Tập 07
Chương 4: Kỳ thi mùa hè và cách trải qua quãng thời gian sau đó!
0 Bình luận - Độ dài: 9,957 từ - Cập nhật:
Mùa hè năm nay, kỳ thi đầu tiên được tổ chức tại sân huấn luyện của Học viện.
Đây là môn mà Ren và Licia tiếp tục được miễn tham gia giống như năm nhất, nhưng thi cử thì khác. Hai người đã tham gia kỳ thi Kiếm thuật Đế quốc, hay còn gọi là kiếm thuật cơ bản, ngay từ buổi sáng.
Ngoài vị thế được miễn học, gần đây cái tên Ren cũng được biết đến không thua kém gì hậu duệ của Thất Đại Anh Hùng.
Việc cậu và Licia không thu hút sự chú ý là điều không thể, nhưng có lẽ vì đây là kỳ thi chủ yếu xem xét các thế kiếm nên không bị chú ý nhiều như họ tưởng.
Tại phòng tắm của Học viện, nơi Licia - người đã hoàn thành bài thi trước một bước - đang ở đó.
Khi cô ngồi xuống ghế trước bồn rửa mặt màu trắng sữa,
「Ngồi bên cạnh được không?」
「Ừ.」
Sarah, người cũng vừa thi xong và tắm rửa, ngồi xuống bên cạnh.
Hai người vừa ngồi cạnh nhau vừa bắt đầu dùng ma đạo cụ để sấy tóc, nhưng do ảnh hưởng của luồng gió ấm phát ra từ ma đạo cụ mà không nghe rõ tiếng nói, nên chỉ trong lúc này họ tránh trò chuyện.
Chẳng bao lâu sau, khi Licia xỏ tay vào chiếc áo sơ mi đồng phục, làn da màu hồng phấn hơi ửng đỏ vì mới tắm xong hiện lên lấp ló.
Khác với hồi năm nhất, vóc dáng của cô bắt đầu có những đường cong phong phú, khiến Sarah vô tình nhìn ngắm với vẻ ghen tị.
「...Haizz.」
「Cậu nhìn chằm chằm tớ có chuyện gì sao? Có chỗ nào kỳ lạ à?」
Licia xoay người vòng vòng để kiểm tra toàn thân mình, nhưng cảm thấy chẳng có gì thay đổi nên bối rối.
Cử chỉ đó cũng thật đáng yêu.
Thấy dáng vẻ lúng túng của cô bạn, Sarah cười tủm tỉm.
「Quả nhiên chuyện con gái sẽ trở nên xinh đẹp hơn khi có người mình thích là thật nhỉ.」
「C-Cái... bây giờ chuyện đó đâu có liên quan!?」
「Vì có liên quan nên tớ mới nói đấy chứ. Mà thôi được rồi. Đừng bận tâm.」
「Thật là... cậu bảo đừng bận tâm nhưng mà...」
Không thể hoàn toàn phớt lờ, Licia nhìn mình trong gương và đưa tay lên tóc mái.
Dáng vẻ cô chu môi nói 「Cái gì chứ...」 trong khi tỉ mỉ điều chỉnh góc độ tóc mái. Sarah thấy cô bạn thân thật đáng yêu nên đã ôm chầm lấy.
「A, thật là! Rốt cuộc là sao hả!」
Tuy không phải là bất mãn, nhưng Licia thốt lên giọng ngạc nhiên.
「Xin lỗi. Tớ hơi quá đà một chút.」
「...」
「A xin lỗi mà! Tớ sai rồi, nên đừng nhìn tớ bằng ánh mắt đó!」
Bị nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, Sarah hoảng hốt phủ nhận, rồi vừa huýt sáo dở tệ vừa thay đồng phục.
「Chắc tớ phải xem lại cách chơi với Sarah thôi.」
「Đ-Đã bảo là xin lỗi rồi mà!」
Sau đó, hai người vừa đùa giỡn vừa nói chuyện, hoàn tất việc chuẩn bị và rời khỏi phòng tắm.
Vì là thi kiếm thuật nên Sarah trông cũng không có vẻ gì lo lắng. Cô thậm chí còn dư dả để nói đùa như vừa rồi.
「Nhắc mới nhớ, hai người có vẻ chưa từng cãi nhau nhỉ.」
「Hai người là ai với ai?」
「Licia và Ren ấy. Lúc nãy là thi kiếm thuật đúng không? Tớ thấy Licia đã luyện tập cùng Ren từ rất lâu rồi.」
Từ dáng vẻ thường ngày, cô hoàn toàn không thể tưởng tượng được cảnh hai người họ cãi nhau.
Tuy nhiên,
「...Cãi nhau thì cũng có chứ bộ.」
Câu trả lời ngoài dự đoán khiến Sarah buột miệng nhìn mặt Licia.
「Có á!?」
「C-Cũng được chứ sao! Phải làm thế thì cậu ấy mới không bỏ cuộc việc ôn thi lần này!」
Khi Licia bắt đầu phản công, Sarah lại hoảng hốt.
Cố tình bước lên trước vài bước, Bạch Thánh Nữ lần này nở nụ cười khiêu khích về phía Sarah.
「Không được đâu! Tha cho tớ vụ đó đi!」
「Làm sao đây nhỉ... dù là lời thỉnh cầu của bạn thân tớ cũng phân vân lắm...」
Vừa nói vừa bước đi nhẹ nhàng phía trước, Licia khúc khích cười khi nghe thấy giọng nói tuyệt vọng 「Đợi đã!」 của Sarah đang vội vã đuổi theo phía sau lưng.
Cứ thế vừa đi về lớp vừa nói chuyện, các học sinh khóa trên xuất hiện từ hướng hai người đang đi tới. Có lẽ họ cũng sắp thi kiếm thuật tiếp sau năm hai.
Một nữ sinh lẫn trong số đó bước về phía nhóm Licia.
「Hai em xong rồi à?」
Charlotte Rofelia.
Thiếu nữ thuộc Thất Đại Anh Tước Gia, học lớp đặc biệt năm ba.
Khuôn mặt kiều diễm quá mức nổi bật so với một học sinh, cùng thân hình quyến rũ với những đường cong hút mắt. Trái ngược với ngoại hình trưởng thành đó, biểu cảm cô dành cho Sarah và Licia lại đúng chất thiếu nữ cùng trang lứa.
「Bọn em vừa xong ạ. Sharo bây giờ mới thi sao?」
「Đúng vậy. Hỏi về bài thi của hai em thì──── đúng là một câu hỏi ngớ ngẩn nhỉ.」
Cô khẽ cười.
Sarah là hậu duệ của Thất Đại Anh Hùng nổi tiếng là cao thủ kiếm thuật, còn Licia thì từ nhỏ đã nổi danh về tài kiếm thuật hơn cả Sarah.
Dù là kỳ thi tổ chức tại học viện danh tiếng, nhưng chẳng cần hỏi cũng biết kết quả thế nào.
「Vậy nhé. Chị cũng phải cố gắng đây.」
「A, đợi đã Sharo. Kaito không đi cùng chị sao?」
「Nếu là Kaito thì chắc chắn đã đến sân huấn luyện sớm hơn chị nhiều rồi, các em không thấy sao?」
「Hình như em không thấy... Licia thì sao?」
「Vâng. Em nghĩ mình cũng không thấy.」
Kaito cũng là hậu duệ của Thất Đại Anh Hùng, một chàng trai có phong thái đàn anh và giỏi vận động hơn bất cứ thứ gì.
Nếu có chàng trai đó ở đây thì chắc chắn phải nhận ra ngay...
「...Chắc là cậu ấy muốn vận động đến mức không chịu nổi rồi. Sân huấn luyện không dùng được vì đang thi, nên có lẽ cậu ấy đang tập thể dục ở đâu đó.」
「Haizz... chắc là vậy rồi. Vì là Kaito mà.」
Nói xong câu cuối, Charlotte lần này thực sự quay lưng lại với hai người.
Đi được một đoạn, cô khẽ quay nửa người lại, vẫy tay nhẹ nhàng với động tác thanh tao.
「Bài thi sau đây chúng ta cùng cố gắng nhé. Xong cái là nghỉ hè ngay rồi.」
Sarah tiếp tục bước về phía lớp học, nhớ lại lời Charlotte vừa nói. Dưới ánh nắng gay gắt chiếu rọi, cảm nhận rõ rệt mùa hè rực rỡ sắp ghé thăm.
「Licia nè, nghỉ hè cậu định làm gì?」
Suy nghĩ vài giây, Licia nói với giọng điệu như mọi khi.
