Tập 07

Chương 6: Lời mời của Thánh Nhân

Chương 6: Lời mời của Thánh Nhân

Đó là ngày thứ hai sau khi đến Cruschela.

Sau khi ăn sáng và nghỉ ngơi một lúc, ba người đi xe ngựa đến dinh thự của Bá tước nằm ở trung tâm thành phố.

Khác với hôm qua, nhóm Ren khoác lên mình lễ phục và đi dạo trong khu vườn đó.

Trên đường đi, Licia trong bộ váy dạ hội khẽ thở dài.

"...Quả nhiên, tập luyện là rất quan trọng nhỉ."

"Hả? Sao tự nhiên cậu lại nói vậy?"

"Hôm qua mình không vung kiếm đúng không? Mình nghĩ ít nhất cũng phải dùng Triền để cảm giác không bị cùn đi... nhưng tình trạng lại không tốt lắm."

"Licia-sama, tình trạng không tốt thế nào ạ?"

"Chị đã sử dụng Triền mạnh hơn mức bản thân nghĩ. Có lẽ đó là bằng chứng cho thấy cảm giác đã bị cùn đi..."

"Ahaha... Nếu vậy thì em cũng từng có vài lần thấy đúng như thế với ma pháp..."

Chuyện này thì cả kiếm thuật lẫn ma pháp đều quy về việc tích lũy hàng ngày là quan trọng. Ba người xác nhận lại điều đó rồi đưa mắt nhìn quanh.

Hôm nay, trong khuôn viên dinh thự Bá tước Cruschela, ngoài tiệc đứng, còn có một buổi đấu giá quy mô lớn diễn ra trong vườn như một phần của hoạt động từ thiện.

"Nghe nói toàn bộ doanh thu sẽ được quyên góp cho các vùng bị ảnh hưởng bởi chiến tranh."

Ngay khi bước qua cổng dinh thự, nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra ở một góc khu vườn lớn, Licia nói.

Bên ngoài cổng, vô số xe ngựa đang xếp hàng, nói lên số lượng khách quý đến tham dự sự kiện này. Trong số đó, có cả bóng dáng những quý tộc mà họ từng thấy ở Đế đô.

"Đúng chất Cruschela, dinh thự cũng đẹp tuyệt vời────"

Chưa kịp nói hết câu, Licia bất ngờ dừng lại.

Ren và Fiona quay lại xem có chuyện gì, thì thấy Licia loạng choạng trong giây lát.

Tuy nhiên, cô ấy giật mình ngay lập tức và nhìn hai người.

"Kh-Không có gì đâu! Chắc do nóng quá nên cơ thể bị sốc nhiệt chút thôi!"

"Cậu có sao không? Nếu thấy không khỏe thì đừng cố quá..."

"Bình thường mà! Nhưng Ren này, cậu bảo đừng cố quá, nhưng mình là người đại diện cho cha đấy nhé."

"Mình biết chứ. Nhưng nếu cậu không khỏe thì dù có phải cưỡng ép mình cũng sẽ đưa cậu về."

"...R-Ren có mạnh bạo thế không nhỉ."

Fiona mỉm cười ở cuối cuộc trò chuyện, nhưng rồi:

"Không được cố quá đâu nhé."

Cô ấy cũng nói như vậy.

"Biết rồi. Có chuyện gì mình sẽ nói ngay mà."

Khi Licia chịu nhượng bộ, quản gia của gia đình Bá tước nhận ra ba người và bước tới. Lúc đó Licia cũng đã trở lại vẻ mặt bình thường.

Vị quản gia tráng niên, giống như quý ông Edgar luôn túc trực bên cạnh Ulysses, lên tiếng.

"Ignat-sama, Clausel-sama phải không ạ. Chào mừng quý vị đã đến."

Ba người được quản gia nhà Bá tước dẫn đi băng qua khu vườn, rồi bước vào sảnh lớn đầy tự hào của dinh thự.

Tại một góc sảnh được mở ra làm nơi tổ chức tiệc đứng, Bá tước đang ở đó.

"Thưa ông chủ. Hai vị khách từ nhà Ignat và nhà Clausel đã đến ạ."

Qua lời giới thiệu của quản gia, Licia và Fiona bước đến trước mặt Bá tước.

Vẻ đáng yêu nhưng cũng đầy tao nhã và tinh tế trong từng cử chỉ của họ khiến Bá tước trông có vẻ căng thẳng hơn.

"Thật là vinh hạnh. Không ngờ tôi lại được gặp hai tiểu thư của hai gia tộc danh tiếng nhất Leomel hiện nay."

Bá tước nói xong, Fiona mở lời trước, rồi đến Licia.

"Ngài quá lời rồi ạ. Thưa Bá tước, cha tôi gửi lời xin lỗi vì không thể trực tiếp đến chào hỏi ngài. Ông ấy nói sẽ chào hỏi ngài sau tại Đế đô."

"Cha tôi cũng vậy ạ. Tôi được cha dặn dò gửi lời xin lỗi vì không thể tham gia Những Đêm Cầu Nguyện."

"Ta cứ tưởng các cô định nói gì, hóa ra là những lời khách sáo quá rồi. Ta đã chịu ơn thân phụ của hai cô không biết bao nhiêu lần. Phải rồi. Về chiếc ma đạo thuyền sắp tới thành phố gần Clausel────"

Hình ảnh hai tiểu thư trò chuyện cùng Bá tước cũng thu hút sự quan tâm của các vị khách xung quanh.

Vốn dĩ chỉ riêng việc hai thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện cùng nhau đã đủ để thu hút sự chú ý, nên ánh mắt của cánh đàn ông cũng tập trung rất nhiều.

"Các cô cậu đã xem các hoạt động bên ngoài chưa?"

"Rồi ạ. Nghe nói doanh thu sẽ được quyên góp. Fiona-sama và tôi đã xem qua và rất ngạc nhiên trước quy mô của nó."

"Rất đông người đến tham dự nhộn nhịp nhỉ."

"Kể từ khi bắt đầu vài năm trước, đến nay nhờ có sự trợ giúp của Giáo hội Elfen, chúng tôi đã có thể chuẩn bị vật tư viện trợ cho đại lục Martel."

Trong khoảnh khắc, nghe đến Giáo hội Elfen, lông mày Licia khẽ giật, nhưng chỉ có thế. Chủ đề cũng chuyển ngay sang chuyện khác nên không có gì đáng nói thêm.

Chẳng bao lâu, Bá tước nói "Xin phép" để đi chào hỏi các vị khách quý khác.

"Vậy thì. Mong các cô cậu tận hưởng trọn vẹn Những Đêm Cầu Nguyện đêm nay."

