Chương 9: Hộp cơm thất bại
Chạy bán sống bán chết, Trần Lâm cuối cùng cũng vào được trường trước khi cổng chính đóng lại. Cậu dừng bước, thở hổn hển, đi đến bên cạnh Kim Kiệt.
“Chuyện gì thế?” Kim Kiệt hỏi.
“Vừa nãy tao hơi mải suy nghĩ nên mới đứng ngẩn ra.” Trần Lâm giải thích. Vừa rồi nếu không có Kim Kiệt nhắc, có khi cậu đã muộn học thật.
Kim Kiệt lắc đầu, thứ hắn muốn nghe không phải cái đó. Hắn dùng ngón trỏ tay trái chỉ vào chiếc túi giữ nhiệt thỏ con trên tay Trần Lâm, rồi hỏi lại: “Tao không quan tâm lý do mày ngẩn người. Cái túi giữ nhiệt này là sao đây?”
Hắn đã để ý từ trước. Cái túi giữ nhiệt thỏ con này quá đáng yêu, nhìn phát biết không phải kiểu đồ mà một thằng "khúc gỗ" (cứng nhắc) như Trần Lâm sẽ chọn dùng.
Hơn nữa, là bạn thân chí cốt, đây là lần đầu tiên hắn thấy Trần Lâm dùng một cái hộp giữ nhiệt đáng yêu thế này.
“Cái này à… Thực ra là cơm hộp của người khác đưa cho…” Trần Lâm thấy cũng chẳng có gì phải giấu, liền thành thật trả lời.
Vừa nghe là cơm hộp có người tặng, Kim Kiệt lập tức lên tinh thần, dùng khuỷu tay thúc vào nách Trần Lâm với vẻ mặt đầy ý xấu: “Nhanh, nhanh, nhanh! Khai thật đi, rốt cuộc là thế nào?” Hắn giục giã, mặt hóng hớt thấy rõ.
Trần Lâm vốn định nói thật, nhưng lời đến đầu môi thì lại phải nuốt vào.
Vì là bạn thân, cậu quá hiểu cái tính bô bô của Kim Kiệt. Nếu cậu mà nói thật...
Chưa cần hết một buổi sáng, cả lớp sẽ biết bữa trưa này cậu ăn cơm hộp do một bé loli chuẩn bị.
Đến lúc đó, nếu xử lý không khéo, mấy cái biệt danh đáng xấu hổ như “Loli-con” hay “Ấu dâm kun” sẽ thay thế cho biệt danh “Mộc Mộc” (Khúc gỗ) của cậu.
Hơn nữa, nếu là Kim Kiệt, hắn tuyệt đối sẽ làm thế với cậu. Chuyện này đủ để gọi là bắt nạt học đường rồi.
“Tóm lại là người ta đưa cho. Mày cũng đừng hỏi nhiều.” Trần Lâm không muốn giải thích, rảo bước nhanh hơn.
Nhưng Kim Kiệt rõ ràng không định tha cho cậu, cũng tăng tốc bám theo.
“Mày còn coi tao là bạn không hả, bạn thân bao nhiêu năm mà còn giấu! Có phải có đứa con gái nào tỏ tình với mày không?” Kim Kiệt đoán già đoán non.
“Làm gì có.” Trần Lâm không thèm nghĩ, phủ nhận ngay lập tức.
“Nếu đã nhận cơm hộp, vậy là mày định từ bỏ chị Mỹ Nguyệt à?” Kim Kiệt tự mình suy luận. Đã nhận tấm lòng của cô gái khác, thì đương nhiên phải từ bỏ chị Mỹ Nguyệt rồi, đúng không?
Vì là bạn thân, ngoài Trần Lâm ra, chỉ có Kim Kiệt biết chuyện về chị Mỹ Nguyệt.
“Sẽ không bao giờ từ bỏ chị Mỹ Nguyệt!” Trần Lâm chém đinh chặt sắt.
Hai người nhanh chóng về đến lớp. Lúc này chủ nhiệm đã ở trong lớp, nên cả hai lập tức im bặt, ai về chỗ nấy.
Trần Lâm thở phào. Bị Kim Kiệt tra hỏi mệt chết đi được, cuối cùng cũng được yên.
Vì cái túi thỏ con quá đáng yêu, để tránh các bạn khác trong lớp lại vin vào cớ này để trêu chọc, Trần Lâm nhét luôn nó vào ngăn bàn.
Giờ ăn trưa, chuông vừa reo, cả lớp đã ùa ra ngoài như ong vỡ tổ.
Trần Lâm đang định thở phào, lôi hộp cơm ra, thì Kim Kiệt đã ngồi chễm chệ ở cái ghế phía trước, xoay người lại đối mặt với cậu.