「Tớ cũng không có kế hoạch về Clausel, nên chắc là sẽ luyện tập hoặc học bổ túc ở Sư Tử Thánh Sảnh thôi.」
「...Haizz~」
「Cậu hỏi xong rồi đừng có thở dài đột ngột thế được không?」
「Tại nghe cậu nói thế, tớ thấy kế hoạch nghỉ hè của Licia bình thường quá mức ấy mà.」
Nửa chán nản, nửa ngạc nhiên.
「Nè nhé.」
Hậu duệ của Thất Đại Anh Hùng chĩa ngón tay về phía Licia và nói:
「Những điều Licia nói cũng quan trọng, và gần đây còn có chuyện của Ma Vương Giáo nữa...」
「Ừ. Chuyện Ma Vương Giáo cũng phải giải quyết đàng hoàng nữa.」
「...Đúng vậy nhỉ. Tớ biết Licia sẽ nói thế mà.」
Trước câu trả lời quá đúng dự đoán, hậu duệ của Thất Đại Anh Hùng Gajir Riohard nở nụ cười.
「Nhưng mà, còn 『Những Đêm Cầu Nguyện』 thì sao?」
「...Hả?」
「Gần đây vì ôn thi hay Lễ hội Sư Tử Vương nên cậu không đi, nhưng đến hè thì ở Cruschela có lễ hội lớn mà. Tớ cứ tưởng nhà Clausel cũng được mời chứ.」
Được thông báo điều đó, Licia tỏ vẻ suy nghĩ.
Đương nhiên cô biết về thành phố Cruschela, và cũng biết có một lễ hội lớn ở đó, nhưng mà...
「Tớ chưa từng đi lễ hội đó lần nào cả.」
◇ ◇ ◇ ◇
Cách đó một chút, Ren vừa chạm mặt với hai người là Kaito và Lizred.
Kaito, người đang muốn vận động đến phát điên, nở nụ cười sảng khoái bắt chuyện với Ren. Từ đó, chủ đề chuyển sang cách trải qua kỳ nghỉ hè giống như Licia và Sarah đã nói.
「Thế, nhóm Ashton định làm gì?」
「Chắc là vẫn luyện tập và học bổ túc như mọi khi thôi ạ. Với lại, em cũng định tiếp tục điều tra về Ma Vương Giáo.」
「Haha! Đúng chất Ashton nhỉ! Mà, bọn anh chắc cũng sẽ như thế thôi.」
Dù kỳ thi chưa bắt đầu nhưng người đang cười hào sảng đó chính là Kaito Leonar.
Năm ngoái, kể từ khi được công nhận là chủ nhân của chiếc khiên anh hùng mà tổ tiên từng sử dụng ──── Ngân Vương Thuẫn Airia, cậu gần như luôn mang nó theo trong những dịp quan trọng.
Dáng vẻ dùng chiếc khiên lớn bảo vệ đồng đội thật hùng dũng giống như tổ tiên. Một chàng trai có tính cách rõ ràng, dễ mến và được bạn bè ngưỡng mộ.
「Nhắc mới nhớ, sao Akay-san lại đi cùng Leonar-senpai vậy?」
「Em thấy Kaito chạy vòng vòng như thằng ngốc nên mới bắt chuyện xem anh ấy đang làm gì thôi ạ.」
「À, ra là vì thế nên mới đi cùng nhau.」
「Tuy nhiên, em cũng phải di chuyển về lớp sớm thôi.」
Mái tóc màu trà sữa điểm chút sắc hồng anh đào khẽ tung bay.
Thiếu nữ nhỏ nhắn đáng yêu đó tên là Lizred Akay. Là tiểu thư của Thất Đại Anh Tước Gia, có tổ tiên là một pháp sư vĩ đại.
Cô nhập học Học viện Sĩ quan Đế quốc vào mùa xuân này và thuộc lớp đặc biệt năm nhất.
Kaito dường như không nhận ra mình vừa bị Lizred gọi là "như thằng ngốc", cậu quay mặt về phía cô.
「Cơ mà này, Liz. Sắp vào hè rồi mà em mặc áo choàng trùm lên đồng phục không thấy nóng sao?」
「Ôi trời... Tưởng anh định nói gì.」
Lizred tuy không khoác áo khoác đồng phục, nhưng bên ngoài áo sơ mi lại mặc thêm chiếc áo choàng - thứ có thể gọi là thương hiệu của cô. Trong mắt Ren, trông nó nóng không chịu được.
Trước thái độ đầy tự tin của Lizred, Ren nghĩ rằng đó chắc hẳn là loại áo choàng đặc biệt có thể điều chỉnh nhiệt độ, nhưng...
「Em vẫn chịu được. Không vấn đề gì.」
(...Không có chuyện đó đâu.)
Tất cả chỉ là sức mạnh ý chí mà thôi.
Dù là chiếc áo choàng có hiệu lực tác động đến sức mạnh ma pháp, nhưng có vẻ nó không có hiệu quả như Ren vừa tưởng tượng.
「Dù sao thì, được nói chuyện bình tĩnh với Ashton-senpai thế này, cũng lâu lắm rồi nhỉ.」
「Lâu lắm rồi?」
「Anh không nghĩ vậy sao? Không phải là quá lâu, nhưng cũng là cảm giác vi diệu khó nói là mới hôm nọ đúng không.」
「Nghe em nói thì có lẽ đúng là vậy.」
「...Tuy nhiên, chuyện đêm hôm đó em vẫn nhớ lại như mới hôm qua.」
Ký ức ùa về là sự kiện tại Wyndia, trận tử chiến với Tư giáo Orphide.
Lizred muốn đền đáp sự phấn đấu của đồng đội nên đã hai lần tung ra ma pháp cao cấp hệ lửa, Long Tức.
Đúng nghĩa là bị dồn vào đường cùng trong trận chiến sinh tử, Lizred sau khi liên tục tung ra ma pháp cao cấp cũng sắp cạn kiệt sức lực ──── thì khoảnh khắc đó đã đến.
Đối mặt với Orphide mà bảy người bọn họ hợp sức chiến đấu, Ren đột ngột xuất hiện. Cậu đã áp đảo Tư giáo của Ma Vương Giáo chỉ với một mình.
「Vậy mà, Ashton-senpai ở học viện lại quá đỗi bình thường nhỉ.」
Lizred cười nhún vai.
Người đàn anh hơn một tuổi mà cô chỉ biết qua dáng vẻ ở học viện. Dù đã nghe chuyện về Sư Tử Thánh Sảnh, nhưng nếu không tận mắt chứng kiến dáng vẻ chiến đấu thì không có cảm giác thực tế.
Chằm────chằm.
Đang im lặng nhìn Ren và cảm nhận sự khác biệt so với cậu của lúc đó, thì từ miệng cậu thốt ra câu nói bình thường 「Có chuyện gì sao?」 với giọng điệu chẳng có gì đặc biệt.
「Không có gì đâu ạ. Không có gì.」
Lizred thở dài thườn thượt, cưỡng ép kết thúc câu chuyện.
「Vậy nhé. Cùng cố gắng cho kỳ nghỉ hè nào.」
Để lại câu nói đó, cô rời khỏi nơi này.
Nghỉ hè. Ren nghiền ngẫm lời nói của Lizred, rồi hỏi Kaito đang khoan khoái tắm nắng bên cạnh.
「Nghỉ hè thì nhóm Leonar-senpai có kế hoạch gì không ạ?」
Vừa hỏi, Ren vừa biết rõ họ có kế hoạch gì.
Tuy nhiên, câu trả lời nhận được lại không phải là những lời cậu dự đoán...
「Ồ! Bọn anh sẽ đi Cruschela! Mà, năm nay chắc học sinh trường mình cũng đi khá đông đấy. 『Những Đêm Cầu Nguyện』 năm nay là cột mốc mấy trăm năm gì đó mà.」
「Hả... vậy sao ạ?」
「Sao thế Ashton, làm vẻ mặt lạ lùng vậy.」
Mình nói gì lạ sao? Kaito vừa đổ mồ hôi vừa nghiêng đầu, khiến Ren tự kiểm điểm vì đã phản ứng kỳ quặc.
Cậu có vài suy nghĩ về cái tên thành phố Cruschela.
「Không có gì đâu ạ. Chỉ là, em nghĩ Thất Đại Anh Tước Gia dạo này có vẻ bận rộn với chuyện của Ma Vương Giáo...」
「Thì cũng đúng... Vụ ở Wyndia vừa mới xong, bọn anh cũng định đến dinh thự chỗ Nem làm việc như dự kiến nhưng mà.」
Đó chính là câu trả lời mà Ren đã hình dung.
Việc nhớ lại Truyền thuyết Thất Đại Anh Hùng gần đây cảm thấy khó khăn hơn trước, nguyên nhân lớn là do Ren mới chỉ hoàn thành Truyền thuyết Thất Đại Anh Hùng II một lần.