Sau khi Bá tước rời đi, với tư cách là người đại diện cho cha, ba người vẫn phải chào hỏi vài người lớn khác.

May mắn thay, ba người đã tích lũy được kinh nghiệm nên cũng quen với những khoảng thời gian thế này. Việc nở nụ cười xã giao cũng không phải là điều khó khăn.

Tuy nhiên,

"...Licia?"

Sau khi chào hỏi xong vài người, cơ thể Licia chạm vào Ren.

Khi da kề da ở tay, Ren lập tức cảm nhận được thân nhiệt của cô không quá nóng.

Chắc không phải là cảm lạnh. Nhìn má cô cũng không thấy sắc mặt kém, nhưng trông cô có vẻ hơi mệt mỏi.

"Xin lỗi, tự nhiên mình bị mất sức chút."

Nghe câu trả lời, Ren nhìn đồng hồ đeo tay.

Fiona cũng nhìn vẻ mặt của Licia rồi quay sang nhìn Ren.

Licia lúc đó không có vẻ gì là sắp ngất xỉu, nhưng cũng không thể phớt lờ được.

"Chúng ta về nhà trọ thôi. Dù sao cũng chào hỏi xong hết rồi mà."

"Nhưng mà, vẫn chưa được bao lâu────"

"Chưa lâu lắm nhưng không sao đâu. Ở các bữa tiệc khác cũng có người về sớm mà. Kìa, Ren-kun cũng có vẻ muốn nói điều tương tự đấy."

"Vâng. Điều mình muốn nói Fiona-sama đã nói hộ rồi."

Không phải là Licia không thể tự đứng một mình, nhưng Ren tháp tùng cô, nắm lấy cánh tay cô chặt hơn mọi khi như muốn nói điều đó không quan trọng.

Khoảng cách với Fiona đang nép bên cạnh cũng gần hơn thường lệ.

"Hai người này! Làm quá rồi đấy!"

"Không nhưng mà, nhìn qua là biết cậu đang mệt rồi."

"Đúng đấy ạ. Licia-sama cũng mong chờ được ra ngoài vào Những Đêm Cầu Nguyện mà. Phải nghỉ ngơi để chuẩn bị cho buổi tối chứ."

"...Thôi được rồi, mình ổn mà."

Licia vừa nói với vẻ áy náy, vừa bước đi trong khi để ý đến cơ thể mình.

"Nhưng mà... tự nhiên sao thế nhỉ..."

Đúng vậy, cô rời khỏi đó trong khi bản thân cũng thấy lạ lùng.

Cảm giác như... dòng chảy ma lực trong toàn thân tăng lên một cách bất thường... cô cảm thấy như vậy.

◇ ◇ ◇ ◇

Gần như bị cưỡng ép đưa về nhà trọ, mọi người lập tức thay sang quần áo mùa hè thường ngày.

Dù đã đến giờ ăn trưa, nhưng họ không có tâm trạng ra ngoài hay ăn ở nhà hàng. Dịch vụ phòng cũng có thể phục vụ các món ăn của nhà hàng trong nhà trọ, nên thế là được rồi.

Ba người đang ở trong phòng khách của Ren.

Licia ngồi trên ghế sofa, tay cô tụ ánh sáng, thi triển Thần Thánh Thuật lên chính mình.

"Không có thay đổi gì cả, chắc là do mình tưởng tượng thôi."

Cô cười khổ vẻ hối lỗi, nhưng Fiona không chấp nhận việc cho qua là do tưởng tượng.

"Không được. Có thể bây giờ chỉ là đang thấy khỏe thôi, cứ nghỉ ngơi thong thả một lúc đi ạ."

"...Fiona-sama cũng mạnh bạo hơn thường ngày nhỉ."

"Tại vì hồi nhỏ em ốm yếu suốt mà. Có những lúc sáng dậy thấy khỏe re, nhưng đến trưa là đau đến trào nước mắt đấy ạ."

"Ư... Cái đó thì..."

"Fufu, tự mình nói ra nhưng em thấy vừa rồi có sức thuyết phục quá mức đấy."

Bị nói thế thì Licia không thể cãi lại được gì.

Cô biết mình đang được lo lắng hơn bao giờ hết, và cũng không ngốc đến mức cố chấp ở đây.

Chỉ là, Licia cũng không định cố chấp một cách vô nghĩa. Thực tế là cô đã thấy ổn rồi. Cô chỉ lặp lại là mình đã ổn vì không muốn làm hai người lo lắng thôi!

"Thế nên, không được chủ quan đâu nhé?"

Fiona nói với vẻ đắc thắng, rồi quay sang mỉm cười với Ren.

"Chúng ta chọn món ăn dịch vụ phòng nhé."

"Đúng rồi. ...Hình như có thực đơn để trên bàn thì phải."

Ở một góc phòng khách, cậu nhớ là có thấy.

Đúng như dự đoán, Ren tìm thấy thực đơn và quay lại, nhưng cậu nhớ lại chuyện tối qua khi nói về vườn trên sân thượng ở sảnh.

Có vẻ như nội dung khác với những gì cậu nghe hôm qua.

"Có thể khác với hôm qua, nên mình sẽ xuống sảnh hỏi thử nhé."

"Đã bảo không cần làm đến mức đó mà!"

"Không không. Tiện thể mình cũng muốn uống chút đồ lạnh nên sẽ đi luôn."

Ren nói vậy và đổi chủ đề trước khi Licia kịp phản đối.

"────Tiện đây mình hỏi chút, Ma Thạch vẫn ổn chứ?"

Thứ ngự trị trong lồng ngực của Bạch Thánh Nữ.

Vốn dĩ, Ma Thạch là thứ chỉ quái vật mới có trong cơ thể.

Tuy nhiên, trong số những tồn tại được gọi là Thánh Nữ qua các thời đại, chỉ những Thánh Nữ có sức mạnh đặc biệt mới mang Ma Thạch trong người.

Người biết sự thật đó chỉ giới hạn trong một số ít người, bắt đầu từ gia đình của Thánh Nữ, nhưng hai người ở đây đều biết. Fiona cũng là thiếu nữ chia sẻ bí mật mà Ren và Licia nắm giữ.

"Hoàn toàn không sao cả... mà cái ánh mắt đó, cậu đang hơi nghi ngờ đúng không? Nếu cậu tò mò đến thế thì chỉ còn cách để Ren tự mắt kiểm chứng thôi."

Licia thở dài, tỏ ý phản kháng.

"Kh-Không nhìn đâu!"

"? Ma Thạch của Licia-sama nằm ở đâu vậy ạ?"

