Tâm tư thầm kín
Vẫn có thể mãi giấu che
Chúng là của riêng ta, và niềm vui cũng có thể âm thầm cất giữ trong lòng
Đêm đã buông, hầu hết ánh đèn trong khu dân cư đều đã tắt, chỉ còn một khu vực vẫn sáng hơn cả ánh đèn đường.
Đó là một căn nhà lớn được bao quanh bởi tường rào.
Cánh cổng mở rộng, ngay phía trong là một tấm bạt xanh đang được trải ra. Trên tấm bạt, một gian hàng lễ hội đã được gấp lại cùng với bộ khung của nó đang chất thành đống, và vài người đang tất bật dọn dẹp.
Nhưng có một người lại ngồi ngay trước cổng.
Đó là một người phụ nữ mặc áo khoác da khoác ngoài bộ kimono. Nàng ngồi trên bậc thềm của cổng, mắt đăm đăm nhìn về phía đông.
Đôi mắt sau cặp kính của nàng dán chặt vào khu dân cư chìm trong bóng tối và vầng sáng nhàn nhạt trên bầu trời phía xa.
Quầng sáng mờ ảo ấy là ánh đèn hắt lên bầu trời mùa đông.
“Lễ hội ở Taka-Akita vẫn chưa tan nhỉ…”
Lời nhận xét của nàng được đáp lại từ trên nóc cổng.
“Cô Ryouko, đang đợi cô Shino à?”
“Ừ. Setsu-chan cũng chưa về nữa, nên tôi nghĩ có lẽ họ đang chơi cùng nhau. Poyanski, cậu cũng nghĩ vậy mà, phải không?”
Một âm thanh trầm đục từ xa vọng lại. Nó dường như làm rung động cả không khí khi lướt qua bầu trời.
“Hôm nay nhiều máy bay thật đấy.”
“Đó là tiêm kích.”
“Chắc cựu quân nhân như cậu thì biết rồi. Có chiến tranh ở đâu à?”
Câu hỏi của nàng được trả lời bởi một thanh niên mặc vest bước ra từ trong cổng.
“Chị lúc nào cũng nói chuyện nghe nguy hiểm thế. Theo những gì chúng ta chặn thu được thì hình như họ đang tổ chức một cuộc tập trận đêm ở Kansai. Nhưng mà…”
“Nhưng mà sao, Kouji?”
“Số máy bay lượn lờ nhiều hơn so với báo cáo. Và theo Toki-san, các căn cứ quân sự ở phương Tây, châu Á, Trung Đông và Nga đang hợp tác với Nhật Bản.”
Ryouko nghiêng đầu.
“Nếu đúng là vậy thì thành chuyện lớn rồi. Sẽ có tiêm kích bay đầy trời trên phạm vi toàn cầu mất.”
“Đó chính là điểm vô lý.”
Kouji ngồi xuống cạnh Ryouko và rút ra hai cốc cà phê giấy từ sau lưng.
“Các căn cứ trên khắp thế giới đang hợp tác với Nhật Bản, nhưng có vẻ như không ai nhìn thấy chiếc tiêm kích nào cả.”
“Không ai nhìn thấy?”
“Như em đã nói, các căn cứ thì hoạt động rất bận rộn, nhưng họ không thể thấy những chiếc tiêm kích đó.”
“Ồ.” Ryouko gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. “Vậy là siêu công nghệ của thế giới đã tạo ra những chiếc tiêm kích mà lũ ngốc không thấy được. Điều đó giải thích tại sao em không thấy còn chị thì thấy.”
“Nếu chị thấy được, vậy chị nói em nghe xem thứ gì đang bay trên đầu mình đi.”
Nàng ngước lên trời, nheo mắt lại.
“Hừm. A! Thấy chưa!? Nó đang bay kìa! Là một chiếc máy bay ném bom hai động cơ có gắn diềm hồng! Thiết kế đó từ Shibuya ra hả? Là Shibu-Bomber sao? Ngầu quá đi!”
“Chị hai… Chị không cần phải nhập tâm mà bịa chuyện vậy đâu.”
“Ch-chị không có bịa! Chị thấy mà! Nó đang bay ngay kia kìa! Em có nghe thấy tiếng nó kêu quàng quạc ở phía tây không!”
“Vâng, vâng, vâng. Ừ, nó chắc chắn đang bay và kêu quàng quạc ở đó. Ừ, không nghi ngờ gì nữa.”
“Em nói cái gì vậy, Kouji? Não em có vấn đề à? Em thực sự là một thằng ngốc sao? Ôi, xin lỗi. Chị không nên hỏi câu đó nhỉ?”
“Là chị nói trước mà!”
“Đưa chị ly cà phê đi rồi chị sẽ nhẹ tay với em.”
“Rồi, rồi.”
Cậu chìa một cốc giấy ra.
“Tại sao chị mình lại thế này cơ chứ…”
Cậu nói lửng, rồi ngước nhìn lên mái nhà với ly cà phê còn lại.
“Còn anh thì sao, Poya-san?”
“Để đó tôi sẽ uống.”
“Pes đã đòi nãy giờ rồi, anh có chắc muốn để nó ở đây không?”
“Có lẽ không uống.”
“Vâng, vâng.”
Kouji đặt chiếc cốc lên mép xà ngang của cổng rồi ngồi lại xuống bậc thềm.
“Nhưng mà bỏ qua mấy chuyện lùm xùm đó đi, Shino-san đã đi đâu vậy nhỉ?”
“…”
“Em không thấy cô ấy kể từ lúc cô ấy nói sẽ đi mua nước cho chúng ta. Nagase-san, người đóng vai Thám tử Gian hàng Lễ hội, đã quên bổ sung nước, nên khi chúng em nhận ra thì anh ta đã mất nước đến mức bắt đầu có một bài diễn văn lảm nhảm bên đường. Gì mà đòi trả lại Quần đảo Phương Bắc để biến chúng thành Vương quốc Gấu ấy.”
“Thế thì phiền. Đất Chim Cánh Cụt tên hay hơn.”
“Nhưng mọi người đều nghĩ bài diễn văn đó là một phần của chương trình.”
“Tốt nhất là lờ đi, cậu Kouji.”
“Bình tĩnh nào.” Kouji thở dài trong khi trấn an người trên mái nhà. “Nhưng sau khi Nagase-san ngã gục, chúng em tháo mặt nạ ra thì thấy anh ta đã bất tỉnh với một nụ cười sảng khoái trên môi. Mà có lẽ đó chỉ là do cơ mặt anh ta cứng lại vì mất nước thôi. …Dù sao thì cũng không phải trách nhiệm của Shino-san.”
Rồi cậu quay sang Ryouko, người đã im lặng nãy giờ, và cười gượng.
“Chị có nghĩ rằng cô ấy không quay lại vì không khí ở đây không hợp với cô ấy không… Tại sao chị lại ngửa người ra sau rồi ngủ gật vậy, chị hai! Ít nhất cũng nghe em nói chứ!”
“Hả? À-à, xin lỗi Kouji. Tại em cứ để tình yêu với bé gái tuôn trào từ tận tâm can qua mấy lời bàn luận ấu dâm về Shi-chan, nên chị đã phải cố kiềm chế đến mức ngủ thiếp đi luôn. Chị nghiêm túc đến nỗi caffeine của cà phê cũng phải chào thua đấy! Sao? Em xong cái màn thảo luận bẩn thỉu đó chưa, tên ấu dâm chính hiệu?”
“E-em có nói gì ‘bẩn thỉu’ đâu.”
“Còn không thèm thừa nhận nữa!? Chỗ nào trong đó không bẩn thỉu chứ? Sao em lại không phải là một tên ấu dâm!? Thiệt tình, chị sẽ thăng cấp cho em từ ‘chính hiệu’ lên ‘siêu chính hiệu’! Mong là em sẽ trở thành một sao lùn trắng rồi co rút lại mà biến mất đi!”
“Dù không quan trọng lắm, nhưng em không thể nổ tung và trở thành lỗ đen được à?”
“Em có biết làm vậy sẽ gây phiền phức cho hàng xóm đến mức nào không hả? Mà em đang cố trở thành trung tâm của một thiên hà hay gì? Thiên hà của em sẽ tên là gì? Thiên hà Chính Hiệu à? …Yay! Chị nói được rồi, nói được rồi!”