Tuy nhiên, vì đã sắp xếp lại vài lần nên không có chuyện cậu quên mất.
Trong hồi ức đó, cậu không nhớ Vane và những người khác tham gia sự kiện nào khác vào thời điểm này. Lẽ ra họ phải đang chiến đấu với Tư giáo của Ma Vương Giáo tại lãnh địa Altia giáp biên giới mới đúng.
「Nhưng mà chuyện đó, cũng là nhờ có Ashton đấy.」
「Hả? Em đã làm gì cho nhóm Leonar-senpai sao ạ?」
「Cậu đã hợp tác với Tam Hoàng Tử Điện Hạ để điều tra Ma Vương Giáo và ra tay trước đúng không. Nhờ vậy mà bọn anh cũng có thể hành động linh hoạt hơn... Phụ thân anh đã nói thế đấy.」
(────Ra là vậy.)
Trong vụ náo động của Orphide, lực lượng của Leomel đã hoạt động ở khắp nơi.
Điều đó đã ngăn chặn những động thái đáng ngờ tại các địa phương từ trong trứng nước, đồng thời dẫn đến việc làm suy yếu lực lượng của Ma Vương Giáo.
...Vì thế nên không phải là lãnh địa Altia, mà là Cruschela.
...Chắc chắn đó là thành phố quan trọng dự kiến sẽ đến trong Truyền thuyết Thất Đại Anh Hùng III.
...Hình như trong phần II cũng có nói là ở đó có nhiều nơi để thám hiểm.
Việc đó là một thành phố quan trọng là không sai, nhưng tóm gọn trong một từ "quan trọng" thì thật đáng tiếc.
Nơi đó có quá khứ đảm nhận vai trò cứ điểm bảo vệ vùng biên giới trong lịch sử lâu dài của Leomel. Kể từ khi Ma Vương quân bị tiêu diệt, vùng đất phong quang minh mị này đã thu hút con người, và tên tuổi của nó lan rộng trong và ngoài nước như một trung tâm thương mại. Đó là vùng đất tự hào với lịch sử lâu đời, nơi có những thần điện cổ kính san sát nhau.
Khi Ren vừa mới tiêu hóa được những thông tin đó, thì tiếp theo.
「Ashton cũng biết về 『Những Đêm Cầu Nguyện』 chứ?」
「Chút ít thôi ạ. Em chỉ biết ngày xưa nó được gọi là Lễ hội Kết thúc Chiến tranh thôi.」
「Yên tâm đi. Anh cũng tương tự thế thôi mà!」
「Hả, ể... Em còn định nhờ anh giải thích cơ mà...」
Ngay khi Ren lẩm bẩm và Kaito cười vui vẻ, thì vì đang đi gần thư viện nên bóng dáng Mirei-san trong bộ vest đồng phục công sở đã xuất hiện.
Nhìn thấy cô ấy, Ren cất giọng lớn hơn mọi khi 「Mirei-san」.
「Nya?」
Sau khi báo cho cô ấy biết sự hiện diện của mình, Ren cùng Kaito tiến lại gần Mirei-san.
「Bài thi buổi sáng xong rồi hả Nya?」
「Vâng. Với lại, em có chút chuyện muốn nhờ chị chỉ giáo.」
「Hưm hưm. Cứ giao cho Mirei-san──── mà, người bên cạnh là Leonar-dono hả Nya?」
「Đã lâu không gặp. Lần trước tôi đã chào hỏi khi cô đi cùng Bá tước Arkhayse tại bữa tiệc ở lâu đài.」
「Đúng rồi Nya. Mà, tôi cũng đã vài lần nhìn thấy Leonar-dono đang rên rỉ trong thư viện rồi Nya.」
「Haha... Lâu rồi mới chào hỏi nghiêm túc mà cô nói thế thì tha cho tôi đi.」
Sau khi hai người chào hỏi qua loa, Ren nói.
「Em muốn biết về 『Những Đêm Cầu Nguyện』.」
「Nya? Tôi cảm giác Ren-dono phải biết chuyện đó rồi chứ Nya.」
「Em chỉ biết những điều đơn giản thôi. Ví dụ như ngày xưa nó được gọi là Lễ hội Kết thúc Chiến tranh chẳng hạn.」
Nếu vậy thì, Mirei-san rung rung đôi tai mèo.
「Việc 『Những Đêm Cầu Nguyện』 được gọi là Lễ hội Kết thúc Chiến tranh, ngược dòng về tận thời đại của Thất Đại Anh Hùng Nya. Lý do đổi tên bắt nguồn từ việc Lễ hội Kết thúc Chiến tranh được tổ chức────」
Ngày được định là Lễ hội Kết thúc Chiến tranh được coi là ngày chiến tranh trên đại lục Elfen chấm dứt.
Tại đại lục nơi các cường quốc tề tựu này, các hiệp ước liên quan đã được ký kết ở khắp nơi.
Điều đó mang lại dự cảm về một thời đại mới cho người dân trên toàn đại lục, bao gồm cả vùng đất nơi từng có Công quốc Medil.
Đêm diễn ra lễ ký kết, việc kết thúc chiến tranh cũng được ăn mừng tại khắp nơi ở Leomel. Trong đó, tại Cruschela, người ta nói rằng đã hình thành một đêm để dâng lời cầu nguyện hàng năm với tên gọi Lễ hội Kết thúc Chiến tranh.
Đó là vùng đất được biết đến với bầu trời sao đẹp hơn bất cứ đâu, và là nơi Sư Tử Vương đã dâng lời cầu nguyện lên các vì sao.
Trải qua thời gian, Lễ hội Kết thúc Chiến tranh đã đổi tên thành 『Những Đêm Cầu Nguyện』 phỏng theo đêm đó.
「Kể từ đó, Cruschela còn được gọi là Vùng đất Sao Ca nữa Nya.」
Đó là cố đô nằm ở phía Nam Leomel, và là khu nghỉ dưỡng thu hút nhiều người vào mùa hè. Giống như Erendil nơi Ren sống, đó là thành phố kết hợp giữa không khí lịch sử và kiến trúc cận đại.
Một hồ nước rộng lớn như biển cả, trong vắt và xinh đẹp nằm ở trung tâm thành phố. Cây cầu khổng lồ bắc qua đó được cho là biểu tượng của thành phố.
「Sắp nghỉ hè rồi, hay là Ren-dono cũng đi thử xem sao Nya?」
「Để tham gia 『Những Đêm Cầu Nguyện』 ạ?」
Nya, Mirei-san gật đầu, nhưng cô không chỉ khuyên vì những điều Ren vừa nói.
「Đi du lịch cũng không tệ đâu Nya. Nhưng chuyện đó để sau, điều tôi muốn nói là chuyện khác cơ────」
◇ ◇ ◇ ◇
Ren cũng vậy và Licia cũng thế, vì có kỳ thi nên họ đã tự kiềm chế việc đến Sư Tử Thánh Sảnh một thời gian để ôn tập.
Dù nói là một thời gian nhưng cũng chỉ khoảng hơn một tuần, nhưng so với việc ngày nào cũng đến thì đúng là đã lâu rồi mới tới Sư Tử Thánh Sảnh.
Không thể nói là họ không cảm thấy bí bách với những ngày chỉ toàn học hành.
Hai người cảm thấy như được thay đổi không khí sau một thời gian dài, nên nụ cười nở trên môi khi kết thúc buổi tập quả nhiên rất rạng rỡ.
「Lâu rồi mới thấy kiếm của Ren, cảm giác gần như không hề thua kém so với trước khi nghỉ.」
Đã sáu giờ chiều, Estelle đang đợi Ren sau khi cậu mượn phòng tắm và bước ra ngoài.
Mái tóc dài đỏ rực hơn cả ngọn lửa đang cháy, óng ả thượng hạng. Cô khoác lên mình bầu không khí mãnh liệt đúng như con người cô, nhưng vẫn thể hiện dáng đứng tao nhã toát lên phẩm cách cao quý.
Người đứng đầu Sư Tử Thánh Sảnh, được biết đến là kỵ sĩ mạnh nhất Leomel, nói bên cạnh Ren.
「Thậm chí, có vẻ sự mãnh liệt còn tăng lên sau trận chiến với Tư giáo. ────Tuy nhiên, hôm nay cậu về sớm quá nhỉ.」
「Vì đang trong kỳ thi nên em nghĩ hôm nay chỉ tập đến mức này thôi ạ.」
「Kỳ thi... nhắc mới nhớ Điện hạ cũng có nói. Việc học hành thế nào rồi? Cậu vẫn đến múa kiếm thế này thì chắc là không tệ đâu nhỉ.」
「Em cũng khá dư dả nên không sao ạ. Nói thế thì Licia cũng vậy thôi.」
「Hừm, vậy thì tốt.」
Một câu hỏi rất đúng chất Estelle, người không cho rằng chỉ biết múa kiếm là tốt.