"Bị hỏi trang trọng thế này cũng xấu hổ lắm... Ờ thì, khoảng chỗ này."

Dưới xương đòn, gần ngực.

Licia ngại ngùng chỉ vào vùng đó qua lớp áo.

Đối với Fiona – người chưa được nghe chi tiết đến thế, dù có là đùa thì cũng thấy quá táo bạo.

"Thật là! Licia-sama!"

"Đ-Đã bảo là không muốn nói trang trọng rồi mà!"

"Cậu cãi lại, nhưng người nói đùa trước là Licia đấy nhé."

"Ư hự... Thì đúng là vậy nhưng mà...! Mình chỉ muốn nói là mức đó thì không sao thôi!"

Cuối cùng, không thể phản bác lại lời của Ren đang đặt tay lên trán, Licia ôm chặt chiếc gối đệm trên ghế sofa giống như hôm qua để lấp liếm.

Sự im lặng bất ngờ ập đến.

Để phá vỡ bầu không khí, Ren quyết định xuống sảnh lần này thật và nói:

"Fiona-sama, Licia vì lo lắng cho chúng ta quá nên có thể sẽ nói mấy điều kỳ lạ, nhờ em nhé."

"Vâng. Cứ giao cho em."

"Biết rồi thì đừng có nói thế nữa! Với lại, Fiona-sama cũng đừng có ngoan ngoãn gật đầu thế chứ!"

"Tại vì đúng như Ren-kun nói mà."

"Đã bảo là! Không phải thế mà!"

Nhìn Licia với khí thế như sắp lao vào Fiona, người ta lại nghĩ rằng lúc nãy quả nhiên cô chỉ bị thua trước cái nóng mùa hè thôi.

Khi Ren xuống tầng trệt và hỏi ở sảnh, họ nói có chuẩn bị sẵn vài thực đơn.

Ren mượn vài thực đơn không có trong phòng và định quay lại, thì quản gia nhà Bá tước xuất hiện ở lối vào nhà trọ.

Ông ta nhìn thấy Ren và lập tức rảo bước tiến lại gần.

"Là Ren Ashton-sama phải không ạ."

"Lúc nãy chúng tôi về đột ngột quá, thật xin lỗi. Nhưng sao ông biết tên tôi?"

"Ngài nói gì vậy. Chẳng phải Ashton-sama cũng nổi danh không kém gì các tiểu thư sao."

Đặc biệt là gần đây có nhiều trận chiến, số người biết đến Ren trong giới quý tộc đã tăng lên gấp bội so với một năm trước. Trước lời nói của Ren – người không mấy quan tâm đến bản thân, vị quản gia đáp ngay lập tức.

"Tôi nghe người trong dinh thự nói về chuyện của Clausel-sama, nên vâng lệnh Bá tước đến đây. Sau đó, tình hình thế nào rồi ạ?"

"Lúc nãy có vẻ cô ấy bị mệt do cái nóng bên ngoài thôi. Giờ đang nghỉ ngơi trong phòng rồi."

Dù đã báo với người khác ở dinh thự Bá tước trước khi rời đi, cậu vẫn báo lại nội dung tương tự cho quản gia.

Thấy vậy, quản gia vuốt ngực, giọng nhẹ nhõm.

"Nếu có chuyện gì, xin ngài cứ ra lệnh bất cứ lúc nào."

"Không không không! Ông đã cất công đến tận nhà trọ thế này...! Tôi sẽ chuyển lời lại cho Lici────tiểu thư!"

"Ngài quá lời rồi. Nhưng vì mọi người là những vị khách quan trọng, xin đừng khách sáo."

Đây cũng là bằng chứng cho thấy vị thế của gia đình Clausel với tư cách là quý tộc đã tăng lên.

Đối phương là Bá tước. Dù gia đình Clausel chỉ là Tử tước, thấp hơn một bậc, nhưng việc phái quản gia đến tận nơi cho thấy sự đối đãi chu đáo không sơ hở.

Vị quản gia cúi đầu thật sâu, rồi nói lúc chuẩn bị rời đi.

"Nhắc mới nhớ, tối qua ngài có thấy chiếc ma đạo thuyền bay trên trời không?"

"Là chiếc ma đạo thuyền rất lớn đó phải không?"

"Vâng. Đó là thuyền đến từ Thánh Địa, thứ thường không thấy ở Leomel. Nếu ngài có hứng thú, ngài có thể xem nó ở bến ma đạo thuyền."

"Từ Thánh Địa sao ạ?"

"Tôi nghe nói là vậy. Như Bá tước đã nói, doanh thu của sự kiện quy mô lớn tổ chức tại Cruschela đều là tiền quyên góp cho các nạn nhân chiến tranh, nhưng mà..."

Từ vài năm trước, sự kiện đó đã bắt đầu có sự trợ giúp của Giáo hội Elfen.

Bá tước đã nói rằng việc chuẩn bị vật tư viện trợ cho đại lục Martel trở nên dễ dàng hơn trước.

"Năm nay, các nhân vật quan trọng của Thánh Địa đột ngột ghé thăm, và Bá tước cũng đang trao đổi ý kiến về vấn đề Ma Vương Giáo gần đây. Khu vực quanh lãnh thổ Cruschela cũng không phải là không có thiệt hại do Ma Vương Giáo gây ra."

"Ra là vậy... Thế nên người của Thánh Địa mới..."

Nghe chuyện đó, Ren không thể nào phớt lờ được.

Người hiện lên trong đầu cậu là em gái của Giáo chủ, Eve.

Thảm kịch trong truyền thuyết Thất Anh Hùng. Thông tin từ cô ấy với giọng điệu ám chỉ dòng máu nhà Ashton có liên quan đến nó, chính là thứ cậu cần hơn bất cứ điều gì.

"Sau đây, sẽ có một bữa tiệc đứng tại nhà hàng gần cây cầu. Bá tước vì có tiệc tại dinh thự nên không tham gia, nhưng nghe nói ngài ấy sẽ trao đổi ý kiến với các quý tộc tại đó."

Quản gia nói thêm.

"Nếu Ashton-sama có hứng thú, ngài có muốn tham gia thử không?"

"Nhưng mà, tôi đâu có nhận được thiệp mời?"

"Tiệc ở dinh thự và thiệp mời là dùng chung. Ashton-sama cũng được ghi tên là người đi cùng hai vị tiểu thư, nên chắc không có vấn đề gì đâu ạ. Tôi cũng chuẩn bị đến địa điểm tổ chức tiệc đứng, nên tôi sẽ hỗ trợ ngài lúc làm thủ tục."

"────Nếu là vậy thì."

Cậu muốn đi thử, cậu nghĩ vậy.

