó bình tâm lại một chút, nếu không đầu chắc bốc khói mất.
0 Bình luận