Ryouko phấn khích đến mức đứng dậy vỗ tay một cái. Vài tiếng vỗ tay đáp lại vang lên từ bức tường, cánh cổng và cái nắp cống gần đó.
Rồi nàng quay lại.
“Chúng ta đang nói đến đâu rồi nhỉ?”
“Chị là đồ tệ nhất, chị hai!!”
“K-Kouji bắt nạt chị!!”
“Chị có thể ngừng nói chuyện theo phản xạ và dùng não trái đi được không!? Nửa hộp sọ đó của chị chứa cái gì vậy!?”
“Ch-chắc là… não, chị đoán vậy?”
“Làm ơn đừng có thiếu chắc chắn như thế.”
“Thôi nào. Chẳng phải em cũng chưa bao giờ nhìn vào trong đầu mình sao.” Nàng nhấp một ngụm cà phê. “Mà, chuyện đó không quan trọng, nhưng Shi-chan có chị gái mà. Em không cần lo cho con bé quá đâu, vào trong làm cho chị món gì ăn đêm đi.”
“Thật ra em ra đây đâu phải để đợi cô ấy.”
Cậu đứng dậy, vai hơi trĩu xuống.
“Em có cảm giác cô ấy sẽ không quay lại nữa, nên…”
“Nên em ra đây để bảo chị đừng chờ nữa à? Đừng ngớ ngẩn thế.” Ryouko cười gượng rồi ngồi lại xuống bậc thềm. “Chị chờ Shi-chan là để chắc chắn rằng mình không phải chờ con bé nữa.”
“…”
“Đây là một nghi thức của chị. Và em biết không?”
Nàng ngước lên trời, nghe thấy tiếng máy bay bay từ nam sang tây.
“Chị thích nghĩ rằng Shi-chan đang nắm giữ vận mệnh của thế giới, nên quân đội từ khắp nơi đang truy đuổi con bé. Con gái cũng thích mơ mộng mà, em biết đấy.”
“Đúng là một giấc mơ nguy hiểm.”
“Wow, tôi có thể nghe thấy cả giọng cậu chủ nói câu đó đấy!!”
Kouji khẽ mỉm cười trước câu nói đó, nhưng rồi lại thở dài và bước về phía cổng.
“Vậy, chị lo liệu ở đây nhé, chị hai.”
“Ừ, ừ. Cứ để đó cho chị. …Shi-chan sẽ ổn thôi.”
Nàng hít một hơi.
“Chị chắc chắn con bé đang được bao quanh bởi những người tốt.”
“Đúng vậy,” giọng nói trên mái nhà đáp lời. “Nhưng cô Ryouko, cô có ổn không? Bên ngoài lạnh lắm. Da, rất lạnh.”
Ryouko đáp lại sự quan tâm từ trên mái nhà bằng một tiếng súng.
Một tiếng động lớn vang lên.
Đó là một âm thanh chói tai dội khắp bầu trời.
Thanh âm gầm rú được tạo ra khi không khí bị xé toạc, và tám chiếc phi cơ hiện ra ở phía trước.
Chúng là những chiếc tiêm kích hai động cơ được trang bị để tấn công mặt đất.
Chúng bay về phía tây dưới ánh trăng, và hai bên sườn được trang trí bằng biểu tượng của UCAT Hoa Kỳ. Chúng thuộc về Căn cứ Atsugi của UCAT Hoa Kỳ.
Lượng bom khổng lồ gắn dưới cánh và bộ tăng tốc gắn trên cánh đã làm chúng mất đi hình dáng của một chiếc tiêm kích thông thường.
Tám cỗ máy có hình thù kỳ dị đang bay về phía tây qua vùng Tokai.
Chiếc dẫn đầu ở phía bắc trong hai chiếc tiên phong bật sáng khoang liên lạc quang học.
“R1, đây là BA1. BA và BB đã bảo vệ được hành trình. Chuyển sang chế độ bay giảm trọng lượng.”
Một phản hồi đến từ phi cơ chỉ huy đang bay trên Vịnh Suruga ở phía xa sau lưng họ.
“Testament, BA1. BA và BB, duy trì hành trình. Các đội tấn công AA và AB cũng không phát hiện kẻ địch nào trên đường tiếp cận từ Okinawa.”
“Testament,” chỉ huy đội BA đáp lại trước khi thở dài. “R1, các quốc gia phối hợp với nhau tốt đến đâu? Tôi muốn tránh va chạm trên không trong khi tất cả chúng ta đều đang dùng tàng hình.”
“Testament. Có vẻ như các căn cứ UCAT gần Biển Nhật Bản đã trở thành nơi trưng bày các loại tiêm kích của thế giới. Và tất cả họ đều đang chờ kết quả của chúng ta.”
“Testament. Vậy là chúng ta phải làm tốt vai trò mở màn của mình, đúng không? Tôi chắc chắn các con rồng cơ khí của đội D sẽ dọn dẹp mọi thứ khi chúng đến nơi.”
“Testament. Nhưng BA1…”
“Tôi biết,” BA1 đáp. “Kẻ địch có hai phi cơ: một con rồng cơ khí và một võ thần. …Và tôi nhớ là toàn bộ rồng cơ khí của chúng ta đã bị võ thần đó bắn hạ một tháng rưỡi trước.”
Ngoài ra…
“Tôi nghe nói phi công của võ thần trắng đó đã đánh bại con rồng cơ khí xanh trắng của chúng ta.”
“Testament,” R1 đáp lại trước khi nói điều họ nghĩ BA1 cần nghe. “Đừng nghĩ đến việc chiến đấu. Cứ bay thẳng vào, rải bom trong khi tăng tốc, và rút khỏi đó.”
“Tôi biết rõ. Chúng tôi không có giáp, khả năng cận chiến hay hỏa lực của một con rồng cơ khí, nhưng chúng tôi vẫn có tốc độ tối đa vì nhỏ hơn. Nhiệm vụ kiểu này hoàn toàn phù hợp với chúng tôi.”
BA1 tiếp tục nói trong khi xé gió dẫn đầu.
“R1, cô gái của con rồng xanh trắng đã tỉnh lại chưa?”
“Đó là thông tin tuyệt mật, nên tôi không thể trả lời.”
Mọi người lắng nghe đều cười gượng trước giọng điệu thản nhiên đó, nhưng rồi có người lên tiếng.
“Anh có nghĩ con rồng cơ khí đó sẽ trở về từ không gian khác mà nó đã bị gửi đến không?”
“Đừng dựa dẫm vào một cô gái,” BA1 đáp lời ngắn gọn. “Và tôi nghi ngờ cô ấy muốn có ai đó dựa dẫm vào mình lúc này. …Không phải khi cô ấy đã mất đi sức mạnh.”
Nhưng ngay khi anh vừa dứt lời…
“———!?”
Chiếc tiêm kích của anh vỡ tan và rải rác khắp bầu trời.
Mọi người bên trong phi cơ chỉ huy được chỉ định là R1 đều chết lặng khi nhận ra chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng một lát sau, các thành viên UCAT Hoa Kỳ đã thoát khỏi cơn bàng hoàng sững sờ và bắt đầu lên tiếng hoặc hành động.
Họ đã mất tín hiệu từ BA1 và…
“BA2, BB1… và BA3 đã bị mất!”
Sau khi sĩ quan truyền tin báo cáo xong, một tiếng hét vang lên từ đội B.
“Đây là BB4! R1… Chuyện gì đã xảy ra!?”
Khi nghe thấy BB4, mọi người trong R1 đều nghĩ, “Cậu vừa bị bắn hạ đấy.”
Tất cả họ đều nuốt khan vì không hiểu tại sao, nhưng tình hình không chờ họ bắt kịp.
“Đội B, tản ra và bay lên cao!”
“R1, chuyện quái gì đang diễn ra vậy!? Hình như chúng ta mất vài chiếc tiêm kích! Nhưng không có tiếng nổ hay bất cứ-…”
Giọng nói tiếp theo bị nhiễu đi bởi tiếng tĩnh điện của việc bị bắn hạ.
“Tôi đang vỡ ra!”
“BB4 đã bị mất!”
Viên sĩ quan truyền tin dường như gặp khó khăn khi đưa ra báo cáo.
“Các máy bay tấn công của đội A sẽ đến trong ba mươi hai giây nữa!”
Nghe vậy, mọi người đều quay về một điểm trong phi cơ.