Dù không chắc chắn có thể nói chuyện với người của Giáo hội Elfen tại hội trường hay không.

"Tôi nghe nói hậu duệ của Dũng giả Ruin cũng sẽ có mặt đấy ạ."

"A, Vane cũng đi sao."

Quản gia nói cho Ren tên nhà hàng và địa điểm ước chừng, cúi đầu thật sâu rồi rời đi.

Trên đường đi thang máy về phòng mình, cậu khoanh tay trầm ngâm suy nghĩ về Eve.

Giáo hội Elfen chiến đấu với Ma Vương Giáo nhiều hơn Leomel. Thậm chí họ còn có quá khứ đối đầu trực tiếp với cả Giáo chủ.

...Giá mà biết được gì đó về Eve thì tốt.

...Và, nếu họ cho mình biết điều đó.

Nói thế thì có vẻ quá thuận lợi, nhưng trong tình huống này cũng không thể không làm gì.

『Có vẻ như bọn chúng đã cùng với kẻ được tôn xưng là Giáo chủ tấn công thần điện, gây ra thương vong lớn cho cả hai bên rồi cướp đi』

Đây là điều Radius đã nói với Ren vài năm trước.

Câu chuyện khi thánh vật của Giáo hội Elfen, Nước mắt Elfen bị đánh cắp.

Và,

『Nghe nói nhân vật có vẻ là Giáo chủ và hai cận vệ đều mặc áo choàng, đeo mặt nạ che kín mặt』

Đây là thông tin Radius nghe được từ Estelle sau khi hoàn thành mật lệnh trở về, và nhóm Ren cũng đã chia sẻ dưới dạng báo cáo.

Nếu hai điều này là chính xác, thì Giáo hội Elfen cũng không có thông tin về Eve và một cận vệ khác. Trừ khi gần đây họ có được thông tin mới nào đó thì lại là chuyện khác.

"Dù là chuyện gì cũng được, giá mà nghe được chút gì đó..."

Vừa lẩm bẩm khi bước ra khỏi thang máy ở tầng trên, cậu vừa mở cửa phòng mình.

Trong phòng khách, Licia và Fiona đang ngồi trên ghế sofa. Ren về, đặt thực đơn lên bàn rồi kể lại sự việc ở sảnh cho hai người nghe.

"────Chuyện là vậy, nên mình nghĩ đi nghe ngóng chút cũng được."

Hai người nghe xong cũng không phản đối.

Ren nói thêm rằng nếu đi thì một mình cậu là đủ.

"Nếu vậy, em sẽ ở bên cạnh Licia-sama."

"Được thế thì yên tâm quá."

"Mình ở một mình cũng không sao mà..."

"...Iyaa."

"...Vâng. Có thể không sao nhưng cứ đề phòng cho chắc."

"...A, ano, hai người này?"

Không phải là không tin tưởng, mà là kiểu ngại ngùng, ghét việc làm phiền người khác phải dành thời gian cho mình, rất đúng chất Licia.

Nếu không có chuyện nghe được ở sảnh thì Ren cũng đã ở lại cùng rồi.

◇ ◇ ◇ ◇

Ăn xong, Ren lập tức đi đến bữa tiệc đứng.

"Sức khỏe cậu ổn rồi chứ?"

"Ừm... lúc nãy mình cũng nói rồi, nó đã ổn định từ khá lâu rồi mà."

"Vâng. Thế thì tốt quá."

Tiếp theo là sự im lặng.

Ngồi trên ghế sofa, Licia đặt tay lên chiếc gối đệm đang ôm, tỏ vẻ bồn chồn.

Ngược lại, Fiona cầm tách trà sau bữa ăn đặt trên bàn lên định làm ướt giọng. Cô vừa làm vậy vừa nghĩ rằng chiếc tách có thể che đi phần lớn nửa dưới khuôn mặt.

Cuối cùng khi mở lời, Licia nói với vẻ rất khó khăn.

"Việc được một cô gái thích cùng một người chăm sóc... cảm thấy rất có lỗi."

"............Cái đó nhé."

Một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra từ miệng Fiona.

Bầu không khí khó nói lúc nãy lập tức tan biến, Licia nghe tiếng thở dài vừa rồi bèn thốt lên "Hả?" và nhìn Fiona.

"Là hai chuyện khác nhau mà, hoàn toàn chẳng liên quan gì cả."

"Thì đúng là... có thể như vậy nhưng mà."

"Nhưng em hiểu cảm giác đó. Nếu em ở vị trí ngược lại thì ừm, có lẽ em cũng sẽ có cảm giác không thường thấy..."

"Đúng không? Thế nên là ừm... xin lỗi, và cảm ơn em."

Cách nói chuyện pha trộn giữa suồng sã và kính ngữ thể hiện rất rõ tính cách của Licia.

Việc lẫn lộn giữa xin lỗi và cảm ơn cũng là biểu hiện của việc chưa sắp xếp được từ ngữ.

"Nhưng mà Licia-sama thì... a không, cả em cũng vậy────"

"C-Cái gì chứ! Đừng có nhìn chị với vẻ mặt như nhìn sinh vật lạ thế...!"

"────Em không định nói đến mức đó đâu, nhưng điều Riohard-sama nói, quả nhiên có lẽ không sai đâu nhỉ."

"Điều Sera nói... là sao?"

"Là điều chúng ta đã bị nói đến hai lần rồi đấy ạ."

Nở nụ cười khổ pha chút tự giễu, Hắc Vu Nữ nói.

Nghe đến "hai lần", Bạch Thánh Nữ đã hiểu ra.

"Ý là làm mọi chuyện trở nên rắc rối phức tạp ấy hả? Không chỉ riêng chuyện về Ren."

"Vâng. Rốt cuộc có lẽ là như vậy đấy ạ."

Trong tình huống này, Licia cũng không nghĩ ra lời phản bác nào, đành cười khổ giống như Fiona.

====================

「Nếu lần tới còn bị Sera nói vậy, chắc mình sẽ làm tới luôn quá.」

「Fufu, mình nghĩ như vậy cũng tốt đó.」

Fiona vừa nói vừa cười khổ, rồi lại đưa tách trà lên miệng, yết hầu khẽ chuyển động.

「Chuyện hôm qua ấy mà.」

Fiona tự mình khơi mạo câu chuyện, nhưng cảm thấy chủ đề vừa rồi có vẻ sẽ gây khó xử nên cô gượng ép đổi chủ đề.

「Khi cậu nổi giận vì chuyện phe phái giúp mình, mình vui lắm.」

「Chính chuyện đó đấy, đừng có coi thường mình. Hôm qua mình cũng đã nói rồi, mình ở bên cạnh ai là quyền tự do của mình.」

Có quá nhiều suy nghĩ xoay quanh Ren, quả thực rất phức tạp.