Cuộc trò chuyện trong lúc chờ Licia chuẩn bị xong vẫn tiếp tục thêm một lúc.
「Chúng ta cũng đã báo cáo tình hình gần đây cho nhau rồi, nhưng lâu rồi không có cơ hội nói chuyện bình tĩnh nhỉ.」
「Từ hồi ở Wyndia, Estelle-sama cũng bận rộn mà. Hình như là... Đại Thụ Hải đúng không ạ.」
「Ừ. Chuyện phiền phức, nhưng để chắc chắn ta đã đi điều tra vài lần. Cuối cùng bên đó cũng ổn định rồi. Gần đây ta cũng tham gia huấn luyện ở đây.」
Đại Thụ Hải.
Vùng đất bí cảnh nằm trong lãnh địa của gia tộc Rofelia, một trong Thất Đại Anh Tước Gia.
Nơi sâu nhất là hang ổ của ma vật hùng mạnh tên là Hắc Đế Giác Behemoth, và Estelle đã vài lần đến xem tình hình.
Nguyên nhân là do con ma vật đó có những động thái kỳ lạ cùng thời điểm với vụ náo động do Orphide gây ra.
「Nó yên tĩnh lắm. Kể từ lần đầu tiên, không thấy dấu hiệu nó nổi điên hay rời khỏi hang ổ.」
「Vậy là đã ổn định rồi ạ?」
「Đúng thế. Vậy là ta có thể tạm biệt những ngày tháng đi đi về về Đế đô rồi. Từ giờ, quân đội sẽ thường trú quanh Đại Thụ Hải. Nhiệm vụ của ta đến đây là hoàn thành.」
Estelle thở dài cười khổ.
「Với con ma vật đẳng cấp cỡ đó, không phải chiến đấu là tốt nhất.」
「Trước mặt Clonoa-san, chẳng phải ngài đã nói vẻ rất tự tin sao?」
「Ta có nói. Nhưng cách Ren tiếp nhận hơi khác đấy.」
「Dạ...?」
「Ta tự tin sẽ thắng dù đối thủ là con ma vật cỡ đó. Điều đó không có chút nghi ngờ hay tự phụ nào, nhưng chỉ là chuyện ta không nghi ngờ thực lực của bản thân thôi. Ta không hề nghĩ đó sẽ là một trận chiến dễ dàng chút nào.」
Nói cách khác, đó có lẽ là biểu hiện của lòng kiêu hãnh của Estelle. Tuyệt đối không phải cô coi thường con ma vật đó.
「Ren trước đây cũng từng nói là dù đối thủ là ai cũng không định thua mà. Cũng giống thế thôi.」
「A... có lẽ dễ hiểu hơn rồi ạ.」
「Vì thế nên cậu mới đến Wyndia đúng không. Đó là đại nghĩa. Vì thế mà cậu đã bị thương nhỉ.」
Trưởng quan Sư Tử Thánh Sảnh liếc nhìn cánh tay của Ren.
Cánh tay chịu lời nguyền mà gần đây được nhiều người lo lắng.
「Cánh tay bị nguyền rủa có vẻ gần như không sao nữa rồi nhỉ.」
「Vâng. Nhờ Licia và Fiona-sama mà nó đã ổn định, cảm giác khó chịu nếu không để ý kỹ thì cũng không nhận ra.」
「Tàn dư của việc xâm thực sâu vào cơ thể thì dù là Thần thánh ma pháp hay thuốc phục hồi đắt tiền cũng khó chữa lành. Nhân cơ hội này hãy nghỉ ngơi cho kỹ vào.」
「Vâng ạ... em cũng định thế.」
Đang nói chuyện này thì câu chuyện nghe được từ Mirei-san ở học viện lướt qua tâm trí.
Ren vừa trả lời xong thì nghe thấy tiếng bước chân gần đó, tiếp theo là giọng nói 「Ren!」 vọng tới. Quay mặt về phía giọng nói, bóng dáng Licia đã chuẩn bị xong đồ ra về hiện ra.
「Ngày càng nâng cao tay kiếm đấy, Licia.」
Được đón chào bởi lời nói của Estelle đang cười đầy tự hào, Bạch Thánh Nữ khẽ cười khúc khích.
Cô mấp máy môi với vẻ mặt hân hoan.
「Nếu không làm thế thì em sẽ lại bị Ren bỏ lại phía sau mất.」
「Không sai. Tuy nhiên Licia cứ mài giũa theo cách của Licia là được. Hãy bắt Ren nghỉ ngơi đàng hoàng, và tranh thủ lúc này mà đuổi kịp cậu ta đi.」
Trong cách chọn từ ngữ đúng chất của mình, cô khuyên Ren đừng quá sức.
Mặt khác, Licia có vẻ đang bận tâm điều gì đó.
「Sao thế. Có suy nghĩ gì à?」
「Vâng... Dù ngày nào cũng dùng Thần thánh ma pháp, nhưng cánh tay của Ren vẫn còn cảm giác khó chịu khiến em bận tâm.」
「Em cũng đã thảo luận với Clonoa rồi chứ?」
「Vâng」 Licia gật đầu ngay.
「Thế Clonoa nói sao?」
「Thần thánh ma pháp có hiệu lực mạnh với lời nguyền, nhưng mà... bản thân lời nguyền quá mạnh và────」
Ánh mắt của Licia khi ngước nhìn Ren với vẻ khó nói giao nhau với cậu, và Ren chen vào.
「Do em đã cố quá sức để đối đầu, nên lời nguyền đã xâm nhập sâu vào tận bên trong cơ thể em.」
「Tưởng cậu định nói gì, hóa ra là huân chương tự làm tự chịu của Ren à. Sự dũng mãnh của học trò khiến ta cảm thấy tự hào, đồng thời cũng muốn nói là hãy biết quý trọng bản thân hơn, nhưng mà.」
「Nhưng không được ạ! Em đã luôn cố gắng vì những lúc như thế này mà...!」
Lý do Licia muốn nói mạnh mẽ như vậy Estelle cũng hiểu.
Dù vậy, sự thật là nhờ có Thần thánh ma pháp của Licia mà Ren mới có thể trở lại trạng thái như bây giờ.
「Nếu không có Thần thánh ma pháp khủng khiếp của Licia, Ren đã không thể lấy lại phong độ trong thời gian ngắn thế này đâu.」
Khi đó, cậu vẫn chưa thể vung kiếm được như hôm nay.
「Vốn dĩ Licia à, đó là lời nguyền do cán bộ Ma Vương Giáo sử dụng đấy?」
「...Em biết ạ.」
「Tinh thần kiên cường như mọi khi thật đáng tin cậy, nhưng đừng có tỏ vẻ bất mãn thế chứ.」
Chỉ là trong lòng Licia, cảm xúc muốn chữa khỏi cánh tay cho Ren bằng mọi giá đang cuộn trào mạnh mẽ mà thôi.
「Tư giáo Ma Vương Giáo đã mượn sức mạnh của Thánh tích, hơn nữa còn đánh cược cả tính mạng để tạo ra lời nguyền. Việc hồi phục được đến mức không còn mấy cảm giác khó chịu thế này, trong mắt ta mới là điều khủng khiếp đấy.」
Rốt cuộc thì cũng chỉ có thể nói vậy.
Vì có liên quan đến sức mạnh của Hắc Vu Nữ, nên không thể nói chuyện Fiona cũng đã dốc sức.
Dù vậy, đối với lời nguyền ở mức độ mà Estelle đã nói thì việc hồi phục thế này là quá đủ... thậm chí, không sai khi nói đó là sự hồi phục thần kỳ.
「Em cũng đã nói y như vậy, nhưng mà.」
「Ren đừng bận tâm. Chỉ là tớ thấy không hài lòng thôi.」
「Hừm. Hiếu thắng là một đức tính tốt. Coi như được đi.」
Nếu có tinh thần cầu tiến thì cũng tốt, Estelle cười.
Chẳng mấy chốc, Estelle vừa ngáp vừa đổi chủ đề.
「Để trở thành Kiếm Thánh, em đã nhìn thấy điều gì mới chưa?」
「Dạ chưa, vẫn đang dò dẫm thôi ạ.」
Licia nở nụ cười gượng gạo trả lời, rồi liếc nhìn chàng trai đứng bên cạnh.