Một trong những automaton của UCAT Nhật Bản đã được triển khai để vận hành radar kiểm tra tín hiệu Đá Hiền Triết.
Cô hầu gái lạnh lùng được chiếu sáng bởi ánh sáng đỏ nhạt có tên là \#66. Dữ liệu từ trận chiến chống lại 3rd-Gear và từ cuộc tấn công của Quân đội vào UCAT đã được tải vào bộ nhớ cá nhân của cô.
“Tôi đang phát hiện tín hiệu của Typhon và Alex. Tín hiệu của Typhon ở trong phạm vi ba mươi kilomet về phía tây, nhưng công suất của nó quá yếu để bay.”
Tuy nhiên…
“Tôi phát hiện một tín hiệu Đá Hiền Triết ở một nơi khác, nhưng nó chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc.”
“Nơi khác?”
“Testament,” \#66 đáp lại trong khi ghi nhận rằng màn hình cho thấy BB3 cũng đã bị bắn hạ. “Tín hiệu xuất hiện trên các chiếc tiêm kích ngay vào khoảnh khắc chúng bị bắn hạ!”
Khi cô nói, thông tin cô nhận được đã xác nhận những nghi ngờ của mình, nên cô quay về phía những người đang cau mày khác.
“Đây không phải là một cuộc tấn công của Typhon hay Alex! Công suất tức thời này chỉ thấy ở một cuộc tấn・công tầm gần của một vũ khí khái niệm cầm tay!” cô nói. “Kẻ địch đang sử dụng vũ khí khái niệm để hạ gục trực tiếp các chiếc tiêm kích mà không gây ra vụ nổ!!”
BA4 đang bay lên cao về phía mặt trăng thì thấy BB2 vỡ tan trong ánh trăng phía trên mình.
Không có vụ nổ nào cả.
Nó cũng không bị phá hủy.
Nó chỉ đơn giản là vỡ vụn ra thành từng mảnh mà không có lửa hay khói.
BA4 nhìn thấy những mảnh vỡ, bộ khung, những mảnh thuốc nổ văng ra mà không phát nổ, và…
“!!”
Có ai đó đang đứng trên mũi chiếc tiêm kích của chính anh.
Ánh trăng phủ lên lưng một cô gái đang cầm một thanh đao cong.
Gió thổi tung mái tóc, áo khoác chiến đấu và váy của cô, và cô đi đôi giày cao gót màu đỏ.
BA4 không thể làm gì được.
Anh không thể chĩa súng máy vào người đang đứng trên mũi phi cơ và tên lửa thì dùng để tấn công mặt đất.
Anh cân nhắc việc tăng tốc để gió cuốn cô đi, nhưng anh đã bay với tốc độ gấp ba lần tốc độ âm thanh và dường như điều đó vẫn chưa đủ.
“…!”
Anh đột ngột lộn vòng để khiến cô bất ngờ.
Anh thêm một chút chệch hướng để xoay tròn chiếc tiêm kích, nhưng…
“Không thể nào!”
Anh đã được huấn luyện để phản ứng với chuyển động tốc độ cao, nên anh đã thấy tất cả.
Kẻ địch bắt kịp với chuyển động của chiếc tiêm kích chỉ bằng cách hạ thấp hông một chút.
Trông rất giống như cô đang lướt ván.
Chỉ trong một khoảnh khắc, ánh trăng đã soi rõ biểu cảm của cô.
Miệng và mắt cô hiện lên một nụ cười thầm lặng.
Rồi cô mở miệng và giơ thanh kiếm lên.
“Ngạc nhiên không? Tôi đã nhờ Typhon ném tôi từ dưới lên để giả làm một quả đạn người đấy.”
BA4 nhớ lại rằng Top-Gear có hai nữ kiếm sĩ. Người trẻ hơn gần như bất tử và người lớn hơn có một vũ khí khái niệm kỳ lạ.
“Vũ khí khái niệm đó hấp thụ đòn tấn công của mục tiêu và biến nó thành của mình.”
“Đúng vậy,” cô gái mỉm cười đáp lại. “Đầu tiên, tôi lưu trữ một trong những phát bắn của Typhon và dùng nó để phá hủy một chiếc tiêm kích sau khi được ném lên đây.”
Cô hít một hơi.
“Sau đó tôi hấp thụ năng lượng từ vụ nổ để tái sử dụng nó chống lại chiếc tiêm kích tiếp theo.”
Kẻ địch này cũng kiểm soát hướng của sự phá hủy để lực giật của vụ nổ cho phép cô nhảy sang chiếc tiêm kích kế tiếp.
Họ đã tản ra và bay lên cao để xem kẻ địch của mình là ai, nhưng kẻ địch đó đã di chuyển đến chiếc tiêm kích bay lên đầu tiên và xử lý từng chiếc một từ trên xuống.
Và về thanh kiếm cô đang cầm…
“Thanh kiếm này được nạp năng lượng tái chế từ vụ nổ của tám chiếc tiêm kích, nên nó sẽ gây ra một tiếng nổ khá lớn nếu tôi dùng hết một lần đấy.”
Cùng lúc đó, một tín hiệu truyền đến tai BA4.
Đó là giọng nói nhẹ nhõm của sĩ quan truyền tin của R1.
“BA4! Đội A đã đến!”
Anh nhìn thấy họ cả trên radar lẫn bằng mắt thường. Tám phi cơ tấn công đang đến từ phía tây.
Tuy nhiên, BA4 thầm cầu xin họ hãy tránh xa.
Ngay khi họ đến, kẻ địch của anh sẽ tấn công anh bằng sức mạnh bùng nổ mà cô đã tích lũy được cho đến nay.
Nó chứa đựng vụ nổ của tám chiếc tiêm kích tấn công mặt đất, thuốc nổ của chúng, và một phát bắn từ khẩu pháo của Typhon.
Điều đó chắc chắn sẽ thiêu rụi bầu trời và thổi bay mọi thứ ở đó trong nháy mắt.
Vì vậy, BA4 cố gắng ra hiệu cho họ chạy thoát.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, chiếc váy trước mắt anh bay phất lên và anh lại hét lên một điều khác.
“Màu trắng!”
Kẻ địch đâm thanh kiếm của mình xuống với một nụ cười, và BA4 vỡ tan dưới ánh trăng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, anh nhìn thấy bóng hình dưới trăng của cô.
Heo từ từ tỉnh lại.
“…”
Cô dường như đã được đặt trên một chiếc giường lót một lớp vải khá cứng.
Nhưng cô không biết cơ thể mình đang ở tư thế nào; cô thậm chí không thể đoán được.
Cô không thể tập trung suy nghĩ được gì.
Cô cảm thấy đầu óc mình trống rỗng và như thể đang thờ ơ quan sát bản thân từ bên ngoài.
Cô không cố gắng cử động hay thậm chí coi đó là một khả năng.
Ý thức của cô hoàn toàn đóng lại.
Cô biết tại sao: cô không muốn nhớ lại.
Nếu cô nhớ lại, cô cũng sẽ nhớ ra rằng mình không thể làm được gì cả.
Và nếu không thể làm được gì, cô không có sức mạnh.
Vậy nên làm bất cứ điều gì cũng vô nghĩa.
Cô tràn ngập cảm giác bất lực tột cùng.
Nghĩ về sức mạnh chỉ khiến cô nhớ lại khoảnh khắc mình đã mất nó.
Nếu sự tồn tại không có ý nghĩa, thì cô nghĩ mình cũng có thể chết đi, nhưng cô thậm chí không thể nghĩ về điều đó một cách nghiêm túc và chỉ đơn giản cố gắng xóa bỏ suy nghĩ của mình như một sự thay thế.
Nếu cô không nghĩ gì, cô sẽ không mất gì. Nếu cô không hy vọng gì, cô sẽ không cảm thấy gì.
Điều duy nhất ở nền tảng những suy nghĩ bất lực của cô là quyết định nằm yên và để người khác mặc kệ mình.
Cô muốn đến một nơi nào đó tối tăm.
Cô muốn đến một nơi nào đó yên tĩnh.
Cô muốn đến một nơi nào đó cô độc.
Và cô cảm thấy như ước muốn đó đang được đáp ứng. Cô cảm thấy như có một bức tường ngăn cách cô với làn da của mình, nhưng làn da đó cảm nhận được không khí se lạnh đến mức có thể gọi là rét và tai cô cảm nhận được sự im lặng.
“———.”