「Thật sự... nếu không phải là Fiona-sama thì mình đã không phân vân đến thế này.」

「Câu nói đó cũng đâm vào lòng mình đấy, xin đừng nói ra...」

Tình địch.

Nhưng, đó là mối quan hệ mà cả hai đã định ra giữa Licia và Fiona.

Bất định, đầy ẩn số...

「Nhưng, mình sẽ không thua đâu.」

「Ừm, mình cũng vậy.」

Họ siết chặt lấy tâm tư luyến ái trong lòng.

◇ ◇ ◇ ◇

Nhà hàng mà nhóm Ren ghé qua hôm qua lớn hơn, vị trí cũng gần cầu và hồ hơn.

Đi bộ một chút từ nhà trọ là tới nơi, đúng như đã nói, tại quầy lễ tân có bóng dáng quản gia của nhà Bá tước. Và ngay lúc này, Vain cũng vừa làm xong thủ tục và chuẩn bị bước vào.

「A, Ren cũng tham dự hả?」

「Vừa mới quyết định lúc nãy thôi. Nói vậy chứ cũng chỉ có mình tớ.」

「Haha, nhưng gặp Ren ở hội trường tiệc tùng thế này cũng hiếm thật. Nhất là khi cả hai đều đi một mình.」

「Gọi là hiếm hay là lần đầu tiên chỉ có hai chúng ta nhỉ.」

Ren làm xong thủ tục như đã nói với quản gia, rồi bước vào nhà hàng đang được dùng làm hội trường.

Không chỉ quý tộc mà còn có cả những nhà tư bản và các quan chức cấp cao của thần điện. Ren vừa quan sát xung quanh vừa cảm nhận nét đặc sắc do lễ hội Những Đêm Cầu Nguyện đang đến gần, khác hẳn với những bữa tiệc thông thường.

Nhân vật trọng yếu của Thánh Địa ──── đương nhiên, cậu cũng đã nghe danh người đó.

Cậu cũng đã nghe quản gia nhà Bá tước miêu tả ngoại hình, nhưng vẫn chưa thấy đâu.

「Tớ phải đi chào hỏi một vòng đây, còn Ren?」

「Tớ định đi tìm người. Nghe nói có vị khách đến từ Thánh Địa, nên tớ muốn hỏi về Ma Vương Giáo.」

「Từ Thánh Địa... A! Là vị khách quyết định đến đột xuất đó hả!」

Nhưng đối phương chắc cũng bận rộn, không biết có bắt chuyện được không.

Đúng ra là nên hẹn trước rồi mới đến, nhưng việc đến đây được quyết định quá gấp nên chưa chuẩn bị được gì cả.

Tuy nhiên, việc Vain có mặt ở đây là một may mắn đối với Ren.

Hậu duệ của Dũng giả hiểu được lý do Ren đặt chân đến đây.

「Tớ đi cùng nhé? Tớ cũng giống Ren, tò mò về Ma Vương Giáo, chào hỏi xong rồi tính sau cũng được.」

Xét về mặt trung gian, ví dụ như có Vain ở đó sẽ dễ nói chuyện hơn là Ren với tư cách con trai của một kỵ sĩ.

「Cảm ơn. Giúp tớ nhiều lắm.」

「Được rồi. Vậy bắt đầu từ việc tìm người mà Ren nói nhé.」

Hội trường là một nhà hàng khá rộng, sân thượng cũng rộng không kém nên có thể sẽ vất vả để tìm kiếm.

Hai người đã nghĩ vậy, nhưng ────

Người đó đang ở một góc của sân thượng.

Dọc theo bờ hồ, hình ảnh người đàn ông đứng tựa lưng vào lan can in sâu vào võng mạc của Ren.

Một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, kẹp chiếc áo choàng thêu huy hiệu Thánh Địa bên nách. Tựa vào lan can gần đó là một thanh trường kiếm nằm trong vỏ, cũng nổi bật với huy hiệu tương tự.

(Chỉ nơi người đó đứng là trông như một thế giới khác vậy.)

Ren rất khó khăn để diễn tả sự hiện diện của ông ấy thành lời. Cảm giác như có một sự thanh khiết khó tả đang bao trùm.

Không hiểu sao, ánh mắt của người đàn ông và Ren giao nhau ngay lúc đó.

Cảm nhận được sự hiện diện khó tả từ đối phương, Ren bắt đầu bước về phía người đàn ông đó.

Người đàn ông đặt ly rượu trên tay lên khay của người phục vụ đi ngang qua, rồi bước lên một bước.

「Ren, chẳng lẽ người ở kia là?」

「Ừ. Tớ nghĩ chắc chắn là vậy.」

「Đã rõ. Trước mắt cứ đến chào hỏi đã.」

Họ bước đi không chút do dự về phía người đàn ông. Đúng như miêu tả nghe được từ quản gia, chắc chắn không nhầm người.

Chẳng mấy chốc, Ren và người đàn ông đối mặt nhìn nhau.

Sau vài giây im lặng, người mở lời trước là người đàn ông.

「Tôi phải gửi lời cảm tạ đến Chủ thần Elfen vì cuộc gặp gỡ này.」

Người đàn ông toát lên vẻ quyến rũ nam tính, hướng đôi mắt sắc bén về phía hai người.

「Hậu duệ của Dũng giả Ruin. Và cậu, có phải là anh hùng của Clausel không?」

「Hân hạnh được gặp mặt. Tôi tên là Vain.」

「Tôi tên là Ren-Ashton. Ngài không chỉ biết Vain mà còn biết cả tôi sao.」

「Những chiến công vĩ đại là thứ không bao giờ phai nhạt theo dòng thời gian. Với lại, trước mặt tôi xin hãy cứ tự nhiên như bình thường, nói chuyện sao cho thoải mái là được.」

Người đàn ông nói vậy, đặt một tay lên ngực và cúi chào nhẹ.

「Mistolpho. Một Thánh Cung Kỵ Sĩ.」

Thánh Cung Kỵ Sĩ là lực lượng chiến đấu thuộc sở hữu của Giáo hội Elfen, những thực lực giả vượt trội hơn cả Cận vệ kỵ sĩ của nhiều cường quốc.

Nhưng... nói là "một người trong số đó" thì quả là quá khiêm tốn.

Ren để ý điều đó và lên tiếng.

「Một... sao ạ?」

「Có điều gì khiến cậu bận tâm sao?」

「Không ạ. Nếu tôi không nhầm, Mistolpho-kyou là một trong số ít các quan chức cấp cao tại Thánh Địa ────」

Khác với Vain, trước giọng điệu đầy chắc chắn của Ren, Mistolpho đáp.