「Vì có một cậu con trai đã trở thành Kiếm Thánh trước một bước đang ở bên cạnh, nên em vẫn đang cố gắng để không thua kém, nhưng mà.」
「Ta nghĩ chắc là chuyện đó rồi. Tuy nhiên như ta đã nói lúc nãy, đừng bao giờ quên việc mài giũa theo cách của chính Licia.」
「Theo cách của em?」
Estelle nhẹ nhàng xoa đầu Licia.
Cô ủng hộ Bạch Thánh Nữ, đồng thời mở lời với suy nghĩ sẽ trở thành lời khuyên cho cô bé.
「Đuổi theo bóng lưng ai đó cũng không sai, nhưng đừng quá chú tâm vào việc đó. Ý ta là vậy.」
「Đúng vậy nhỉ... Em sẽ nhìn nhận lại bản thân một lần nữa.」
「Thế cũng không tệ. Điều Licia cần suy nghĩ là trái tim của chính mình sẽ rung động vì điều gì. Hừm, chính ta nói mà cũng thấy trừu tượng thật.」
「D-Dạ không! Rất đáng tham khảo ạ!」
「Hahaha! Nếu là ta thì không thể trả lời một cách đáng khen như thế đâu!」
「Thật là! Estelle-sama!」
Estelle cười thỏa mãn trước giọng nói của Licia, rồi quay lưng đi ngay.
Cô kẹp chiếc áo choàng không mặc vì đang là mùa này vào nách và bắt đầu bước đi.
「────『Khúc ca của Kiếm Thánh』. Ta rất mong chờ ngày Licia đón nhận điều đó.」
Hiện tượng khi người sử dụng Cương Kiếm trở thành Kiếm Thánh, lớp Khí bao phủ toàn thân sẽ tấu lên âm thanh.
Cơ thể thích nghi với lớp Khí mới, màng ma lực sinh ra bên ngoài cơ thể và ma lực bên trong cọ xát, cộng hưởng với nhau tạo ra âm thanh.
Mùa đông năm ngoái, đó cũng là hiện tượng xảy ra khi Ren trở thành Kiếm Thánh.
「Ta muốn nói chuyện thêm, nhưng giờ phải làm việc rồi. Xong việc thì ngày mai là ngày nghỉ hiếm hoi, nên ta sẽ nghỉ ngơi thong thả.」
Vẫy tay qua lưng và rời đi, nữ kiệt nhận lại lời chào từ Ren và Licia rồi họ cùng bước ra khỏi Sư Tử Thánh Sảnh.
Vì rời Sư Tử Thánh Sảnh sớm hơn mọi khi, nên họ cũng có thể về dinh thự sớm hơn chừng đó.
====================
Tuy nhiên, khi hai người bước lên ma đạo liệt xa, toa xe đông nghịt những người đang trên đường về nhà.
Đến lúc về tới Erendil, cả hai đều cảm thấy đôi chút mệt mỏi, nên vừa bước qua cổng dinh thự, họ đi thẳng về phòng riêng và cất hành lý.
Việc ôn thi cho ngày hôm sau chỉ kết thúc khi ngày mới đã sang được một lúc.
────Đúng là mùa thi cử, dù đã thức dậy vào buổi sáng nhưng cơn buồn ngủ vẫn còn vương vấn nhiều hơn mọi khi.
Dẫu vậy, khi đến nhà ăn, họ không hề để lộ vẻ mệt mỏi đó, mà tự làm mới tinh thần rằng hôm nay cũng phải cố gắng làm bài thi...
Chính lúc đó, Ren nghe được một cuộc hội thoại.
“Weiss, hôm nay từ chiều đến tối ta sẽ ở Đế đô.”
“Thần đã rõ.”
Lezard Clausel, gia chủ nhà Clausel kiêm cha của Licia, đang trò chuyện cùng kỵ sĩ phục vụ ông là Weiss.
Thấy người cha vẫn bận rộn như mọi khi đứng dậy khỏi ghế, Licia cất tiếng hỏi:
“Hôm nay cha cũng đi họp ạ?”
“Một vài cuộc họp thôi. Nhờ được nhiều người ngỏ lời nên có lẽ ta sẽ không rảnh rỗi cho đến tận mùa thu.”
Vị Tử tước nở nụ cười thoáng đạt rồi chợt nói.
“Năm nay có vẻ sẽ là một mùa hè đặc biệt bận rộn... Ta cũng nhận được lời mời tham dự các bữa tiệc mùa hè, nhưng khó mà đáp ứng tất cả được.”
“Các bữa tiệc tổ chức tại Đế đô năm nay có vẻ rất nhiều nhỉ.”
“Đó cũng là một phần, nhưng những lời mời chắc chắn phải từ chối là những nơi ở xa.”
Ví dụ như.
“Ví dụ như lời mời của Bá tước Cruschela chẳng hạn. Bản thân ta cũng muốn đi, nhưng lịch trình lại trùng với bữa tiệc quy tụ các quý tộc thượng lưu tại Đế đô.”
Điều đó khiến Licia và Ren nhớ lại chuyện hai người vừa nói hôm qua. Cũng vì chủ đề về Cruschela vừa mới được nhắc đến, nên những lời vừa rồi càng in sâu vào tâm trí họ.
“Con nghe nói Những Đêm Cầu Nguyện năm nay là năm cột mốc quan trọng.”
“À, đúng như Ren đã nói────”
Vừa nói chuyện vừa như nảy ra ý tưởng gì đó, ánh mắt Lezard hướng về phía Ren, và đôi môi ông lại mấp máy.
“Đây cũng có thể coi là kỳ nghỉ cho Ren đấy. Cậu có thể thay mặt ta đến chào hỏi Bá tước, sau đó thong thả tận hưởng kỳ nghỉ hè cũng không tồi.”
Điều đó cũng liên quan đến những lời cuối cùng mà Mireille đã nói hôm qua.
Cruschela từ xa xưa đã ẩn chứa sức mạnh chữa lành cơ thể. Đó là do vào thời cổ đại, vùng đất ấy là nơi cư ngụ của rất nhiều tinh linh, và những gì còn lại bây giờ là tàn dư của thời kỳ đó.
Ở thời hiện đại, người ta nói rằng có thể tiếp xúc với thứ sức mạnh có hiệu lực đáng tự hào, thường được dùng làm nguyên liệu cho thuốc hồi phục (potion) ở nhiều nơi tại đó. Tuy nhiên, mặt khác, nếu rời khỏi Cruschela, hiệu lực chữa lành sẽ dần mất đi, nên không gì bằng việc trực tiếp đến đó tiếp xúc.
Nhờ Licia và Fiona, ảnh hưởng của lời nguyền trên người Ren gần như đã biến mất, nhưng nếu vẫn còn chút cảm giác khó chịu nhỏ nào sót lại, thì chuyến đi này hoàn toàn xứng đáng.
◇ ◇ ◇ ◇
Vào giờ nghỉ giải lao sau khi kết thúc bài thi buổi sáng.
“Được đấy chứ?”
Người buông lời nhẹ tênh như vậy là Radius, người đang nói chuyện với Ren ở hành lang.
Cậu ấy tỏ ra tán thành một cách dứt khoát việc Ren đang phân vân có nên đi Cruschela hay không.
“Vậy, chỗ ở tính sao?”
“Tớ định là nếu quyết định đi thì sẽ đặt phòng ngay.”
“Nếu vậy thì chắc khó rồi. Năm nay Những Đêm Cầu Nguyện là năm cột mốc, ta nghĩ giờ chẳng còn nhà trọ nào trống đâu.”
“A... quả nhiên là vậy sao.”
Thế nên, năm nay lại càng khó khăn hơn.
Nếu cùng đường, có lẽ nên đi bằng ma đạo thuyền Lemuria và ngủ lại trên thuyền. Khi Ren đang cân nhắc phương án cuối cùng đó, người bạn thân của cậu đã đưa ra một chiếc phao cứu sinh.
“Ở Cruschela cũng có nhà trọ của thương hội Arneverde. Ta sẽ sắp xếp để các cậu ở đó.”
“Không không không, cái đó lại càng không thể đặt được chứ...”
“Không có chuyện đó đâu.”
Thương hội Arneverde được thành lập khi Radius còn nhỏ để phát triển thuốc hồi phục và các sản phẩm khác.
Thương hội đã phát triển đến mức danh tiếng vang dội cả trong và ngoài nước, sở hữu những nhà trọ tại Đế đô mà ngay cả quý tộc cũng khó lòng đặt được phòng.
Đó là nhà trọ nổi tiếng mà Ren và mọi người đã từng được giúp đỡ vài lần trước đây.
“Để phòng khi cần thiết, luôn có một số phòng khách được giữ trống.”