Cô mở mắt, nhưng không phải do ý muốn của mình.
Cô chỉ đơn giản là đã từ bỏ cả sức lực cần thiết để giữ mí mắt mình khép lại.
Ngay cả việc nhắm mắt cũng có cảm giác như đang làm gì đó, nên mắt cô mở ra và cô nhìn đăm đăm về phía trước.
Lẽ ra cô phải nhìn thấy bức tường trắng của phòng y tế, nhưng thay vào đó cô lại thấy bầu trời đêm.
Không chỉ vậy, cô còn có một cái nhìn toàn cảnh về bầu trời đó và tất cả các vì sao trong đó.
“Hở?”
Cô đang nằm trên giường, nhưng không có cửa sổ, tường, hay trần nhà. Thậm chí còn không có sàn nhà.
“…!?”
Nỗi sợ hãi về tình huống không rõ này đã chiến thắng sự ngẩn ngơ tự áp đặt của cô.
Tim cô đập nhanh và cô ngồi bật dậy khi tự hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Rồi cô nhận ra đây là đỉnh của một vách núi và giường của cô đã được đặt ở rìa vách đá đó.
Chiếc giường là loại giường ngả dùng trong bệnh viện, khung và chăn màu trắng của nó đã được đặt trên đỉnh vách đá đầy cỏ sao cho cô đang nhìn lên bầu trời.
“Cuối cùng cô cũng dậy rồi, Heo Thunderson.”
Cô quay về phía giọng nói bất ngờ bên cạnh và thấy một cậu con trai đang ngồi ở đầu giường phía gần ngọn núi. Cánh tay phải của cậu cầm một khẩu súng máy được bọc trong một lớp vỏ màu trắng.
“Harakawa?”
Cậu không quay về phía cô.
Cậu chỉ nhìn thẳng về phía trước và không nói gì thêm.
Sự im lặng của cậu khiến cô bối rối. Tại sao cậu không nói gì?
Đúng lúc đó, bầu trời bị xé toạc.
Màu đỏ đột ngột xé toạc màu xanh đậm của bầu trời đầy sao và ánh trăng.
Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng va chạm nổ tung và những ngọn lửa đỏ thẫm nở rộ trên bầu trời.
Chỉ trong một thoáng, Heo biết ánh sáng đỏ thẫm đó là gì, nhưng một điều khác lại thoát ra khỏi miệng cô.
“Tại sao…?”
Cô khẽ thở hắt ra khi nhìn lên bầu trời.
Cô nuốt khan, căng vai và từ từ mở miệng lần nữa.
“Tại sao cậu lại đưa tôi đến đây?”
“Đừng hỏi điều hiển nhiên, Heo. Heo Thunderson.”
Cô bật lại trước từ “hiển nhiên”.
“Sao đây lại là điều hiển nhiên?”
Cô nói nhỏ, nhưng điều đó đủ để rút cạn sức lực của cô.
Cô đang khép mình lại.
Nhưng cô vẫn tiếp tục nói vì cô muốn cậu hiểu ít nhất điều này.
“Bây giờ tôi không có sức mạnh.”
Tuy nhiên, Harakawa không quay về phía cô.
Cô chỉ nghe thấy cậu hỏi một câu ngắn gọn.
“Thì sao, Heo Thunderson?”
Lần này, Harakawa quay về phía Heo.
Trên trời lại có thêm tiếng ồn, nên có lẽ cũng có cả ánh sáng.
Tuy nhiên, cậu chỉ nhìn vào khuôn mặt tái nhợt của cô với đôi mắt ngấn lệ.
“Có một chiến trường cho cô dù cô có sức mạnh hay không.”
Cậu cũng có thể nghe thấy tiếng ồn từ phía bên kia khu rừng phía tây vách đá.
Quân đội UCAT Hoa Kỳ đã thả họ xuống đây đã giao chiến với kẻ địch.
Họ đang chiến đấu mà không có yểm trợ trên không và có lẽ họ sẽ thay đổi nhiệm vụ từ tấn công sang nghi binh.
UCAT Nhật Bản vẫn chưa đến, nhưng cậu biết họ hẳn phải ở gần đây vì họ dự định xông vào sau cuộc tấn công của UCAT Hoa Kỳ.
Nhưng, cậu nghĩ.
“Tôi không biết liệu lần này đám điên đó có thắng được không.”
Có một lý do cho điều đó.
“Đầu tiên, Sayama không có Shinjou, nên cậu ta không thể nâng thanh kích động kỳ quái của mình lên mức tối đa. Ngoài ra, cặp đôi hài bạo lực đã mất thú cưng vũ khí Concept Core của họ. Và tất nhiên, Hiba đã không có Mikage quá lâu đến mức cậu ta có thể hành động mà không cần suy nghĩ, đồng thời Susamikado cũng bị cấm sử dụng.”
“Một phân tích khá chính xác đấy.”
“Vâng.” Cậu gật đầu và nhìn thẳng vào mắt Heo. “Và chúng ta không có Thunder Fellow.”
Heo co rúm người lại, nhưng cậu không quan tâm.
Cậu nói ra sự thật không chút kiêng dè.
“Sức mạnh của chúng ta đã giảm đi đáng kể và kẻ địch của chúng ta trước đây đã có thể theo kịp chúng ta. Điều đó có nghĩa là…”
Điều đó có nghĩa là…
“Kẻ địch của chúng ta bây giờ mạnh hơn chúng ta rất nhiều.”
Và…
“Còn một vấn đề nữa.”
“Hở?”
Gió cuốn đi câu hỏi của cô.
Đó là cơn gió đông lạnh lẽo của một ngọn núi.
Hơi thở trắng xóa của cô làm cho không khí dường như càng vô hình hơn.
Và Harakawa nói để thêm màu sắc ý nghĩa vào sự trong suốt đó.
“Tôi đang nói về Babel, Heo.”
Cậu ngước nhìn lên bầu trời phía trên ngọn núi.
Bên kia khu rừng, một tòa tháp lớn đâm thẳng lên trời trong ánh sáng mờ ảo.
“Dựa trên những tài liệu mà cậu ta tìm thấy và giờ có thể đọc được, Sayama kết luận rằng Babel đã hoạt động một phần kể từ mười năm trước để kiềm chế các khái niệm tiêu cực đã được kích hoạt bên trong. Và vì Babel là Noah, nên cư dân của Top-Gear sẽ được phép vào.”
Cậu hít một hơi.
“Noah sẽ đối xử với người của Top-Gear như những vị thần và làm bất cứ điều gì họ nói. Nó có thể tạo ra các khái niệm theo chỉ dẫn của các ‘vị thần’ của mình, nên Top-Gear bây giờ có thể ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới này.”
“Nh-nhưng…!”
Heo ném lời nói của mình về phía cậu, nên cậu quay lại.
Như để vượt qua cơn gió lạnh, cô đặt một tay lên ngực với bầu trời đêm làm nền.
“Tôi có thể làm gì trong một trận chiến quan trọng như vậy!?”
“Tôi có ngón tay, nên tôi có thể bóp cò.”
Harakawa ngay lập tức trả lời cô và đứng dậy khỏi giường.
“Tôi có mắt, nên tôi có thể thấy kẻ địch đang đến gần.”
Cậu nói.
“Tôi có miệng, nên tôi có thể thông báo cho mọi người về mọi việc.”
Cậu tiếp tục nói.
“Tôi có tai, nên tôi có thể nắm bắt tình hình trên chiến trường.”
Và…
“Tôi có cơ thể, nên tôi có thể cho mọi người thấy rằng có một thứ gì đó ở đó để hỗ trợ họ.”
Ngoài ra…
“Mọi người đều có chừng đó, Heo Thunderson. …Hầu hết mọi người không có loại sức mạnh mà chúng ta đã từng có.”
Giờ nghĩ lại, Sayama là ví dụ tiêu biểu cho điều đó, Harakawa nghĩ.
Heo nhìn đăm đăm lên cậu, và cậu nói vào đôi mắt bất lực của cô.
“Nhưng ngay cả khi tôi mất đi sức mạnh của mình, tôi vẫn có thể lái xe máy và tôi có đôi mắt khá tốt. Nó không hơn lợi thế của bất kỳ ai khác, nhưng loại lợi thế đó rất quan trọng trên chiến trường.”
Còn cô thì sao?