「Tôi được gọi là Cánh tay phải của Thánh Nhân, nhưng tôi vẫn chỉ là một Thánh Cung Kỵ Sĩ không hơn. Dù là Thánh Cung Kỵ Sĩ hay Thần quan, tất cả cũng chỉ là những người phục vụ Chủ thần mà thôi.」

Người đứng trên Mistolpho là Kiếm Vương Tự Liệt Đệ Nhất, Thánh Nhân.

Trong thế giới này, đó là minh chứng cho việc không có kiếm sĩ nào vượt qua được người đó.

Thực lực của Mistolpho, người có thể coi là thân cận nhất của một kiếm sĩ như vậy, chắc chắn khác biệt hoàn toàn với người thường. Điều đó đã rõ ràng từ phong thái của ông khi đối mặt với Lôi Đế, một trong các Kiếm Vương trước đây.

Hơn nữa, với một nhân vật tầm cỡ như ông, những Thánh Cung Kỵ Sĩ phục vụ dưới trướng cũng là những người tinh nhuệ trong số tinh nhuệ.

Mistolpho lần này quay sang Vain, mắt chạm mắt.

「Trận chiến ở Windea thật ngoạn mục. Chúng tôi cũng đã giao chiến với Ma Vương Giáo vào cùng thời điểm đó, khi nghe tin các cậu giành chiến thắng, tôi đã cảm thấy rất đáng tin cậy.」

「Thật vinh hạnh. Nhưng nếu không có Ren ở đây, chiến thắng đó đã không tồn tại.」

「Vậy sao. Nghe nói cậu ấy đã chiến đấu cùng mọi người...」

Sự quan tâm đối với Ren càng trở nên mạnh mẽ hơn, điều đó truyền đến từ ánh nhìn của ông. Cảm xúc không hề che giấu đó, Ren đương nhiên cũng cảm nhận được.

Bên cạnh, Vain tiếp tục câu chuyện.

「Nếu được, xin hãy kể cho chúng tôi nghe về trận chiến của các Ngài. Chúng tôi rất muốn trao đổi ý kiến về Ma Vương Giáo.」

「Rất sẵn lòng. Nhưng tôi phải đi chào Thần điện trưởng bây giờ.」

Mistolpho do dự, rồi đưa ra một đề xuất bất ngờ.

「Ở đây đông người quá. Hay là lát nữa chúng ta gặp lại ở một nơi yên tĩnh hơn?」

Tuy nhiên, Vain còn những việc phải làm như chào hỏi người khác.

Vì vậy, Ren quyết định sẽ gặp Mistolpho một mình.

◇ ◇ ◇ ◇

Trong bữa tiệc đứng, xung quanh rất ồn ào nên không thể bình tĩnh được.

Cây cầu cũng đông đúc khách du lịch, nhưng nếu chọn chỗ khéo thì cũng có những nơi ít người, gió lướt trên mặt hồ rất mát mẻ.

Ren là người đến cầu trước và thưởng thức phong cảnh xung quanh. Từ trên cầu nhìn về phía dãy phố thay vì mặt hồ, cậu có thể thấy rõ khu vực có nhà trọ mình đang ở.

「Nói chuyện thêm chút nữa rồi về vậy.」

Một cơn gió nhẹ lướt qua bên cạnh Ren khi cậu lẩm bẩm hướng về phía nhà trọ.

Quay về hướng gió thổi tới, Hữu Kiếm của Thánh Nhân đang bước tới với dáng đi thong thả.

「Xin lỗi đã để cậu đợi lâu.」

「Không có gì đâu ạ. Nhưng mà, ngài rời khỏi bữa tiệc như vậy có ổn không?」

「Vốn dĩ lịch trình của tôi không định ở lại lâu. Lần này tôi chỉ ghé qua để quản lý thánh tích ở vùng đất này thôi. Tôi cũng đã xin lỗi Bá tước vì việc tôi đến quá đột xuất.」

Tức là,

「Ngay khi xong việc, tôi phải trở về Thánh Địa ngay lập tức. Tôi cũng không có nhiều thời gian để nói chuyện với nhiều người, nên cậu không cần bận tâm đâu.」

Nghe chuyện đó, Ren vỡ lẽ ra vài điều.

Hèn gì Mistolpho hầu như không có cuộc hẹn nào ra hồn cả.

「Vậy ngài sẽ về ngay sao?」

「Một tiếng nữa. Tôi cũng muốn tham dự Những Đêm Cầu Nguyện, nhưng tôi phải đến thần điện ở Tây phương đại lục ngay bây giờ.」

「...Ngài bận rộn thật đấy.」

「Không đâu. Tôi chỉ đang làm những việc mình phải làm thôi.」

Trông có vẻ cứng nhắc, nhưng từ "tín đồ ngoan đạo" rất hợp với ông. Ren đang nói chuyện với Mistolpho cảm thấy như dần hiểu được con người ông.

...Theo lời vừa rồi, việc đến đây cũng là quyết định đột xuất.

...Hèn gì không được chú ý lắm.

Thảo nào ở dinh thự Bá tước không nghe nói gì, phải đến muộn mới biết.

Nếu một nhân vật tầm cỡ như Mistolpho đến thăm, không lý nào nhóm Ren lại không nghe tin. Đặc biệt đối với Ren, cậu luôn cố gắng để Licia và Giáo hội Elfen không tiếp xúc với nhau vì chuyện Thiên sứ hóa của cô ấy.

「Bạch Thánh Nữ-sama không có ở đây sao?」

Biết Ren được gọi là anh hùng ở Clausel, thì việc biết cậu ở bên cạnh Licia cũng là đương nhiên.

Tuy nhiên, do câu hỏi được đưa ra ngay khi Ren vừa nghĩ đến Licia, cậu có ảo giác như tim mình vừa rung lên dữ dội.

「Tiểu thư rất bận rộn. Không có thời gian để đi vi hành bên ngoài.」

「Thật đáng tiếc. Tôi đã muốn gặp mặt người nhận được sự chúc phúc của Chủ thần một lần.」

「Thành thật xin lỗi. Tôi sẽ chuyển lời của Ngài đến cô ấy.」

Có vẻ như đã ngăn được họ tiếp xúc mà không gây ra sự nghi ngờ nào.

Mistolpho sau đó cũng không đề cập gì thêm.

「Nhưng mà, nói chuyện với Vain chỉ bấy nhiêu thôi có ổn không ạ?」

「Một người đến đường đột như tôi không thể làm phiền lịch trình của các cậu được. Đạo lý là nên dành thời gian vào một dịp thích hợp khác.」

Ông hạ giọng nói.