Nghe nói là để phục vụ khi Hoàng tộc đột xuất ghé thăm hoặc dành cho các vị khách quý từ nước ngoài. Đó là sự chuẩn bị cần thiết vì Cruschela là một thành phố quan trọng được biết đến cả trong và ngoài nước.
“Thế mà tớ mượn cũng không sao á?”
“Ừ. Hay nói đúng hơn, đối với ta thì việc này cũng thuận tiện.”
“Nghĩa là sao?”
“Vụ việc ở Wyndia. Nhà Ignat, và cả nhà Clausel nữa, nhưng ta cũng muốn tạ lễ với Ren vì đã chiến đấu tại Wyndia.”
Radius tiếp lời mà không để Ren kịp chen ngang.
“Nếu từ phía Hoàng cung, nó sẽ biến thành thứ gì đó to tát dưới danh nghĩa ban thưởng. Nên ta muốn thay bằng từ tạ lễ từ cá nhân ta.”
“Vậy nghĩa là cậu sẽ chuẩn bị chỗ ở cho tớ.”
“Chính là như vậy.”
Nên đừng khách sáo, cậu ấy nói.
Tam Hoàng tử nói như muốn nhấn mạnh lại:
“Từ mùa đông năm ngoái đến giờ ta toàn chịu ơn Ren. Nếu cậu chấp nhận thì ta cũng sẽ rất vui.”
“────Được rồi. Vậy thì tớ không khách sáo nữa.”
Nghĩ rằng nếu còn từ chối thêm nữa trước sự sắp xếp của bạn thân thì mới là tệ, Ren thành thật chấp nhận và nói lời cảm ơn: “Cảm ơn cậu”.
Vậy là không còn lo lắng về chỗ ở nữa.
Ren thở phào nhẹ nhõm vì một mối lo đã được giải quyết.
“Mà này, Radius không đi cùng sao?”
Người duy nhất có thể mời mọc một cách thẳng thắn không chút do dự như vậy đối với Tam Hoàng tử, chỉ có mình Ren. Và người mà Radius cảm thấy vui khi được mời như thế này, chắc cũng chỉ có Ren mà thôi.
Chính vì thế, việc phải trả lời câu này khiến lòng cậu đau nhói.
“Ta có chuyện bận tâm────không, là công vụ nên khó mà đi được.”
“...Hiểu rồi. Vậy thì, để dịp khác nhé.”
Nhìn Ren cười tiếc nuối khiến cậu cảm thấy áy náy. Thâm tâm cậu rất muốn trải qua mùa hè cùng Ren, nhưng thời gian quả thực không cho phép.
“Ba người hãy nghỉ ngơi thoải mái nhé. Vào thời điểm Những Đêm Cầu Nguyện, chắc chắn sẽ được chiêm ngưỡng bầu trời tuyệt đẹp chỉ có ở vùng đất đó.”
Lời tiếp theo Radius thêm vào là những lời thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về Ren.
“Hơn nữa nếu có hai người đó, Ren cũng sẽ có hứng thú nghỉ ngơi tử tế hơn chứ?”
“Hai người đó, ý cậu là Licia và Fiona-sama?”
“Ừ. E rằng cả hai gia đình đều được mời đến Những Đêm Cầu Nguyện năm nay. Vì có tiệc ở Đế đô nên các gia chủ khó mà góp mặt, nhưng nếu mọi người đi với tư cách đại diện thì cũng giữ được thể diện quý tộc.”
“Thực ra gần đây bọn tớ cũng vừa nói chuyện tương tự.”
“Vậy thì càng thuận tiện còn gì. Không chỉ là đi nghỉ dưỡng, mà còn có công việc cần hoàn thành. Thế này thì Ren cũng có thể đi mà không cần ngại ngần gì nữa.”
Thiếu niên sử dụng Ma Kiếm trao đổi vài lời với Tam Hoàng tử, rồi bắt đầu hướng tâm trí về kỳ nghỉ hè sẽ đến sau khi kỳ thi kết thúc.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, có thể thấy ánh nắng rực rỡ vẫn đang chan hòa khắp Đế đô ngày hôm nay.
◇ ◇ ◇ ◇
Các môn thi còn lại chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng cái số ít ỏi đó lại là vấn đề lớn.
Vào buổi trưa, khi Ren và Licia đang ở trong lớp học.
“Hehe... Luật học với Kinh tế học khó quá đi...”
Người vừa nói vừa gục ngã xuống bàn là Nem Arthea.
Bình thường cô bé hay mặc áo khoác có mũ trùm bên ngoài áo khoác đồng phục, nhưng vào thời điểm này vì quá nóng nên cô bé không mặc áo khoác đồng phục nữa. Hơn nữa, chiếc áo khoác ngoài cũng được đổi sang loại mỏng hơn, nhưng chiếc thắt lưng trang bị dụng cụ vẫn được đeo bên hông như mọi khi.
Sera vừa cảm thấy đồng cảm, vừa dùng ngón tay chọc chọc vào búi tóc—biểu tượng cho kiểu tóc của Nem—khiến nó rung rinh.
Nhìn búi tóc lắc lư qua lại, Sera nói:
“Tốt rồi còn gì. Mấy môn yếu kém của cả hai đều kết thúc hôm nay rồi.”
“Kết thúc rồi. Cùng với sự biến mất năng lượng của Nem luôn.”
“Ngày mai vẫn còn thi đấy, lo mà hồi phục đi.”
“Vâng ạ...”
Nem đang nằm sấp, đặt cằm lên bàn để giữ mặt ngẩng lên, miệng lầm bầm trong khi chân mày nhúc nhích.
“Nếu mà liên quan một chút đến ma đạo cụ thì dễ rồi~”
“Nhắc mới nhớ, Arthea-san cũng giỏi toán học các thứ nhỉ.”
“Đương nhiên rùi. Ma đạo cụ mà không có nhiều kiến thức thì không nghịch được đâu, nên tự nhiên nhớ thôi.”
“Thế thì chắc cũng có nhiều môn dễ thở chứ?”
Nghe Licia hỏi, Nem rào trước “Không phải là không có”, rồi trả lời với vẻ cam chịu lạ lùng.
“Cái đó là cái đó thôi. Đâu có nghĩa là mấy môn xã hội mà Nem kém sẽ trở nên dễ dàng đâu.”
“...Thì đúng là vậy thật.”
“Nhưng mà, thôi kệ. Vài ngày nữa là nghỉ hè rồi, tạm thời không phải nhìn thấy sách tham khảo nữa────”
“Năm nay bài tập hè có thể sẽ nhiều đấy, đúng không Ren?”
“Nghe nói là vậy. Fiona-sama bảo hồi năm hai chị ấy cũng thế, nên tớ nghĩ chúng ta cũng sẽ bị vậy thôi.”
“────Oaa~”
Nem, người vừa nãy còn giữ tư thế bằng chiếc cằm đặt trên bàn, giờ gục hẳn mặt sang một bên, kêu lên yếu ớt.
Tóc cô bé xõa tung trên mặt bàn, còn dưới gầm bàn thì hai chân đập đập liên hồi.
“Kỳ lạ quá đi! Sera-chan hôm nọ còn ỉu xìu hơn cả Nem, sao tự nhiên lại bình tĩnh thế kia chứ!”
“Tớ thì chẳng có gì, chỉ nghĩ là ôn thi xong rồi thì cứ làm bài thôi.”
“Có thể là thế nhưng mà á...!”
Haizz, Sera thở dài rồi lại chạm vào búi tóc của Nem.
“Nghĩ chuyện xa xôi cũng chẳng ích gì, cứ tận hưởng kỳ nghỉ hè là được chứ gì?”
“Kể cũng đúng... Cứ nghĩ về bài tập thì chán chết. Mà này, sao nãy giờ cậu cứ nghịch tóc Nem thế?”
“Tại sờ thích tay quá, nên tiện tay thôi.”
“Vậy hả... Nếu cậu khen thì tha cho đấy.”
Cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, Nem bật dậy đầy khí thế, rồi ưỡn ngực ra vẻ tự đắc, mũi thở phì phò.
“Kỳ nghỉ dài thì dễ nghịch ma đạo cụ hơn, bài tập cứ để sau đi!”
“Đúng đấy. Năm nay chúng ta còn đi Cruschela nữa mà.”
“Chuẩn luôn. Mà nhắc đến Cruschela, Licia-chan và Ashton-kun cũng đi đúng không?”
“Ừ.”
Như Ren đã nói chuyện với Radius, Fiona cũng vậy.
Khác với năm ngoái, mùa hè năm nay không có Đại Tế Sư Tử Vương, thay vào đó là Những Đêm Cầu Nguyện. Với tư cách là quý tộc, việc góp mặt là điều nên làm, nhưng họ sẽ đi thay mặt cho các gia chủ bận rộn.