“Giống như mọi người không làm cho cô trở nên bất lực, Heo Thunderson. Nếu cô tận dụng tốt những lợi thế nhỏ mà cô có, chúng sẽ mang lại nhiều sức mạnh hơn nữa. Và nếu cô tiếp tục rèn luyện những lợi thế đó và tích lũy thêm nữa…”
Cô có lẽ sẽ trở thành kiểu người mà người ta gọi là ngốc nghếch.
Nhưng, cậu nghĩ. Còn cô thì sao?
“Trong các trận chiến, mọi người đều thiếu người. Mọi người đều muốn có ai đó bên cạnh khi mọi thứ trở nên vô vọng và họ muốn có thứ gì đó để bảo vệ. Chiến trường dành cho những người có thể chiến đấu, nhưng hơn thế nữa… nó là một nơi bất lực luôn cầu xin sự giúp đỡ.”
Cậu nhìn thẳng vào Heo từ nơi cậu đang đứng.
“Vậy. Cô có sẵn lòng vươn tay ra với chiến trường đang cầu xin sự giúp đỡ không?” cậu hỏi. “Và tôi biết bây giờ nói điều này hơi muộn… nhưng mặc quần áo vào đi, Heo Thunderson. Chúng ở cuối giường đấy.”
“Hở?”
Heo nhìn xuống mình.
Tấm chăn đã tuột khỏi phần trên cơ thể khi cô ngồi dậy, nên nó hoàn toàn trần trụi.
“Hở? A, đ-đợi đã. Cái gì đây!?”
“Chính giáo viên của cô đã cởi quần áo của cô, nên đừng hỏi tôi. Cô ấy cũng đã đưa cô lên trực thăng vận chuyển.”
“Đ-đợi một chút! Cởi một ít thì không sao, nhưng tại sao tôi lại hoàn toàn khỏa thân!?”
“Đó không phải là kỹ năng cá nhân tàn nhẫn của cô sao? Với lại, người Đức đều là những người cầu toàn.”
“C-cậu lúc nào cũng tìm được lý do cho mọi chuyện, phải không!?”
Để phản đối, cô túm tấm chăn trước ngực và đấm xuống giường.
“Vậy tại sao… tại sao mọi người lại cố gắng bắt tôi phải chiến đấu!?”
Cô lại đấm xuống giường khi hét lên.
“Hãy nói cho tôi biết đi! Bởi vì tôi đã không còn biết tại sao mình lại ở đây nữa!”
Harakawa nghe thấy một tiếng rung khi cô đấm vào giường.
Lông mày của Heo nhướng lên vì giận dữ, nhưng mặt cô đang dần ngẩng lên và ngả về phía sau.
“Hử? Harakawa?”
“Có chuyện gì, Heo?”
“Vì lý do nào đó, tôi có thể nhìn thấy bầu trời mặc dù tôi đang ngồi thẳng.”
“Ừ, và theo tôi thấy thì cô và cái giường đang nghiêng về phía sau.”
“Thôi nào, Harakawa. Cậu nói nghe như cái giường đang rung và rơi xuống vách đá vậy.”
“Nếu thế là đủ để cô hiểu, chắc tôi ăn nói giỏi hơn tôi nghĩ. Cái giường sắp nghiêng chín mươi độ rồi đấy.”
Và nó đã nghiêng.
Heo bị hất ra không trung.
Cô há hốc mồm khi chiếc giường lật nhào.
Nó dường như cọ vào vai phải của cô khi xoay vòng để chúc thẳng xuống.
…Bầu trời…
Cô hơi ngửa người ra sau, quấn trong tấm chăn, và rơi xuống.
Cô cảm thấy không trọng lượng và bầu trời đêm nhanh chóng xa dần.
Phía sau cô là một cú rơi khoảng một chục mét.
Nếu cô rơi xuống, cô sẽ chết.
Cô sẽ không còn tồn tại nữa.
Và ở cuối tầm mắt, cô thấy Harakawa đang đứng ở rìa vách đá.
…Harakawa.
Nhưng cô nhận ra cậu không cố giúp cô.
Cậu chỉ nhìn chằm chằm vào cô trong khi vẫn cầm súng.
Cậu không hề nhúc nhích.
Cô cảm thấy như cậu đang đẩy cô ra xa.
Cô không quan trọng với cậu sao?
…Ngay cả mình cũng đã nghĩ mình không quan trọng…
Và bây giờ người mà cô muốn thấu hiểu mình nhất lại đang đẩy cô ra xa.
Vậy đây chắc là kết thúc rồi, cô nghĩ.
…Hở?
Cô nhận ra một sự thật và một mâu thuẫn nhất định.
Đầu tiên, sự thật.
Ai là người cô muốn thấu hiểu mình nhất ngay cả khi cô cảm thấy mình không quan trọng?
Chẳng phải là Harakawa sao, người đã chọn tin tưởng giao phó điều này cho cô ngay cả khi cô không quan trọng?
Nhưng điều đó tạo ra một mâu thuẫn.
Tại sao cô lại cần chọn kết thúc nếu Harakawa hiểu cô?
Tại sao lại như vậy nếu cậu đã cho cô sự thấu hiểu của mình?
Cô không có sức mạnh. Cô yếu đuối về thể chất, cô còn trẻ, cô lùn, và ngực cô nhỏ. Ngực và mông cô gần đây đã lớn hơn một chút, mặc dù cô không định công bố sự thật đó cho đến khi nó dễ nhận thấy hơn về mặt thị giác và cô không biết mình đang nghĩ gì nữa, nhưng tóm lại, cô bất lực.
Nhưng cô không đơn độc.
Vậy bây giờ cô nên chọn gì: những vì sao trên bầu trời hay cậu bé bất động?
“…”
Cô nuốt khan khi rơi xuống.
Cô đã rơi qua khỏi mép vách đá.
Tấm chăn quấn quanh cô bắt đầu bay phần phật trong gió và trọng lực kéo cô xuống.
Đã quá muộn rồi.
Cô đã nhận ra mâu thuẫn của mình và điều mình muốn, nhưng giờ đã quá muộn.
Tuy nhiên, cô thấy một bông hoa đỏ thẫm mới nở trên bầu trời.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cô đã cử động. Cô đưa tay về phía bầu trời như thể để hái những cánh hoa đó.
Cô vươn tay lên trời và cô đã nhận được một câu trả lời.
Một lực mạnh mẽ kéo căng cơ thể cô.
Đó là tay của Harakawa đang nắm lấy tay cô.
“Không sao đâu.”
Cơ thể cô rung lên và toàn bộ trọng lượng của cô dồn xuống tay phải và vai.
Nhưng toàn bộ cơ thể cô được nhấc lên. Đó là một chuyển động chậm chạp không thể gọi là bay lên.
“Đúng vậy, chỉ có một lý do thôi, Heo. Như tôi đã nói, nó ‘không sao cả’. Nói cách khác, mọi thứ đều ‘ổn’. Nên không sao đâu, Heo.”
Cô thấy cậu nhướng mày cười khi kéo tay cô lên.
“Hãy đến chiến trường thôi, Heo. Đám ngốc đó cũng sắp đến rồi.”
Ánh sáng lao đi trong bóng tối.
Thứ ánh sáng lao qua khu rừng dưới chân núi là một đoàn tàu cao tốc.
Tuy nhiên, trời đã khuya, nên không có chuyến tàu nào như vậy hoạt động.
Dù vậy, toa tàu đầu tiên có thiết kế khí động học vẫn kéo theo các toa còn lại khi chúng xé gió trên hành trình về phía tây.
Không phải tất cả các toa đều dành cho hành khách.
Một vài toa vận chuyển chuyên dụng được bố trí ngay sau toa đầu và phía sau các toa hành khách.
Ngoài ra, các toa hành khách được bọc thép và có những bóng người trên nóc.
Những bóng người đó là các automaton mặc quân phục hầu gái chiến đấu.
Hai automaton đứng trên nóc container vận chuyển được chất trên toa thứ hai. Họ nhìn chăm chăm về phía trước và gửi đi những suy nghĩ chung.
“Tốc độ hiện tại của chúng ta là hai trăm bảy mươi kilomet một giờ. Tôi đã xác định chúng ta đã bù lại được thời gian bị mất khi chuyển từ trực thăng vận tải sang.”
“Đây là một con tàu tuyệt vời. Nhưng tôi chưa bao giờ biết IAI đang phát triển thứ gì đó như thế này.”