「Tôi cũng có hứng thú với Thất Anh Hùng Vũ Khí mà các hậu duệ của Thất Anh Hùng đã tìm thấy. Nếu có thời gian, tôi cũng muốn chiêm ngưỡng một lần.」

「Quả nhiên ngài cũng đã nghe chuyện đó.」

「Ở Thánh Địa không ai là không biết. Tôi chỉ cầu mong một ngày nào đó Thần Kiếm mà Dũng giả Ruin từng nắm giữ cũng sẽ được tìm thấy.」

「Nhưng thanh kiếm đó, nghe nói đã vỡ tan ngay khi ngài ấy trở về Leomel...」

「Tương truyền là vậy, nhưng thật kỳ lạ là ngay cả chuôi kiếm cũng không còn sót lại. Hơn nữa, những vũ khí được cho là đã biến mất cũng đã được tìm thấy, nên biết đâu Thần Kiếm cũng đang ngủ yên ở đâu đó.」

Không thể nói khả năng là bằng không. Chỉ là, trong kiến thức về truyền thuyết Thất Anh Hùng mà Ren biết thì hoàn toàn không có thông tin gì.

Dù chưa vào chủ đề chính, nhưng Ren cảm thấy hứng thú và lắng nghe câu chuyện.

「Thần Kiếm nhờ vào sức mạnh thánh khiết của nó sẽ hòa hợp với tự nhiên. Nếu một phần của Thần Kiếm còn sót lại, chắc hẳn nó sẽ được thiên nhiên bao bọc để bảo vệ.」

Giả sử nó bị con người phong ấn thì lại là chuyện khác.

Tuy nhiên, nghĩ đến các ví dụ về trang bị anh hùng trước đây, việc một mảnh vỡ của Thần Kiếm nằm ở đâu đó cũng không có gì lạ.

「Có thể nó bị cây cối bao phủ, hoặc chìm dưới nước. Hoặc là... phải rồi.」

Mistolpho nói một cách bâng quơ.

「Cũng có khả năng nó thu hút đá tảng và tự phong ấn chính mình.」

「...Nếu vậy thì chịu, không thể nào biết được.」

「Đúng vậy. Chính vì thế mà đến tận ngày nay nó vẫn chưa được tìm thấy.」

Đến đây, câu chuyện tạm thời lắng xuống.

Ren vừa nghĩ rằng biết đâu một ngày nào đó Thần Kiếm mà Vain nên sở hữu sẽ được tìm thấy, vừa chuyển chủ đề.

「Ngài nói hôm trước đã chiến đấu với Ma Vương Giáo phải không ạ?」

「Đó là một trong số rất nhiều trận chiến. Vì có cán bộ của Ma Vương Giáo ở đó nên lực lượng bao gồm cả tôi đã được phái đi.」

「Chẳng lẽ là thành phố mà Olfide đã tấn công trước khi đến Windea?」

「Không. Dù ngày tên Tư tế đó đến Windea cũng gần với ngày đó, nhưng chuyện này xảy ra ở phía Tây lục địa Elfen.」

Nói là phía Tây lục địa nhưng là quốc gia nào?

Chi tiết đó được tiết lộ cho Ren đang tò mò.

「Cậu có biết Công quốc Medil không?」

「Vâng. Quốc gia đã diệt vong do sự bạo tẩu của Cấm Thư.」

「Thành phố trong câu chuyện vừa rồi là một thành phố trung lập không xa Công quốc Medil. Tại vùng đất đó có một Đại Thần Điện hiếm hoi. Chúng tôi nhận được thông tin của kẻ địch và đã đón đánh Ma Vương Giáo tại đó.」

「Có kẻ mạnh đến mức phải phái Hữu Kiếm của Thánh Nhân đi sao ạ?」

「Không sai.」

Ren chưa từng tận mắt chứng kiến thực lực của Mistolpho.

Trong truyền thuyết Thất Anh Hùng, ông cũng chỉ là nhân vật được nhắc đến sơ qua trong tài liệu thiết lập. Dù vậy, Ren biết đến Mistolpho là vì ông là cận thần của Kiếm Vương Tự Liệt Đệ Nhất.

「Là một Tư tế, hoặc có thể là kẻ có thực lực cao hơn nữa.」

Nghe câu đó, Ren nghĩ ngay đến một người đàn ông.

Người mà cậu giả vờ đã khai thác thông tin từ Olfide để chia sẻ với Radius và những người khác. Kẻ thù cuối cùng trong Truyền thuyết Thất Anh Hùng II.

Kẻ đứng ở vị trí Giám mục, chỉ huy các Tư tế, nhưng mà...

「Có vẻ là phụ nữ, nhưng do áo choàng của Ma Vương Giáo nên không nhìn rõ mặt thật.」

「...Hả? Là phụ nữ sao?」

「Vâng. Chúng tôi chỉ nhận biết qua giọng nói, cậu có thắc mắc gì sao?」

「Không... không có gì ạ.」

Sự bối rối nảy sinh vì nó khác với thông tin cậu biết.

Nhưng chưa ai khẳng định chỉ có một Giám mục, nên điều này có lẽ là tự nhiên.

Hơn nữa, dưới trướng Giáo chủ lãnh đạo Ma Vương Giáo còn có hai đại cán bộ bao gồm cả Eve. Việc có một người ở vị trí Giám mục hay không cũng chưa chắc chắn.

Vốn dĩ, cũng chưa thể khẳng định kẻ đó là Giám mục.

...Dù có là Giám mục đi nữa, thì đó cũng không phải là đối thủ mà mình biết.

...Giả sử có thêm Giám mục khác, thì chuyện đó cũng phiền phức theo cách riêng.

Không đời nào biết được những suy tính thầm kín của Ren.

Hữu Kiếm của Thánh Nhân bên cạnh cậu tiếp tục kể về chuyện lúc đó.

「Kết cục chỉ là một cuộc giao tranh nhỏ nổ ra bên ngoài thành phố. Dù vậy, cả hai bên đều chịu nhiều thương vong.」

「Đối phương sử dụng sức mạnh gì?」

「Vô số ma pháp. Vừa nghĩ hắn sử dụng ma pháp của các thuộc tính, thì hắn lại tung ra những thứ dường như là ma pháp đặc hữu một cách tự do.」

Tuy nhiên, Mistolpho chủ yếu lo việc bảo vệ thần điện nên không trực tiếp tham chiến.