“Mày thấy tao mang cơm hộp rồi đấy, bữa trưa mày tự đi giải quyết một mình đi.” Trần Lâm nói với bạn mình.
“Chó thế, bắt tao đi ăn một mình à. Nhưng giờ cái đó không phải vấn đề chính! Mau mở hộp cơm ra xem nào, tao muốn xem bên trong thế nào.” Kim Kiệt hóng hớt.
Nghi ngờ đây là cơm hộp do con gái tự tay làm, Kim Kiệt vô cùng muốn tận mắt thấy.
Trần Lâm quá hiểu tính bạn mình. Nếu cậu không đồng ý, đảm bảo hắn sẽ không chịu rời đi.
“Đúng là hết cách với mày.” Trần Lâm cằn nhằn, lôi túi thỏ con ra khỏi ngăn bàn, rồi lấy từ bên trong ra một hộp cơm màu vàng dễ thương.
“Mở nhanh lên, lề mề thế.”
Trước sự thúc giục của Kim Kiệt, Trần Lâm mở nắp hộp.
Vì túi giữ nhiệt hiệu quả bất ngờ, hộp cơm vẫn còn ấm, xem ra không cần mượn lò vi sóng của giáo viên.
Nắp hộp vừa mở ra, tình hình bên trong… phải hình dung thế nào đây nhỉ… có thể nói là một mớ hỗn độn.
Cánh gà rõ ràng là hơi cháy. Trứng cuộn thì tơi tả. Thứ duy nhất có thể coi được, chắc là món salad trộn.
Dù sao thì món này chỉ cần cắt rau củ rồi trộn sốt là xong, rất khó thất bại. Nhưng dù vậy, dưa chuột cũng cắt rất khó coi, miếng to thì bằng cả ngón tay cái, miếng nhỏ thì đường kính chỉ 2mm, kích cỡ không hề đồng đều.
Nhìn "thành phẩm" bên trong, Kim Kiệt lập tức có cảm giác đây là một "sản phẩm lỗi".
Thật khó tưởng tượng, rốt cuộc là cô gái thế nào mà lại đem một sản phẩm lỗi thế này tặng cho chàng trai mình thích.
Trong phút chốc, Kim Kiệt bừng hiểu ra. Hộp cơm này chắc chắn là hàng lỗi, còn Trần Lâm đang đảm nhận công việc... xử lý rác thải.
Xem ra không phải có cô gái nào thích Trần Lâm, là mình hiểu lầm rồi. Chỉ là giúp xử lý đồ ăn thừa thôi.
Kim Kiệt vỗ vai Trần Lâm, lộ ra vẻ mặt vừa đồng cảm vừa thương hại.
Bị nhìn bằng ánh mắt coi thường, Trần Lâm có chút khó chịu.
“Xin lỗi, tao hiểu lầm mày rồi. Tao sẽ khao mày lon Coca, coi như lời xin lỗi.” Nói xong, không đợi Trần Lâm giải thích, hắn chuồn thẳng. Nếu không nhanh chân ra nhà ăn, đồ ngon sẽ hết sạch.
Trần Lâm không biết Kim Kiệt vừa nghĩ gì, nếu không cậu nhất định sẽ sửa lại cái suy nghĩ sai lầm đó.
Nấu ăn không phải chuyện đơn giản. Đây là hộp cơm Nghiên Nghiên đã dồn hết tâm huyết, sao có thể coi là "hàng lỗi" được? Thật quá thất lễ.
Nhìn đồ ăn trong hộp, Trần Lâm lập tức nếm thử. Tuy nhìn không đẹp mắt, nhưng mùi vị vẫn có thể ăn được.
“Mình ăn xong rồi.”
Không hề có ý định lãng phí, Trần Lâm ăn sạch hộp cơm, đổ bỏ phần cặn, rồi cầm hộp cơm ra vòi nước tráng qua.
Ít nhất phải rửa sạch dầu mỡ trước, sau đó về nhà dùng nước rửa bát rửa sạch sẽ rồi trả lại cho Nghiên NghiêN.
Dùng giấy ăn lau khô hộp cơm, Trần Lâm ngồi xuống chiếc ghế gỗ dưới bóng râm ở sân vận động. Trên đầu là tán lá thông rậm rạp, giúp cậu che đi phần lớn ánh nắng.
“Tiếp theo phải làm sao đây nhỉ… Mình phải làm cách nào để thu hút sự chú ý của chị Mỹ Nguyệt đây?” Trần Lâm lẩm bẩm.
Cứ nghĩ đến vấn đề này là cậu lại thấy đau đầu.
Nếu dễ dàng tiếp cận chị Mỹ Nguyệt như vậy, cậu đã chẳng đơn phương đến tận bây giờ.
Nhưng mình đã quyết tâm thay đổi hiện trạng rồi, không thể cứ dậm chân tại chỗ mãi được.
0 Bình luận