Họ nhìn xuống phương tiện đang lao vun vút dưới chân mình.
“Tàu cao tốc thế hệ tiếp theo này có tốc độ tối đa là bốn trăm hai mươi kilomet một giờ, vậy mà nó lại là một tàu cao tốc tàng hình có thể triệt tiêu tiếng va chạm bằng cách tạo ra các dải đệm giữa các toa.”
“Họ muốn đặt tên nó dựa trên việc đi nó rất tuyệt đến mức cảm thấy dễ chịu, nên họ đã nhờ ai đó tóm tắt ý tưởng đó trong một từ.”
Các automaton nhìn sang bên hông toa tàu.
Ai đó đã dùng cọ sơn chữ “Creepy” thật to.
“Tôi đã xác định điều này là không thể hiểu được.”
“Testament. Chúng ta sắp rời khỏi tuyến Tokaido, mọi người ở dưới chuẩn bị đi.”
Những dòng ký ức chung đó được gửi đến cho \#8, automaton đang ở bên trong một trong những toa tàu chở khách bọc thép.
Bên trong toa tàu dài, \#8 lắng nghe báo cáo từ những automaton trên nóc.
Đã gần đến lúc bước vào trận chiến.
Tuy nhiên, cô cố tỏ ra chu đáo. Để không hối thúc những người xung quanh, cô phục vụ trà và cà phê cho những người trong bộ quân phục bọc thép đang ngồi trên hàng ghế ba người, rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Được rồi, hết giờ giải lao.”
“Ể! Nhanh vậy!?”
Nghe họ la lên, cô tự hỏi liệu mình có hơi quá tay trong việc tạo ra một không gian nghỉ ngơi thoải mái không.
Nhưng cô nhanh chóng tập trung trở lại và nhìn khắp mọi người ở đó.
“Chiếc Creepy sắp chuyển sang chế độ tự hành. Chúng ta sẽ tăng tốc để lấy lực quán tính, vì vậy tôi quyết định rằng những ly nước tôi vừa phục vụ sẽ là lần cuối cùng mọi người được nghỉ ngơi.”
“Testament,” tất cả mọi người bên trong ánh đèn trắng của toa tàu đồng thanh đáp lại.
Tất cả họ đều thuộc sư đoàn đặc biệt của UCAT Nhật Bản và hầu hết là thành viên của Đội Leviathan.
Izumo và Kazami đang giải khuây bằng cách chơi bài với Sibyl và Boldman, trong khi những người khác thì đang cắm cúi vào ván mạt chược phiên bản thẻ bài hoặc máy chơi game cầm tay của mình.
“Báo cáo. UCAT Hoa Kỳ đã thất bại trong việc giành quyền kiểm soát không phận khu vực núi Ikoma. Họ đang lên kế hoạch đưa Long Cơ của mình vào bằng đường bộ.”
Tất cả mọi người đều tập trung vào đường truyền tin đang đến.
Một lát sau, những tấm bảng ánh sáng được chuyền qua lưng ghế và phát cho mọi người. Chúng hiển thị các tài liệu mà mỗi trung đội và đại đội dùng để xác nhận với chỉ huy của mình về những việc cần làm.
Mỗi khi có một thông báo mới, nội dung văn bản sẽ được bổ sung chi tiết hoặc thêm ý kiến. Cho đến khi đặt chân lên chiến trường, mỗi chỉ huy sẽ biết chính xác mình cần làm gì.
…Nhưng…
\#8 nhìn sang bên cạnh.
Sayama ngồi một mình ở hàng ghế đầu tiên.
Ghế của anh ngả ra hết cỡ, một chiếc khăn che mắt, và Baku đang ngồi trên đầu anh trong lúc anh ngủ.
…Cậu ấy sẽ ổn chứ?
Cô đã nghe rằng Shinjou bị thương nặng và cũng đang gặp nguy hiểm về mặt Khái niệm.
Anh vẫn nhận được thông tin cập nhật thường xuyên về tình trạng của cô qua điện thoại di động, nhưng tình hình có vẻ không khả quan. Anh chỉ chịu đi ngủ sau khi Ooki hứa sẽ gửi email cho anh ngay nếu có bất cứ thay đổi nào.
\#8 không thể làm gì được, nhưng chính cái sự thật rằng cô không thể nghĩ ra bất kỳ kế hoạch nào khiến cô đau đớn nhận ra những chu kỳ hoạt động của mình đang lãng phí.
Nhưng anh không yêu cầu gì ở cô cả.
Cô cảm thấy khoảng thời gian chờ đợi mệnh lệnh này thật lãng phí, nhưng…
…Điều này có nghĩa là cậu ấy vẫn ổn.
Cô nâng mức độ ưu tiên của suy nghĩ này, một sự thật cô có thể rút ra từ hồ sơ của mình. Cô tự nhủ không được nghĩ về bất cứ điều gì khác hay đưa ra những quyết định không cần thiết.
Một hầu gái chỉ cần tin tưởng vào chủ nhân của mình, bởi một automaton sẽ không phục vụ một người mà cô không thể tin tưởng.
Bất chợt, cô nghĩ đến Moirai.
Các thành viên dự bị của Gear đã quyết định giữ im lặng về tình hình hiện tại.
Đó rõ ràng là vì họ đã quyết định rằng cuộc xung đột giữa Top-Gear và Low-Gear vẫn đang tiếp diễn.
Họ đã giao phó mọi thứ cho cuộc họp ở Leviathan Road và nói rằng họ đang chờ đợi kết quả.
Các Lõi Khái niệm hẳn cũng có cùng nhận thức, bởi chúng không hề biểu lộ bất kỳ mong muốn nào được cứu giúp.
Những người duy nhất từ các Gear khác tham gia vào cuộc tấn công này là các automaton và những người từ Gear 2 hoặc 6 đã gia nhập UCAT và Low-Gear.
Nhưng \#8 đã gửi cho Moira Đệ Nhất quyền truy cập vào ký ức chung của mình và hỏi phải làm gì khi chủ nhân của cô có vẻ sắp suy sụp.
Họ đã cấp quyền truy cập cho nhau khi gặp mặt hôm trước. Cô cho rằng mình có thể tận dụng thời gian rảnh rỗi để nhận được một số thông tin hoặc mẹo mới.
“Moira Đệ Nhất-sama.”
Sau khi kết nối, thông tin âm thanh truyền đến từ Moira Đệ Nhất.
“Vâng, thưa tiểu thư Miyako, bữa tối hôm nay là món mì ăn liền yêu thích của cô: Đẫm Vị Số 1 – Vị Tương Đậu Nành. Nào, ‘a’ đi ạ, tiểu thư Miyako.”
“Khoan đã. Người ta không làm thế với mì ramen đâu.”
“Ể? Cô không muốn sao ạ? Hay là phải có mayonnaise thì mới được?”
“Vấn đề không phải ở chỗ đó-... Mấy người còn lại các ngươi nhìn cái gì hả!?”
\#8 không nghe thêm nữa vì đó sẽ là xâm phạm quyền riêng tư của họ. Cô xác định đó là một nhiệm vụ sự kiện để nâng cao mức độ thân thiết giữa chủ nhân và hầu gái.
…Giá như Sayama-sama cũng cho mình một cơ hội như vậy.
Không, cô quả quyết. Những cơ hội đó có lẽ đang được dành cho Shinjou-sama.
Nếu vậy, mình muốn sắp đặt mọi thứ cho hai người họ, cô nghĩ trong khi nhắm mắt lại.
Cô làm dịu suy nghĩ của mình bằng một tiếng thở dài và nhìn về phía Sayama.
Cô chỉ đơn giản kéo một chiếc chăn từ khoang chứa đồ phía trên cửa sổ và đắp lên người anh, nhưng cô cảm thấy như vậy là đủ. Chỉ vài phút nữa thôi là đoàn tàu sẽ vào chế độ tự hành.
Được đắp chăn, Sayama khẽ cựa mình và nói mớ như đang rên rỉ.
“Aaa, Shinjou-kun, em thật táo bạo… E-em không có ý đó chứ. Em cho hết vào miệng… và… và nuốt hết sao? Đúng rồi, nếu đã định húp cạn nước súp, thì phải là món Đẫm Vị Số 1 nhiều calo, nhiều natri này!”