「Sở hữu tài năng đến mức đó. Hoặc là trang bị chuyên dụng...」

「Không rõ cái nào mới đúng. Những kẻ sinh ra đã có tài năng như vế trước, tôi cũng không biết nhiều lắm.」

Chronoa, người được tính là một trong những pháp sư vĩ đại nhất thế giới, cũng thuộc trường hợp đó. Tuy nhiên, cô ấy không phải kẻ địch nên lại là chuyện khác.

Ren tò mò muốn nghe tiếp, chỉ gật đầu một cái và chăm chú lắng nghe.

「Phù thủy Medil... Masheria. Ví dụ như cô ta.」

Mistolpho vừa nhìn mặt hồ vừa nói.

「Masheria?」

「Con của Công tước Medil. Được ban cho tài năng ma pháp xuất chúng, bẩm sinh đã được gọi là dật tài chưa từng có trong lịch sử lục địa này.」

「Nhưng mà, quý tộc Công quốc Medil đều ────」

「Đã mất mạng. Do Công tước Medil khiến Cấm Thư bạo tẩu, cả Công đô đã chìm xuống lòng đất.」

Vì vậy ông không nói điều gì chắc chắn, đối với Mistolpho chỉ là "cũng từng có một người như vậy".

「Chỉ là, tôi không nghĩ có ai sống sót nổi từ thảm trạng của Medil đó.」

Cuối cùng cũng quy về câu nói này.

Tại tàn tích của Công quốc Medil là một cái hố lớn tối tăm không thấy đáy.

Đó là cái giá phải trả cho việc Công tước Medil khiến sức mạnh của Cấm Thư mất kiểm soát. Giờ đây cái hố lớn đó tràn ngập chướng khí, con người không thể lại gần.

「Về trận chiến vừa rồi, một lá thư có cùng nội dung cũng sẽ được gửi từ Thánh Địa đến Đế đô. Chúng tôi cũng không coi đây là bí mật, hy vọng nó sẽ có ích cho Leomel.」

「Cảm ơn ngài. Quả nhiên là các nước xung quanh Thánh Địa cũng được chia sẻ thông tin.」

「Không chỉ giới hạn ở các nước láng giềng. Mới hôm trước khi rời lục địa Elfen, tôi cũng đã bẩm báo khi yết kiến một vị vua nọ.」

「──── Vua?」 Ren nghiêng đầu.

「Chắc cậu cũng biết người đó. Nói đến Thiên Không Đại Lục, cậu có đoán ra không?」

Nghe vậy, Ren lập tức tìm ra câu trả lời.

「Chẳng lẽ là Lôi Đế?」

Mistolpho gật đầu xác nhận rồi bắt đầu kể về ngày yết kiến.

「Lôi Đế là một kiệt xuất. Nếu có dịp gặp mặt, cậu sẽ nhớ lại lời tôi nói.」

「Nhưng chắc tôi không có cơ hội gặp vua của Thiên Không Đại Lục đâu...」

Mistolpho lựa lời kỹ hơn trước khi trả lời Ren.

Để đánh giá Lôi Đế một cách chính xác và kể về nhân vật đó.

「Ngược lại, tốt nhất là đừng nên chạm mặt vị vua đó. Ông ta là người dùng trí tuệ để chống đỡ cho bản năng muốn nuốt chửng mọi thứ và sức mạnh tương xứng với nó. Thuộc hạ của tôi cũng bị nuốt chửng trong nháy mắt.」

「──── Ngài ấy ghê gớm đến vậy sao.」

「Ghê gớm... Phải. Đến mức tôi nghĩ không có vị vua nào ra dáng vua hơn ông ta.」

Câu chuyện hơi đi chệch hướng.

Dù không phải là không liên quan đến chủ đề chính, nhưng Ren vẫn chưa hỏi được về nhân vật mà cậu muốn biết nhất.

「Tôi muốn hỏi thêm một chuyện nữa.」

「Không sao. Nếu là chuyện tôi có thể trả lời.」 Mistolpho vui vẻ chấp thuận, nhưng,

「Ngài có biết về người phụ nữ tên Eve không?」

Nghe câu hỏi của Ren, thái độ của ông thay đổi.

「────」

Trong khoảnh khắc, một áp lực khiến Ren suýt phải thủ thế tỏa ra, nhưng Hữu Kiếm của Thánh Nhân lập tức xóa bỏ áp lực đó, nhìn thẳng vào Ren và soi xét sâu trong đôi mắt cậu.

Trước ánh nhìn chứa đựng ý chí mạnh mẽ như muốn xuyên thủng cả cơ thể, Ren quyết không lảng tránh.

「Thất lễ. Tôi quên mất Leomel cũng đã nắm được thông tin đó.」

「K-Không, chính tôi mới là người hỏi đột ngột mà.」

Ren đã nói với Radius rằng đây là thông tin cậu khai thác được sau trận tử chiến với Olfide.

Đương nhiên, cái tên Eve cũng đã được chia sẻ cho những người khác ngoài hai người họ.

「Giáo hội Elfen chắc hẳn đã chiến đấu với ba người bao gồm Giáo chủ, Eve và một cán bộ nữa.」

Đó là lúc Nước mắt của Elfen bị cướp đi.

「Đúng là chúng tôi đã chiến đấu với những kẻ đứng đầu Ma Vương Giáo. Có một số bí mật liên quan đến Thánh Địa, nên có thể có những thông tin mà các cậu chưa biết.」

「Làm ơn. Tôi nhất định phải có thông tin về Eve.」

Mạnh mẽ và thẳng thắn hơn trước.

Trước phong thái thậm chí còn cảm nhận được cả bá khí của Ren, Mistolpho cảm thấy hứng thú với điều ẩn sâu trong đó. Dù đáng lẽ phải muốn biết về các cán bộ khác ngoài Eve, nhưng cậu lại đặc biệt quan tâm đến Eve.

Muốn biết.

Tại sao thiếu niên này lại cố gắng tiếp cận nhân vật trung tâm của Ma Vương Giáo.

「Được thôi.」

Trước câu trả lời khẳng định của Mistolpho, người mà lúc nãy còn chưa tỏ vẻ đồng ý, Ren ngạc nhiên đáp lớn: 「Cảm ơn ngài!」

「Nhưng, tôi cũng có một điều kiện.」

「...Nếu đó là việc tôi có thể làm thì tốt quá...」

「Được. Điều kiện đó là...」

Mistolpho bước một bước, rồi hai bước...

Đứng ngay trước mặt Ren đang bối rối vì khoảng cách bị thu hẹp đột ngột, ông ném cho cậu một ánh nhìn mạnh mẽ như muốn bắn xuyên qua ────

「Tôi muốn cậu trở thành Thánh Cung Kỵ Sĩ.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!