“Nem và mọi người cũng định đến Cruschela để nghỉ ngơi, nhưng đặc biệt là Ashton-kun cần phải nghỉ ngơi kỹ hơn bọn này đấy.”
“Đúng vậy. Mặc dù tớ gần như khỏi hẳn rồi.”
Đang nói chuyện thì Vane, người vừa ra ngoài, quay lại và nhìn Ren nói.
Có vẻ cậu ấy đã nghe thoáng qua câu chuyện vừa rồi.
“Elk-sama thường hay nói thế này.”
Nghe đến Elk, Ren nhận ra ngay đó là cha của Sera, Riohard Anh Tước.
“Ngài ấy bảo đặc biệt là chuyện cơ thể, dù là chuyện nhỏ cũng không được lơ là. Vì có những sự khó chịu mà ngay cả bản thân mình cũng không nhận ra.”
“Vane-kun hồi nhỏ bị Elk-sama mắng suốt nhỉ~”
“K-Không cần nói trước mặt Ren đâu!”
“Không thích đấy! Ai bảo cậu tự lôi chuyện Elk-sama ra làm gì!”
Bên cạnh Nem đang trêu chọc và Vane đang tiến lại gần cô bé, Sera vừa nói “Nè” vừa nhìn Ren.
“Ren có bị ai mắng không? Ví dụ như người dạy kiếm cho cậu chẳng hạn.”
“Nếu vậy thì, chắc chỉ có cha tớ thôi.”
Ren được nuôi dạy như con của một kỵ sĩ, nhưng có lẽ do sinh ra ở vùng biên cảnh nên không có gia quy cứng nhắc nào cả. Cách cư xử giữa cha con cũng gần gũi như thường dân, cha cậu là Roy cũng không thích bị gọi là phụ thân.
“Quản gia nhà Ignat không như vậy sao?”
“Edgar-san thì đúng là vậy. Thay vì mắng mỏ, ông ấy thường dạy bảo lý thuyết cặn kẽ hơn.”
“Cũng không bị nói là tập luyện quá sức à?”
“Nói cái đó thì toàn bộ người của Sư Tử Thánh Sảnh đều bị nói thế cả.”
“...Thì tại Sư Tử Thánh Sảnh không bình thường thôi mà.”
Đúng theo nghĩa đen, đó là nơi tập hợp những kỵ sĩ thực hiện các bài huấn luyện có thể lấy mạng người thường. Cũng một phần vì những người sử dụng Cương Kiếm thường đặt mình vào những bài huấn luyện như thế.
“Licia thì sao? Có bao giờ bị mắng trong lúc tập kiếm không?”
“Không phải là không có... nhưng mà.”
Thánh nữ Bạch Kim liếc nhìn Ren.
“Nhìn tớ lúc này làm gì, cứ như tớ là người mắng cậu ấy.”
“K-Không phải... nhưng mà, này, gần đây thì không có, nhưng trước đây cậu chẳng từng bảo tớ nghỉ ngơi nếu tập quá sức còn gì.”
Cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ, Sera nhận ra câu chuyện này liên quan đến cuộc trò chuyện sau bài thi kiếm thuật hôm nọ.
Gửi đến người bạn thân Thánh nữ Bạch Kim đang khẽ đỏ mặt phủ nhận, là ánh nhìn và nụ cười đầy ẩn ý của cô.
Thấy vậy, Licia ghé sát mặt vào Sera thì thầm.
“...Cái gì thế, cái vẻ mặt đó.”
“Không có gì. Chỉ thấy cậu đúng là con gái thật đấy.”
Với lại, bảo là cãi nhau mà có thấy giống đâu. Sera tiếp lời.
Vì cả hai thì thầm với nhau để Ren không nghe thấy, nên cậu chỉ biết ngơ ngác nhìn hai người họ.
Đang tự hỏi có chuyện gì, thì Licia nở một nụ cười đáng yêu hướng về phía cậu.
“Sera bảo là bài thi tiếp theo cậu ấy sẽ tự mình cố gắng đấy.”
“Hể... Vậy sao.”
“Sera-chan nghiêm túc hả!? Được đấy!”
“Tớ có nói đâu! Nè xin lỗi mà! Licia!”
Nhưng Licia vẫn giữ nguyên nụ cười.
Nụ cười quá đỗi đáng yêu, nhưng sự bối rối của Sera thì ngày càng tăng.
“Tớ ủng hộ cậu, cố lên nhé.”
“N-Nè!? Đùa hả!?”
Câu chuyện mới mà mùa hè mang đến.
Sự khởi đầu của nó, đã ở ngay kia rồi.
◇ ◇ ◇ ◇
Vào sáng sớm một ngày nọ.
Đế đô Leomel.
Đó là một đại đô thị không nơi nào trên thế giới sánh bằng, nơi lịch sử và những thiết kế hiện đại hòa quyện một cách mỹ lệ hơn bất cứ đâu.
Tại một căn phòng nằm trên tầng cao của Đế thành, kiến trúc khổng lồ nằm ở trung tâm đô thị ấy.
Tại ban công, thiếu niên đang nhìn ngắm bầu trời xa xăm và suy tư điều gì đó────Radius vin Leomel.
Tiếp đó, cậu hướng mắt xuống Đế đô trải rộng bên dưới và nói:
“Đã để ngài đợi lâu.”
Cậu nói vậy khi nhìn thấy người trợ tá vừa mới bước đến.
“Báo cáo đây ạ-nya.”
Đó là thiếu nữ đã ở bên cạnh cậu từ khi còn nhỏ, Mireille Arkhayse.
Cô vừa dễ thương lại vừa mang khí chất của một tiểu thư Bá tước, nhưng vì tổ tiên có dòng máu Cait Sith nên cô có đôi tai và cái đuôi mèo.
Cô đứng bên cạnh chiếc ghế Radius đang ngồi, giữ im lặng cho đến khi cậu đọc xong bản báo cáo.
Đọc xong, Tam Hoàng tử cầm nó trên tay và đi vào trong phòng.
Mireille bước theo sau, khẽ gật đầu ngắn gọn mà không phát ra tiếng, rồi nhìn vào sườn mặt của Radius.
“────Gã đàn ông đó đang giấu ta điều gì.”
Hình dáng cậu bị lay động bởi cảm xúc trong lòng, thậm chí bao hàm cả sự cố chấp, trông thật lẫm liệt biết bao.
Từ miệng của con người uy phong lẫm liệt ấy, lại thốt ra những lời với giọng điệu có chút ngại ngùng.
“Có thể tiếp tục đi cùng ta được không?”
“Đương nhiên rồi-nya. Hay nói đúng hơn, việc giúp đỡ kiểu này, ngoài tôi ra chẳng ai làm được, và cũng chẳng ai chịu nhận đâu-nya?”
“Ta biết. Ta luôn thấy an tâm khi có cô.”
“Thật vinh hạnh-nya. Vậy, bản báo cáo đó tính sao đây-nya?”
Mireille vừa hỏi vừa nhìn bản báo cáo trên tay Radius.
Trên đó ghi chi chít chữ, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này e là khó mà đọc hết được.
Đó là nếu người đó không phải là Radius.
“Để đề phòng thì tôi xin nói trước, vì điều tra bí mật nên không có bản sao đâu-nya.”
“Ta cũng đoán vậy. Đã mất công cô chuẩn bị, mà ta lại phải làm điều không phải rồi.”
“Không sao đâu-nya. Nói đúng hơn, nếu nó được lưu trữ thì tôi mới là người gặp rắc rối đấy-nya.”
“Ta cũng nghĩ vậy.”
Radius đi đến phòng khách trong phòng riêng, ném tập tài liệu vào lò sưởi, không chừa lại tờ nào.
Vì đang là mùa này nên củi không được nhóm, nhưng thay vào đó Mireille lấy ra một cây đũa phép ngắn từ trong ngực áo, vẩy nhẹ về phía lò sưởi, ngọn lửa lập tức bùng lên.
“Hỏi hơi muộn, nhưng đánh giá môn ma pháp trong kỳ thi tốt nghiệp thế nào?”
“Tôi chưa bao giờ đạt điểm nào ngoài điểm tuyệt đối cả-nya. Các môn khác cũng vậy, trừ khi Điện hạ đưa ra yêu cầu vô lý, còn lại tôi đều hoàn thành xuất sắc-nya.”
“Xin lỗi. Ta biết là không phải, nhưng ta lỡ ỷ lại vào Mireille quá.”
“────Vâng vâng, biết rồi-nya.”
Nói là vậy, nhưng khóe môi Mireille lại bí mật giãn ra.
Lần này ngược lại, từ phía Mireille.
“Về phía Điện hạ, kỳ thi lần này thế nào-nya?”