Sau khi nhận thấy anh dường như đang có một giấc mơ đẹp, cô phân vân giữa việc nên thông báo cho Moira Đệ Nhất về sự đồng bộ này hay nên thẳng thừng nói với anh rằng mì ăn liền sẽ khiến anh béo lên. Nhưng trước khi đưa ra quyết định, cô nghe thấy có người nói từ ghế đối diện.
“Chúng ta sắp đến chiến trường chưa, \#8-kun?”
Cô quay lại và thấy Ooshiro, rồi chỉ đơn thuần lườm anh ta.
“Sao ngài lại ở đây?”
“Oa! Cô đã quyết định tôi là kẻ bị ruồng bỏ rồi sao!? Cô đang tẩy chay tôi à!? Đúng vậy phải không!?”
“Xin hãy im lặng. Quan trọng hơn, Ooshiro-sama, ngài có quen thuộc với từ ‘vô dụng’ không?”
Anh ta giơ hai tay lên ra dấu phản đối.
“T-tôi hữu dụng lắm chứ!”
Cô gật đầu và tái tạo một cách chính xác biểu cảm mà cô vừa học được gần đây.
“Ooshiro-sama, đây có phải là cách thể hiện sự thiếu tôn trọng phù hợp không? Tôi vẫn chưa quen với biểu cảm này lắm.”
“Đó không chỉ là thiếu tôn trọng! Đó là một cái nhìn khinh bỉ hoàn toàn!”
“Testament. Cảm ơn rất nhiều. Vì nó được đón nhận tốt hơn mong đợi, từ giờ tôi sẽ tận dụng nó triệt để. Dù sao đi nữa, Ooshiro-sama, ngài quá gầy để làm lá chắn và quá vướng víu để làm một bức tường, vậy ngài không thể làm gì đó sao?”
“À-à thì, cô thấy đấy… Tôi khá hữu dụng. Tôi có cả trí tuệ, sức mạnh, và sắc đẹp!!”
Anh ta đứng dậy và tạo một dáng điệu lả lơi, khiến \#8 phải nhìn quanh.
Cô thấy những người khác đang xua tay trước mặt, nên cô gật đầu.
“Ooshiro-sama. Xin hãy chọn một trong các phương án sau: 1. Vờ như ngài chưa từng nói điều đó. 2. Rút lại lời vừa nói. 3. Chết đi rồi tạ lỗi. …Ngài muốn chọn cái nào?”
Những người khác đều viết “3! 3!” lên bảng ánh sáng của họ và giơ cao, nhưng \#8 lắc đầu.
“Mọi người không được làm vậy. Tôi đã xác định đây là vấn đề mà Ooshiro-sama phải tự mình giải quyết.”
“\#-\#8-kun, cô công bằng một cách đáng ngạc nhiên đấy. Tôi hơi cảm động rồi.”
“Testament.” Cô gật đầu và vỗ vào đầu anh ta ba cái. “Giờ thì, xin hãy suy nghĩ kỹ. Dù sao thì 3 cũng là lựa chọn thực sự duy nhất.”
“Thế thì suy nghĩ kỹ cái gì nữa!?”
Số đông đã quyết định thay ngài rồi, nên đừng ích kỷ như vậy nữa, cô thầm nghĩ ngay khi một tiếng bíp điện tử vang lên từ loa của toa tàu.
“Ờm, ờ, ờm, trong ba mươi phút nữa, chiếc, ờ, Creepy sẽ… vào chế độ tự hành. Ờ, chúng ta sẽ bắt đầu, ờ, tăng tốc sớm thôi, nên, ờ, tất cả hành khách tốt hơn hết là ngồi yên trong cái ghế chết tiệt của mình đi!! …Ờ, ý tôi là xin vui lòng ngồi yên tại chỗ.”
Tất cả họ đều ngồi xuống và \#8 định ngồi vào một chiếc ghế gần đó nhưng lại do dự.
Tuy nhiên, cuối cùng cô đã chọn chiếc ghế phía sau Sayama thay vì vị trí thường lệ của mình.
Cùng lúc đó, cô thấy cậu trai ở ghế trước từ từ ngồi dậy.
Anh dựng thẳng ghế lên, khiến cô không thể nhìn thấy anh, nhưng cô nghe thấy tiếng anh.
“\#8-kun, cảm ơn vì chiếc chăn nhé. …Tuy ngắn ngủi, nhưng anh đã có một giấc mơ tuyệt vời. Anh cảm kích lắm.”
Cô so sánh bản ghi giọng nói của anh với một bản ghi trong quá khứ nhưng nhận thấy nó thiếu đi một điều gì đó.
Nhưng, cô nghĩ. Nếu cậu ấy sẵn lòng cảm ơn người phục vụ mình, hẳn cậu ấy đã lấy lại được ý thức rằng mình là chủ nhân của mình.
Vậy thì cậu ấy sẽ ổn thôi, cô quyết định trong khi nói chuyện với những người khác qua ký ức chung.
“Chuẩn bị đi. Chúng ta sắp tăng tốc.”
Một lát sau, đó chính xác là những gì họ đã làm.
Các automaton đứng trên nóc đoàn tàu cao tốc tạo ra một bức tường kiểm soát trọng lực để chống lại áp lực của gió khi họ tăng tốc.
Quần áo, tóc tai và mọi thứ khác của họ bay phần phật và uốn cong trong gió.
“Và trái tim chúng tôi chỉ uốn mình theo ý muốn của chủ nhân!”
Các hầu gái nhìn thấy đường ray hơi rẽ về phía bắc. Tuyến Tokaido rẽ lên phía bắc đến vùng Kyoto rồi lại vòng xuống phía nam về hướng Osaka.
Đường ray không có những khúc cua gắt, vì vậy các đoàn tàu có thể duy trì tốc độ của mình. Đó là một cú rẽ dần dần nhưng chắc chắn về phía bắc.
Tuy nhiên…
“Hướng đó sẽ không đưa chúng ta đến vùng núi Ikoma ở phía nam Osaka!”
Vậy thì họ phải làm gì?
Câu trả lời được đưa ra bởi tiếng hét của hai automaton đứng trên toa đầu.
“Chuẩn bị chế độ tự hành!!”
Họ được đáp lại bởi các hầu gái đứng trên container vận chuyển ở toa thứ hai.
“Chuẩn bị!!”
Một automaton lao ra từ mỗi cửa thoát hiểm trên mỗi toa.
Họ dùng khả năng kiểm soát trọng lực để đẩy lùi cơn gió. Có một người ở mỗi bên của mười hai toa, tổng cộng là hai mươi bốn người.
Tất cả họ đều dang rộng tay ra.
“Tiếp xúc!”
Ngay khi họ hét lên từ đó, tấm bạt trắng phủ trên toa thứ hai đột nhiên bay vọt lên không trung.
Cơn gió cuốn tấm bạt khổng lồ vào bầu trời đêm và một thứ gì đó lộ ra bên dưới.
“Cơ cấu Lắp đặt Đường ray ‘Moirai’! Bắt đầu triển khai!”
Một cỗ máy trục quay khổng lồ vươn lên từ toa tàu.
Cơ cấu này cao bảy mét, dài hai mươi mét, và có hình dạng giống một chiếc bàn là lật ngược. Nó có mười hai trục quay khổng lồ ở mỗi bên, nhưng những trục đó không được quấn bằng sợi chỉ.
Chúng được quấn bằng những thanh ray, và các trục quay phía trước phóng ra những sợi chỉ sắt đó.
Hai thanh ray kim loại phá vỡ bức tường âm thanh khi chúng bay về phía trước.
Hai dải thép xé toạc màn đêm và vượt qua toa đầu, nhưng các automaton trên toa đầu không hề bỏ qua chúng.
“Bắt đầu xoay!!”
Hai người phía trước dùng toàn bộ khả năng kiểm soát trọng lực để kéo những đường ray đang bay về phía tay mình.
Họ uốn cong sợi kim loại xuống như thể đang xoay nó quanh mũi của toa đầu.
“Tiếp xúc!!”
Đồng thời, bốn automaton đứng ở phía trước toa thứ hai bước xuống nóc toa đầu.
Đòn tấn công trọng lực cao làm cong mái toa, nhưng nó cũng nâng mũi toa lên một cách rõ rệt.
Và toa tàu đáp xuống đường ray đang được thả ra từ chính đoàn tàu đó.
Giờ đây, khi đã ở trên con đường tự tạo, nó chỉ việc tiếp tục tiến về phía trước.
Cỗ máy trục quay nhả ra đường ray, các automaton trên toa đầu kéo nó vào, và các hầu gái ở toa sau hỗ trợ phần đáy của đường ray tự hành bằng khả năng kiểm soát trọng lực của mình.
Tất cả những điều này tạo ra một thứ.
“Một đoàn tàu cao tốc có thể tự chọn đường đi của mình!”
Hai người trên toa đầu uốn cong đường ray một cách chính xác về phía bầu trời.
Đoàn tàu siêu thanh di chuyển với tốc độ hơn bốn trăm km/h khi chính đường ray của nó đưa nó vào không trung.
Một trong những trục quay đã cạn kiệt trong nháy mắt.
“Chỉ còn hai mươi sáu kilomet nữa là đến nơi!”
“Tôi xác định rằng chúng ta vẫn còn đủ!”
Các automaton mỉm cười giữa tiếng gió gầm rít và tiếng kim loại ken két.
Kiểm soát trọng lực là kỹ thuật của riêng họ và họ đang đo lường những mức công suất mà họ chưa từng thấy trước đây.
Giới hạn của họ nằm ở đâu?
Khi các automaton dưới ánh trăng biết được điều đó, họ thể hiện cảm giác bằng một từ duy nhất: dễ chịu.
Rốt cuộc, họ đang hoàn thành công việc của mình. Công việc đó là vận chuyển các chiến binh đến chiến trường.
Và đây là một công việc chỉ họ mới có thể làm được. Từ nào có thể mô tả điều đó tốt hơn là dễ chịu?
Sự quá nhiệt, tiếng kêu ken két, những tính toán quá mức, và tất cả những gánh nặng khác đều mang lại cho họ cảm giác thật sự dễ chịu.
Đoàn tàu lao vun vút trên bầu trời đêm.
Gió mát lạnh, màn đêm nặng trĩu, và những âm thanh là của công việc.
“———!!”
Họ bay xuyên qua đêm tối về phía những ngọn núi được ánh trăng soi rọi.
Họ đã vượt qua những cánh đồng và đến khu rừng dưới chân núi.
Một con đường cao tốc hiện ra bên dưới và họ dùng lớp nhựa đường đó làm bàn đạp.
“Đi nào!”
Đoàn tàu lại nhảy lên một lần nữa.
Lần này, họ bay vượt ra khỏi khu rừng phía nam và tiến vào vùng núi.
Dựa trên thông tin thu thập được trước khi khởi hành, có một con sông ở đó và họ có thể men theo nó để đến khu vực núi Ikoma ở phía đông.
Đó là một hành trình dài mười lăm kilomet, sẽ mất chưa đầy ba phút với tốc độ hiện tại của họ.
Họ bay.
Như thể lao cả cơ thể về phía trước, các automaton hòa làm một với tốc độ và khao khát tiến lên.
Những bóng cây lướt qua hai bên và một dòng sông phản chiếu ánh trăng bên dưới.
Họ tiếp tục tiến bước.
Âm thanh gầm rít và gió làm cây cối cong oằn, và sóng xung kích từ sự di chuyển của họ tạo ra một dòng thác ngược gồm nước và lá cây bắn lên trời sau khi họ đi qua.
Các automaton đã liên kết thiết bị thị giác và thính giác của mình khi họ chỉ tập trung vào đích đến.
Họ giữ một đường thẳng hướng về những ngọn núi đã tạo ra dòng sông bên dưới.
…Đi thôi.
Tất cả họ đều có cùng một suy nghĩ.
…Chúng ta đang kéo con người đến những ngọn núi tràn đầy thiên nhiên.
Đây là điều họ đã không thể làm được ở Gear 3.
Nó luôn nằm gần đầu danh sách những việc họ muốn làm, nhưng lại luôn bị đẩy xuống ngày một xa hơn.
Tất cả đồ ăn thức uống đang được phát bên trong tàu đều do họ làm.
Sẽ thật hoàn hảo nếu đó là ban ngày và trời nắng.
Việc họ đang tiến vào trận chiến hay không không quan trọng.
Mục tiêu là do chủ nhân quyết định. Phương tiện là do hầu gái quyết định.
Một chuyến đi đến núi non cần có hộp cơm trưa.
Và giờ đây, họ đang kéo con người tiến lên. Giống như một hầu gái dẫn chủ nhân của mình đến những bông hoa cô tìm thấy trên núi, họ dự đoán điều gì sẽ làm chủ nhân vui và dẫn lối họ đến chiến trường.
Một trận chiến thật hạnh phúc.
Nhưng…
“———!?”
Các automaton trên toa đầu nhìn thấy một vụ nổ.
Những cái cây ở hai bên bờ sông phía trước đột nhiên bị thổi bay lên trời.
Không có âm thanh. Khi phá vỡ bức tường âm thanh, đó là điều có thể đoán trước.
Một thứ gì đó lao về phía họ với tốc độ nhanh hơn âm thanh.
“Đó là… một Long Cơ!” tâm trí của một automaton hét lên.
Một Long Cơ với bộ giáp màu đỏ, trắng và xanh lam đang bay về phía họ với họng pháo chính đã mở sẵn.
Nó đã nằm chờ sẵn để tấn công họ.
Chỉ còn một khoảnh khắc nữa là đến cuộc tấn công, nhưng các automaton vẫn tiếp tục công việc của mình. Họ tiếp tục xoay đường ray mà không hề sợ hãi.
“Chúc may mắn!!”
Alex không do dự.
Tám mươi phần trăm bộ giáp của anh đã được thay thế, nhưng khung xương của anh chỉ được gắn những lá bùa tự động chữa lành kim loại và vết thương của anh vẫn chưa lành.
Dù vậy, anh không do dự.
Trong khi Typhon đang được sửa chữa, Tatsumi đã để nó ném cô đi để có thể giữ vững quyền kiểm soát không phận. Tương tự như vậy, nhiệm vụ của anh là ngăn chặn Đội Leviathan xông vào.
Mikoku đã vào Babel theo sự hướng dẫn của Noah.
Sau khi đảm bảo quyền kiểm soát không phận, Tatsumi đã chuyển sang phòng thủ.
Những người khác đã được triển khai theo đội hình và rất nhiều búp bê đã được tung ra.
Vì vậy, Alex không do dự.
“Đây là một cuộc quyết đấu!!”
Anh bay thẳng về phía đoàn tàu đang lao tới như một viên đạn dài cận âm.
Anh không có ý định bắn nó từ trong chỗ nấp hay từ bên cạnh.
…Đem sự chính nghĩa của mình ra đối diện trực tiếp mới là chính nghĩa![^1]
Thế nên anh tăng tốc.
“Tiêu diệt kẻ địch ngay khi nhìn thấy! Alex Forcer!!”
Anh chuẩn bị khai hỏa pháo chính, nhưng anh nhìn thấy một thứ ngay trước khi làm vậy.
Khi đoàn tàu tiếp tục xoay đường ray và lao về phía trước, mái của một trong những toa sau bị thổi bay lên trời.
Tấm bạt trắng bị hất sang một bên như một chiếc áo choàng để lộ ra thứ bên dưới.
“Một võ thần màu đen!?”
Đó chính xác là thứ đang đứng dậy.
Tuy nhiên, đây không phải là kẻ thù của Tatsumi, Susamikado.
Đó là một mẫu tương tự nhưng khác biệt.
“Đó là Susahito Custom!?”
Như để trả lời, Susahito Custom bình tĩnh di chuyển.
Nó đứng vững trong gió và hơi nước kéo thành vệt từ các góc của bộ giáp.
“…!”
Nó đang cầm một khẩu súng trường chống võ thần.
Alex nhận ra đó là một trong những khẩu được sử dụng trong trận chiến chống lại Typhon.
Thông thường, nó sẽ không đủ để xuyên thủng lớp giáp của một Long Cơ.
Tuy nhiên, tốc độ tương đối của họ và tình trạng không hoàn hảo của anh có thể thay đổi điều đó.
“Nhào vô!!”
Anh hét lên và cả hai cùng khai hỏa.
Một khoảnh khắc sau, mặt đất và bầu trời nổ tung dọc theo một đường thẳng và đó là tín hiệu cho sự khởi đầu của trận chiến.
[^1]: Một cách chơi chữ sử dụng chữ kanji cho “chính nghĩa”.
0 Bình luận