“Hoàn thành trôi chảy cả thôi.”
“...Biết ngay mà-nya.”
Tam Hoàng tử trả lời nhẹ tênh rồi mở cửa phòng đi ra ngoài. Hai người bước đi, bỏ lại sau lưng người Cận vệ kỵ sĩ đang cúi đầu chào ở hành lang.
“Mireille, sau đây cô có thời gian không?”
“Chỉ có Điện hạ và công vụ thôi, nên tùy thuộc vào ý muốn của Điện hạ-nya.”
“Cái đó để sau đi. Đi cùng ta.”
“...Tôi sẽ đi cùng, nhưng lại gấp gáp quá-nya. Vậy, ngài định đi đâu đột xuất thế-nya?”
“Đến Thư viện Hoàng gia Đế quốc. Ta có chút việc muốn xác nhận.”
“Đã rõ-nya. Cơ mà, địa điểm hiếm thấy thật đấy-nya~”
Radius dẫn theo thiếu nữ mang dòng máu Cait Sith, chỉ hai người họ rời khỏi Đế thành.
Lên xe ngựa chưa đầy vài chục phút, Thư viện Hoàng gia Đế quốc đã hiện ra trước mắt, Mireille hỏi lại lần nữa.
“Ngài định điều tra gì?”
“Một phần trong việc truy vết những gì gã đàn ông đó đang tìm kiếm.”
Mireille hiểu rõ suy nghĩ của chủ nhân như lòng bàn tay.
Chẳng mấy chốc, họ xuống xe ngựa và bước vào Thư viện Hoàng gia, đi vào từ cửa chính khiến các kỵ sĩ canh gác và nhân viên ngạc nhiên.
Radius giơ tay chào nhẹ đáp lại mọi người rồi đi tiếp, dừng lại trước phòng Viện trưởng.
Thấy vậy, Mireille đưa tay về phía nắm cửa sau tiếng gõ.
“Ta đã nói từ trước rồi, chừng đó ta tự làm được.”
“Tôi còn nói từ trước đó nữa cơ, đây là công việc của tôi-nya. Với lại, để cấp dưới làm thì trông oai hơn-nya.”
“...Là bạn thuở nhỏ mà lại.”
Trước lời nói không chút chậm trễ của Tam Hoàng tử, cô bạn thuở nhỏ Mireille mỉm cười.
“Nếu vậy, xin hãy quan tâm đến tôi những lúc ngoài công vụ-nya.”
“Ta vẫn đang làm thế mà...”
“Thì đúng là vậy. Tóm lại, chuyện nào ra chuyện đó-nya.”
Mireille cuối cùng cũng xoay nắm cửa và mở ra.
Nhìn thấy Radius bước vào, Viện trưởng cũng ngạc nhiên như các kỵ sĩ, nhưng ngay lập tức thực hiện lễ nghi của bề tôi.
“Không cần làm thế đâu. Ta chỉ có chút chuyện muốn hỏi thôi.”
“Đ-Đã rõ! Vậy, xin mời ngài ngồi đằng kia!”
Radius ngồi xuống ghế dành cho khách, nói:
“Xin lỗi vì đã làm ông ngạc nhiên.”
Viện trưởng vội vàng dùng cử chỉ phủ nhận.
“Không dám ạ! Nhưng mà, ngài có việc gì với thần?”
“Không được tiết lộ ra ngoài. Hãy cho ta biết những tài liệu viết trong này đang ở đâu.”
“────Thần xin phép xem qua.”
Viện trưởng nhận lấy tờ giấy nhỏ từ Radius và xem lướt qua.
Thoạt nhìn là biết ngay đó là giấy ma đạo cụ và được viết bằng loại mực đặc biệt.
Tờ giấy đó sau khi rời tay Radius một lúc thì chữ sẽ biến mất, nhưng Viện trưởng đã kịp ghi nhớ vào mắt.
Tự hỏi đây là công việc quan trọng đến mức nào, Viện trưởng đứng dậy đi về phía bàn làm việc của mình.
Khi Viện trưởng chạm tay vào ma đạo cụ dạng tấm được trang bị trên bàn, vô số thông tin của Thư viện Hoàng gia hiện lên trên bề mặt.
Ông giữ tay ở đó và tập trung ý thức vài lần, bắt đầu trích xuất thông tin cần thiết.
“Số lượng có nhiều không-nya?”
“Sao nhỉ. Chắc cũng cỡ lượng sách tham khảo dùng trong bốn năm ở Học viện thôi.”
“...Hả? Ngài định đọc hết chỗ đó sao-nya?”
“Để điều tra mà, đương nhiên rồi.”
Dù là bao nhiêu sách đi nữa, thiếu niên này chắc cũng sẽ đọc xong cái vèo. Người trợ tá gắn bó lâu năm buộc phải nghĩ như vậy.
Khi cô đang cười khổ, thì Viện trưởng thốt lên một tiếng đầy vẻ không hiểu nổi.
“Không có quyển nào? Không, không thể nào.”
Viện trưởng không tin nổi, cứ nheo mắt nhìn vào ma đạo cụ hết lần này đến lần khác.
Nhưng kết quả vẫn y nguyên.
Mặc dù đây là phản ứng không đáng mừng đối với Radius, nhưng cậu không hề nhíu mày, cũng chẳng nói một lời nào.
Thiếu nữ Cait Sith chợt nhìn sườn mặt Radius và cất tiếng.
“...Điện hạ?”
“Xin lỗi. Để ta suy nghĩ một chút.”
Thời gian cần thiết chỉ vỏn vẹn mười mấy giây.
Tam Hoàng tử, với vẻ như đang để tâm điều gì đó, hỏi Viện trưởng.
“Tất cả đều đã được mượn rồi sao?”
“Vâng. Tất cả đều trong thời gian gần đây.”
“Người mượn có ghi chú đặc biệt gì không? Ví dụ như là yếu nhân có thể ẩn danh tính khi mượn chẳng hạn.”
Viện trưởng không biểu lộ ra mặt, nhưng lời nói tiếp theo “Cái đó là────” lại ngập ngừng.
“Ta không cần ông trả lời. Ta hiểu rằng theo luật pháp Đế quốc, ông không thể trả lời ta tại đây. Vì vậy, đây chỉ là lời độc thoại của ta thôi.”
“...Thần thật sự xin lỗi, thưa Điện hạ.”
“Không sao. Nhưng xem ra suy đoán của ta đã trúng rồi.”
Dù không trả lời đúng hay sai, nhưng ít nhất những lời lễ nghi cũng được thốt ra từ miệng Viện trưởng.
Nhận lấy điều đó, Radius nhắm mắt lại một lần. Cậu chìm vào suy tư sâu hơn lúc nãy, và từ đó một suy đoán hiện lên.
“Vậy sao... Gã đàn ông đó e rằng────”
Viện trưởng không đời nào biết được Tam Hoàng tử đang nghĩ gì, vẫn giữ thái độ cứng nhắc.
“Thành thật xin lỗi. Nếu là Điện hạ, sau khi làm thủ tục theo quy định, thần có thể hướng dẫn...”
“Không, đủ rồi. Như ta vừa nói, chỉ là độc thoại thôi.”
Radius đứng dậy với vẻ hài lòng, nở nụ cười thoáng đạt khi ra về.
“Việc không có tài liệu ta tìm kiếm. Có vẻ như không còn câu trả lời nào hơn thế nữa.”
Viện trưởng không hiểu chân ý của câu nói đó, nhưng đó không phải là lời nói dối.
“Hôm nay ngài đã xong việc rồi sao ạ?”
“Ừ.”
Tam Hoàng tử nói với Viện trưởng lúc rời đi: “Xin lỗi vì hôm nay đến đột xuất”, rồi bước ra hành lang giống như lúc đến.
Bước đi trên hành lang yên tĩnh, sau khi xác nhận xung quanh không còn ánh mắt của ai khác.
“Trong vài ngày tới chúng ta sẽ lên ma đạo thuyền. Sẽ đi xa một chuyến.”
“Đã rõ-nya. Vậy thì tôi phải nghĩ lý do cho các công vụ sắp tới từ bây giờ thôi-nya.”
“Không cần đâu. Hôm nọ, chẳng phải cô đã nói muốn xin nghỉ vài ngày sao?”
“Nhắc mới nhớ đúng là vậy... Ngài chuẩn bị chu đáo quá đấy-nya.”
“Vốn dĩ, không phải là để đi xa đâu.”
Nhìn Mireille đi bên cạnh, Radius như nhìn thấu con đường phía trước... và còn xa hơn thế nữa.
“Nếu không, sao có thể thông qua sự vô lý này chứ.”
Nở nụ cười trưởng thành, cậu nói.
0 Bình luận